Array
(
[text] =>
Chương 605 : Tin tức nặng đô
Một tin tức nặng đô như vậy đã làm sửng sốt mọi người ngồi dưới, ngoài Dương Viễn ra, ngay cả Cận Nghiêm cũng tròn mắt ngạc nhiên. Còn Tưởng Ly thì ngồi đó sớm đã ngây người, đầu óc đờ đẫn, nhất thời chưa kịp tính toán xem giá trị của bản thân mình lớn nhường nào.
Tất cả mọi ống kính đều đồng loạt hướng về phía Tưởng Ly.
Một giây sau, Tưởng Ly rướn môi cười, gần như phản xạ theo bản năng. Tuy rằng sóng lòng trong cô đã sớm cuộn trào nhưng ngoài mặt cô vẫn phải lịch thiệp.
Cô thầm lẩm bẩm trong lòng: Thâm ca ca, ông anh đưa ra một quyết định trọng đại như vậy cũng nên báo cho em trước một tiếng chứ, thật lòng muốn kiểm tra diễn xuất của em à…
Cận Nghiêm một lúc lâu mới hoàn hồn lại, cũng chợt ý thực được mình vừa nghe câu gì. Lục Môn từ trên xuống dưới có nhiều người như vậy, người có thể đưa ra quyết định này chỉ có Lục Đông Thâm. Lục Chấn Dương cũng được coi là người lụy tình số một, vậy mà cũng đâu có cho Tần Tô quyền được tùy ý phân bổ tài sản của ông. Gia tộc hào môn, quan hệ giữa vợ chồng lại càng giống như đối tác.
Anh ta hướng ánh mắt về phía Tưởng Ly, nhìn thấy nụ cười ung dung nhàn nhã của cô, cũng không nhìn ra được trước đó cô đã biết việc này hay chưa. Nhưng trong lòng anh ta hiểu rõ. Lục Đông Thâm coi như đã giao toàn bộ giá trị bản thân cho cô, từ nay về sau, của Lục Đông Thâm chính là của Hạ Trú, của Hạ Trú thì vẫn là của Hạ Trú.
Anh ta biết Lục Đông Thâm cưng chiều cô gái này đến mức nào, nhưng đến mức có thể giao phó toàn bộ quãng đời sau này cho cô… Cận Nghiêm cảm thấy những lời đồn trên mạng có lẽ cũng có căn cứ, cô biết tà thuật.
Vẫn chưa đến phần đặt câu hỏi, thế nên đành phải để mọi người nhịn hàng loạt nghi vấn và tò mò xuống bụng, việc họ có thể làm chính là cố gắng chụp càng nhiều bức ảnh càng tốt.
Tập đoàn có sự điều động nhân sự và điều chỉnh kết cấu cổ phần, bước tiếp theo chắc chắn phải kế hoạch lại bản đồ sản nghiệp. Khoảng thời gian sau đó, Lục Đông Thâm nhấn mạnh với mọi người những dự án và kế hoạch trọng điểm ở các lĩnh vực của Lục Môn trong tương lai. Trong đó quan trọng hàng đầu chính là mở rộng phát triển chuỗi sản nghiệp về công nghệ sinh học, đầu tư một khoản vốn lớn vào sáng tạo sinh học và những thực nghiệp khoa học liên quan đến tính mạng con người.
Lần này mọi người lại một lần nữa nhốn nháo.
Công nghệ sinh học xưa nay vốn là một trong những ngành trọng điểm của Lục Môn. Nhưng sự cố lớn của nhà máy sinh học bốn năm trước và sự tranh giành bốn năm sau khi muốn khởi động lại dự án này đã khiến danh tiếng của toàn bộ Lục Môn chịu tổn hại. Hơn nữa lúc trước Lục Đông Thâm bị cách chức cũng vì liên quan tới sự án phát triển công nghệ sinh học. Bây giờ, anh đang muốn triệt để tẩy trắng Lục Môn?
Dưới ánh mắt của mọi người và những ánh đèn flash chớp nháy không ngừng, Lục Đông Thâm từ tốn tuyên bố:
“Mọi người đều biết, chuỗi sản nghiệp công nghệ sinh học dưới quyền Lục Môn bao gồm hai bộ phận lớn và nòng cốt là trị liệu y học và sáng chế sinh học, trong đó có hóa – dược học, thuốc bào chế từ sinh vật, vắc-xin, các loại thuốc tốt cho sức khỏe và các lĩnh vực lành mạnh khác, cũng bao gồm cả hệ thống nghiên cứu khoa học gen. Năm nay, công nghệ sinh học Lục Môn đã hoàn thành dự án thu mua trị giá 90 tỷ dòng sản phẩm sinh học hàng đầu Hayes, chính thức trở thành gã khổng lồ của lĩnh vực sinh học. Hơn nữa, hợp tác cùng Lục Môn, ngoài tập đoàn đầu tư AR lớn nhất thế giới ra, còn có một tập đoàn Hoa Lực với một nền tảng hùng hậu tại khu vực châu Á và tập đoàn Trường Thịnh có nguồn tài nguyên phong phú tại khu vực châu Nam Mỹ. Tới lúc đó, họ sẽ dồn lực hợp tác, bù đắp những chỗ trống của tập đoàn Lục Môn tại hai thị trường này, từ đó hoàn thành việc phân bổ sản nghiệp tới 176 quốc gia, nâng quy hoạch nhà máy sản xuất lên tới 70 khu vực. Trong tương lai, Lục Môn sẽ quan tâm hơn nữa tới mảng sáng chế sinh học hoàn toàn mới, trong đó tập trung hơn cả vào việc nghiên cứu hệ thống trung khu thần kinh của con người.”
Câu nói này của Lục Đông Thâm và những kế hoạch hợp tác giống như quả ngư lôi dưới biển sâu, mà không chỉ là một quả. Sau khi anh dứt lời, cánh cửa hội trường được đẩy ra. Đầu tiên là vài vệ sỹ nối đuôi nhau đi vào, sau đó là những con người khiến ai ai cũng phải ngã ngửa.
Nhiêu Tôn và Thai Nghiệp Phàm.
Skyline dưới quyền Lục Môn trong quá trình khai thác thị trường Trung Quốc đã từng có một dạo biến động rối ren với hai tập đoàn Hoa Lực và Trường Thịnh. Tất cả mọi người đều không ngờ ba tập đoàn có thể bắt tay hợp tác, đồng thời, quyết định quan trọng này rõ ràng đã được đưa ra trước khi Lục Đông Thâm ngồi vào ghế Chủ tịch. Hoa Lực và Trường Thịnh sao có thể bạo gan đến vậy?
Quan trọng hơn là, Thái tử gia của Hoa Lực và người quản lý đương nhiệm của Trường Thịnh đều đích thân tới đây. Những ai không biết chuyện còn nghĩ ba người họ là những người bạn hết sức thân thiết. Nhưng trên thực tế, ai cũng biết họ là đối thủ cạnh tranh.
Sau khi Nhiêu Tôn và Thai Nghiệp Phàm ngồi vào bàn phát biểu lại càng khiến mọi người tò mò. Họ không cử người đại diện phát biểu mà đích thân lên tiếng, giới thiệu với mọi người những dự án sinh học triển khai toàn cầu sắp hợp tác cùng tập đoàn Lục Môn.
