Array
(
[text] =>
Đối với đại đa số sinh viên mà nói, năm hai ở đại học được coi là năm nhẹ nhàng nhất. Việc học và bạn bè đã ổn định hơn, mọi người dần có tâm tư suy nghĩ đến định hướng tương lai.
Mấy ngày gần đây rét tháng ba, ánh nắng trời chiều từ ngoài cửa sổ nghiêng chiếu vào trong nhà. Lý Mẫn Hạo cúi đầu cắn môi Hàn Trí Thành.
Cậu còn chưa phục hồi tinh thần lại sau lần dây dưa, ánh mắt hơi tán loạn. Đến khi cánh môi bị cắn một cái không nặng không nhẹ, Hàn Trí Thành mới phản xạ có điều kiện run lên.
Alpha đang ôm cậu như là được phản ứng của cậu lấy lòng, cánh tay ôm chậm rãi buộc chặt. Lý Mẫn Hạo nghiêng mặt, hôn lên vành tai cậu.
“Mệt không?”
Trước kia nghe Thẩm Trì Liệt nói đùa, Alpha thường hay có thói quen đánh dấu địa bàn. Thời gian ở chung cùng Lý Mẫn Hạo càng lâu, đối phương càng thích tiếp xúc tứ chi với cậu. Rất nhiều động tác thân mật nhỏ, như là muốn để lại mùi hương trên người cậu vậy.
“Mệt.” Hàn Trí Thành lười biếng điều chỉnh tư thế, vỗ nhẹ cánh tay đang ôm mình: “Khó chịu, đừng ôm chặt vậy.”
Xác định Hàn Trí Thành thật sự không còn tinh thần, Lý Mẫn Hạo buông tay ra. Hắn nhìn người nằm bên cạnh mình chốc lát, nhẹ giọng nói: “Hay là dành thời gian đi lấy giấy chứng nhận đi.”
Hàn Trí Thành đã sắp ngủ, ý thức mông lung đáp lại một câu: “Giấy gì cơ?”
Lý Mẫn Hạo nhìn cậu chốc lát, thấy cậu sắp khép đôi mắt lại, dứt khoát nói thẳng: “Muốn kết hôn.”
Não Hàn Trí Thành như bị tạm ngừng chốc lát.
Sau khi xác định mình không nghe lầm, cơn buồn ngủ vừa ấp ủ lập tức tan thành mấy khói. Cậu đối diện với Lý Mẫn Hạo, ngơ ngác: “Kết hôn? Là cái kết hôn mà em nghĩ hả? Sao đột nhiên anh lại nói đến chuyện này?”
Lý Mẫn Hạo áp lòng bàn tay mình vào gáy Hàn Trí Thành, để ánh mắt cậu đối diện mình: “Không phải đột nhiên, anh muốn rất lâu rồi.”
“…”
Trong thoáng chốc Hàn Trí Thành không nói nên lời.
Thấy cậu im lặng, Lý Mẫn Hạo xoay người đè lên người Hàn Trí Thành. Ngón tay hơi lạnh nắm lấy cằm cậu, khẽ vuốt.
Mới bị hắn lăn lộn cả buổi trưa, bản năng Hàn Trí Thành cảm thấy nguy hiểm.
“Em quên lời mình nói rồi?” Giọng hắn hơi thấp, nửa thật nửa giả đùa: “Em muốn làm trai tồi?”
Đầu óc Hàn Trí Thành xoay chuyển, chợt nhớ lại mình đã hứa lên đại học sẽ kết hôn. Bầu không khí lúc ấy còn khá tốt, không chỉ vì muốn thuyết phục Lý Mẫn Hạo, bản thân cậu cũng rất nghiêm túc.
Hàn Trí Thành hiểu ra, hơi lo lắng, quay ra chất vấn ngược lại hắn: “Nói bừa gì đó, em là loại người này sao?”
Lý Mẫn Hạo thấy thái độ của cậu trước sau bất đồng, dịu dàng chọc chóp mũi cậu, cười phụ hoạ: “Đương nhiên em không phải.”
