Array
(
[text] =>
Chương 485 : Vương bài quả nhiên đã đến
Hai người trước sau đến mở quan tài đều chịu thiệt vì khinh địch, ăn phải đòn đau, ngã xuống đất nhất thời chưa thể dậy ngay được.
Người đứng đầu vung tay, mấy người còn lại lập tức bao vây lấy Lục Đông Thâm và Tưởng Ly.
Lục Đông Thâm và Tưởng Ly đứng tựa lưng vào nhau, cảnh giác nhìn tình hình trước mắt, âm thầm tính số người trước mắt.
Không ít không nhiều, võ nghệ đều không tệ, họ muốn giành được một con đường sống là không dễ dàng.
Tưởng Ly thì liếc nhìn giày của họ, ai nấy đều đi bốt quân đội, đầu bốt đều bọc kim loại, bị bọn họ đá một nhát là xương cốt gãy chắc. Cô đang mải nghĩ thì nghe thấy Lục Đông Thâm hạ thấp giọng nói: “Tới cuối cùng nếu chúng vẫn không đạt được mục đích là sẽ nổ súng, cẩn thận.” Nói rồi, anh nhét con dao vừa giành được vào trong tay cô.
Một con dao găm ngắn, rất có trọng lượng, không khó tưởng tượng nó đã dính bao nhiêu máu, chỉ cầm như thế này thôi Tưởng Ly dường như cũng ngửi thấy mùi tanh của máu. Cô nghe xong, âm thầm sửng sốt, nổ súng…
Đúng là có khả năng này.
Một khi bọn chúng không thể tốc chiến tốc thắng, thì nổ súng trực tiếp là cách nhanh nhất.
Đám người như chúng muốn giết người phải xem hoàn cảnh. Ở một nơi như Tần Xuyên này, không thích hợp gây động tĩnh quá lớn, dù sao một khi kích động dân làng vây tới xem, thì sẽ bạo lộ quá nhiều. Tưởng Ly cảm thấy may mắn vì đây là Tần Xuyên, họ không dám tùy tiện nổ súng, bằng không cô và Lục Đông Thâm có thể đến cả nước xoay chuyển cũng không còn.
Tình cảnh này đối với Tưởng Ly mà nói không xa lạ, cũng không khiến cô sợ sệt.
Nhớ lại năm xưa khi ở bên cạnh Đàm Chiến*, cô cũng không ít lần trải qua những tình thế kiểu này, tuy rằng trước kia không phải là đám lính đánh thuê nhưng tâm lý muốn trừ khử họ thì y như nhau. Tưởng Ly cảm thấy mình đã lâu lắm không đánh cả đám rồi, cô giơ ngang con dao trước ngực, ánh dao sắc lẹm rọi sáng bừng mắt cô.
*Thông báo của Tầm: Vì trước đó có nhiều độc giả phản ánh tên Đàm Diệu Minh nghe có vẻ giống một người tuổi đã cao, nhưng trên thực tế khi xây dựng thì nhân vật này tuổi tác không quá cao, cũng là một soái ca, thế nên đổi tên thành Đàm Chiến trong bản xuất bản tại Trung Quốc để phù hợp với tuổi tác, diện mạo và tính cách của nhân vật hơn / Để sau này sách xuất bản ra mọi người không bỡ ngỡ nói ra nói vào, mình sẽ đổi ngay từ bây giờ, sau này edit lại phần đầu truyện mình cũng sẽ dần dần sửa lại.
Sát khí dần dần dâng lên trong ánh mắt cô, chất chứa cả sự tàn nhẫn. Cô nheo mắt với người của đối phương, quát: “Tới đây!”
Người đứng đầu ra lệnh một tiếng, tất cả mọi người đều xông lên.
Khí thế bừng bừng, quyền cước kung fu quả thật dữ dội.
Ngoại trừ hai người trước đó bị đá, Lục Đông Thâm và Tưởng Ly coi như phải một đánh bốn. Có mấy lần lưỡi dao sáng suýt nữa đâm xuyên tim Tưởng Ly, đều bị Lục Đông Thâm cản lại. Cũng có mấy lần có người định lén lút đột kích sau lưng Lục Đông Thâm lại bị Tưởng Ly một dao đâm qua ngăn cản nguy hiểm.
Có người công kích Tưởng Ly. Tưởng Ly nhanh nhẹn né tránh con dao. Cô quét con dao trong tay mình, đối phương cũng né cực nhanh. Lại có một sát thủ khác xông lên, một đấm trúng bụng Tưởng Ly. Cô kêu hự lên một tiếng đau đớn, khuỵu hông xuống, con dao trong tay vụt sáng, khuỷu tay dùng sức, đâm thẳng con dao vào bắp đùi đối phương, khiến đối phương tru lên đau đớn.
Đôi bốt quân đội ngay sau đó được đá cao lên. Tưởng Ly bị hạn chế trong phạm vi nhất định, phải áp sát người xuống đất, đá hai chân lên cao, trượt cả người ra ngoài. Cú đá của đối phương bị hụt, cứ thế trúng thẳng vào cánh cửa, làm thủng một lỗ trên cửa. Tưởng Ly trượt ra ngoài cũng chưa ăn toàn, lại có một con dao khác bồi tới. Tưởng Ly không còn dao, muốn tay không giành giật là vô ích, dù sao thì xét về sức vóc cô không bằng đám người này, mấy lần định giành dao đều không làm được.
Đối phương chém từ trên đỉnh đầu của cô xuống, phía dưới Tưởng Ly phản ứng tốc độ, hai tay cuộn lại thành nắm đấm đan chéo hướng lên trên chống đỡ đối phương, chân trái đá mạnh vào bụng nhỏ của đối phương. Đối phương đau đớn, cô nhân cơ hội ấy nhảy lên, tay phải làm thành chưởng chém vào cổ đối phương.
Trên ngực và cổ của con người có rất nhiều điểm yếu, nhất là phần cổ. Một chưởng chém xuống đánh trúng vào vị trí động mạch. Đối phương lập tức đầu váng mắt hoa, loạng choạng ngã gục. Nhưng Tưởng Ly quên phía sau lưng, khi có tia sáng lạnh đập vào khóe mắt cô thì đã muộn.
Nhưng cô chưa kịp lên tiếng đã cảm giác có một nguồn sức mạnh kéo mình ra.
Cô quay đầu lại nhìn thì là Lục Đông Thâm.
Lưỡi dao quá nhanh, nhanh tới mức anh chỉ kịp đỡ cho cô. Lưỡi dao đó đâm thẳng vào sau lưng anh. Tưởng Ly chỉ cảm thấy máu xông lên não, đang định ra tay thì Lục Đông Thâm đã nhanh hơn, giơ cao con dao trong tay, đâm bị thương đối phương, rồi rút mạnh dao ra, tiếp tục bồi một cú đá vào chân.
Cú đá ấy rất ác, Tưởng Ly nghe được cả tiếng xương đối phương kêu rắc một cái.
Lục Đông Thâm vòng tay ra sau rút dao, máu trào ra ngoài, anh không quan tâm được, nhét dao cho Tưởng Ly.
