Người Tình Chí Mạng – Ân Tầm [Hoàn] – C600 – C604 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Người Tình Chí Mạng – Ân Tầm [Hoàn] - C600 - C604

Array
(
[text] =>

Chương 600 : Bầu không khí hoà hợp hiếm có

Từ ngày trở về biệt thự nhà họ Lục, Lục Chấn Dương không ra ngoài nữa. Thời gian nghỉ ngơi của ông rất cố định, trời sáng thì tỉnh giấc, trời tối thì đi ngủ, trước khi đi ngủ luôn có thói quen đọc báo giấy. Ông cũng không đọc quá lâu, chỉ trên dưới hai mười phút là cùng.

Xã hội hiện đại, thông tin lan tràn, phương tiện truyền thông cũng truyền dần từ giấy sang điện tử. Nhưng Lục Chấn Dương vẫn giữ thói quen đọc báo giấy. Thế nên lúc rảnh rỗi, Tưởng Ly đã làm nước giấy thơm, được chiết tách từ 18 loại thảo dược, bảo người làm phun một lớp lên giấy báo, đợi khô tự nhiên rồi đưa cho Lục Chấn Dương.

Báo sau khi được phun loại nước này không quá thơm, nhưng có mùi dược thảo nhàn nhạt. Hơn nữa sau khi đọc xong cũng sẽ không bị thấm mực đen lên tay.

Tưởng Ly hỏi quản gia của biệt thự, là tự ông không muốn ra khỏi nhà hay không ra ngoài nổi?

Quản gia nói: Không ai hạn chế tự do của lão gia, là tự lão gia không thích động đậy. Ông nói mình có tuổi rồi, chê bên ngoài ồn ào. Khoảng thời gian này cũng có không ít khách khứa tới thăm nhưng đều bị anh Lục từ chối gặp mặt.

Lục Đông Thâm từ chối bất kỳ người nào muốn tới nhà quấy rầy Lục Chấn Dương. Tưởng Ly không cần hỏi cũng nghĩ ra lý do của anh. Sau đó cô có hỏi riêng, Lục Chấn Dương quả nhiên từ ngày về nhà tới nhà chưa hề gặp Cận Nghiêm.

Lúc theo Lục Đông Thâm đi vào biệt thự, Tưởng Ly không khỏi thấp thỏm, nghĩ bụng hai cha con họ mà lại làm một màn giương cung bạt kiếm thì phải làm sao. Cô mang theo trái tim bất an ấy tới gặp Lục Chấn Dương. Ai ngờ, lại không xảy ra khung cảnh đầy mùi thuốc nổ như cô tưởng tượng.

Lục Chấn Dương ngồi dưới gốc cây anh đào trăm năm trong vườn nhà với một chiếc bàn đánh cờ bằng trúc xanh và hai chiếc ghế trúc. Ông ngồi một chiếc, lưng quay về phía gốc cây anh đào phải hai người ôm mới xuể. Bên cạnh ngay gần đó có một hồ cá, bên trong có vài con cá chép Koi đang bơi lội tung tăng. Trên mặt hồ có hoa sen, đúng dịp nở hoa, đang hướng về phía cửa sổ phòng khách. Ngồi trong đó nhìn ra ngoài sẽ ngắm được bóng sen và ngửi thấy mùi thơm thanh mát.

Thấy họ tới, Lục Chấn Dương cũng không tỏ thái độ bực mình. Ông nhìn thẳng xuống bàn cờ, lãnh đạm nói: “Nghe nói còn từng đánh một ván cờ với Khởi Bạch.”

Nói với Lục Đông Thâm.

Lục Đông Thâm tiến lên hai bước: “Vâng.”

Lục Chấn Dương tự chơi cờ một mình, rồi nói tiếp: “Sau đó lại giấu một thế cờ?”

“Vâng.”

Lục Chấn Dương đặt quần cờ trong tay xuống rồi mới ngẩng đầu nhìn anh: “Ngồi xuống đây đi, đánh với bố một ván cờ.”

“Vâng.”

Tưởng Ly không xen vào giữa hai bố con họ. Cô lùi về phòng khách, đứng dựa cửa sổ mà nhìn. Gió mát nhè nhẹ thổi qua mặt. Khác với căn nhà của Lục Đông Thâm, những loài cây ở đây đa phần đã nhiều năm tuổi, đập vào mắt là sự dài lâu của thời gian. Cộng thêm việc Lục Chấn Dương bản thân đã thích màu xanh, bình thường cũng tự động tay động chân dọn dẹp, thế nên chất lượng của thảm thực vật rất tốt. Còn biệt thự nơi họ ở, nếu về sau không có những thành phẩm cô vận chuyển từ Thương Lăng tới bằng đường hàng không, thì muốn có được quang cảnh như thế này, e là tới ngày cô về với đất mẹ cũng không đợi được.

Quản gia đưa đĩa hoa quả đã gọt sẵn cho Tưởng Ly, nhìn ra hai bóng người ngoài cửa sổ, thở dài: “Như thế này thật tuyệt. Trong bốn đứa con trai, có cậu cả là được lòng lão gia nhất. Dù sao cũng là anh cả, lão gia kỳ vọng vào cậu ấy rất nhiều. Lão gia đánh cờ chưa bao giờ biết thua, kỳ nghệ của cậu cả cũng do lão gia một tay dạy dỗ mà thành.”

Tưởng Ly đón lấy đĩa hoa quả, cầm chiếc dĩa bằng bạc bên cạnh lên, xiên một miếng dưa hấu, rất lâu không bỏ vào miệng: “Vậy mà cháu còn tưởng người ông quý nhất là Nam Thâm.”

“Cậu Nam Thâm hiểu chuyện, đương nhiên được mọi người yêu quý. Chúng tôi ai cũng quý cậu Nam Thâm cả, đương nhiên bao gồm cả lão gia.” Quản gia cười nói: “Nhưng cậu Đông Thâm thì khác. Cậu ấy là con trưởng, trên người gánh vác vinh quang của Lục Môn. Các em trai ai cũng có thể ngang bướng, chỉ có cậu ấy là không thể. Thế nên lão gia mới kỳ vọng lớn ở cậu ấy, và đối xử với cậu ấy cũng nghiêm khắc nhất.”

Sau khi quản gia đi khỏi, Tưởng Ly đặt đĩa hoa quả sang một bên, nhìn hai cha con đánh cờ dưới gốc cây anh đào, lòng thầm suy nghĩ những lời mà quản gia nói. Mấy hôm trước, cảnh tượng Lục Chấn Dương nổi cơn thịnh nộ vẫn còn hiện rõ mồn một trước mặt cô, còn cả quyết định của Lục Chấn Dương nữa, hoàn toàn không hướng đến sự kỳ vọng to lớn với Lục Đông Thâm.

Gió thổi mặt hồ sen, có đàn cá bơi qua.

Lục Đông Thâm có vẻ đang suy nghĩ một nước cờ, tập trung toàn bộ tinh thần vào bàn cờ, xoay qua xoay lại một quân cờ trong tay, xem ra nước cờ trước đó của Lục Chấn Dương đã mang tới cho anh không ít khó khăn. Tưởng Ly tựa vào cửa sổ, nhìn góc nghiêng chìm vào suy tư của Lục Đông Thâm. Nét mặt anh rất tuấn tú, một anh chàng đẹp trai như vậy đáng lẽ phải làm một ngôi sao mới đúng, ra thương trường đánh giết quả là đáng tiếc.

