minsungver /abo/ Tôi thích tin tức tố của cậu – Phiên ngoại 4 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

minsungver /abo/ Tôi thích tin tức tố của cậu - Phiên ngoại 4

Array
(
[text] =>

Đám Trần Việt thỉnh thoảng sẽ lại ồn ào náo loạn cả lên, vì thế buổi hôn lễ này vất vả mãi mới ổn định xong.

Hàn Trí Thành với Lý Mẫn Hạo đi theo cha mẹ kính rượu một vòng, cuối cùng dừng lại ở đám bạn học cấp 3 bên này.

Thấy hai người họ lại đây, Thẩm Trì Liệt thả đũa xuống trước, tiếng con trai suýt chút nữa thì buột miệng thốt ra.

“Con___”

Tống Ý ở bên cạnh ho nhẹ nhắc nhở, Thẩm Trì Liệt lúc này mới thấy Ngô Viện, nhận ra nếu mình hô lên tiếng này sẽ làm rối loạn bối phận, vẻ mặt Thẩm Trì Liệt từ ái: “Tiểu Hàn à, không ngờ nhanh như vậy cậu đã kết hôn. Cậu với Lý ca cũng xem như được bọn tôi nhìn đi đến ngày hôm nay.”

Hàn Trí Thành: “…”

Nếu không phải có người lớn ở đây, cậu phải hỏi con hát này xem có phải lại ngứa da rồi không.

Khương Lam cười nói: “Cảm ơn các con hôm nay đến tham dự hôn lễ của hai đứa nó.”

Ngô Viện cũng nâng ly: “Quyết định địa điểm ở nơi này, đã phiền các con phải qua đây rồi.”

Thấy hai vị phu nhân y hương tấn ảnh* đi lại đây, mấy nam sinh vừa rồi còn đang cãi cọ lập tức trở nên đứng đắn quy củ.

*Y hương tấn ảnh là một thành ngữ, y = y phục, hương = hương thơm, tấn = mái tóc, ảnh = bóng dáng, miêu tả sự lộng lẫy đẹp đẽ của phục sức trên người, cũng có ý ám chỉ phụ nữ hoặc chỉ những thứ hay thấy ở những yến hội xa hoa.

Trong một đám “Dì khách khí rồi”, “Không phiền, thật sự không phiền”, “Thật ra là con muốn tới chỗ này nghỉ hè lâu rồi”, Khương Lam nhấp một ngụm rượu, nhìn sang Lý Mẫn Hạo: “Bọn con ngồi bên này à? Lát nữa ăn cơm, nghỉ ngơi một chút, rồi ra biển chơi.”

Lý Mẫn Hạo gật đầu.

Chờ người lớn rời đi, Lý Mẫn Hạo kéo ghế ra cho mình với Hàn Trí Thành, Hàn Trí Thành thuận thế ngồi xuống bên cạnh Tống Ý. Tống Ý nhìn nhẫn trên tay cậu, trêu: “Tiểu Hàn, bây giờ cậu là người có gia đình rồi.”

Thẩm Trì Liệt vất vả mãi mới chờ được người lớn rời đi, lúc này gấp không chịu nổi bắt đầu phát huy: “Con trai, đến đây đến đây. Để ba nhìn xem, rốt cuộc sau khi kết hôn và khi chưa lập gia đình có gì khác nhau không…Ài, phắc, hình như bây giờ còn đẹp trai hơn.”

Hắn vừa dứt lời, xung quanh vang lên một mảnh tiếng cười, Hàn Trí Thành cũng cười theo: “Vậy cậu cũng đi kết hôn đi.”

Thẩm Trì Liệt: “Không được, nếu tôi còn đẹp trai hơn, thật sự tội lỗi lắm.”

Hàn Trí Thành còn chưa kịp cười nhạo hắn, Thẩm Trì Liệt đột nhiên nghiêng mặt, nhìn Lý Mẫn Hạo: “Lý ca, hai ta uống một ly.”

