Array
(
[text] =>
Chương 85 : Vào đây đòi một cô gái
Long Quỷ thấy vậy lập tức trốn ra phía sau lưng Nhiêu Tôn. Nhiêu Tôn ra hiệu bằng một ánh mắt, đám vệ sỹ lập tức lao tới khống chế Tưởng Ly. Tưởng Ly giãy giụa không thoát ra được, liền quát lên với Long Quỷ: “Mày còn là đàn ông không? Nghĩ ra mấy trò hạ lưu đê tiện đó để đối phó với Đàm gia, mày là hạng người gì? Mày đúng là loại hèn có mẹ sinh không có mẹ dạy!”
Nghe được mấy lời này Long Quỷ lại càng tức giận hơn. Nếu không phải vừa bị Nhiêu Tôn đá một cú, hắn ta nhất định sẽ lao tới dạy dỗ Tưởng Ly một bài. Hoặc có thể hắn ta sẽ nhân cơ hội này để chiếm đoạt Tưởng Ly, vì hắn ta lâu nay vẫn luôn có suy nghĩ đen tối với cô. Nhưng hắn ta cũng không ngốc, ánh mắt Nhiêu Tôn cứ nhìn Tưởng Ly chằm chằm, hai người này không có chuyện gì mới lạ đó.
Nhiêu Tôn nghe thấy Tưởng Ly một câu Đàm gia hai câu Đàm gia, đầu mày lập tức chuyển lạnh. Long Quỷ sao không quan sát được, vội nói: “Cậu Tôn, cậu xem…”
“Thiên Dư.” Anh ta lên tiếng.
Thiên Dư tiến lên.
“Cậu là người bị hại, cách thức này có thể khiến cậu trút giận được không?”
“Tất cả cứ nghe theo anh.”
Bấy giờ Nhiêu Tôn mới quay sang nhìn Long Quỷ. Long Quỷ sợ hãi giật mình, lát sau nghe thấy Nhiêu Tôn cười khẩy nói: “Long Quỷ, anh thật là bỉ ổi đấy.”
Sắc mặt Long Quỷ tái đi, vào lúc hắn ta tưởng nhầm rằng mình lại đắc tội người ta thì nghe thấy Nhiêu Tôn tiếp tục cất giọng lãnh đạm: “Làm sao để mấy người vui là được.”
Trái tim Tưởng Ly lạnh ngắt như bị hàng ngàn mũi tên xuyên qua.
“Một thứ” mà Long Quỷ nói ban nãy Tưởng Ly hiểu quá rõ. Loại người như Long Quỷ làm gì có giới hạn gì. Vì muốn kiếm tiền mà thẳng thừng coi những cô gái trong các tụ điểm của mình không khác gì súc vật. Thế nên hắn giữ một lượng lớn thuốc kích dục hoặc thuốc mê hoặc. Thật ra mấy loại thuốc đó ở nơi nào cũng có, ngoại trừ Hoàng Thiên của Đàm Diệu Minh.
Đàm Diệu Minh nghiêm cấm Hoàng Thiên sử dụng thứ đó. Anh ấy cho rằng một là sẽ hạ thấp đẳng cấp của Hoàng Thiên, hai là sẽ hại đến các cô gái của Hoàng Thiên. Thế nên đây cũng là lý do các cô gái rất thích được làm việc cho Hoàng Thiên. Chỉ khi ở Hoàng Thiên, họ mới sống đúng nghĩa như một con người.
Quan trọng hơn nữa là Đàm Diệu Minh đã hạ lệnh chết: Không cho phép đàn em của mình được chạm vào các cô gái của Hoàng Thiên. Anh ấy cho rằng các cô gái ra ngoài kiếm tiền sinh sống đã chẳng dễ dàng gì, chốc chốc lại bị đám thuộc hạ của mình quấy rối, trêu chọc thì sẽ khiến nơi đây mang một sự lạnh lẽo, không có tình người. Đã từng có một vệ sỹ canh gác cho Hoàng Thiên, vì uống rượu say trêu chọc một cô gái đôi ba câu. Chuyện này sau khi đến tai Đàm Diệu Minh, người kia đã bị anh đánh một trận thừa sống thiếu chết rồi buông một câu: Bảo các cậu canh giữ Hoàng Thiên tức là bảo vệ cho người nhà của mình. Các cậu có ý đồ đồi bại với cả người thân thì có còn là con người hay không?
Từ đó về sau, không một đàn em nào dám khinh miệt các cô gái của Hoàng Thiên nữa. Chuyện này cũng được đồn thổi đi khắp Thương Lăng, không ai không biết. Tiếng tăm và danh vọng của Đàm Diệu Minh cũng nhờ vào những câu chuyện lặt vặt này mà mỗi ngày một lớn mạnh.
Thế nên, khi Long Quỷ cưỡng ép nhét thứ đó vào miệng mọi người, mấy người đàn ông đang ngoi ngóp thở bắt đầu trở nên mạnh như trâu. Khi các cô gái của Hoàng Thiên bị bọn họ lôi lên sân khấu trong tình trạng quần áo xộc xệch, khi tiếng thở thô kệch của đám đàn ông và tiếng khóc vang thấu trời của những cô gái hòa làm một…
Tưởng Ly liều chết thoát ra, cả người cô gần như phát điên.
Món đồ của Long Quỷ khác hẳn với loại rượu kích tình mà cô pha chế cho Hoàng Thiên. Thứ kia rõ ràng là thuốc, vừa tổn thương tâm lý vừa tổn thương cơ thể. Rượu của cô sẽ chỉ khiến các cô gái có thêm một mùi hương mê người, nhờ nó mà quyến rũ khách, đồng thời những mùi hương đó cũng có thể làm dịu đi cơ thể và trái tim của họ.
Nhưng bây giờ, Long Quỷ bắt họ quan hệ không khác gì cầm thú. Những người đàn ông đã bị ép uống thuốc. Họ vốn đã bị thương xương cốt, sau một màn nhục dục này, kích tình qua đi thứ đợi họ sẽ là những vết thương chồng chất lên nhau.
Cô nhìn thấy Tề Cương đè một trong số các cô gái xuống như lang sói. Cô gái giãy giụa gào khóc nhưng vẫn bị Tề Cương giữ chặt. Trên người cô gái toàn là máu, trên người Tề Cương cũng toàn là máu, những vết thương sau màn vận động lại càng bung miệng ra to hơn.
Mắt Tưởng Ly đỏ sọng lên. Cô điên cuồng gào thét yêu cầu bọn họ dừng tay, nhưng họ đều đã bị thuốc làm mờ hai mắt, làm sao còn nghe được lời cô nói. Cô muốn lao lên, nhưng cả cơ thể bị ba bốn tên vệ sỹ khống chế, không sao nhúc nhích được. Cô giận, hận chỉ muốn giết chết Long Quỷ, nhưng cô cũng giận chính mình khi vô dụng chỉ có thể giương mắt nhìn.
Long Quỷ ghé sát tới trước mặt Nhiêu Tôn: “Cậu Tôn. Thuốc đó của tôi mà cho phụ nữ uống thì càng đã hơn. Hay là để Tưởng Ly…” Những lời còn lại hắn ta không nói hết, là đàn ông chỉ cần nghe qua cũng hiểu.
Sắc mặt Nhiêu Tôn lạnh hẳn đi: “Cút!”
Long Quỷ thấy tình hình không ổn, lập tức đứng xa khỏi Nhiêu Tôn. Còn Phù Dug bị lôi lên sân khấu mặt mũi đã không còn ra hồn người. Long Quỷ nhìn thấy bèn nổi cơn lên, kéo Phù Dung về phía ghế sofa, cười bẩn thỉu, định đè lên người cô ấy.
Tưởng Ly nghe thấy tiếng quần áo bị xé rách, nghe tiếng Phù Dung gọi tên cô. Cô muốn cứu cô ấy, và cả những cô gái ở trên kia nữa. Tiếng khóc hòa cùng tiếng hét. Cũng có cả những người hét gọi tên “Tưởng gia…” Mỗi một tiếng hét đều như một mũi dùi đâm thẳng vào trái tim cô khiến nó ứa máu.
