Array
(
[text] =>
Kazuko mơ màng trở mình, đầu còn nhức nhối vì cú đánh nhẹ trước đó. Trong cơn mơ hồ ấy, nàng cảm nhận một vòng tay ấm áp, một hơi thở đều đặn vang ngay bên tai. Mùi hương quen thuộc phảng phất mùi của gió núi hòa cùng hương gỗ đàn hương nhạt, mùi mà nàng đã từng tìm thấy sự bình yên trong những đêm dài bất an.
Nàng dần mở mắt. Ánh sáng mờ ảo của buổi rạng đông len qua vòm lá, chiếu xuống khuôn mặt của Giyuu. Tóc ngắn lại rối nhẹ, ánh sáng đã khẽ nhuộm viền tóc anh thành sắc bạc mỏng. Đường nét gương mặt anh sắc sảo mà tĩnh lặng, hàng mi dài khẽ cụp, sống mũi cao, bờ môi mím nhẹ như đang che giấu một cảm xúc sâu kín. Nhưng chính đôi mắt anh mới khiến Kazuko nghẹn lại: đôi mắt ấy thẳm sâu, mang chút buồn xa xăm, nhưng lúc này chan chứa sự dịu dàng và nhẹ nhõm, như biển lặng sau bão.
Khi ánh nhìn của hai người chạm nhau, Giyuu khẽ nghiêng đầu, giọng anh thấp và ấm, trầm đến mức như hòa vào tiếng gió ngoài kia:
“Nàng có đau ở đâu không?”
Kazuko cắn môi, nước mắt lập tức dâng đầy và trào ra, long lanh nơi khóe mắt. Nàng bật khóc, nỗi uất hận và sợ hãi bị kìm nén suốt bao lâu bỗng tuôn ra thành từng tiếng nức nở. Nàng tựa vào lồng ngực anh, để mặc cho vòng tay anh siết chặt lấy mình. Tiếng khóc của nàng run rẩy, đứt quãng, nhưng trong vòng tay ấy, mọi tuyệt vọng và oan ức như tìm thấy chỗ để vỡ òa.
Giyuu không nói thêm lời nào. Anh chỉ ôm nàng, để nàng nghe được nhịp tim vững vàng của anh.
“Mọi chuyện đã được giải quyết rồi… về thôi, chúng ta về nhé.”
Anh cúi xuống, môi anh chạm nhẹ lên trán nàng, một nụ hôn dịu dàng nhưng sâu lắng. Khi bờ môi ấy rời đi, Giyuu khép mắt lại, hít sâu như muốn khắc ghi mãi hương tóc, hơi thở và nhịp tim của Kazuko vào tâm khảm. Vòng tay anh siết nàng thêm một chút, run lên khẽ khàng như một người sợ rằng chỉ cần buông ra, tất cả sẽ tan biến.
Kazuko rưng rưng nước mắt, nhìn anh qua màn lệ nhòe:
“Em biết rồi.” Giọng nàng nghẹn lại, từng chữ vỡ ra thành hơi thở.
Giyuu hít một hơi sâu, rồi khẽ nói, giọng anh như dội từ tận đáy tim:
“Xin lỗi nàng… vì ta không thể trọn đời bên nàng, để nàng phải bơ vơ. Nhưng quãng đời còn lại, chúng ta sẽ sống thật hạnh phúc… có được không? Ta… xin lỗi.”
Nghe đến đó, Kazuko siết chặt vạt áo của anh. Nàng cắn môi, nước mắt lăn dài xuống gò má, giọng run run:
“Là em… tham lam. Em xin lỗi chàng.”
” ta không phải thần tiên, ta cũng có lòng riêng, muốn có cuộc sống bình thường bên người ta yêu đến trọn đời, nhưng hiện tại thì không thể được .”
Hai người ôm chặt lấy nhau một cái ôm không còn khoảng cách nào xen vào, như thể cả thế giới ngoài kia đã biến mất. Giyuu vùi mặt vào mái tóc rối của nàng, cảm nhận hơi ấm mỏng manh nhưng chân thực. Kazuko áp má vào bờ vai anh, nơi đã từng nâng đỡ nàng qua biết bao bão giông..