Sau khi cả ba người đứng đầu ba tập đoàn thống nhất ý kiến trước đông đảo báo chí, nghi thức ký kết cũng được chính thức cử hành. Nhưng trên thực tế mọi người đều hiểu rõ trong lòng, lời tuyên cáo cuối cùng của nghi thức ký kết này là thân phận từ nay về sau của Lục Đông Thâm. Vì trong nghi thức, anh chính thức ký kết với danh nghĩa Chủ tịch tập đoàn Lục Môn.
Trên sân khấu mọi chuyện diễn ra tuần tự, đèn flash vẫn chớp nháy không ngừng. Tưởng Ly ngồi ở đó, đầu óc cũng dần dần sáng tỏ ra. Chẳng trách Lục Đông Thâm lại tự tin nói đã thuyết phục được Hội đồng quản trị, chẳng trách đám cổ đông vốn khinh thường anh lại quay ngoắt chiều hướng, chẳng trách Lục Chấn Dương đồng ý ký tên, chẳng trách Nhiêu Tôn đướng sá xa xôi sang tận đây…
Một việc hợp tác quan trọng như vậy, sức ảnh hưởng quá lớn, dính líu tới một số vốn khổng lồ, từng phương diện đều rất phức tạp, không thể quyết định trong một chốc một lát. Thế tức là Lục Đông Thâm đã sớm lên kế hoạch cho toàn bộ ván cờ, thậm chí có thể nói từ lúc bị đuổi ra khỏi Lục Môn, anh đã bắt đầu trù bị và tính toán làm sao để quay trở lại.
Không không không…
Tưởng Ly phủ định suy nghĩ này.
Nói chính xác hơn, khi dự án công nghệ sinh học xảy ra chuyên, Lục Khởi Bạch chiếm thế thượng phong, Lục Đông Thâm đã biết rõ con đường sau này mình phải đi như thế nào, bằng không sao anh lại tìm Lục Bắc Thâm trở về?
Cô nhìn về phía Lục Đông Thâm. Hôm nay anh mặc quần Âu áo vest, một phong cách công sở chính thống, không còn là người đàn ông bất kham với bộ jacket đen cùng cô tới Tần Xuyên hôm nào, mà trở lại làm một Lục Đông Thâm chiến đấu thương trường. Lúc này chỉ có hai cụm từ thích hợp nhất đối với anh: Nắm chắc phần thắng và tâm tư sâu như biển.
Người đàn ông cô yêu cuối cùng cũng lên được vị trí mà anh muốn, đánh cho tất cả mọi người trở tay không kịp, cũng khiến mọi người không còn sức mà phản kích.
Tới lúc đặt câu hỏi, mọi người đều như phát điên, hỏi liên tục, liên tục.
Thường thì tới phần đặt câu hỏi của các buổi họp báo, mỗi công ty đều có bộ phận quan hệ ngoại giao sắp xếp từ trước, dù sao thì trong các buổi lễ long trọng vẫn nên có sự can thiệp tới câu hỏi của phóng viên. Nhưng lần này Lục Môn không làm như vậy, thế nên phần này mới náo nhiệt đến thế.
Đám phóng viên đều không phải dạng vừa, những câu mồi chào không cần phải nói, trực tiếp tung ra những câu hỏi trúng chỗ hiểm, chủ yếu xoay quanh quyết định thương mại quan trọng mà Lục Môn vừa công bố.
Sau vài lượt hỏi, có một phóng viên bắt đầu tò mò chuyện hợp tác phía sau: “Tôi rất hiếu kỳ, hai vị phụ trách của hai tập đoàn sao có thể đưa ra quyết định hợp tác khi mà cục diện của Lục Môn vẫn còn rất mơ hồ?”
Đây là chuyện ai ai cũng tò mò, bao gồm cả Tưởng Ly. Hơn nữa cô cũng tin rằng, những cổ đông bị thuyết phục kia cũng đang trông đợi câu trả lời.
Nhiêu Tôn vẫn bất cần như thế, cho dù mặc áo vest lên người thì không che đi được sự ngông cuồng. Anh ấy dựa vào đó, bật cười: “Lúc đó Lục tổng nói kéo được tập đoàn AR tới đầu tư thì tôi tin thôi.”
Đám phóng viên ngồi dưới ngơ ngác nhìn nhau.
Lục Đông Thâm ngồi bên cạnh chỉ im lặng mỉm cười.
Nhiêu Tôn nói xong câu đó liền ngồi thẳng dậy, hơi đổ người về phía trước, hướng mắt về phía đám phóng viên: “Ban nãy chỉ là một câu nói đùa thôi. Nếu nói về nguyên nhân hợp tác, thì rất đơn giản. Tôi tin tưởng Lục tổng, cũng tin rằng chỉ có hợp tác với Lục Môn, Hoa Lực mới mang về được nhiều lợi ích nhất.”
Chương 606 : Ngắt lời anh
Sau khi hỏi Nhiêu Tôn một vài câu liên quan khác, phóng viên bắt đầu dồn sự tập trung lên Thai Nghiệp Phàm. Có phóng viên kính nghiệp, có thể nói là đã tìm hiểu lại một lượt “ân oán giang hồ” của Skyline và Trường Thịnh lúc trước. Thế nên, việc Trường Thịnh lựa chọn hợp tác với Lục Môn dường như càng khiến người ta phải suy nghĩ, nguyên nhân phía sau cũng khiến mọi người tò mò vô cùng.
Nhưng câu trả lời của Thai Nghiệp Phàm cũng gần như tương tự Nhiêu Tôn, sau đó anh ta còn bổ sung một câu: “Trên thương trường, không có bạn bè tuyệt đối, càng không có kẻ thù vĩnh viễn.”
Một câu trả lời chuẩn mực như vậy luôn khiến người ta tâm phục khẩu phục, chí ít là không thể moi móc được gì.
Nhưng Tưởng Ly lại nhìn ra vấn đề.
Cô quá hiểu Nhiêu Tôn, câu nói đùa ấy của Nhiêu Tôn mới là câu nói thật. Vì vậy, cô đã sắp xếp ra được một câu chuyện rất có thể đã xảy ra.
Lục Đông Thâm đã dùng một chiêu lừa đảo, lúc lôi kéo đầu tư thì lấy danh nghĩa Trường Thịnh và Hoa Lực làm đảm bảo. Trường Thịnh có nguồn tài nguyên phong phú ở Nam Mỹ, Hoa Lực lại có chống lưng hùng hậu ở châu Á, cộng thêm bản đồ thị trường mà Lục Môn vốn sở hữu, một con lạc đà gầy vẫn to hơn ngựa, thế nên bên rót vốn sau khi suy nghĩ cũng đã vui vẻ hợp tác.
Đồng thời lúc này, có thể Lục Đông Thâm lại đang bàn bạc với cùng lúc với Hoa Lực và Trường Thịnh. Có một nguồn vốn mạnh mẽ cùng với ý muốn hợp tác của đối phương, vậy thì Hoa Lực và Trường Thịnh cũng không có lý do để chối từ. Huống hồ, việc hợp tác này là sự hợp tác giữa những kẻ mạnh, lợi ích tương lai có thể tính toán được.