Đối phương đông người, còn to cao, vài người ngã xuống lại có vài người khác nhào tới. Quần áo của Lục Đông Thâm và Tưởng Ly đều dính máu. Có máu của họ, cũng có máu của đối phương. Cả hai đều bị thương, tuy không phải vết thương trí mạng nhưng cũng làm mất máu mất sức, cả hai đều bị dồn tới chân tường.
Người dẫn đầu đánh rất hăng, Lục Đông Thâm chỉ giao đấu với hắn ta cũng mất rất nhiều thời gian, nói chi tới việc mất sức đối phó cả những người khác.
Thể lực của Tưởng Ly sắp cạn, mặt cô cũng dính máu, cằm dính máu. Cô giơ tay lên cọ, mùi máu xộc thẳng vào mũi. Ngay sau đó cô chống vào tường, thở hồng hộc: “Xem ra vương bài của chúng ta đến có hơi chậm đó, đến bây giờ vẫn chưa thấy bóng vương bài đâu, anh ấy định đợi tới thu dọn xác cho chúng ta hay sao?”
Lục Đông Thâm thở dốc một hơi, nhìn chằm chằm tên sát thủ đang đợi thời cơ xông tới, ánh mắt như sói, lẩm bẩm: “Trong tình hình này, bớt chết được ai tốt người ấy.”
Một câu nói khiến cổ họng Tưởng Ly thắt chặt lại. Cô nắm chặt chuôi dao, nghiến răng: “Em không tin, đàn sói em còn có thể xông ra được, hôm nay lại phải chết ở đây?”
“Không chết đâu.” Lục Đông Thâm nói chắc như đinh đóng cột. Dứt lời, anh vung cánh tay, cánh tay cầm dao chặn trước mặt cô.
Hốc mắt Tưởng Ly nóng rực lên.
Ngay sau đó có vài sát thủ lao lên, người đi đầu khí thế mạnh mẽ, con dao sang lên vẫn còn đung đưa một giọt máu.
Khi con dao rơi xuống, bỗng nhiên có một viên đá từ ngoài cửa bay vào, nhầm chuẩn xác vào cổ tay của đối phương. Lực của nó không hề nhẹ, cộng thêm viên đá có góc cạnh, hoàn toàn đủ khiến đối phương bị tê gân, thậm chí không cầm vững dao nữa, nó rơi leng keng xuống đất.
Người dẫn đầu quay lại nhìn, sắc mặt sa sầm lại.
Tưởng Ly cũng liếc nhìn ra ngoài, bỗng nhiên lòng như nổ pháo, vương bài của họ quả nhiên đến rồi!
Cô cảm thấy cả đời này mình chưa bao giờ mong chờ sự xuất hiện của Nhiêu Tôn như hôm nay.
Đợi chút…
Trái tim Tưởng Ly nhảy dựng lên, hai mắt cô rực sáng. Cô gái đi phía sau Nhiêu Tôn… là Nguyễn Kỳ!
Đúng là cô ấy rồi, cô ấy thật sự đang ở Tần Xuyên!
Không kịp hàn huyên chuyện cũ, mà trong tình cảnh này cũng không cần hàn huyên. Trong mắt sát thủ, ai xuất hiện là giết kẻ đó, đến hai người thì giết cả đôi. Việc Nhiêu Tôn và Nguyễn Kỳ xuất hiện có thể làm xoay chuyển cục diện, bọn chúng sẽ không mềm lòng.
Nhưng cũng sẽ không lãng phí thời gian nữa. Tất cả bọn chúng lần lượt thò tay vào trong ngực.
Bên này, Lục Đông Thâm quát to một tiếng: “Cẩn thận!”
Đạn bay như tên bắn.
Là súng giảm thanh, giết người trong im lặng.
Lục Đông Thâm nhanh tay nhanh mắt đè chặt Tưởng Ly xuống đồng thời trốn ra sau quan tài. Thân quan tài bị những viên đạn xuyên thủng lỗ chỗ. Nhiêu Tôn cũng theo đà kéo Nguyễn Kỳ vào lòng mình, nhanh chóng né vào sau bức bia đá được dựng giữa sân, chửi mắng từ xa: “Chuyện quái gì thế này? Ông chưa đến thì còn dùng dao, ông đến rồi thì mẹ nó lại dùng súng? Còn thiên lý nữa hay không?”
Trốn sau quan tài không phải kế dài lâu. Có súng là họ hoàn toàn rơi vào thế bất lợi. Tưởng Ly hạ thấp giọng hỏi Lục Đông Thâm: “Bắt trộm bắt vua trước?”
Lục Đông Thâm lắc đầu: “Chiêu này không có ích gì với chúng đâu. Chúng không thật sự có thủ lĩnh, có thể chơi tập thể cũng có thể chơi cá nhân. Họ chỉ nghe lệnh kẻ thuê, hoàn thành được mục tiêu là xong.”
Tưởng Ly cảm thấy tuyệt vọng.
Vậy phải làm sao mới đối phó được với đám người này?
Chương 486 : Sống sót
Cô đang mải nghĩ thì thấy chúng lao tới, còn có mấy người lao về phía Nhiêu Tôn.
Hai người họ nhanh chóng rút lui khiến bọn chúng vồ hụt. Khi phản kích lại thì Lục Đông Thâm đã giữ chặt một người. Người ấy đang định nổ súng thì Tưởng Ly tức tốc phóng một con dao qua. Lưỡi dao làm tay đối phương bị thương, súng lệch, đạn trúng vài bài vị, một tiếng đổ vỡ rầm rầm vang lên.
Cũng may không rơi vào ngọn đèn bơ.
Lục Đông Thâm theo đà túm lấy cổ tay đối phương, quấn chặt cánh tay hắn, giật lấy súng nhưng không đẩy đối phương ra mà ngược lại chặn trước ngực. Khi làn đạn bay tứ tung, người đó ngang nhiên trở thành một tấm bia. Lục Đông Thâm nhân cơ hội ấy nổ súng, bắn xuyên cổ tay một người. Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, cây súng rơi xuống đất. Tưởng Ly nhanh nhẹn nhào tới giật súng, đồng thời cũng lấy người của đối phương để chắn đạn của bọn chúng.
Nhiêu Tôn đứng trong sân cũng không nhàn rỗi. Né đạn, giật súng, phản kích. Đồng thời lúc này anh ấy cũng bị thương, cánh tay bị đạn sượt qua, máu đang chảy liên tục.
Nguyễn Kỳ thân thủ cũng không tệ, tuy rằng nếu thật sự đánh nhau với Tưởng Ly cô ấy chưa hẳn là đối thủ nhưng đủ để trở thành người trợ giúp cho Nhiêu Tôn. Có điều thao tác của cô ấy với súng không linh hoạt cho lắm. Súng cầm chắc rồi nhưng luôn ngắm không chuẩn. Nếu không có Nhiêu Tôn kéo cô ấy, cô ấy chắc chắn sẽ trúng đạn.
Trong sân, Nhiêu Tôn lợi dụng súng của đối phương giải quyết được hai tên. Anh ấy dự đoán tình hình bên trong rồi gào to tên Lục Đông Thâm.