Cô đang mải nghĩ thì thấy Lục Đông Thâm có động tác. Anh đặt quân cờ trong tay xuống, cực kỳ chắc chắn, không chút do dự. Lục Chấn Dương không nói lời nào. Tưởng Ly nhạy cảm phát hiện khóe miệng ông rướn lên. Ông lại ngước mắt nhìn Lục Đông Thâm, ánh mắt mãn nguyện.

Khoảnh khắc này, Tưởng Ly thanh thản và khoan khoái hẳn như vừa hiểu ra điều gì.

Bàn cờ như đời người, đấu trí, lùi bước, nhẫn nhịn, tiến lên, những nhân tính bị lợi ích nhuộm màu trở nên tanh bẩn, cũng giống như một lòng mong thắng bất chấp thủ đoạn trên bàn cờ. Có thể lúc đó Lục Chấn Dương nổi giận thật sự, lo lắng cũng thật sự, cũng có thể đó chỉ là một lời cảnh tỉnh của ông…

Tóm lại, mọi lo lắng điều đã tan biến sau nước cờ của Lục Đông Thâm. Lục Chấn Dương dùng cờ đọc nội tâm, bước đi này rất tinh tế.

Thế nên, thật ra lời quản gia nói không sai, “yêu cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi”. Nếu ban nãy Lục Đông Thâm thật sự gấp gáp tấn công bất chấp giành thắng lợi, thì có lẽ màn “bãi miễn” của Lục Chấn Dương sẽ càng trực tiếp hơn. Dù Lục Đông Thâm có làm gì, Lục Chấn Dương cũng vẫn còn một phiếu phủ quyết.

Khi quản gia vào báo tới giờ cơm, hai bố con họ vừa hay đánh xong ván cờ. Tưởng Ly tiến tới hỏi xem ai thắng. Lục Chấn Dương đón lấy chiếc khăn ướt quản gia đưa, cười nói: “Già rồi, thua thôi.”

Tưởng Ly nghe ra ý tứ trong câu nói của Lục Chấn Dương, bèn cố tình nói: “Già ạ? Bố đâu có già? Con thấy bố còn trẻ hơn Đông Thâm nữa, còn đẹp trai hơn anh ấy.”

Lục Chấn Dương phá lên cười vì cô: “Cả nhà từ trên xuống dưới chỉ có những lời Tiểu Hạ nói bố thích nghe nhất.”

Lục Đông Thâm đứng bên liếc nhìn Tưởng Ly, trong ánh mắt có nụ cười, nhưng anh không lên tiếng mà thầm nghĩ: Nha đầu chết tiệt này cũng giỏi dỗ ông lắm, mấy lời sến rện như vậy cũng nói ra được.

Bữa tối họ không vào trong phòng ăn.

Lục Chấn Dương có hứng, bảo quản gia dọn bàn cờ đi, bê cơm ra bàn trúc ngồi ăn. Lục Đông Thâm không đồng ý, lo lắng hồ sen lộng gió, bị trúng gió thì không hay. Lục Chấn Dương nói: “Có Tiểu Hạ chăm sóc sức khỏe cho bố, bố chẳng sợ gì cả.”

Tưởng Ly thì không phản đối yêu cầu của Lục Chấn Dương, ăn cơm vốn là việc khiến tâm hồn thoải mái, có gió không sợ, nên cô bảo quản gia dựng một chiếc ô là được.

Bàn trúc không lớn, Lục Chấn Dương chọn mấy món hợp khẩu vị của mình. Ba người ngồi dưới gốc cây, cực kỳ thoải mái. Lục Chấn Dương cảm thán: “Lúc còn trẻ, bố còn từng ăn cơm trong vườn một gia đình nông dân. Nghĩ lại thấy hoài niệm thật, được nghe tiếng suối chảy, được nhìn thấy núi cao, cảm giác thật ngọt ngào.”

Tưởng Ly cười nói: “Muốn uống nước suối ngọt có gì khó ạ. Đợi khi nào sức khỏe của bố khá hơn, con đưa bố tới Thương Lăng.”

Trong lòng cô đang suy tư không biết gia đình nông dân mà Lục Chấn Dương nói nằm ở đâu?

Cô ngước mắt len lén quan sát Lục Đông Thâm. Anh không tiếp lời bố, xem ra anh biết nơi đó là nơi nào. Cô cúi đầu ngẫm nghĩ, trong đầu vụt qua một tia sáng. Có lẽ… là lúc ở bên cạnh mẹ của Lục Bắc Thần?

Cô không tiện hỏi, cũng không biết nên hỏi từ đâu. Nếu đúng là sự thật, chủ đề này kể ra sẽ dính líu tới Lục Bắc Thâm.

Có thể thấy được Lục Đông Thâm cũng không muốn nhắc tới chủ đề này. Rõ ràng, anh cảm thấy bứt rứt với quang cảnh ăn cơm này hơn. Ô có to hơn nữa cũng không thể hoàn toàn chặn được gió, nên vẫn có những lá cây hoa đào rụng xuống, ngang nhiên rơi vào đĩa ăn của Lục Đông Thâm. Trong đó đã có những món ăn đợi sẵn, anh gắp chiếc lá ra ngoài, sau đó gọi quản gia tới, đòi thay một chiếc đĩa mới.

Cảnh này lọt vào mắt Lục Chấn Dương, ông ngao ngán lắc đầu, nhìn về phía Tưởng Ly: “Không chữa khỏi được bệnh ưa sạch sẽ này của nó sao?”

Chương 601 : Nên nghỉ ngơi rồi

Bầu không khí của bữa tối rất tuyệt, chí ít Lục Chấn Dương và Lục Đông Thâm không nhắc đến chuyện công ty trong bữa ăn.

Đến tận khi ăn xong, Lục Chấn Dương mới gọi Lục Đông Thâm vào trong thư phòng, cũng tiện thể để Tưởng Ly “dự thính”. Bấy giờ cô mới biết, Lục Môn quả nhiên có biến động lớn.

Không còn vẻ hòa nhã như lúc ngồi dưới tán cây anh đào, Lục Chấn Dương dựa vào chiếc ghế xích đu, mặt hướng về phía sắc trời ngoài cửa sổ, rất lâu sau mới nói: “Nếu bố đoán không nhầm, Lục Môn hiện tại đã là vật trong túi con rồi phải không?”

Tưởng Ly ngồi trên sofa, nghe xong câu này mà bàng hoàng.

Lục Đông Thâm không ngồi xuống, bình tĩnh đối diện với bóng lưng của Lục Chấn Dương, vẫn cung kính nói: “Còn thiếu một bước cuối cùng ạ.”

Lục Chấn Dương từ từ xoay ghế lại, nhìn anh bằng ánh mắt sắc lẹm: “Thứ con thiếu chính là cái gật đầu của người quản lý này?”

“Vâng.” Lục Đông Thâm không chút giấu giếm.

“Cận Nghiêm mãi không tới gặp bố. Bố nghĩ, bố đồng ý hay không có vẻ không còn quan trọng nữa.” Lục Chấn Dương nhìn anh: “Thế nên, con đến tìm bố là muốn điều gì?”

Lục Đông Thâm vững vàng tiếp lời: “Danh chính ngôn thuận.”

Hai người một người hỏi một người trả lời, hỏi thì sắc bén, trả lời thì thẳng thắn, không hề giấu giếm, giống như hai thanh kiếm sắc đang tiếp chiêu trong không khí lạnh giá, người qua kẻ lại. Ai cũng biết rõ chiêu tiếp theo mà đối phương tung ra sẽ là gì. Tưởng Ly ngồi bên cạnh thấp thỏm, đại não cũng xoay chuyển tốc độ theo, cố gắng bắt kịp tiết tấu của họ.

