Array
(
[text] =>
Chương 295 : Bóng tối trước bình minh
Cao Toàn nói với Nguyễn Kỳ rằng tối nay trong buổi tiệc rượu, Nhiêu Tôn chẳng ăn uống gì mấy, về cơ bản thì toàn uống, ý là muốn cô làm chút đồ cho anh ăn.
Thế nên, nhân lúc Nhiêu Tôn vẫn đang lẩm bẩm say trong phòng tắm, Nguyễn Kỳ đã ngồi nhìn chiếc tủ lạnh chất cả đống đồ ăn mà phát bực: Nửa đêm rồi, biết làm gì giờ này đây?
Sau khi về đây ở cô mới biết Nhiêu Tôn biến thái đến mức nào. Khoảng thời gian đầu, anh sợ cô bỏ chạy nên ngày nào cũng giam giữ cô. Về sau vì bệnh tình của Ngô Trùng trở nên nghiêm trọng, cô nói rõ với Nhiêu Tôn mình tạm thời sẽ không đi đâu cả, thế là Nhiêu Tôn bắt đầu được nước lấn tới.
Anh thẳng thừng cho người giúp việc nghỉ, bắt cô tới giúp việc để trừ tiền thuê nhà. Ngoài việc dọn dẹp phòng ốc, cô còn phải chịu trách nhiệm N bữa cơm hằng ngày của anh. Không sai, là N bữa. Ban đầu, khi nghe Nhiêu Tôn nói như vậy, Nguyễn Kỳ cũng không có ý kiến gì, dẫu sao thì cô cũng không thể ăn chùa ở chùa mãi. Sau đó cô hỏi Nhiêu Tôn: Chắc anh ăn ở nhà nhiều nhất là bữa sáng phải không?
Nhiêu Tôn suy nghĩ cực kỳ nghiêm túc rồi nói với cô: Về lý luận mà nói thì chỉ ăn sáng, bởi vì buổi trưa đa phần đều dùng bữa ở ngoài, buổi tối cũng hay phải tiếp khách. Nhưng, cũng có thể có lúc không cần tiếp khách. Nói xong những lời này, anh lại ngang nhiên bổ sung thêm một câu: À đúng rồi, bình thường rảnh rỗi cô cũng nên làm thêm mấy loại bánh gì đó, bởi vì có thể tôi còn dùng bữa trà chiều.
Vậy là, bắt đầu từ hôm đó, tháng ngày của Nguyễn Kỳ không thể bình yên. Cô ôm tâm trạng thấp thỏm rằng hằng ngày chỉ phải làm bữa sáng, không ngờ tối nào về Nhiêu Tôn cũng đòi ăn cơm, cho dù có tiếp khách, trở về anh cũng lấy lý do chưa ăn gì để đòi hỏi. Quá đáng hơn cả là anh đích thực ăn cả bữa trà chiều, động một chút là gọi điện thoại về nhà, lười biếng dài giọng nói với cô: “Nguyễn cô nương, tới giờ uống trà chiều của tiểu gia rồi.”
Khiến Nguyễn Kỳ tức giận, có một lần nổi xung lên với anh, quát: “Anh là đàn ông Bắc Kinh, uống trà chiều cái nỗi gì?”
Nhiêu Tôn không giận mà bật cười, nói với cô bằng biểu cảm sai khiến: “Thuần túy là sở thích cá nhân.”
Nguyễn Kỳ cũng không phải là không thể đi.
Nhưng thứ nhất, Nhiêu Tôn là trạm thông tin, có chuyện gì cô muốn biết lại ngại đi do thám thì chỉ cần hỏi anh là được.
Thứ hai, mỗi lần cô định ra đi, Nhiêu Tôn lại hết uy hiếp đến dụ dỗ, hơn nữa động một chút là giả vờ đáng thương trước mặt cô, nói rằng từ nhỏ mình đã không được ai quan tâm, bố mẹ bận rộn công việc, chỉ có một mình ở nhà, từ nhỏ đã rất sợ cô đơn. Còn nói khi cô chưa đến, anh rất ít khi về nhà, chỉ sợ cô độc đối mặt với cả căn nhà rộng lớn.
Nói đến mức Nguyễn Kỳ cũng không đành lòng, nhìn dáng vẻ đáng thương tội nghiệp của anh, cô luôn cảm thấy như nhìn một cô nhi.
Bây giờ, Nguyễn Kỳ hối hận rồi, cảm thấy mình quá mềm lòng, đến mức rơi vào tình cảnh nửa đêm nửa hôm còn phải hầu hạ một con ma men. Đã đến giờ này rồi, cô làm xong bữa này là làm luôn bữa sáng phải không?
Cô đang nghĩ hay là làm bát cháo cho xong chuyện thì phía sau có tiếng bước chân, rất không vững vàng, kèm theo là cả tiếng đồ đạc đổ vỡ.
Nguyễn Kỳ quay đầu lại nhìn, là Nhiêu Tôn từ trong phòng tắm đi ra.
Điều ít nhiều khiến cô cảm thấy an ủi là anh còn biết thay bộ quần áo ướt rượt đó ra, mặc áo choàng tắm vào. Tuy rằng đã không còn say khướt như lúc mới vào cửa, nhưng việc hoàn toàn tỉnh táo là gần như không thể. Anh dựa vào khung cửa, cho dù vừa được dìm nước, nhưng đứng cách khá xa vẫn có thể ngửi thấy mùi rượu.
“Muốn… chết phải không?” Ánh mắt Nhiêu Tôn mơ màng.
Nguyễn Kỳ không đoái hoài tới anh, nói đạo lý với ma men có ích gì đâu? Cô mở cửa tủ, ấn thùng gạo, lấy ra một lượng vừa đủ. Khi vo gạo, Nguyễn Kỳ cứ cảm thấy sau lưng kỳ lạ. Cô quay đầu nhìn lại, phát hiện Nhiêu Tôn vẫn còn dựa vào đó, nhìn cô chòng chọc.
Không nhìn thì không sao, nhìn rồi Nguyễn Kỳ càng hoang mang tợn. Cô vội vàng quay đi, động tác vo gạo tuy chưa dừng lại nhưng trái tim đã bay đi đâu mất. Cô hoang mang không lý do, không phải là sợ hãi mà là cảm giác tim đập thình thịch, có một dự cảm rất khó hình dung.
Bình thường Nhiêu Tôn hay thích tỏ ra cool ngầu, người độc miệng là anh, ngang bướng không chịu nói lý lẽ cũng là anh mà người thành thục chín chắn cũng là anh, người ấu trĩ trẻ con vẫn là anh. Cô chưa bao giờ nhìn thấy một anh như tối nay, yên tĩnh như một người xa lạ, yên tĩnh tới mức người ta phải nổi da gà.
Cô đổ gạo vào nồi, cho thêm nước, vừa đậy nắp lại, cô đã nghe thấy Nhiêu Tôn ở phía sau có động tĩnh.
Không phải là rời đi.
Hình như, là đi về phía cô bên này.
Bước chân lảo đảo, mùi rượu cũng càng lúc càng gần.
Bàn tay Nguyễn Kỳ đặt trên nắp nồi cơm điện cứng đờ lại. Cô cảm giác mỗi lỗ chân lông trên người đều mở rộng ra, đồng thời, tinh thần cảnh giác nơi đáy lòng cũng bắt đầu dâng lên với tốc độ cao. Cô không biết anh tiến lên định làm gì, muốn uống nước, hay là đói quá muốn lấy chút gì ăn?
Cô đang mải nghĩ thì Nhiêu Tôn đã đứng ngay sau lưng, rồi từ phía sau ôm chặt lấy cô.
Cả người Nguyễn Kỳ cứng đờ.
Nhiêu Tôn vóc dáng cao to, ở trong lòng anh cô trở nên rất nhỏ bé. Thế nên, khi anh cúi đầu xuống, bờ môi cũng tìm đến gò má cô.
Một cảm giác nóng rẫy.
Giống như có ngọn lửa vùi sâu vào da thịt cô, bất kỳ lúc nào cũng có thể bốc cháy.
“Hạ Hạ, là em phải không…” Nhiêu Tôn sau khi say, lúc này lại vô cùng dịu dàng, cẩn trọng, ôm lấy cô nhưng không dám dùng sức, giống như hiểu nhầm mình đang nằm mơ, lại giống như ôm một món bảo bối trong lòng, nếu quá mạnh tay nó sẽ vỡ tan.
