Người Tình Chí Mạng – Ân Tầm [Hoàn] – C325 – C329 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Người Tình Chí Mạng – Ân Tầm [Hoàn] - C325 - C329

Array
(
[text] =>

Chương 325 : Sự thật kinh người

“Có bằng chứng không?” Cận Nghiêm lại nói một câu nhẹ tênh.

Nhưng lại đủ sức mạnh đánh cho Hạ Trú không thể phản công.

Không có bằng chứng.

Không ai có thể chứng minh cô không giở trò với thuốc lá.

Loại thuốc lá mà Lục Đông Thâm hút chỉ qua tay một mình cô, ngay cả thành phẩm tạo ra cũng do cô đích thân theo dõi sát sao. Mọi số liệu, tài liệu ghi chép về tỷ lệ thành phần đều xuất phát từ cô, cho dù lấy ra cũng phí công vô ích.

“Đổng sự Tần, giữ một người phụ nữ như vậy ở bên cạnh Đông Thâm là quá nguy hiểm.”

Đổng sự Hứa không hề khách khí đối với Hạ Trú, cũng không biết là vì sự xung đột ban nãy về mặt ngôn ngữ hay chỉ nhằm vào đúng chuyện này. Rồi ông ta nhìn về phía Lục Đông Thâm, khuyên nhủ chân thành: “Đông Thâm à, cậu nghĩ mà xem. Sau khi Đàm Diệu Minh chết, cô ta theo cậu về Bắc Kinh, chỉ trong vòng chưa đầy một năm, cô ta đã lên được chức nhà tạo hương của Lục Môn. Hơn nữa trong vòng một năm nay, bao nhiêu chuyện xảy ra, có chuyện nào không liên quan đến cô ta? Cậu đã vì cô ta phá lệ bao nhiêu lần rồi? Còn cô ta đã giẫm đạp lên cậu giành được bao nhiêu lợi ích? Có thể lợi dụng thuốc lá để kiểm soát một người, đây đâu phải là cách người bình thường có thể làm được? Ở ngoài kia có biết bao nhiêu người nói cậu đã bị cô gái này làm cho mê mẩn, bây giờ xem ra cũng không phải là không có lý. Cận Nghiêm nói đúng, cô ta đang dùng tiền tài của cậu để nuôi dưỡng tiền tài của Đàm Diệu Minh, dùng quyền thế của Lục Môn để nuôi dưỡng quyền thế của Đàm Diệu Minh.”

Sắc mặt Tần Tô rất khó coi, cũng rất nặng nề.

Lục Đông Thâm thì vẫn cứ im lặng. Anh lấy một điếu thuốc từ trong hộp ra, nhẹ nhàng xoay giữa ngón tay.

Hạ Trú có miệng nhưng không thể biện hộ.

Cô giống như đứng giữa một căn nhà đá bốn mặt thông gió, muốn chặn những khe hở lại nhưng chợt phát hiện chặn kiểu gì cũng không chặn hết. Khe hở này lại giống như dây leo chậm rãi lan ra, lan đến giữa cô và Lục Đông Thâm.

Cô liều mạng cắn răng.

Ánh mắt những người xung quanh nhìn cô đều tràn đầy ngờ vực, sửng sốt, thậm chí còn có sợ hãi.

Không sai, những người này đang sợ cô.

Bởi vì ở trong mắt họ, cô là người có thể lợi dụng mùi hương để đạt được mục đích, chắc chắn là một con quái vật có thể dùng mùi hương để hại người.

Cô ghét ánh mắt này.

Khi trước, có biết bao người từng nhìn cô bằng ánh mắt này, chỉ toàn là nơm nớp lo sợ.

Thậm chí cô cảm thấy, có lẽ năm xưa khi cô bị bỏ rơi, ánh mắt mẹ nhìn cô chắc cũng như thế này chăng.

Vậy còn Lục Đông Thâm thì sao?

Anh có sợ hãi, có né tránh cô không?

Cô gấp gáp muốn biết tâm tư của anh, muốn nhìn thấy ánh mắt của anh. Nhưng anh không nhìn cô, từ đầu đến cuối không nhìn.

Sự hoảng sợ người khác dành cho cô lọt vào mắt cô, sau đó trở thành một hạt mầm nảy nở trong trái tim. Hạt giống vỡ vỏ trưởng thành nhanh chóng, thế nên, nỗi sợ này cũng đã lan ra khắp trái tim cô.

Cô cần như đã nghiến răng tới tê dại. Cô phẫn nộ nhìn chằm chằm đổng sự Hứa, phản bác rành mạch: “Nếu tôi cần tiền tài hay quyền thế, hà tất phải bỏ gần tìm xa chọc vào Lục Đông Thâm chứ? Tập đoàn Hoa Lực xuất sắc hơn Skyline chứ!”

Một câu nói khiến đổng sự Hứa sững người. Bên kia, Lục Khởi Bạch từ đầu vẫn im lặng giờ lên tiếng: “Các vị đổng sự, Cận Nghiêm! Tôi cho rằng chuyện này vẫn phải tính kế lâu dài, tuy rằng chứng cứ bất lợi nhắm vào giám đốc Hạ, nhưng kiểu suy đoán biết một nói ba này có hơi võ đoán. Giám đốc Hạ ban nãy nói đúng lắm, nếu cô ấy một lòng vì Đàm Diệu Minh, thì trực tiếp tìm Nhiêu Tôn là được rồi.”

Sự yêu quý Nhiêu Tôn dành cho Hạ Trú từ sau khi cô theo Lục Đông Thâm trở về Bắc Kinh vẫn chưa hề dứt.

Không chỉ một lần quầy lễ tân nhận được những bó hoa cực lớn, cái tên Nhiêu Tôn được treo ngang nhiên trên thiệp. Anh ấy tặng lần nào là Hạ Trú vứt đi lần ấy.

Không ai biết những vướng mắc trước kia giữa Hạ Trú và Nhiêu Tôn, thế nên một mực cho rằng Thái tử gia Kinh thành đang theo đuổi Hạ Trú, ai nấy đều ngưỡng mộ vô cùng.

Tình hình ấy kéo dài tới tận khi Lục Đông Thâm công khai đang hẹn hò với Hạ Trú thì cuộc tấn công mãnh liệt của Nhiêu Tôn mới chấm dứt.

Thế nên, Lục Khởi Bạch buông ra một câu nói như vậy, cũng quả thực khiến mọi người ngồi ở ghế suy nghĩ.

Duy có người không im lặng là Cận Nghiêm.

Có thể vượt ngàn dặm xa xôi từ Mỹ bay sang đây, thì tài liệu anh ta nắm trong tay không thể chỉ có chút chút.

Chất giọng của anh ta phá vỡ sự yên tĩnh của phòng họp.

“Nhiêu Tôn đúng là có tiền có thế, lại gần gũi, tiện lợi dụng nhất. Nhưng vì bối cảnh gia đình họ Nhiêu không đơn giản thế nên giám đốc Hạ cũng chưa chắc chịu mạo hiểm. Quan trọng hơn là…”

Nói tới đây, ánh mắt Cận Nghiêm cũng tối đi, không còn bình thản như ban nãy nữa.

Ánh mắt ấy khiến sống lưng Hạ Trú lạnh toát.

Chẳng hiểu sao cô lại giật mình, một dự cảm chẳng lành dâng lên nhanh chóng.

Cận Nghiêm nhìn cô chằm chằm, hơi nheo mắt lại: “Xích mích nảy sinh giữa giám đốc Hạ và Nhiêu Tôn vì chuyện của Tả Thời ba năm trước đã quyết định sự lựa chọn của hiện tại. Cô ta không thể lựa chọn Nhiêu Tôn, sự lựa chọn duy nhất chính là tổng giám đốc Lục.”