Hắn vừa nói, vừa đổ đầy ly rượu cho Lý Mẫn Hạo: “Con trai tôi kết hôn với cậu, bọn tôi đều rất yên tâm. Cậu ấy rất thẳng tính, có người trông thật sự là chuyện tốt.”

Hàn Trí Thành nhìn Thẩm Trì Liệt, đang muốn hỏi cậu muốn chiếm hời làm ba tôi đến khi nào, Thẩm Trì Liệt ngừng lại, ánh mắt dừng trên mặt Lý Mẫn Hạo.

“Tôi với Tống Ý đều rất hâm mộ hai cậu, gặp được nhau sớm như vậy, còn kết hôn. Bọn tôi làm bạn bè đã lâu, rất hy vọng cậu ấy luôn vui vẻ, đừng gặp phải những chuyện linh tinh.” Độ cong khoé môi hắn thu lại mấy phần, hiếm thấy đứng đắn hẳn lên: “Nếu về sau thật sự xảy ra chuyện gì, bọn tôi chắc chắn không thể đứng nhìn cậu ấy không vui.”

“Lớp trưởng, cậu ta nói đùa thôi.” Tống Ý xen lời: “Cậu với Tiểu Hàn hạnh phúc là được.”

“Cậu yên tâm.” Lý Mẫn Hạo chủ động cụng ly Thẩm Trì Liệt: “Bản thân tôi không vui, cũng sẽ không bao giờ khiến em ấy phải buồn.”

Hai Alpha đối diện chốc lát, Thẩm Trì Liệt thấy đối phương nhẹ nhàng bâng quơ nghiêm túc khẳng định, lại khôi phục dáng vẻ không đàng hoàng: “Vậy Lý ca à, tôi giao con trai tôi cho cậu đấy.”

Lý Mẫn Hạo buông ly, vỗ vai hắn.

Cố Lê nhịn không được phụ hoạ nói: “Hai cậu nhất định phải thật hạnh phúc, nếu không tôi không dám tin tưởng tình yêu nữa đâu.”

Chu Hành Sâm nghe đến đó, vội vàng mở miệng: “Lý ca, chúc cậu và Hàn Trí Thành mãi mãi lâu dài!”

Trần Việt nghe mấy người này nói linh tinh, kéo chai champagne lại, đổ vào ly: “Mấy lời này tôi không nghe nổi mà. Các cậu không học cùng một khoa với hai người này, cho nên chưa thấy dáng vẻ Lý Cẩu dính người, thấy được rồi chắc chắn các cậu không nghĩ vậy nữa đâu.”

“Hàn Trí Thành, tôi kính cậu một ly.” Trần Việt nửa đùa nửa nghiêm túc: “Tôi nói thật, cậu đừng đá cậu ta, nếu không cậu ta nổi giận lên bọn tôi làm gì cũng không ngăn được đâu.”

“Tôi cũng nói thật,” Hàn Trí Thành cụng vào ly của Trần Việt, giọng điệu nhẹ nhàng: “Tôi không thể tìm ra được người nào tốt hơn anh ấy, tôi không cần phải làm vậy đâu.”

“Có lời này của cậu tôi yên tâm rồi.”

Hàn Trí Thành gật đầu, uống hơn một nửa ly champagne.

Lý Mẫn Hạo nhích lại gần cậu, nhỏ giọng nói: “Uống ít thôi, chẳng phải bảo lát nữa muốn đi bơi à?”

Hàn Trí Thành nghe xong, ngoan ngoãn đặt ly champagne xuống một bên.

Có người chú ý đến động tác nhỏ của hai người họ, cảm thán một câu: “Năm lớp 10 tôi hoàn toàn không ngờ hai cậu lại có thể học cùng một lớp.”

