Array
(
[text] =>
Seoul bước vào mùa nóng nhất trong năm. Cái nóng có thể làm tan chảy que kem thành một chứ chất lỏng nhơn nhớt trên tay, khiến da thịt luôn trong tình trạng dinh dính và tạo ra những thứ mùi khó gọi tên trong thang máy, thế nên dù bên ngoài có đang đạt ngưỡng gần bốn mươi độ C, Lee Donghyuck vẫn quyết định đi thang bộ lên tận tầng sáu.
Sinh viên từ tỉnh lên chẳng giàu có gì lắm, thế nên thuê được một căn hộ bình thường trong một khu tập thể nhỏ đối với Lee Donghyuck và gia đình cậu đã là một lựa chọn không thể tốt hơn. Với tình trạng giá bất động sản không ngừng tăng vọt như hiện tại, đến người có công ăn việc làm ổn định còn mất hàng chục năm tiết kiệm mới sở hữu cho mình được một căn nhà chứ đừng nói đến một Lee Donghyuck mới vừa tròn đôi mươi.
Quần áo treo ngoài ban công đã khô đến quắt lại, nhưng Donghyuck lựa chọn nằm phơi bụng mình trên ghế thay vì sử dụng nốt số năng lượng mà cậu có, thời buổi thứ gì cũng đắt đỏ, giữ gìn sức khỏe nên được ưu tiên hàng đầu. Trên bàn kính còn một đống hóa đơn nhắc nhở đóng tiền điện nước còn mới coong, Lee Donghyuck tặc lưỡi một cái rồi ném điều khiển điều hòa vào ngăn kéo, chạy vào bếp lấy một viên đá để lên trán lẩm bẩm câu gì đó mà chỉ mình cậu nghe được.
Cậu thẫn thờ nheo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, thử nghĩ xem bây giờ làm cái gì thì nhanh có tiền nhất, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì cũng chỉ ngẫm ra một điều, muốn làm giàu thì phải có vốn, muốn có vốn thì ít nhất cũng phải có một cuốn sổ tiết kiệm, muốn có sổ tiết kiệm thì chung quy lại cũng vẫn phải có tiền, mà tiền ở đâu thì lại quay về câu hỏi mà cậu đang suy nghĩ. Giá mà bây giờ có vài trăm triệu rơi xuống đầu, thì ngày mai Lee Donghyuck đã không phải bắt đầu đi làm thêm ở quán cơm mà cậu mới được nhận.
Lee Donghyuck thở dài trước khi vào nhà vệ sinh, chắc mẩm rằng kì nghỉ hè năm nay sẽ lại nóng nực và mệt mỏi như tất cả những năm trước cho mà xem.
*
Lee Donghyuck có một người hàng xóm vô cùng kì lạ, qua đánh giá bên ngoài của cậu thì là như thế. Gần hai năm cậu sống sát vách với người ta nhưng vẫn không biết tên tuổi, chỉ tự áng chừng rằng người đó chắc cũng không già hơn mình là bao nhiêu. Nhưng số lần chạm mặt nhau chỉ đếm trên đầu ngón tay, bởi hàng xóm cậu chỉ ra ngoài khi trời đã chập tối và về nhà vào sáng sớm tinh mơ hôm sau, thế nên lần đầu nhìn thấy người nọ ra ngoài cùng lúc với mình khiến Lee Donghyuck thấy hơi lạ lẫm.
Cậu thầm đánh giá người ta khi cả hai đang đứng chờ thang máy, mặt mũi sáng sủa mà cơ thể cũng không đến nỗi tệ, mà một người ngoại hình không tệ chỉ ra ngoài vào ban đêm thì có thể làm những công việc gì? Mặt mũi Lee Donghyuck bỗng nhiên tái xanh lại khi nghĩ mường tượng ra những thứ không được đứng đắn lắm. Cậu biết như thế là sai, nhưng vẫn không ngăn được bản thân trở nên bần thần dù cửa thang máy đã mở ra rồi.
“Cậu có vào không?”