Còn cả đám Tề Cương nữa, tạm thời chưa nói đến sau khi trải qua chuyện này họ có thể bị mất mạng. Cứ cho là có thể chịu được vết thương thì sau khi tỉnh lại họ còn sống được không?
Tưởng Ly chỉ cảm thấy đầu óc ong ong. Mọi sự giằng co và giận dữ của cô đều vô dụng. Hai chân cô mềm nhũn. Đám vệ sỹ cũng buông tay ra. Cô ngã rạp xuống sàn, cả người run lên bần bật. Phẫn nộ, đau thương và một dự cảm cô không muốn thừa nhận nhưng vẫn thực sự tồn tại: Thời thế đã qua.
Là thời thế của Đàm Diệu Minh đã qua rồi.
“Nhiêu Tôn, tha cho họ đi…”
Nhiêu Tôn nhìn xuống Tưởng Ly đang phủ phục dưới chân mình, cười hỏi: “Em đang cúi đầu trước tôi sao?”
“Phải.” Mọi giận dữ của cô hóa thành nước mắt. Tại đây cô không có khả năng đơn thương độc mã. Nếu chỉ có mình cô, cô chấp nhận cùng sống chết với họ.
Nhiêu Tôn đứng dậy, đi tới trước mặt Tưởng Ly. Ánh mắt Tưởng Ly chạm phải đôi giày da của anh ta, u ám như đời người thê lương và lạnh lẽo. Nhưng anh ta kéo cô dậy, khi nhìn thấy khuôn mặt đầm đìa nước mắt của cô, anh ta cười: “Vậy thì đừng đi nữa được không?”
Tưởng Ly run run miệng, cổ họng như bị tắc nghẹn, một chữ cũng không bật ra được. Ngón tay Nhiêu Tôn vuốt lên khuôn mặt cô, lau đi giọt lệ của cô. Trong ánh mắt anh ta cũng có thêm một thứ gọi là xót xa. Anh ta cúi mặt xuống.
Khi đôi môi mỏng gần như sắp chạm vào cô thì có tên vệ sỹ từ ngoài chạy vào, nét mặt có phần hoảng hốt: “Cậu Tôn, Lục Đông Thâm đã tới.”
Động tác của Nhiêu Tôn khựng lại, đầu mày lập tức nhíu chặt.
Sau khi nghe thấy ba chữ “Lục Đông Thâm”, chẳng hiểu sao con tim Tưởng Ly như rộng mở, giống như một sợi dây thần kinh căng chặt cuối cùng cũng bung ra. Lại giống như cô vừa được ai đó kéo lên khỏi vực thẳm tăm tối. Nỗi tuyệt vọng đó, bi thương và trơ trọi đó bỗng chốc hóa thành sương khói sau cái tên của anh.
Chính là dự cảm anh đến đây vì cô, nảy nở và sinh sôi một cách tự nhiên, không hề do dự.
Rất nhanh, trong bóng tối xuất hiện một tia sáng, là tia sáng lọt vào khi cánh cửa lớn được đẩy ra. Bóng dáng cao lớn thẳng tắp của người đàn ông càng trở nên uy nghiêm giữa quầng sáng ấy.
Quả nhiên là anh đã đến, nhưng chỉ có một mình.
Bên cạnh toàn là các vệ sỹ của Nhiêu Tôn, nhưng cũng không ai dám tùy tiện cản anh lại. Cứ như vậy, Lục Đông Thâm tiến lên phía trước, nét mặt có vẻ như rất nhẹ nhàng nhưng lại thể hiên rõ ràng một sự tôn quý giữa bầu không khí hỗn loạn này.
“Lục tổng? Khách quý sao?” Nhiêu Tôn hơi nheo mắt lại: “Hôm nay Lục tổng tới có điều gì chỉ giáo vậy?”
Lục Đông Thâm hoàn toàn tảng lờ mọi tiếng thở dốc hay tiếng hét ồn ào xung quanh. Anh hơi nhướng mày, cười mà như không cười, thản nhiên nói: “Không có gì, đi ngang qua nơi này, tiện thể vào đây đòi một cô gái.”
Nói tới đây, Lục Đông Thâm hơi dừng lại. Anh nhìn thẳng vào mắt Nhiêu Tôn, một chút độ cong ít ỏi còn sót lại trên khóe miệng cũng đã tắt lịm, anh bổ sung một câu: “Cô gái của Lục Đông Thâm này.”
Chương 86 : Một chín một mười
Lục Đông Thâm xuất hiện nhẹ nhàng như một cơn gió, từng câu từng chữ nói ra cũng thản nhiên như không. Nhưng mỗi câu mỗi chữ đặt xuống lại tích tụ thành một cơn mưa gió bão bùng, khiến người ta không kịp phòng bị.
Nhiêu Tôn hơi nhíu mày, rồi bỗng nhiên cười khẩy, có vẻ như định lấy nhu khắc cương: “Ồ? Hóa ra trong số các cô gái ở Hoàng Thiên có người vừa mắt Lục tổng.” Ngay sau đó, anh ta lạnh lùng quát: “Long Quỷ!”
Long Quỷ giật nảy mình, vội vàng xách quần tiến lên. Nhiêu Tôn không nhìn hắn ta, mà nhìn thẳng về phía Lục Đông Thâm: “Làm ăn kiểu gì vậy? Cô gái Lục tổng ưng ý mà anh cũng dám bắt lên kia à?”
“Dạ?” Long Quỷ sững người.
“Lục tổng, chi bằng anh tự tên lên đó xem sao.” Nhiêu Tôn cười: “Lần đầu tôi đến, thật sự chưa hiểu lắm về các cô gái ở đây. Nếu có chỗ nào đắc tội với Lục tổng, coi như tôi xin lỗi anh.”
Lục Đông Thâm hiểu quá rõ, anh ta đang chơi trò đánh Thái cực quyền*, mỉm cười những không nói tiếp câu chuyện đó. Ánh mắt anh vững vàng nhìn xuống: “Tưởng Ly, qua đây.”
Tiếng gọi đó khiến cả cơ thể và trái tim của Tưởng Ly đều run lên, cô giống như một người phải đi giữa đêm tối quá lâu đến mức lạc lối, và bỗng nhiên nhìn thấy ánh lửa lập lòe phía xa xa, để cô biết được anh thực sự đến đây vì cô.
Có biết bao nhiêu lần cô rơi vào khốn cùng, Đàm gia cũng cứu cô thoát khỏi cơn hoạn nạn như thế. Đáng lẽ cô đã phải quen với những cảnh mưa máu gió tanh như vậy. Nhưng hôm nay, người đàn ông này vì cô mới tới, đây là một cảm giác cô chưa từng có. Dường như tất cả mọi hiểm nguy đều có thể tan biến hoàn toàn giữa đôi mắt bình yên như mặt biển lớn của anh. Không phải là cảm kích tới rơi nước mắt, mà còn hơn cả cảm kích tới rơi nước mắt.
Nhiêu Tôn hơi nheo mắt lại, có một chút nguy hiểm đang từ từ dâng lên. Qua đôi mắt anh ta, qua khuôn cằm hơi căng ra và qua bàn tay giữ chặt Tưởng Ly không buông. Tưởng Ly vùng vẫy, cánh tay của anh ta lại càng giữ chặt hơn.
Lục Đông Thâm thấy vậy cũng không tức giận. Anh từ từ tiến tới, giữ khoảng cách chỉ bằng một cánh tay với Nhiêu Tôn. Hai người đàn ông chiều cao tương đương, đều khá vạm vỡ, giống như hai ngọn núi sừng sững hoàn toàn có thể khiến Tưởng Ly ngộp thở. Nhưng thứ thật sự đang xoay vòng giữa hai người đàn ông lại là nụ cười như ẩn giấu một lưỡi dao bên trong, biến hóa khôn lường. Là sự điên cuồng và tranh giành chém giết giữa hai người đàn ông lặng lẽ núp sau sự bình thản bên ngoài.
