Người Tình Chí Mạng – Ân Tầm [Hoàn] – C390 – C394 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Người Tình Chí Mạng – Ân Tầm [Hoàn] - C390 - C394

Array
(
[text] =>

Chương 390 : Lừa mình lừa người

Vì có rượu ngon, Tưởng Ly thật sự ăn không ít, cả bàn thức ăn ngon cũng không còn lại gì. Nhiêu Tôn ở bên cạnh nói cô: Bình thường là người ăn ngon miệng nhất, giờ thì hay rồi, càng sống càng thụt lùi.

Nhiêu Tôn không uống bao nhiêu rượu, thế nên nói chuyện vừa không nể tình vừa rất tỉnh táo.

Rượu ngon đã chạm đáy, chỉ còn lại một ly trong tay. Trước mắt Tưởng Ly có bóng người chồng lên nhau, cười không ngừng được. Nhiêu Tôn thấy vậy, đứng lên tiến tới, ngồi xuống bên cạnh cô, thở dài: “Lúc anh không ở Thương Lăng, em an phận một chút. Đám Răng trắng anh đã dặn dò xong xuôi rồi, cũng để lại một vài người, có họ trông chừng em anh cũng yên tâm. Ngoài ra, Ấn Túc Bạch nói gì thì nói cũng là người mới thu nhận về, có thể chuyên tâm làm việc cho mình hay không còn chưa chắc. Em phải cẩn trọng một chút, đừng bạ ai cũng tin.”

“Ừm.” Tưởng Ly nhấp từng chút rượu trong ly.

Nhiêu Tôn quay đầu nhìn cô. Gò má ửng hồng, đôi mắt vốn đen láy giờ có chút mơ màng, khiến người ta xao xuyến. Anh không kìm được lòng mình, vòng tay kéo cô qua, để cô dựa vào lòng mình.

Tưởng Ly không giãy giụa, cứ để mặc anh ôm mình như vậy.

Nhiêu Tôn lòng đầy ắp, tuy rằng chưa uống say, nhưng giây phút này cũng lâng lâng như đã say vậy. Anh nghĩ tới không ít chuyện, nghĩ tới những ngày xưa, nghĩ tới chuyện nếu không có Tả Thời, phải chăng cô đã sớm là của anh.

“Hạ Hạ…” Anh lẩm bẩm tên cô: “Chúng ta có thể nào đến với nhau không?”

Lúc này Tưởng Ly cũng đã uống hết rượu trong ly, tay cầm cốc không, ngước mặt lên nhìn anh.

Nhiêu Tôn cũng quay mặt qua.

Như thế, khuôn mặt của hai người càng cách nhau gần hơn, hơi thở của cả hai quấn bện vào nhau.

Dáng vẻ của cô khi say rất đẹp, trong đôi mắt như chứa cả dòng sông ngân hà, đẹp tới mức có thể nhìn thấy cả vũ trụ hồng hoang.

Nhưng Nhiêu Tôn cảm thấy, khi cô hơi say là lúc khiến người ta thương xót nhất. Sự yếu đuối của cô, sự dịu dàng của cô đều thể hiện hết ra ngoài, chứ không cách biệt người ta cả ngàn dặm như khi tỉnh táo.

Anh không kìm được lòng, cúi mặt xuống.

Tưởng Ly không né tránh.

Bờ môi anh rơi xuống lọn tóc của cô, anh hít hà mùi hương trên mái tóc cô, cơ thể cô, trong người chảy một thứ gì đó rất dịu dàng, lại có một dục vọng quen thuộc rục rịch muốn bộc phát. Thế là nụ hôn của anh liền trượt xuống, từ trán tới khóe mắt, đầu mày, sống mũi…

Khi sắp chạm tới môi cô, Tưởng Ly khẽ lên tiếng: “Tình cảnh hiện tại của Lục Đông Thâm rất khó phải không?”

Môi của Nhiêu Tôn và môi cô chỉ cách nhau một chút xíu, thậm chí có thể cảm nhận được nhiệt độ trên đôi môi của nhau. Cứ thế khựng lại, hai người bốn mắt nhìn nhau rất lâu, Nhiêu Tôn mới “hả” một tiếng.

Anh ngẩng lên, nhìn Tưởng Ly có vẻ như đang cười khổ: “Không phải chứ? Anh đang nói chuyện hai chúng ta.”

Tưởng Ly ngồi dậy khỏi lòng anh, đặt chiếc cốc lên bàn, cả người uể oải dựa vào lưng ghế sofa rồi nhìn anh: “Lục Đông Thâm có thể dụ anh tới Thương Lăng, mục đích chẳng phải là bảo vệ cho em chu toàn sao? Em hỏi thăm anh chuyện của Lục Đông Thâm chẳng phải là quá bình thường sao?”

Nhiêu Tôn ngượng ngập.

“Anh được người nhờ vả, bây giờ lại nảy sinh ý đồ đào góc tường nhà bạn, có phải không hay lắm không?” Tưởng Ly cười.

Sắc mặt Nhiêu Tôn càng lúc càng khó coi, rất lâu sau mới bực bội nói: “Em quả nhiên là giả vờ hồ đồ tới tận lúc này.”

“Tưởng Tiểu Thiên, anh và Dương Viễn chẳng phải đều là những người Lục Đông Thâm đã tốn nhiều tâm huyết để lôi kéo sao?” Tưởng Ly uống rượu, tâm tư cũng rộng mở hơn, rất nhiều lời khi tỉnh táo không muốn nói giờ đều công khai hết cả.

Anh tới Thương Lăng, thuần túy là vì em, chứ không phải nể mặt Lục Đông Thâm.” Nhiêu Tôn nhìn cô: “Thế nên, không thể nói là đào góc tường. Em đã lấy Lục Đông Thâm đâu, vì sao anh không thể theo đuổi em?”

Tưởng Ly không lên tiếng, giơ tay day huyệt thái dương, ánh mắt chợt chuyển ra phía sau lưng Nhiêu Tôn, tỏ vẻ bất ngờ: “Nguyễn Kỳ? Cô tới Thương Lăng rồi sao?”

Sắc mặt Nhiêu Tôn cứng lại, anh lập tức quay đầu.

Sau lưng cả bóng ma cũng không hề có.

Bên tai là tiếng cười khanh khách của Tưởng Ly.

Anh quay đầu lại, mím môi nhìn cô chằm chằm. Cô cười nghiêng cười ngả, chỉ tay vào anh: “Anh theo đuổi em? Vậy Nguyễn Kỳ phải làm sao? Vừa nhìn đã biết anh để ý tới người ta, bám theo em làm gì?”

Câu nói này khiến Nhiêu Tôn nhất thời khó xử. Đối với Nguyễn Kỳ, thật ra bình thường không có việc gì làm đôi nghĩ anh cũng nhớ về. Nếu nói anh yêu cô ấy đến mức nào thì tạm thời anh không dễ phán đoán. Nhưng cô ấy không ở bên, anh thường hay nhớ về cô ấy, cứ nhớ là tâm trạng lại bực dọc, cứ cảm thấy một cô gái đang yên đang lành biến mất như thế, chẳng phải vì mình hay sao?

Có khó xử thì sẽ có ngượng ngập, Nhiêu Tôn là một người đàn ông ưa sĩ diện như vậy, bây giờ bao nhiêu tâm tư giấu kín vỡ tan nát ra trước mặt Tưởng Ly, nhất thời thẹn quá hóa giận. Anh đứng dậy sấn tới trước, bàn tay như cái kìm kéo giật Tưởng Ly lại, tập trung tấn công vào chỗ ngứa của cô: “Gan to quá nhỉ? Dám trêu đùa anh!”