Cậu máy móc gật đầu rồi bước vào thang máy, tay vô thức siết chặt lấy mép áo nuốt nước bọt, ngăn không cho hai con ngươi của mình nhìn về phía người kia.
“Cậu sống nhà bên cạnh tôi nhỉ?”
“V…vâng.”
“Vậy mà ít gặp cậu ghê.” Người kia cười trừ, “Tôi tên Mark, Mark Lee.”
“À vâng.” Lee Donghyuck gật gật, “Còn tôi là Dong…”
Được một nửa thì cậu im bặt. Trong đầu cậu hiện ra hàng vạn cảnh tượng mà cậu đã từng nhìn thấy trên phim, nào là giả làm hàng xóm thân thiện hóa ra một tên bắt cóc, nào là những sát nhân thường có nụ cười đánh lừa người khác, rồi mấy bản tin buôn người trên ti vi mà cậu chẳng bao giờ nghe cũng chen chân vào, thế là để đảm bảo an toàn cho bản thân, Lee Donghyuck bịa ra một cái tên khác.
“…Bin ạ. Dongbin.”
Cửa thang vừa mở là cậu chạy biến, những người đẹp trai nguy hiểm lắm, trước khi thật sự quen biết thì không nên tin tưởng quá làm gì.
*
Mark Lee cứ thế tan biến hoàn toàn trước tình cảnh bận rộn ở quán cơm, Lee Donghyuck phát hiện ra Huang Renjun làm cùng ca với mình. Cũng đẹp trai, nhưng chắc không nguy hiểm, vì cậu ta học cùng trường với cậu và sinh viên trong trường vẫn gọi Renjun là ‘người đẹp’ của ngành mĩ thuật, Donghyuck từng bảo nghe hơi lố, nhưng nếu nhìn bên ngoài rồi thì có lẽ cái biệt danh đó cũng không lố lắm.
“Lố mà!” Huang Renjun chống nạnh khi cả hai đang được nghỉ trưa. Lee Donghyuck không ngờ một người nhìn mong manh lại có sức hét mạnh mẽ đến thế, “Tao chả thích cái tên đấy, ai mà biết được nó lan sang tận ngành của mày.”
“Thà cứ phong tao làm đại ca có phải còn dễ nghe hơn không.”
“Đại…ca á?” Lee Donghyuck hỏi ngược lại.
“Ừ, sao? Không được à?”
“À không, đàn ông mạnh mẽ là tốt, không có gì.” Donghyuck phủi tay.
“Đấy, ai mà chả thích đàn ông mạnh mẽ.”
Lee Donghyuck cười, “Tao thích những người phản xạ nhanh.” Cậu đưa một tay lên không trung rồi nắm lại thật nhanh để miêu tả, hai mắt híp cả lại như thể vừa thật sự bắt được thứ gì đó.
“Phản xạ nhanh?” Renjun nghiêng đầu, “Không phải bình thường người ta vẫn hay nói là thích đàn ông đẹp trai, hoặc là giàu, hoặc là vừa đẹp trai vừa giàu, ý tao là những hình mẫu rõ ràng ấy.”
“Gì?” Donghyuck nhăn mặt, “Hình mẫu của tao cũng rõ ràng còn gì, giàu với đẹp trai nhìn qua là thấy ngay rồi, nhưng để biết người ta có phản xạ nhanh hay không phải quan sát mới biết được.”
Huang Renjun lắc đầu không nói nữa, ra hiệu cho Lee Donghyuck chuẩn bị cho một nhóm khách chuẩn bị vào.
*
“Sếp, đi khảo sát thị trường tí không?” Mark Lee gõ nhẹ vào người Jung Jaehyun.
Jaehyun hất cằm, “Ông trùm kia kìa, anh đây không có quyền quyết định.”
Mark Lee lại hướng về phía ông trùm mà Jaehyun vừa nói, “Anh thấy sao? Em tia quán cơm gần chỗ mình mãi rồi, hôm nay qua càn quét tí xem thế nào đi.”
Ông trùm ở đây tên Johnny, híp mắt nhìn Mark Lee rồi lại đá chân vào người bên cạnh, “Chơi không?”