Cả người Nguyễn Kỳ cứng dữ dội, một tiếng “Hạ Hạ” rơi vào tai cô, ngọn lửa kia trở thành một lưỡi lửa phun người, khiến vành tai cô đau đớn, sau đó cơn đau này theo tai chạy xuống, thiêu cháy dạ dày và cả trái tim.
Không hiểu tại sao lại đau đớn đến thế.
Cơn đau không thể thở nổi, cũng lại là cơn đau bất lực.
Nhiêu Tôn như thực như mơ, cẩn thận thu chặt cánh tay lại, cọ má mình lên má cô: “Anh biết mà… Em sẽ quay về. Hạ Hạ… anh nhớ em, ngày nào cũng nhớ, cho dù em ở ngay bên cạnh, anh cũng nhớ.”
Hơi thở của Nguyễn Kỳ trở nên dồn dập, cô đột ngột cuộn chặt tay lại thành nắm đấm, quay ngược người đẩy anh ra: “Tôi không phải Hạ Trú!”
Nhiêu Tôn không đứng vững, lảo đảo lùi về sau hai bước. Ngước mắt lên thấy Nguyễn Kỳ đã ra khỏi bếp, anh sốt sắng, loạng choàng đuổi theo.
Nguyễn Kỳ vừa ra ngoài phòng khách, cánh tay đã bị Nhiêu Tôn ở phía sau kéo giật lại. Anh mơ màng say nhìn cô chằm chằm, biểu cảm dịu dàng ban nãy trở nên thận trọng: “Em định đi đâu? Định đi tìm anh ta chứ gì?”
Quả thực đã coi cô là Hạ Trú.
Nguyễn Kỳ tức giận đẩy anh.
Nhưng càng như vậy, Nhiêu Tôn lại càng kích động, giữ rịt cổ tay cô như một chiếc kìm, dáng vẻ như chỉ muốn bóp nát. Anh nghiến răng: “Anh không để em đi đâu.” Sau đó anh kéo cô vào lòng, giọng nói mềm hẳn xuống: “Đừng đi, em đừng đi…”
Nguyễn Kỳ bỗng chốc mềm lòng, trong trái tim bồng bềnh một cảm giác khác lạ khó diễn tả. Nhiệt độ cơ thể anh, sự dịu dàng của anh, lời khẩn cầu của anh, tất cả đều hóa thành một mầm cây, rơi vào trái tim cô và đâm chồi nảy lộc.
Nhiêu Tôn cúi đầu xuống hôn lên môi cô, động tình trong cơn say: “Hạ Hạ, anh yêu em, vẫn luôn yêu em.”
Nguyễn Kỳ như bị sét đánh, ngay sau đó là nỗi bi thương dâng trào. Phải, câu nói đừng đi của anh chung quy vẫn không phải để dành cho cô nghe. Cô một lần nữa đẩy anh ra, lạnh lùng quát: “Nhiêu Tôn, anh say rượu phát điên gì vậy! Anh nhìn tôi cho rõ đi, tôi không phải Hạ Trú!”
Ai dè Nhiêu Tôn đã say, một lòng nhận định chuyện gì sao một câu quát của Nguyễn Kỳ có thể ngăn cản được? Anh một lần nữa giữ chặt cổ tay cô, đồng thời đẩy cô ngã xuống sofa, rồi cả cơ thể to lớn nằm đè xuống, nghiến răng nghiến lợi: “Em chính là của anh!”
“Nhiêu Tôn, anh là đồ khốn!”
Sức mạnh của một người đàn ông đang say là rất lớn, sau vài lần chống cự, Nguyễn Kỳ cũng đã cạn sức, còn Nhiêu Tôn thì hứng thú bừng bừng…
Đêm lan khắp bầu trời.
Giống như bị đổ mực, che khuất mọi giãy giụa và la hét.
Sắc đen cuồn cuộn đất trời ấy, chính là bóng tối, ngay trước lúc bình minh..
Chương 296 : Phải ký, không muốn ký cũng phải ký
Tang lễ của Thai Quốc Cường được tổ chức không quá lặng lẽ, phàm những người từng hợp tác làm ăn kinh doanh đều có mặt đông đủ. Con trai con gái nhà họ Thai mặc đồ chịu tang, đáp lễ lần lượt từng vị khách tới chia buồn.
Trong số những người mặc áo xô đeo khăn tang đứng dưới linh đường, không có Nguyễn Kỳ.
Nguyễn Kỳ ngồi trong góc, mặc một chiếc váy đen, sắc mặt bình thản lạnh lùng nhìn mọi chuyện xung quanh, giống như là người trong cuộc, lại giống như đang phân ly tới một nơi nào khác. Nhiêu Tôn bái lạy di ảnh của Thai Quốc Cường, nhận đáp lễ của người nhà họ Thai xong thì ngồi xuống bên cạnh Nguyễn Kỳ. Anh ấy cũng mặc một bộ vest đen, sơ mi không còn là sắc màu tươi sáng mà chọn một chiếc màu lam sẫm, không thắt cà vạt.
Thân phận Thái tử gia của Kinh thành dĩ nhiên khiến không ít người muốn làm thân, nhưng những ai mang danh thiếp tới đưa đều bị khuôn mặt lạnh lùng của Nhiêu Tôn làm cho trống ngực đập thình thịch. Ai cũng biết Nhiêu Tôn bẩm sinh là một người cao ngạo bất kham, dĩ nhiên sẽ nhìn mọi chuyện bằng ánh mắt hờ hững. Chỉ có điều, họ không ngờ Nhiêu Tôn lại không nể mặt những người trong giới như vậy. Ngược lại, Cao Toàn đứng bên cạnh anh ấy thì tỏ ra khiêm tốn lễ độ, nói với từng vị khách rằng: Hôm nay là tang lễ của ông Thai, mong mọi người tôn trọng người đã khuất và thân nhân của họ.
Hạ Trú đi theo Lục Đông Thâm tới chia buồn, theo sau là Cảnh Ninh, tay ôm đồ viếng và một bó hoa cúc trắng.
Hạ Trú không mặc váy, cô mặc một chiếc sơ mi cổ nhỏ màu đen trung tính, một chiếc quần ống bó đậm màu, tóc buộc cao thành đuôi ngựa, trông rất phóng khoáng tuấn tú. Lục Đông Thâm ăn mặc đứng đắn, tuy cũng cùng một màu vest đen với Nhiêu Tôn nhưng chiếc sơ mi bên trong của anh màu đen tuyền, anh còn thắt một chiếc cà vạt màu tím đậm. Anh là một người rất trọng ngoại hình, dịp nào ăn mặc ra sao rất tỉ mỉ và kỹ lưỡng.
Cảnh Ninh ăn vận đơn giản, một chiếc váy công sở đi cùng một chiếc sơ mi đen, rắn rỏi đứng đắn. Cô ấy tiến lên dâng hoa và lời phúng viếng, sau đó lùi ra phía sau Lục Đông Thâm, cùng Hạ Trú và Lục Đông Thâm cúi đầu trước di ảnh Thai Quốc Cường.
Hai người đàn ông nổi bật nhất đều đã có mặt, không ít người bắt đầu không chịu ngồi yên.
Lục Đông Thâm nét mặt nghiêm nghị, ngoài người nhà họ Thai ra, anh không chào hỏi bất kỳ ai khác, anh nói một câu “Đừng quá đau buồn” với người thân sau đó dắt Hạ Trú tới tìm một chỗ thuận tiện để ngồi xuống. Cảnh Ninh đến đây cũng chỉ là đi theo Lục Đông Thâm bày tỏ lòng thương tiếc, sau khi viếng xong, cô ấy cũng rời đi trước.
Ánh mắt Nguyễn Kỳ dừng lại trên bóng lưng Cảnh Ninh, ban đầu cũng chỉ là một cái nhìn hờ hững thoáng qua, lát sau, cô ấy mới khẽ nhíu mày.
Con trai trưởng Thai Nghiệp Dương đại diện nhà họ Thai nói lời cảm ơn.
Đại khái vẫn chỉ là những câu từ đó, Hạ Trú không quá để tâm. Cô khẽ giật giật tay áo Lục Đông Thâm. Anh cúi đầu xuống, cô ghé vào tai anh thì thầm: “Xem ra ba anh em nhà họ Thai không chịu nhận Nguyễn Kỳ rồi, mặc đồ tang cũng không có phần của cô ấy.”
Lục Đông Thâm nhìn thẳng về phía trước, hạ thấp giọng trả lời: “Lúc này người nhà họ Thai muốn nhất là thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện.”
