[NaJun | Dịch] Muộn màng nhận ra – • 04 • – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[NaJun | Dịch] Muộn màng nhận ra - • 04 •

Array
(
[text] =>

Ngoại truyện 1 – Tớ yêu cậu

Na Jaemin và Huang Renjun vẫn phải mất một khoảng thời gian mới xác định được quan hệ.

Tuy hai người thích nhau nhưng Huang Renjun còn chưa chấp nhận Na Jaemin.

Nguyên nhân rất đơn giản, cậu chỉ muốn trồng giá một chút thôi.

Vì Huang Renjun là người vẽ tranh minh họa tự do, hơn nữa hồi đại học từng vẽ tranh minh họa cho không ít tạp chí, coi như cũng có chút danh tiếng trong giới, kinh tế độc lập từ sớm, cậu hoàn toàn không lo chuyện deadline bản thảo, mỗi tháng có linh cảm sẽ vẽ, không có linh cảm thì ở trong căn hộ hoặc về nhà với bố mẹ, cuộc sống hết sức thoải mái.

Na Jaemin không tốt số được như vậy, đại học anh học chuyên ngành Kinh tế, về nước đương nhiên phải tiếp quản công ty của bố anh, nghỉ xả hơi một thời gian ngắn anh bị bố túm cổ đến công ty bắt đầu thực tập từ vị trí thấp nhất.

Điều này khiến thời gian anh và Huang Renjun gặp mặt nhau bị cắt giảm rất nhiều.

Việc ở công ty rất bận, thi thoảng phải làm thêm giờ, về đến nhà đã hơn chín giờ tối, nhưng lần nào Huang Renjun cũng đợi anh về mới ăn cơm, giống ngày xưa anh từng chờ Huang Renjun tan học đi ra khỏi lớp vẽ.

Một ngày kia anh tan làm tương đối sớm, cực kỳ vui mừng về nhà chuẩn bị trải qua buổi tối hai người riêng một thế giới với Huang Renjun, kết quả anh vừa về đến cổng nhà đã trông thấy Huang Renjun ngồi trong xe một người đàn ông, không rõ hai người đang nói chuyện gì.

Anh nổi cơn ghen, ánh mắt dán chặt vào người trong xe.

Cuối cùng người đàn ông kia còn xoa đầu Huang Renjun, chẳng những Huang Renjun không tránh mà còn mỉm cười với đối phương, sau đó mới xuống xe.

Suýt chút nữa Na Jaemin phát điên luôn.

Huang Renjun vừa xuống xe đã trông thấy người nào đó sắc mặt đen thui như đít nồi đứng ngay dưới cổng khu nhà, cậu biết ngay anh đã trông thấy cảnh tượng trong xe vừa rồi, cái này phải giải thích một chút mới được.

Thế nên Huang Renjun chạy đến cạnh Na Jaemin, túm chặt cánh tay anh: “Sao hôm nay về sớm vậy?”

“Hứ.” Na Jaemin khẽ hừ một tiếng: “Không về sớm thì sao gặp được hình ảnh ấm áp như thế chứ.”

Huang Renjun trộm cười, bất chợt cậu muốn trêu Na Jaemin: “Tớ cũng cảm thấy rất ấm áp đấy.”

Cửa nhà vừa mở, Huang Renjun đang định thay giày đột nhiên bị Na Jaemin đè lên cửa, cậu ngẩng đầu nhìn Na Jaemin, đọc ra được nguy hiểm từ trong ánh mắt anh.

Thôi xong rồi… Trực giác nói cho Huang Renjun biết lúc này cậu nên trốn chạy, nhưng cuối cùng cậu vẫn không làm thế.

Như thể ma dẫn lối quỷ đưa đường, cậu khẽ nhón chân hôn lên cằm Na Jaemin, cảm nhận được rõ rệt người đang ôm mình khẽ đông cứng.

Gì chứ, dù thế nào Na Jaemin cũng từng có bao nhiêu bạn gái, sao còn ngu ngơ như vậy không biết.

Huang Renjun cũng chẳng quan tâm, một lần nữa kiễng chân hôn lên môi Na Jaemin.