Nghe xong câu này, Lục Chấn Dương hơi nheo mắt lại. Ông nhìn Lục Đông Thâm rất lâu, không nói gì. Tưởng Ly tuy ngồi trên sofa nhưng sống lưng thì cứng đờ, hai chân cũng đã ở trong tư thế sẵn sàng khởi động. Chỉ cần Lục Chấn Dương thịnh nộ, cô sẽ lập tức bắn ra như máy bay phản lực, cản lại cuộc đại chiến giữa hai bố con họ.

Cứ như vậy, phòng sách im ắng khoảng vài phút. Lục Chấn Dương lên tiếng, không giận dữ, trong giọng nói bình tĩnh lại có chút quyền uy: “Xem ra, các cổ đông đã bị con thuyết phục rồi.”

Lục Đông Thâm rút một tập tài liệu từ trong túi công vụ ra, tiến lên đưa cho Lục Chấn Dương: “Đây là bản chữ ký thể hiện sự thống nhất của Hội đồng quản trị. Bố, sức khỏe của bố không ổn, nên nghỉ ngơi rồi.”

Bên này, Tưởng Ly bỗng nhiên cuộn chặt tay lại.

Lục Chấn Dương nhìn anh, đón lấy tài liệu trong im lặng. Ông lật giở, suốt cả quá trình sắc mặt vẫn rất bình thản, giống như đây là cảnh tượng ông đã sớm dự liệu được vậy. Ông đọc lần lượt, đọc kỹ càng, cuối cùng ông gấp nó lại, ngước mắt nhìn Lục Đông Thâm, rồi bỗng cười, nụ cười không quá chân thành nhưng cũng không lạnh lùng. Tưởng Ly không đọc thấu được những suy nghĩ của Lục Chấn Dương, rõ ràng trong ván cờ ban nãy ông đã tỏ rõ thái độ rồi cơ mà?

“Đông Thâm à Đông Thâm, con lợi hại lắm.” Ông nói: “Bố đã lường được con sẽ đi nước cờ này, nhưng không ngờ tốc độ của con lại nhanh như vậy.”

“Lục Môn không đợi được.” Lục Đông Thâm nói ngắn gọn.

“Là Lục Môn không đợi được hay con không đợi được?” Lục Chấn Dương hỏi ngược lại.

Lục Đông Thâm tỏ rõ thái độ: “Lục Môn không đợi được, và con cũng không đợi được.”

Lục Chấn Dương không hỏi thêm nữa. Ông lại nhìn anh rất lâu, rồi mới khẽ thở dài: “Đôi cánh của con cứng rồi.” Ông đứng lên, cầm tập tài liệu đi tới bàn làm việc, đặt nó lên bàn rồi cầm bút, ký tên mình vào trang cuối cùng.

Tưởng Ly chứng kiến toàn bộ cảnh tượng ấy, chẳng hiểu sao lại thấy xót xa trong lòng.

Thật ra cô tin rằng Lục Chấn Dương thật lòng hy vọng con trai mình ngồi được lên chiếc ghế quyền lực bằng bản lĩnh của nó. Nhưng đồng thời ông cũng thật lòng ai oán cho tuổi xế chiều của một anh hùng. Có lẽ năm xưa để ngồi lên vị trí cao nhất, ông cũng tính toán từng bước, khi thành công rồi cũng đầy ý chí và tinh thần như Lục Đông Thâm. Ông từng chém giết, từng phấn đấu, từng vinh quang, một tay đưa Lục Môn đứng lên được địa vị như ngày hôm nay. Chỉ có điều ông quên mất rằng, anh hùng cũng có ngày già đi, những vinh quang của mình cuối cùng sẽ trôi qua, thời đại của mình rồi sẽ bị thay thế bằng một lớp khác trẻ trung hơn.

Tưởng Ly lại ngước mắt nhìn một bên gương mặt của Lục Đông Thâm. Anh bình thản chừng mực, đã quen bày mưu tính kế, thao túng mọi chuyện, quyền lực của chiếc ghế ấy cứ thế bị anh nắm chắc trong tay. Bây giờ, Lục Môn là thiên hạ của anh, phải chăng sẽ có một ngày, con trai của anh cũng giống như anh bây giờ vậy, nói với anh: Bố, bố đã già, nên nghỉ ngơi rồi.

Ký tên xong, Lục Chấn Dương gập tài liệu lại, đưa cho Lục Đông Thâm và nói: “Con ra ngoài đi, Tiểu Hạ ở lại.”

***

Nguyễn Kỳ đang ngồi trước máy tính tìm đường đi thì bỗng có bàn tay một người đàn ông đặt lên bả vai cô, sau đó trượt xuống dưới ôm trọn cô vào lòng: “Đang xem gì vậy?”

Cô không quay đầu, lấy bả vai huých lồng ngực của người đàn ông ấy ra, rắn chắc, không đẩy ra được ngược lại còn khiến mình đau đớn. Nhiêu Tôn tươi cười, thu chặt cánh tay ôm cô gắt gao hơn. Nguyễn Kỳ suýt nữa tắc thở, ngay sau đó cô quay lại, một giây sau đã dùng sức đẩy anh ra.

Cô bực dọc nói: “Quần áo của em bị anh làm ướt hết rồi.”

Anh vừa tắm xong, chỉ quấn độc chiếc khăn tắm rồi đi ra, lồng ngực còn dính đầy nước, tóc ướt rượt, những giọt nước đọng ở đuôi tóc trượt xuống thấm lên chiếc khăn mặt trắng trên cổ anh. Nguyễn Kỳ quắc mắt nhìn anh, thầm nghĩ từ sau khi ra nước ngoài, người này càng lúc càng thái quá trong hành vi. Bủn xỉn chỉ đặt một phòng không tính, còn thi thoảng khoe cơ bắp trước mặt cô. Tuy rằng cô và anh đã có sự thân mật tối cao, nhưng cũng không thể tùy tiện như vậy được, tưởng cô không dám đè ngược anh ra chắc?

Nhiêu Tôn kéo khăn mặt xuống, vừa lau tóc vừa cười: “Ướt thì đừng mặc nữa.”

“Nhiêu Tôn, liêm sỉ của anh đi đâu hết rồi?” Nguyễn Kỳ đỏ bừng mặt.

Nhiêu Tôn cười vô tội: “Sao anh lại không có liêm sỉ chứ?”

Nguyễn Kỳ quay ngoắt đi, vớ lấy chiếc áo tắm ném qua cho anh: “Mặc vào! Thanh lịch một chút, văn hóa một chút!”

Nhiêu Tôn đón lấy, vắt khăn mặt lên vai, cười một cách cố ý: “Khắp người anh có chỗ nào em chưa nhìn thấy đâu? Vả lại, chẳng phải anh đang quấn khăn tắm ư? Thế nên, em chắc chắn muốn anh thay áo tắm phải không?” Dứt lời, anh giơ tay định cởi khăn tắm ra.

Nguyễn Kỳ trợn tròn mắt, vội kêu dừng, rồi tiến lên rút chiếc áo tắm về, cười tươi như hoa: “Cũng đúng, vóc dáng đẹp như vậy, để trần nửa người nhìn cũng đã mắt.”

Nhiêu Tôn theo đà ôm chặt cô vào lòng: “Thái độ như vậy mới hợp lý chứ. Đã sắp thành vợ anh rồi, vậy mà suốt ngày né tránh cơ thể anh, khiến anh hiểu lầm là chưa hầu hạ em chu đáo.”