Nói một cách khác, Lục Đông Thâm đã dùng Nhiêu Tôn và Thai Nghiệp Phàm để “lừa” AR đầu tư, rồi dùng AR và Thai Nghiệp Phàm để “lừa” Nhiêu Tôn, cuối cùng là dùng AR và Nhiêu Tôn để “lừa” Thai Nghiệp Phàm…
Đương nhiên, đây chỉ là suy đoán cá nhân của Tưởng Ly, có lẽ bên trong Lục Đông Thâm cũng có một chút “lừa đảo”. Nhưng dù là AR đầu tư hay Nhiêu Tôn hoặc Thai Nghiệp Phàm thì đều là những người đã trải qua nhiều sóng to gió lớn, đối mặt với một dự án hợp tác khổng lồ như vậy, sao có thể đơn giản mắc câu? Quan trọng hơn vẫn là niềm tin dành cho viễn cảnh tương lai của Lục Môn.
Có phóng viên bắt đầu dồn câu hỏi về phía Tưởng Ly. Việc này cũng bình thường, dẫu sao bây giờ cô cũng nhảy vọt lên thành người phụ nữ đè đầu cưỡi cổ Lục Đông Thâm, quyền lực to lắm.
Lục Đông Thâm ung dung không sợ hãi, nhưng chỉ cần là những câu hỏi ngờ vực Tưởng Ly, anh đều lần lượt chặn lại, đồng thời nói: “Liên quan đến những phát biểu ban nãy, từ vài ngày trước chúng tôi đã hoàn thành xong các thủ tục pháp lý cần thiết. Phu nhân của tôi đang nắm giữ những quyền kể trên một cách hợp pháp.”
Tưởng Ly lại bắt đầu mơ hồ.
Công chứng kiểu gì? Một người trong cuộc như cô còn không biết, không cần có mặt cô sao? Lục Đông Thâm làm việc đúng là kín kẽ.
Những suy nghĩ rối rắm cứ dồn đống lại, cuối cùng mọi thứ tạp nham bị một phóng viên kéo trở về thực tại: “Xin hỏi, trước khi kết hôn, hai vị đã công chứng tài sản chưa?”
Tưởng Ly sững người.
Lục Đông Thâm nói: “Không làm.”
Mọi người sửng sốt, có người truy hỏi: “Vì sao lại không làm?”
Lục Đông Thâm bật cười hỏi ngược lại: “Vì sao lại phải làm? Việc tôi và phu nhân làm công chứng tài sản trước khi cưới không quan trọng vậy chứ?”
Một câu nói khiến vị phóng viên kia á khẩu.
Suốt cả quá trình, Dương Viễn đều chống cằm xem trò vui, nhất là sau câu hỏi này, anh ấy không nhịn được, cười khẽ, thầm nghĩ trong lòng: Lại còn công chứng tài sản trước hôn nhân nữa, đằng nào chả của Tưởng Ly tất.
Thật ra chuyện này Dương Viễn quả thật từng nhắc nhở Lục Đông Thâm, dù sao đây cũng được coi là một quy định bất thành văn của những đám cưới nhà quyền quý. Nhưng Lục Đông Thâm đã nói một câu đáp lễ lại thiện chí của anh ấy: “Trước khi cưới công chứng làm gì chứ? Sau khi cưới của tôi đều là của cô ấy, không cần thiết.”
Lúc đó Dương Viễn cũng rất đứng hình, còn hỏi Lục Đông Thâm: Thế nào gọi là sau khi cưới của cậu đều là của cô ấy?
Lục Đông Thâm trả lời dứt khoát: “Mọi tài sản đứng tên tôi, tôi còn cần điều chỉnh một phần cổ phần để cô ấy dùng làm tài sản bảo đảm.” Sau đó ngẫm nghĩ thêm, anh lại nói: “Thực quyền vẫn nên có, an toàn một chút.”
Dương Viễn hỗn loạn, thế này thì đúng là “được ăn cả, ngã về không” rồi.
“Lục Đông Thâm, cậu có từng nghĩ, lỡ như… Tôi nói lỡ như thôi nhé, lỡ như có biến cố thì sao? Ý của tôi là, con người ta giàu có lên bản tính trời sinh khó mà giữ được. Tới lúc đó, cô ấy mà thật sự ai đi đường nấy với cậu thì cậu trắng tay rồi.”
Lục Đông Thâm mỉm cười, dùng hai luận điểm để phản bác: “Thứ nhất, bé con đâu phải chưa từng giàu có. Cô ấy là người giàu đến phát ngán rồi, thứ gì chưa từng thấy? Với thân phận trước kia của cô ấy, kiếm tiền còn dễ hơn chúng ta nhiều; Thứ hai, bé con không phải loại người như cậu nói, tôi tin cô ấy. Nói một cách khác, cho dù cô ấy thật sự thay lòng, tôi mất tất cả vào tay cô ấy, tôi cũng chấp nhận.”
Dương Viễn cảm thấy Lục Đông Thâm bị Tưởng Ly mê hoặc không hề nhẹ, bỏ tất cả để yêu một người thì có thể hiểu được, nhưng đây rõ ràng không phải là việc một Chủ tịch Lục Môn như anh nên làm.
Lục Đông Thâm nói: “Con gái nhà người ta đi theo tôi, tôi nên có trách nhiệm với người ta. Vả lại, cô ấy từng cứu tôi. Cả lúc ở Thương Lăng, không có cô ấy, nhà máy bị nuốt sớm rồi. Mạng của tôi do cô ấy cứu về, sự nghiệp của tôi do cô ấy bảo vệ, những thứ tôi cho cô ấy chẳng đủ đâu. Dương Viễn, cậu phải hiểu một chuyện. Không phải cô ấy có rời xa tôi hay không mà tôi không thể rời xa cô ấy được.”
…
Dương Viễn đổi sang tay kia để chống cằm. Người ta bảo tình yêu là ích kỷ, nhưng anh ấy lại nhìn thấy rất nhiều sự vô tư từ Lục Đông Thâm và Tưởng Ly. Có lẽ hai con người như vậy đến với nhau là thoải mái nhất. Trải qua bao sóng to gió lớn, bao khó khăn trắc trở, trong tình yêu sẽ có thêm sự đơn giản, bớt lằng nhằng.
Anh ấy ngưỡng mộ quá, haizz…
Những câu hỏi liên quan đến tình cảm nam nữ chung quy vẫn không phải trọng điểm của đám phóng viên. Quan trọng là, phàm là những câu nhạy cảm đều bị Lục Đông Thâm thản nhiên chặn lại.
Thế nên, có người hỏi một câu còn nhạy cảm hơn.
“Bốn năm trước, nhà máy sinh học của Lục Môn phát sinh sự cố. Dự án nghiên cứu công nghệ sinh học năm đó cứ thế bị gác lại. Bây giờ khởi động lại dự án công nghệ sinh học nhưng lại không thấy nhắc gì về chuyện năm đó, Lục Môn phải chăng có ý giấu giếm chuyện này? Còn nữa, dự án năm đó cũng liên quan tới lĩnh vực thần kinh. Nghe nói mọi đơn đặt hàng vẫn đang tạm gác, đồng thời còn có nạn nhân. Tất cả những việc này, tuy rằng lúc trước có người của Lục Môn ra mặt xin lỗi và thanh minh, nhưng chung quy chưa đưa ra được phương án giải quyết. Bây giờ, Lục tổng nên có lời giải đáp chứ?”