Tanjirou cùng mọi người bắt đám tội nhân lại nhưng điều mà mọi người thắc mắc đó chính là đám tội nhân liên tục khai rằng khi Kazuko bước ra bọn chúng nhìn thấy phía sau lưng, một người thanh niên chừng đôi mươi nhan sắc tuyệt thế, dáng đứng sừng sững chừng 1m90, nên bọn chúng mới dè chừng….
[ bìa của truyện sẽ xong trong mấy ngày nữa, sau đó Mị sẽ lên vài khung truyện chuyển thể sang tranh up ở tiktok những cảnh tình yêu khó quên, để mng thấy Giyuu khi hạnh phúc bên Kazuko được rõ hơn]
Lũ quỷ đã cướp đi tất cả gia đình, tiếng cười, và cả bầu trời tuổi thơ của anh…
Người chị từng là chỗ dựa cuối cùng, gồng gánh cả thế giới nhỏ bé để bảo vệ em.
Đêm trước ngày cưới, chị ngã xuống trong vòng tay số phận tàn nhẫn…
Niềm hi vọng duy nhất hóa tro tàn giữa bóng tối.
Cậu đã hét lên với thế gian rằng quỷ đã cướp chị mình, nhưng chẳng ai tin.
Đến cuối cùng, chọn im lặng vì đã hiểu thói đời…nỗi đau sâu nhất, chẳng cần ai hiểu. Thế giới này thật sự không có sự đồng cảm thật sự…
vào vòng tay người thân nhận nuôi đến giờ vẫn chẳng rõ đó là bên nội hay ngoại.
thầy Urokodaki dẫn dắt, và Sabito xuất hiện như ánh sáng đầu đời soi lối… Nụ cười của Sabito từng khiến bóng tối tan biến.
Sabito đã cứu quá nhiều người, nhưng số phận lại tàn nhẫn cướp mạng sống của cậu ấy, để lại cho anh một vết thương không bao giờ lành.
Anh lên làm Thủy Trụ, được thế gian công nhận… nhưng bản thân thì chưa từng công nhận chính mình. Trong mắt người đời, anh là anh hùng trong trái tim, anh chỉ còn nỗi trống rỗng và những vết sẹo câm lặng.
Anh quên cả cách ăn nói. Ai bắt chuyện, anh vụng về đáp lại. Muốn làm thân nhưng chẳng ai thật sự lắng nghe. Shinobu cắt ngang khi anh định giải thích. Sanemi nóng nảy nên anh rút gọn lời để không gây hiểu lầm nhưng quá vụn về và không hiểu nhau nên mọi người bị hiểu lầm. Mitsuri bày trò làm anh vui, còn anh thì chỉ biết lặng lẽ quan sát, bảo vệ bạn mình bằng cách riêng, chẳng biết bày tỏ thế nào.
Dù có bao nhiêu cuộc trò chuyện, Giyuu cũng chỉ gật đầu cho qua. Sau này , anh dùng sở thích của Sanemi để tìm một cầu nối. Lúc này anh thật sự hiểu về sự lầm lẫn..
Không ai thực sự hiểu Giyuu, ngoại trừ Tanjirou cậu bé giống như Sabito thứ hai, thắp sáng con đường anh tưởng đã vĩnh viễn tắt.
Và rồi, điều anh chẳng ngờ: Sau trận chiến với Muzan, anh vẫn còn sống… và còn có nàng trong tay.
Trong những đêm dài, anh đã cứu vô số người, ôm trọn cả thế giới vào vòng tay để che chắn khỏi lũ quỷ già, trẻ, lớn, bé… và rồi có nàng.
Khi ôm nàng khỏi vòng tay của quỷ, bàn tay anh không còn nắm thành nắm đấm phòng vệ, mà dang rộng những ngón tay một vòng ôm thật sự. Nhưng sao anh dám mơ mộng về điều gì cho riêng mình?
Anh đã từng ôm rất nhiều người để bảo vệ họ khỏi lũ quỷ, nhưng chỉ có em… là người anh không thể buông ra khỏi trái tim.