“Nguyễn Kỳ là chị của họ, đây là sự thật đã quá rõ ràng, không muốn thừa nhận cũng khó.” Hạ Trú khẽ nói.
Lục Đông Thâm trầm ngâm giây lát: “Thứ Nguyễn Kỳ muốn giành cũng chưa chắc là những thứ này. Cô ấy đến tham gia tang lễ, xem ra là đã đạt thành một số điều kiện với người nhà họ Thai.”
Hạ Trú hơi nghiêng đầu nhìn Nguyễn Kỳ, có phần đăm chiêu. Cô hiểu ý của Lục Đông Thâm. Mọi tâm tư của Nguyễn Kỳ lúc này đều dành cho mẹ, để thực hiện được di nguyện của mẹ mình, cô ấy không tiếc hy sinh mọi thứ. Thế nên, những vật ngoài thân cô ấy đều có thể từ bỏ, nhưng những gì cần mang đi cô ấy cũng sẽ không buông tay.
Có điều, cô ấy phải làm sao để đạt được?
“Đông Thâm.” Hạ Trú khẽ nhướng mày: “Anh có cảm thấy Nhiêu Tôn và Nguyễn Kỳ là lạ không?”
Lục Đông Thâm nhìn theo ánh mắt cô, đúng lúc bắt gặp cảnh Nguyễn Kỳ hằm hè trừng mắt với Nhiêu Tôn. Nhiêu Tôn cũng không chịu yếu thế, trừng lại, sau đó đứng lên ngồi dịch sang bên cạnh, mắt long sòng sọc như nhìn kẻ thù vậy.
“Cũng không lạ lắm.” Lục Đông Thâm nói: “Nhưng với tính khí của Nhiêu Tôn, so đo với một cô gái đến mức này cũng hơi kỳ lạ thật.”
Hạ Trú nghiêng đầu, tựa cằm lên vai anh, lẩm bẩm một câu khó hiểu: “Chắc chắn đã xảy ra chuyện gì rồi.”
…
Sau khi tang lễ kết thúc, Thai Nghiệp Dương tiễn khách khứa về hết mới bước vào phòng nghỉ phía sau linh đường.
Thai Tử Tân đến trước một bước, ngồi ngay gần cửa. Đối diện với cô là một người đàn ông ngồi tựa bên cửa sổ, cả người chìm trong quầng sáng ngược, sắc mặt lạnh lùng nghiêm nghị. Bên cạnh còn có một người đàn ông khác, cũng vô cảm như vậy. Sắc mặt Thai Tử Tân cũng không có quá nhiều thay đổi, nhưng sự khó xử trong ánh mắt rất dễ nhận ra.
Thai Nghiệp Phàm đứng trước ô cửa sổ bên cạnh. Cửa sổ mở toang, anh ấy đang hút thuốc, quay lưng về những người kia, nên không nhìn rõ biểu cảm.
Thai Nghiệp Dương bước vào cửa nhìn thấy cảnh này, trong lòng ít nhiều đã hiểu ra.
Lúc này Thai Tử Tân lên tiếng, nhìn người đàn ông đối diện: “Đây dẫu sao cũng là chuyện của riêng nhà họ Thai, Nguyễn Kỳ không ra mặt sao?”
Sao? Thân phận của Nhiêu Tôn tôi không đủ tư cách nói chuyện với mấy người à?” Nhiêu Tôn nhàn nhã gác chân trái lên chân phải, rút một điếu thuốc ra khỏi bao, ngậm lên miệng, rồi nghiêng đầu châm thuốc. Sau khi rít một hơi, anh từ tốn nhả khói rồi nói: “Nếu đã có mặt đông đủ thì bắt đầu đi, đừng lãng phí thời gian.”
Dứt lời, anh đánh mắt nhìn Cao Toàn đứng bên cạnh.
Cao Toàn lấy tập tài liệu trong túi công vụ ra, đặt lên bàn, đồng thời kèm theo một chiếc bút ký tên, sau đó lùi ra phía sau lưng Nhiêu Tôn.
Khuôn mặt Nhiêu Tôn như nhòe đi sau làn khói thuốc. Qua màu trắng xám, đôi mắt anh lạnh nhạt cao ngạo: “Đây là những gì trước đó chúng ta đã bàn bạc, ký tên đi.”
Thai Tử Tân nhìn tập tài liệu, ngập ngừng không động đậy.
Thai Nghiệp Dương đứng trước bàn, hai tay đút vào trong túi quần Âu, cũng không chịu cầm bút lên. Thai Nghiệp Phàm càng không có phản ứng gì, vẫn đứng đó hút thuốc lá một mình, giống như mọi chuyện xảy ra chẳng liên quan gì đến mình vậy.
“Tôn thiếu, làm việc đừng ức hiếp người quá đáng.” Thai Tử Tân lạnh lùng lên tiếng.
Nhiêu Tôn cười nhạt: “Ức hiếp sao? Rất xin lỗi, Nhiêu Tôn tôi chính là thích ức hiếp người ta. Tâm trạng tôi vui vẻ thì mọi người vui vẻ, tâm trạng tôi không vui vẻ thì muốn kéo ai xuống nước cũng hoàn toàn có thể. Giá cổ phiếu hiện tại của Trường Thịnh lên xuống thất thường, còn không đủ mạo hiểm và kích thích sao? Được thôi, mấy người có thể không ký, nhưng đừng trách tôi có nhã hứng chen vào một chân. Tới lúc đó, chí ít thị trường của Trường Thịnh tại Trung Quốc sẽ buồn lắm đấy.”
Thai Nghiệp Dương nheo mắt lại: “Tôn thiếu đang uy hiếp ư?”
“Tôi không được uy hiếp à?” Nhiêu Tôn ngửa người ra sau, gạt tàn thuốc: “Lúc bố của các người còn sống, tôi lịch sử nể vài phần, bây giờ còn bắt tôi khách khí với mấy người? Đến cả Lục Đông Thâm còn phải dè chừng Hoa Lực phần nào, mấy người có tư cách gì thương lượng ngang hàng với tôi? Ngoài ra, đừng tưởng các người giấu giếm chuyện Thai Quốc Cường chết trong phủ Thân vương là tôi phải nợ một ân tình. Tôi không phải Lục Đông Thâm, chuyện này tôi chưa tìm mấy người tính sổ đã là hời lắm rồi. Dám làm bẩn địa bàn của Nhiêu Tôn này, chán sống rồi phải không?”
Câu nói ấy khiến sắc mặt Thai Tử Tân và Thai Nghiệp Dương đều trắng bệch, cứng đờ lại.
Bên kia, Thai Nghiệp Phàm đã hút xong điếu thuốc, dập đi, sau đó tiến lên, thẳng thừng cầm tập tài liệu lên, đọc qua loa, chưa kịp ký tên xuống dưới đã bị Thai Tử Tân ngăn lại.
Nhiêu Tôn nhướng mày nhìn Thai Tử Tân, ánh mắt trầm đi ít nhiều.
Thai Nghiệp Phàm quay đầu nhìn Thai Tử Tân: “Thứ cô ta đòi cũng là phần thuộc về cô ta thôi. Vả lại, đây vốn là ý nguyện của bố, có gì phải phản đối chứ?”
Thai Tử Tân vẫn giữ rịt tay của Thai Nghiệp Phàm, nhìn thẳng vào Nhiêu Tôn: “Phần di sản của cô ta, cô ta có thể lấy, nhưng thi hài của bố tôi thì không được.”
Nhiêu Tôn rít một hơi thuốc, nhả khỏi về phía Thai Tử Tân, chống bàn tay đang kẹp điếu thuốc lên bàn, chậm rãi nói: “Mỗi chữ Nhiêu Tôn tôi viết trên tờ giấy này đều là ván đã đóng thuyền, nửa điều kiện cũng không được sửa đổi. Hôm nay mấy người phải ký, không muốn ký cũng phải ký.”
Chương 297 : Đừng hóng hớt nữa
Bên này, Thai Nghiệp Phàm đã định ký tên rồi, nghe xong câu nói đó, ánh mắt lại lạnh hẳn đi: “Sở dĩ tôi đồng ý ký tên, không phải vì sợ Tôn thiếu, mà vì tôn trọng ý nguyện của bố tôi lúc còn sống.”