Dây dưa một lúc, Na Jaemin hoàn toàn không có phản ứng, Huang Renjun vừa xấu hổ vừa bực mình, đang định rút lui, bỗng nhiên bị Na Jaemin nhấc bổng người lên vừa khéo đối diện tầm mắt nhau, sau đó là một nụ hôn cuồng nhiệt.

Nụ hôn của Na Jaemin vừa điên cuồng vừa nóng bỏng, anh ra sức chiếm đoạt dưỡng khí trong miệng Huang Renjun, chẳng bao lâu sau Huang Renjun cảm thấy mình sắp không thở nổi.

Cậu khẽ vỗ lên lưng Na Jaemin ý bảo anh buông mình ra, kết quả người kia như chẳng cảm nhận được, hôn càng quyết liệt hơn.

“Ưm…” Huang Renjun lắc đầu, vùng vẫy, lúc này Na Jaemin mới phản ứng lại, tạm thời buông tha cho cậu.

“Cậu… suýt chút nữa làm tớ ngạt chết rồi.” Huang Renjun thở hổn hển.

Na Jaemin nhìn chằm chằm đôi môi đỏ thắm vì nụ hôn kịch liệt của người trước mặt, cả khóe mắt đỏ hoe và đôi mắt long lanh ánh nước vì suýt ngạt thở gây ra, bất chợt anh nhớ về mùa hè năm ấy khi cùng một đám con trai xem phim đen lần đầu tiên.

Khi đó Huang Renjun bỗng chạy vào nhà vệ sinh nôn mửa, khi anh vào nhà vệ sinh trông thấy cậu lúc ấy không khác mấy với Huang Renjun hiện tại.

Dường như anh vẫn còn nhớ cảm giác khô nóng khi ấy, chẳng rõ vì xem phim đen hay vì trông thấy Huang Renjun như vậy, một ngọn lửa không tên chậm rãi ăn mòn lý trí.

Nếu không phải Huang Renjun bất chợt lên tiếng nói chuyện thì không biết tình hình sẽ như thế nào.

Có lẽ đã sớm hôn nhau rồi cũng nên.

Môi Huang Renjun ngọt hơn trong tưởng tượng của anh, là vị nho mà anh thích nhất, chẳng biết có phải tại anh vừa mới ăn đồ có vị nho xong không, anh ngu ngơ nghĩ ngợi.

Ngày đó về nhà, Na Jaemin không cách nào ngủ được, trong đầu óc toàn dáng vẻ đáng thương mà cực kỳ quyến rũ của Huang Renjun trong nhà vệ sinh, dày vò anh hết lần này đến lần khác, khiến anh nảy sinh phản ứng mãnh liệt.

Đó là lần đâu tiên Na Jaemin mộng tinh, không phải người đẹp ngực to mông bự mà là người anh em tốt bấy lâu nay của mình, Huang Renjun.

Anh sợ hãi, muốn né tránh từ trong tiềm thức, thế nên không bao lâu sau khi hoa khôi lớp tỏ tình anh đã nhận lời ngay tắp lự.

Từng có rất nhiều bạn gái nhưng anh chưa bao giờ chủ động hôn bất cứ ai, có thể con gái trời sinh rụt rè, dù chủ động hôn anh cũng chỉ khẽ chạm rồi thôi, còn rất hiếm hôn lên môi.

Thế nên nói một cách chích xác anh cũng chẳng có kinh nghiệm.

Nhưng khi đối mặt với Huang Renjun, quả thực anh không cần học cũng rõ.

Đợi Huang Renjun hít thở bình thường, anh lại phủ môi lên, chậm rãi nhấm nháp vị nho tươi mát trong miệng đối phương, bắt đầu thay đổi trận địa, bế người đi về phía ghế sofa.

Khi Huang Renjun bị đè trên ghế sofa cảm nhận được Na Jaemin bắt đầu động vào quần áo của mình, rốt cuộc cậu không nhịn được nữa, đẩy mạnh anh ra, tự mình cài lại cúc áo, lườm ai kia trắng mắt.

“Cậu đúng là lòng tham không đáy đấy Na Jaemin.”