Chỗ buồn của Tưởng Ly nắm ở eo, ở cổ, Nhiêu Tôn tay trên tay dưới, cô cười tưởng ngất phải né tránh, cuối cùng đành liên tục cầu xin, bấy giờ Nhiêu Tôn mới buông tha.

Nhìn cô một lúc lâu, cuối cùng anh thở dài ôm cô vào lòng.

Tưởng Ly giãy giụa, Nhiêu Tôn nói: “Để anh ôm em một lúc đi.”

Cô không động đậy, vì ban nãy cười đến tắt thở rồi.

Tất cả đều yên tĩnh trở lại.

Rất lâu sau, Nhiêu Tôn nói: “Em tưởng em quay về Thương Lăng là sung sướng thoải mái sao? Nếu trong lòng cứ mãi chứa một người, thì đi tới đâu cũng không còn tự do nữa. Hạ Hạ, em không quên được anh ta, vậy thì đi tìm anh ta đi. Nếu thật lòng muốn quên vậy thì phải nhìn hết về phía trước. Trên đời này đâu phải chỉ có Lục Đông Thâm, rồi cũng sẽ có một người có thể cùng em đi hết đời này.”

Tưởng Ly cố nhịn cơn tức ngực, đẩy Nhiêu Tôn ra: “Không có tình yêu thì chết sao? Em cảm thấy bây giờ em rất ổn. Em đã nói rõ ràng với Lục Đông Thâm rồi, từ nay về sau, ai đi đường nấy, không ai cản trở ai.”

Nói xong lời này, cô thấy Nhiêu Tôn định lên tiếng lập tức giơ tay ngăn cản: “Nhưng mà, cho dù em có tiếp tục tìm cũng sẽ không tìm anh. Chúng ta không thể nào đâu, làm bạn bè là tốt nhất.”

Nhiêu Tôn tổn thương: “Có cần phải vậy không? Anh có điểm nào không bằng Lục Đông Thâm? Ở trong lòng em anh không có một chút vị trí nào sao?”

“Có.” Tưởng Ly nghiêm túc nói: “Vì chuyện của Tả Thời, em từng sợ anh, từng oán anh. Nhưng ở trong lòng em, anh từ đầu tới cuối vẫn luôn là người bạn quan trọng nhất trong cuộc đời em. Nhiêu Tôn, trên đời không chỉ có tình yêu đáng quý, còn có tình bạn. Em không giỏi chuyện yêu đương, cũng không tự tin gì đối với chuyện yêu đương. Nhưng đối với tình bạn và bạn bè, em vẫn nắm khá chắc.”

Nhiêu Tôn phì cười, rất lâu sau mới nói: “Nói cả ngàn vạn câu em vẫn không quên được anh ta. Thế nên mới không cho người bên cạnh cơ hội.”

Tưởng Ly cầm chai rượu không qua, tham lam ngửi mùi rượu thơm bên trong: “Ai nói vậy? Em và Lục Đông Thâm đã không còn đường đi nữa, chi bằng ai đi đường nấy.”

“Đừng ngửi nữa, ngày mai anh bảo người mang mấy chai qua cho em.” Nhiêu Tôn giật lấy chai rượu trong tay cô: “Em ấy à, anh là người hiểu nhất, mạnh miệng yếu lòng. Tới một ngày Lục Đông Thâm thật sự cần em, em vẫn cứ bình thản thế này sao?”

“Em còn có thể xưng anh em với anh, còn anh ấy đến bạn cũng không phải, vì sao em phải lao tâm khổ tứ vì một người bình thường?”

Nhiêu Tôn nhìn cô chằm chằm, phá lên cười.

Cười đến độ Tưởng Ly gượng gao, vớ lấy chỗ lạc trên bàn ném vào anh. Anh nghiêng đầu né tránh, nhìn cô nói: “Vậy thì anh tặng em bốn chữ.”

“Chữ gì? Từ miệng anh thì nói ra được chữ gì tử tế.”

Đúng là không có gì tử tế, chỉ nghe Nhiêu Tôn chậm rãi nói: “Lừa mình lừa người.”

Chương 391 : Theo đuổi tới khi cô ấy không còn sức chạy thì thôi

Khoảng thời gian này sức khỏe của Lục Chấn Dương rất thất thường, càng ngày ăn được càng ít. Mỗi lần gặp Lục Đông Thâm, quản gia đều nói ông Lục bảo đắng miệng, ăn thứ gì cũng không thấy ngon miệng, thế nên Lục Đông Thâm đã cất công tới phố người Hoa một chuyến, tìm cửa hàng cổ “Túy Đào Nguyên”. Đầu bếp trong này rất giỏi các món Quảng Đông, cũng là khẩu vị mà Lục Chấn Dương thích ăn nhất.

Trong lúc sắp đồ ăn, quản gia nói với Lục Đông Thâm: Khoảng thời gian này liên tục có không ít người đến, trên danh nghĩa là thăm nom sức khỏe ông Lục, thực tế là muốn thăm dò tin tức, đều bị tôi chặn ngoài cửa lớn, ngoại trừ ngài Ellison.

Lục Môn xáo trộn.

Nhất là trong thời điểm hiện tại khi dự án công nghệ gen đang ầm ĩ chưa từng thấy. Tất cả mọi người đều đả kích Lục Đông Thâm, ép anh ra mặt xin lỗi, mỗi câu mỗi chữ đều đâm thẳng vào tim, muốn giết người trong vô hình.

Khi Lục Đông Thâm bước vào phòng khách, Charles Ellison đã nói chuyện với Lục Chấn Dương được một lúc rồi. Lục Chấn Dương nằm tựa lưng vào ghế dài, trên người đắp một chiếc chăn lông cừu mỏng màu trắng, sắc mặt vẫn khá ổn.

Charles Ellison đang pha trà, động tác có phần vụng về. Ông ta rất si mê nghệ thuật trà Trung Quốc, tiếc rằng tay chân lại không khéo léo. Dù Lục Chấn Dương có đích thân đào tạo, ông ta vẫn quên hết bước nọ đến bước kia. Chẳng trách mỗi lần nói chuyện về khả năng trà đạo của Charles Ellison, Lục Chấn Dương đều nói bao nhiêu thông minh ông ấy đã dồn hết vào chuyện làm ăn thương trường rồi.

Hai người ngồi nhìn ra cửa sổ.

Bên ngoài là một trời phồn hoa.

Xuyên qua phồn hoa chính là một sân golf rộng lớn ngút tầm mắt, cỏ mọc xanh rì, có công nhân đang dọn dẹp cắt cỏ.

Ngửi thấy mùi trà thơm, Lục Đông Thâm tưởng như mình đang trở lại Lâm khách lầu.

Thương Lăng bình yên, đó là sự yên bình đích thực, hoàn toàn khác với biệt thự nhà họ Lục. Nơi đây cũng coi như là bình yên, nhưng nếu xé bỏ lớp mặt nạ bên ngoài, thứ phải đối mặt luôn là mưa máu gió tanh.

Charles Ellison đang lo lắng tình hình trước mắt, không chỉ ông ấy, vài cổ đông khác đứng về phía Lục Đông Thâm cũng đều lo lắng cả.

“Dù gì đi nữa cũng không thể ra mặt.” Charles Ellison tỏ thái độ kiên quyết: “Không thể nhận sai, không được xin lỗi, bằng không cháu biết rất rõ hậu quả sẽ là gì.”

Lục Đông Thâm đón lấy tách trà trên tay ông ấy, rửa lại trà rồi pha lại, động tác thuần thục thành một chuỗi liên tục.