Một tập đoàn thương mại xuyên quốc gia, một Thái tử gia vừa có tiền vừa có quyền. Cả hai đều không dây dưa với xã hội đen. Cả hai đều là những người đã mòn gối trên thương trường và quan trường. Thế nên cách cư xử, tác phong dĩ nhiên sẽ khác hẳn với Đàm Diệu Minh.
Lục Đông Thâm nhìn vào mặt Tưởng Ly, ánh mắt và bờ môi đều toát lên nụ cười nhẹ như gió thoảng: “Sao em lại đắc tội với cậu Tôn thế?”
Tưởng Ly còn chưa kịp phản ứng lại, đã thấy Lục Đông Thâm giơ cánh tay dài của mình ra giữ lấy cánh tay cô. Một giây sau, anh dùng sức, cả người cô loạng choạng đổ về phía trước. Còn Nhiêu Tôn cũng hoàn toàn không ngờ được anh lại dám thẳng thừng cướp người trong tay anh ta. Khi anh ta định có hành động đáp trả thì Tưởng Ly đã sượt ngang qua đầu ngón tay anh ta, bị Lục Đông Thâm kéo về.
Mọi chuyện xảy ra quá chóng vánh. Chí ít thì Tưởng Ly vẫn còn đang choáng váng. Khi tỉnh lại, cô đã nằm trong lòng Lục Đông Thâm. Cô ngẩng đầu, ánh mắt chỉ có thể chạm tới khuôn cằm và bờ môi hơi mím lại của anh.
Nhiêu Tôn đâu phải người dễ chịu thiệt thòi. Suy nghĩ đầu tiên của anh ta là phải giằng lại. Nhưng suy nghĩ ấy vừa hiện lên, Lục Đông Thâm đã lên tiếng: “Cậu Tôn, cô gái của tôi bình thường được tôi chiều quá hóa hư. Hôm nay đã đắc tội với cậu Tôn rồi, tôi thay mặt cô ấy xin lỗi cậu.”
Câu nói ban nãy của Nhiêu Tôn đã được Lục Đông Thâm hoàn trả lại đúng cho chủ nhân của nó.
Tưởng Ly yên lặng nép trong lòng anh, không dám nhúc nhích, thực chất trong trái tim như đang tràn qua một cơn sóng dữ. Trông anh bề ngoài có vẻ thoải mái tự nhiên, thực chất cánh tay đang ghìm cô rất chặt. Thì ra, trong cuộc đấu với Nhiêu Tôn, bản thân anh cũng nâng cao tinh thần cảnh giác lên 120%.
Khuôn mặt cô gần như cọ sát vào ngực anh. Mùi hương của người đàn ông thông qua lớp áo sơ mi len lỏi vào từng hơi thở của cô. Giọng anh trầm thấp mà mạnh mẽ, bật ra từ lồng ngực, hệt như từng tảng đá lớn rơi xuống.
Nhiêu Tôn tỏ thái độ khó chịu với lời tuyên bố ngang nhiên của Lục Đông Thâm, sắc mặt anh ta chuyển lạnh: “Cả đất Thương Lăng này đều biết cô ấy có quan hệ với Đàm Diệu Minh, sao đã thành cô gái của anh rồi?”
Lục Đông Thâm thản nhiên đáp: “Hết cách thôi, thích mất rồi.”
Trái tim Tưởng Ly run lên.
Nhiêu Tôn cười: “Vậy nếu tôi cũng nhìn trúng cô ấy thì sao?”
“Thế ư?” Lục Đông Thâm cười mà như không cười. Anh cúi đầu xuống, đưa tay nâng cằm Tưởng Ly lên, làm ra vẻ như đang ngắm nghía: “Khuôn mặt này của em đúng là giỏi gây họa đấy. Nhất quyết ép tôi và cậu Tôn đây kết thù sao.”
Tưởng Ly nhìn thẳng vào mắt anh, muốn phán đoán xem lời anh nói câu nào là thật, câu nào là giả. Ở khoảng cách gần như vậy, đôi mắt anh vẫn sâu như biển khơi, nhưng khi nhìn cô chăm chú lại như chất chứa một nụ cười, như thả vào trong chút ánh sáng, như có thêm đôi phần phong tình, lại như vo vụn một nét dịu dàng giống như ánh mình binh của đất Giang Nam.
Nhưng câu “kết thù” kia không thể tùy ý nói ra. Những người làm kinh doanh sợ nhất chính là kết thù. Khác hẳn với trong xã hội đen, sau một màn đánh đánh giết giết, quay về ai lại lùi về địa bàn của người ấy, sống chết không qua lại. Còn thương trường lại như chiến trường, vòng vèo qua lại kiểu gì cũng chạm mặt nhau. Anh thật sự định kết thù với Nhiêu Tôn ư?
Quả nhiên, Nhiêu Tôn lên tiếng: “Xem ra hôm nay Lục tổng chuẩn bị tinh thần để trở mặt rồi.” Anh ta cười khẽ: “Nghe nói Lục tổng vừa được điều chuyển tới đảm nhận Skyline. Làm ăn kinh doanh tại thị trường trong nước không đơn giản đâu. Mấy tay hòa thượng mới tới muốn đọc thuộc cuốn kinh này đâu có phải chuyện dễ dàng. Hơn nữa tôi cũng nghe nói Lục Môn là nơi lắm lang hùm cọp beo, e rằng Lục tổng sống trong đó cũng không dễ dàng gì.”
Câu nói này Tưởng Ly nghe hiểu. Lục Đông Thâm dĩ nhiên càng hiểu rõ hơn. Anh bình tĩnh tiếp chiêu: “Nghe nói tập đoàn Hoa Lực đang tích cực mở rộng làm ăn với nước ngoài, chủ yếu tập trung vào lĩnh vực nguồn năng lượng. Trùng hợp thay, Lục Môn cũng được coi là cây cao bóng cả trong ngành này. Nhưng điều không may là Lục Môn lại có kinh nghiệm làm ăn ở thị trường nước ngoài nhiều hơn Hoa Lực. Cậu Tôn ở Hoa Lực đúng là đứng dưới một người đứng trên vạn người. Chỉ không biết, nếu phải độc lập ra nước ngoài lăn lộn thị trường, liệu có thể đứng độc lập một mình chịu trách nhiệm được không?”
Từng câu từng chữ cũng sáng lóe lên như lưỡi dao, quét qua quét lại như chứa đựng cả một trời bão tố. Tưởng Ly đã trải qua nhiều sóng gió, cô hiểu rõ cuộc đối thoại của hai người này tưởng chừng chẳng có gì quan trọng, nhưng ngẫm kỹ lại cảm thấy rét buốt sống lưng.
Một người là Nhiêu Tôn, nắm giữ quyền thế ở thủ đô, muốn bóp chết một tập đoàn Skyline vừa chân ướt chân ráo tiến vào Trung Quốc là một chuyện dễ như trở bàn tay. Không cần biết phía sau lưng Skyline là cả Lục Môn. Chỉ cần anh ta muốn thì anh ta cũng có thể chặt đứt tương lai xâm nhập vào nội địa của Lục Môn trong lặng lẽ.
Một người là Thái tử gia của Lục Môn, có một kinh nghiệm làm ăn giao thương với nước ngoài vô cùng mạnh. Đối với một Hoa Lực đang muốn giành giật thị trường nước ngoài nhưng lại không có quá nhiều kinh nghiệm, anh cũng hoàn toàn có quyền sinh quyền sát. Không cần biết lực lượng của Hoa Lực trong nước hùng hậu cỡ nào. Chỉ cần anh muốn, anh có thể thản nhiên lợi dụng nguồn tài nguyên ở nước ngoài để đánh cho Hoa Lực trở tay không kịp.
Hai người đàn ông, kẻ tám lạng, người nửa cân. Cuộc đấu này một khi thực sự bắt đầu, chưa thể biết chắc ai sẽ là người nắm thế thượng phong.