“Khi đó Hàn Trí Thành ghét lớp trưởng lắm, cảm giác như hai cậu có thể đánh nhau bất cứ lúc nào ấy.”

“Cậu lúc đó cũng rắc rối ghê.” Trần Việt nhìn Hàn Trí Thành: “Tôi nhớ rõ có lần chơi bóng rổ, chúng ta đã hẹn với lớp 11 xong hết rồi, cậu thấy Lý Cẩu tới lại quay đầu bỏ đi ngay.”

Hàn Trí Thành cười nhẹ, không phản bác chuyện ngu ngốc mình làm lúc trước.

“Thật lòng mà nói, không ngờ tới lúc sau Hàn ca lại phân hoá thành Omega.”

“Có rất nhiều việc không thể tưởng tượng được. Học sinh Ban Nghệ Thuật bên cạnh, nữ thần của cậu đấy, cô gái đó giờ đã sinh con luôn rồi.”

“Không phải chứ?” Nam sinh khác hét thảm: “Giờ tôi mới biết đó, năm ấy tốt nghiệp tôi cũng không dám thêm WeChat của cổ.”

Hàn Trí Thành thấy bọn họ đã bắt đầu tám chuyện linh tinh, nhịn không được giục: “Ăn no chưa các anh em? No rồi ra biển đi.”

“Thành à,” Chu Hành Sâm nhìn cậu: “Cậu đã kết hôn rồi, cậu nhìn Lý ca một cái, rồi nhìn lại bản thân mình xem, tại sao cậu vẫn còn giống như gà tiểu học vậy?”

Hàn Trí Thành lười nhắc nhở sự thật cho hắn là hắn cũng chẳng khác gì mình, đổi góc độ: “Mấy cậu ăn ít thôi, lát nữa chìm xuống thì mệt.”

“Phụt, cậu nói lại lần nữa xem? Chìm xuống?”

“Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha, làm khó Hàn ca rồi, còn biết ăn nhiều sẽ chìm xuống.” Có nam sinh thả đũa: “Được rồi, tôi không ăn nữa.”

Mọi người đều đã ăn đủ, thấy cậu gấp không chịu nổi như vậy, lục tục thả đũa xuống.

Trở về khách sạn thay đồ tắm, rồi đi đến bờ biển, tia nắng sáng ngời chiếu xuống nước biển đến long lanh sóng nước.

Nhiệt độ không khí bây giờ ấm áp nhất, cát mịn bờ biển chuyển động dưới bàn chân, mang theo chút nhiệt độ của ánh mặt trời.

Hàn Trí Thành cởi áo trên ra, thấy Tống Ý nhìn mình chằm chằm, cậu quay đầu hỏi: “Sao thế?”

Tống Ý thu ánh mắt lại, cợt nhả: “Nhìn xem trên người cậu có dấu hôn không.”

Hàn Trí Thành gõ đầu Tống Ý, tiện tay ném áo xuống ghế nằm. Tống Ý nhìn đường cong thân thể xinh đẹp của cậu, cầm lòng không được thấp giọng nói: “Tiểu Hàn, cậu trắng quá, có phải lớp trưởng cực kì thích sờ cậu không?”

Hàn Trí Thành nhịn không được đạp Tống Ý một cái.

Cậu đang muốn đi đến bờ biển, đột nhiên nghe thấy đối thoại của hai người bên cạnh.

“Lý Cẩu.” Trần Việt lơ đãng nhìn lưng Lý Mẫn Hạo: “Trên lưng cậu là cái gì vậy?”

Hàn Trí Thành cũng đưa mắt nhìn sang, lúc này mới thấy trên tấm lưng rộng lớn rắn chắc của Alpha, có vài vết đỏ nhợt nhạt.

Bởi vì muốn tới bên này đi bơi, mấy hôm trước lúc thân mật, Lý Mẫn Hạo đồng ý không để lại dấu trên người cậu, nhưng chính cậu lại không chịu nổi, còn duỗi tay cào ngược lại Lý Mẫn Hạo.