Không ngờ vứt dứt tiếng gọi đã nghe thấy trong từ đường vang ra một tiếng nổ lớn đột ngột. Tiếng nổ này không phải tiếng giảm thanh, giống như tiếng bom nổ, mấy cánh cửa của từ đường đều bị nổ bay.
Trong sân vẫn còn một kẻ đang định nổ súng với Nhiêu Tôn, nhưng bị kinh hãi bởi âm thanh ấy nên đột ngột dừng lại.
Nguyễn Kỳ nhắm trúng thời cơ, lập tức bóp cò.
Đối phương kêu hự lên một tiếng, ôm bụng.
Cô đã bắn trúng bụng hắn.
Nhiêu Tôn xông tới đá bay khẩu súng trong tay hắn, và chế ngự được hắn trước khi hắn phản kích.
Đồng thời lúc này, giữa làn khói mù mịt trong từ đường có một người xông ra. Trên xương mày người đó có sẹo. Khắp người hắn toàn máu, cũng không biết là máu của hắn hay của ai khác. Hắn loạng choạng lảo đảo một tay vẫn còn cầm súng, sau khi lao ra thì giáp mặt với Nhiêu Tôn, hắn mạnh mẽ giơ súng lên.
Nguyễn Kỳ kêu to rồi bắn một nhát.
Không bắn trúng đối phương nhưng đủ để khiến đối phương bị phân tán sự chú ý. Hắn hướng súng về phía Nguyễn Kỳ, Nhiêu Tôn nhào tới đè cả người hắn xuống, liều chết giữ chặt hắn như một con bạch tuộc. Anh ấy hét to: “Súng súng!”
Nguyễn Kỳ nhào tới.
Nào ngờ đối phương nắm súng rất chắc, cô ấy giật mấy lần đều không có kết quả. Nhiêu Tôn sốt ruột, sợ sẽ lau súng cướp cò, nhưng hai chân lại không thể nhảy ra ngoài. Anh ấy thẳng thừng cắn chặt bả vai hắn.
Miếng cắn ấy không hề nhẹ, đau tới mức đối phương kêu gào ầm ĩ, Nguyễn Kỳ tranh thủ giật lấy súng.
Ngay sau đó lại có một người bên cạnh kêu gào rất to.
Ngước mắt lên nhìn thì thấy Lục Đông Thâm đã nổ súng bắn trúng bả vai của một tên. Kẻ đó đang định tập kích, may sao được phát hiện kịp thời, nếu không sẽ có một con dao đâm thẳng vào sau eo Nguyễn Kỳ.
Lục Đông Thâm một tay giữ súng một tay giữ Tưởng Ly.
Phía sau họ khói bụi vẫn mù mịt. Họ đứng bên cạnh cửa từ đường, khắp người toàn vết máu, tóc và mặt cũng lem nhem máu và bụi đất, trông cực kỳ thảm hại. Chân của Tưởng Ly đã bị thương, trên giày cũng có máu.
Nhưng may mắn là họ đã sống sót ra được khỏi từ đường, phía sau không còn ai khác.
Chỉ còn lại hai tên sát thủ ngoài sân, nhưng cũng đã bị thương nặng.
Lục Đông Thâm dìu Tưởng Ly ngồi sang một bên, bản thân anh nhịn đau tiến lên, túm lấy kẻ ban nãy định tập kích lén lút, quát lạnh lùng: “Sau lưng mày là Lục Khởi Bạch hay Lục Chấn Danh?”
Người đó nhìn anh chằm chằm, trong ánh mắt là sự tàn độc, là sự âm u lạnh lẽo.
“Nói!” Lục Đông Thâm nghiến răng.
Người đó cười khẩy mấy tiếng, sau đó mím chặt hai môi. Lục Đông Thâm thấy vậy thầm nghĩ không ổn, đang định cạy miệng của hắn ra thì thấy một dòng máu rỉ ra từ bên khóe miệng hắn. Hắn vẹo đầu, không còn hơi thở.
Nhiêu Tôn thấy vậy sửng sốt, đột nhiên nghĩ tới người ở bên dưới mình. Nhưng anh ấy vừa túm hắn lên, hắn đã bắt chước làm theo.
“Cạy miệng hắn ra!” Lục Đông Thâm quát lên một tiếng.
Nhiêu Tôn phản ứng nhanh, lập tức thò đầu ngón tay vào miệng hắn, tay kia kéo cằm hắn xuống, nhưng cũng bị hắn cắn mạnh một miếng, đau tới nỗi Nhiêu Tôn chửi thè, dùng sức hất tay ra, rồi tung một cú đấm cho hắn ngất xỉu.
Anh ấy rút từ trong miệng hắn ra một viên nhộng, ngăn không cho hắn tự kết liễu sau khi tỉnh dậy. Cuối cùng, anh ấy đứng lên, xoa xoa đầu ngón tay đau đớn, nguyên hình một hàm răng, cực kỳ tàn nhẫn.
Ngay sau đó, anh ấy nhìn vào trong từ đường, nổi đóa lên: “Mẹ kiếp, sao tự dựng nổ!”
Đầu bên này Lục Đông Thâm cũng phát hỏa, anh đáp bằng một câu chửi bậy tương tự: “Mẹ kiếp, tôi làm nổ chắc?”
Đừng nói là đám sát thủ đó, ngay cả mấy người đám Lục Đông Thâm cũng nghĩ cố gắng hết sức để không đắc tội với người Tần Xuyên. Không phải vì họ cảm thấy người Tần Xuyên nguy hiểm đến mức nào, chủ yếu là khu vực này hẻo lánh quái dị, đắc tội nhiều chẳng biết còn xảy ra chuyện gì nữa.
Quan trọng hơn là, họ tới Tần Xuyên chỉ nhằm vào công thức, gây thù chuốc oán với người Tần Xuyên chẳng có ích lợi gì.
Kết quả, từ đường lại nổ.
Có lẽ không nghĩ rằng mấy người họ khó đối phó như vậy nên sử dụng bom là hạ sách của đám sát thủ, nhưng để tốc chiến tốc thắng, chúng cũng dùng luôn.
Lúc đó trong tử đường số chết và bị thương khá nghiêm trọng. Những người còn có thể cử động tay chân ngoài người có sẹo trên màu ra thì chỉ còn một sát thủ tay cầm bom. Chắc đối phương cũng vừa giận vừa sốt ruột nên đã được ăn cả, ngã về không, ra chiêu hiểm.
Nếu không phải khi đó Lục Đông Thâm liều chết đá bay hắn vào trong một căn phòng vách thì người bị nổ chết chính là họ.
Không cần nghĩ nhiều, phòng vách của từ đường lúc này thảm thương cỡ nào ai cũng biết. Bom của đám sát thủ đã được kiểm soát về lượng thuốc nổ bên trong, không đến mức làm đất động núi lay nhưng việc phá hủy một số kiến trúc là hoàn toàn có thể.
Sau khi chửi Nhiêu Tôn một câu, Lục Đông Thâm ngồi dựa vào trước bia đá. Trước ngực và sau lưng anh đều có vết thương do dao gây ra, quần áo đã rách lỗ chỗ, chỗ hở ra còn rướm máu.
