Chap 1
Mặt trời vẫn mọc ở Konoha như nó đã từng, ánh sáng len qua từng kẽ lá, phủ một lớp vàng nhạt lên những mái nhà cũ kỹ. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương hoa anh đào và tiếng cười đùa của trẻ nhỏ. Không còn tiếng kiếm chạm nhau, không còn những bóng ninja lao đi trong đêm tối với nhiệm vụ sinh tử. Chỉ còn lại những con phố yên ả, nơi bước chân người đi không còn vội vã, nơi chiến tranh chỉ còn là câu chuyện cũ, được kể lại bằng những giọng nói trầm lắng, đôi khi đứt quãng như thể chính người kể cũng không tin nổi mình đã từng sống trong những ngày tháng ấy.
Những tấm bia đá trong Nghĩa Trang Shinobi vẫn đứng đó, rêu phong phủ dần theo năm tháng. Những cái tên khắc sâu vào đá như những ký ức không bao giờ phai nhạt. Họ từng chiến đấu, từng tin vào lý tưởng, và rồi, như tất cả những người lính khác, họ nằm lại mãi mãi. Bây giờ, người sống tiếp tục sống, như thể chưa từng có chiến tranh, như thể hòa bình đã luôn tồn tại. Nhưng đâu đó, trong góc khuất của những căn nhà gỗ cũ, vẫn có những ánh mắt già nua nhìn xa xăm, như đang tìm kiếm một điều gì đó đã mất từ lâu.
Naruto chạy qua những con đường, nụ cười vẫn rực rỡ như thuở bé. Nhưng không ai biết, hai năm trước, đôi khi, vào những đêm không trăng, cậu đứng lặng trên tảng đá Hokage, nhìn xuống ngôi làng đang say ngủ. Giống như cha cậu từng làm, và có lẽ, giống như tất cả những Hokage trước đó. Yêu thương một ngôi làng nghĩa là gánh trên vai cả quá khứ và tương lai của nó. Là chấp nhận rằng hòa bình hôm nay được xây bằng những mất mát ngày hôm qua.
Và cứ thế, Konoha vẫn tiếp tục tồn tại, vẫn yên bình, vẫn đẹp như một giấc mơ không muốn thức giấc. Nhưng đôi khi, giữa những buổi chiều tà, khi hoàng hôn nhuộm đỏ những bức tường, ai đó vẫn có thể cảm nhận được một nỗi buồn vô hình trôi lơ lửng trong không khí – một nỗi buồn không gọi thành tên, chỉ có thể cảm nhận, như tiếng thì thầm của lá rơi trong gió.
Naruto ngồi trên tượng đá của cha mình, hai chân buông thõng, đong đưa theo từng đợt gió lùa qua. Làng Lá dưới kia vẫn yên bình như ngày cậu rời đi. Những con phố vẫn sáng đèn, dòng người vẫn tấp nập, tiếng cười nói vang vọng trong không gian đêm tĩnh mịch. Mọi thứ như chưa từng thay đổi. Nhưng có một thứ đã đổi thay-Naruto Uzumaki của quá khứ hình như trưởng thành rồi.
Hai năm trước, Naruro đã ngồi đây, cũng nhìn xuống Konoha, nhưng với một tâm trạng hoàn toàn khác. Khi ấy, cậu chỉ nghĩ đến việc trở nên mạnh mẽ, trở về, bảo vệ làng, giữ trọn lời hứa với Sakura. Cậu tưởng mình hiểu rõ bản thân, tưởng rằng động lực duy nhất của cậu là Sakura. Nhưng giờ đây, khi đã quay lại, khi Sakura vẫn cười dịu dàng như ngày nào, trái tim Naruto vẫn vậy, trống rỗng và tĩnh mịch
Nhắm mắt, để mặc ký ức trôi về những tháng ngày rong ruổi bên thầy Jiraiya. Naruto nhớ những buổi tập luyện đến kiệt sức, những trận chiến sinh tử, những đêm dài ngồi lặng lẽ bên ánh lửa. Cậu đã cố gắng hết sức, trở nên mạnh hơn, nhanh hơn, để một ngày nào đó… để một ngày nào đó làm gì? Để bảo vệ làng? Chỉ đơn giản như vậy?
Không.
Hít một hơi thật sâu. Tận sâu trong trái tim, Naruto biết đáp án không phải như thế. Bởi mỗi lần kiệt sức gục ngã, mỗi lần nghĩ đến người mà mình muốn chứng minh bản thân nhất, cái tên duy nhất xuất hiện trong tâm trí không phải là Sakura.