Nguyễn Kỳ thấy anh càng nói càng không nghiêm túc, bèn đẩy anh ra, ngồi lại trước máy tính, mặc kệ anh luôn. Đêm dài dằng dặc, Nhiêu Tôn đã giải quyết xong các công việc cần thiết, chỉ thích chọc cô. Anh tiến lên, chống hai tay lên lưng ghế, đổ cả cơ thể vĩ đại xuống, thì thầm bên tai cô: “Xem ra anh phải bù một màn cầu hôn chính thức mới được. Về điểm này, anh thật sự phải nghiêm túc học hỏi Lục Đông Thâm.”

Nguyễn Kỳ quay sang lườm anh, rất lâu không nói gì.

“Sao vậy?” Nhiêu Tôn cười.

Nguyễn Kỳ quay hẳn người lại, nghiêm túc hỏi: “Anh định hợp tác với Lục Môn thật à?”

“Không phải hợp tác, là anh đang giúp Lục Đông Thâm.” Nhiêu Tôn uể oải nói: “Không được đánh tráo khái niệm. Về điểm này, tới lúc đó anh phải nói rõ ràng một chút.”

Nguyễn Kỳ bĩu môi, không hiểu rõ giữa anh và Lục Đông Thâm rốt cuộc đã thỏa thuận chuyện gì mà cứ tỏ vẻ thần bí, cô cũng chẳng buồn hỏi. Nhưng Nhiêu Tôn lại rất hiếu kỳ về chuyện của cô. Anh nghiêng đầu nhìn bản đồ trên màn hình máy tính: “Không chịu từ bỏ, em nghĩ Lục Đông Thâm chịu để cho cô ấy đi à? Thế nên, em có xem bản đồ sa mạc cũng phí công vô ích thôi.”

Nguyễn Kỳ phì cười: “Em nghĩ anh là người hiểu Hạ Trú nhất phải không. Tần Xuyên cô ấy cũng đã đi rồi, suýt nữa mất cả mạng, anh nghĩ cô ấy chịu bỏ cuộc giữa đường sao?”

Nghe xong câu này, Nhiêu Tôn lập tức căng thẳng ra mặt. Anh kéo ghế ngồi cùng với Nguyễn Kỳ, xoay ghế của cô lại đối mặt với mình: “Em nói rõ cho anh nghe xem nào.”

Chương 602 : Nên làm mà

“Có chuyện gì mà phải nói rõ ràng chứ. Tưởng Ly dự định tới sa mạc, em dự định đi theo cô ấy, đơn giản vậy thôi.” Đôi đồng tử của Nguyễn Kỳ đảo qua đảo lại trên lồng ngực Nhiêu Tôn.

Nhiêu Tôn giữ chặt cằm cô, ép cô nhìn thẳng vào mình: “Thế nào gọi là em dự định đi theo? Em đã nói với anh chưa? Được sự cho phép của anh chưa? Chuyện đi sa mạc này em phải dẹp đi, không được xúi giục, biết chưa?”

“Ai xúc giục chứ?” Nguyễn Kỳ gạt tay anh ra: “Ngược lại em muốn hỏi anh, Tưởng Ly tới sa mạc là vì Lục Đông Thâm, anh phản đối như vậy là có ý gì?”

“Cái gì mà có ý gì?”

“Đừng giả vờ.” Nguyễn Kỳ giơ tay bấu má anh, lực rất mạnh: “Anh vẫn chưa dứt bỏ hoàn toàn suy nghĩ với Tưởng Ly phải không, thế nên mới hy vọng Lục Đông Thâm gặp xui xẻo.”

Nhiêu Tôn bị cô bấu đến đau má, kêu la oai oái. Khó khăn lắm mới đợi được Nguyễn Kỳ buông tay, anh liên tục kêu oan: “Chuyện này sao lại đổ lên đầu anh được? Anh nhỏ mọn vậy sao? Em nghĩ về anh quá đen tối rồi.”

Nguyễn Kỳ bĩu môi, vốn dĩ cũng có phải thanh niên trong sáng gì cho cam. “Nói thế này đi, Tưởng Ly mà muốn đi, em nhất định sẽ theo cùng, một mình cô ấy tới sa mạc là quá nguy hiểm.”

“Đến ngày đó được hẵng tính.” Nhiêu Tôn xoa xoa mặt: “Nhưng với tính cách của Lục Đông Thâm, Tưởng Ly muốn đi là chuyện hoàn toàn không thể, trừ phi Tưởng Ly đánh bại được Lục Đông Thâm, xét về thân thủ và sức khỏe, khả năng xảy ra chuyện này gần như bằng không.”

Nguyễn Kỳ không nói lại anh: “Em mặc kệ, dù sao thì Tưởng Ly đi, em sẽ đi.”

“Em ấy à, từ bỏ đi. Tưởng Ly không vượt qua được cửa ải của Lục Đông Thâm đâu.” Nhiêu Tôn nói xong bèn đứng dậy, cầm khăn mặt đi vào phòng tắm. Nhưng rất nhanh anh lại lùi nửa bước, quay mặt nhìn Nguyễn Kỳ, bổ sung thêm một câu: “Hơn nữa, anh cũng sẽ không đồng ý để em đi, hư thật đấy.”

***

Sau khi Lục Đông Thâm ra ngoài, Tưởng Ly cảm thấy nhiệt độ trong phòng sách ấm dần lên. Chí ít thì sắc mặt Lục Chấn Dương trông cũng không còn nghiêm nghị như ban nãy nữa.

Thay vào đó là một sự lo lắng bày ra mặt.

Ông ngồi xuống ghế, từng cử chỉ đều có phần mỏi mệt. Thấy vậy, Tưởng Ly ngồi xuống bên cạnh ông, đồng thời rót cho ông một cốc nước. Lục Chấn Dương vốn dĩ không khát, thế nên tạm thời để cốc nước sang một bên, ngước mắt nhìn Tưởng Ly và nói vào chuyện chính.

“Tiểu Hạ, con biết là bố tin tưởng con nhất đấy.”

Tưởng Ly khẽ gật đầu, sống lưng thẳng lên một chút.

Lục Chấn Dương nhìn thẳng vào mắt cô, không nhìn đi đâu khác, hỏi thẳng: “Thế nên con phải thành thật nói cho bố biết, có phải sức khỏe của Đông Thâm có vấn đề không?”

Tưởng Ly không ngờ ông lại hỏi vậy, hơi sững người, suy nghĩ một chút, cô quyết định không giấu giếm: “Vâng.”

Lục Chấn Dương hơi nhíu mày: “Liên quan tới chuyện xảy ra ở nhà máy bốn năm trước?”

Tưởng Ly gật đầu.

Lục Chấn Dương bặm môi lại, im lặng rất lâu mới nói: “Nhưng, tới thời điểm hiện tại bác sỹ vẫn chưa tìm ra được điều gì khác thường.”

“Bố biết đấy, có lúc máy móc không kiểm tra ra được bệnh của con người.” Tưởng Ly lý trí nói cho ông biết.

Lục Chấn Dương gật đầu, vừa nặng nề vừa lo lắng: “Con có chắc chắn chữa được cho Đông Thâm không?”

Tưởng Ly không trả lời ngay mà cụp mắt xuống.

“Tiểu Hạ?” Lục Chấn Dương thấy vậy, trái tim càng trĩu nặng.

Tưởng Ly ngước mắt lên, đối diện với ánh mắt dò hỏi của ông, khẽ mỉm cười: “Có ạ.” Dốc hết khả năng của cô, cô cũng phải bảo vệ cho anh an toàn.