Thế nên, từ giây phút này, Tưởng Ly mới thực sự hiểu cái gọi là: Giang hồ có quy tắc của giang hồ, thương trường có luật lệ của thương trường.
Bầu không khí rơi vào căng thẳng.
Nhiêu Tôn và Lục Đông Thâm không ai lên tiếng nữa. Cả hai đều đang đối đầu, đang tự cân nhắc. Một người con gái rất có thể làm dấy lên cuộc chiến tranh giữa những người đàn ông, nhưng thứ mà người đàn ông đắn đo trong quá trình chém giết lại không chỉ đơn thuần là một người con gái.
Long Quỷ vốn định nịnh bợ Nhiêu Tôn. Hắn ta dẫu sao cũng là kẻ sành sỏi giang hồ, thà đắc tội với người làm ăn chứ cũng không muốn chọc vào dân quan chức. Thấy vậy, hắn ta muốn giải vây cho Nhiêu Tôn. Hắn ta tiến lên, quát nạt đám vệ sỹ: “Cậu Tôn làm việc còn cần người khác đứng đây chỉ trỏ hay sao? Đứng ngây ra đó làm gì? Còn không khẩn trương dọn dẹp mấy kẻ thừa…”
Lục Đông Thâm bất ngờ bóp chặt cổ Long Quỷ. Ngón tay gầy của anh rất khỏe, khiến tất cả những lời Long Quỷ định nói đều bị nghẹn lại trong cổ họng, xuống không được mà lên cũng chẳng xong…
Chương 87 : Chúng ta còn ngày rộng tháng dài
Hành động đầy bất ngờ của Lục Đông Thâm khiến tất cả những ai có mặt ở đó đều phải đề cao cảnh giác. Tưởng Ly sửng sốt khi nhìn thấy cảnh ấy. Bởi vì khoảng cách quá gần, thế nên cô có thể nhìn rõ lúc này gương mặt Long Quỷ đỏ rực đến mức nào, những đường gân xanh trên trán gồ rõ lên đến mức nào. Cô gần như không còn nghe thấy tiếng thở của Long Quỷ nữa. Hắn ta chỉ có thể ngáp ngáp thở bằng miệng, hai tay giãy giụa vùng vẫy nhưng không thoát ra được.
Chính vì thế, cô mới cảm nhận được rõ ràng bàn tay Lục Đông Thâm khỏe đến mức nào, khiến người ta nhìn mà cũng tim đập chân run.
Nhiêu Tôn đích thực không ngờ được Lục Đông Thâm sẽ làm vậy, nhưng sắc mặt anh ta cũng không quá nhiều thay đổi. Anh ta để mặc cho anh bóp cổ Long Quỷ, đến khi sắc mặt Long Quỷ từ trắng nhợt chuyển sang tím ngắt.
Thiên Dư tiến lên, ánh mắt ít nhiều có phần bất an. Nhiêu Tôn từ tốn giơ tay ngăn Thiên Dư lại. Thiên Dư đành tiếp tục lùi vào bóng tối.
Sự chống cự của Long Quỷ từ kịch liệt chuyển sang chậm dần, ánh mắt cũng bắt đầu đờ dẫn rời rạc. Đúng vào lúc Tưởng Ly lo lắng không biết Lục Đông Thâm có bóp chết hắn ta không thì anh buông tay. Long Quỷ oặt người ngã xụi xuống đất, một giây sau như như đột ngột ngớp phải một ngụm khí, hắn ta ho khan dữ dội.
Không khác gì vừa từ âm phủ trở về.
Lục Đông Thâm có thể kiểm soát sự sống chết của Long Quỷ một cách vừa phải.
Tưởng Ly nhìn thấy trên cổ Long Quỷ xuất hiện một vết đỏ, trông rất kinh người. Long Quỷ rõ ràng là bia đỡ đạn điển hình. Lục Đông Thâm dùng hành động này với mục đích cảnh cáo Nhiêu Tôn. Mặc dù đây là chiến trường chính của anh ta nhưng Lục Đông Thâm cũng không sợ anh ta đâu. Và anh cũng đang cảnh cáo tất cả những kẻ có mặt ở đây, không một kẻ nào có tư cách đứng trước mặt khoa tay múa chân với anh.
Sau khi buông tay, Lục Đông Thâm cũng không đoái hoài tới Long Quỷ ngã dưới đất nữa, anh chỉ lãnh đạm buông một câu: “Rác tai!”
Nhiêu Tôn khẽ nheo mắt lại. Long Quỷ vẫn đang ra sức thở. Giây phút thiếu khí vừa rồi gần như lấy mạng hắn ta.
“Nghe nói trước đây Lục tổng cũng đã đấu với Đàm Diệu Minh từ ngoài sáng vào trong tối nhiều phen, quả nhiên đã học được thủ đoạn ra tay tàn nhẫn của Đàm Diệu Minh.” Nhiêu Tôn cũng không có ý giành lại Tưởng Ly nữa. Anh ta quay ngược lại, ngồi xuống sofa, vẫn nhàn nhã và gian tà dựa vào ghế.
Ngữ khí của Lục Đông Thâm vẫn bình thản từ đầu tới cuối: “Tôi không thích có kẻ ra vẻ ta đây trước mặt tôi, ghét ồn ào.” Rồi anh nói tiếp: “Trên thương trường có quy định của thương trường, vậy thì trên giang hồ cũng có thể dùng quy tắc của giang hồ. Nếu kẻ này đã sống trong giang hồ thì việc chơi chiêu với hắn là thích hợp nhất.”
Nhiêu Tôn cũng chẳng quan tâm tới sự sống chết của Long Quỷ, anh ta vắt hai chân vào nhau: “Hôm nay Lục tổng tới đường đột quá, lại đưa ra lời đề nghị quá đáng. Tôi không thể chấp nhận được. Không cùng đường không còn chuyện gì để nói. Lục tổng, mời anh về cho.”
Lục Đông Thâm không tức giận: “Tôi làm ăn bao nhiêu năm nay đã nuôi một thói quen không tốt, thích cưỡng ép người khác. Hôm nay, tôi nhất định phải đưa Tưởng Ly đi. Đường đột cũng được, quá đáng cũng chẳng sao. Cậu Tôn, đắc tội rồi.”
Cổ tay áo bị ai giật giật.
Anh cúi xuống.
Tưởng Ly ngẩng lên nhìn anh, nhỏ giọng nói: “Còn Tề Cương và mọi người…” Bây giờ cô rất lo cho vết thương của họ. Cả những cô gái đang nằm trên kia nữa. Mỗi một tiếng kêu của họ đều như khiến trái tim cô rỏ máu. Cô biết Lục Đông Thâm không có nghĩa vụ cứu giúp người của Đàm Diệu Minh. Nhưng bây giờ tia hy vọng duy nhất của cô chỉ có anh thôi.
Lục Đông Thâm chăm chú nhìn cô. Trên đỉnh đầu là cả một quầng sáng lúc sáng lúc tối rọi xuống. Anh nở nụ cười nửa đùa nửa thật. Ánh mắt cô ra chiều xuống nước, rồi cô mấp máy: “Xin anh đấy.”
Bờ môi anh lập tức vẽ nên một đường cong dịu dàng.
Nhìn thấy vậy, Tưởng Ly thở phào.
Lục Đông Thâm nhìn về phía Nhiêu Tôn, cười khó xử: “Cậu Tôn nghe thấy rồi đấy? Con gái được chiều quá là không coi phép tắc ra gì. Nhưng hết cách thôi. Ai bảo tôi bây giờ đã ngã vào miền dịu dàng rồi, không ra được nữa. Có vô phép vô tắc hơn nữa cũng đành kệ cô ấy, chỉ để đổi lấy nụ cười của người đẹp.”