“Ừ, chơi thì chơi, muỗi.” Yuta vươn vai đứng dậy, “Múc!”
Bốn người đàn ông đi chừng một đoạn khoảng hai trăm mét rồi bước vào đúng quán ăn mà Lee Donghyuck và Huang Renjun đang làm phục vụ.
“Thôi chết mẹ.” Johnny thốt lên khi còn chưa kịp bước vào, “Anh quên thay quần rồi.”
“Sao đâu anh,” Jaehyun vỗ vai Johnny, “Mark cũng thế mà.”
Hai mắt Lee Donghyuck tưởng chừng như đã rơi khỏi vị trí của nó khi cậu nhìn thấy khuôn mặt của Mark Lee và ba người đàn ông với cơ thể đồ sộ còn lại, Mark Lee không nhìn thấy cậu mà ngồi xuống chiếc bàn bên cạnh cửa sổ, vẫn còn chưa ngớt bàn tán về chiếc quần của ông trùm Johnny.
“Ra đi, nhìn gì đấy.” Huang Renjun huých cậu.
“Có cần…gọi cảnh sát không?” Lee Donghyuck nắm chặt lấy cổ tay Renjun, “Hay mình gọi quản lí ra đi được không?”
“Mày bị dở à?” Renjun nhăn mặt, “Đang yên đang lành gọi cảnh sát làm gì?”
Lee Donghyuck chưa từng chắc chắn về suy nghĩ của mình đến thế. Một đám đàn đông vừa khệnh khạng lại vừa nhìn nguy hiểm, một trong số đó lại còn là hàng xóm kì lạ chỉ ra ngoài vào ban đêm của cậu, nói những chuyện toàn cái gì mà trùm phải ăn mặc như thế mới ngầu, rồi lại quyết càn quét cả con phố này chỉ trong một tháng nữa. Yết hầu cậu vô thức lên xuống và tay siết mạnh lấy cuốn menu, thủ sẵn điện thoại đã bấm số cảnh sát trong túi tạp dề mới dám lò dò tiến lại gần.
“Menu đây ạ.”
Cậu cúi người một cái thật nhanh, không để ý rằng bảng tên đang gắn ở bên ngực trái tuột khỏi áo mà rơi xuống. Rõ ràng một giây trước Mark Lee còn đang nhìn người đối diện anh, vậy mà chỉ một giây sau đã quay ngoắt lại bắt lấy chiếc bảng tên bằng kim loại trước khi nó kịp va chạm với mặt đất.
Trái tim Lee Donghyuck khi ấy đã giật thót một cái thật mạnh, rồi sau đó cậu nghe thấy giọng của Jung Jaehyun.
“Chầu này anh Johnny khao nhớ, Mark chật vật hơn một năm mới được chuyển sang làm ca ngày, vất vả cho chú em phết…Ơ sao đấy?” Jaehyun quay sang nhìn Mark Lee và Lee Donghyuck.
“Ơ, là cậu này.” Mark Lee đứng hẳn lên, nhưng rồi anh lại cúi xuống nhìn thứ đang nằm gọn trên tay mình trước khi trả nó lại cho cậu. “Dong…hyuck?”
Bầu không khí khi ấy dường như đã hoàn toàn cô đặc, lại càng trở nên ngộp thở hơn nữa khi Lee Donghyuck nhìn rõ chiếc quần Mark lee đang mặc. Một cảnh tượng không thể quen thuộc với cậu hơn ở ngoài đời lần trên phim ảnh, nhưng không phải là xã hội đen, cũng không phải một tên bắt cóc giả làm hàng xóm thân thiện.
Chiếc quần màu be có viền dạ quang màu vàng và đi ủng, Mark Lee là một lính cứu hỏa.
////________
fic cũ chưa xong mà khoái đăng fic mới =))))))) mình tính làm thành một phần mới của đêm nằm mơ phố nhưng rồi lại muốn đào sâu vào những cái ‘bình thường’. mọi người yên tâm fic này không ngược nghiếc gì đâu nhíe hehehe
[text_hash] => c7a83539
)