Ban đầu, Nhiêu Tôn không để ý gì tới Thai Nghiệp Phàm, nghe xong câu này anh bật cười, quan sát Thai Nghiệp Phàm với vẻ hứng thú: “Ai nói cậu hai nhà họ Thai chỉ biết chơi bời đàn đúm? Lúc trước bị Lục Đông Thâm gài bẫy, nợ Đàm Diệu Minh một khoản tiền khổng lồ còn dám ngang nhiên ầm ĩ với Đàm Diệu Minh thì đâu phải dạng vừa? Hôm nay nhìn thấy vậy, quả thật có vài phần khí phách.”
Thai Nghiệp Phàm không tức giận mà nhìn Nhiêu Tôn: “Làm ăn trên thương trường không khác gì quan hệ ngoài xã hội, sông có khúc người có lúc, Tôn thiếu hà tất phải vội vã giậu đổ bìm leo vào lúc này.”
“Cho dù bây giờ tôi thật sự có suy nghĩ này, sau này khi lợi ích dính sáng, Trường Thịnh các người cần hợp tác với Hoa Lực thì vẫn phải hợp tác. Thế nên, giậu đổ bìm leo? Nhiêu Tôn này không rảnh.” Nhiêu Tôn tay kẹp điếu thuốc, đầu thuốc từ từ cháy, giống hệt với thái độ của anh, từ tốn chậm rãi. “Tôi ra mặt chỉ muốn nói với mấy người rằng, đừng ức hiếp Nguyễn Kỳ thân cô thế cô, từ nay về sau, chuyện của cô ấy chính là chuyện của Nhiêu Tôn này.”
Ánh mắt Thai Nghiệp Dương dừng lại trên khuôn mặt Nhiêu Tôn, hơi lạnh lẽo.
…
Xung quanh linh đường là một bãi cỏ nhân tạo khá rộng lớn, có bóng những người làm vườn đội mũ rộng vành đang cắt tỉa. Khi máy cắt cỏ chạy ngang qua, những âm thanh ầm ĩ vang lên, trong không khí dấy lên mùi xác cỏ tươi bị vùi dập.
Chính giữa bãi cỏ có đài phun nước, đang hoạt động, dòng nước bắn lên cao vài mét tạo thành một đường cong tuyệt đẹp. Giữa bóng nước là một bức tượng Quan âm cao gần hai mươi mét, tọa giữa đài sen được điêu khắc bằng hàn bạch ngọc nhìn xuống nhân gian. Trên đài sen còn khắc cả tên người quyên góp, người tu sửa.
Men theo bãi cỏ đi xuống chính là bãi đỗ xe ngoài trời. Số lượng xe không ít, có vài chiếc đã lục tục rời đi, hầu như đều là các vị khách tới tham gia tang lễ của Thai Quốc Cường, còn một vài người chung quy vẫn chưa đi, thế nên bãi đỗ xe vẫn khá tấp nập.
Hạ Trú không góp vui ở khu vực đó. Cô ngồi trên bậc thềm cách bãi đỗ xe vài mét. Những viên gạch xanh lát từng bậc thềm đều đã có thâm niên, thậm chí đã có những vết nứt. Bên trên thềm là từng hàng cây cổ thụ cao vút, bên dưới bậc thềm có thể nhìn thấy cảnh trong bãi đỗ xe. Bóng cây râm mát hắt xuống thềm, che khuất ánh nắng. Hạ Trú ngồi trên thềm cảm thấy rất nhàn nhã, ngắm nhìn Lục Đông Thâm bị mấy vị khách vẫn chưa chịu đi vây kín xung quanh.
Cuộc đời con người có ba buổi tụ tập lớn: Tiệc tùng, họp lớp, tang lễ, Lục Đông Thâm đều đã tham gia cả.
Còn mình Hạ Trú thảnh thơi, tự tại ngồồi ở đó, trong miệng vẫn còn ngậm cọng cỏ xanh. Lúc đứng ở trong phòng, cổ áo sơ mi vẫn còn cài cẩn thận. Bây giờ ra ngoài đã có phần nóng nực, cô bèn cởi cúc cổ ra, để lộ xương quai xanh tuyệt đẹp. Cần cổ lại dài, ánh sáng càng tôn lên làn da trắng trẻo trên cổ cô.
Cô ngồi ở đây đợi Nguyễn Kỳ. Lục Đông Thâm vốn dĩ định quay về xe hút điếu thốc, ai ngờ vừa xuất hiện trong bãi đỗ xe, đã có những kẻ muốn bắt chuyện xông tới, sau đó thì càng lúc càng đông.
Qua đám đông, Lục Đông Thâm đánh mắt nhìn về phía bên này. Hạ Trú đáp lại anh bằng ánh mắt yêu thương nhưng đành bó tay, sau đó ngồi chéo sang xem trò vui một cách vô tâm.
Khi Nguyễn Kỳ đi xuống, thấy Hạ Trú đang nhìn xuống dưới với vẻ say mê đắm đuối, cô ấy cũng ngó qua, sau khi nhìn rõ thì không nói gì mà ngồi xuống bậc thềm bên cạnh Hạ Trú. Nhưng cô ấy không thể ngồi thoải mái được như Hạ Trú, dẫu sao cũng đang mặc váy.
Cho tới khi Hạ Trú nhìn mãi thấy nhạt nhẽo, mới vặn vẹo cổ một chút. Không ngờ bên cạnh lại có một người đang ngồi, cô giật nảy mình, vỗ ngực kiềm chế cảm xúc: “Sao không có chút động tĩnh nào vậy?”
Nguyễn Kỳ tảng lờ thái độ giật đùng đùng của cô: “Từng làm ma nên quen rồi.”
Hạ Trú mất một lúc để thở lại một cách bình thường rồi hỏi cô ấy: “Bây giờ tình hình thế nào?”
“Cô cũng nghe nói rồi à?” Nguyễn Kỳ biết cô hỏi chuyện gì.
Hạ Trú hất hàm về phía Lục Đông Thâm: “Có anh ấy, rất nhiều chuyện tôi cũng biết luôn.”
Nguyễn Kỳ vươn chân về phía trớớc, sắc mặt còn nhợt nhạt hơn thường ngày vài phần. Tuy rằng cô ấy không nói gì, nhưng Hạ Trú có thể nhìn ra được cảm xúc đau thương trong đôi mắt cô ấy. Cô ấy lên tiếng: “Nếu ông ta có thể được chôn chung cùng mẹ tôi, tôi nghĩ mẹ ở trên thiên đường cũng được an ủi.”
“Người chết rồi như ngọn đèn tắt.” Rất lâu sau, Hạ Trú mới nói nửa câu.*
*Nửa câu còn lại: Người đi như trà nguội.
Nguyễn Kỳ là người thông minh, dĩ nhiên có thể hiểu được ý tứ ở nửa câu chưa nói của cô: “Cô nghĩ tôi sẽ không giành được tro cốt của ông ta đúng không?”
“Chuyện này không hề dễ dàng.” Hạ Trú khẽ thở dài.
Cô ấy đúng là con gái của Ngô Trùng, nhưng ngoài cô ấy ra, Ngô Trùng còn ba người con khác. Cho dù lúc đó Ngô Trùng đã sửa đổi di chúc thì nhà họ Thai vẫn có thể phản bác lại với lý do người lập di chúc tinh thần không ổn định. Vả lại, chuyện này nếu để người ngoài biết thì thể diện nhà họ Thai biết giấu đi đâu?
Nguyễn Kỳ nhìn về một nơi xa: “Nhiêu Tôn đã làm giúp tôi rồi.”
“Anh ấy?” Hạ Trú sửng sốt ít nhiều.
“Anh ta nói anh ta có cách.” Nguyễn Kỳ nói nhẹ nhàng: “Bảo tôi cứ đợi là được.”
Hạ Trú cất biểu cảm bất ngờ của mình đi, nhìn Nguyễn Kỳ, trong đôi mắt là sự thăm dò và mờ ám. Nguyễn Kỳ quay về, thấy cô cứ nhìn mình như vậy, ít nhiều không tự nhiên: “Làm sao vậy?”
“Cô và Nhiêu Tôn đúng là yêu nhau lắm cắn nhau đau đấy.” Hạ Trú nói một câu.
Nguyễn Kỳ lạnh lùng hừ một tiếng: “Không có yêu nhau lắm, chỉ có cắn nhau đau.”
“Người ta đã giúp cô đi làm một chuyện gai góc như vậy rồi còn bảo là không yêu nhau lắm sao?”
Nghe xong câu nói này, trong mắt Nguyễn Kỳ có thêm một thứ gọi là “bừng bừng phẫn nộ”. Cô ấy nghiến răng: “Anh ta hổ thẹn với lòng, không giúp tôi anh ta không biết ngại sao?”