Khẽ liếm khóe môi còn muốn nữa, Na Jaemin ngồi sát cạnh Huang Renjun, bế cậu ngồi lên đùi mình: “Có phải cậu chấp nhận tớ rồi không?”

“Cậu thấy sao?” Đột nhiên Huang Renjun thích chơi trò kéo đẩy.

“Dù sao đi nữa, bất kể cậu có chấp nhận hay chưa, cậu là của tớ rồi.” Na Jaemin khẽ cắn vành tai cậu, khiến Huang Renjun kích động nhảy dựng khỏi đùi anh.

Bao nhiêu ngày qua cậu đã quen nghe Na Jaemin cứ hở một tí là nói mấy câu sến súa kiểu “tổng tài bá đạo”, cũng chẳng biết học ở đâu ra nữa.

Sau cùng Huang Renjun không quên giải thích chuyện ban nãy xảy ra trong xe: “Người vừa rồi cậu trông thấy là đàn anh tớ quen ở nước M, anh ấy nghe nói tớ về nước nên hẹn tớ ra ngoài tụ tập một lát thôi.”

Không nhắc đến thì thôi, cậu vừa nói một cái Na Jaemin lại không vui, Huang Renjun thật sự không rõ bản thân cậu có sức hấp dẫn với người khác đến thế nào, không chừng đàn anh kia có ý đồ đen tối với cậu cũng nên ấy chứ?

Huang Renjun thấy sắc mặt Na Jaemin là biết ngay anh lại nghĩ quàng nghĩ xiên, cậu đến gần, nắm tay Na Jaemin mười ngón đan vào nhau: “Jaemin, cậu vào phòng làm việc của tớ lần nào chưa?”

Nhất thời Na Jaemin không biết nên nói vào rồi hay chưa mới tốt, nếu nói vào rồi thì chắc chắn anh đã từng thấy bức tranh kia, tức là anh có biết Huang Renjun vẫn luôn thích anh, nếu nói chưa vào thì cũng không hợp với phong cách “mọi chuyện liên quan đến Injun mình đều phải biết” của anh cho lắm.

May thay Huang Renjun cũng không thật sự muốn hỏi anh mà chỉ là câu dẫn cho hành động tiếp theo.

“Vào với tớ đi.”

Na Jaemin được Huang Renjun nắm tay kéo vào phòng làm việc, không có gì khác mấy với ngày đó khi anh tự vào, bức tranh chân dung của anh cũng vẫn treo đúng vị trí ấy.

Huang Renjun bắt đầu lục lọi giữa một đống sách trên giá, rút ra được một quyển album, cậu đưa cho Na Jaemin.

“Muốn đưa cho cậu từ lâu rồi. Cậu… mở ra xem thử đi.”

Na Jaemin mở cuốn album, điều bất ngờ là trong album không phải ảnh chụp mà là từng bức tranh.

Anh đang chơi bóng rổ trên sân trường, anh đang nhảy cao trong Đại hội thể dục thể thao, anh đang tập võ, anh đang đọc sách, anh đang ngủ, mỗi bức tranh là một hình ảnh của Na Jaemin trong mắt Huang Renjun.

Na Jaemin cảm nhận được mắt mình ươn ướt.

Khi anh không hề hay biết, Huang Renjun đã dùng tâm tình ra sao để ở bên cạnh anh, yêu anh, nhìn anh hẹn hò với bạn gái nhỉ?

Anh lại chợt nhớ đến câu nói khốn nạn khi xưa của mình, Na Jaemin cảm giác trái tim vỡ vụn thành ngàn mảnh.

“Jaemin, tớ vẫn luôn đặt cậu ở vị trí mềm mại nhất trong tim tớ.”
“Cậu đã hiểu chưa?”

Na Jaemin bước lên kéo Huang Renjun ôm vào lòng, nước mắt quả thật không nhịn được nữa, một giọt rơi xuống.

Huang Renjun khẽ vỗ lưng anh, im lặng vỗ về anh.

“Tớ yêu cậu.”

Ba chữ kèm theo giọng mũi vang lên bên tai, Huang Renjun nở một nụ cười rạng rỡ.

“Tớ cũng yêu cậu, Na Jaemin.”

[text_hash] => 8b6cac61
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.