Trái tim Hạ Trú bắt đầu nhảy điên cuồng.

Những người khác đều nhìn về phía này.

Cận Nghiêm hỏi thẳng cô: “Tả Thời đang ở đâu?”

Hạ Trú nhìn anh ta chăm chăm, đôi môi mím chặt lại.

Cận Nghiêm lại hỏi: “Lúc trước khi ở Thương Lăng, cô chữa bệnh cho Thai Quốc Cường, nguyên liệu cô xuống hồ Phủ Tiên lấy lên là thứ gì?”

Hạ Trú vẫn không nói gì.

Da dầu cô như bị kim đâm vậy, nỗi đau từ tầng này lan ra tầng khác.

“Ba năm trước cô mất tích ly kỳ, ai ai cũng nói cô giết người rồi vào tù, Đàm Diệu Minh là người đã cứu cô ra đúng không?”

“Tôi không giết người! Cũng không ngồi tù!” Cả người Hạ Trú run lên.

“Vậy cô không vào tù thì cô đã đi đâu?” Cận Nghiêm lạnh lùng quát.

Hơi thở của Hạ Trú trở nên dồn dập, từng đợt buốt lạnh dâng lên từ tận đáy lòng, chưa bao giờ lạnh đến thế.

Tần Tô thấy cảnh này có phất bất thường bèn hỏi Cận Nghiêm: “Cậu hỏi cô ấy chuyện này có nghĩa là sao? Liên quan đến chuyện ngày hôm nay ư?”

“Đương nhiên là có liên quan.” Cận Nghiêm lạnh giọng: “Chỉ khi lật lại quá khứ, mọi người mới hiểu Đàm Diệu Minh có ý nghĩa gì với cuộc đời của cô ta. Mà hôm nay khi cô ta làm những việc này vì Đàm Diệu Minh cũng không quá bất ngờ.”

Mọi người xôn xao.

Lục Đông Thâm nhìn lên Cận Nghiêm, nhíu chặt mày.

“Giám đốc Hạ, ba năm trước đúng là cô không giết người, cũng không ngồi tù.” Bất ngờ thay, Cận Nghiêm nói một câu như vậy. Nhưng anh ta cũng đổi giọng ngay sau đó, nói ra một lời khác khiến người ta sợ hãi tột đỉnh: “Tả Thời được coi là ân nhân cứu mạng cô đúng không? Không có anh ta, làm sao cô thoát ra được khỏi sa mạc Gobi mênh mông vô bờ? Thế nên, tôi rất muốn hỏi cô một câu: Thịt người có ngon không?”

Câu nói ấy giống như một quả bom nguyên tử.

Phản ứng của mọi người đều thảng thốt như trải qua một thiên tai nào đó ngay lúc này, khó lòng tin được và sợ hãi.

Ngay cả một Lục Đông Thâm trước nay vẫn bình tĩnh cũng phải bất ngờ.

Tần Tô bàng hoàng: “Cái gì?”

Còn Hạ Trú, cô đã sớm ngồi đực ra đó, đầu óc trống rỗng hoàn toàn, cả khuôn mặt như được bôi sáp nến, nhợt nhạt không chút huyết sắc.

“Người phụ nữ này…” Cận Nghiêm chỉ tay vào Hạ Trú: “Ba năm trước đã cùng Nhiêu Tôn, Tả Thời đến tận sa mạc Gobi, cuối cùng chỉ có cô ta và Nhiêu Tôn thoát được ra ngoài. Tả Thời sống không thấy người, chết chưa thấy xác. Dưới đáy hồ Phủ Tiên, chúng tôi tìm được một thi thể. Qua giám định và so sánh với ADN của Tả Thời, thi thể đó cũng giống như các thi thể khác dưới đáy hồ, trên lớp xương cốt mục ruỗng có rất nhiều sứa nấm xác. Loại sứa này ngoài việc sinh trưởng ra còn là một nguyên liệu pha chế mùi hương quan trọng. Trên cánh tay thi thể có dấu vết bị dao cắt. Việc này khiến người ta không khó suy đoán rằng, người đó từng bị ai đó cắt thịt cánh tay ra.”

“Lúc đó, trong điều kiện thức ăn và nước uống thiếu thốn, họ đã ra khỏi nơi không người ấy bằng cách nào, tôi nghĩ tôi không cần nghĩ nhiều mọi người cũng hiểu rõ. Thi thể của Tả Thời sau khi chết không được an táng, bị cô ta ném xuống hồ Phủ Tiên dùng làm mục đích nuôi nguyên liệu. Nhưng có lẽ vì đoạn ký ức ở sa mạc Gobi quá giày vò, thế nên từ lúc trở về, cô ta đã điên điên khùng khùng, cuối cùng phải vào bệnh viện tâm thần.”

Tất cả mọi người đều không nói thành lời…

Chương 326 : Vì sao lại phản bội tôi?

Đầu óc Hạ Trú đau đớn như bị ai dùng dao nhấc từng dây thần kinh lên vậy. Quá khứ, những ký ức khó khăn lắm mới niêm phong lại được một lần nữa ùa về, dính đầy máu, mùi tanh nồng cũng xộc lên, nhức mũi.

Gào thét, điên cuồng như ma quỷ vậy.

“Quan sát thi thể không thấy có những dấu hiệu của việc bị sát hại, chứng tỏ Tả Thời đã chết tự nhiên trong điều kiện thể lực không đủ. Thử hỏi, ai có thể có được trải nghiệm này như giám đốc Hạ? Giương mắt nhìn người bạn trai của mình qua đời, rồi lại ngang nhiên nuốt thịt của bạn trai mình vào bụng.” Cận Nghiêm nhíu mày.

Đầu Hạ Trú đau nhức kịch liệt, cô vô thức giơ tay lên ôm đầu.

Những lời chất vấn của Cận Nghiêm như mờ đi bên tai, trở thành hàng loạt những tiếng chỉ trích.

Dường như cô còn cảm thấy bỏng rát.

Đúng, là cát sỏi của Gobi, khiến người ta nóng bỏng, mù mịt không nhìn thấy điểm tận cùng.

Cô còn ngửi thấy mùi của cái chết.

Tuyệt vọng, và bất lực.

Sau đó là tiếng Nhiêu Tôn đau khổ gào lên: Ăn đi, em ăn ngay cho anh! Em muốn chết hả?

Ăn!

Hơi thở của Hạ Trú trở nên dồn dập, gấp gáp, trong khoang mũi dường như vẫn còn một chút hương thơm của thịt nướng. Mùi hương ấy rõ ràng rất hấp dẫn, nhưng khi tràn vào phổi vào ghê tởm đến nỗi bụng dạ cuộn trào.

Tiếng nói sốt sắng của Nhiêu Tôn cứ xa dần, lại trở thành chất giọng của Cận Nghiêm.

“Từng trải nghiệm một chuyện khiến người ta nghẹt thở như vậy, e rằng cả đời này người cô không muốn hợp tác nhất chính là Nhiêu Tôn phải không. Chúng tôi đã điều tra bệnh viện tâm thần. Có một thời gian cô đã muốn tự sát, cuối cùng có một lần cô cắt cổ tay, bị đưa vào bệnh viện. Cô nói với tất cả mọi người rằng cô không điên. Cô đập đầu vào tường, cô phát điên phát rồ, nhưng ở trong mắt mọi người, những hành động đó không khác gì kẻ điên cả.”

“Chỉ có một người tin tưởng cô, Đàm Diệu Minh.”

“Im miệng, đừng nói nữa!” Hạ Trú cất giọng run rẩy, hai tay bấu chặt lấy đầu.