Anh ném con dao trong tay sang một bên, lưỡi con dao đỏ một màu máu, chuôi dao được quấn bằng da dã thú cũng đỏ rực luôn, không còn nhìn rõ hình dáng ban đầu.
Những người khác cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, ít nhiều cũng dính vết thương.
Tưởng Ly ngồi dựa vào vị trí cách Lục Đông Thâm không xa. Chỉ có một chút khoảng cách thôi nhưng cô cũng không nhúc nhích nổi nữa, sắc mặt nhợt nhạt, phần cổ dính máu, be bét một khoảng, là máu của một tên sát thủ bắn vào người cô, đến tận bây giờ cô vẫn nhớ ra nhiệt độ và mùi của máu khi bắn lên cổ.
Trong từ đường có ngọn lửa bốc cao.
Sau tiếng nổ, e rằng chuyện khó giải quyết nhất chính là nói chuyện với người Tần Xuyên. Một âm thanh lớn như vậy, người Tần Xuyên muốn không nghe thấy cũng khó, phát hiện ra chuyện của từ đường chỉ là thời gian sớm muộn.
Nhiêu Tôn càng nghĩ càng tức, giơ chân đá tên dẫn đầu mộ cái. Vốn dĩ là một kẻ ngất xỉu, chịu một đá cũng chẳng có phản ứng gì.
“Tên này nên giải quyết thế nào?” Anh ấy hỏi.
Lục Đông Thâm quay đầu nhìn chằm chằm kẻ nằm dưới đất. Tưởng Ly ngồi ở phía sau lưng anh nên không nhìn rõ biểu cảm của anh. Nhưng Nguyễn Kỳ đứng ở hướng chính diện nên nhìn rất rõ ràng.
Trong mắt anh là một sự lạnh lùng tàn nhẫn khiến người ta không khỏi rét run. Cộng thêm việc trên mặt, trên người anh dính máu, thoạt nhìn cực kỳ giống một tử thần vừa bước ra từ cả đống xác chết, còn toát ra sự u ám đáng sợ.
Nguyễn Kỳ không khỏi rùng mình…
Chương 487 : Tần Xuyên sôi sục
Lục Đông Thâm im lặng từ đầu tới cuối, xin Nhiêu Tôn một điếu thuốc, châm lên, rít mạnh vài hơi sau đó mới nghiến răng nói: “Giữ lại.”
Chỉ còn một tên duy nhất sống sót, không thể để hắn ta chết được.
Nhiêu Tôn không nói không rằng, tìm quanh từ đường một vòng, khi quay lại trong tay đã có thêm một sợi dây thừng. Khi trói người, anh ấy sử dụng không ít lực, hai con mắt như sắp phun lửa. Đến khi trói chặt chẽ rồi, anh ấy ngẫm nghĩ rồi xé một mảnh trên chiếc áo phông đã sắp rách bươm của mình xuống, túm lấy cỏ dại, dây leo… vô vàn thứ khác nhét vào trong lớp vải rách, buộc chặt thành một đống, nhét vào miệng tên đó.
Nguyễn Kỳ nhìn mà cũng cảm thấy miệng mình đau theo.
Lát sau cô ấy nói với Nhiêu Tôn: “Liệu có chắc chắn không? Lỡ lát nữa tỉnh dậy hắn dùng đầu lưỡi đẩy một cái đã nhổ ra được thì sao?”
Có lúc xem phim ảnh sẽ có những cảnh này, nhân vật trong phim bị người ta dùng một miếng vải nhét vào miệng, chỉ còn có thể ú ớ kêu. Cô ấy luôn nghĩ, cách nhét như vậy không khoa học. Dù bạn có nhét chặt cỡ nào, chỉ cần khoang miệng còn cử động được thì miếng vải cũng sẽ lỏng dần ra. Vả lại, công dụng của đầu lưỡi cũng đâu thể nhàn nhã phải không?
Nhiêu Tôn nghe xong, đứng chống hông tại chỗ suy nghĩ một lúc, sau đó rút một cuộn băng dính đen từ trong balo ra, tìm đầu của băng dính rồi kéo. Một tiếng kéo băng dính vang lên, một đoạn dài băng dính xuất hiện, được dán vào miệng kẻ đó. Rồi anh lại vòng vèo quấn thêm lên đầu hắn, hoàn toàn cố định miếng vải trong miệng hắn.
Nguyễn Kỳ đứng bên nhìn, nghĩ bụng: Ừm, như vậy thật sự sẽ không đẩy ra ngoài được, phim ảnh cũng nên quay như vậy mới phải.
Đối với kẻ đòi mạng mình, Tưởng Ly xưa nay không bao giờ mềm lòng. Thế nên Nhiêu Tôn có bạo hành cỡ nào, ở trong mắt cô vẫn chỉ thoảng qua như gió xuân. Đổi lại là cô, cô chỉ hận không thể chém chết hắn ta.
Tình hình trong lễ đường mới là những gì Tưởng Ly lo lắng.
Cô nhìn chằm chằm sau lưng Lục Đông Thâm, vết thương hở ra sau lớp áo của anh khiến người ta nhìn mà thảng thốt. Trái tim cô co thắt lại, đau đớn từng cơn, mỗi cơn đau cô lại muốn chém người đó một dao.
Cô biết đối với Lục Đông Thâm mà nói, lần thập tử nhất sinh ba năm trước mãi mãi không thể vượt qua lần này, cũng biết vết thương này với anh chẳng là gì cả, nhưng càng như vậy cô càng đau lòng.
Lòng người tham lam, vì lợi ích có thể giết người diệt khẩu, anh em tương tàn. Mà Lục Đông Thâm, vừa hay lại sinh ra trong một Lục Môn như thế.
Cô vô tình nhớ tới những lời Tần Tô từng nói nói với mình: Chẳng ai sinh ra đã thích lừa gạt lẫn nhau, Đông Thâm cũng vậy. Có lẽ niềm vui thật sự của nó nằm ở miền sơn dã chăng. Xưa nay nó thích cuộc sống trên núi rừng, tiếc là đầu thai nhầm chỗ.
Một Lục Đông Thâm khi đi vào rừng, trên người có một sức thu hút khiến người ta mê mẩn. Giống như sau khi anh đến Thương Lăng, tuy rằng cô hiểu rất rõ áp lực trên người anh nặng nề cỡ nào nhưng luôn cảm thấy anh như đã trút bỏ được bộ giáp sinh tồn nặng nề nơi thành thị, như sống cuộc sống của một người khác vậy.
Khoảng thời gian này đến Tịch Lĩnh, tuy rằng nguy hiểm trùng trùng, nhưng nụ cười trên gương mặt anh đã nhiều hơn, bớt tính toán hơn, sống giống như một người bình thường, tự do tự tại, như một chú chim cắt nơi Bắc Cực.
Anh thoải mái bao nhiêu thì gợi cảm bấy nhiêu, là dã tính được bộc lộ một cách hết sức tự nhiên, có tể hút hồn người ta, quyến rũ người ta.