Sao anh lại không rõ hậu quả là gì?

Dự án công nghệ gen mới khởi đầu nhưng có rất nhiều tranh cãi trong việc chọn người phụ trách, đúng lúc này chuyện nhà máy sinh học ba năm trước lại bị tung ra.

Lục Chấn Danh ra mặt xin lỗi thậm chí chủ động rút lui khỏi Hội đồng quản trị, trông có vẻ như để tâm tới đại cục, biết lỗi nhận lỗi, nhưng thực chất là lòng dạ hiểm ác, là muốn dồn hết mọi mâu thuẫn về phía Lục Đông Thâm.

Xảy ra án mạng, tuy chỉ nói một câu xin lỗi bâng quơ chẳng đủ để khiến dư luận bớt phẫn nộ, nhưng đối với một người từ đầu tới cuối vẫn không ra mặt nhận sai lại càng đáng hận hơn.

Lúc này một khi Lục Đông Thâm ra mặt thì trừ phi cũng giống như Lục Chấn Danh vậy, thừa nhận sai lầm, công khai xin lỗi sau đó một lần nữa rút lui khỏi mọi vị trí trong Lục Môn, thậm chí ra khỏi Hội đồng quản trị, như vậy mới có thể làm dịu cơn bão táp này.

Nhưng làm như vậy rồi thì Lục Đông Thâm sẽ đánh mất tư cách giành giật vị trí người chịu trách nhiệm dự án công nghệ gen, người ở vào thế ngư ông được lợi chính là Lục Khởi Bạch.

“Nước cờ này của cha con Lục Chấn Danh quả là cao tay.” Lục Chấn Dương đón lấy tách trà Lục Đông Thâm đưa, mở nắp thổi thổi cho nguội bớt.

“Giải quyết tận gốc, hy sinh Lục Chấn Danh để bảo vệ Lục Khởi Bạch, cha con nhà đó quả thật tàn nhẫn.”

Chuyện này, thật ra người trong cuộc đều có thể nhìn ra rõ ràng, có điều lợi dụng người khác làm nòng súng, thường như vậy ngược lại càng dễ dàng đạt được mục đích.

Lục Đông Thâm lại rót thêm một tách trà cho Charles Ellison, cười khẽ: “Chú hai thật sự đề cao cháu rồi.”

Charles Ellison đón lấy tách trà, nhíu mày trầm tư: “Chuyện này đã không thể chậm trễ được nữa, cháu phải nghĩ cách đối phó mới được, dù sao thì trong Hội đồng quản trị vẫn còn một số cổ đông chỉ nhìn vào lợi ích.”

Charles Ellison nói không sai. Hội đồng quản trị Lục Môn như đầm rồng hang hổ. Ngoài những cổ đông kỳ cựu ra, có không ít cổ đông mới gia nhập chỉ quan tâm tới ví tiền của mình. Thế nên, trước mắt trong cục diện mà Lục Khởi Bạch chiếm thế thượng phong, những cổ đông ủng hộ Lục Đông Thâm giờ quay sang ủng hộ Lục Khởi Bạch là chuyện rất bình thường.

Sau khi Charles Ellison đi khỏi, chỉ còn lại Lục Chấn Dương và Lục Đông Thâm.

Lục Chấn Dương nhấp một ngụm trà: “Hôm qua trợ lý của Nam Thâm gọi điện thoại tới nói, sau khi Nam Thâm kết thúc buổi biểu diễn có nhận được một bưu kiện uy hiếp, bên trong toàn là những thứ rùng rợn bẩn thỉu, còn viết mấy lời độc ác trù ẻo nhà họ Lục.”

Lục Đông Thâm tự rót trà cho mình: “Con đã làm liên lụy tới nó rồi.”

“Đâu phải con không hiểu tính cách của em mình, có khi nào nó để tâm tới mấy chuyện đó đâu?” Lục Chấn Dương khẽ nói: “Bố chỉ muốn nói với con rằng, con là con trưởng của nhà họ Lục. Dù con có ngồi lên chiếc ghế quyền lực hay không, thì con cũng là cái gai trong mắt người khác. Sinh ra trong nhà họ Lục là không được làm theo ý mình. Ngồi được lên, con còn có thể có khả năng bảo vệ người mà con muốn bảo vệ. Còn không ngồi lên được, bản thân còn khó giữ, nói chi tới quan tâm người khác. Đằng sau những lợi ích khổng lồ là sự đánh mất lương tâm. Hôm nay Lục Khởi Bạch có thể hy sinh bố mình, ngày mai nó cũng có thể vì quyền thế mà hai tay dính máu.”

“Những điều bố nói con đều hiểu.” Lục Đông Thâm ngữ khí nhạt nhòa: “Cha nào thì con nấy. Ba năm trước chú hai tàn nhẫn ra tay với con. Ba năm sau, con của ông ta bắt chước làm theo là chuyện bình thường.”

“Đây là một con đường không có đường về, có trách thì trách con đầu thai nhầm nhà, sinh ra trong nhà họ Lục.” Lục Chấn Dương bày ra vẻ mặt mệt mỏi rã rời: “Cô Hạ hận con rồi phải không?”

Đây là lần đầu tiên kể từ khi hai người họ chia tay, Lục Chấn Dương nhắc tới Hạ Trú. Bàn tay Lục Đông Thâm đang cầm tách trà chợt khựng lại, nhưng cũng bình thường lại rất nhanh, khi lên tiếng, giọng anh hơi chua xót: “Có lẽ vậy.”

“Thế nên, con sớm đã biết cô ấy sẽ không phản bội con?”

“Vâng.” Lục Đông Thâm nhẹ nhàng nói: “Con tin cô ấy, bất kỳ ai cũng có thể phản bội con, duy chỉ có cô ấy là không.”

Lục Chấn Dương gật đầu: “Lúc đó bố đã nghe Cận Nghiêm nói rồi, cũng từng nghi ngại. Về sau mẹ con nói với bố một chuyện, bố mới hiểu lúc đó cô Hạ đã chịu bao nhiêu ấm ức.”

Lục Đông Thâm ngước mắt nhìn ông: “Chuyện gì ạ?”

“Mẹ con từng tới tìm cô ấy.” Lục Chấn Dương nói: “Biết rõ không thể khuyên cô ấy ra đi nhưng vẫn tới tìm, sự thật là mẹ con muốn Hạ Trú nói hết mọi chuyện. Kết quả cô gái ấy quá chân thành, cũng quả thật rộng rãi phóng khoáng. Cô ấy đã nói với mẹ con điểm trí mạng của mình. Như vậy, coi như cô ấy đã chủ động giao điểm yếu của mình vào tay mẹ con?”

“Điểm trí mạng?”

“Mẹ con đã hứa với Hạ Trú, tuyệt đối không tiết lộ điểm yếu của cô ấy nửa lời. Thế nên điểm yếu đó là gì bố cũng không rõ, nhưng bố đoán là có liên quan tới khứu giác của cô ấy. Lúc đó chuyện của con và Hạ Trú ầm ĩ khắp nơi. Mẹ con về nói với bố, Hạ Trú sẽ không phải là người bán đứng con.”

Bàn tay Lục Đông Thâm siết chặt tay trà, nhớ lại những cuộc đối thoại trước kia của họ.

“Bà chỉ muốn một lời hứa của em?”

“Đương nhiên, lẽ nào anh nghĩ mẹ anh còn có thể bắt em ký cam kết sinh tử gì đó sao?”

Lục Đông Thâm bỗng cảm thấy vết thương trên ngực lại nhói đau. Trên thực tế, cô đúng là đã ký cam kết sinh tử, chỉ vì yêu anh.