Nhiêu Tôn cười khẩy: “Người ta hay nói các cậu chủ của Lục Môn không thích gần gũi phụ nữ. Đặc biệt phải kể đến cậu cả nhà họ Lục, mười năm như một, chưa ngày nào nghe thấy một tin đồn tình cảm nào hết. Bây giờ xem ra lời đồn đại thật sự không nên tin tưởng dễ dàng.” Ánh mắt anh ta dần dần chuyển lạnh: “Chỉ có điều, hôm nay tôi không mở cánh cửa này ra, Lục tổng cũng chưa chắc được như ý nguyện. E là phải khiến người đẹp trong lòng anh thất vọng rồi.”
“Thế ư?” Lục Đông Thâm từ tốn nói.
Người vệ sỹ anh vừa đưa vào tiến lên, cúi xuống nói một câu vào tai Nhiêu Tôn. Nhiêu Tôn nghe xong, đôi môi hơi mím lại, ánh mắt dừng trên khuôn mặt Lục Đông Thâm có vẻ sa sầm lại.
Sau khi tay vệ sỹ kia lùi qua bên cạnh, Lục Đông Thâm cũng nói thẳng: “Đàm Diệu Minh bây giờ đang rơi vào cảnh nhà nát người người hôi của. Thế nên chuyến này cậu Tôn tới cũng là lẽ thường tình. Bạch đạo phải tiêu diệt thế lực của hắc đạo, làm kiểu gì cũng không quá đáng. Tôi là người làm ăn, e là cậu Tôn cũng không có bản lĩnh nhân chuyện lần này mà động vào tôi đâu. Nếu cậu thật sự định làm một trận ầm ĩ tại địa bàn của Đàm Diệu Minh, e là chính cậu Tôn cũng khó thu dọn cục diện này lắm.”
Khuôn mặt Nhiêu Tôn lạnh ngắt đi: “Lục Đông Thâm, tôi ghét nhất là có kẻ động vào cái vảy ngược của tôi đấy.”
“Thế nên tôi kính cậu Tôn ba phần.” Lục Đông Thâm buông Tưởng Ly ra, đi tới trước mặt Nhiêu Tôn. Giữa hai người họ là một bàn rượu, bên bàn có để rượu. Anh nhấc một chai trong số đó lên, mở ra rồi ra hiệu: “Người, tôi phải đưa đi hết. Chai rượu này tôi sẽ uống, coi như đền tội với cậu Tôn.”
Tưởng Ly cứng đờ người lại. Rượu ở Hoàng Thiên chưa bao giờ là rượu nhẹ. Mà Lục Đông Thâm lại xách lên cả chai, anh thậm chí còn không dùng cốc, cứ thế ngửa đầu uống cạn. Khi đối phó với Skyline, cô từng điều tra về anh, tuy thông tin rất ít nhưng có một điểm mà mọi người rất chắc chắn.
Ngoài việc không gần gũi phái nữ ra, khi tiếp khách anh chưa bao giờ mời quá ba ly rượu.
Một câu nói không thể đơn giản hơn là đủ để thể hiện địa vị của anh trên thương trường hiện giờ. Chỉ có người khác được mời anh, làm sao đến lượt anh mời người khác.
Một câu nói đến cô còn từng nghe, Nhiêu Tôn chắc chắn cũng phải biết.
Quả không sai, sắc mặt Nhiêu Tôn càng ngày càng nặng nề.
Rất nhanh, chai rượu đã thấy đáy. Lục Đông Thâm dốc ngược chai rượu xuống, không còn một giọt. Sau đó anh đảo ngược lại, đậy nắp, đặt chai rượu xuống bàn.
Từ góc độ của Tưởng Ly không nhìn được biểu cảm của Lục Đông Thâm. Anh chỉ để lại cho cô một tấm lưng rộng lớn, cả người anh chìm trong bóng tối. Nhưng chỉ cách vài bước chân, cô vẫn cảm nhận được một sự chân thực và an toàn.
Nét mặt của Nhiêu Tôn tuy đã khuất trong bóng tôi nhưng nhìn qua vẫn khá sắc nét. Vì chai rượu kia, Lục Đông Thâm ngoài mặt giữ hết thể diện cho anh ta, thực ra đang dồn anh ta vào góc chết. Xét về bối cảnh trong nước, Lục Môn phải nhường Hoa Lực ba phần. Còn xét về bối cảnh nước ngoài, Hoa Lực phải nhường lại Lục Môn ba phần. Bây giờ, Lục Đông Thâm kính anh ta cả một chai rượu, nếu Nhiêu Tôn còn không nể tình, vậy tức là ngang nhiên đưa quan hệ lợi ích giữa hai tập đoàn tới điểm băng.
Anh ta nhìn Lục Đông Thâm chằm chằm, hai người như đang ngầm đối đầu.
Lát sau, Nhiêu Tôn bỗng dưng bật cười, dáng vẻ bắng nhắng thiếu nghiêm túc, nhưng lời nói lại sắc bén, quyết không chịu thua: “Hay lắm, Lục tổng rất rộng rãi. Chúng ta còn ngày rộng tháng dài.”
Tưởng Ly chỉ đợi Nhiêu Tôn lên tiếng. Nghe xong câu này, mọi bất an trong cô cũng tan thành mây khói, cô lao thẳng lên sân khấu.
Long Quỷ có lẽ không ngờ Nhiêu Tôn lại đồng ý thả người, nhưng cũng không dám nhiều lời thêm. Ngược lại là Thiên Dư quả thực không nhịn được, bèn tiến lên nói nhỏ: “Đám người này không thể thả được, một khi thả ra…”
Nhiêu Tôn chặn họng Thiên Dư lại, cố tình quát nạt: “Lục tổng đã đích thân đền tội rồi. Sao hả, thể diện lớn như vậy vẫn còn trả được món nợ ấm ức của cậu sao?”
Thiên Dư cúi đầu: “Em không dám.”
Lục Đông Thâm nghe xong, ung dung cười: “Cảm ơn cậu Tôn đã chấp nhận.”
Chương 88 : Cũng liên quan tới anh
Muốn đưa đám Tề Cương đi không phải là chuyện dễ dàng.
Một là trên người họ đang có vết thương, hai là họ đã bị ép uống thứ thuốc của Long Quỷ. Thế nên khi Tưởng Ly lao lên sân khấu, kéo từng đôi nam nữ đang quấn bện lấy nhau ra, cô bỗng trở thành mục tiêu công kích của đám đàn ông. Nhất là Tề Cương, hơi thở như bò, nhìn Tưởng Ly chằm chằm như nhìn một miếng thịt chuẩn bị được dâng lên tận miệng. Ánh mắt phóng ra một thứ dục vọng lồ lộ, làm sao còn giữ được thái độ tôn kính e dè thường ngày.
Cậu ta vừa nhào về phía cô, bàn tay lớn vừa bắt được bả vai cô, cô đã lợi dụng thân hình thấp bé của mình, né ra sau lưng cậu ta, nâng cánh tay huých mạnh vào gáy cậu ta. Tề Cương cứ thế ngã xụi xuống đất.
Eo cô lại tiếp tục bị một gã đàn ông thô kệch khác ôm chặt. Tưởng Ly còn chưa kịp phản ứng lại, đã thấy Lục Đông Thâm lao tới, mạnh mẽ giữ chặt lấy cổ tay của người kia, rồi tung một cú đấm. Người ấy kêu lên một tiếng rồi ngã gục.
Rất nhanh, có thêm bảy tám người thân thủ nhanh nhẹn khác lao lên, khống chế những người đàn ông đang mất kiểm soát vì thuốc. Tưởng Ly nhìn rất rõ, đó không phải người của Nhiêu Tôn.
Họ đưa Tề Cương và mọi người ra khỏi Hoàng Thiên, lặng lẽ không một tiếng động nhưng rất gọn gàng dứt khoát. Các cô gái cũng được phép thoát khỏi đây. Phù Dung bị Long Quỷ hành hạ khá thê thảm. Khắp người từ trên xuống dưới toàn là vết cấu vết cào, máu túa ra từ nhiều chỗ. Lúc Tưởng Ly dìu được cô ấy dậy, cô đánh mắt về phía Long Quỷ, ném cho hắn ta một ánh nhìn tưởng chừng chỉ muốn moi tim rút ruột hắn ta ra.