Hạ Trú nghe xong câu này, nghĩ bụng trong này chắc chắn có vấn đề. Cô bèn gạn hỏi: “Sao bỗng dưng lại hổ thẹn với lòng?”
Cô vừa dứt lời, từ phía sau bất ngờ có ngờời đánh lên đầu cô một cái, ngay sau đó một giọng nói vang lên: “Ở cạnh Lục Đông Thâm không học được thứ gì khác, ngược lại học thói hóng hớt phải không?”
Hạ Trú quay đầu lại, là Nhiêu Tôn.
Anh đứng trên bậc thềm, cái bóng cao lớn che chắn hoàn toàn những quầng sáng lốm đốm từ các kẽ lá.
Hạ Trú né tránh khỏi tay anh, gào lên: “Còn mặt mũi nói tôi à? Chẳng phải anh cũng “gần mực thì đen” đó sao, đi đường cũng không có tiếng động.”
Nguyễn Kỳ đứng lên nhìn Nhiêu Tôn. Vì cách nhau một bậc thềm, nên chiều cao của họ cách nhau một khoảng, khiến Nhiêu Tôn luôn có cảm giác cao cao tại thượng. Hạ Trú không đứng lên, mà co chân lại, chống cánh tay lên đầu gối, tay tựa cằm, biểu cảm kinh điển của người ngồi đợi câu chuyện.
Nhiêu Tôn không né tránh Hạ Trú mà ra hiệu cho Cao Toàn đứng sau. Sau khi đưa tập tài liệu cho Nhiêu Tôn, Cao Toàn đón được ánh mắt anh, cũng rời đi trước. Nhiêu Tôn đưa tập tài liệu cho Nguyễn Kỳ, Nguyễn Kỳ nghi hoặc, đón lấy và mở ra.
Trong lúc cô ấy xem, miệng Nhiêu Tôn cũng không rảnh rỗi: “Tôi nói cô là đồ ngốc phải không? Lấy di sản bố cô để lại đổi lấy hài cốt của bố cô? Tài sản đó là bố cô để lại cho cô, cô lấy cũng là lẽ đương nhiên.”
Nguyễn Kỳ đọc rất nhanh, cũng vì phần tài liệu này không quá dài. Cô ngẩng đầu, vẻ khó chịu: “Anh bắt họ ký bản cam kết?”
“Phải.” Nhiêu Tôn đút hai tay vào túi quần: “Bản cảm kết sẽ tự nguyện thực hiện đúng di chúc. Đây vốn là những gì thuộc về cô, nên lấy vẫn phải lấy. Cô tưởng cô từ bỏ quyền thừa kế di sản, chỉ muốn lấy hài cốt là họ sẽ đội ơn cô à? Não bị kẹp cửa rồi chắc?”
Nguyễn Kỳ nghiến răng nhìn anh: “Nhiêu Tôn, anh dựa vào đâu mà tự quyết định thay tôi? Tiền của ông ta tôi không thèm, nếu không phải vì mẹ tôi, đến cả xác của ông ta tôi cũng không thèm!”
Nhiêu Tôn giơ tay búng lên trán cô ấy một cái: “Không biết tốt xấu hả? Cô còn trẻ tuổi như vậy, định ngồi hít hương núi mà sống à? Có khoản tiền này, cô làm gì chẳng được? Ngoài ra, cô đã đọc điều kiện bổ sung chưa? Tôi giành cả cho cô căn biệt thự của nhà họ Thai ở Bắc Kinh rồi.”
“Cái gì?” Nguyễn Kỳ sửng sốt, một lần nữa lật lại tài liệu, bấy giờ mới phát hiện ra phía sau bản cam kết còn có một điều kiện bổ sung. Ban nãy cô ấy chỉ mải tức giận, không đọc hết. “Tôi không cần!” Cô ấy tức giận nhét tập tài liệu vào lòng anh.
“Cần chứ, sao lại không cần?” Hạ Trú thực sự không nhìn nổi nữa, bèn dúi tập tài liệu vào tay Nguyễn Kỳ: “Cô có biết giá nhà ở Bắc Kinh bây giờ đắt đến mức nào không? Cô chưa từng đến căn biệt thự đó đúng không. Tôi đến rồi. Ông trời ơi, quả thực là đào nguyên cõi trần, cô phát tài rồi. Nếu cô thật sự không muốn sống ở đó thì bán lại, số tiền ấy cũng đủ để cô sống ba đời rồi.”
Sắc mặt Nguyễn Kỳ rất khó coi: “Tự tôi có tay có chân, tôi không tiêu tiền bẩn thỉu!”
Sắc mặt Nhiêu Tôn cũng không khá hơn là bao, anh lạnh lùng nói: “Trong di chúc, bố cô nói rõ muốn cô về nhậm chức tại Trường Thịnh, với cá tính của cô chắc chắn là không đến rồi, thế nên chi bằng đổi lấy căn nhà cho công bằng với họ. Nguyễn Kỳ, cô nhớ lấy, thứ bẩn thỉu trên đời không phải tiền bạc, chỉ có con người thôi.”
Trong lúc ba người họ nói chuyện, Lục Đông Thâm đã thoát khỏi đám người kia, đứng ngay trên bậc thêm bên dưới Hạ Trú, nhưng vì có ưu thế chiều cao, anh vẫn cao hơn Hạ Trú một cái đầu. Anh nhìn thấy tập tài liệu trong tay Nguyễn Kỳ, ít nhiều cũng hiểu.
Hạ Trú nói: “Nguễn Kỳ, bây giờ cũng rất tốt, có tiền rồi, có nhà rồi, bố mẹ cô cũng được hợp táng, ba việc đều hoàn hảo.”
Nguyễn Kỳ ra sức cắn môi: “Những gì tôi cần chưa bao giờ là mấy thứ này! Nhiêu Tôn, tôi không cần anh làm nhiều như vậy!”
“Cô nghĩ tôi muốn làm chắc?” Nhiêu Tôn không vui: “Tôi thấy cô đáng thương, cô quạnh một mình thôi! Còn lại phụ nữ tâm địa độc ác như cô, trên đời cũng chỉ có tôi chấp nhận bỏ công sức uổng phí thôi!”
“Anh mắng ai tâm địa độc ác?” Nguyễn Kỳ bùng nổ: “Loại dê xồm như anh còn mặt mũi nói người khác à?”
“Tôi dê cô gì rồi?” Nghe xong câu này, Nhiêu Tôn càng thêm bực bội: “Tôi dê được cô chưa? Nguyễn Kỳ, tôi nói, cô có phải âm binh ông trời phái xuống để trị tôi không vậy? Nhiêu Tôn tôi sống đến từng này tuổi chưa gặp người phụ nữ nào thâm độc như cô, chuyện gì cũng dám làm!”
Nguyễn Kỳ kiềm chế lại, cười khẩy: “Thâm độc? Nhiêu Tôn, tôi nói cho anh biết, nể tình anh từng giúp đỡ tôi nên tôi nhịn, còn có lần sau, tôi sẽ không chỉ khiến anh kêu cả đêm đơn giản vậy đâu!” Dứt lời, cô ấy quay người bỏ đi.
Nhiêu Tôn tức đến tái mặt.
Ngược lại là Hạ Trú, càng nghe càng thấy thú vị. Ai dè cô bị kẻ không thức thời Lục Đông Thâm kéo đi rồi nói: “Đi thôi, đừng có hóng hớt!”
Hạ Trú sao có thể bỏ qua màn kịch vui này, hai mắt cô sáng lên như hai viên kim cương vậy, nửa người vẫn còn ngồi bệt đó chưa chịu đi ngay: “Nhiêu Tôn, cô ấy làm gì anh hả? Có thể khiến anh kêu cả đêm, tôi ít nhiều cũng đoán ra được một chút đấy.”
Nhiêu Tôn xấu hổ khó chịu, hậm hực trừng mắt nhìn Hạ Trú.
Lục Đông Thâm thẳng từng bế bổng Hạ Trú lên, đi thẳng.
Chương 298 : Cô gái quý như vàng
Suốt cả kỳ nghỉ Quốc khánh là khoảng thời gian Trường Thịnh lung lay. Đối với Hoa Lực và Skyline, dự án phủ Thân vương đang được tiến hành tuần tự. Ngoài ra, dự án thương hiệu H tại khu vực châu Á của Skyline cũng đang khẩn trương chuẩn bị và bắt đầu cho buổi họp báo ra mắt sản phẩm mới.