Vấn đề này tới rất trực diện, thật ra cũng khó mà né tránh. Cho dù hôm nay không được nhắc tới, sớm muộn cũng có người dị nghị. Dù sao thì việc Lục Đông Thâm tiếp quản Lục Môn cũng sẽ bắt đầu bằng việc mở rộng sản nghiệp sinh học.
Chuyện nhà máy bốn năm trước không dứt điểm, sẽ để lại hậu họa về sau.
Đối với việc này, thật ra Lục Đông Thâm đã sớm chuẩn bị tâm lý. Anh hơi đổ người về phía trước, đang định lên tiếng trả lời, ai ngờ có người ngắt lời anh.
Không phải ai khác, chính là Tưởng Ly.
Cô nhẹ nhàng lên tiếng, vừa hay có thể chặn lại trước khi anh nói, không chút kẽ hở, không chút xung đột. “Chuyện nhà máy xảy ra sự cố bốn năm trước quả thực có liên quan đến việc khai thác công thức thuốc về thần kinh. Tuy rằng sự cố không phải do người làm, nhưng những thiếu sót trong vận hành liên quan rất lớn đến những khiếm khuyết trong việc nghiên cứu công thức. Thế nên, nói một cách nghiêm túc, cũng coi như gián tiếp do con người mà ra. Đối với việc này, Lục Môn từng công khai xin lỗi trước báo giới, đồng thời chồng tôi cũng đang không ngừng nỗ lực khắc phục.”
Câu nói này được Tưởng Ly phát biểu càng khiến mọi người kinh ngạc. Tất cả lần lượt xoay ống kính về phía cô. Lục Đông Thâm ngồi bên cạnh không ngắt lời cô, ánh mắt bình tĩnh từ đầu tới cuối, nhưng lại vô thức nhíu mày rất khẽ.
Có phóng viên gấp gáp hỏi: “Xin hỏi Lục phu nhân, sự khắc phục mà chị nói ám chỉ điều gì?”
“Chuyện này sẽ không lơ lửng ở đó. Lục Môn chắc chắn sẽ có một câu trả lời cho mọi người.” Tưởng Ly phát biểu hùng hồn: “Mọi thiệt hại gây ra do sự cố năm đó, Lục Môn đã ra sức gánh vác và giải quyết. Những đơn đặt hàng năm đó, Lục Môn cũng sẽ không gác lại. Chuyện công thức trước mắt cũng đang điều chỉnh lại từ đầu. Bốn tháng, bốn tháng sau tôi sẽ mang tới cho mọi người một thông tin hoàn toàn mới.”
Chương 607 : Khí thế bừng bừng
Đây là điều mọi người hoàn toàn không ngờ đến.
Nhà máy sinh học của Lục Môn xảy ra sự cố nghiêm trọng, bốn năm sau mãi vẫn không thấy phương án giải quyết. Việc này giống như một vết thương khó lành của Lục Môn, thậm chí có thể trở thành một cái tật về sau, lớp vảy lúc nào cũng có thể bị bong ra, một khi bong ra máu sẽ lại chảy đầm đìa.
Với tư cách là Chủ tịch mới của tập đoàn, Lục Đông Thâm chắc chắn phải có một lời trình bày, thế nên mọi người dồn hết sự tập trung lên anh. Ai ngờ câu này lại từ miệng Tưởng Ly mà ra. Điều càng khiến mọi người sửng sốt hơn là cô đưa ra một thời hạn, bốn tháng.
Cũng có nghĩa là, bốn tháng sau, Lục Môn sẽ có một lời tổng kết cho sự cố bốn năm trước, cũng sẽ có phương án giải quyết cho dự án năm đó. Nhưng nếu bốn tháng sau mọi chuyện vẫn như bây giờ thì danh tiếng của Lục Đông Thâm sẽ bị liên lụy.
Vì chuyện này, có người đưa ra ý kiến phản bác: “Thời hạn này đã được Lục Môn bàn bạc thống nhất rồi sao? Vì sao lại để Lục phu nhân là người tuyên bố chứ?”
Tưởng Ly mỉm cười nhìn vào ống kính, chậm rãi “tiếp chiêu”: “Đây đương nhiên là kết quả sau khi Lục Môn đã bàn bạc và đi tới thống nhất. Còn về việc vì sao lại do tôi tuyên bố thì tôi là nhà tạo hương của tập đoàn. Dự án công nghệ sinh học có liên quan tới việc điều chế mùi hương cũng nằm trong phạm vi công việc của tôi. Thế nên, tôi là người có tư cách tuyên bố chuyện này nhất.”
***
Trong vườn hoa lúc hoàng hôn, màu sắc trở nên dịu dàng, những bông hoa rực rỡ hơn nữa cũng trở nên e ấp dưới ráng chiều.
Tưởng Ly cảm thấy, từ sau khi quen biết Lục Đông Thâm, hoàng hôn bỗng trở thành thời khắc được yêu quý. Vì hoàng hôn xuống là bóng tối kéo tới, sau một ngày bận rộn anh sẽ xuất hiện trước mặt cô, ôm lấy cô, cùng cô ăn cơm, trò chuyện. Những niềm hạnh phúc nhỏ bé trong cuộc sống cũng sẽ theo màu hoàng hôn lụi tàn mà xuất hiện.
Chứ không như trước kia, cô luôn ghét khoảnh khắc này, mỗi lần nhìn thấy bóng chiều tà phía đường chân trời, sự cô đơn nơi đáy lòng lại như một bộ nanh vuốt cào cấu khắp nơi.
Khi Lục Đông Thâm về tới nhà, trời đã tối hẳn. Tia sáng cuối cùng phía chân trời cũng đã bị xé rách không còn một mẩu. Tưởng Ly không ở trong nhà, không cần nghĩ cũng biết cô đang “giao lưu” với hoa cỏ.
Sau khi thay xong bộ đồ ở nhà đi xuống, quản gia nói với anh: “Tối nay phu nhân làm cả một bàn đầy thức ăn ngon, nói cậu sẽ về sớm, còn nấu cả một ấm trà thanh mát nữa. Không biết phu nhân pha trà kiểu gì mà lúc nấu mùi trà thơm bay khắp phòng.”
Trong lúc đó, đã có một tách trà thơm được bưng lên.
Lục Đông Thâm đón lấy, nhấp một ngụm, mùi thơm lan ra khắp khoang miệng. Rồi anh lại cảm thấy có một mùi hương nhàn nhạt, ấm áp ập vào mũi, lan ra đầu lưỡi, trượt xuống cổ họng, trái tim cũng dần dần thoải mái hơn.
Anh khó xử cười cười, trả lại tách trà cho quản gia. Không hổ danh là Hạ Trú, làm vậy coi như bắt chết mọi suy nghĩ trong anh rồi.