Vô vàn những chuyện trong quá khứ ùa vào, điên cuồng ngặm nhấm lý trí và sự bình tĩnh của cô.

Tiếng kêu của những kẻ thần kinh ấy như máy khoan điện đâm thẳng vào tai cô.

Ánh mắt những bác sỹ ấy nhìn cô như nhìn một kẻ điên.

Cô đúng là điên rồi.

Bị họ ép thành điên!

Vết thương trên cổ tay dường như lại nhói lên, chỗ được khâu vào giờ như muốn bung ra, sau đó thịt và xương rời nhau, trở thành đống máu bầy nhầy.

Cận Nghiêm thì vẫn dồn ép từng bước: “Nếu không có Đàm Diệu Minh, cô sẽ không thể nào thoát ra được khỏi bệnh viện tâm thần. Chính anh ta đã cho cô cơ hội sống lại, cũng chính anh ta đã một tay chôn vùi tất cả quá khứ của cô.”

“Im miệng!”

“Cô trở thành Tưởng Ly, Đàm Diệu Minh chính là chiếc ô bảo vệ cho cô. Phần ân tình đã vượt qua mọi khái niệm thông thường này phải trả thế nào đây? Cô cùng Đàm Diệu Minh vào sinh ra tử, trở thành người phụ nữ đắc lực nhất bên cạnh anh ta. Vì lợi ích của Đàm Diệu Minh, cô có thể liều tất cả. Còn Đàm Diệu Minh đối với cô thì sao? Cả Thương Lăng có ai không biết chỉ chung tình với một cô gái bất ngờ xuất hiện tại Thương Lăng? Chỉ cần là điều cô ấy muốn, Đàm Diệu Minh lập tức dâng lên. Chỉ cần khiến cô ấy vui, Đàm Diệu Minh đã để cho cô ấy làm gia của Thương Lăng. Đàm Diệu Minh chết rồi, một nửa bầu trời của Thương Lăng đã sụp đổ. Nhưng tất cả mọi người cũng biết rằng, cho đến tận ngày chết, Đàm Diệu Minh cũng bảo vệ cô chu toàn, cho dù anh ta chết có phần ấm ức.”

Bàn tay Hạ Trú run lên, cô chống tay lên bàn đứng dậy, chỉ tay vào Cận Nghiêm, trong đôi mắt là căm hận, là tàn nhẫn, là chỉ muốn róc xương anh ta nuốt chửng.

Ánh mắt ấy gần như khiến mọi người xung quanh sợ hãi.

Đó là một Hạ Trú họ chưa từng nhìn thấy, ngay cả Cảnh Ninh cũng phải sợ hãi. Cô khiến cô ấy liên tưởng tới một con sói tàn bạo, bước vào đường cùng, cô đơn và lạnh lẽo ôm theo chút phản kháng cuối cùng.

“Anh có tư cách gì để nói Đàm gia? Anh có tư cách gì để nói về tôi như vậy!” Câu cuối cùng, cô gần như gào lên.

Cận Nghiêm nhìn thẳng vào cô: “Cô hy sinh vì Đàm Diệu Minh cũng nhiều, chuyện có ma trong Giang sơn đồ cũng do cô giở trò, cứu sống Thai Quốc Cường chẳng qua chỉ là một thủ đoạn để cô tiếp cận tổng giám đốc Lục, cuối cùng chẳng phải vẫn chỉ vì giành lợi ích cho Đàm Diệu Minh sao? Thế nên, sự ra đi của Đàm Diệu Minh đối với cô mà nói là sự đả kích lớn nhất. Đối mặt với việc người đàn ông đã yêu cô, bảo vệ cô, thậm chí giúp cô che giấu đoạn ký ức tệ hại ba năm trước không còn nữa, cô sẽ ra sao? Cô không hận tổng giám đốc Lục ư? Cô không muốn giúp Đàm Diệu Minh hoàn thành những tâm nguyện dang dở của anh ta ư? Tôi không tin.”

“Tôi không có! Không có!” Đôi mắt Hạ Trú đỏ lên, là màu đỏ của hận thù.

Cận Nghiêm không nhìn cô nữa, mà nhìn mọi người: “Ăn thịt người, vào bệnh viện tâm thần, sống với giang hồ hắc đạo, rồi lại sử dụng nguyên liệu phi pháp, cuộc đời của người phụ nữ này quyết định sự tàn độc của cô ta, cũng quyết định dã tâm của cô ta.”

Rồi anh ta nhìn sang Tần Tô: “Hoặc có thể nói thêm một câu nữa rằng, đừng nói đến việc trở thành nhà tạo hương của Lục Môn, ngay cả việc gả làm con dâu cho Lục Môn cũng sẽ khiến nhiều người chỉ trích.”

Ngón tay Tần Tô cũng đang run lên.

Bà rất muốn chất vấn Hạ Trú xem đây có phải sự thật không.

Nhưng Cận Nghiêm đã ra tay thì chứng tỏ chuyện này chắc chắn đã là sự thật, nói chi đến biểu cảm của chính Hạ Trú lúc này.

Từ ánh mắt của Hạ Trú, bà đích thực nhìn thấy hận thù, đây đâu phải ánh mắt mà cô cái bình thường có thể có được. Nếu không phải vì đã trải qua những ác liệt của cuộc đời, sao lại có được ánh mắt này?

Thế nên, biểu cảm này đã nói cho bà biết sự thật.

Ngón tay Hạ Trú găm sâu xuống mặt bàn, các khớp xương trở nên trắng bệch, đầu móng tay cũng đau đến tê dại. Cô muốn lên tiếng phủ nhận vài chuyện, nhưng cổ họng lại tắc nghẹn.

Cô hận.

Hận người đàn ông tên Cận Nghiêm ở trước mặt. Anh ta đại diện cho Lục Môn, hôm nay đã lột trần cô không còn mảnh vải, hoặc thậm chí là muốn ăn tươi nuốt sống cô.

Cô là kẻ có tội sao?

Chính ông trời bắt cô đón nhận tất cả những điều này, chính những gì họ cho là chính nghĩa và chân tướng đã khiến cô phải chết chìm trong vũng bùn của sự phỉ nhổ.

Nếu như có một lưỡi dao.

Cô sẽ đâm thật mạnh vào trái tim của người tên Cận Nghiêm đó, để anh ta thấu hiểu cái gọi là đau không bằng chết!

Cả phòng họp im ắng như cái chết.

So với sự trầm lặng ngắn ngủi lúc trước, lần này là sự áp lực và bất an tới tột cùng.

Có lẽ không ai trong số họ có thể ngờ được sẽ có một cô gái với những trải nghiệm như thế đứng trước mặt họ, họ sẽ được nghe những chuyện chưa bao giờ nghe, nhìn thấy những cảnh tượng chưa bao giờ nhìn thấy.

Cho tới khi, chiếc bật lửa khẽ phát ra một âm thanh rất nhỏ.

Lục Đông Thâm châm thuốc.

Tất cả mọi người đều quay sang nhìn Lục Đông Thâm như bị điểm huyệt vậy, nhưng ai nấy đều sửng sốt.

Anh đúng là đang hút thuốc, hút loại thuốc lá được làm riêng.

Loại thuốc lá có thành phần cỏ địa hồn ấy.

Hạ Trú cũng có phản ứng, cô quay cần cổ cứng đờ lại, sững người sau khi nhìn thấy cảnh ấy.

Cả một vòng khói lớn bay ra từ trong miệng anh. Ở góc độ này, Hạ Trú cuối cùng đã nhìn rõ biểu cảm của anh.

Đôi mày nghiêm nghị, ánh mắt không chút nhiệt độ, lạnh tới cực điểm.