Còn đối với Hạ Trí, kết thúc dịp lễ Quốc khánh này, cũng có nghĩa quan hệ giữa cô và Lục Đông Thâm sẽ bước sang một trang mới.
Đây là suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu Hạ Trú sau khi cô tỉnh giấc, mở mắt ra. Bởi vì đêm trước đó, cô nằm ngủ trong vòng tay của Lục Đông Thâm, sau đó đã thực sự mơ thấy đám cưới giữa cô và anh, cực kỳ náo nhiệt. Cho đến khi tỉnh lại, khóe miệng cô vẫn còn rướn lên.
Lúc ăn sáng, Lục Đông Thâm nói với cô: “Hôm nay, mọi tài liệu liên quan đều sẽ tới. Em đi muộn một chút, ký nhận xong xuôi rồi hãy tới phòng thực nghiệm.”
Hôm nay Hạ Trú không định tới công ty. Sản phẩm mới sắp ra mắt rồi, cô cần làm bước kiểm tra cuối cùng. Nghe xong, Hạ Trú bất ngờ nhớ tới giấc mơ đêm qua, nhưng vẫn cố hỏi: “Tài liệu gì vậy? Sao không gửi thẳng tới công ty?”
Lục Đông Thâm cầm dao dĩa cắt xong miếng bánh sandwich, mỉm cười nhìn cô: “Em nói xem là tài liệu gì?”
“Em không biết, từ sáng tới tối anh có lắm tài liệu vậy mà.” Hạ Trú cúi xuống uống sữa, nhưng trái tim thì đang đập thình thịch dữ dội.
Lục Đông Thâm cười ung dung, cố tình nói trắng ra: “Tài liệu để có thể kết hôn với em, còn tất cả những hợp đồng gốc các khoản đầu tư của anh, động sản và bất động sản, coi như là tình hình tài chính cá nhân của anh. Thế nên gửi về nhà là thích hợp nhất, người ký nhận và người bảo quản là vợ anh cũng thích hợp nhất.”
“Gửi quãng đường xa xôi từ cơ quan ủy thác về đây chỉ để tìm người giữ hộ thôi à.”
Lục Đông Thâm uống một ngụm trà sáng, cười nói: “Bà Lục chưa nghe đến câu tài sản trong thời kỳ hôn nhân của vợ chồng là tài sản chung sao? Đương nhiên, nếu bà Lục muốn nuốt trọn hay nắm giữ quyền hạn tối cao quản lý tài sản, thì người làm chồng như anh cũng không có ý kiến gì.”
Hạ Trú cảm thấy trái tim mình sắp bật nhảy ra khỏi cổ họng đến nơi rồi, mặt cũng nóng bừng. Nhưng cô quy kết cho việc nhiệt độ hôm nay tăng cao, cô hắng giọng: “Tiếng bà Lục của anh gọi càng ngày càng thuận miệng rồi, hai chúng ta một là chưa tổ chức đám cưới, hai là chưa đăng ký kết hôn, ai là bà Lục của anh?”
“Anh đã đặt lịch chín giờ sáng ngày mai.” Lục Đông Thâm giơ tay lên xem giờ: “Nói chính xác là còn 25 tiếng 10 phút nữa em sẽ trở thành vợ chính thức của anh, trở thành bà Lục trong lời anh nói.”
Hạ Trú kinh ngạc: “Ngày mai? Đăng ký?”
“Phải.”
“Vì sao lại là ngày mai?”
“Vì sao không thể là ngày mai?” Lục Đông Thâm hỏi ngược lại: “Giấy tờ dùng cho đăng ký cũng đã chuẩn bị đầy đủ rồi, bà Lục còn định đợi đám tình địch tới gây rối à?”
Hạ Trú phì cười, sửa lại một câu: “Xét về tình địch, chắc là anh thua em rồi? Em còn sợ gặp phải tình tiết liên minh tình địch ghi thù báo hận trong đám cưới đấy.”
Lục Đông Thâm cười khẽ: “Đây là đám cưới đầu tiên, cũng là đám cưới cuối cùng của anh, kẻ nào dám làm loạn, anh sẽ liều mạng.”
Câu nói ấy khiến lòng Hạ Trú ngọt ngào, cô nói thẳng: “Nhưng ngày mai là sinh nhật anh, em đã lén lút chuẩn bị sinh nhật cho anh rồi.” Ngày đầu tiên sau dịp Quốc khánh chính là sinh nhật của anh. Sau khi xem chứng minh thư của anh rồi cô mới biết, lại sợ ngày tháng sai sót nên cô còn chứng thực lại với Dương Viễn lần nữa.
Dương Viễn rất thẳng thắn, có lẽ vì cô gái anh ấy ưng ý vẫn chưa theo đuổi được, một lòng coi cô như phao cứu sinh, thế nên về thái độ rất hợp tác: Không sai, chính là ngày mùng 8 tháng 10, đã định sẵn là có số lao động, sinh nhật vào đúng ngày cả nước đi làm, một nam Thiên Bình điển hình.
Nam Thiên Bình, Hạ Trú chỉ từng gặp nữ Thiên Bình, thành viên VIP của Hội những người ưa diện mạo. Nhưng nếu nhìn thái độ chau chuốt diện mạo hằng ngày của Lục Đông Thâm, chắc là anh cũng rất hợp với tính xấu của Thiên Bình, hoặc bầu anh làm hội trưởng luôn cũng không quá đáng.
Thế là, cô đã rất muốn tổ chức cho anh một buổi sinh nhật. Bạn bè không cần nhiều, trò chuyện được là tốt nhất, không cần quá long trọng, bởi vì bản thân Lục Đông Thâm cũng sợ ồn ào.
Lục Đông Thâm quả thực không ngờ cô lại làm những việc này, anh hơi sững người giây lát, sau đó bật cười, nụ cười ấm áp như gió xuân tháng ba, lại như bầu trời sao đêm hạ, có chút cưng chiều, có phần yêu thương xen lẫn cảm động. “Em định tổ chức sinh nhật cho anh?”
“Đương nhiên rồi, còn có chủ đề nữa.” Đối với chuyện này, Hạ Trú là điển hình cho kiểu người không giữ được chuyện gì trong bụng: “Em đã nghĩ rất lâu rồi, nghĩ đến độ não có tế bào chết rồi, sinh nhật em em còn chưa cẩn thận như vậy đâu.”
“Sinh nhật em để anh cẩn thận là được rồi.” Lục Đông Thâm kéo tay cô qua, đặt bên môi dịu dàng: “Như vậy cũng rất tốt, sinh nhật em anh cầu hôn với em, đến sinh nhật anh em và anh đăng ký kết hôn, ý nghĩa biết bao.”
“Vậy sau này mỗi năm kỷ niệm ngày cưới đều là sinh nhật anh, anh cũng không nhọc công nhớ ngày tháng nữa, quá rảnh thì có.”
Lục Đông Thâm nói: “Vậy thì kỷ niệm ngày cưới có thể tính vào hôn lễ.”
“Hôn lễ… Noel?” Bấy giờ Hạ Trú mới lẩm nhẩm tính rồi phát một cái lên mu bàn tay anh: “Lục Đông Thâm, anh đúng là cáo già giảo hoạt. Dù là ngày đăng ký kết hôn hay ngày cưới đều dính líu tới những dịp lễ, hoặc là sinh nhật anh, hoặc lẽ Noel, ngày nào cũng hời cho anh.”
Lục Đông Thâm trở ngược tay lại nắm lấy tay cô, đan hai bàn tay vào nhau: “Hời chỗ nào? Em là cô gái anh phải dùng toàn bộ tài sản của mình mới cưới được về, đắt lắm đấy.”
Vì kế hoạch của Hạ Trú bị lộ ra nên sáng nay trông tinh thần của Lục Đông Thâm rất phấn chấn. Trước khi đi làm, anh còn hỏi cô sinh nhật có chủ đề gì. Cô quyết giữ lại bí mật cuối cùng không nói ra, đứng trước cửa, tặng anh một nụ hôn quý như vàng, sau đó đẩy anh ra ngoài.
Hơn mười giờ sáng, tài liệu được chuyển đến.
Hóa ra là nguyên một chiếc hộp, chỉ nhìn hộp thôi đã thấy rất giá trị rồi, chưa kê đến toàn bộ các hợp đồng đánh số thứ tự và đầy đủ hồ sơ tư liệu cá nhân của anh bên trong. Hạ Trú phải chống tay vào cạnh cửa mới không ngã bệt ra đất. Cô run tay chụp ảnh lại cho Lục Đông Thâm, kèm theo một câu nói: “Ông Lục, có phải khoa truơng quá rồi không?”