Long Quỷ vừa ngẩng lên, bắt gặp phải ánh mắt của Tưởng Ly, lập tức hoảng sợ đến run rẩy.
Vào lúc sắp rời khỏi Hoàng Thiên, Nhiêu Tôn gọi giật Tưởng Ly lại. Anh ta đi tới trước mặt cô, cúi xuống, môi gần như cọ qua má cô rồi đặt vào vành tai: “Em muốn quên hết chuyện quá khứ, nhưng quá khứ lại đến đây vì em. Em trốn thoát được sao?”
Sống lưng Tưởng Ly chợt cứng đờ lại.
“Tưởng Ly.” Lục Đông Thâm đứng ngay gần đó, ngữ khí cũng nhạt nhòa như ánh mắt: “Chúng ta đi thôi.”
Anh phá vỡ gông cùm Nhiêu Tôn đang vây bọc lấy cô, rồi ung dung kéo cô ra khỏi vực sâu.
Ra khỏi Hoàng Thiên rồi, Tưởng Ly mới hiểu ra ban nãy Nhiêu Tôn băn khoăn, do dự chuyện gì. Bãi đỗ xe lúc trước đã đông đúc rồi giờ lại càng chật chội hơn, thậm chí các xe còn đỗ tràn ra trước cửa lớn của Hoàng Thiên.
Là cuộc đối đầu giữa hai nhóm vệ sỹ.
Rõ ràng, sau khi cô đến, lại xuất hiện thêm một tốp vệ sỹ khác. Người nào người nấy tay chắp sau lưng, đứng nghiêm trước ô tô, nét mặt lạnh lùng nghiêm nghị, số lượng không hề ít ỏi. Chí ít thì có thể đối chọi lại với số lượng người Nhiêu Tôn đưa đến đây.
Đều là người của Lục Đông Thâm.
Bất luận là Nhiêu Tôn hay Lục Đông Thâm, thật ra đều không chiếm ưu thế ở Hoàng Thiên. Dẫu sao đây cũng không phải địa bàn của họ. Nhưng so với Lục Đông Thâm, Nhiêu Tôn phải lo lắng nhiều hơn một phần. Một khi hai bên giao tranh, người của Đàm Diệu Minh rất có thể cũng thừa cơ rối ren để xông lên. Nước xa không cứu được lửa gần. Đây cũng là nguyên nhân sau khi cân nhắc nhiều điều, Nhiêu Tôn đã đồng ý thả họ đi.
Giữa một đám người mặc đồ đen, có một người đàn ông tiến lên. Anh ấy ăn vận rất thoải mái, khuôn mặt tươi sáng, mang khí khách của một người đàn ông phương Bắc. Lục Đông Thâm giới thiệu với Tưởng Ly: Dương Viễn, Phó tổng giám đốc Tập đoàn Skyline.
Lúc này Tưởng Ly còn quan tâm tới ai khác được. Cô chỉ khẽ gật đầu coi như đã chào hỏi. Ngược lại, Dương Viễn thấy người cô đầy máu, bèn ngạc nhiên hỏi: “Thế này là sao? Vị thái tử gia trong kia còn chơi dao hả?”
Tưởng Ly vẫn đang dìu Phù Dung sống dở chết dở, bản thân cũng mệt tưởng đứt hơi, cố nói một câu: “Máu của người khác.”
Bấy giờ Dương Viễn mới nhìn kỹ lại cô gái đứng trước mặt mình.
Nếu nhìn thoáng qua chỉ có ấn tượng là cô rất đẹp, giống hệt như người trên bức ảnh. Đó là một vẻ quyến rũ như tan vào xương cốt. Nhưng sau đó lại bị nét khí khái trên gương mặt cô khuất phục. Khi cô lên tiếng, biểu cảm lại xa cách lạnh lùng, giống hệt một bông hoa hồng rướm máu.
Dương Viễn nhìn người rất chuẩn. Đợi Tưởng Ly dìu Phù Dung lên xe rồi, anh ấy mới kéo tay Lục Đông Thâm: “Hồng nhan họa thủy. Đông Thâm, cậu đừng có mà đâm đầu chết trong đó.”
Điều người từ ngàn dặm xa xôi tới đây, trông có vẻ như muốn đối đầu với người của Nhiêu Tôn, thực chất lại để giành giật người con gái của Đàm Diệu Minh. Dương Viễn chi lo Lục Đông Thâm đánh mất sự bình tĩnh và lý trí vốn có của mình, nên buộc phải nhắc trước một câu.
Tề Cương và mọi người được đưa đến bệnh viện. Các cô gái khác của Hoàng Thiên được các bác sỹ đưa đi chăm sóc vết thương. Vết thương của Phù Dung không hề nhẹ. Tới khi Tưởng Ly qua kiểm tra mới biết, tên biến thái Long Quỷ đó vì căm hận Đàm Diệu Minh, căm hận Phù Dung nhảy qua Hoàng Thiên nên trước khi cô kịp tới nơi đã hành hạ cô ấy rất nhiều.
Ngoài những vết cào cấu, còn có vết bỏng của đầu thuốc lá, toàn vào những chỗ da thịt non mềm, vì dụ như khoeo chân, thậm chí là nơi kín đáo.
Tưởng Ly nhìn cả một phòng toàn là các cô gái bị thương, rồi Tề Cương cùng các anh em thì hôn mê bất tỉnh. Cô bất ngờ không phẫn nộ nghiến răng nghiến lợi như trước. Cô chỉ đứng trước cửa sổ, nhìn ra bên ngoài, ngón tay gõ từng nhịp, từng nhịp lên con dao Phần Lan đặt ở eo.
Dương Viễn nhìn thấy cảnh ấy mà ruột gan run lên, cũng không quan tâm đây mới chỉ là lần đầu gặp mặt, bèn tiến lên nói: “Cô Tưởng, nếu cô cảm thấy phẫn nộ thì cứ hét to lên. Chúng ta đang yên đang lành đừng đụng dao kiếm được không?”
Tưởng Ly không đoái hoài tới anh ấy. Cô nhìn xuyên qua tấm kính, rơi xuống vườn hoa ngoài cửa sổ, nhìn những tia nắng đang nhảy nhót trên những cành dương liễu rồi rơi xuống bãi đất trống phía xa xa. Ánh mắt lạnh lẽo và buốt giá.
Chính là ánh mắt mà một cô gái bình thường không bao giờ có được, mới khiến Dương Viễn lo lắng.
Lục Đông Thâm để mọi người ở lại trong bệnh viện. Qua một hồi kiểm tra, các cô gái không có gì đáng ngại. Nhưng tình trạng của Tề Cương và các anh em không tốt lắm. Họ bị đánh quá nặng, lại rồi phải chịu kiểm soát của thuốc và trải qua một giai đoạn quan hệ tình dục, buộc phải nhập viện quan sát thêm.
Tưởng Ly quyết định quay về nhà một chuyến.
Lục Đông Thâm vẫn ngồi yên trong xe. Anh uống chai rượu đó có hơi vội, lúc ở Hoàng Thiên cồn đã xông lên đầu rồi, nhưng bị anh cố bình tĩnh đè xuống. Bây giờ đầu óc cứ váng vất quay mòng mòng. Cảnh Ninh sợ anh có chuyện gì, ép anh uống hết cốc trà giải rượu này đến cốc trà giải rượu khác.
Trông thấy Tưởng Ly đi ra, Lục Đông Thâm ra hiệu cho Cảnh Ninh. Cảnh Ninh xuống xe, nói mấy câu với Tưởng Ly. Cô nhìn vào trong xe một cái rồi bước đến.
Sau khi lên xe, cô đóng cửa xe lại. Xung quanh không còn những ánh mắt hoặc là nghi ngờ hoặc là dò xét nữa. Cảm xúc tuyệt vọng và bi thương từ lúc đặt chân vào Hoàng Thiên cho tới bây giờ đến bệnh viện là phẫn nộ và bất lực, tất cả đồng loạt dâng lên như thủy triều.