Khóe miệng cô giật giật, cô muốn gọi tên anh, nhưng người đàn ông với biểu cảm xa lạ ấy, đâu còn là Lục Đông Thâm của cô?

Tần Tô thấy anh hút loại thuốc lá đó, lo lắng: “Đông Thâm, con…”

Câu nói dang dở bị Lục Đông Thâm giơ tay lên ngăn lại.

Khói thuốc tản đi, khuôn mặt anh cuối cùng cũng rõ ràng.

Anh rất bình tĩnh, nhưng cũng rất lạnh lùng.

Không ai nói câu nào cả.

Vì chẳng ai hiểu nổi vì sao anh biết rõ thuốc lá ấy có vấn đề mà vẫn hút.

Cứ như vậy, Lục Đông Thâm hút trọn vẹn một điếu thuốc.

Sau đó, anh dập tắt.

Ngón cái và ngón trỏ vân vê đầu lọc từng chút một, cho tới anh bóp nát nó, vụn thuốc lá dính cả vào ngón tay gầy của anh.

Suốt cả quá trình anh không nhìn Hạ Trú, nhưng cuối cùng anh cũng phá vỡ khung cảnh trầm mặc, lên tiếng, từng chữ trầm thấp: “Đối với em, Đàm Diệu Minh quan trọng vậy sao?”

Giọng anh rất thấp, nhưng như một tiếng sấm, đánh thẳng vào Hạ Trú. Ngay sau đó đầu cô vang lên một tiếng nổ rất lớn. Cơ thể đầy hận thù tan biến, cô mềm oặt người, ngã ngồi xuống ghế, nhìn anh với vẻ khó tin.

Cơn phẫn nộ nơi lồng ngực cuối cùng đã bị dập tắt bởi một xô nước bi thương. Nó cũng không còn sức để lan tỏa nữa, chỉ còn lại những tiếc nức nở ngắc ngoải, thoi thóp.

Tận đáy lòng cô như buông ra những âm thanh tuyệt vọng, cuối cùng anh vẫn không tin cô.

Anh không tin cô.

Cô nói câu đó bằng những âm thanh thinh lặng.

Đầu lọc cuối cùng cũng tan vỡ trong tay Lục Đông Thâm, bấy giờ anh mới nhìn về phía Hạ Trú.

Bờ môi Hạ Trú mấy máy, cô nhìn thấy Lục Đông Thâm đứng lên, xoay lưng ghế của cô lại, cho đến khi nó chạm vào bàn họp.

Chưa để cô thở được hơi nào, Lục Đông Thâm đã cúi người xuống, một tay chống lên bàn họp, một tay nhẹ nhàng chạm quá cổ cô.

Ngón tay anh rất lạnh.

Gần như truyền cái lạnh vào xương cốt của Hạ Trú. Bàn tay Lục Đông Thâm dần dần dùng sức, bóp chặt cổ cô. Sức mạnh của anh lớn dần từng chút một, giống như ánh mắt anh. Ngay sau đó từng chữ nghe có vẻ điềm tĩnh như nước của anh cũng nặng dần đều, chuyển lạnh, cuối cùng là rét buốt như băng: “Vì sao lại phản bội tôi?”

Chương 327 : Người thật sự phản bội anh là cô ta

Hạ Trú chỉ cảm thấy ngạt thở.

Cô vô thức giãy giụa, bàn tay của Lục Đông Thâm kẹp chặt cổ cô như một chiếc kìm sắt vậy.

Máu như dồn lên não, kèm với đó là một nỗi ấm ức, hoảng sợ và không cam tâm khổng lồ. Trong giây lát, vô vàn cảm xúc không tan đi mà còn tăng thêm giữa cơn khó thở.

Huyệt thái dương giật quá dữ dội, màng nhĩ đau rát bởi những tiếng ù ù.

Xung quanh là những tiếng sửng sốt, tiếng kêu thét, tiếng bàn ghê va đập vào nhau, nhưng chúng cũng như đã trôi về phía đường chân trời xa xôi, loáng thoáng còn thấy không ít bóng người ùa tới.

Có vẻ như họ đang kéo Lục Đông Thâm ra.

Loáng thoáng còn có giọng nói sốt sắng của Tần Tô: “Đông Thâm, con buông tay ra đã…”

Họ định cứu cô ra khỏi tay Lục Đông Thâm ư?

Sau đó thì sao?

Lại tiếp tục cầm dao đâm cô? Hay lại tiếp tục lột trần từng bộ quần áo trên người cô?

Hạ Trú gần như không nhìn rõ khuôn mặt của họ.

Nhưng điều kỳ lạ là, cô vẫn nhìn rõ mồn một ánh mắt của Lục Đông Thâm.

Khi nhìn xuống cô, khuôn mặt anh bình tĩnh bao nhiêu thì ánh mắt anh lạnh lẽo bấy nhiêu. Rõ ràng anh không hề tức giận, nhưng lại khiến cô rơi xuống đầm băng.

Những tạp âm bên tai đã lùi ra xa.

Những lại có những âm thanh khác vang lên thật rõ ràng.

“Bé con, anh muốn trở thành chồng của em.”

“Chỉ cần là những lời em nói, anh sẽ tin.”

Anh đã từng là người đàn ông cô yêu nhất. Dưới bầu trời đêm với hàng ngàn ngọn đèn trời, anh đã lồng chiếc nhẫn đẹp nhất vào ngón tay cô, sau đó nói với cô, anh muốn ở bên cô trọn đời.

“Trọn đời”, những từ ngữ mới đẹp làm sao.

Cô vừa sợ hãi vừa thèm muốn từ đó. Nhưng anh nói, anh yêu cô, thương cô, bảo vệ cô, tin tưởng cô.

Lục Đông Thâm dịu dàng đó mất tích rồi.

Mất tích giữa ánh mắt lạnh lẽo ngay lúc này, mất tích giữa sức mạnh tưởng chừng muốn bóp chết cô.

Anh bóp nghẹt hơi thở của cô, cũng làm đau đớn trái tim cô.

Cô muốn nói với anh, cô chưa từng phản bội anh, cô cũng chưa từng nghĩ sẽ lợi dụng anh để làm gì cho Đàm Diệu Minh. Muốn nói với anh rằng cô không biết vụ thuốc lá là thế nào, cũng không biết mũi của mình đã mất đi sự phán đoán chuẩn xác từ bao giờ.

Cô muốn nói với anh quá nhiều, nhưng một câu cũng không bật ra được.

Người đàn ông trước mắt là dáng vẻ xa lạ đối với cô, lạ đến mức khiến cô sợ hãi.

Hơi thở của cô càng lúc càng yếu ớt.

Chắc là anh muốn bóp chết cô đây.

Ngón tay cô lạnh lẽo, móng tay để lại một vết cào trên cánh tay nổi gân xanh của anh, sau đó trượt xuống.

Không còn sức giãy giụa.

Cũng không muốn vùng vẫy nữa.

Chết đi như vậy, có khi cũng tốt.

Bất ngờ, Lục Đông Thâm buông tay.

Bỗng nhiên, có một lượng không khí lớn ập tới. Bản năng sống của con người khiến cô vô thức hít sâu một hơi, rồi bị sặc, ho dữ dội, dòng máu trào lên não bộ lại dần dần chảy về.

Sau đó cô cảm thấy đau.

Cũng cảm thấy lạnh.

Cô bất lực dựa vào ghế, không ngừng ho. Có người đỡ cô, nhẹ nhàng vỗ lưng cho cô dễ thở, không ngừng hỏi cô: Giám đốc Hạ, cô sao rồi?

Là Cảnh Ninh, cô ấy gần như cúi rạp xuống, nét mặt vừa lo lắng vừa sợ hãi.