Cô những tưởng chỉ có vài tập tài liệu mà thôi. Bây giờ cô cần phải khóa tất cả chỗ này vào trong hộp bảo hiểm sao?
Chẳng mấy chốc, Lục Đông Thâm đã trả lời lại tin nhắn: Bà Lục, quen rồi sẽ ổn.
Bên này cô vừa thu dọn xong tài liệu thì bên kia Nguyễn Kỳ đã gọi điện thoại tới, muốn mời Hạ Trú tới căn nhà của nhà họ Thai một chuyến, tiện thể cùng ăn trưa.
Đó là căn biệt thự đã thuộc về Nguyễn Kỳ, bị Nguyễn Kỳ tùy tiện gọi thành “căn nhà” quả thực cũng giảm bớt giá trị của nó. Tuy rằng Hạ Trú chỉ mới đến đó một lần nhưng vẫn khá nớ đường, vì ấn tượng quá sâu sắc. Cô đã từng ngồi trong vườn của căn biệt thự đó thưởng trà cùng Hà Tư Nghi, sau đó phát hiện ra điểm bất thường trong mỹ phẩm của bà ta.
Cô chẳng qua tới đây giúp đỡ Nguyễn Kỳ.
Nói theo lời của Nguyễn Kỳ thì cô ấy chẳng có bạn bè gì, người duy nhất có thể nghĩ đến đồng thời có chút quan hệ với “ông ta” chính là cô. Ông ta mà Nguyễn Kỳ nói chính là Ngô Trùng. Hạ Trú chưa bao giờ nghe thấy cô ấy gọi một tiếng bố, mỗi lần gọi Ngô Trùng, cô ấy đều xưng ông ta. Nhưng lúc ở phủ Thân vương, cô ấy đã từng điên rồ và tuyệt vọng như vậy, Hạ Trú biết, thật ra trong lòng cô ấy đã thừa nhận thân phận của ông ta.
Có lẽ, những lúc không có ai bên cạnh, cô ấy từng gọi ông ta là “bố”, hoặc có lẽ, ở trong trái tim đã thầm lẩm nhẩm hàng ngàn lần rồi.
Mọi đồ đạc trong biệt thự đều được Nguyễn Kỳ gói lại gọn gàng. Nói là tới dọn dẹp giúp, chi bằng nói là tới trò chuyện với Nguyễn Kỳ. Nguyễn Kỳ nói với Hạ Trú rằng cô ấy đã quyết định xong sẽ làm gì với tro cốt của ông ta và mẹ mình rồi.
Hạ Trú hỏi cô ấy định chôn cất hai người họ ở đâu. Cô ấy nói: Rắc cốt xuống sông lớn biển lớn, sau đó họ sẽ theo dòng nước đi ngắm nhìn giang sơn sông núi. Đây là chuyện mẹ cô ấy vẫn luôn muốn tực hiện, cũng là lời hứa của ông ta dành cho mẹ, rằng sẽ đưa bà đi ngắm cảnh đẹp khắp thế gian.
Không có phần mộ sẽ không có vướng bận, Nguyễn Kỳ nói mình vốn là một hạt cát giữa trời đất này, không vướng không bận.
Sự rũ bỏ ấy quả thực khiến người ta đau lòng.
Trên đời làm gì có người nào không chút vướng bận, nếu thật sự có, họ cũng là những người cô độc mà thôi.
Hạ Trú lại hỏi cô ấy sau này có dự định gì. Cô ấy ngẫm nghĩ rồi nói: Vẫn cứ làm người cung cấp nguyên liệu thôi, mọi chuyện để tùy duyên phận.
Nửa câu nói sau, Hạ Trú cảm thấy giống như cô ấy đang nói mình và Nhiêu Tôn vậy…
Chương 299 : Cô gái đó tôi nhớ rất rõ
Nguyễn Kỳ không có ý định vào sống ở căn biệt thự đó. Một người cung cấp nguyên liệu như cô ấy đã sớm quen với những tháng ngày bôn ba khắp nơi, đâu có chuyện “định cư lâu dài” ở một nơi nào đó? Không ít những đồ đạc cá nhân trong biệt thự đều đã được công ty chuyển phát nhanh lấy đi. Nguyễn Kỳ gửi tất cả tới cho Thai Tử Tân.
Bận rộn xong những việc này cũng đã tới trưa.
Hai người tìm đại một quán nhỏ, vừa có một tốp dân văn phòng ra về nên quán cũng yên ắng hơn nhiều. Hai người gọi hai món mặn một món canh, cộng thêm hai phần cơm trắng. Trong quán có loại rượu nếp tự ủ, Hạ Trú trông thấy là thèm bèn gọi một cốc nhỏ. Cô rót cho Nguyễn Kỳ một chút nếm thử, Nguyễn Kỳ chau mày lắc đầu ngoai ngoải, nói mình thật sự không quen uống loại rượu với nồng độ không cao không thấp kiểu này, còn nói thẳng cảm giác khá tệ. Cô ấy nói với cô: “Sớm biết cô thèm rượu, tôi cũng ủ một ít rượu hoa quả, lát nữa cô về tiện thể quay lại chỗ tôi cầm theo một ít.”
Hạ Trú không ngờ cô ấy cũng thích ủ rượu, nhất thời cảm thấy giữa hai người họ càng lúc càng có điểm chung.
Nguyễn Kỳ điềm nhiên không cùng Hạ Trú uống rượu mà gọi một cốc nước hoa quả tươi ép.
Mấy món ăn của quán này làm cũng khá hợp khẩu vị, có điều người phục vụ lại đặt cốc nước hoa quả nhầm chỗ, đặt ngay trước mặt Hạ Trú. Nguyễn Kỳ giơ tay với lại cốc nước của mình. Hạ Trú cười nói: “Chẳng thà cùng tôi uống chút rượu nếp còn hơn, ít nhất thì cũng được ủ bằng toàn gạo nếp. Còn cốc của cô chỉ có nước và hương liệu, đường tổng hợp mà ra.”
Nguyễn Kỳ sững người, bê lên nếm một ngụm rồi tỉ mỉ nhấm nháp: “Không cảm nhận thấy mà.”
“Có thể để cô cảm nhận được sao?” Hạ Trú rót cho cô ấy một cốc nước: “Bây giờ mấy người làm ăn có ai thật thà đâu. Cũng không biết người này suy nghĩ thế nào, vì chút lợi ích mà bán rẻ lương tâm, đáng không?”
Tuy Nguyễn Kỳ uống vào không cảm nhận được, nhưng cũng biết được bản lĩnh của Hạ Trú, thế nên cũng không dám uống nữa, đổi sang nước lọc. “Cô tưởng khách hàng nào cũng có một chiếc mũi thính như cô sao? Lừa được ai thì lừa thôi.”
“Ức hiếp người khác thì cũng phải có kỹ thuật, ví dụ như cô đối với Nhiêu Tôn, có thể khiến anh ấy tức giận đến mức đó, chắc cô cũng đã giáo huấn anh ấy không ít.” Hạ Trú nhấp một ngụm rượu: “Nói xem nào, đằng nào cũng đang rảnh mà.”
Nguyễn Kỳ nhìn cô, nở nụ cười không chính không tà: “Chẳng trách thoải mái đến giúp tôi thu dọn đồ đạc như vậy, chắc vẫn đang ôm tâm trạng hóng chuyện. Chẳng phải hôm đó cô đã đoán ra được ít nhiều sao, có cần phải hỏi tận gốc rễ nữa không?”
Hạ Trú tay cầm ly rượu, thong dong dựa người ra sau ghế, cực kỳ thoải mái: “Tối hôm nọ, Lục Đông Thâm quay về nhà và nói anh ấy cùng Nhiêu Tôn đã đi tiếp các vị lãnh đạo thành phố, nói Nhiêu Tôn sắp uống đến nằm gục ra bàn rồi. Tôi suy đoán rằng, loại canh giải rượu được cô pha chế ra chắc chắn không dễ uống gì, hơn nữa còn là thứ hiếm gặp trên thị trường. Nhiêu Tôn từ nhỏ đã như cậu chủ quý báu, dạ dày cực kỳ nhạy cảm, uống xong thứ của cô chưa biết chừng lại lăn lộn ra giữa nhà, nói chi tới việc kêu gào suốt cả đêm.”