Tưởng Ly không ở giữa vườn
Cô đang ngồi trong phòng kính.
Trong phòng kính cũng có một số loại hoa cỏ, cao thấp đủ chủng loại, đa phần Lục Đông Thâm đều không gọi được thành tên, chỉ biết đều là những mầm giống cô mới nhận về, sau khi mầm mọc ổn định, cô sẽ di chuyển chúng ra vườn hoa.
Cánh cửa phòng kính mở hé, thông thẳng ra vườn hoa. Dọc con đường đá cuội chính là cây ngọc lan được chuyển từ Thương Lăng tới. Có lẽ trời sinh cô ra đã là một thiên tài chăm sóc cây cỏ. Cây ngọc lan phát triển rất tốt, những nụ hoa như đầu bút chì, trắng trẻo mềm mại.
Trên khung cửa treo một chiếc túi thơm bảy màu, được khâu từ bảy loại màu khác nhau. Lục Đông Thâm không quen với món đồ này, nó dùng để đuổi muỗi và côn trùng thế nên phòng kính mới dám mở rộng cửa mà không sợ hãi gì.
Tưởng Ly đang ngồi làm đèn lồng giữa bóng hoa.
Vuông thành sắc cạnh, không phải kiểu đèn tròn hay gặp ngoài chợ. Xung quanh cô còn để hai chiếc đèn lồng khác, có lẽ cũng đã được làm xong.
Lục Đông Thâm tiến tới, cầm một chiếc lên xem.
Khung đèn được làm từ gỗ bạch dương thượng đẳng, màu sắc chủ yếu của chụp đèn là màu xanh lục nhạt, lớp lưới rất mỏng, có thể nhìn thấy bên trong được để một khay nến. Đế đèn cũng được trang trí. Anh chạm tay vào lớp tua rua, mát lạnh. Bên trên tua rua là hình hoa bốn mặt, nếu nhìn kỹ thì chính là hình dáng điêu khắc của hoa ngọc lan.
“Đèn này tên là bích sa. Sắp Trung thu rồi, em làm mấy cái treo trong vườn hoa, tới lúc đó ngồi dưới đèn lồng uống một vò rượu, quá thoải mái.” Tưởng Ly vừa nói vừa xông khung đèn. Bên cạnh cô xếp đống các nguyên liệu của đèn lồng, được phân loại đặt trong chiếc gùi trúc. “Người xưa thích dùng lụa mỏng làm đèn lồng. Em thay đổi một chút, lấy thực vật nhuộm màu, làm đèn bích sa, đẹp không?”
Lục Đông Thâm đặt cây đèn lồng trong tay xuống, kéo ghế ngồi bên cạnh cô, khẽ thở dài. Tưởng Ly không quay đầu nhìn anh, cô kéo căng lớp vải mỏng, nói: “Tới lúc đó thắp cả nến thơm sẽ càng đẹp. Ánh nến và lớp vải bích sa tôn nhau lên, giống như đựng mặt trăng vào trong vậy. Nến thơm do chính tay em làm, thêm vào mười loại hương hoa. Em đặt tên là nến Thập hương, sao hả?”
Lục Đông Thâm kéo tay cô qua: “Tạm nghỉ đi.”
Tưởng Ly đặt dụng cụ xuống, tiện thể quay mặt qua, đối diện với Lục Đông Thâm. Lục Đông Thâm bao bọc hai bàn tay cô trong lòng bàn tay mình, nhìn cô: “Chúng ta nói chuyện.”
Anh vốn định sau khi kết thúc buổi họp báo sẽ đưa cô về Lục Môn. Giải quyết xong mọi chuyện phiền phức thì cùng Nhiêu Tôn, Thai Nghiệp Phàm ăn một bữa tối, vừa hay Tưởng Ly có thể ngồi chung với Nguyễn Kỳ và Trần Du. Kết quả, xảy ra chuyện như thế trong buổi họp báo, hậu quả nghĩ cũng đủ biết.
Buổi họp báo được truyền hình trực tiếp, tuy chủ đề chưa bùng nổ quá nhanh, nhưng chí ít những đôi mắt của Hội đồng quản trị vẫn luôn dè chừng. Trở về công ty, anh không chỉ giải quyết mấy chuyện phiền phức lặt vặt mà là hàng loạt những câu hỏi của đám cổ đông. Bữa tối cũng không còn tâm trạng ăn nữa. Lúc gọi điện thoại tới, Nhiêu Tôn cũng vô tâm nói: “Lục Đông Thâm, chuyện anh mượn nhà họ Thai và AR ra lừa tôi, bữa rượu tối nay phải giải quyết. Uống rượu vang không được đâu. Tôi đã đặc biệt mua Mao Đài, uống bằng chai không chuốc say được anh, chúng ta uống bằng vại. Nói rồi đó, tới lúc đó đừng hòng nhờ vợ anh đỡ rượu hộ.”
Còn nghĩ tới chuyện uống rượu tối nay nữa chứ.
Lục Đông Thâm tức giận lần đầu tiên mất kiểm soát trong điện thoại: “Tai cậu bị điếc phải không? Trong buổi họp báo Tưởng Ly nói gì cậu không nghe thấy à?”
“Có nghe thấy hay không cũng là chuyện gia đình anh, tôi quản nhiều như vậy sao được. Anh không sợ bên ngoài đồn tôi chưa dứt tình với vợ anh à?”
Lục Đông Thâm chẳng buồn phí lời với anh ấy, thẳng thừng ngắt máy.
Cuối cùng, đến lượt wechat thông báo.
Anh cầm lên xem, vẫn là Nhiêu Tôn.
Anh ấy gửi một tin nhắn thoại, giọng uể oải, chỉ cần nghe cũng mường tượng ra được vẻ đắc ý ngạo mạn của anh ấy lúc gửi tin.
Anh ấy à, cứ bình tĩnh. Hạ Hạ bày ra chiêu này là ép anh buộc anh không muốn đồng ý cũng phải đồng ý. Cô ấy đấu trí thì anh đấu dũng. Làm đàn ông mà không giữ được vợ mình ở nhà à? Còn về lời hứa bốn tháng sau, dựa vào bộ não thông minh của anh chắc sẽ nghĩ ra đối sách chứ hả?
Nói thì dễ.
Dọc đường khi Lục Đông Thâm về nhà sớm hơn mọi khi, anh cứ nghĩ mãi tới lời của Nhiêu Tôn. Nhốt Tưởng Ly ở nhà sao? Mấy tháng tới không cho cô lộ mặt? Không cho cô lộ mặt là chuyện không thể. Cô là dâu trưởng Lục Môn, một khi công khai trong buổi họp báo, giá trị của cô tăng vọt. Cô không muốn gặp người ta nhưng không biết có bao nhiêu người muốn gặp cô.
Nhưng mà…
Có lẽ cách của Nhiêu Tôn là cách tốt nhất, dứt khoát nhanh gọn, tránh để hậu họa về sau.
Thế nên, sau khi bước vào nhà, Lục Đông Thâm mới định dùng cách của Nhiêu Tôn. Cùng lắm cô đi đâu, anh cũng phái vệ sỹ đi theo.