Lục Đông Thâm không hề biết Tưởng Ly đang đứng sau lưng nhìn mình chăm chú và nghĩ nhiều chuyện đến vậy. Anh quay đầu nhìn vào trong từ đường, ngọn lửa bùng lên trong đó vẫn còn, không to không nhỏ, có thể là một kiếp nạn, cũng có thể dập tắt trong khoảnh khắc.
Anh phả ra một làn khói trắng, sau đó đứng lên đi vào trong từ đường.
“Anh định làm gì?” Tưởng Ly hỏi anh trong hơi thở mệt mỏi.
Trước khi bước qua cánh cửa, anh buông một câu: “Làm ầm ĩ mọi chuyện lên chút nữa.”
Nửa tiếng đồng hồ sau, cả Tần Xuyên đều sôi sục.
Các thanh niên trai tráng trong thôn ai nấy đều tay cầm thùng gỗ chạy hết cả về phía từ đường, hoang mang hoảng hót, có người còn thẳng thừng lấy xe bò của gia đình vận chuyển thùng nước tới.
Những người phụ nữ thì tập trung hết ở gần lầu bia, nhìn vào trong từ đường, sốt ruột giậm chân bình bịch. Còn có một vài người tuổi đã cao, có lòng nhưng không có sức giúp đỡ, lo lắng gạt nước mắt.
Mọi người ồn ào xôn xao, chuyện gì cũng nói, sắc mặt sợ hãi hoang mang. Có người to gan hơn, thẳng thừng chỉ chỉ trỏ trỏ về phía Lục Đông Thâm và Tưởng Ly.
Họ một là chỉ vào đám Lục Đông Thâm, hai là chỉ vào chín thi thể được xếp thẳng hàng mé phía Nam của sân.
Đám Lục Đông Thâm từ đầu tới cuối không rời khỏi khoảnh sân của từ đường, họ chọn ngồi xuống một góc sân. Khi những người Tần Xuyên dập lửa, Tưởng Ly lấy balo từ chỗ Nhiêu Tôn, lấy thuốc tiêu viêm ra, sau khi cho Lục Đông Thâm và Nhiêu Tôn uống mấy viên thì bắt đầu khử trùng, băng bó vết thương cho họ.
Nguyễn Kỳ phụ giúp Tưởng Ly rửa vết thương cho Nhiêu Tôn. Cô ấy cũng giống như Tưởng Ly, chỉ mải mê xử lý vết thương cho hai người đàn ông trước mặt, không đoái hoài đến sự chỉ trỏ của người Tần Xuyên, mặc kệ họ có ánh mắt gì cũng không màng.
Ngược lại Nhiêu Tôn thì thấy không thoải mái, nhổ nước miếng, lẩm bẩm: “Nhìn mặt mấy người đàn bà khờ khạo kia kìa, cứ làm như chúng ta đốt từ tường của họ vậy!”
Nguyễn Kỳ nhìn anh ấy, rồi lại nhìn Lục Đông Thâm, im lặng.
Nhiêu Tôn nói câu này xong cũng cảm thấy hành động trước đó của Lục Đông Thâm, cảm thấy nói vậy không ổn, bèn hắng giọng, lẳng lặng bổ sung một câu: “Chuyện này nói ngàn lần vạn lần chẳng phải vẫn là vấn đề của họ sao? Tự dưng châm cả đống đèn dầu bơ làm gì? Nếu thật sự bình thường có mưa to gió lớn thổi vào trong tư đường thì cái gì phải cháy vẫn cứ cháy.”
“Đúng đấy.” Tưởng Ly hùa theo anh ấy, động tác băng bó rất nhanh gọn: “Trời hanh thì càng phải đề phòng củi lửa, đây là kiến thức thông thường.”
Lục Đông Thâm không tham gia vào chủ đề của họ mà khẽ hỏi Tưởng Ly: “Vết thương trên chân em sao rồi?”
“Không sao, so với vết thương của anh thì chẳng là gì cả, đã bôi thuốc rồi.”
Lục Đông Thâm thấy sắc mặt và trạng thái của cô vẫn ổn, cũng không giống như cố tình giấu giếm vết thương, bấy giờ mới yên tâm gật đầu. Rồi anh quay sang Nguyễn Kỳ: “Chắc chắn không sai, đúng không?”
Nguyễn Kỳ gật đầu: “Theo tôi quan sát là như vậy, tới lúc đó xem Vu chúc của Tần Xuyên liệu có thừa nhận không thôi.”
Lục Đông Thâm kéo tay Tưởng Ly qua, nắm chặt: “Em có tự tin không?”
“Về tình hình của đứa trẻ đó, em phải xem cụ thể mới đám đưa ra kết luận.” Tưởng Ly khẽ đáp: “Nhưng chỉ cần qua được cửa Vu chúc thì với em không thành vấn đề. Đừng quên, em cũng là Bác sỹ phù thủy của Thương Lăng đấy.”
Nhiêu Tôn nhìn Tưởng Ly, vẻ lo lắng: “Mọi chuyện đều phải cẩn thận.”
Tưởng Ly gật đầu.
Người Tần Xuyên làm việc cũng khá tốc độ, tuy rằng cách dập lửa củ họ hơi truyền thống một chút nhưng không là gì khi mọi người đồng tâm hiệp lực. Một tiếng đồng hồ sau, ngọn lửa trong từ đường cuối cùng cũng được dập tắt.
Một từ đường vốn đang cổ kính nghiêm trọng đã biến dạng.
Mấy cánh cửa cao bị cháy đến biến hình, khung cửa sổ đen xì xì cả mảng, những lớp màng sa kia đã không còn tồn tại sau đám cháy. Cột trụ thì vẫn khá kiên cố, vì dù sao cũng là cột chống nhà, những cây cột to và thô không bị ngọn lửa hủy hoại, nhưng dầu gỗ trên đỉnh đầu đã bị lửa liếm sạch, tổ huấn cũng không còn rõ ràng nữa.
Những bát đèn dầu bơ bị đập vỡ, hoặc có thể bị đạn bắn vỡ, ngọn lửa bên trong đã tắt.
Từ đường lớn cũng trở nên thảm không kể xiết, muốn khôi phục cũng phải mất một thời gian.
Những người cao tuổi trong thôn đã xuất hiện đã gặp Lục Đông Thâm.
Chương 488 : Cương thường hỗn loạn
Khi những người cao tuổi trong tộc tới chủ trì chuyện trong thôn thì những người dân đứng túm tụm bên lầu bia cũng tản mạn dần. Trước khi đi, chín thi thể và đám Lục Đông Thâm vẫn là đối tượng để họ bàn tán, dị nghị.
Nhưng cho dù là vậy, mấy người họ ai nấy trông đều rất mệt mỏi thảm thương, giống như mấy ngày mấy đêm rồi không được ngủ ngon vậy, ngáp ngủ liên tục.
Thôn trở lại với vẻ im ắng.
Bình yên tới mức không có lấy một tiếng chó sủa.
Địa điểm gặp mặt các tộc trưởng được đặt tại phòng vách của từ đường, cũng là nơi tổn hại nghiêm trọng nhất, nơi khó mà nhìn được nhất trong từ đường.
Những chiếc ghế gỗ có thể ngồi đều đã cháy đến biến dạng, bàn bát tiên bị cháy chỉ còn một nửa, nửa còn lại cũng đen xì xì.