Nghe được lời này, Lục Chấn Dương cuối cùng cũng yên tâm, ông gật đầu lia lịa: “Tốt, tốt.”

Ông hiểu cá tính của Tưởng Ly. Cô đã nói chắc chắn thì tức là nhất định chắc chắn. Cô không phải là một người tùy tiện hứa hẹn, nhưng một khi đã hứa hẹn, thì ắt phải thực hiện bằng được.

Lục Chấn Dương buông một tiếng thở dài nhẹ nhõm. Hơi thở này ông đè nặng trong lòng đã lâu. Ông uống một ngụm nước rồi từ tốn nói: “Nó không bao giờ nói với bố, nhưng năm đó tình hình của nhà máy sau sự cố bố đều nắm rõ. Năm đó xảy ra chuyện, Đông Thâm mất tích một thời gian dài. Về sau bố cũng biết được mọi chuyện. Bố con Lục Chấn Danh có thể từ từ đối phó, nhưng sức khỏe của Đông Thâm mới là chuyện bố lo lắng nhất, sao có thể không chịu ảnh hưởng chứ. Bố lo lắng nhiều năm như vậy, quả nhiên…”

“Không phải chuyện quá khó, bố cũng không nên quá lo ạ.” Tưởng Ly an ủi: “Con vẫn luôn theo dõi sức khỏe của anh ấy.”

Chuyện nguyên liệu cô không định nói. Đây là bước khó khăn nhất, bước này không ai có thể giúp cô được, cầu cứu Lục Chấn Dương ư? Không, những người bên cạnh ông đều là người của Lục Đông Thâm, kết quả của việc ông nhiệt tình giúp đỡ chính là kinh động tới Lục Đông Thâm.

Lục Chấn Dương không biết những suy nghĩ trong lòng cô, nhưng nghe xong lời này cũng coi như an tâm: “Có con ở bên luôn tốt đẹp.” Nói tới đây, ông hơi ngừng lại.

“Bố, bố còn chuyện gì cứ nói đi ạ.” Tưởng Ly nhanh nhạy.

Lục Chấn Dương ngước mắt nhìn cô: “Bốn năm trước nhà máy gặp chuyện, tuy rằng trách nhiệm chính thuộc về Lục Chấn Danh, nhưng trên thực tế vì đó là dự án do Đông Thâm tiếp quản nên nó cũng không thoát khỏi liên quan. Người bên ngoài sẽ không dễ dàng chọn cách tha thứ đâu. Nếu bây giờ nó lại giẫm chân vào lĩnh vực này, ắt sẽ có người mang chuyện năm đó ra cản trở, thậm chí là chửi bới nó, thế nên…”

“Thế nên, chuyện công thức nhất định phải có một lời giải thích hoàn hảo.” Tưởng Ly nói thay cho Lục Chấn Dương.

Lục Chấn Dương hít sâu một hơi rồi thở ra: “Đúng vậy, chuyện công thức không thể cứ dang dở mãi. Tiểu Hạ à, con là một cô gái thông minh, tuy không can dự vào chuyện của tập đoàn nhưng lâu như vậy, có một số chuyện con đã nhìn thấy và cũng thấu hiểu sâu sắc. Vị trí tối cao không dễ ngồi như vậy, huống hồ Đông Thâm chỉ vừa mới nhậm chức. Chuyện công thức giống như một hiệu ứng domino được giấu dưới lớp vỏ tranh đoạt lợi ích, một khi bị người ta lôi ra nói lại, vậy thì phải có cách giải quyết cuối cùng. Phương án không có, thì không thể trình bày cho người ta thấy. Nếu tình hình sức khỏe của Đông Thâm lại để kẻ khác phát hiện ra, thì vị trí đó nó có ngồi vững được hay không rất khó nói. Đám cổ đông của tập đoàn đều chăm chăm hướng về lợi ích, hôm nay họ có thể đẩy Đông Thâm lên ghế cao nhất, đó là vì họ ngửi thấy mùi quyền lợi từ nó. Nhưng nếu bắt họ mạo hiểm thì sao? Không đâu, họ sẽ lập tức kéo nó xuống, lôi ra làm vật hy sinh.”

Tưởng Ly khẽ gật đầu: “Con hiểu ạ.”

Lục Môn phức tạp, tới mức một người đơn giản như cô cũng bị buộc phải cuốn vào đó. Cô biết Lục Đông Thâm đang làm một số chuyện, đến mức khiến Hội đồng quản trị thống nhất được ý kiến. Tuy cô không hỏi tới cùng, nhưng cũng mơ hồ có cảm giác. Trong Hội đồng quản trị, ai ai cũng là cáo già, người mà họ cho phép ngồi lên vị trí tối cao chắc chắn phải có lai lịch sạch sẽ, không gây rắc rối cho họ. Lục Chấn Dương nói đúng, chuyện bốn năm trước dù ai là kẻ đứng sau thì Lục Chấn Danh cũng đã vào tù, người có thể chịu trách nhiệm với dự án ấy chỉ còn Lục Đông Thâm. Cho dù anh cũng là nạn nhân thì cũng không thể phủi tay sạch sẽ.

Làm sao mới có thể thuyết phục cổ đông? Đó chính là đưa cho họ câu trả lời.

Có câu trả lời cho chuyện năm đó và có cách giải quyết. Đây chính là cách duy nhất rửa sạch tội cho Lục Đông Thâm.

Những chuyện này, thật ra trước khi tới Tần Xuyên cô đã suy nghĩ rõ ràng, cũng biết Lục Đông Thâm nắm chắc phần thắng, bằng không anh ngàn dặm xa xôi tới Tần Xuyên để làm gì.

Lục Chấn Dương nhìn về phía Tưởng Ly, thái độ áy náy: “Đông Thâm quá nhiều nỗi lo. Cho dù chuyện công thức chỉ có con mới giúp được nó, nó cũng sẽ không lên tiếng. Nó là người quen ôm mọi trách nhiệm vào mình, con trai của bố, bố rất hiểu. Con là chuyên gia trong lĩnh vực mùi hương, về lý mà nói chuyện này nó giao cho con giải quyết là thích hợp nhất. Nhưng nó chần chừ mãi không cho con động vào, bố hiểu ngay mọi chuyện không đơn giản như vậy, cũng có thể tồn tại nguy hiểm. Con là người nó trân trọng nhất, nó thà hy sinh bản thân cũng sẽ không đẩy con ra.”

“Bố, anh ấy cũng là người quan trọng nhất với con, là chồng con.” Tưởng Ly tỏ rõ lập trường.

Lục Chấn Dương cảm động, chân thành nói: “Cả hai đứa đều là những người đáng được nâng niu, trân trọng. Tiểu Hạ, nhà họ Lục có lỗi với con, để con phải gánh vác một trách nhiệm nặng nề như vậy.”

Tưởng Ly mỉm cười: “Bố à, con cũng là người nhà họ Lục, nên làm mà.”

Chương 603 : Nửa đời sau này của anh đều là của em

“Thế nên? Cô định thuyết phục Lục Đông Thâm nhà cô đồng ý cho cô tới sa mạc bằng cách nào đây?” Trong quán café, Nguyễn Kỳ hỏi Tưởng Ly.

Hai người hẹn nhau vào buổi chiều.

Bên ngoài cửa sổ là cơn mưa nhỏ rả rích. Trên đường, người đi bộ không nhiều, chỉ có lác đác vài bóng hình vội vã lướt qua và nhanh chóng ẩn khuất sau những bóng cây mờ sương. Trong phòng không bật điều hòa, mùi café chưa bị thổi bay đi hết, hương thơm nồng đậm thấm vào phổi.