Vậy mà, cô lại nấu cơm, lại nấu trà, hoàn toàn tính toán được trước anh sẽ về sớm, hơn nữa… khí thế bừng bừng.
Chương 608 : Tuyệt chiêu
Bây giờ, ngay lúc này đây, Lục Đông Thâm cứ nhìn cô như thế, tuy rằng tách trà kia khiến anh thu lại mọi lý trí, nhưng suy nghĩ bắt buộc phải dùng “vũ lực trấn áp” vẫn chưa nguội lạnh hẳn.
Anh nghĩ là cứ nói chuyện trước đã, xem thái độ của cô thế nào.
Thái độ của Tưởng Ly rất tốt, thậm chí có thể hình dung bằng từ “siêu tốt”. Nghe xong, cô lập tức gật đầu nói: “Ừm được, anh nói đi, em nghe đây.”
Sau đó nhìn anh bằng đôi mắt long lanh, nhìn tới mức anh không nỡ động tay động chân với cô nữa.
Lục Đông Thâm thở dài: “Bé con, liên quan tới chuyện đi sa mạc, chẳng phải chúng ta đã nói rõ rồi sao?”
Tưởng Ly nghĩ thầm: Nói rõ rồi? Có ma mới nói rõ với anh, em đâu có hứa chắc chắn sẽ không đi. Đương nhiên, những lời này cô tuyệt đối không thể nói ra miệng. Đối mặt với một người đàn ông đang ôm suy nghĩ hỏi tội, cãi lại là đại kỵ.
Cô rướn môi, nụ cười vô hại và vô tội: “Em biết em biết, nhưng em nghĩ chuyện bốn năm trước Lục Môn không thể né tránh, quả nhiên, hôm nay có phóng viên lôi ra hỏi rồi đấy…”
Cô ngước mắt lên, va phải ánh nhìn của Lục Đông Thâm, rất nghiêm nghị. Sau đó cô ho khẽ hai tiếng, lập tức nói: “Sớm muộn cũng phải giải quyết, hơn nữa bây giờ em lại là nhà tạo hương của tập đoàn, trách nhiệm đã gián tiếp là của em rồi.”
“Nhưng mà em…”
“Em biết em biết.” Tưởng Ly lập tức ngắt lời Lục Đông Thâm: “Đều là lỗi của em. Lúc đó em không nhịn được. Tay phóng viên đó hỏi một cách dồn ép, em nghe mà tức quá, nên đã nghĩ trong vòng bốn tháng tới chắc chắn sẽ tìm được nguyên liệu thay thế cho Huyền thạch, nghĩ vậy nên em buột miệng nói luôn.”
“Buột miệng?” Lục Đông Thâm nhướng mắt nhìn cô chằm chằm.
Một giây sau, Tưởng Ly ôm chặt cổ anh, điệu bộ đáng thương, cộng thêm ấm ức vô cùng: “Làm sao đây? Lúc đó nói xong em cũng ngơ luôn. Đông Thâm, em biết là em đã hành động hơi bồng bột, khiến anh mất mặt. Thật ra em nghĩ, anh vừa nhậm chức, không thể để anh bị gây khó dễ được. Nhưng người ta không cố tình đâu mà…”
Nếu là bình thường, trái tim Lục Đông Thâm đã tan chảy rồi. Nhưng lần này khác thường, anh không thể chỉ vì hai ba câu của cô mà cho qua mọi chuyện.
Anh hơi kéo cô ra, nhìn cô và nói: “Bé con, anh mặc kệ trong buổi họp báo em có cố tình hay không. Thái độ của anh đối với chuyện đi sa mạc rất rõ ràng, chắc là em hiểu rõ. Hơn nữa, em xưa nay không phải là người thích đôi co mồm miệng, điều này xuất phát từ sự thấu hiểu của anh dành cho em.”
Tưởng Ly né tránh ánh mắt anh, cúi mặt không nói.
“Sao không nói gì?”
Tưởng Ly ngậm hột thị, rất lâu sau mới ngẩng mặt lên, đôi mắt bỗng rưng rưng lệ, khiến người ta càng thắt tim trong ánh sáng của đèn lồng buổi đêm: “Anh cho rằng em cố tình phải không? Anh cho rằng em sử dụng mưu mô quỷ kế với anh phải không? Đông Thâm, anh là người chồng em yêu nhất, thương nhất, sao em đành lòng hại anh chứ? Anh nghĩ vậy về em thật là quá đáng. Từ lúc về nhà tới giờ em cứ nơm nớp lo sợ, sợ anh sẽ giận, sợ anh nghĩ nhiều. Hay rồi, bây giờ rõ ràng anh đang hỏi tội em đúng không? Vậy được, anh muốn sao? Trói em lại? Hay nhốt em trong nhà không được ra ngoài nửa bước? Nếu anh thật sự muốn như vậy, em không còn gì để nói, ai bảo em lỡ lời chứ? Ai bảo em yêu anh như vậy chứ…”
Nói tới cuối cùng, cô gần như nghẹn ngào.
Cú đánh này không khác gì đánh vào tử huyệt của Lục Đông Thâm. Anh sao chịu đựng nổi? Anh không kìm được, ôm cô vào lòng dỗ dành: “Được được được, là lỗi của anh, là anh nghĩ nhiều rồi. Bé con, anh lo lắng cho em, điểm này em biết rõ mà. Nhưng dù gì đi nữa cũng là lỗi của anh. Anh không nên có ý hỏi tội em. Những chuyện trong buổi họp báo em đừng nghĩ nhiều nữa, anh sẽ nghĩ cách giải quyết.”
Tưởng Ly vờ yếu đuối nép vào lòng anh, dáng vẻ như một “Lâm Đại Ngọc” thứ thiệt, thút thít: “Dù sao nếu anh nghi ngờ thì cứ trói em vào đi.”
“Sao anh đành lòng trói em? Nghĩ linh tinh gì vậy?” Lục Đông Thâm chỉ hận không thể rút hết tim gan ra bày tỏ.
Tưởng Ly níu lấy cổ anh, áp mặt lên ngực anh: “Vậy anh tin em rồi sao?”
“Đương nhiên là tin em rồi. Yên tâm đi, bé con, anh chưa bao giờ nghi ngờ em cả.” Bây giờ Lục Đông Thâm ngược lại lại lo cô nghĩ nhiều, xoa đầu cô, dịu dàng nói: “Chẳng phải em đã nấu nhiều món ngon cho anh sao? Đi nào, xuống ăn cơm, anh đói rồi.”
Tưởng Ly rướn môi cười trong lòng anh, trong ánh mắt là biểu cảm đắc thắng chói sáng, nhưng khi ngước lên đã đầy cảm xúc: “Ừm, tối nay em toàn làm món anh thích ăn thôi.” Sau đó cô đứng dậy, khoác tay anh, ngữ điều đã đổi sang tuyệt chiêu số một: Làm nũng!
“Anh còn chưa nhận xét cây đèn bích sa em làm có đẹp không? Tạm thời chưa nói đến chuyện bích sa khó làm, chỉ riêng hình hoa em đã khắc rất nhiều thời gian mới xong. Anh nhìn tay em này, đau chết đi được.”