Hàn Trí Thành nhìn mấy vết cào mờ ám kia, hiếm thấy có cảm giác chột dạ khi bị phơi bày ra ngoài ánh sáng.

Lý Mẫn Hạo phản ứng lại, cười: “Hình như hơi dị ứng.”

Trần Việt à một tiếng sâu xa. Tống Ý nghe xong, lén lút dựng ngón cái nhìn Hàn Trí Thành, dùng khẩu hình nói: Đỉnh.

Nắng chiều tươi đẹp, hơn hai mươi người ở đây đều là người trẻ tuổi, rất ồn ào. Không khí không giống tham gia hôn lễ mà giống bạn bè tụ họp hơn.

Đến chạng vạng, Hàn Trí Thành mới đi về bờ biển.

Bởi vì buổi chiều chơi quá nhiệt tình, Hàn Trí Thành có chút mất sức. Tống Ý thấy cậu nằm liệt lên ghế như không xương không cốt, dáng vẻ chẳng có gì khác biệt với năm cấp 3, không khỏi trêu ghẹo: “Anh em, nếu bây giờ cậu mặc đồng phục Nhất Trung lên, có khi bảo vệ sẽ bắt cậu vào đi học luôn đó.”

“Cái người kia ép tôi,” Hàn Trí Thành dùng mắt ý bảo Lý Mẫn Hạo còn trên biển: “Biết sao ba năm cấp 3 anh ấy chưa bao giờ mệt không? Mỗi đêm đúng 12 giờ ngủ, buổi sáng 8 giờ gọi tôi rời giường, ai ngủ cùng anh ấy là có thể dưỡng sinh luôn.”

Hàn Trí Thành nhớ đến mấy lần mình muốn thức đêm chơi game, đều bị Lý Mẫn Hạo năn nỉ ỉ ôi khuyên lên giường, nhịn không được nói: “Thật tình, anh ấy một chẳng giống những sinh viên bình thường tí nào.”

Tống Ý rất giỏi nắm bắt trọng tâm: “Nói cách khác, ngày nào hai cậu cũng ngủ chung một giường.”

Hàn Trí Thành: “Bị cậu phát hiện rồi, cậu thông minh đấy.”

Tống Ý cười nhẹ: “Hỏi cậu chuyện này.”

Hàn Trí Thành: “Hỏi đi.”

Tống Ý hạ giọng, nói ra vấn đề vẫn luôn muốn hỏi từ khi biết hai người bọn họ ở chung tới nay, nhưng chưa có cơ hội hỏi: “Hai cậu đánh dấu cả đời chưa?”

Hàn Trí Thành lắc đầu.

Tống Ý: “Tôi đệch????”

Lúc trước Tống Ý thấy hai người họ ở chung, còn nghĩ mấy việc nên làm và không nên làm hai người này đều làm xong rồi. Cũng không trách Tống Ý lại nghĩ như vậy, bạn đời ở bên cạnh, căn bản không thể không đánh dấu. Rất ít Alpha nào có thể nhịn được xúc động muốn chiếm hữu hoàn toàn Omega như vậy.

Vẻ mặt Tống Ý hoảng hốt: “Đã mấy năm rồi, cậu ấy cũng giỏi nhịn quá.”

Hàn Trí Thành nghe đến đó, không khỏi bật cười: “Anh ấy cũng không thảm như vậy đâu.”

Ít nhất mỗi lần làm việc đó, Lý Mẫn Hạo cũng không biểu hiện đến cực kì muốn đánh dấu cậu.

Tống Ý nghe xong, dùng một ánh mắt phức tạp nhìn Hàn Trí Thành.

Đã ở bên nhau bao lâu rồi, tại sao vẫn luôn không đề phòng Alpha như thế. Cứ xem như là Lý Mẫn Hạo, vậy cũng…

Tống Ý nhịn không được nhắc nhở: “Cậu đã suy nghĩ đến phương diện này chưa? Nếu đánh dấu, tốt nhất vẫn nên uống thuốc trước.”