Sau khi gặp Tưởng Ly, Nguyễn Kỳ đi thẳng vào chuyện chính, nói đến nhà cung ứng nguyên liệu ở sa mạc, quả nhiên là giống với người mà Thai Tử Tân nhắc đến. Thai Tử Tân là người ngoài ngành không nắm rõ sự tình, nhưng Nguyễn Kỳ thì làm trong ngành này, thông tin cô ấy đưa ra sẽ chuẩn xác hơn một chút. “Người làm nghề nguyên liệu bây giờ càng ngày càng ít, mọi người dường như đều thông báo tin tức cho nhau. Nhưng ông cụ người Karamay đó thì không khác gì một người làm ở trong ngành, du ngoạn ở ngoài ngành. Nguyên liệu ở sa mạc chắc chắn thuộc về ông ấy, bởi vì đa phần các nhà cung ứng nếu không phải trường hợp vạn bất đắc dĩ sẽ không chạy tới sa mạc tìm nguyên liệu.”

Nói cách khác, muốn tìm được Huyền thạch một cách nhanh nhất, ông cụ ấy là người duy nhất có thể giúp họ một tay.

Tưởng Ly thể hiện rõ quyết tâm của mình với Nguyễn Kỳ, đồng thời cũng nói rõ mình chắc chắn sẽ khai phá bí kíp mang từ Tần Xuyên ra. Vì Lục Đông Thâm, vì chính cô, cũng là để báo đáp Tần Xuyên.

Đến đây, Nguyễn Kỳ hỏi câu mấu chốt ở trên.

Tưởng Ly tay cầm thìa nhỏ, nhẹ nhàng khuấy café và nói: “Không thuyết phục nổi.”

Nguyễn Kỳ đặt tách café xuống: “Để tôi đoán thử nhé. Tôi nghĩ cô định nhân lúc Lục Đông Thâm không chú ý, lén lút chuồn đi.”

“Lúc không chú ý?”

Nguyễn Kỳ gật đầu: “Nhiêu Tôn cũng đã chạy qua đây rồi, về danh nghĩa là giúp đỡ Lục Đông Thâm, nhưng trên thực tế tôi đoán họ còn liên minh lại làm chuyện đại sự gì khác nữa. Cô bảo, tới lúc đó Lục Đông Thâm còn có thể quan tâm tới cô không?”

Tưởng Ly lắc đầu: “Cô xem nhẹ sự cảnh giác của Lục Đông Thâm rồi. Lẽ nào bây giờ anh ấy đang ít việc ư? Anh ấy vẫn cứ nhìn tôi chằm chằm như nhìn trộm vậy thôi, chỉ thiếu nước cài máy theo dõi lên người tôi.”

“Vậy cô tính sao?” Nguyễn Kỳ không nghĩ ra được cách nào khác: “Lẽ nào cô định chống cự bằng vũ lực? Cô không đánh lại anh ấy đâu.”

“Đợi cơ hội.” Tưởng Ly cực kỳ kiên quyết.

Tưởng Ly đặt chiếc thìa xuống, phủ tay mình lên bàn tay cô ấy, vuốt ve rồi lại vuốt ve, thuần túy là muốn “chấm mút”, nụ cười gian xảo: “Tôi tự có cách, có câu nuôi quân nghìn ngày, dùng trong một giờ.”

Nguyễn Kỳ hoàn toàn ngơ ngẩn.

Cô nuôi quân nào cơ?

***

Khi Lục Đông Thâm về tới nhà, trời đã tối đen như mực. Mưa đã tạnh, không khí cũng mát mẻ hơn nhiều.

Tưởng Ly chủ động ra đón, cầm lấy cặp công vụ của anh, sau đó nhẹ nhàng ôm lấy anh và nói: Ông xã vất vả rồi.

Đây là vận may thần tiên gì vậy?

Khoảnh khắc này Lục Đông Thâm bỗng cảm thấy hơi lâng lâng, mọi mệt mỏi đều bay lên chín tầng mây. Anh đứng im hưởng thụ sự quyến luyến kiểu mẹ hiền vợ đảm đầy bất ngờ này của Tưởng Ly.

Phải biết rằng không phải hôm nào Tưởng Ly cũng nhiệt tình như vậy.

Cuộc sống hôn nhân mà Lục Đông Thâm vẽ ra chính là thế này. Anh ra ngoài làm việc, cô ở nhà quán xuyến. Mỗi tối anh đi làm về, cô sẽ lao vút ra như một chú chim, nhào vào lòng anh, thẹn thùng nói một câu: Em nhớ anh quá.

Trên thực tế, Tưởng Ly cũng sẽ như vậy, chỉ là thi thoảng mới như vậy.

Chính vì chỉ thi thoảng mới có được nên càng đáng quý trọng. Vì vậy khi cô chạy tới hoặc khi về tới nhà, anh nhìn thấy bóng cô bận rộn trong bếp, nội tâm của anh luôn sục sôi, sau đó anh tự nhủ với bản thân: Nhìn xem, vợ mình tốt biết bao.

Đa phần Tưởng Ly đang làm gì nhỉ?

Đang chế ra các sản phẩm mùi hương, đủ loại đủ kiểu, có thứ để ăn, có thứ để dùng. Có thứ Lục Đông Thâm gọi được thành tên, cũng có thứ nhìn mãi anh vẫn chẳng hiểu nó là gì.

Cô dành ra một căn phòng trong biệt thự, đổ đầy những loại nguyên liệu được chuyển từ Thương Lăng sang, rồi lại sai người phá cửa ngách, làm thành một hành lang kính dài, coi như nối liền phòng nguyên liệu và vườn hoa với nhau, trở thành một căn phòng kính vừa có thể làm kho lưu trữ vừa có thể chiết tách các sản phẩm mùi hương.

Thế nên sau khi về nhà, mười lần thì có tới tám, chín lần Lục Đông Thâm không nhìn thấy Tưởng Ly đâu. Nếu cô không trốn trong phòng kính làm các thí nghiệm kết hợp mùi hương thì cũng đang làm đủ các sản phẩm mùi hương, thậm chí còn làm đủ các loại đồ ăn.

Nói theo lời của cô thì: Anh tưởng mấy thứ trước kia em dùng để cứu người một cơn gió thổi tới là có à? Chúng chẳng biết đã được làm sẵn từ bao nhiêu năm trước. Cứ lấy ví dụ một vò rượu hoa tươi thì cũng phải chôn dưới gốc cây một, hai năm trước rồi.

Thôi được rồi, thế nên mỗi lần về nhà chỉ cần không nhìn thấy cô, Lục Đông Thâm liền chủ động đi tới phòng hoa, hoặc đi khắp vườn hoa tìm cô, sau đó ôm cô và nói: Bà xã, anh về rồi này.

Nếu không thì biết làm sao?

Từng có một lần anh cố gắng giữ vững vị thế người chống. Chưa cởi áo vest hay cà vạt đã ngồi phịch xuống sofa, bảo quản ra gọi cô tới. Kết quả quản gia quay lại nói: Phu nhân nói cô ấy không rảnh ạ. Anh kiên nhẫn bảo quản gia lại đi gọi, sau đó nữa…

Cả quản gia cũng không quay lại thông báo luôn, mặc cho anh ngồi một mình ngoài phòng khách. Một tiếng sau Tưởng Ly mới từ phòng hoa trở về phòng khách, tay ôm một bó hoa rất to, nhìn thấy anh thì nhíu mày: Anh về lâu vậy rồi sao vẫn chưa thay giày? Người ở nhà dọn dẹp nhà cửa mệt lắm đấy.