Anh bất chợt nhớ tới lúc ở phòng hội nghị, khứu giác của cô hình như thật sự có vấn đề, trái tim Lục Đông Thâm thắt lại, một nỗi đau khó mà diễn tả cứ từ từ lan ra như sóng.

Qua một lúc rất lâu, anh mới lên tiếng: “Bố, con muốn lấy cô ấy. Ngoài cô ấy ra, không ai có tư cách làm dâu trưởng của Lục Môn.”

Lục Chấn Dương bật cười: “Bên ngoài có biết bao cô gái nhào về phía con, đó là vì họ không biết vũng nước Lục Môn này sâu đến mức nào. Ai đó thật sự hiểu rõ, bố nghĩ sẽ chẳng mấy người dám làm vợ con đâu. Thật ra cả bố và mẹ con đều rất quý cô gái Hạ Trú đó. Cô ấy quả cảm, phóng khoáng, quan trọng hơn là rất thông minh, cũng chỉ có những cô gái như vậy mới có gan bước vào Lục Môn. Có điều…”

Lục Đông Thâm ngước mắt nhìn ông.

Lục Chấn Dương thở dài: “Chỉ có điều bố nghe nói trong buổi họp báo cô ấy đã rất quyết tâm và tuyệt tình. Nghĩ lại cũng chẳng có mấy cô gái dám tự cầm dao đâm mình. Không cần biết lúc đó cô ấy có lòng giúp con, nhưng oán trách con là điều chắc chắn. Càng là người sống phóng khoáng sẽ càng yêu hận rõ ràng. Sau này, cô ấy cũng chưa chắc là người con muốn cưới là sẽ chịu đâu.”

Lục Đông Thâm rót thêm trà cho Lục Chấn Dương, ngữ khí kiên quyết: “Tiếp tục theo đuổi, theo đuổi tới khi cô ấy kiệt sức thì thôi.”

Chương 392 : Tịch Sơn*

*Ngọn núi yên tĩnh, vắng vẻ, hiu quạnh.

Không biết Nguyễn Kỳ đã chuyển bao nhiêu tuyến xe, cuối cùng cho một lão nông bản địa một ít tiền, ngồi xe bò của nhà ông ấy, vượt qua quãng đường đầy ổ gà và bùn đất mới lên được huyện.

Nói là huyện nhưng không lớn.

Gặp đúng ngày họp chợ ở đây nên không khí rất náo nhiệt.

Theo lão nông cho đi nhờ xe nói, chợ này họp hai tháng một lần, thế nên những món đồ được mang ra bán hay những món đồ được mua đều mang tới từ tám thôn trong vòng chục dặm trở lại đây. Có những thôn cách huyện rất xa, không có phương tiện đi lại nào chỉ có thể đi bộ, một chuyến phải lặn lội đường rừng đường núi mấy ngày mới có thể tới được.

Xe bò đi tới cửa chợ thì không đi được nữa.

Gọi là phiên chợ nhưng cũng không phải kiểu chợ chính quy. Một con đường nhỏ vốn dĩ chỉ vừa một làn xe đi lúc này bày đầy hai sạp hàng hai bên. Có người thì kê thành quầy hàng, có người thẳng thừng trải một tấm vải hoa ra giữa đất. Cũng có người dựng cả rạp, chen chen chúc chúc nhìn không thấy được điểm tận cùng. Hai bên cũng có một số cửa hàng, người ra người vào chen qua chen lại. Các chủ cửa hàng cũng đã quen với hiện tượng này, nghĩ bụng cũng là một dịp mọi người mua bán sôi nổi nên nhắm một mắt, mở một mắt bỏ qua.

Đầu người lố nhố, tiếng la ó, tiếng mặc cả kì kèo xôn xao tấp nập.

Nguyễn Kỳ bảo người đánh xe bò ra về, còn mình đi bộ vào trong.

Trong phiên chợ có rất nhiều người dân tộc thiểu số, mặc những bộ trang phục lạ lẫm, nói những thứ tiếng trời Nam đất Bắc mà cô nghe không hiểu. Khi nhìn xuống những thứ bán trên sạp hàng cũng đặc sắc đủ loại, có thứ gọi được tên, có thứ chẳng biết là gì.

Theo địa chỉ đưa ra, cửa hàng thuốc mà Nguyễn Kỳ cần tìm nằm ở đầu con đường này, ắt phải đi xuyên qua đám đông.

Nguyễn Kỳ nhập gia tùy tục, thay lên người một chiếc váy bình thường nhất. Khi đi xuyên qua con đường nhỏ cũng không đến mức gây chú ý. Cả con đường trông có vẻ dài và chật chội nhưng đi một lúc thì cũng sắp tới nơi.

Cô là người cung cấp nguyên liệu, quá trình làm việc chính là lên đơn nguyên liệu cho khách rồi tới các thôn làng hoặc cửa hàng có bán để mua về. Chẳng qua là chân trung gian chạy ở giữa, nhưng cũng lại các khác trung gian mua bán, trong tay cô có nguồn nguyên liệu phong phú, có những thứ người khác liên lạc không được, tìm đến cô là không thành vấn đề.

Thế nên, tính chất công việc của cô và Hạ Trú rất khác nhau.

Hạ Trú không chỉ phát hiện nguyên liệu, đa phần là dùng nguyên liệu để chế tác. Còn cô chỉ phụ trách thu thập thành phẩm, hơn nữa còn có tính mục đích. Vì vậy, khi đi trên con đường qua phiên chợ này, Nguyễn Kỳ liền nghĩ: Nếu đổi lại là Hạ Trú đi vào đây, thì chắc chắn cô ấy sẽ mất cả sáng ở trong này. Ở trong mắt Hạ Trú, cao tới bầu không khí, thấp tới mặt đất, chắc là thứ gì cũng có thể được cô ấy lợi dụng làm nguyên liệu tạo mùi.

Nhớ tới Hạ Trú, cô liền nghĩ tới Nhiêu Tôn.

Lồng ngực Nguyễn Kỳ nhói đau, cái tên này giống như gai đâm vào trái tim cô, không nhổ ra được, mỗi lần nhớ lại là một lần đau. Có lúc đêm nằm mơ, cô luôn nghĩ tới câu nói đó của Nhiêu Tôn: Tôi không muốn lừa cô, trong lòng tôi, Hạ Trú vẫn là quan trọng nhất.

Yêu Nhiêu Tôn từ lúc nào cô chẳng thể nói rõ, chỉ biết rõ khi quyết tâm ra đi cũng là khi đau đến đầm đìa máu. Giống như phải lột một lớp da, cắt một chiếc gân vậy.

Nhiêu Tôn gọi điện thoại tới, cô không bắt máy.

Nhận máy thì nói gì đây? Giả vờ giả tảng hỏi han một người đàn ông đã biết rõ là không yêu mình? Hay coi như chưa hề xảy ra chuyện gì cả? Cô không làm được, về sau thì thẳng thừng tắt máy, về sau nữa thì đổi sim.

Cô muốn thử quên đi một người, cho dù quá trình này rất vất vả.

Nơi Nguyễn Kỳ muốn tìm là một hiệu dược liệu đã có thâm niên nhiều năm. Khi gần hết chợ phiên, đến đoạn rẽ là nhìn thấy một cửa hàng cắm cờ vải đỏ. Lá cờ cũng dùng nhiều năm rồi, bám bụi, bám dầu mỡ. Khi gió thổi qua, bên trên thấp thoáng nhìn thấy một chữ “Được”.