Hạ Trú như người đứng bên rìa cái chết giờ quay trở lại, tựa đầu vào người Cảnh Ninh, để mặc cho bàn tay cô ấy vuốt từng cái lên lưng mình.

Đầu óc nặng nề choáng váng, ngón tay lạnh rất lâu vẫn không ấm hơn được.

Cô gắng sức ngước lên.

Lục Đông Thâm đứng bên cạnh ghế, nhìn cô từ trên xuống. Trên nét mặt anh không có chút thương xót nào, mọi sự ấm áp ngày cũ đều đã tan biến trong nét mặt sa sầm lại của anh.

Cô nhớ Dương Viễn từng nói một câu: Lục Đông Thâm không hay nổi nóng, khi nổi nóng cũng không gào không thét, không đập đồ, không chửi bậy, mà anh làm thật.

Phải biết, những người đàn ông càng bình tĩnh thì càng đáng sợ.

“Em không hề…” Cô nhìn anh chằm chằm, khó khăn lắm mới ép được giọng ra khỏi cổ họng khô khốc.

Lục Đông Thâm đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, câu nói này cũng chẳng thể khiến nét mặt anh thay đổi chút nào.

Một nỗi bi thương trào lên từ kẽ nứt trái tim, cô lên tiếng lần nữa: “Em không hại anh cũng không phản bội anh.”

Lục Đông Thâm vẫn trầm mặc.

Hạ Trú dốc hết sức để đứng dậy, tiến lên túm lấy lớp áo mi trước ngực anh, gần như gào thét điên cuồng: “Lục Đông Thâm! Em không hề làm! Không hề!”

Lục Đông Thâm để mặc cho cô giằng xé mình, cúc áo ngực bị bung hết cả. Anh không nói gì, cũng không đẩy cô ra.

Cảnh Ninh đi theo Lục Đông Thâm đã nhiều năm, chưa từng thấy anh mất kiểm soát như vậy. Nếu không phải đã giận tới đỉnh điểm, sao anh có thể ra tay tàn nhẫn như thế? Thấy Hạ Trú đánh mất lý trí, cô ấy sợ cô lại làm Lục Đông Thâm nổi giận, vội tiến lên kéo cô ra.

“Giám đốc Hạ, cô buông ra đã.”

Trong lúc giằng co, có một mùi hương thanh nhã lọt vào mũi Hạ Trú, như có như không. Nhưng vì mũi đang đình công, Hạ Trú biết mùi hương này có lẽ còn đậm hơn chút nữa.

Là mùi hương trên người Cảnh Ninh.

Là mùi hương của một loại sữa tắm nổi tiếng nào đó. Thương hiệu chỉ tập trung vào các sản phẩm chăm sóc body, mỗi một sản phẩm làm ra đều rất được yêu thích. Trong đó loại Cảnh Ninh mua là phiên bản giới hạn. Khoảng thời gian trước, Hạ Trú còn mang Cảnh Ninh ra đùa giỡn. Đường đường là trợ lý đặc biệt của tổng giám đốc Lục, làm gì có ai lấy sữa tắm ra làm nước hoa mà dùng chứ, khi nào thương hiệu H ra mắt, cô mua thêm vài chai đi, tôi đảm bảo cô sẽ quyến rũ, diễm lệ, thành công câu được vài đại gia.

Hạ Trú đột ngột buông tay.

Vạt áo sơ mi trước ngực Lục Đông Thâm nhăn nhúm lại, phần da ngực hở ra ngoài đỏ rực lên.

Hạ Trú quay đầu nhìn Cảnh Ninh.

Khiến Cảnh Ninh giật thót.

Cô ấy thấy Hạ Trú nheo mắt lại, ánh mắt từ ngờ vực đến rõ ràng, rồi sau đó tụ lại thành phẫn nộ. Sau đó, cô ấy lại thấy Hạ Trú đánh mắt nhìn Lục Khởi Bạch ngồi gần đó. Trái tim Cảnh Ninh đập lỡ một nhịp, vô thức lùi sau một bước.

Nhưng một giây sau, cô ấy đã bị Hạ Trú giật lấy cánh tay, sức không hề nhẹ.

“Là cô! Thì ra là các người!” Hạ Trú thở dốc, ánh mắt hằn học, nghiến răng nghiến lợi.

Cô nói không quá rõ ràng, người khác nghe không hiểu nhưng Cảnh Ninh ít nhiều cũng đoán ra được. Ban nãy Hạ Trú đánh mắt nhìn Lục Khởi Bạch, cô ấy biết không giấu được Hạ Trú nữa rồi.

Đôi chân cô ấy mềm nhũn ra, cô ấy dùng sức kéo cánh tay mình về, nhưng tay của Hạ Trú gần như găm sâu vào da thịt, đau tới nỗi cô ấy sắp đổ mồ hôi hột.

Nhưng Hạ Trú cũng nhanh chóng buông cô ấy ra rồi túm lấy cánh tay Lục Đông Thâm, sốt sắng gào lên: “Là Cảnh Ninh, cô ta là người của Lục Khởi Bạch! Người thật sự phản bội anh là cô ta!”

Mọi người bàng hoàng.

Cảnh Ninh đứng không vững suýt vấp ngã, đằng sau có một bàn tay lớn vững vàng đỡ lấy eo cô, mới khiến cô không bàng hoàng quá mức mà ngã gục.

Bàn tay đó cũng thu lại rất nhanh.

Cảnh Ninh quay đầu lại nhìn, là Lục Khởi Bạch.

Anh ta không nhìn Cảnh Ninh, chậm rãi tiến lên hỏi thẳng Hạ Trú: “Giám đốc Hạ, tôi tự nghĩ mình chưa đắc tội cô thì phải?”

Hạ Trú mệt mỏi phủ phục trước ngực Lục Đông Thâm, cố gắng điều chỉnh hô hấp, cố gắng đè nén mọi cảm xúc bất lợi, cố gắng túm lấy một chút sự sống vào giây tuyệt vọng cuối cùng, không ngừng nối kết các sự việc gần đây lại với nhau.

Nhưng chung quy đầu óc vẫn hỗn loạn.

Thật ra trong lòng cô hiểu rất rõ, cô đang sợ, sợ rằng từ nay trở đi, cô và Lục Đông Thâm sẽ thật sự trở thành xa lạ.

Bàn tay túm áo Lục Đông Thâm của cô run lên, cả giọng nói của cô cũng vậy: “Mùi hương… mùi hương trên người Lục Khởi Bạch giống hệt Cảnh Ninh.”

Cảnh Ninh chết đứng.

Lục Khởi Bạch cũng sững người.

Mọi người thì thảng thốt…

Chương 328 : Ông còn muốn thế nào?

Lục Đông Thâm cúi đầu nhìn Hạ Trú trong lòng mình, khẽ nhíu mày.

Nét mặt ấy rơi vào đôi mắt Hạ Trú, trái tim trong khoảnh khắc cũng rơi xuống vực thẳm, một chút hy vọng và tranh đấu duy nhất cũng đã lụi tàn.

Hạ Trú nhìn chằm chằm vào đôi mắt Lục Đông Thâm, lẩm bẩm: “Anh không tin em?”

Lục Đông Thâm gỡ từng ngón tay đang bấu chặt áo sơ mi mình của cô ra, sau đó giữ chặt cổ tay cô, ngữ khí vừa lạnh lùng vừa hờ hững: “Hạ Trú, người đáng để tôi tin, tôi mới tin.”

Hạ Trú đứng sững tại chỗ.

Người đáng để anh tin…

Ở trong mắt anh, cô không đáng để anh tin?