A và O cùng đánh dấu cả đời, tỷ lệ Omega mang thai là 80% trở lên, vì để dự phòng, hầu hết các Omega đều sẽ dùng thuốc tránh thai trước.

Hàn Trí Thành đang uống nước dừa lạnh, nghe đến đó, động tác trên tay bất giác tạm dừng.

Cậu liếc mắt nhìn Tống Ý một cái, ăn ngay nói thật: “Tôi mang thuốc, không biết có nên dùng không.”

Tống Ý nghe đến đó, trợn mắt ngoác mồm.

Tống Ý vốn cho rằng Hàn Trí Thành vẫn luôn ngây thơ mờ mịt với những chuyện này, không nghĩ tới Hàn Trí Thành không chỉ biết rõ, hành động còn dứt khoát hơn, tự mình mua thuốc tránh thai cho mình, còn mang theo đến đây.

Hàn Trí Thành: “Xem anh ấy có muốn không, cái thuốc kia hình như phải uống trước giờ ăn nửa tiếng.”

Tống Ý còn chưa định thần lại: “Vậy cậu, thử xem?”

Hàn Trí Thành rất trực tiếp: “Lát nữa tôi hỏi thử.”

Tống Ý: “…”

Nghĩ thì nghĩ như vậy, buổi tối vào phòng, chỉ còn lại mình cậu với Lý Mẫn Hạo, Hàn Trí Thành nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm, ngồi nhìn hộp thuốc nhỏ trên tay, hiếm khi cảm thấy có phải mình chần chờ không dứt khoát quá rồi hay không.

Cậu còn nhớ lúc đi mua thuốc, nhân viên hướng dẫn nữ thấy một mình cậu đi mua cái này, tuổi trông qua lại còn nhỏ. Mặt đầy quan tâm hỏi cậu có biết thuốc này để làm gì hay không, còn hỏi vì sao Alpha của cậu không tới cùng cậu, sợ cậu bị người ta lừa.

Người mua loại thuốc này, hầu hết đều là vì chuẩn bị đánh dấu cả đời. Omega tự mình mua thuốc tránh thai, có vẻ thật sự không giống như bình thường.

Chờ Lý Mẫn Hạo đi ra, Hàn Trí Thành thấy hắn vừa đi vừa lau tóc, làm bộ tuỳ ý mở miệng: “Vừa nãy trước lúc anh đi vào, đám Trần Việt nói với anh cái gì vậy?”

Lý Mẫn Hạo treo khăn tắm sang một bên: “Bọn họ nói phải lấp kín cửa, không đến giữa trưa mai thì không mở cửa cho chúng ta.”

Hắn nhìn Hàn Trí Thành ngồi ở mép giường, thấy trong tay cậu cầm một hộp thuốc mình chưa thấy bao giờ, thuận miệng hỏi: “Em cầm cái gì đó?”

Hàn Trí Thành không ngờ hắn đứng xa vậy mà cũng có thể phát hiện, do dự một lát, vẫn đặt hộp xuống mép giường: “Cái này.”

Hộp đóng gói bằng tiếng Anh, thấy rõ bên trên viết cái gì, ánh mắt Lý Mẫn Hạo dần tối lại, hắn còn chưa mặc đồ vào, dứt khoát ném quần áo lại lên ghế, cất bước đi đến mép giường.

Bọn họ một người đứng, một người ngồi. Tứ chi Alpha thon dài rắn chắc, mỗi một tấc đường cong cơ bắp đều ẩn chứa sức bật. Từ trên cao nhìn xuống, cực kì có cảm giác áp bách.

Bàn tay hắn kéo lại mặt Hàn Trí Thành, như là sợ doạ đến cậu, giọng vừa thấp vừa nhẹ: “Mua khi nào?”