Cô co hai chân lên, vòng tay ôm lấy hai chân, vùi toàn bộ khuôn mặt vào đầu gối, từ trái tim đến cơ thể đều run lên bần bật, muốn khống chế cũng không kìm nén nổi. Lục Đông Thâm dựa ra sau ghế. Trà giải rượu đúng là đã giúp anh tỉnh táo hơn rất nhiều, nhưng mùi rượu xung quanh vẫn khá đậm, lấp đầy cả không gian.
Anh vòng cánh tay kéo bàn tay của cô qua. Bàn tay của cô lạnh ngắt, từ đầu ngón tay đến lòng bàn tay đều không có một chút nhiệt độ nào.
Khi người đàn ông nắm chặt tay lại, Tưởng Ly mới cảm giác có một chút ấm áp đang lan tỏa, là nhiệt độ của lòng bàn tay anh. Cô ngẩng đầu lên, sắc mặt tái nhợt. Cô nhìn anh rất lâu rồi hỏi: “Anh thế nào rồi?”
Ánh mắt Lục Đông Thâm mơ màng như vẫn còn say, nhưng chưa đến mức mất kiểm soát. Anh nói một câu “Không sao”. Tưởng Ly nghĩ anh uống cả một chai rượu lớn như thế, không sao mới lạ đó. Thấy trà giải rượu của Cảnh Ninh vẫn để bên cạnh, cô rót một cốc định để anh uống tiếp.
Nhưng tay cô run quá dữ dội, nước trà liên tục bắn ra ngoài. Cô không kiềm chế được. Lúc này đây, so với Lục Đông Thâm, cô còn giống một người vừa nốc rượu hơn.
Thấy vậy, Lục Đông Thâm thở dài một tiếng, rồi giơ tay lấy lại chiếc cốc trong tay cô, đặt sang một bên. Anh theo đà kéo tay cô qua, nắm chặt: “Tưởng Ly, dù em có đồng ý hay không, bây giờ em chỉ có thể rời khỏi Đàm Diệu Minh.”
Tưởng Ly nhìn chằm chằm vào tay anh, mảnh dẻ nhưng vẫn đầy sức mạnh. Nhưng nguồn sức mạnh này sao không phải là sự tàn nhẫn? Cô ngẩng lên đối mặt với anh, hỏi: “Lần này Đàm gia xảy ra chuyện, có phải cũng có liên quan tới anh không?”
Chương 89 : Chiến lợi phẩm được anh tiện thể thu về
Câu ấy Tưởng Ly hỏi quá đột ngột, Lục Đông Thâm nghe xong cũng không bất ngờ. Tuy rằng ánh mắt anh vẫn vo vụn chút men rượu nhưng không nhìn ra bất kỳ biểu hiện ngỡ ngàng nào.
Một cảm giác lạnh lẽo như con rết bò dọc sống lưng, gặm nhấm dần dần cơ thể của cô, ăn mòn xương cốt của cô. Cô từ từ rút tay về khỏi lòng bàn tay anh, đầu ngón tay vẫn lạnh buốt như xương: “Vì sao?”
Lục Đông Thâm nghiêng người nhìn cô: “Hôm nay Long Quỷ chỉ là một vai hề nhảy nhót. Người thật sự gọi Nhiêu Tôn qua đây là Thiên Dư. Cậu ta là một người bà con xa với Nhiêu Tôn. Đàm Diệu Minh ra lệnh chặt tay cậu ta. Đây chính là hành động tát vào mặt Nhiêu Tôn, em nghĩ là Nhiêu Tôn sẽ tha cho anh ta sao?”
Tưởng Ly tưởng như ngộp thở. Cô đoán được trong chuyện hôm nay Long Quỷ không có gì quan trọng, nhưng không ngờ được Thiên Dư lại có lai lịch ấy. Cô nhất thời khó thở, huyệt thái dương căng ra, giật giật liên hồi: “Có nghĩa là anh đã sớm biết mối quan hệ giữa họ?”
“Phải.” Lục Đông Thâm không giấu giếm.
Tưởng Ly cuộn chặt tay lại: “Lúc trước tôi bị tập kích ở hồ Phủ Tiên, chuyện này anh có biết không?”
“Về sau tôi mới biết.” Lục Đông Thâm hạ giọng xuống rất thấp. Sau khi nhận được tin tức, anh đã lập tức cử những người có kinh nghiệm sông nước tới hồ Phủ Tiên, đồng thời chính mình cũng lập tức đi xe tới đó. Nhưng vẫn chậm chân hơn Đàm Diệu Minh một bước.
Tưởng Ly thở gấp: “Thế nên, việc Thiên Dư nhanh chóng bị Tề Cương điều tra ra cũng không phải ngẫu nhiên, đúng không?” Lúc đó cô gắng nhớ lại đặc điểm của kẻ tập kích, đúng là không định bỏ qua cho đám người đó. Tề Cương làm việc cũng rất nhanh nhẹn nhưng cô không ngờ được lại có nhanh đến mức ấy. Chỉ vài ba hôm là đã điều tra ra kẻ dẫn đầu đội tập kích cô là Thiên Dư. Dẫu sao đó cũng là người của Long Quỷ, tuy rằng có nghi ngờ, nhưng muốn tìm được chứng cứ cũng không phải chuyện có thể làm được trong một sớm một chiều.
Lục Đông Thâm biết rằng cô rất thông minh, mọi chuyện trước nay đều nói một hiểu mười. Anh cũng không định giấu giếm gì cô: “Không phải ngẫu nhiên.”
Tưởng Ly nhìn anh trân trân, ánh mắt chứa quá nhiều sự khó tin đến ngỡ ngàng.
Lục Đông Thâm giơ tay day day vầng trán đang căng ra nhức mỏi: “Thiên Dư là kẻ dẫn đầu, Đàm Diệu Minh chắc chắn sẽ không nhẹ tay với anh ta, đồng thời cũng sẽ dựa vào chuyện này để đả kích thế lực của Long Quỷ. Đối với Đàm Diệu Minh, đây là chuyện một mũi tên trúng hai đích. Chỉ có điều, tôi không ngờ được rằng Đàm Diệu Minh lại có thể thuyết phục Thương hội để nuốt trọn toàn bộ thế lực của Long Quỷ, mỗi một chứng cứ đập xuống đều có thể khiến Long Quỷ không trở mình nổi.”
Tưởng Ly hiểu rồi.
Trong hành loạt những câu chuyện móc nối đan cài vào nhau này, tuy rằng Lục Đông Thâm không phải kẻ cầm đầu nhưng kết quả cuối cùng anh đều dự liệu được. Khi người khác mới nhìn được ba phần, anh đã nhìn được cả mười phần. Chẳng qua là anh dựa vào sự phát triển của tình hình, để đẩy một cái thích hợp vào lúc quan trọng nhất, nhàm đảm bảo kết cục cuối cùng có thể diễn tiến đúng như anh dự đoán.
Ví dụ như Thiên Dư.
Chỉ cần Tề Cương tìm ra kẻ đầu sỏ của đám thủy quái dưới nước khi đó là Thiên Dư, chỉ cần Đàm Diệu Minh ra tay xử Thiên Dư, vậy tức là đã kết thù với Nhiêu Tôn. Điều duy nhất anh không đảm bảo được chính là thế lực của Đàm Diệu Minh phát triển quá rộng lớn. Nhưng việc này có ảnh hưởng gì đến anh đây? Chẳng phải cuối cùng Nhiêu Tôn vẫn xuất hiện đúng như mong muốn của anh? Vẫn khiến cho Đàm Diệu Minh rơi vào khốn đốn đấy thôi?
Cô bật cười, một nụ cười đắng chát, đầu tiên chỉ trong im lặng, cuối cùng bật ra thành tiếng.