Cận Nghiêm lại gần, sau đó đi ngang qua Cảnh Ninh và Lục Khởi Bạch, cuối cùng nhìn về phía Hạ Trú: “Giám đốc Hạ, cho dù tôi chỉ có một cái mũi bình thường cũng có thể ngửi ra, mùi hương trên người phó tổng giám đốc Lục và trợ lý Cảnh không giống nhau.”

Hạ Trú không nhìn Cận Nghiêm.

Cô nhìn chằm chằm Lục Đông Thâm. Tuy rằng lúc này anh nắm cổ tay cô không quá mạnh, nhưng cô không cảm nhận được nhiệt độ của anh, không cảm nhận được sự xót xa và yêu thương anh dành cho cô ngày trước.

Cô bỗng nhiên bật cười, giống như một lời tự lẩm bẩm cũng giống như đang nói với Lục Đông Thâm: “Phải, khác nhau… khác nhau.”

Cô phải giải thích thế nào đây?

Mùi hương trên người Lục Khởi Bạch và Cảnh Ninh hôm nay đúng là không giống nhau, nhưng, ý cô không phải hôm nay.

Từng có một lần khi Lục Khởi Bạch đi ngang qua cô, cô ngửi thấy một mùi hương. Khi đó cô chỉ cảm thấy quen thuộc, hình như đã ngửi thấy ở đâu rồi, nhưng không tài nào nhớ ra được.

Đến tận hôm nay, khi Cảnh Ninh vỗ về cô, mùi hương trên người Cảnh Ninh đã nhắc nhở cô, mùi hương khi trước trên người Lục Khởi Bạch chính là mùi hương của Cảnh Ninh.

Lục Khởi Bạch đã từng dùng sữa tắm của Cảnh Ninh.

Hai người này bình thường đều không nói chuyện, càng không làm việc qua lại, sao trên người Lục Khởi Bạch lại có mùi hương của Cảnh Ninh? Đó là loại sữa tắm của nữ cơ mà!

Nhưng mà, nói như vậy có ai tin đây?

Cô không tìm ra được bằng chứng để chứng minh cho điều mình nghi ngờ.

Là cô quá sơ ý, cũng quá tin tưởng Cảnh Ninh, chưa bao giờ liên hệ mùi hương trên người cô ấy với mùi hương từng có trên người Lục Khởi Bạch.

Hạ Trú tựa đầu lên ngực Lục Đông Thâm, cười khanh khách. Dần dần, cô cười đến chảy cả nước mắt, bả vai thanh mảnh run lên từng cơn.

Lục Đông Thâm cũng để mặc cô như vậy.

Anh chỉ nhìn cô, không nhìn đi đâu hết.

Bỗng nhiên, Hạ Trú ngẩng đầu lên.

Lần này, cô không nhìn Lục Đông Thâm, ngược lại phóng ánh mắt về phía Cận Nghiêm.

Cô cất nụ cười của mình đi, trong ánh mắt chỉ toàn phẫn nộ, lạnh lẽo, hung tàn, còn có một cảm giác ghê rợn khiến người ta kinh người.

Cận Nghiêm cũng phải giật mình vì ánh mắt ấy.

Là ánh mắt của sự căm hận.

Hạ Trú buông tay ra, không còn dựa vào người Lục Đông Thâm nữa, cũng không còn khổ sở van nài lòng tin của anh nữa.

Tất cả mọi người đều nhìn Hạ Trú chằm chằm.

Từ người cô toát ra một cảm giác còn đáng sợ hơn cả ánh mắt cô. Tựa hồ trong người cô ẩn chứa một con quỷ, cuối cùng khi bị người ta dồn tới đường cùng, con quỷ cũng tỉnh lại, khống chế lý trí của cô, cũng khống chế sự lương thiện của cô.

Lục Đông Thâm cũng phát hiện ra điều bất thường. Anh khẽ gọi: “Hạ Trú.”

Hạ Trú bỏ ngoài tai, một giây sau cô với lấy chiếc gạt tàn bằng thủy tinh trên mặt bàn, đập rất mạnh xuống mép bàn họp. Bàn họp được làm từ loại gỗ nhiều năm tuổi, phần rìa vì mỹ quan để khảm những hoa văn bằng sắt. Sau cú đập rất mạnh của Hạ Trú, chiếc gạt tàn vỡ tan.

Ngay sau đó cô lao về phía Cận Nghiêm với tốc độ kinh hồn, túm lấy cổ anh ta, đâm một mảnh thủy tinh từ chiếc gạt tàn về phía khuôn mặt anh ta.

Cận Nghiêm né tránh không kịp, những người có mặt cũng không ngờ cô lại làm vậy, nhất thời đều chết sững.

Trong khoảnh khắc ngàn cân theo sợi tóc, cổ tay Hạ Trú bị ai đó ghìm giữ.

Mảnh thủy tinh đó cỡ ra khi chỉ cách mắt phải của Cận Nghiêm vài phân nữa.

Cận Nghiêm làm sao ngờ được Hạ Trú lại hung hãn như vậy. Cả người anh ta sững lại, tới khi hoàn hồn nhìn mảnh thủy tinh gần trong gang tấc, anh ta mới hoảng hốt, mồ hôi lạnh túa ra đầy trán.

Làm sao Hạ Trú chịu thôi? Cô một lần nữa dùng sức, đâm tiếp vào mắt anh ta.

Lục Đông Thâm cũng dùng sức, giữ cô chặt hơn, sau đó kéo cô về phía sau. Hạ Trú cứ thế bị anh tách ra, tay cô bị ngón tay anh kìm giữ, không còn chút sức nào, buông thõng xuống, nửa mảnh vỡ rơi xuống đất.

“Làm loạn đủ rồi đấy.” Trên đầu vang lên giọng nói lạnh lẽo của Lục Đông Thâm.

Lần này tới lượt Hạ Trú giật mình.

Lục Đông Thâm buông tay, toàn bộ sức mạnh của Hạ Trú cũng bị rút sạch, chân cô mềm nhũn, rồi cô ngồi bệt xuống đất.

Cận Nghiêm cũng lảo đảo, cả người dựa vào tường, lát sau mới thở lại được, nghĩ tới cảnh suýt bị đâm ban nãy vẫn cứ rùng mình.

Lục Đông Thâm cúi xuống nhặt mảnh thủy tinh dưới đất lên, quăng lên mặt bàn họp.

“Cảnh Ninh.” Anh hạ thấp giọng.

Cảnh Ninh run lên, nhìn về phía Lục Đông Thâm: “Tổng giám đốc.”

“Thông báo cho bộ phận Nhân sự của Skyline và tổng bộ, cách chức nhà tạo hương của Hạ Trú. Soạn công văn công bố cho toàn bộ tập đoàn.” Lục Đông Thâm nói rành mạch từng câu từng chữ.

Cảnh Ninh bất ngờ: “Tổng giám đốc, việc này…”

Hạ Trú mượn chút sức cuối cùng để ngẩng đầu lên nhìn anh.

Anh lúc nào cũng cao lớn, quyền thế như vậy, một câu nói là cứu sống được cô, một câu nói cũng lại giết chết được cô.

Lục Đông Thâm không nhìn cô, quay người ngồi xuống ghế, lạnh lùng lên tiếng: “Cảnh Ninh, đưa cô ấy ra ngoài.”

Cảnh Ninh không dám phản kháng mệnh lệnh của Lục Đông Thâm, tiến lên dìu Hạ Trú.

Hạ Trú không rời mắt khỏi Lục Đông Thâm, khi bàn tay Cảnh Ninh chạm phải cô, giọng cô cũng vừa lạnh vừa trầm: “Cút.”

Cảnh Ninh sững người, ngay sau đó mặt đỏ rần rồi trắng bệch.

Hạ Trú đẩy Cảnh Ninh ra, tự mình đứng đậy.