Hiệu dược liệu khác với các hiệu thuốc Trung y bình thường. Hiệu dược liệu này chỉ cung cấp dược liệu, không cung cấp thuốc thành phẩm, cũng coi như là một nơi cung cấp hàng trung y.

Cô đã liên lạc với trưởng quầy từ sớm. Người này họ Vương, trong nhà nhiều đời làm nguyên dược liệu. Rất nhiều ngọn núi xung quanh đây đã cung ứng cho tổ tiên nhiều đời của họ. Thấy cô đến, trưởng quầy Vương vội vàng từ sau nhà lấy ra một chiếc hộp gỗ loang lổ sơn. Mở ra, bên trong chỉ có độc bốn cân Hà thủ ô.

Đây cũng là thứ mà Nguyễn Kỳ muốn tìm.

Hà thủ ô ngày nay không phải thứ gì quý hiếm, trồng cũng không khó khăn. Những cây Hà thủ ô mà Nguyễn Kỳ cần tìm là loại thuần hoang dã. Không những hoang dã, còn phải có tuổi đời dài lâu.

Cây Hà thủ ô trong hòm này nghe nói đã chôn dưới đất hơn 700 năm rồi, do trưởng quầy Vương đích thân chạy lên núi thuốc đào lên. Nhìn qua, cây Hà thủ ô này có hình người, đầu, thân và tứ chi đều rõ ràng, thoạt nhìn trông giống hệt một người,, dài khoảng 40cm, rộng khoảng 20cm.

Hiếm khi được nhìn thấy Hà thủ ô hoang dã, cũng là thứ Nguyễn Kỳ tìm giúp khách hàng.

Thanh toán nốt khoản tiền còn thiếu, Nguyễn Kỳ vừa cất đi xong thì có người đàn ông từ ngoài cửa đi vào.

Nguyễn Kỳ đánh mắt nhìn qua, chỉ thấy người đó búi cao mái tóc dài lên đầu, khăn vải bọc ngoài có hai màu đen trắng, trắng trong đen ngoài, hai đầu khăn thêu hoa văn bốn màu cùng với tua rua của khăn. Áo choàng ngắn không cổ, vạt trước bên phải màu xanh lam, trước ngắn sau dài, thắt đai ở eo. Chốt cài đai có hình hoa. Bên dưới lại mặc quần ngắn đến đầu gối, chân đi sục, trên sục có hai đầu dùng chỉ đỏ và ý dĩ dệt thành tú cầu nhiều màu. Bên tai trái có đeo trang sức bạc, trông chừng khoảng ngoài hai mươi tuổi, da ngăm đen, ánh mắt sáng sủa.

Ban đầu Nguyễn Kỳ không quá để tâm, cho đến khi cậu ta lấy ra một thứ từ trong chiếc gùi sau lưng giao cho trưởng quầy Vương để nhận tiền thì mới thu hút sự chú ý của Nguyễn Kỳ.

Một thứ giống như cọc gỗ, bề mặt lấp đầy những thứ giống như mạch máu, gỗ lên, còn nảy nhịp, nhìn mềm mềm rất có khả năng đàn hồi. Trưởng quầy Vương cân lên, nặng khoảng 2, 3 cân.

Nguyễn Kỳ nhìn mãi nhìn mãi, chợt giật mình trong lòng, bất ngờ nhớ tới một thứ: Thái tuế.

Có thể nhận ra trưởng quầy Vương rất vui mừng phấn khởi, lại hỏi cậu ta còn nữa hay không. Cậu nhỏ thành thật, nói còn, chỉ moi ra một phần nhỏ. Trưởng quầy Vương chà chà cọ cọ, hỏi có thể đào thêm ít nữa không. Cậu ta lắc đầu nói: Lên núi không dễ, không cẩn thận sẽ mất mạng đó.

Trưởng quầy Vương tỏ vẻ thất vọng, nhưng cũng không miễn cưỡng, sảng khoái chuyển tiền cho cậu ta. Sau khi cậu ta đi khỏi, Nguyễn Kỳ tiến lên hỏi, quả thật thứ vừa nhận được chính là thái tuế.

Trưởng quầy Vương thở dài: Hiếm gặp, còn có thể thở nữa, nếu bán đi không biết bán được bao nhiêu tiền. Nói thật, cũng không nỡ bán, giá mà đào thêm được một ít thì tốt.

Các khách hàng của Nguyễn Kỳ không mấy ai cần thái tuế, thế nên cô cũng không có ý định gom hàng. Ngược lại cô khá tò mò nên hỏi thêm vài câu.

Trưởng quầy Vương coi Nguyễn Kỳ là khách quen đã lâu thì cũng không giấu giếm, nói: “Cậu nhóc đó tên Dư Mao, là người Thanh Dao. Trèo qua dãy núi ở phía Đông kia, họ sống ở thôn Dao Lộc ngay dưới chân núi. Trong thôn nhiều núi, thế nên không ít người lên núi hái thuốc đem về bán. Vì họ là những người quen thuộc địa hình rừng núi nhất, thế nên rất nhiều lúc dược liệu họ hái được là hoang dã, tự nhiên, giá trị cực cao.”

“Thái tuế được họ đào trên núi sao?”

“Không phải, là Tịch Sơn, cách bản của họ một đoạn đường.”

Nguyễn Kỳ bất chợt nghĩ tới lời cậu ta nói, không chừng sẽ mất mạng. “Tịch Sơn đó rất nguy hiểm?”

“Đó là ngọn núi có thể mất mạng, người trong các thôn làng quanh đây không ai dám tùy tiện lên đó. Nó ma quỷ lắm, người ta đi mãi đi mãi là sẽ đi lạc.” Trưởng quầy Vương nói: “Hơn nữa, nghe nói đằng sau núi còn có một bản khác, rất bí ẩn, không bao giờ tiếp xúc với người bên ngoài. Có người nói, sống trong bản đó là hậu nhân của thần y Biển Thước.”

Chương 393 : Anh chính là một tên súc sinh

Cảnh Ninh cảm thấy mình giống như đang bị ám quẻ.

Buổi tối ra sức ngủ mà vẫn không ngủ được, miễn cưỡng ngủ cũng gặp ác mộng liên miên. Luôn mơ thấy mình đi đi lại lại trước cửa văn phòng Lục Đông Thâm, muốn vào nhưng không dám vào. Rồi lại có thể mơ thấy Hạ Trú, cô ấy chỉ tay vào mặt cô mà quát to: Cô là đồ nội gián! Mùi hương trên người cô đã bán đứng cô rồi!

Cô luôn bừng tỉnh giấc giữa tiếng chỉ trích của Hạ Trú, sống lưng đầm đìa mồ hôi, đến ban ngày thì lại ủ rũ uể oải ngáp ngủ liên tục.

Giá mà cô tâm tư ngay thẳng thì chắc chắn cô sẽ cầu xin sự giúp đỡ của Hạ Trú để thoát khỏi cơn khổ sở này. Giữa Quý Phi và Hạ Trú, Cảnh Ninh vẫn luôn tin tưởng bản lĩnh của Hạ Trú cao hơn một bậc.

Quý Phi bị Cận Nghiêm dẫn về Mỹ là lập tức nhận sự điều tra của tổng bộ, đồng thời cũng kiểm tra ra được thành phần có hại đến con người mà Hạ Trú nhắc đến trong sản phẩm mẫu. Khi hỏi về mục đích, Quý Phi im lặng, hoặc không thì cũng khăng khăng mình thật sự không biết.

Phó hội trưởng Hội văn thuật, nhà tạo hương hàng đầu. Nếu nói rằng trong lúc tạo hương hoàn toàn không biết tính tương sinh tương khắc, thì cũng chẳng ai tin được.