Anh đã từng nhìn qua vô vàn gương mặt giữa biển người, nhưng chỉ có em… là hình bóng lưu lại trong ánh mắt anh.
Anh không lạnh lùng vì trái tim anh đóng băng, chỉ là… chưa một ai từng đặc biệt. Ngoại trừ em.
Anh và nàng tay trong tay, từng bước chậm rãi đi bên nhau. Nàng kiên nhẫn gửi từng lá thư, mong thấu hiểu lòng anh, còn những lần trò chuyện giữa họ, không còn là những lời nói vu vơ, mà trở thành những tâm sự thật lòng, sâu sắc.
Trước khi mọi người cùng quay về, Giyuu lặng lẽ gặp riêng Aiko, dặn dò nàng điều gì đó với giọng điệu nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Kazuko đứng xa nhìn theo, mắt dõi theo bóng Giyuu khi anh trở về bên nàng.
Ánh nắng chiều hắt lên bộ đồ vàng rực rỡ của Giyuu, phản chiếu những đường nét nghiêm nghị nhưng cuốn hút trên gương mặt anh. Trong mắt Kazuko, dáng đi của anh vừa mạnh mẽ vừa dịu dàng, khiến tim nàng lỡ nhịp. Khi anh tiến đến gần, bước chân đầy tự tin nhưng vẫn ân cần, Kazuko cảm nhận được hơi ấm từ vòng tay chàng. Anh ôm nàng vào lòng, một cái ôm vừa vặn, trọn vẹn, mang theo cả sự che chở và tĩnh lặng.
Thủy phủ nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Anh và nàng tận tay đón nhận những người sa cơ thất thế, tạo công việc cho họ, chăm lo cho mọi người như gia đình.
thủy phủ từng nội thất trống không giờ được xây lại rộng lớn, xa hoa, khang trang, tràn ngập tiếng cười. Kazuko còn thu nhận những người không nhà về đây phụ việc, nhưng vẫn có không gian riêng, tạo sự thoải mái cho tất cả.
Kazuko ngày ngày vùi đầu vào ngực Giyuu, học quản lý và được anh chỉ dạy từng chi tiết một. Cuộc sống này, với nàng, thuộc về Giyu người từng mang trong mình quá khứ đau thương nhưng đã bước ra, trưởng thành và mạnh mẽ.
Giyuu bắt đầu dạy con trai về Hơi Thở của Nước. Cậu bé thông minh, yêu thương mẹ, luôn phụ giúp Kazuko trong các công việc, còn lén thức đêm học chữ để mau nắm được sổ sách. Dù nhà có nhiều chi giúp việc, cậu vẫn kiên nhẫn, tinh tế và chăm chỉ, khiến Kazuko vừa thương vừa tự hào.
Khi Giyuu cận kề tuổi 25, mọi người cố tỏ ra bình thường, nhưng trong lòng ai cũng để ý. Kazuko nằm trong lòng anh, nhắc khẽ:
“Ngày mai là sinh nhật của anh rồi.”
Giyuu im lặng, siết chặt tay nàng, một hồi lâu không nói gì, chỉ để nàng cảm nhận sự ấm áp từ bàn tay mình. Ngày sinh nhật ấy diễn ra trong không khí vui mừng, chúc phúc tràn đầy, nhưng sâu thẳm, mọi người đều biết Giyuu vẫn giữ nét kín đáo, ít khi tỏ bày.
Kazuko một tuần một lần đi lễ chùa, quỳ nguyện cho Giyuu tuổi thọ dài lâu. Dù anh nhiều lần ngăn, nàng vẫn lén đi. Hai đầu gối lúc nào cũng sưng đỏ vì quỳ quá nhiều, nhưng nàng giữ trọn tấm lòng thành.
“Hôm sinh nhật của ba, con thấy ba cũng còn viết thư nữa.”
“Ba của con rất nhiều việc nên phải viết nhiều thư, con hiểu không?”
“Dạ.”