Mọi hận thù, giận dữ, kích động hay ấm ức đều tan biến, trên khuôn mặt cô chỉ còn lại sự tĩnh mịch của cái chết.

Cô thu lại ánh mắt mình, sau đó, đi thẳng ra khỏi phòng họp không quay đầu lại.

Cảnh Ninh gượng gạo đứng tại chỗ mấy giây, sau khi phản ứng lại lập tức đuổi theo.

Bầu không khí trong phòng họp trở nên rất nặng nề.

Rất lâu sau, đổng sự Hứa mới phá vỡ bầu không khí này: “Chuyện này, giải quyết vậy thôi sao?”

Lục Đông Thâm quay đầu nhìn ông ta, mặt sa sầm lại: “Nếu không thì sao?”

Đổng sự Hứa nhíu mày: “Chuyện vừa xảy ra mọi người cũng đều nhìn thấy cả. Tính cách của cô gái đó tàn độc, thâm hiểm, có chuyện gì không dám làm? Là một người quá nguy hiểm.”

Lục Đông Thâm cười khẩy: “Người ta đã nhận tội rồi, đổng sự Hứa, ông còn muốn thế nào?”

“Tôi chỉ suy nghĩ cho cậu thôi.” Đổng sự Hứa không vui: “Chưa tính đến hành động suýt nữa giết Cận Nghiêm của cô ta, chỉ riêng việc cô ta giở trò với thuốc lá của cậu đã không thể bỏ qua dễ dàng như vậy rồi.”

“Tôi không truy cứu nữa.” Lục Đông Thâm lạnh lùng đáp.

Đổng sự Hứa dẫu sao cũng là trưởng bối, dĩ nhiên không hài lòng với thái độ của Lục Đông Thâm: “Có một câu mà cậu cũng nghe rồi, sự thật mất lòng. Hạ Trú làm nhiều việc ác, nhất là chuyện thuốc lá đã đáng để báo cảnh sát rồi. Bây giờ cậu…”

“Tôi nói rồi, tôi không truy cứu nữa.” Lục Đông Thâm hơi cao giọng, toát ra một sự cảnh cáo và sốt ruột.

Đổng sự Hứa giận dữ, đập bàn đứng dậy: “Cậu nhân từ mềm lòng sớm muộn cũng thiệt thòi thôi!”

Tần Tô thấy vậy đứng giữa giảng hòa: “Có gì từ từ nói, đừng cãi vã.”

Lục Đông Thâm cũng đứng lên, sắc mặt đã không còn sự thiếu kiên nhẫn vừa rồi, anh chỉ bình thản nói: “Tan họp.”

Chương 329 : Nếu anh không phải Lục Đông Thâm

Khi Dương Viễn trở về công ty, vừa hay va đúng phải Hạ Trú.

Lồng ngực đau đớn sau cú va chạm, anh ấy đỡ cô đứng vững, đang định nói một câu đùa giỡn thì cúi đầu mới phát hiện sắc mặt cô ấy trắng nhợt.

Anh ấy giật mình, hỏi cô có vấn đề gì.

Hạ Trú không trả lời, cũng không ngẩng đầu nhìn anh ấy. Cô đẩy anh ấy ra, rồi loạng choạng đi ra khỏi cửa công ty.

Dương Viễn đứng đó khó hiểu một lúc lâu, cho tới khi chuông di động vang lên, anh ấy rút ra xem mới đọc được email của tập đoàn.

Anh ấy mở ra.

Đọc xong email, anh ấy lại sững sờ.

Trên đường đi tới văn phòng của tổng giám đốc, có không ít nhân viên đang thì thầm bàn tán. Cô gái ở phòng Thư ký nhìn thấy Dương Viễn lập tức tiến tới, hạ giọng hỏi: “Sao giám đốc Hạ lại không làm nữa? Có liên quan đến mấy thông tin trên mạng ạ?”

Dương Viễn đâu có biết nhiều chuyện nội tình như vậy? Anh ấy chẳng qua vừa ra gặp khách hàng một chút, trở về đã xảy ra chuyện Hạ Trú bị cách chức. Anh ấy cảnh cáo mọi người, ai có việc gì thì làm việc nấy đi.

Anh ấy gõ cửa đi vào văn phòng đúng lúc Tần Tô và Cận Nghiêm đẩy cửa đi ra.

Họ gật đầu chào Dương Viễn.

Dương Viễn ngây ngốc, không ngờ lại gặp mặt họ, nhất là Cận Nghiêm.

Anh ấy không tiếp xúc với Cận Nghiêm quá nhiều, nhưng cũng biết rằng Cận Nghiêm là một nhân vật lợi hại nhường nào. Chỉ cần là chuyện anh ta muốn, không có gì không điều tra ra được, hơn nữa đều tiến hành trong lặng lẽ, khiến người ta không thể đề phòng.

Liên tưởng tới việc Hạ Trú bỏ đi, Dương Viễn không khỏi giật mình.

Sau khi họ đi ra, anh ấy đóng cửa lại.

Lục Đông Thâm ngồi trên sofa, trên bàn là ba tách café đen. Dương Viễn ngồi đối diện anh. Từ cốc café đã nguội ngắt mà vẫn chưa uống hớp nào, ít nhiều có thể nhận ra, cuộc nói chuyện giữa ba người họ không mấy nhẹ nhàng.

Dương Viễn không nhìn ra được manh mối gì từ sắc mặt Lục Đông Thâm, nhưng anh ấy vẫn hiểu rằng khi không có dấu hiệu gì càng là lúc người ta lo lắng.

“Có chuyện gì vậy?”

Lục Đông Thâm không trả lời, suy nghĩ một chút, anh tìm kiếm trên mặt bàn rồi thở dài một tiếng: “Cậu có thuốc lá không?”

Dương Viễn rút bao thuốc ra, tỏ vẻ nghi hoặc: “Thuốc lá của cậu đâu?”

“Có kẻ giở trò.” Lục Đông Thâm cũng không giải thích quá nhiều. Anh đón lấy bao thuốc, rút ra một điếu, ngậm lên miệng và châm hút.

Ngọn lửa bùng lên từ từ, cũng giống như ngữ khí của Lục Đông Thâm lúc này. Nhưng Dương Viễn vẫn bùng nổ như quả ngư lôi vậy, anh ấy sửng sốt: “Hả?”

Lục Đông Thâm rít một hơi thuốc, không tiếp tục chủ đề này nữa: “Chuyện tin tức trên mạng cần can dự một chút, không thể để nó tiếp tục phát tán nữa.”

Dương Viễn nói: “Được rồi, tôi hiểu rồi.”

Rồi anh ấy nhạy bén phát hiện ra bàn tay gạt tàn thuốc của Lục Đông Thâm đang run lên, tuy rất khẽ, nhưng nhìn thấy được.

“Hạ Trú cô ấy…” Dương Viễn thăm dò.

Sắc mặt Lục Đông Thâm không chút dao động, nhưng cũng không hùa theo lời của anh ấy: “Đã điều tra ra người phát tan tin tức chưa?”

“Khó điều tra, đối phương đang có ý chơi trò cút bắt với chúng ta.” Dương Viễn nói tới đây, ngẫm nghĩ một lát rồi tiếp lời: “Đúng lúc có Cận Nghiêm ở đây, cậu bảo hay là nhờ anh ta giúp đỡ?”

“Anh ta làm việc cũng có quy định của mình, chuyện này không nằm trong phạm vi điều tra của anh ta, thế nên anh ta sẽ không giúp đâu.”

Dương Viễn thở dài nặng nề, rất lâu sau mới lên tiếng: “Cận Nghiêm không can dự vào quá nhiều cũng coi như là chuyện tốt, chuyện lúc trước cậu bảo tôi điều tra có kết quả rồi.”

