(Np/Bl/Abo) Dư Huy Nhật Nguyệt – Chương 2 – Dù cho – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

(Np/Bl/Abo) Dư Huy Nhật Nguyệt - Chương 2 - Dù cho

Mấy ngày sau đó, Lê Cảnh đưa tôi đi khám bác sĩ tâm lí. Nhìn phòng khám quen thuộc, nó gần như đã trở thành ngôi nhà thứ hai của tôi suốt hai năm qua.

Chị bác sĩ quen ân cần ngồi trước mặt tôi, nở nụ cười tươi rói, \”Dạo này em ổn chứ Dư Huy?\”

Các ngón tay của tôi xoắn vặn vào nhau. Tôi đáp \”… Mọi thứ vẫn vậy, chị à.\”

Chị ấy gỡ những ngón tay đang ngọ nguậy không ngừng của tôi, hai bàn tay chị nắm lấy hai bàn tay tôi \”Đừng căng thẳng, thư giãn nào.\”

\”Dạo này có điều gì khiến em suy nghĩ không?\”

Vào khoảnh khắc này, thời gian dường như trở nên ngưng đọng. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt của người đối diện bắt đầu bộc bạch.

\”Em đã nhìn thấy cậu ấy.\”

\”Em đã nhìn thấy cậu ấy, không phải trong những cơn ám ảnh. Mà trong một giấc mơ thật sự.\”

\”Cậu ấy nói rằng đang đợi em. Em không biết cảm xúc trong mình là gì. Chỉ là, em cảm thấy như… Cậu ấy đã cho em hy vọng sống.\”

\”Sống lại giống như em ngày xưa, cái thời kiêu hãnh rực rỡ ấy.\”

Chị nhìn tôi, ánh mắt chị đầy thấu hiểu. \”Chị rất vui khi nhìn thấy em có thể bước tiếp. Nhưng lần này hãy đặt sự bình yên của em lên trên hết nhé. Hãy yêu thương bản thân mình nhiều hơn. Làm mọi thứ vì trái tim của em, đừng câu nệ thành tích.\”

Tôi lắc đầu, \”Không, em muốn bắt đầu lại. Phần ít là vì Trang Hạ, còn phần nhiều là vì em. Em thích sự toả sáng ấy. Nó làm em nghĩ… giá mà em không bỏ cuộc, có lẽ chính mình cũng đã rực rỡ như thế.\”

Gió xào xạc thổi qua ô cửa số. Dường như bây giờ ngày mai mới thực sự đến.

Một tiếng trôi qua, tôi ra khỏi phòng khám. Tiến tới chỗ Lê Cảnh đang ngồi đợi, hắn rời mắt khỏi điện thoại. Đứng dậy nhéo má tôi \”Trông em tươi tắn hơn hẳn, anh thấy an tâm rồi.\”

Trước khi chúng tôi đi, chị bác sĩ vẫy tay chào, nói với lại \”Cố lên nhé! Tóc mới của em đẹp lắm, Dư Huy.\”

Lê Cảnh tự nhiên tiến tới nắm lấy tay tôi.

\”Bác sĩ tâm lí nói với em thế nào?\”

Tôi cúi đầu, trên môi đã lâu không nở nụ cười, đáp lời: \”Chị ấy nói nếu có cơ hội mở lòng cho chính mình thì đừng bỏ lỡ. Thế giới đang chuẩn bị lần nữa đón nhận em.\”

Chúng tôi lặng lẽ nắm tay nhau trở về nhà. Hắn đột nhiên dẫn tôi đến căn phòng luôn khoá kín trong căn nhà rộng lớn. Khi chúng tôi đứng trước cánh cửa, tay của Lê Cảnh nắm lấy tay tôi chặt hơn.

\”Dư Huy, anh đã chuẩn bị nơi đây. Vì anh biết, sẽ có một ngày, em muốn quay trở lại.\”

Chìa khoá được tra vào ổ. Lạch cạch.

Bên trong là phòng thí nghiệm, tài liệu, sách vở và sản phẩm nghiên cứu của tôi. Đáng lẽ những thứ này không nên xuất hiện ở đây. Tôi nhớ, mình đã ném tất cả chúng đi.

\”Sao chúng vẫn còn ở đây?\” Tôi bước vào, lật giở một cuốn sách đã long bìa, cũ mèm. Bút tích này đúng là nét chữ của tôi, vết mực sau nhiều năm tháng đã nhoè đi đôi phần.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.