Lời nói ngây ngô của con khiến Kazuko vừa băn khoăn, vừa mỉm cười. Thỉnh thoảng, nàng thấy Giyuu rảnh rỗi lại lén vào thư phòng, viết rất nhiều thứ nhưng hiếm khi gửi đi. Nhà kho mới xây, chàng cũng giữ một phòng riêng, dường như để làm việc bí mật, khiến nàng thoáng cười tự nhủ: “Công của anh đôi khi cũng giống như trẻ con.”
Anh hạn chế nàng ăn nho lạnh, nhưng mỗi lần nàng ăn là do chính tay anh lựa. Giyuu mua cả giỏ nho, cẩn thận chọn từng trái ngon nhất, cẩn thận lau từng quả ân cần, khiến Kazuko cảm nhận từng cử chỉ nhỏ cũng đầy yêu thương. Anh luôn có cảm giác sợ nàng buồn, sợ nàng bất an…
Kazuko và Giyuu đến một ngôi làng nhỏ nằm cheo leo trên núi, nơi người dân quanh năm chịu cảnh bão tố, mùa màng thất thường. Hai người không chỉ mang thực phẩm, lương thực mà còn giúp cải thiện hệ thống nước, dạy trẻ con học chữ, hướng dẫn dân làng cách trồng trọt hiệu quả. Chỉ sau vài tháng, ngôi làng trở nên an no, đầy đủ, tiếng cười trẻ con vang vọng khắp núi rừng.
Người dân biết ơn họ vô cùng. Một buổi chiều, khi hai người sắp rời đi, dân làng bí mật dựng một ngôi nhà nhỏ trên đỉnh đồi, hướng ra thung lũng và mặt trời lặn. Ngôi nhà tuy nhỏ nhưng khang trang, gọn gàng, được bài trí tỉ mỉ, và dân làng nói đó là tặng phẩm cho Kazuko và Giyuu nơi họ có thể trở lại nghỉ ngơi, nhìn ngắm cảnh vật và yên lòng rằng công sức họ bỏ ra không bị lãng phí.
Kazuko và Giyuu đứng trước ngôi nhà mới, đôi tay vẫn nắm chặt nhau. Gió núi thổi nhẹ, mang theo hương cỏ và tiếng chim hót, làm lòng cả hai thấy bình yên đến lạ thường. Kazuko nhíu mày, ánh mắt ngập ngừng, rồi thỏ thẻ:
“Chúng ta sắp đi rồi… Không biết khi nào sẽ trở lại. Hay là… em và anh ghi lên đây một cái gì đó, coi như là bí mật riêng?”
Giyuu hơi nghiêng đầu, nhìn nàng với đôi mắt sâu thẳm và dịu dàng, nụ cười khẽ xuất hiện nơi khóe môi:
“Nàng muốn viết gì?”
Kazuko cắn môi, lúng túng một chút, rồi mỉm cười:
“Tướng công Giyuu…”
Anh cười, ánh mắt mềm mại mà vẫn ẩn chứa sức mạnh, khiến trái tim Kazuko rung lên từng nhịp. Giyuu lấy một thanh phấn từ tay nàng, đặt lên bức tường thô mộc của ngôi nhà, rồi ghi một dòng chữ:
“Giyuu cùng Miharu.”
Kazuko đứng cạnh anh, nhìn dòng chữ chậm rãi, ánh mắt tràn ngập tình cảm. Họ nhìn nhau, khoảng cách chỉ còn vài bước chân, nhưng dường như cả thế giới chỉ còn riêng họ. Không cần lời nói, không cần cử chỉ rườm rà, chỉ một khoảnh khắc im lặng cũng đủ nói lên tất cả: sự gắn bó sâu sắc, tình cảm bền chặt, niềm tin và hạnh phúc giản dị nhưng trọn vẹn.
Kazuko hơi dựa vào vai Giyuu, cảm nhận hơi ấm lan tỏa, và anh đặt nhẹ tay lên đầu nàng, vuốt mái tóc mềm mượt. Gió núi thổi qua, lùa vào mái tóc và bộ váy vàng của nàng, tạo thành những nhịp rung nhẹ nhàng như hòa nhịp cùng trái tim họ. Hai người đứng đó, nụ cười nhẹ nhàng và ánh mắt chan chứa yêu thương, biết rằng dù đi đâu, trải qua bao nhiêu năm tháng, ngôi nhà và dòng chữ này sẽ mãi là dấu ấn riêng, là bí mật chỉ của họ.