Hàn Trí Thành cảm nhận được độ ấm của lòng bàn tay hắn, không giấu diếm: “Tuần trước.”

“Nghĩ đến cái này sớm vậy à?” Lý Mẫn Hạo nhìn cậu. Thật sự kiềm chế không được, cúi đầu hôn cổ Hàn Trí Thành: “Không sợ đau sao?”

Vốn Hàn Trí Thành định nói không sợ, nhưng tưởng tượng đến toàn bộ quá trình đánh dấu cả đời, mỗi bước hình như còn rất khó. Cậu chần chờ một lát: “Vậy anh nhẹ chút.”

Vừa dứt lời. Cậu bị dùng sức đẩy, cả người ngã thẳng xuống giường.

Alpha trước mặt bắt lấy vai cậu, sức lực lớn khiến cậu hơi đau. Hàn Trí Thành hơi hé miệng, lời còn chưa kịp nói ra, môi đã bị lấp kín.

Rất hiếm khi cậu thấy dáng vẻ này của Lý Mẫn Hạo. Tin tức tố thuộc về Alpha không kiêng nể gì quấn quanh lên, gần như có vẻ mất khống chế.

Không cách nào thoát đi, Hàn Trí Thành dứt khoát duỗi tay vòng lấy cổ hắn.

Nhận thấy cậu thuận theo, Alpha vốn biểu hiện hận không thể phá huỷ cậu nuốt sạch sẽ vào dần dừng động tác hôn môi lại.

Lý Mẫn Hạo thấp mắt, nhìn người trong lồng ngực.

Bởi vì ánh mắt và màu tóc, cho dù đã lên đại học, khuôn mặt Hàn Trí Thành vẫn có cảm giác thiếu niên như cũ.

Lý Mẫn Hạo thấy cậu khẽ nâng mặt, lông mi nhạt màu run nhè nhẹ, một chỗ nào đó trong lòng không tự chủ được sụp đổ.

Những ý tưởng vừa âm u vừa thô lỗ, vẫn luôn bị hắn áp chế, không tự giác xông ra.

“Em nghĩ kỹ rồi?” Hô hấp hắn hơi nóng, thấp giọng nhắc nhở: “Tuyến thể của em khác với những Omega khác, đánh dấu cả đời không thể xoá được.”

“Một khi đánh dấu, em sẽ phải trói với anh.” Hắn dùng mọi khả năng nói chuyện đúng mực, không để lời nói của mình tỏ ra quá mức ép buộc: “Ngoại trừ anh, không còn một Alpha nào có thể ngửi được mùi hương của em, trên người em cũng sẽ vĩnh viễn lưu lại tin tức tố của anh.”

Rõ ràng là cậu đã sớm biết đến việc này, nhưng bị hắn thuật lại trong tình huống này, Hàn Trí Thành cảm thấy tai hơi nóng.

Cậu gật đầu, sau đó nói: “Nghĩ kỹ rồi.”

Cậu có thể cảm giác được, bởi vì hành động của cậu, Lý Mẫn Hạo cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình.

Hàn Trí Thành ngẩng đầu lên, thúc giục cọ cổ hắn.

“Em không trong kỳ phát tình, tạm thời không thể đánh dấu cả đời.” Lý Mẫn Hạo nắm tay cậu, nhẹ nhàng đẩy hộp thuốc trong tay Hàn Trí Thành ra. Như là cảm thấy cậu mua loại thuốc này rất thú vị, nét mặt Lý Mẫn Hạo giãn ra, cười cười: “Tiếc quá, đêm nay không dùng cái này được rồi.”

“Alpha dùng tin tức tố, có thể khiến Omega tiến vào kỳ phát tình.” Hàn Trí Thành chợt nói.

Lý Mẫn Hạo nghe vậy, hơi ngạc nhiên nâng mắt, nhìn chăm chú cậu.