“Đối với người bình thường mà nói, đó đích thực là thứ không hay gặp. Nhưng đối với một người trong nghề như cô, tôi nói là cô biết ngay.” Nguyễn Kỳ uống một ngụm canh: “Nho khô phương Đông.”
Hạ Trú sững người rồi lập tức bật cười: “Thứ đó mà cô cũng có thể tìm được, cô cũng giỏi thật đấy.”
Nho khô phương Đông, loại thực vật ở thành phố khó nhìn thấy nhưng lại tung hoành ở vùng nông thôn, ngoại hình kỳ dị, ngoằn ngoèo uốn lượn, vỏ màu nâu, cực kỳ khó nhìn. Khi tước lớp vỏ ngoài cong queo ấy ra, quả bên trong to khoảng bằng hạt đậu Hà Lan, rất cứng. Khi ở Thương Lăng, Hạ Trú thường xuyên nhìn thấy, có điều người dân bản địa lại gọi nó là “long trảo”. Vì lượng đường nho và độ chua bên trong quả khá cao nên nó có thể thanh lọc huyết quản, thế nên người bản địa cũng dùng nó để giải rượu.
Có thể ăn sống, cũng có thể đun sôi, hoặc thêm một số nguyên liệu chính để làm một nồi canh giải rượu có mùi vị cũng được.
Những người cao tuổi ở Thương Lăng thi thoảng cũng sẽ ăn một ít nho khô vì thành phần kiềm lúa mỳ trong nho khổ rất có tác dụng đối với việc hạ huyết áp.
“Nhiêu Tôn thường xuyên phải tiếp khách, tuy rằng bình thường không uống mấy, nhưng cũng không thể nói là không uống giọt nào. Thế nên tôi cũng chuẩn bị trước một số nguyên liệu giải rượu.” Nói tới đây, Nguyễn Kỳ bổ sung một câu: “Tối đó tôi bỏ đầy đủ nguyên liệu. Ngoài nho khô ra, còn có tròng mắt dê gián ròn rồi nghiền thành bột nấu chung với nho khô, mùi vị có hơi ghê một chút, nhưng công hiệu giải rượu sẽ nhanh hơn chỉ có nho khô nhiều.”
Lúc cô ấy nói câu này, Hạ Trú đang xiên một miếng thịt dê bỏ vào miệng. Nghe xong, miệng thịt ấy cứ nằm trong miệng cô, không lên không xuống được. Rất lâu sau, cô bỗng nhiên cảm thấy ghê, vội vàng rút khăn giấy nhổ ra. Cô nhìn Nguyễn Kỳ chằm chằm: “Tròng mắt dê, cô cũng ác quá đi.”
Cô biết tròng mắt dê có công hiệu giải rượu, nhưng người Trung Quốc chưa bao giờ dùng thứ đó làm canh giải rượu. Nghĩ đại cũng biết Nguyễn Kỳ đã cho Nhiêu Tôn uống một bát canh giải rượu tanh tưởi đến mức nào.
“Tôi cũng chỉ muốn tốt cho anh ta thôi, say rượu cũng đâu có sung sướng gì. Ai mà biết được dạ dày của anh ta công tử đến thế. Người ta uống loại này cùng lắm chỉ nôn một lần, đau bụng một chút là hết. Anh ta thì hay rồi, nôn cả buổi tối, bụng còn đau đớn lăn lê khắp nhà. Qua đây tôi cũng có kinh nghiệm.” Nguyễn Kỳ uể oải, ngước mắt nhìn Hạ Trú, ánh nhìn sâu xa: “Thế nên, cô cũng hiểu anh ta lắm.”
Sao Hạ Trú lại không nghe ra chút chua xót trong lời nói của Nguyễn Kỳ? Cô khẽ cười: “Anh ấy cũng được coi như một nửa người thân của tôi rồi, có thể không hiểu được sao? Có vài chuyện của anh ấy do bố mẹ anh ấy nói với tôi. Nhiêu Tôn ưa sĩ diện, chẳng bao giờ nói với tôi mấy chuyện này đâu.”
Nguyễn Kỳ cụp mắt xuống, khẽ buông một câu: Thật tốt.
Buột miệng nói ra câu này chính bản thân cô cũng cảm thấy hoang mang. Phải, vì sao phải nói vậy, nhưng đúng là cô cảm thấy thật tốt. Cái tốt khiến người ta ngưỡng mộ, cả cái tốt khiến người ghen tỵ.
Cô cảm thấy, phần nhiều là hụt hẫng.
Nhưng cô cho rằng, không chỉ là hụt hẫng. Vì sao tối đó cô lại phẫn nộ? Thậm chí kích động tới mức định giết người?
Tối đó Nhiêu Tôn hừng hực khí thế, nhưng cái tên rơi vào tai cô lại là Hạ Hạ. Cái tên này bật ra khỏi miệng anh thâm tình tới mức khiến người sửng sốt thất thần, nhưng lại làm trái tim cô đau đớn.
Men rượu có thể khơi dậy những tình cảm sâu nặng tận đáy lòng, cũng có thể kích thích những khao khát đằng sau phần tình cảm sâu sắc ấy. Anh giống như một con thú sổ lồng, lôi kéo chiếc sơ mi của cô. Giây phút đó cô đã nghĩ mọi chuyện sẽ kết thúc như vậy.
Có điều, không ngờ thuốc giải rượu lúc trước anh uống lại phát huy tác dụng. Đương nhiên, không phải là giải chỗ rượu của anh mà làm dạ dày anh quặn thắt, liên quan tới cả tâm trạng và những hành vi kích động của anh.
Và thế là, anh không kiểm soát được… nôn đầy người cô.
Sau đó, Nhiêu Tôn bắt đầu khởi động cảnh tượng lăn lông lốc suốt cả đêm.
Có lúc Nguyễn Kỳ nghĩ, nếu tối đó thật sự để anh được như ý, sau khi tỉnh dậy anh sẽ đối mặt với cô thế nào? Anh sẽ lựa chọn quên hết đi hay đối diện?
Càng nghĩ vậy cô lại cảm thấy may mắn vì đã cho anh uống loại nước ấy trước. Có những người, có những chuyện xa xôi diệu vợi, vậy thì tốt nhất là không xảy ra chuyện gì.
Cô không muốn ghen tỵ với Hạ Trú, nhưng sự thật là vẫn ghen tỵ.
…
Hạ Trú hoàn toàn không biết những suy nghĩ vòng vèo trong lòng Nguyễn Kỳ. Sau khi ăn uống no say, họ thanh toán. Sau khi rời khỏi nhà hàng, cô lại gọi điện thoại cho cơ quan liên quan, tố cáo nặc danh về chất lượng vệ sinh an toàn thực phẩm của nhà hàng nào đó.
Nguyễn Kỳ cứ nghĩ Hạ Trú sẽ không để tâm mấy chuyện này, không ngờ cô lại làm vậy, hơn nữa còn rất dứt khoát. Nguyễn Kỳ nghĩ thầm trong lòng: Thì ra để khiến Nhiêu Tôn nhớ mãi không quên, Hạ Trú rất có bản lĩnh.
Trước khi trở về phòng thực nghiệm, Hạ Trú vẫn không kiềm chế được cơn thèm, lại cùng Nguyễn Kỳ trở về chỗ ở của Nhiêu Tôn, lấy một bình rượu hoa quả nhỏ. Nguyễn Kỳ nói với cô rằng: “Tôi đã dùng một phương thức ủ hoàn toàn mới, loại bỏ đi những tạp hương của hoa quả, giữ vị ngọt thanh của nó, xem cô có thể nếm ra bao nhiêu loại hoa quả trong này.”
Mới nghe thôi, Hạ Trú đã thấy có hứng thú rồi.
Khi sắp lên xe, Nguyễn Kỳ chợt nhớ ra một chuyện, bèn nói với cô: “Lúc tham gia tang lễ, người đi phía sau Lục Đông Thâm là ai vậy?”
“Cảnh Ninh, trợ lý của Đông Thâm.”
Nguyễn Kỳ chau mày.
“Sao thế?”
Nguyễn Kỳ ngẫm nghĩ rồi nói: “Cũng không biết có phải tại tôi nhạy cảm hay không. Khi tôi vừa tới phủ Thân vương, tôi từng gặp cô gái đó, còn có một người đàn ông tới gặp mặt cô ấy. Tôi không nhìn rõ tướng mạo, nhưng cô gái đó thì tôi nhớ rất rõ.”
[text_hash] => 6a683978
)