Quá nửa chỗ cửa sổ của phòng vách đã không còn, ngay cả tường bên cạnh cửa sổ cũng bị thủng lỗ chỗ, vừa bước vào là có thẻ cảm nhận cảm giác mát lạnh từ những cơn gió thổi vào phòng qua những lỗ thủng.
Qua bức tường cửa sổ tàn tạ, bên ngoài chính là chỗ nằm của chín thi thể, gió thổi vào còn mang theo cả mùi tanh nồng của máu.
Cỗ quan tài kia vẫn còn, chưa bị hủy hoại, thậm chí còn chưa bị cháy nhiều. Trước khi lửa bùng lên, Lục Đông Thâm đã tìm một tấm vải dù đậy lên, tránh cho ngọn lửa lan ra.
Lục Đông Thâm và Nhiêu Tôn hợp lực mở nắp quan tài ra. Các bô lão nhìn vào bên trong, mừng rỡ vô cùng, ai nấy đều như yên tâm hẳn.
Là bài vị của các tổ tiên.
Trước khi ngọn lửa ập tới, Lục Đông Thâm đã nhét hết vào quan tài, như vậy mới tránh được cảnh chúng bị phá hủy.
Đối với người Tần Xuyên, những bài vị này chính là gốc rễ của họ, còn quan trọng hơn cả tính mạng của họ. Thế nên trong lúc dập lửa, khi không nhìn thấy bài vị, họ vừa lo lắng vừa sốt ruột. Bây giờ thấy chúng hoàn toàn bình yên, quả thật như may mắn lớn lao trong số các may mắn.
Còn chưa đợi họ có ý kiến gì, Lục Đông Thâm đã lạnh lùng lên tiếng: “Các vị bô lão, chúng ta nói chuyện đi.”
***
Người đến không có thiện ý.
Đây là ấn tượng mà Lục Đông Thâm và mọi người để lại cho các bô lão của Tần Xuyên.
Thậm chí họ cảm thấy, trên người các thanh niên trước mặt đều toát lên một cảm giác xa cách khó gần. Trên người họ có vết thương, có máu, ngoài cửa sổ còn có một hàng người chết được họ xếp gọn gàng ở đó…
Các bô lão lẳng lặng nhìn Lục Đông Thâm ngồi đối diện, cảm giác họ như tới tính sổ vậy.
Không sai, chính là tính sổ.
Nếu không có ai lại bày thi thể ra như thế?
Nhưng vấn đề là, những thi thể trong sân là như thế nào, họ cũng chẳng hiểu.
Tộc trưởng Tần lại nhìn sang Nguyễn Kỳ ngồi bên cạnh Nhiêu Tôn, lát sau khẽ thở dài: “Nguyễn cô nương, thì ra cô và họ là một hội.”
Ngoài Nguyễn Kỳ và người đàn ông ngồi bên cạnh cô ấy, hai người trước mắt đây tộc trưởng Vương đều không xa lạ. Hai người này khi rơi xuống vực đã được họ bắt lại, lúc đó chính ông ra lệnh nhập quan.
Thật ra mục đích cũng chỉ là muốn phạt nhẹ răn mạnh, nếu không ông đã không ra lệnh chọc vào lỗ trên quan tài để thông khí.
Tần Xuyên không liên hệ với thế giới bên ngoài, cũng cấm người ngoài xâm nhập. Trước đó ông đưa người về thôn đã khiến các bô lão bất mãn. Sau đó lại có hai người rơi vào lưỡi, ông định nhốt họ vài ngay, tới khi họ cạn kiệt sức lực, tiếp nhận trừng phạt của thôn thì sẽ đuổi họ đi.
Nào ngờ từ đường lại bốc cháy.
Cũng không ngờ họ lại bảo vệ cho bài vị tiên tổ của người Tần Xuyên.
Nguyễn Kỳ không giấu giếm tộc trưởng Tần, thoải mái nói: “Đúng vậy, tôi quen họ, tộc trưởng Tần, xin ông tin tưởng, tôi không có ác ý, và những người bạn của tôi cũng không có ác ý.”
Số bô lão đức cao vọng trọng ở Tần Xuyên có sáu người, trong đó tộc trưởng Vương là người nhỏ tuổi nhất trong số họ, chưa đến năm mươi, những người khác đều đã bảy, tám chục tuổi. Tam thúc mà họ nhất loạt xưng hô là người lớn tuổi nhất, râu tóc đều bạc trắng, có lẽ đã trên trăm tuổi, nhưng gân cốt vẫn rất cứng cáp.
Tộc trưởng Tần là người được các bô lão thống nhất chọn ra, bình thường mọi việc lớn nhỏ đều do ông quyết định. Nhưng trong thôn một khi gặp chuyện lớn, ông vẫn cần cùng bàn bạc thương lượng với các bô lão.
Việc đám người Lục Đông Thâm xuất hiện chính là chuyện lớn. Vì chuyện này, các bô lão cũng bạc thêm vài sợi tóc.
Có lẽ vì chuyện bài vị mà thái độ của tộc trưởng Tần và các bô lão đã ôn hòa hơn nhiều, thậm chí còn có vài phần cảm kích. Thế nên sau khi nghe Nguyễn Kỳ nói, tộc trưởng Tần gật đầu, chân thành nói: “Tôi tin rằng các vị đều là người lương thiện, bài vị tổ tiên của người Tần Xuyên chúng tôi có thể được giữ gìn đều là nhờ các vị, còn về việc xảy ra lúc trước…”
Ông hơi ngừng lại, cười ngượng ngập: “Tất cả chỉ là hiểu lầm.”
Tưởng Ly nghe rõ, thầm thở dài trong lòng: Không hổ danh là người ẩn cư lâu năm, nói chuyện cũng văn vẻ đến vậy. Cô nghĩ chắc những người ở Tần Xuyên cũng không phải quá man di. Một tộc trưởng chính là bộ mặt của một thôn làng, bộ mặt đã có cảm giác thi thư đầy bụng thế này, thì người dân chắc cũng rất hiểu biết lễ nghi.
Lục Đông Thâm nghe xong lời tộc trưởng Vương thì cố tình hừ một tiếng. Lúc này anh đang vào vai một người không dễ thương lượng, anh chế giễu: “Hiểu lầm? Cái gọi là hiểu lầm của người Tần Xuyên các ông đều nhắm vào máu và mạng sống sao? Thật sự khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy.”
Địa điểm hai bên “đàm phán” có hơi buồn cười, nhưng các bô lão của Tần Xuyên đều là những người nghiêm nghị đã quen, thế nên cho dù bàn ghế có tàn tạ, mấy người họ vẫn ngồi nghiêm chỉnh, dù là ghế gãy cũng toát lên một phong thái vô hạn.
Họ ăn mặc có hơi khác người dân một chút.
Cũng là áo vải thô màu đen nhưng bên ngoài có áo khoác dài quá gối, hai vạt áo dài hai bên có hoa văn chìm, có hình mây lành và tùng hạc, có ngụ ý trường thọ cát tường.