Tay cô đau, trái tim của anh cũng đau theo. Lục Đông Thâm sao có thể chống cự lại màn làm nũng của cô? Nó còn có tính công kích hơn cả nước mắt. Anh kéo tay cô qua thơm nhẹ, mọi suy nghĩ và lý trí suốt dọc đường về nhà đều bị anh ngang nhiên bóp nát, hơn nữa còn là bóp chết.
“Đẹp lắm đẹp lắm, sau này đừng làm nữa. Ở nhà còn bao nhiêu người như vậy, mấy việc đau tay để cho họ làm là được rồi.”
“Việc này khác mà. Đêm Trung thu, tết đoàn viên, thứ chính tay mình làm ra mới hợp cảnh.” Tưởng Ly dính sát vào anh: “Em mới học làm mấy vị bánh trung thu, ăn ngon lắm. Chính em còn thích ăn. Hay là anh thích ăn nhân gì, em làm cho anh ăn.”
“Em thích ăn là anh sẽ thích ăn.”
Người Hoa có tết cổ truyền của người Hoa. Lục Môn bước ra từ truyền thống, mấy đời trước vẫn rất quan trọng những ngày tết cổ truyền. Nhưng dần dần, theo sự thay đổi của thời đại và sự xuất hiện ngày càng nhiều các chi, các nhánh trong nhà họ Lục, sự tôn trọng ngày tết truyền thống cũng nhạt dần. Ngoại trừ Giao thừa và Tết Nguyên tiêu, mấy ngày tết như Trung thu gần như không hay đón nữa.
Ngày xưa Lục Môn đoàn kết, làm ăn lớn rồi thì lòng người cũng phân tán. So với việc ăn một bữa cơm đoàn viên trong giả tạo, chi bằng chân thành một chút, nhà nào đón tết nhà nấy.
Quan niệm của Lục Đông Thâm về Tết trung thu không được ăn sâu bén rễ. Lúc học đại học, Dương Viễn cho anh một miếng bánh trung thu, anh ăn vào thấy cũng rất ngon. Lúc đó Dương Viễn tràn đầy ý chí, thề với anh: Nhà họ Lục các cậu không đón Trung thu cũng không sao, sau này cậu tới nhà họ Dương đón Trung thu. Năm nào tôi cũng sẽ đưa cậu đi bay, đi tìm chị Hằng Nga.
Kết quả thì sao?
Hờ hờ…
Chị Hằng Nga không gặp được, Dương Viễn thì sớm vứt lời thề thốt ra sau gáy. Bánh trung thu? Ha, đến hộp bánh trung thu anh còn chẳng được thấy.
Tết Trung thu trọn vẹn nhất trong cuộc đời anh chính là đón cùng Tưởng Ly vào năm ngoái. Có điều năm nay khi nhớ lại chuyện năm ngoái đã thêm phần buồn thương.
Tưởng Ly khoác chặt tay anh: “Đảm bảo khiến anh hài lòng.”
Thật ra trong lòng cô đang nghĩ tới chuyện khác. Cô thở phào nhẹ nhõm là thật. Đối phó với Lục Đông Thâm cô luôn có cách, mấy cách như giả vờ đáng thương, giả vờ đáng yêu, ấm ức kèm chút nũng nịu thử trăm lần chưa chán. Nhưng cô hiểu rõ, Lục Đông Thâm cũng không phải là một con hổ giấy. Anh sớm muộn cũng tỉnh lại, mọi chuyện không thể trì hoãn quá lâu được.
Chương 609 : Tới gặp anh
Lúc nửa đêm, Lục Đông Thâm bất thình lình choàng tỉnh khỏi cơn ác mộng.
Trán anh đầm đìa mồ hôi. Anh mở mắt ra, trước mắt vẫn còn chao đảo hình ảnh trong mơ. Anh nhớ trở lại khu rừng của bốn năm trước, sương mù dày đặc, trong sương có bóng người, mờ mờ ảo ảo. Sương tan, anh cũng nhìn rõ bóng hình ấy, là Tưởng Ly.
Mái tóc dài của cô xõa xuống, trên người mặc bộ đồ trắng, trên bộ đồ có dính máu. Cô giơ tay về phía anh, đau khổ rên rỉ: “Đông Thâm, cứu em…”
Đông Thâm ngồi bật dậy khỏi giường, quay đầu nhìn sang cô gái nằm bên cạnh.
Màn mây mưa trước khi đi ngủ đã vắt kiệt sức lực của cô, lúc này đây cô đang ngủ rất say sưa. Cô nằm quay mặt về phía anh, chân còn gác lên chân anh. Đèn ngủ trong phòng vẫn bật, ánh sáng yếu ớt vẫn có thể soi rõ gương mặt trắng như ánh trăng của cô.
Tất cả đều quá đẹp.
Đẹp tới mức khiến người ta chớp mắt quên đi sự sợ hãi trong cơn ác mộng.
Lục Đông Thâm lại nằm xuống, ôm cô vào lòng, bấy giờ mới cảm thấy chân thực.
Anh từng nói với cô: Đông Thâm, có lúc em cũng sẽ sợ hãi, sợ đánh mất. Bởi vì cảm giác có được anh thật sự quá tuyệt vời, em sợ tất cả đều là giả.
Yêu đến sâu sắc sẽ lo được lo mất.
Sao anh không có nỗi lo này chứ?
Lo sợ mọi điều tốt đẹp chỉ như hoa trong gương, trăng dưới nước, hoặc chỉ là một giấc mộng dài. Tới khi anh mở mắt ra, bầu bạn với anh vẫn chỉ là những đêm dài cô độc cùng ánh trăng.
Lục Đông Thâm thu chặt cánh tay. Buộc phải thừa nhận, những lời cô nói trong buổi họp báo khiến anh lo lắng. Nhưng, nên tin cô phải không?
Anh vuốt mái tóc cô.
Anh nói với cô: Hãy nuôi tóc dài đi.
Cô bèn nuôi tóc dài vì anh, đẹp và mềm mượt như trong tưởng tượng của anh. Tóc của cô cũng giống như mùi hương của cô vậy, quấn lấy anh, nắm bắt anh, khiến anh nhung nhớ đêm ngày.
Lục Đông Thâm vuốt mãi vuốt mãi chợt dừng lại.
Anh nhớ tới chuyện trong buổi họp báo.
Buổi tối, sau một màn làm nũng kèm ấm ức của Tưởng Ly, các chiêu thức của anh cũng rối loạn hết cả. Bây giờ đêm khuya thanh vắng yên tĩnh nằm nghĩ lại, hình như anh đã bỏ qua một manh mối rất quan trọng.
Khi trả lời câu hỏi của các phóng viên, cô quá bình tĩnh, quá logic, tựa như đã chuẩn bị sẵn sàng vậy.
Trong buổi họp báo quả thực có khả năng phóng viên sẽ hỏi về chuyện nhà máy sinh học bốn năm trước. Nhưng điều kiện tiên quyết là họ sẽ công bố dự án hợp tác liên quan tới sản nghiệp sinh học. Bây giờ đám nhà báo rất thông minh, những chủ đề không nhắc tới trong họp báo, họ thường sẽ không trực tiếp đụng chạm.