“Kỳ phát tình của em là mấy ngày gần đây,” Hàn Trí Thành thấy hắn nhìn chằm chằm mình, dừng một lát, bổ sung hoàn chỉnh nửa câu sau: “Sớm một chút cũng không sao.”

Lý Mẫn Hạo nhẫn nhịn, miễn cưỡng duy trì lý trí, thuyết minh lợi và hại cho cậu: “Có thể thì có thể, nhưng sẽ không thoải mái.”

“Vậy cũng không sao.” Hàn Trí Thành thấy hắn trầm mặc, bỗng nhiên cười rộ lên: “Làm chuyện này với anh mà.”

Cậu dùng mắt ý bảo hộp thuốc tránh thai: “Lúc anh đi tắm, em đã uống thuốc rồi.”

Hàn Trí Thành chủ động nhích lại gần, nhẹ nhàng hôn lên mặt hắn một cái: “Đến đây đi.”

Tuy là nói cho đẹp như thế, rút đi tình ái bao bây, bản chất AO đánh dấu cũng giống như in dấu ấn.

Thật sự tới bước đó, bản năng Omega vẫn làm Hàn Trí Thành rất khổ sở.

Thể xác và tinh thần đều tựa như bị giam cầm, thần chí hỗn độn không rõ. Không có khoái cảm, cũng không có cảm giác an toàn.

Cho dù không ngừng ám chỉ trong lòng, người đánh dấu cậu là người cậu thích, nhưng cậu vẫn muốn trốn tránh.

Cuối cùng Hàn Trí Thành đã hiểu, vì sao nhiều Omega lại khóc đến thở hổn hển như vậy.

Dưới tình huống này, cả người đúng thật sẽ không chịu nổi.

Nước mắt trào ra từ trong đôi mắt màu hổ phách của cậu, từng giọt từng giọt, chảy xuống cằm.

Trong cơn mông lung, Hàn Trí Thành nghe thấy có người gọi tên cậu. Gọi tên thân mật, thanh âm rất nhẹ, lặp lại từng câu một, mang ý muốn vỗ về cậu.

Cậu có thể cảm nhận, Lý Mẫn Hạo lau nước mắt cho cậu. Loáng thoáng, Hàn Trí Thành nghe thấy lời hứa hẹn của đối phương.

Hắn nói, anh sẽ đối xử tốt với em, chăm sóc em thật tốt, đừng khóc.

Hàn Trí Thành không còn sức đáp một tiếng.

Đến lúc sau, Lý Mẫn Hạo cũng hiểu được chuyện này không phải chuyện Hàn Trí Thành có thể khống chế.

“Muốn khóc thì cứ khóc.” Hắn hôn gương mặt ửng hồng, giọng nói dịu dàng: “Đừng sợ.”

Hàn Trí Thành cũng không muốn tự hỏi bây giờ mình thảm thế nào.

Trong thời gian đó, thậm chí não cậu trở nên hoàn toàn trống rỗng. Ngoại trừ Alpha ôm cậu, cậu chẳng cảm nhận được cái gì.

Đến khi hắn đến bên tai cậu yêu cầu, Hàn Trí Thành cũng mờ mịt chớp mắt: “Gì cơ?”

“Lời buổi sáng bọn họ nói, anh muốn nghe.”

“Muốn nghe cái gì…” Hàn Trí Thành đã chẳng còn sức nhớ lại.

Lý Mẫn Hạo thấy thế, khoé môi hé mở, vùi đầu nói câu gì đó.

Hàn Trí Thành a một tiếng, cuối cùng không còn cách nào, chỉ có thể tiến đến bên tai Lý Mẫn Hạo.

Giọng cậu có hơi run, mang theo nức nở mới khóc còn chưa tan đi. Giống như xin tha:

“Chồng ơi.”

_____________________________________

                            
                             END

[text_hash] => 6175e244
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.