Ánh mắt Lục Đông Thâm ánh lên một vẻ không đành lòng. Anh kiềm chế cảm xúc của mình: “Tưởng Ly, em phải hiểu rằng. Trong cuộc chiến này chẳng có ai là người vô tội. Nhiêu Tôn có thể kìm hãm Đàm Diệu Minh, tôi có thể kìm hãm Nhiêu Tôn và Đàm Diệu Minh lại có thể kìm hãm tôi. Tình trạng người này cắn người kia này ắt phải bị phá vỡ. Thế lực của Đàm Diệu Minh hiện tại mọc lan quá nhanh, chỉ còn cách nhổ tận gốc mới có thể diệt trừ hậu họa về sau.”
Tưởng Ly nghe xong, cả người run lên bần bật. Cô nhìn anh như nhìn một người xa lạ. Ánh mắt này của cô khiến anh rất khó chịu. Anh hơi nhíu mày, đưa tay muốn kéo cô lại gần. Nhưng ngón tay vừa chạm vào cô đã bị cô hất ra, cả ánh mắt và biểu cảm đều như muốn phát điên.
“Đừng có chạm vào tôi! Lục Đông Thâm, anh quá đáng sợ! Anh còn đáng sợ hơn cả Nhiêu Tôn nữa. Anh lên kế hoạch từng bước một, dồn tất cả mọi người vào ván cờ mà anh đã an bài. Mỗi một bước đi đều là những cái bẫy, đều là chuyện sống chết. Anh đang âm mưu giành giật lợi ích từ sự sống còn của người khác. Anh… Sao anh có thể như vậy chứ?”
Cô run rẩy đặt tay lên cánh cửa xe, định tháo chạy khỏi đây. Cô phải nhìn cảnh chém giết gươm dao lộ liễu kia còn hơn phải nhìn màn bắn tên trong im lặng khó mà phòng được nổi. Thủ đoạn của Lục Đông Thâm quá cao minh, cao minh tới nỗi tất cả đều nằm trọn vẹn trong sự kiểm soát của anh. Nhưng anh vẫn thản nhiên là người ngoài cuộc.
Cửa xe sắp mở ra nhưng đã bị người đàn ông sau lưng khống chế, đóng chặt vào sau đó khóa lại. Tưởng Ly hoảng hốt kêu lên một tiếng. Một giây sau cổ tay cô đã bị Lục Đông Thâm ghìm chặt. Cả cơ thể cao lớn của anh đè xuống, một tay kia vòng qua sau gáy cô, hơi dùng sức một chút ép cô buộc phải ngẩng lên đối diện với anh.
“Em tưởng Đàm Diệu Minh là kẻ vô dụng à?” Lục Đông Thâm giam cô trong lồng ngực cứng rắn của mình, áp sát mặt mình vào mặt cô: “Tưởng Ly, tôi thấy em bị cái gọi là ân tình che mờ hai mắt rồi, đến nỗi em không nhìn rõ được thủ đoạn của Đàm Diệu Minh tàn độc cỡ nào. Em tưởng tôi là người tạo ra mọi chuyện. Nhưng trước kia Đàm Diệu Minh há chẳng phải cũng đã dồn tôi vào thế khốn đốn? Mấy năm nay Đàm Diệu Minh qua lại quan hệ rất rộng với cấp tỉnh, thế nên đi qua các cửa khẩu đâu có biết sợ là gì. Nhưng em tưởng anh ta đang làm ăn chân chính ư?”
Con tim Tưởng Ly đập thình thịch hồi hộp. Cô có linh cảm những lời tiếp theo đây sẽ vượt ra khỏi phạm vi chấp nhận của cô. Cô ra sức giãy giụa, nhưng bàn tay Lục Đông Thâm như một chiếc kìm vậy, không cho cô được nhúc nhích. Xung quanh bị bao bọc bởi mùi rượu và mùi hương của người đàn ông, khiến cô càng lúc càng cảm thấy hoang mang bất an.
Quả nhiên, Lục Đông Thâm từ tốn nói: “Em chỉ biết Đàm Diệu Minh là người trọng tình trọng nghĩa, dũng cảm hành hiệp. Nhưng em có biết anh ta giàu nứt đố đổ vách không? Số tiền này ở đâu ra? Dựa vào việc làm ăn đàng hoàng à? Đàm Diệu Minh đúng là rất khôn, không động vào ma túy, nhưng lại động vào vũ khí. Chỉ có lợi ích khổng lồ từ việc buôn bán vũ khí mới thỏa mãn được cái dạ dày của anh ta.”
“Không thể nào!” Tưởng Ly chỉ cảm nhận được một trận rét buốt tràn qua cõi lòng.
“Là tôi đang nói dối hay em đang hoài nghi?” Lục Đông Thâm hơi nheo mắt lại: “Tội danh có thể bắt Đàm Diệu Minh lại là gì? Cấu kết với Thương hội chèn ép đối thủ? Hay buôn lậu ma túy? Thậm chí là giết người phóng hỏa? Đừng có ngây thơ nữa, dù có là những tội đó cũng không thể hại chết được Đàm Diệu Minh. Duy chỉ có vũ khí quân đội thì động vào, cả đời này anh ta cũng đừng hòng đứng dậy được nữa!”
Tưởng Ly hoang mang: “Thả tôi ra…”
“Thả em ra để em làm gì? Đi tìm anh ta à? Hay là giúp anh ta dẹp yên mọi chuyện? Sự tình không đơn giản như em nghĩ đâu.” Trong ánh mắt Lục Đông Thâm cuộn trào một đợt sóng đen ngòm, giống như một mặt biển đêm đang gào thét, vừa bao la vừa nguy hiểm: “Vì sao lần này lại thẳng thừng vượt qua cấp tỉnh? Bởi vì ngay các cơ quan cấp tỉnh cũng không chèn ép được thế lực của Đàm Diệu Minh. Hiện nay là cấp trung ương trực tiếp ra mặt, phát động cả cảnh sát đặc nhiệm, công an đến vây bắt Đàm Diệu Minh. Em nghĩ anh ta còn thoát thân được sao? Tưởng Ly, Đàm Diệu Minh buôn bán vũ khí. Ở Trung Quốc, đó là tội chết. Em không dẹp được đâu, cũng không có bản lĩnh ấy.”
Bầu không khí vòng quanh giữa hai con người giống như một nguồn sức mạnh có thể bóp chẹt cổ cô. Cô không sao thở được. Cô nằm thẳng cẳng trên ghế, chỉ cảm nhận được sau gáy lạnh ngắt, giống như nhiệt độ từ lòng bàn tay Lục Đông Thâm tỏa ra cũng lại giống như nhiệt độ từ trái tim dâng lên, khiến cô run rẩy.
“Tưởng Ly.” Cuối cùng Lục Đông Thâm cũng buông bàn tay đang giữ gáy cô ra, khuôn mặt tuấn tú càng ép xuống gần hơn: “Em không nên sống một cuộc sống như thế này, cũng không thích hợp với một cuộc sống như thế này. Bầu trời mà Đàm Diệu Minh chống lên cho em không phải là trời xanh mây trắng mà là sóng gió bão bùng. Bây giờ anh ta bị bắt, chắc chắn sẽ còn bị lôi ra cả một đống bùn phía sau. Em trách tôi cũng được, mà oán tôi cũng được, tôi quyết phải nghĩ cách lôi em ra khỏi thế giới của Đàm Diệu Minh, bảo vệ cho em được bình yên. Chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời, đừng xen vào chuyện của Đàm Diệu Minh nữa.”
“Thế tức là… anh muốn tôi làm gì cho anh?” Tưởng Ly đột nhiên cười khẩy: “Tôi không ngu đến mức tin vào việc anh coi tôi là người con gái của anh đâu. Một khi thế lực của Đàm Diệu Minh bị tiêu diệt, cả Thương Lăng này có thể nói là đã thuộc về tay anh. Còn một thứ chiến lợi phẩm được anh tiện tay mang về như tôi có thể làm gì cho anh đây?”
[text_hash] => bba8a016
)