Không quấn khăn, ngoài tộc trưởng Tần ra, mấy vị bô lão khác đều vấn tóc dài cao đỉnh đầu, mái tóc trắng phau chỉ được cố định bằng một cây trâm gỗ đơn giản.
Từ cách thức ăn mặc và đầu tóc thì họ chính xác là người Hán.
Lục Đông Thâm và họ ngồi đối diện nhau.
Ở giữa được ngăn cách bởi chiếc bàn bát tiên đã sập một nửa.
Những chiếc ghế ra dáng trong phòng vách bình thường dành cho các bô lão ngồi một khi chiêu tập những cuộc họp giữa những người cốt cán, quan trọng trong thôn. Các cốt cán sẽ đứng hai bên, chưa có sự cho phép của bô lão, họ không được phép thì thầm, quy tắc là vô cùng nghiêm ngặt.
Thế nên, trong phòng vách vốn không có chỗ cho Lục Đông Thâm và mọi người ngồi.
Họ cũng rất giỏi tìm, lần ra được mấy khúc gỗ thô để làm thành ghế, còn ngồi rất đường hoàng nghiễm nhiên, về khí thế không những không bị chèn ép mà còn hơn một bậc.
Khí thế này, cộng thêm những lời Lục Đông Thâm nói, khiến tộc trưởng Vương không muốn coi trọng họ cũng khó. Có điều… hai thanh niên nam ngồi lo chuyện chính là đực rồi, sao hai cô gái bên cạnh cũng ngồi? Lại còn ngồi ngay kế bên?
Ngoài mặt tộc trưởng Tần và các bô lão không nói gì, nhưng trong lòng thì lẩm bẩm, cảm thán thế giới bên ngoài đúng là cương thường hỗn loạn, đàn bà con gái dám ngồi ngang hàng với đàn ông, nhất là trong những buổi nói chuyện quan trọng như thế này.
Nhưng những điều này không phải trọng điểm, trọng điểm là lời nói của Lục Đông Thâm.
Tộc trưởng Tần làm mặt nghi hoặc, hỏi anh trước: “Tiên sinh quý danh ra sao?”
“Miễn biết quý danh, họ Lục.” Lục Đông Thâm báo họ thật của mình.
Tộc trưởng Tần quay sang Nhiêu Tôn, ngữ khí của Nhiêu Tôn cũng không tệ: “Họ Nhiêu.”
Tộc trưởng Vương gật đầu, nói ra sự nghi hoặc của mình: “Tần Xuyên có quy định của Tần Xuyên. Lục tiên sinh và mọi người xông vào đây, việc này thật ra đã vi phạm quy định của Tần Xuyên. Chúng tôi cũng chỉ căn cứ theo quy định mà làm. Nhưng Lục tiên sinh nói chúng tôi nhắm vào máu và mạng sống, vì sao lại nói vậy?”
Chương 489 : Không gì bằng một câu nói của hồng nhan
Tưởng Ly ngồi bên cạnh nghe được tiết tấu và ngữ khí nói chuyện của tộc trưởng Tần. Luôn có một cảm giác sai lầm nảy sinh trong lòng cô, giống như có một đám thổ phỉ tự tiện xông vào một gia tộc có truyền thống học hành vậy, và trưởng tộc đang cương trực ngay thẳng ngồi lý luận với đám thổ phỉ.
Tộc trưởng Tần chính là tộc trưởng của một gia tộc truyền thống đó. Còn họ, chính là đám thổ phỉ kia. Lục Đông Thâm trở thành tên đầu sỏ của đám thổ phỉ.
“Đại ca thổ phỉ” bắt đầu làm khó: “Nói từ đâu ư? Tộc trưởng Tần phải không? Chúng tôi xông vào Tần Xuyên là chúng tôi sai trước, đầu tiên mấy người dùng súng gây mê, sau đó nhốt hai người còn sống sờ sờ vào một chiếc quan tài chỉ dành để chôn người chết, không cho ăn không cho uống, cứ thế rút cạn thể lực của chúng tôi, điều này chúng tôi cũng chấp nhận. Nhưng quý thôn lại có ý đồ diệt khẩu, cứ mười mấy kẻ tới đòi mạng chúng tôi? Tộc trưởng Tần, quý thôn coi mạng người như cỏ rác vậy sao?”
Một câu nói khiến tộc trưởng Tần ngây người.
Mấy vị bô lão khác cũng sửng sốt, sau đó đưa mắt nhìn nhau bắt đầu rì rầm bàn tán.
Sau khi hoàn hồn lại, tộc trưởng Tần vội nói: “Ý Lục tiên sinh muốn nói đến… những thi thể ở ngoài vườn kia? Họ… Họ không phải người của các anh sao?”
Có thể xếp thi thể thành một dãy thẳng hàng ngoài vườn quả thực có dáng vẻ của một buổi tính sổ. Nhưng tộc trưởng Tần vẫn luôn nghĩ họ đi cùng nhau, sau đó mất mạng trong trận hỏa hoạn tại từ đường, vì thế nên người còn sống đòi nợ hộ người đã chết. Ông vốn nghĩ nếu mọi chuyện thật sự là như vậy thì cũng là do họ gieo gió gặt bão, coi như sự trừng phạt của tổ tiên đối với họ. Mà họ cứu bài vị của tiên tổ cũng coi như công tội ngang nhau, vậy thì chuyện xông vào Tần Xuyên cũng coi như xóa sổ, tiễn họ rời đi là được rồi.
Nhưng, sao lại có chuyện giết người này?
Nghe xong Lục Đông Thâm cười khẩy: “Tộc trưởng Tần, bản lĩnh giả vờ hồ đồ của ông giỏi thật đấy.”
“Không phải…”
“Người chúng tôi đưa tới lại đi giết chúng tôi?” Nhiêu Tôn hùa theo phụ họa với Lục Đông Thâm, gương mặt sa sầm lại: “Trên người chúng tôi toàn là vết thương, ai không mù đều có thể nhìn thấy. Đám người này võ nghệ không hề tệ, ai nấy đều muốn dồn chúng tôi vào chỗ chết, ông nghĩ một câu “Không biết” là có thể xóa sạch mọi chứng cứ ư? Tần Xuyên lợi hại thật, ngọa hổ tàng long, nhân vật nào cũng đều có hết.”
“Họ không phải người dân thôn Tần Xuyên.” Tộc trưởng Tần nhíu mày: “Thôn của chúng tôi chưa bao giờ có những người như thế này.”
“Họ đích thực không phải người dân, người dân cũng không thể giỏi võ đến vậy.” Lục Đông Thâm lạnh lùng nói: “Tần Xuyên luôn miệng nói sống cách xa thế giới bên ngoài, nhưng lại âm thầm nuôi dưỡng một đám công cụ có thể giết người. Xem ra việc Tần Xuyên không liên lạc với thế giới là giả, đằng sau lưng có những chuyện đen tối không dám để người ta biết mới là thật.”
“Ăn nói bậy bạ!” Một trong số các bô lão tỏ ra không vui. Ông ta đập mạnh xuống tay vịn ghế ngồi, nhưng quên mất rằng nó đã bị cháy đến biến dạng. Ông ta đập hụt, trong ánh mắt chợt lóe lên một sự ngượng ngập, nhưng cũng khôi phục lại vẻ nghiêm nghị trong phút chốc.