Thế nên, Tưởng Ly biết buổi họp báo sẽ xoay quanh chủ đề dự án sinh học. Vậy, ai đã tiết lộ cho cô?
Suy nghĩ này vừa xuất hiện liền bị Lục Đông Thâm bóp nát.
Không thể nghĩ như vậy được…
Cô đã giải thích nguyên nhân rồi.
Đúng, có thể cô chỉ vô tâm.
Cô đúng là một cô gái lý trí, nhưng đồng thời tính cách cũng rất nóng, không phải chuyện gì cô cũng có thể bình tĩnh giải quyết. Vả lại, nếu cô thật sự có ý, cô hoàn toàn có thể âm thầm lặng lẽ, không phải gõ trống giương cờ tuyên chiến với anh.
Phải, nên là như vậy.
Lục Đông Thâm lại ôm chặt thêm, khiến cô gái trong lòng sát gần anh thêm chút nữa. Anh thở dài, có lúc thật sự chỉ muốn nuốt chửng cô, giữ cô trong người mới là an toàn nhất.
***
Cho dù Lục Đông Thâm không muốn thừa nhận Tưởng Ly cố tình đến mức nào thì trên thực tế, những câu nói của cô trong buổi họp báo cũng đã khiến mạng xã hội được một phen sôi sục vì những lời bàn tán.
Không ai biết rõ nội tình.
Thế nên, phàm là những người nhắc đến chuyện này đều mang theo khẩu khí ngợi khen. Không còn nghi ngờ gì nữa, những lời một cô dâu trưởng Lục Môn như Tưởng Ly phát biểu nghiễm nhiên được coi là thái độ của Lục Môn. Rất nhanh, cách giải quyết sự việc của tập đoàn Lục Môn được vẽ vào những sắc màu mang tính “nghiêm túc, trách nhiệm”.
Nhất là đối với Lục Đông Thâm.
Chuyện quyền lực của Lục Môn được thay thế vốn là chuyện ai cũng đã thấy rõ. Lục Đông Thâm lên nắm quyền là chuyện ván đã đóng thuyền, không những tiến hành những ý định hợp tác mạnh mẽ, còn đồng thời giải quyết cả nguy cơ của Lục Môn, kéo Lục Môn ra khỏi đầm lầy. Quan trọng hơn cả là, anh chủ động nhắc đến chuyện mất tích bốn năm trước đồng thời hứa hẹn sẽ có trách nhiệm. Như vậy, mọi người lại càng tràn đầy kỳ vọng vào vị Chủ tịch mới, Lục Đông Thâm.
Các cổ đông dĩ nhiên cũng vui vẻ khi nhìn thấy cảnh tượng này. Chuyện bốn năm trước vốn dĩ là một “tâm bệnh”, bây giờ có người xuất hiện giải quyết, lại có thể đưa ra câu trả lời cho mọi người, lấy lại được danh tiếng cho Lục Môn, sao không vui được?
Nhất thời, Lục Đông Thâm được mọi người tâng lên cao.
Vào lúc chủ đề đang nóng lên từng ngày, Tưởng Ly tới tìm Cận Nghiêm.
Lúc đó anh ta vừa từ cửa lớn của bệnh viện đi ra, đang đi về phía hầm để xe thì bị một chiếc ô tô chặn lại. Anh ta dừng bước đột ngột, trong lúc đó cửa xe từ từ được hạ xuống, để lộ gương mặt nửa đùa nửa thật của Tưởng Ly.
Cận Nghiêm bất thình lình thấy run người, khóe môi bất giác rướn lên một độ cao, sau khi chào hỏi, anh ta quay đầu định rút.
Kết quả…
“Mỗi đợt giao mùa, bệnh trong người rất dễ tái phát, cổ họng không thoải mái phải không? Khô hanh nên nóng thôi mà, rất bình thường.” Tưởng Ly dựa ra sau ghế, uể oải nói.
Cận Nghiêm ngồi vào bên cạnh cô, cả người cực kỳ thận trọng, thậm chí mỗi một lỗ chân lông đều kêu gào cảnh giác. Ban nãy kế hoạch chuồn lẹ thất bại, bị một câu “Anh trốn được một giờ, không trốn được cả đời đâu” của cô chặn lại.
Anh ta cố gắng cười trừ: Tôi sợ làm lỡ dở chuyện khám bệnh của bà Lục.
Tưởng Ly nói một câu: Tôi không đi khám bệnh, tôi tới gặp anh.
Sau đó anh ta cứ thế bị xách lên xe.
Bây giờ nghe câu nói này của Tưởng Ly, cuối cùng Cận Nghiêm cũng hiểu cô tới là nhắm vào mình, thậm chí cô còn biết anh ta đến bệnh viện khám họng.
“Hoặc có thể nói, vì phản bội Lục Đông Thâm, anh áy náy trong lòng, bứt rứt sinh nóng trong, lây cả vào cổ họng.”
Cận Nghiêm phản bác lại theo phản xạ: “Tôi không phản bội ai hết.”
“Nghĩ vậy là đúng rồi. Thoải mái trong tâm thì cơ thể mới khỏe mạnh.” Tưởng Ly cười nửa tà nửa chính: “Tôi ấy à, làm dâu trưởng Lục Môn, là người theo Lục Đông Thâm xuất hiện tại buổi họp báo, thế nên muốn biết trước toàn bộ tiến trình buổi họp báo là chuyện rất bình thường. Anh đưa nó cho tôi cũng không phải là thất trách.”
Cận Nghiêm bặm môi.
Sớm biết cô ngang nhiên nói mấy lời đó, có đánh chết annh ta cũng không đưa cô lịch trình buổi họp báo.
Trước mắt bỗng xuất hiện một chai thủy tinh nhỏ, bên trong là một dung dịch trong suốt, chất có vẻ quện dính hơn nước lọc một chút. Cận Nghiêm nuốt nước bọt, cổ họng đau rát, sự cảnh giác trong ánh mắt tăng cao.
“Uống đi, có lợi cho cổ họng của anh đấy.” Tưởng Ly nói.
Cận Nghiêm không nhận.
Tưởng Ly bật cười, nghiêng người sang đường hoàng nhìn anh ta: “Sợ tôi hạ độc giết chết anh à?”
Cận Nghiêm thấy nụ cười trong mắt cô. Cũng không hiểu tại sao, rõ ràng cô cười rất đẹp, nhưng anh ta lại chỉ nhìn thấy sự uy hiếp. Anh ta có linh cảm, mình đã bước vào một con đường không có đường quay đầu, cô đứng ở tận cùng con đường ấy, một tay cầm theo sợi dây thừng, một đầu buộc chặt vào anh ta. Anh ta sẽ bị cô kéo đi mỗi lúc một xa, không quay lại được nữa.
Anh ta vô thức liếc nhìn về phía Tưởng Ly, không mang dao…
Nhưng không có nghĩa là cô dịu dàng lương thiện.
Cô cầm chai thủy tinh ấy từ đầu tới cuối, điệu bộ như anh ta không nhận cô sẽ cầm mãi thôi… Cận Nghiêm cảm thấy cổ mình nhói đau, vội vàng đón lấy, mở nắp ra, ngửa cổ uống cạn.
[text_hash] => bebdf90d
)