Trong khoảnh khắc ấy, Kazuko khẽ thở dài, cảm nhận rằng tình cảm của họ vừa ngọt ngào, vừa mạnh mẽ giống như con nước chảy từ nguồn, kiên trì, êm đềm mà không thể lay chuyển. Giyuu cũng nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy lời hứa, và họ cùng nhau bước ra, tay trong tay, để lại phía sau dòng chữ, nụ cười và cả những bí mật riêng mà chỉ họ hiểu.
Từng món đồ nhỏ Kazuko sử dụng, từ chiếc lược nàng chải tóc cho đến những vật dụng hàng ngày, Giyuu đều để mắt đến. Dù anh không tự tay làm, bởi biết rằng việc ấy sẽ làm mất đi vẻ tinh tế vốn có, làm xấu vì chỉ còn một tay, Nhưng từ loại gỗ cho đến kiểu dáng, chất liệu, mọi thứ đều được anh tỉ mỉ lựa chọn, cân nhắc từng chi tiết. Mỗi món đồ, tuy nhỏ bé, đều mang dấu ấn bàn tay và tâm tư anh, khiến Kazuko cảm nhận được sự quan tâm tinh tế mà không hề phô trương.
Trang phục của nàng cũng không ngoại lệ. Mỗi màu sắc, mỗi chất liệu, mỗi đường may, Giyuu đều chọn lựa cẩn thận, chỉ để Kazuko mặc vào và luôn vui vẻ, rạng rỡ. Anh tránh những tông màu trầm, u tối, bởi muốn nàng luôn cảm thấy nhẹ nhàng, tươi sáng, dù những trang phục màu trắng hay trung tính vẫn đẹp, vẫn thanh nhã, nhưng chỉ những sắc màu tươi tắn mới khiến ánh mắt Kazuko lóe lên niềm vui thực sự trong lòng.
tình yêu của Giyuu không cần lời nói, nhưng mà hiện hữu trong từng chi tiết nhỏ nhất, trong những món đồ anh âm thầm chọn cho nàng mỗi ngày. gần gũi, ấm áp, khiến trái tim nàng cứ nhịp rộn lên mỗi khi cầm lấy món đồ hay khoác chiếc áo anh đã chọn.
[ Giyuu không nói nhiều nhưng luôn tặng quà nếu có tình cảm ít hay nhiều nhìn Giyuu có tặng quà hem hen]
Mùa xuân năm Giyuu 30 tuổi, ánh nắng dịu dàng chiếu qua những tán cây bên ngoài thủy phủ, rọi lên mái nhà lấp lánh. Con trai của họ, nay đã lớn, từng bước điệu múa Hơi Thở của Nước một cách thuần thục, uyển chuyển như dòng suối trong vắt chảy qua rừng núi. Mỗi cử động đều mang hơi thở của cha, sự tỉ mỉ và tinh tế trong từng nhịp, khiến Giyuu vừa tự hào vừa xúc động.
Cậu bé quay về phía Giyuu, giọng ngây ngô:
“Ba ơi, mẹ lại đi đến chùa rồi.”
Giyuu nhìn theo bóng Kazuko khuất dần trên con đường mòn, lòng tràn đầy lo lắng nhưng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy. Anh ra hiệu:
“Mau vào lấy nước uống đi.”
Trong giây lát, vẻ nhân bản hiện rõ nơi ánh mắt và cách anh chăm sóc con, giống hệt một phiên bản trưởng thành, ấm áp của chính mình: cử chỉ nhẹ nhàng, đôi tay chắc chắn nhưng dịu dàng, từng lời nói nhỏ đều mang sự quan tâm sâu sắc. Giyuu không cần gồng mình mạnh mẽ, không cần thanh kiếm bên cạnh, chỉ cần sự hiện diện ấy đã khiến trái tim con trẻ yên tâm.
Cậu bé vừa quay lưng. Một ngụm máu từ miệng Giyuh phun ra..
” ha..”
” ba ơi..”
[text_hash] => 8adf2cc6
)