“Thi thể còn để ngoài sân, chúng tôi đổ oan cho các người hay là nạn nhân thì nhìn qua là biết.” Nhiêu Tôn bày ra vẻ côn đồ: “Ông già, chỉ một câu ăn nói bậy bạ là ông đã muốn thoái thác hết mọi trách nhiệm, có thể sao? Ông nói họ không phải người của các ông, vậy ông thử phân tích xem họ là thế nào? Làm sao vào thôn? Và vào khi nào?”
Ba câu hỏi liên tiếp khiến những người ngồi trên ghế không ai có thể trả lời được, các bô lão tức đến độ rung cả râu.
“Nhiêu tiên sinh, chúng tôi không cần thiết phải giết mấy người.” Tộc trưởng Tần nói gì thì nói cũng là gương mặt đại diện cho Tần Xuyên, tuy trong bụng vừa giận vừa sốt ruột nhưng ông vẫn kiên nhẫn bàn bạc một cách nhẹ nhàng, vì dù sao ông không muốn bị chụp cái mũ “đằng sau lưng có những chuyện đen tối không dám để người ta biết” lên đầu.
Lục Đông Thâm ung dung thản nhiên hỏi ngược lại: “Chuyện nhập quan người sống còn có thể làm được, còn chuyện gì mấy người không dám làm?”
Tộc trưởng Tần nhất thời khó ngụy biện. Ông cũng giống như mấy vị bô lão, cả đời này chỉ mới tiếp xúc với người trong thôn mình, họ nói gì là dân làng làm theo như thế. Chưa từng có gặp những người dồn dập tấn công và tình huống đánh gọng kìm thế này, muốn giải thích lại không biết phải giải thích ra sao, e rằng càng nói càng thêm tệ.
Dẫu sao thi thể cũng đã bày ra đó.
Dẫu sao cũng đã có người lạ xâm nhập vào đây.
Họ còn có thể phủ nhận bằng cách nào?
Nếu nói không biết những người kia vào thôn kiểu gì vậy thì chắc chắn sẽ bị hai người trước mặt hỏi ngược lại: Không biết đám người đó vào thôn thế nào mà lại biết họ vào thôn thế nào? Còn tốn công tốn sức giăng lưới bắt họ, bắn thuốc mê, nhập quan?
Tộc trưởng Tần cảm thấy mình có trăm cái miệng cũng khó mà giải thích nổi. Cuối cùng, ông thở dài, nhìn thẳng vào Tưởng Ly: “Mấy người có thể nghĩ mà xem, nếu chúng tôi thật sự có lòng giết mấy người, vậy thì để mặc mấy người ngã thẳng từ trên núi xuống chết là xong rồi? Hà tất phải làm thêm việc thừa thãi cứu mấy người chứ?”
Ông cũng giở chút trò vặt.
Hai người đàn ông trước mặt không dễ thương lượng, nhất là người họ Lục, dồn ép bức bách, câu nào câu nấy sắc bén, có vẻ như đã sớm định tội họ rồi. Thế nên ông đành phải áp dụng kiểu thuyết phục quanh co. Cô gái ngồi bên cạnh người họ Lục không nói gì từ đầu đến cuối, nhưng cô rơi xuống cùng người họ Lục. Khi rơi xuống lưới, người đàn ông họ Lục một mực bảo vệ cô, có thể nhận ra mối quan hệ giữa hai người.
Nếu đã vậy chắc chắn cô gái này có vị trí tối quan trọng trong lòng người họ Lục. Vì vậy, ông quyết định giở bài tình cảm từ phía cô gái, dù sao thì con gái cũng dễ mềm lòng.
Quả nhiên, Tưởng Ly lên tiếng trước ánh nhìn chăm chú của tộc trưởng Tần: “Em cảm thấy… tộc trưởng nói đúng, nếu không có họ, hai chúng ta đã chết từ lâu rồi.”
Lục Đông Thâm quay đầu nhìn cô, khuyên răn chân thành: “Nếu không vì họ, chúng ta cũng sẽ không mất dây rơi xuống vực, sợi dây đó đã bị người ta kéo xuống như thế nào? Anh nghĩ trong lòng họ là người rõ nhất.”
Tộc trưởng Tần bày ra vẻ mặt ngượng ngập, hắng giọng: “Chuyện này… đích thực do chúng tôi làm, nhưng dù sao mấy người cũng là người ngoài…”
“Người ngoài đến thì đáng chết, đúng không?” Lục Đông Thâm quay đầu nhìn ông chằm chằm, thái độ lại chuyển lạnh.
Tưởng Ly ở bên này khẽ kéo cánh tay Lục Đông Thâm, nói nhỏ: “Anh đừng hung dữ vậy mà, có chuyện gì từ từ nói. Anh xem, tộc trưởng Tần nãy giờ vẫn đang cố giải thích chuyện này, chưa biết chừng bên trong có hiểu lầm gì đó. Lỡ như lại có người nào muốn ngư ông đắc lợi, thì bây giờ chúng ta đang trai cò đánh nhau đấy.”
Nói là nói nhỏ, nhưng thật ra câu nói này đã được mấy vị bô lão nghe rõ ràng.
Tộc trưởng Tần là người có ý, nghe xong câu này thì nhíu mày: Trai cò đánh nhau ngư ông đắc lợi?
Không cần biết câu này có ý ám chỉ hay không, chí ít thì thái độ của Lục Đông Thâm có dịu bớt. Tộc trưởng Tần nhìn sắc mặt lạnh như sương của anh từ từ tan chảy, trong lòng thầm nghĩ mình đặt cược vào cô gái kia quả nhiên là chuẩn xác, xem ra không gì bằng một câu nói của hồng nhan.
Lục Đông Thâm không nói gì nữa, chỉ đưa tay vỗ nhẹ nhàng lên tay Tưởng Ly.
Nhân lúc ấy, Nhiêu Tôn nhanh chóng ra hiệu bằng ánh mắt cho Nguyễn Kỳ. Nguyễn Kỳ nhanh nhạy lập tức hiểu ý, hắng giọng, bắt đầu lên tiếng.
“Thưa tộc trưởng Tần cùng các vị bô lão đang có mặt tại đây, thật ra sự việc ngày hôm nay xảy ra rất kỳ lạ, bên trong chắc chắn có hiểu lầm. Người Tần Xuyên trọng quy tắc, chưa bao giờ có lòng hại người, bằng không sai khi bắt được mấy người bạn của tôi muốn giết chết chẳng phải chỉ là chuyện của một câu nói thôi sao? Còn những người bạn tôi, họ cũng đều là những người lương thiện trọng tình nghĩa, nếu không sao lại chọn bảo vệ bài vị tiên tổ của người Tần Xuyên trong ngọn lửa dữ? Thế nên tôi cho rằng, mọi người cứ bình tĩnh trò chuyện, phải cởi mở được hiểu lầm này. Vốn dĩ có khách từ xa đến là chuyện vui vẻ, có lợi cho nhau, tuyệt đối đừng nảy sinh hiềm khích.”
[text_hash] => f24042e2
)