Vì vậy, Lục Môn đã bãi miễn chức vụ nhà tạo hương của Quý Phi. Không những vậy, Vệ Bạc Tôn cũng lấy cớ này, công khai tuyên bố cách chức Phó hội trưởng Hội văn thuật của Quý Phi.

Sau khi Quý Phi rời khỏi Lục Môn, Cảnh Ninh không còn qua lại với cô ta nữa. Cho dù trước kia khi Quý Phi còn làm việc ở tập đoàn, có khi không vì công việc cần thiết, Cảnh Ninh cũng vẫn chủ động tạo quan hệ. Đối với cảnh ngộ của Quý Phi, Cảnh Ninh chỉ cảm thấy cảm khái. Trước kia nghe nói quan hệ giữa Quý Phi và Vệ Bạc Tôn rất tốt, không ngờ khi Quý Phi sa sút lại bị Vệ Bạc Tôn giáng thêm một đòn.

Những nguyên cớ bên trong Cảnh Ninh không thể suy đoán, giống như cho đến bây giờ cô cũng không muốn hiểu rốt cuộc Quý Phi nghe lời ai sai bảo rồi hãm hại Lục Đông Thâm.

Người có thể lợi dụng Quý Phi nhất chính là Lục Khởi Bạch, người đàn ông vì lợi ích, vì thành công thứ gì cũng có thể hy sinh. Nhưng không biết vì sao, Cảnh Ninh không thể xác định được. Có lẽ, chính vì câu nói đó của Lục Khởi Bạch, ngoài cô ra, anh chưa từng lợi dụng người phụ nữ nào khác.

Cảnh Ninh bi ai phát hiện, hóa ra mình tin tưởng lời anh nói đến thế.

Nếu không phải Lục Khởi Bạch thì còn có thể là ai?

Nhiều lắm.

Bất kỳ ai có ý đồ muốn ngồi lên vị trí quyền lực của Lục Môn đều có thể. Họ không ngang nhiên công khai như Lục Khởi Bạch, cũng chưa từng xung đột trực diện với Lục Đông Thâm. Họ như những con quái thú ẩn mình trong sơn dã hoặc dưới biển sâu, mai phục ban ngày, xuất kích ban đêm, nhân lúc người ta không phòng bị để giáng cho đối phương một cú trí mạng.

Khi Cảnh Ninh suy nghĩ đến đau đầu nhức óc, tầm mắt vô tình liếc về phía chếch đối diện. Đó là một khách sạn có lịch sử hàng trăm năm, phong cách thiết kế chủ đạo là Baroque*. Có vài bóng người đi ra từ đại sảnh khách sạn, một trong số đó chính là Lục Khởi Bạch.

*Một phong cách nghệ thuật bắt nguồn từ Phục Hưng, Ý, bắt đầu tại khoảng năm 1600 tại Rome, sau đó lan ra khắp châu Âu và cả những thuộc địa ở Tân thế giới cho tới cuối TK 18.

Trái tim cô run lên, cô vô thức đánh vô lăng, chiếc xe trượt tới bên lề đường, đỗ lại.

Tỉ mỉ nhìn kỹ, mấy người đó cô đều quen mặt, là mấy vị cổ đông quan trọng của Lục Môn. Trong lần tranh giành vị trí phụ trách dự án công nghệ gen, mấy người này đều đứng về phía Lục Khởi Bạch.

Cảnh Ninh hơi nheo mắt lại, đợi đã… còn có hai người nữa.

Sau khi nhìn rõ, trái tim cô như đập lỡ nhịp. Hai người kia vốn dĩ ủng hộ Lục Đông Thâm, sao bây giờ lại nói chuyện vui vẻ với Lục Khởi Bạch?

Một dự cảm chẳng lành từ từ lan tỏa.

Là Lục Khởi Bạch đã mua chuộc họ, hay họ đã tạm thỏa hiệp và trở mặt trước tình hình hiện tại?

Mấy vị cổ đông lần lượt lên xe, ai nấy đều bị tài xế đưa đi cả.

Lục Khởi Bạch đứng bên lề đường không lên xe, rút từ trong túi ra một bao thuốc lá, lấy một điếu ngậm lên miệng.

Cảnh Ninh ngồi trong xe, hai tay nắm chặt vô lăng, trong lòng không ngừng gào thét: Mau đi, đi mau! Tuyệt đối không được để anh ta nhìn thấy mày!

Nhưng đôi chân cô như bị cố định, sống chết không thể nhấn được chân ga.

Lục Khởi Bạch đứng bên đường vừa châm lửa, bất ngờ nhìn về phía này. Cảnh Ninh chột dạ, vô thức cúi xuống né tránh tầm mắt.

Cô nghĩ, có lẽ anh chỉ tùy ý nhìn qua phía này một cái, sẽ không nhìn thấy cô đâu.

Nhưng trái tim đã hỗn loạn.

Có đập thình thịch dữ dội trong lồng ngực.

Cô không biết vì sao mình không lập tức cho xe chạy, vì sao còn phải đứng yên tại chỗ. Đúng, cô hơi bất ngờ nên nhất thời chưa phản ứng kịp.

Khó khăn lắm mới đè nén được sự căng thẳng xuống, điều chỉnh tốt nhịp thở. Cô đang định cho xe chạy thì cửa xe bất ngờ bị ai đó kéo ra.

Cảnh Ninh kêu lên một tiếng, đạp mạnh chân phanh, quay đầu lại, ngay sau đó lại tiếp tục giật mình hét lên.

Không khác gì gặp phải ma.

Nhưng ma quỷ còn bình tĩnh được. Mặc cho Cảnh Ninh tròn xoe hai mắt, sau một tiếng hét đinh tai, người ấy nhìn cô nửa đùa nửa thật hỏi: “Em đang theo dõi tôi?”

Cửa xe bên ghế lái phụ được hạ xuống, gió đêm lùa vào, mang theo mùi thuốc lá. Cảnh Ninh nhìn chằm chằm Lục Khởi Bạch ngồi bên cạnh, rất lâu sau mới tìm lại được giọng nói: “Tôi theo dõi anh làm gì?”

Nhịp tim khó khăn lắm mới đè nén được lại bắt đầu dồn dập, huyệt thái dương căng lên dữ dội, cảm giác hít thở cũng gấp gáp, giống như có thể ngừng thở bất kỳ lúc nào.

“Nói vậy coi như là ta vô tình gặp nhau?” Lục Khởi Bạch phả ra một làn khói, cười nói.

Cảnh Ninh mím môi im lặng.

“Nhìn thấy rồi cũng không sao.” Lục Khởi Bạch nói: “Lục Đông Thâm đã sa cơ lỡ vận, dù lúc này em bỏ tối hướng sáng cũng vô ích thôi.”

Cảnh Ninh âm thầm siết chặt tay lại: “Chuyện ba năm trước chính anh là người tung ra.”

Lục Khởi Bạch quay đầu nhìn cô, ánh mắt có phần hứng thú.

“Anh đẩy bố mình ra làm bia, chính là để giành được vị trí người phụ trách dự án công nghệ gen!” Cảnh Ninh nghiến răng, phẫn nộ nhìn anh: “Lục Khởi Bạch, vì mục đích anh thật sự việc gì cũng dám làm, anh có còn nhân tính không?”

Lục Khởi Bạch bất ngờ cười thành tiếng, sau đó dập tắt điếu thuốc, đóng cửa xe lại.

Cảnh Ninh cảnh giác.