Lục Đông Thâm ngước mắt lên nhìn anh ấy.

Sắc mặt Dương Viên có phần nặng nề: “Ba năm trước, người ngấm ngầm vận hành dự án đó là Hạ Vận Thành, nói cách khác chính là bố nuôi của Hạ Trú.”

Ngón tay kẹp điếu thuốc của Lục Đông Thâm khựng lại, ánh mắt ít nhiều có phần ngỡ ngàng.

“Năm đó cậu cũng coi như mạng lớn đấy.” Dương Viễn hạ giọng: “Ngay hôm sau, vợ chồng Hạ Vận Thành xảy ra tai nạn, có lẽ là giết người diệt khẩu.”

Lục Đông Thâm nghiến răng, các dây thần kinh dường như đang đau dữ dội.

Tiếng nổ ầm vang ba năm trước, anh thương tích đầy mình ngoi ngóp hơi tàn… Lúc đó anh không cảm thấy đau đớn, chỉ có sự tuyệt vọng trước khi chết.

Từ khi bắt đầu hiểu chuyện, anh đã hiểu rõ một chân lý, càng là quyền lực lợi ích càng là sống chết khó lường.

Con cái nhà họ Lục, từ anh tới Nam Thâm, có ai không từng chảy máu? Có ai không nhìn thấu sự lạnh lẽo của nhân tính?

Anh vốn không nên sợ hãi.

Nhưng bây giờ anh sợ rồi, buộc phải cúi đầu trước số phận.

Lục Đông Thâm dập tắt tàn thuốc: “Tiếp tục điều tra.”

Dù sao thì, cũng không còn nhiều thời gian nữa.

Khi Dương Viễn chuẩn bị ra khỏi văn phòng, Lục Đông Thâm gọi giật anh ấy lại.

Dương Viễn dừng bước.

Rất lâu sau Lục Đông Thâm mới nói: “Giá mà ba năm trước, mấy người không tìm ra tôi, thì tốt biết bao…”

Dương Viễn sững người, bàng hoàng nhìn bóng hình Lục Đông Thâm trên ghế sofa.

Anh ấy chưa từng thấy một Lục Đông Thâm như vậy, cho dù là anh khi từ cõi chết trở về, cũng chưa từng sa sút như thế này. Khi nói câu đó, giọng anh nghe mệt mỏi một cách kỳ lạ. Cho dù chỉ nhìn theo bóng lưng anh, Dương Viễn cũng cảm nhận sâu sắc sự cô đơn của anh, cả người như bị thứ gì đó đè nặng đến bất lực.

Thứ gì có thể quật ngã được tấm lưng của Lục Đông Thâm?

Dương Viễn chưa bao giờ tưởng tượng được, cũng chưa từng hỏi về vấn đề này.

Nếu ba năm trước không tìm được anh…

Đó sẽ là một kiếp nạn của nhà họ Lục, tình cảnh của Lục Chấn Dương như đi trên lưỡi dao trong Lục Môn. Lúc đó đã soạn sẵn giấy khai tử cho Lục Đông Thâm rồi, chỉ thiếu nước công bố toàn Lục Môn mà thôi.

Một khi thật sự không còn Lục Đông Thâm, thì thế lực nhà họ Lục sẽ thảm bại, Lục Chấn Dương cũng chưa chắc đã sống bình yên.

Khi Lục Đông Thâm cả người đầy máu xuất hiện trước ở Lục Môn, tất cả mọi người đều ngỡ rằng mình nhìn thấy Sa-tăng.

Đó mới là Lục Đông Thâm mà Dương Viễn quen biết. Cho dù rơi vào tình thế hiểm ác hơn nữa cũng sẽ không bị giẫm chết, vẫn có thể thẳng ngực ưỡn lưng đứng dậy, sau đó đánh cho những kẻ coi thường mình một cú chính diện.

Dựng lại bản đồ sản nghiệp, làm suy yếu thế lực các chi khác của nhà họ Lục, bảo vệ sự an toàn cho người thần. Chỉ khi có Lục Đông Thâm đứng chắn phía trước, Lục Chấn Dương và Tần Tô, thậm chí là Lục Nam Thâm mới có thể kê cao gối ngủ.

Nhưng, ban nãy Lục Đông Thâm nói gì?

Nếu không tìm ra anh, thì trên đời này sẽ không còn Lục Đông Thâm nữa, anh sống nhưng không xuất hiện thì Lục Môn cũng sẽ không còn con trưởng.

Anh không có Lục Môn, không còn người thân.

Nhưng lại có được tự do.

Bờ vai không còn nặng nề đến thế, ngày ngày trong đầu cũng không còn phải nghĩ đến những âm mưu toan tính, lừa mình gạt người.

Rất lâu sau, Dương Viễn mới lên tiếng: “Cậu biết rõ mà, người khác không thể trở thành cậu được, mà cậu cũng không thể làm một người bình thường.”

Dương Viễn rời đi.

Nhưng câu nói này vẫn xoay vòng mãi trong đầu Lục Đông Thâm.

Mỗi người sinh ra đều có số phận, người nghèo có số phận của người nghèo, người giàu có số phận của người giàu. Nhưng số phận của anh, chưa bao giờ thuộc về riêng anh.

Bí bách, phẫn nộ dần dần tụ thành một dòng sông. Cảm giác bức thiết muốn giải thoát, vùng vây trở thành một nguồn sức ạnh trói chặt hơi thở của anh, bóp lấy cổ anh, càng lúc càng mạnh.

Giống như bàn tay anh bóp cổ Hạ Trú, giây phút đó, thật ra anh càng muốn thay thế Hạ Trú, để Hạ Trú được bóp chết anh.

Dòng sông nơi lồng ngực trở thành đại dương lạnh lẽo, là nhiệt độ Hạ Trú để lại trong lòng anh. Bên tai tiếng Dương Viễn trở thành tiếng của Cận Nghiêm: Tổng giám đốc Lục, con người khi đứng ở trên cao, người có thể tin tưởng chỉ có chính mình thôi.

Ai cũng khao khát một vị trí hàng đầu, ai cũng liều mạng trèo lên thật cao, nhưng trèo lên được rồi thì sao?

Là cô độc.

Sự cô độc đủ để lấy mạng người ta.

Ba năm trước anh không nên quay về.

Lúc đó, anh nhìn núi rừng hùng vĩ, nhìn non xanh nước biếc, trên người rõ ràng là vết thương đau đớn, nhưng anh vẫn cười.

Đó là một sự vui vẻ và thoải mái chưa từng có, thế nên giây phút đó anh cảm thấy chết cũng thật tốt.

Nhưng anh phải quay về.

Nếu không, tương lai của Nam Thâm sẽ bị hủy hoại.

Lục Đông Thâm giơ tay vuốt mặt, cố gắng kiểm soát cảm giác sóng to gió lớn trong lồng ngực. Nhưng cuối cùng ở đó vẫn nổi lên một chiếc vòi rồng, làm cuộn trào hàng ngàn cơn sóng.

Cảm giác bí bách bùng nổ.

Anh túm lấy chiếc gạt tàn, ném thẳng về phía ô cửa sổ sát sàn.

Thủy tinh va chạm với lớp kính cường lực, vỡ tan nát.

Có những mảnh bay tới bên cạnh sa.

Trong đó có một mảnh quẹt qua mu bàn tay trái của anh.

Một vết xước rất nhỏ, để lại máu.

Lục Đông Thâm giơ tay trái lên, mu bàn tay ngâm ngẩm tê dại.

Vệt máu nhỏ đọng lại nơi vết thương.

Nhưng anh chẳng thấy đau chút nào.

[text_hash] => 3243434a
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.