Trong mười lần có tám lần anh bị vả mặt. Còn lại hai lần, hoặc là anh vừa vào cửa thì trùng hợp cô cũng đi ngang qua, tiện thể chào anh một tiếng, hoặc là cô bỗng dưng vui tính nên mới chủ động nhào tới chào anh.

Lục Đông Thâm thầm đoán, hôm nay, vào thời khắc này, cô đang rất vui…

Mà đúng là vui thật, Tưởng Ly không chỉ ôm anh mà còn tặng một nụ hôn nồng nàn. Lục Đông Thâm kích động tưởng chết, cuối cùng cũng tìm lại được sự bám dính của cô, nếu không anh sẽ thật sự nghĩ rằng sau khi kết hôn, cô không còn thấy mình hấp dẫn nữa.

Bữa tối vẫn phong phú như mọi ngày.

Về điểm này, Lục Đông Thâm cảm thấy được an ủi, vì Tưởng Ly dù ít dù nhiều vẫn đích thân xuống bếp làm chút gì đó. Ví dụ như canh, ngay cả đầu bếp trong nhà cũng không nấu ngon bằng cô.

Tưởng Ly hầm canh không thấy nguyên liệu, trong vắt, mà lại rất ngọt, có mùi thơm của thịt cũng có hương rau thơm. Lần nào Lục Đông Thâm cũng uống không ít. Quản gia luôn nhắc nhở anh: Canh ngon cũng chỉ nên uống ba bát, đây là quy tắc ăn uống lão gia đã quy định.

Nhà họ Lục lắm quy định, một trong số đó chính là quy định trên bàn ăn. Lúc ăn cơm phải lịch sự, phép tắc, ăn phải vào ngồi vào bàn ăn, ngồi thẳng người, bớt nói chuyện, bát đũa không được va lạch cạch vào nhau, lúc ăn không được phát ra âm thanh; Về đồ ăn cũng phải có chọn lọc, kết hợp cả rau và thịt; Canh uống hai bát là đủ; Sau tám giờ tối không được phép ăn uống nữa…

Tất cả những điều này, sau khi có Tưởng Ly đều trở thành bong bóng.

Ngay lúc này đây, Tưởng Ly lại múc thêm cho anh một bát canh, miệng tía lia: “Không sao đâu, canh em nấu uống vào không phát phì, vì em dùng toàn bộ tình yêu của em để nấu canh mà.”

Câu nói này Lục Đông Thâm nghe là thấy thoải mái.

Sau bữa tối, Tưởng Ly như mọi ngày bắt mạch cho Lục Đông Thâm, bắt mạch xong cô lại hỏi anh có khi nào không thoải mái không. Anh nói: “Không có, anh nghĩ có khi nào sức khỏe đang chuyển biến tốt, thời gian này anh khỏe như vâm.”

Tưởng Ly cười: “Chuyện tốt đấy.”

“Là công lao của em.” Lục Đông Thâm cười: “Thế nên em xem, dù không có Huyền thạch cũng không sao cả.”

Tưởng Ly “ừm” một tiếng: “Nếu có thể điều dưỡng được sức khỏe của anh thì quá tốt rồi. Tuy có chậm một chút nhưng cũng còn hơn tới sa mạc tìm Huyền thạch gì đó có thể vốn không tồn tại.”

Lục Đông Thâm hài lòng xoa đầu cô: “Không sai, nửa đời sau của anh đều là của em, để em từ từ chăm sóc.”

Chương 604 : Buổi họp báo

Tưởng Ly nâng mặt anh lên, cười tươi như hoa: “Em thích anh nghe lời như vậy.” Dứt lời, cô đứng lên đi vào bếp.

Lúc ra, trong tay cô có thêm một chiếc bát lưu ly. Khi cô đưa cho Lục Đông Thâm, anh không nói một lời, ngửa cổ uống cạn.

Là dịch mật hoa.

Tưởng Ly đặt cái tên này. Nói theo lời của cô, thứ trong bát này mới thật sự là “bách hoa mật” đúng nghĩa, là mật được lấy từ nhụy của trăm loại hoa, hơn nữa đều là những loại nhụy uống nước suối mà phát triển, ít nhưng chất lượng. Sau đó uống với nước suối hơi ấm, mùi hương có thể khiến người ta sảng khoái tinh thần, lâu dần còn có thể bài tiết độc tố trong cơ thể và điều hòa bệnh lý.

Sau khi trở về Lục Môn, mỗi tối, Tưởng Ly lại phục vụ một bát dịch mật hoa. Lục Đông Thâm cũng cực kỳ tin tưởng cô, chỉ cần là thứ cô đưa để ăn uống, anh đều không nghi ngờ, thậm chí còn không buồn hỏi, bảo uống là uống, vì vậy Tưởng Ly thường xuyên khen ngợi anh: Ngoan ngoãn hiểu chuyện.

Tắm rửa xong, Lục Đông Thâm đưa cho Tưởng Ly một hộp quà, được anh mang về lúc tan ca. Tưởng Ly đón lấy, mở ra xem thì đó là một chiếc váy Tây xinh xắn màu nude, thiết kế đơn giản, thoải mái, sự nhã nhặn của màu sắc không mang tính công kích, duy chỉ có vị trí trên ngực thiết kế thêm một viên kim cương cùng màu, tinh xảo vô cùng.

Lục Đông Thâm bảo cô mặc thử xem sao.

Tưởng Ly cũng không quá kỳ lạ. Tuy rằng thường ngày Lục Đông Thâm bận rộn, nhưng chuyện tặng quà anh làm rất thường xuyên. Cứ tính riêng đống quần áo trong tủ của cô, có rất nhiều bộ được anh bảo dừng xe lại mua khi tài xế đi ngang qua một cửa hàng nào đó, anh rảnh rang ngước mắt lên và thấy đẹp.

Anh biết, cô không quá cố chấp với những loại trang phục đắt giá. Trước kia sống quá xa hoa, bây giờ cô lại càng coi trọng việc nó có thích hợp với mình không. Cô tuyệt đối tin tưởng thẩm mỹ của Lục Đông Thâm. Ví dụ như chiếc váy tối nay, không khoa trương mà lại đặc sắc, chủ yếu là chất vải và màu sắc rất tuyệt, tôn lên làn da trắng trẻo nõn nà.

Nhưng bộ váy này có vẻ không giống như được mua một cách tùy tiện. Xét từ độ xa xỉ, chất vải tốt xấu, thậm chí không cần chạm tay vào, chỉ cần nhìn qua cô cũng biết, giá của nó không hề rẻ.

Sau khi thay xong, Tưởng Ly hỏi rõ nghi hoặc trong lòng: “Cần tham gia hoạt động gì đó sao?”

Cô không phản cảm khi ngày này tới. Trên thực tế, kể từ khi quyết định làm vợ Lục Đông Thâm, cô đã chuẩn bị sẵn sàng tâm lý. Dâu trưởng của Lục Môn sẽ không thể ở lỳ trong nhà kính như một bông hoa được, sẽ phải đối mặt với miệng lưỡi thế gian. Trước kia cô còn được tạm nghỉ là vì Lục Đông Thâm chưa ngồi lên vị trí cao nhất. Bây giờ, e là những tháng ngày thảnh thơi sẽ mỗi lúc một ít hơn.