Anh hướng về phía cô. Cô giãy giụa, nhưng anh đã lập tức ghì chặt cổ tay cô, một tay kia vuốt ve gò má cô: “Em còn chưa làm vợ tôi mà, sao đã lo chuyện của gia đình tôi thế?”

Cảnh Ninh mặt biến sắc: “Lục Khởi Bạch, anh ăn nói hàm hồ gì vậy?”

“Là tôi ăn nói hàm hồ hay em suy nghĩ lung tung?” Lục Khởi Bạch cười khinh bỉ: “Em nói thật đi, em muốn tôi chứ gì?”

Cảnh Ninh nghiến răng: “Tôi muốn anh? Tôi chỉ hận không thể giết chết anh!”

“Giết tôi? Em nỡ sao?” Lục Khởi Bạch sát lại gần cô. Cô quay ngoắt đi, anh lấy tay cưỡng ép cô xoay mặt lại: “Cảnh Ninh, nếu em nhung nhớ tôi hoàn toàn có thể nói với tôi, tôi không ngại bên cạnh có thêm một người làm ấm giường.”

Mặt Cảnh Ninh trắng bệch, nhất thời tức đến run rẩy: “Anh… Anh…”

“Thật sự nghĩ rằng có thể làm dâu nhà họ Lục?” Lục Khởi Bạch ăn nói không chút nể tình: “Cảnh Ninh, em cũng không tự xem lại xem mình là ai. Loại con gái như em có thể về làm dâu nhà họ Lục sao? Em cùng lắm chỉ có thể làm một tình nhân không thể nhìn thấy mặt trời thôi.”

Cảnh Ninh giằng hai tay ra muốn đánh anh nhưng bị anh ấn xuống rất chặt. Ánh mặt Lục Khởi Bạch nhìn mải miết trên mặt cô rồi xuống đến ngực cô, nụ cười trầm lạnh: “Đã là người trưởng thành rồi, đừng vờ vịt nữa. Muốn theo tôi thì cứ nói, bây giờ tôi có thể giúp em ôn lại niềm vui giường chiếu của chúng ta.”

“Cút!” Cảnh Ninh đau đớn như bị người ta tát vài cái, gào lên với anh: “Cút thật xa cho tôi!”

Lục Khởi Bạch nheo mắt nhìn cô rất lâu, thật sự cũng không ép buộc cô, ngược lại đã buông tay. Cảnh Ninh chỉ cảm thấy cổ tay đau đớn, muốn giơ tay đánh anh nhưng ngón tay cũng run rẩy.

“Lục Khởi Bạch, anh… anh chính là súc sinh…” Khi lên tiếng cô mới kinh hoàng nhận ra cả giọng mình cũng run rẩy.

Lục Khởi Bạch không nói thêm nhiều, chỉ cười khẩy một tiếng, sau đó mở cửa bước xuống xe.

Giây phút cánh cửa xe đóng lại, Cảnh Ninh như bị ai rút đi xương sống, bỗng chốc mềm nhũn cả người, rồi sống mũi cay xè, khóe mắt đỏ ửng…

Chươn 394 : Đừng mong được như ý muốn

Nhiêu Tôn thật sự một lời hứa giá ngàn vàng. Rượu ngon đã hứa với Tưởng Ly, quả thật đã lần lượt tới nơi, từ sản phẩm sưu tầm trong nước tới sản phẩm hot ở nước ngoài, phàm là những loại anh cảm thấy không tệ đều sai người đưa tới Thương Lăng.

Thậm chí còn có một thùng 12 chai Domaine de la Romanée-Conti những năm 90, vượt đường sá xa xôi vận chuyển tới tay Tưởng Ly. Sau khi mở thùng ra, Tưởng Ly ngửi thấy một mùi chi phiếu phả thẳng vào mặt.

Cô yêu uống rượu thế nên hiểu rượu. Loại này mỗi năm sản lượng chỉ có hơn năm ngàn chai rượu vang cấp đấu giá, thuộc hàng quý giá, hiếm hoi nhất. Sản lượng ít như vậy, giành được một chai đã không dễ dàng gì, huống hồ là một thùng? Tưởng Ly không biết Nhiêu Tôn đã thông qua con đường mua đấu giá  hay có liên quan gì tới nông trại rượu vang. Tóm lại 12 chai rượu vang này, theo tình hình, giá cả đoán chừng chí ít phải tới 150, 160 ngàn.

Cô gọi điện thoại cho Nhiêu Tôn, ở đầu kia, Nhiêu Tôn phì cười nói: Có lắm chuyện không? Rượu thì mang tới để uống, em quan tâm việc bao nhiêu tiền để làm gì, đâu có bắt em bỏ tiền ra.

Cô bị Nhiêu Tôn oán thẳng thắn đến chua xót.

Khi Mặt béo tới Lâm khách lầu, bên trong đã ngồi đầy những khách. Em gái quản lý đi qua đi lại giữa những bàn trà nghi ngút khói. Sau khi nhìn thấy Tưởng Tiểu Thiên, cô ấy bèn hất cằm về phía khu nghỉ ngơi tầng một.

Tưởng Ly đứng ngây người đối diện với 12 chai rượu vang trên bàn, được xếp hàng ngang một lượt, thẳng tắp. Mặt béo bước vào khu nghỉ ngơi nhìn thấy như vậy, còn tưởng nhầm Lâm khách lầu sắp chuyển sang nông trại rượu vang rồi.

“Rượu đắt như vậy, chị đang nghĩ cũng không thể coi như nước lã mà uống, nên có chút nghi thức thì hay hơn.” Tưởng Ly uể oải, dựa vào ghế quý phi, đến cả nói chuyện cũng chậm chạp.

Mặt béo ngồi sụp xuống, nhìn cả dãy rượu vang trên mặt bàn cũng không nhìn ra được gì. Ngẫm nghĩ một chút, cậu ấy vẫn quyết định liều lĩnh chuyển đề tài.

“Gia à… Cô nương, chẳng phải chị yêu cầu em theo dõi Mark sao? Anh ta cũng khá yên vị, không tác oai tác quái gì, nhưng có mấy lần anh ta hay đứng dưới nhà của Phù Dung cô nương, mỗi lần đứng là ở lại một khoảng thời gian rất dài.”

Tưởng Ly cất hết các chai rượu vang đi: “Có quấy rối Phù Dung không?”

“Không, cũng không vào trong, chỉ đứng ở dưới nhìn lên, cũng rất thảm.” Mặt béo thành thật: “Có cần cử thêm vài anh em trông cửa cho Phù Dung không? Lỡ như Mark muốn trả thù thì sao?”

Tưởng Ly nhướng mắt nhìn Mặt béo, bất ngờ hỏi một câu: “Yêu bao giờ chưa?”

Mặt béo sững người, ngay sau đó cười hiền lành ngại ngùng, vò đầu bứt tai: “Cô nương hiểu em mà, em nào đã biết yêu.”

“Thế mới nói, sau này em không cần theo dõi Mark nữa.”

“Dạ?”

“Trời phải mưa, người phải cưới vợ gả chồng, cũng không thể ngăn cản người ta yêu đương được đúng không.” Tưởng Ly bỏ chai rượu vang cuối cùng vào trong thùng, phong kín lại: “Cứ vài ba ngày không đi theo thì cũng nhung nhớ, nghĩ lại Mark cũng là một người nặng tình đấy.”

Mặt béo suy đi nghĩ lại cũng không hiểu ý tứ của Tưởng Ly, rất lâu sau mới hỏi: “Cô nương, em chưa yêu bao giờ có liên quan tới việc em không cần theo dõi Mark sao?”