Kỳ thực mấy ngày qua đã liên tục có không ít vị phu nhân này, tiểu thư kia tới, đều bị quản gia viện đủ mọi lý do để từ chối tiếp đón. Tâm tư của họ sao Tưởng Ly không hiểu rõ, chỉ là tránh được lúc nào hay lúc ấy mà thôi.

Lục Đông Thâm tiến lên, hai tay nhẹ nhàng giữ bả vai cô rồi trượt dần xuống, theo đà ôm cô vào lòng, ngắm cô trong gương: “Buổi họp báo, em tham gia cùng anh.”

Tưởng Ly sững người.

Lục Đông Thâm thu chặt cánh tay lại: “Cũng nên để mọi người chính thức làm quen với em rồi.”

Tưởng Ly nhìn anh hồi lâu: “Anh thật sự đã… chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ rồi ư?”

Lục Đông Thâm phì cười, hỏi ngược lại: “Em nghĩ sao?”

Nhất thời khiến Tưởng Ly cảm thấy mình vừa hỏi một câu ngớ ngẩn.

Cô ở trong gương, đẹp đến hư ảo. Lục Đông Thâm ngắm nhìn một Tưởng Ly như vậy, trong khoảnh khắc tâm hồn cũng đung đưa theo. Anh nói: “Còn nhớ lúc trước Tưởng Tiểu Thiên nói, Tưởng gia của nó mặc váy sẽ rất đẹp. Bé con, sau này em nên thường xuyên mặc váy.”

“Chỉ vì nghe lời người khác à?”

“Không.” Lục Đông Thâm say mê ngắm cô: “Lần đầu tiên nhìn thấy em mặc váy anh đã nghĩ, cô gái này đúng là yêu tinh.” Tai anh lại vòng lên nắm vai cô, ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt ve qua làn da để hở, bổ sung thêm một câu: “Một cô yêu tinh biết hút hồn người khác.”

Tưởng Ly không né tránh, chủ động vòng tay qua cổ anh, cười phong tình: “Em hút hồn anh làm gì, có hút cũng phải hút cái…” Cô kéo đầu anh xuống, ghé môi lên tai anh, thì thầm nốt những lời chưa nói hết, sau đó che mặt, xấu hổ ngó anh.

Hơi thở của Lục Đông Thâm hơi dồn dập. Anh nhìn cô chằm chằm, trong ánh mắt như có sóng đen cuồn cuộn. Lát sau, anh chuyển tầm nhìn xuống bả vai trần của cô, khàn giọng: “Cầu vai làm cao lên một chút thì đẹp, không nên để em hở vai.”

Tưởng Ly nhướng mày: “Không đẹp sao? Cần cổ thiên nga của em là đẹp nhất đó.”

“Phải.” Lục Đông Thâm thừa nhận nét đẹp của cô, nhưng lại nói thêm một câu đầy ý tứ: “Có điều, tối nay anh lại phải tự kiềm chế bản thân một chút.”

***

Có lẽ vì mới mưa nên đến ngày họp báo, bầu trời xanh ngắt như được lọc rửa vậy. Nhiệt độ sau khi lập thu trở nên ôn hòa hơn nhiều, ánh nắng cũng không còn gay gắt và chói mắt nữa.

Khoảnh khắc rực rỡ hơn cả phải nói đến giây phút Tưởng Ly khoác tay Lục Đông Thâm từ trên xe bước xuống.

Tất cả mọi ánh mắt và ống kính đều đổ dồn vào họ.

Tiếng ấn cửa trập máy ảnh ào ào như sóng vỗ, Lục Đông Thâm dẫn cô đi qua khỏi đại dương ấy.

Đây là một buổi họp báo phải đợi rất lâu.

Từ lúc ở đám tang, Lục Đông Thâm đã có lời hứa. Lúc đó đã có không ít phóng viên liên tục suy đoán, thời gian tổ chức buổi họp báo này phải chăng chính là ngày Lục Đông Thâm ngồi lên chiếc ghế quyền lực.

Nhưng cũng có người tỏ thái độ nghi ngờ, nhất là khi Lục Môn rối nùi như một nồi cháo. Cho dù Lục Đông Thâm có bản lĩnh cao tới đâu cũng chưa chắc đã có được sự đồng thuận của Hội đồng quản trị trong lúc còn chưa phục chức.

Chiếc ghế cao nhất của Lục Môn sao có thể được chuyển giao trong im lặng?

Cả giới kinh doanh thậm chí là báo giới đều đang chờ đợi một cơn sóng thần có thể thay đổi hoàn toàn quy tắc trò chơi và kết cấu vòng tròn thương trường.

Cho đến khi họ bất ngờ tuyên bố thời gian diễn ra buổi họp báo. Cho đến khi Lục Đông Thâm với tư cách Chủ tịch đời kế tiếp của Lục Môn xuất hiện công khai trước mọi người, họ mới bất ngờ ý thức được hóa ra cuộc chuyển mình ấy thật sự đã được hoàn thành trong thầm lặng!

Mọi người đều đang suy đoán Lục Đông Thâm làm được bằng cách gì, không ai đoán ra được chút nào.

Không có cơn sóng thần nào vào ngày “đảo chính”, nhưng chính vì hôm nay người ngồi trên ghế Chủ tịch là Lục Đông Thâm, mọi người sẽ càng hiểu, cơn sóng thần có thể thay đổi mọi thứ kia chỉ sắp kéo tới.

Với tư cách là Chủ tịch tập đoàn, Lục Đông Thâm đích thân tuyên bố sự điều chỉnh kết cấu sản nghiệp tương lai của Lục Môn và những kế hoạch thuyên chuyển nhân sự. Trong đó, phạm vi lĩnh vực mà Dương Viễn quản lý có sự thay đổi, một vài dự án mới trọng điểm được giao cho anh ấy, từ đó địa vị của anh ấy trong Hội đồng quản trị cũng cao lên.

Ngoài Dương Viễn ra, Lục Đông Thâm tiếp tục điều nhiệm một vài cán bộ cấp cao của Lục Môn tới các ngóc ngách trên bản đồ sản nghiệp. Mọi người nhìn xong đều hiểu, có câu “một đời vua một đời thần” quả không sai. Tuy rằng Lục Đông Thâm chỉ thăng chức cho vài người nhưng mấy người đó tám, chín phần đều là tâm phúc của anh.

Điều khiến mọi người căng thẳng thần kinh nhất là Cận Nghiêm cũng tới.

Thân phận của Cận Nghiêm bày ra đó. Trong buổi họp báo lần này, Cận Nghiệm vẫn xuất hiện với chức vụ và thân phận như trước. Một người với tư cách là người công bằng, liêm chính nhất trong tập đoàn, sự xuất hiện của Cận Nghiêm khiến mọi người ngửi thấy mùi khác lạ.

Cận Nghiêm không lên tiếng cũng không bày tỏ thái độ. Anh ta chỉ ngồi vào ghế phát biểu. Mọi người không đọc được gì trên nét mặt bình thản. Mà Lục Đông Thâm cũng không nhắc quá nhiều đến anh ta, ngược lại chú trọng hơn tới Tưởng Ly.

“Hạ Trú sẽ đảm nhận chức vụ nhà tạo hương của tập đoàn Lục Môn. Đồng thời, với tư cách là nhân viên cấp cao của tập đoàn và là phu nhân của tôi, cô ấy cũng trở thành một trong những thành viên của Hội đồng quản trị, có quyền quản lý và điều phối mọi tài sản và cổ phần dưới danh nghĩa của tôi.”

[text_hash] => 0615de82
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.