Thuộc hạ của Đàm Diệu Minh trong chuyện tình cảm đều không thể coi là thông minh lanh lợi. Thế nên Mặt béo nghĩ không ra cũng không phải là chuyện ham hố gì. Người hành tẩu giang hồ, sợi gân thiếu nhất trong đầu óc chính là chuyện tình cảm nam nữ.

Tưởng Ly đang suy nghĩ có cần lên lớp Mặt béo hay không, thì thấy Răng trắng vội vội vàng vàng đi vào. Sau khi nhìn thấy Tưởng Ly, cậu ấy không nói nhiều lời thừa thãi mà mở lời luôn: “Bên phía nhà máy xảy ra chuyện rồi!”

***

“Nhà máy” trong lời Răng trắng, chính là nhà máy dự án năng lượng mà Skyline đầu tư và Hoa Lực làm cổ đông tham gia. Khi Tưởng Ly tới hiện trường mới kinh hoàng phát hiện tính nghiêm trọng của vấn đề.

Nhà máy bị các công nhân bao vây rồi, trong ngoài ba lớp. Mặc dù không mang theo hung khí trong tay, nhưng sắc mặt ai nấy đều nghiêm nghị, ánh mắt lộ vẻ hung hãn.

Những người bao vây nhà máy toàn là những người làm việc ở đây. Có một vài người là nhân viên lão thành ở Skyline và Hoa Lực được điều tới đây phụ trách các hạng phục cụ thể. Có một vài người là nhân viên địa phương tuyển vào, trong đó bao gồm cả người của Đàm Diệu Minh. Còn có một vài người do Tưởng Ly đề cử vào, người của Ấn Túc Bạch.

Bây giờ, dù là người của công ty cũ hay là người của Đàm Diệu Minh, Ấn Túc Bạch, tất cả đều đứng chung vào, có vẻ như cùng chung mối thù.

Đứng trước đám đông có hơn chục người mặc áo blouse trắng, ai nấy đều cực kỳ thảm hại. Trên áo có dính vết bẩn, thậm chí còn dính cả vết máu. Hơn chục người ấy nếu mũi không tím mặt không sưng thì cũng trầy da tróc vẩy, là các nhân viên nghiên cứu của dự án năng lượng.

Suốt dọc đường, Tưởng Ly cũng nghe Tưởng Tiểu Thiên nói rõ đầu đuôi câu chuyện.

Việc thúc đẩy dự án năng lượng Thương Lăng, Lục Đông Thâm và Nhiêu Tôn coi như có nhân viên của từng công ty, Skyline là người điều khiển chính, thế nên có quyền điều phối nhân viên. Hoa Lực là bên tham gia đóng cổ phần, từ một mức độ nhất định có thể đề cử các nhân viên liên quan. Nhưng không có quyền kiểm soát nhân viên một cách tuyệt đối, nhất là về phương diện nghiên cứu.

Nói một cách khác, sau khi tham gia, Hoa Lực chỉ đợi nhận lợi nhuận, vậy là hoàn hảo.

Lục Đông Thâm giao toàn quyền dự án năng lượng quốc nội cho Dương Viễn quản lý, bao gồm cả phía Thương Lăng. Thế nên, chỉ cần người được vào tổ dự án hay nhà máy đều qua cái gật đầu của Dương Viễn.

Nhưng sớm nay đã có biến chuyển.

Các giám đốc dự án cũ, các quản lý dự án cũ đều bị cách chức. Các nhân viên nghiên cứu nguyên liệu lần lượt bị thay thế. Còn có chuyện thậm tệ hơn, bên phía nhà máy này cũng chịu ảnh hưởng, một vài công nhân cũng vô duyên vô cớ bị khuyên rời đi. Tưởng Tiểu Thiên nghĩ sâu xa, âm thầm điều tra mới biết, những công nhân bị dụ bỏ đi ấy có người của Đàm Diệu Minh, có người của Ấn Túc Bạch. Nói cách khác, đều là người của Tưởng Ly.

Nếu là việc điều động nhân viên bình thường, thì cũng không đến mức làm dấy lên chuyện “bạo động” này. Nguyên do là nhân viên quản lý mới nhậm chức sau khi ngồi yên vị đã bắt đầu “chỉnh đốn”, lấy cớ tiến độ dự án chậm chạp để đuổi các nhân viên nghiên cứu thì không nói, còn phủ định công việc kỳ trước của họ, nhất thời mọi con số và thành quả đều bị hủy.

Các nhân viên nghiên cứu chẳng qua chỉ tranh cãi vài câu, ai ngờ bị bảo vệ ra tay đánh đập.

Việc động tay động chân như vậy đã khiến tính chất mọi việc thay đổi.

Thành quả nghiên cứu bị phủ nhân, ảnh hưởng tới việc vận hành công việc. Có những nhân viên quản lý nhà máy thân thiết với phía phòng thí nghiệm, thấy vậy xong cũng kích động, túm tụm lại với đám bảo vệ. Người quản lý của nhà máy xưa nay nhân phẩm cũng tốt, ở trước mặt công nhân không hề kênh kiệu. Các công nghe nói sếp của mình bị đánh, trong cơn phẫn nộ cũng lao vào văn phòng, cùng các lãnh đạo mới ra tay đánh đập.

Vốn dĩ chỉ là chuyện của mấy tay bảo vệ, không ngờ, chẳng biết từ đâu xuất hiện mấy vệ sỹ, ai nấy đều sức vóc mạnh mẽ, trong đám công nhân có không ít người bị thương.

Người của Tưởng Ly trước kia đều sống ở giang hồ, trước khi vào nhà máy đã nghe lời Tưởng Ly, mọi chuyện không thể xúc động. Thế nên, cho dù biết mình bị đuổi việc thì cũng nhịn cục tức này. Nhưng nghe nói đồng nghiệp của mình bị đánh, rất nhiều người còn là dân Thương Lăng, nhất thời cũng không nhịn được ra tay.

Lãnh đạo mới lấy lý do công nhân lười biếng, cố tình thu dọn. Nhưng lần này không ai chùn chân, đều bảo vệ kín kẽ cho những nhân viên nghiên cứu bị thương. Người của Tưởng Ly bao vây kín nhà máy, thẳng thừng đối đầu với lãnh đạo mới.

Qua một lượt co kéo, các vệ sỹ cũng ý thức được sự lợi hại của đám người này. Ai nấy đều có võ cả, nhất thời họ cũng không dám tiến lên.

Khi Tưởng Ly tiến sát lại gần thì nghe thấy Ấn Túc Bạch lên tiếng hét: “Ức hiếp người là không được! Tưởng người dân Thương Lăng chúng tôi hiền à? Mấy người làm bừa nữa thử xem! Ông đây không cần biết sếp của mấy người biến động thế nào, điều hết lãnh đạo trước kia về cho ông! Bằng không, dù là thí nghiệm hay là công xưởng cũng đừng hòng mở cửa làm việc!”

Ấn Túc Bạch đứng bên cạnh Mark, nhìn chằm chằm vào bên trong nhà máy, như một con báo chỉ chực vồ môi.

Thấy Tưởng Ly đến, mọi người đều lần lượt nhường đường. Ấn Túc Bạch sa sầm mặt mũi, lùi bước ra sau Tưởng Ly, hạ thấp giọng nói: “Sao cô nương lại tới đây? Chỗ này không cần cô nương bận tâm, để tôi đối phó. Cô yên tâm, đám khôn đó không biết giương cờ của ai mà dám hãm hại nhà máy, chúng tôi nhất loạt đứng ở đây, không để họ được như ý muốn!”

[text_hash] => a7896ef9
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.