Hàn Trí Thành không đoán ra suy nghĩ của hắn, dứt khoát nắm lấy cánh tay kia, làm bộ muốn bò dậy: “Kết kết kết, kết hôn ngay luôn. Cục Dân Chính gần chỗ này mấy giờ tan làm? Bây giờ rời giường đi còn kịp không?”
Biết cậu đang dỗ mình, Lý Mẫn Hạo hùa theo cậu: “Tới kịp, đứng lên đi.”
Thấy Lý Mẫn Hạo rời khỏi giường, lấy một cái áo hoodie từ trong tủ đồ. Hàn Trí Thành không ngờ hắn định đi đến Cục Dân Chính thật, nhất thời không biết có nên bò dậy đi theo hắn hay không.
Cậu đau eo, đau chân, cả người mệt muốn chết. Nhất là khối da sau cổ, bởi vì bị Lý Mẫn Hạo cắn tuyến thể rất nhiều lần, cổ có chút tê dại.
“Anh muốn đi bây giờ luôn hả?” Hàn Trí Thành vừa mở miệng, thấy hắn liếc mắt qua, bỗng nhiên cảm thấy chột dạ: “Bây giờ chạy đến không phải sẽ vội lắm sao, hay là ngày mai đi đi.”
Hàn Trí Thành dừng một lát, căng da đầu nói: “Sáng mai bọn mình đến cửa Cục Dân Chính chờ nhé? Em nhất định không ngủ nướng đâu.”
Bắt đầu từ khi lên đại học, nếu có thể ngủ Hàn Trí Thành sẽ ngủ đến 9 giờ 10 giờ. Lời tàn nhẫn vậy cậu cũng đã nói ra. Lý Mẫn Hạo quay đầu lại, không khỏi bật cười: “Chọc em thôi.”
“…”
“Lát nữa anh có việc lên trường.” Lý Mẫn Hạo thấy cậu nhẹ nhàng thở ra, vùi chân vào trong chăn. Khom lưng xoa nhẹ đầu cậu: “Em ngủ một giấc đi, anh về cùng ăn cơm với em.”
Tiết lạnh mùa xuân qua đi, nhiệt độ không khí dần ấm lại, bầu trời hiện ra màu xanh lam thăm thẳm.
Hàn Trí Thành nhìn một vòng quanh quyển sổ màu đỏ, lại mở giấy chứng nhận ra.
Vì chụp hình giấy chứng hôn, hai người đều mặc áo sơ mi trắng. Hàn Trí Thành nhìn chằm chằm tấm ảnh chụp chung ý nghĩa này một hồi lâu, ánh mắt lướt xuống dừng lại ở họ tên hai người.
“Lý ca,” cậu gọi người bên cạnh: “Hai ta đã hợp pháp rồi.”
Lúc cậu nói lời này, giọng điệu không khỏi thêm phần nghiêm túc, lời vừa ra khỏi miệng, Hàn Trí Thành lại cảm thấy mình hơi ngốc, Lý Mẫn Hạo cũng không cười cậu, mà gật đầu: “Đúng vậy.”
Hàn Trí Thành được phụ hoạ, tiếp tục hoảng hốt: “Có phải còn kế hoạch tổ chức hôn lễ không? Hình như phiền lắm, phải nghĩ xem nên mời ai. Dựa theo tiêu chuẩn xã hội thượng lưu của các anh, ai cũng phải mặc đồ nghiêm túc hả?”
“…” Lý Mẫn Hạo trầm mặc.
Hàn Trí Thành rốt cục cũng tỉnh táo khỏi mấy suy nghĩ vẩn vơ. Cậu hơi hé miệng, vừa định cứu lại hình tượng ngu ngốc của mình.
“Chắc là vậy? Mặc cái gì không quan trọng, lên kế hoạch cho hôn lễ trước.” Lý Mẫn Hạo bỗng lẩm bẩm tự nói: “Anh cũng chưa kết hôn bao giờ.”
Hàn Trí Thành nghe xong, nhận ra hắn cũng có cảm giác không chân thực giống mình, nét mặt bất giác cong lên.
Cậu ném ngượng ngùng của mình ra sau não, đang định trêu Lý Mẫn Hạo mấy câu, chợt Hàn Trí Thành nhớ ra cái gì đó, a lên: “Em quên nói cho mẹ biết rồi.”
Cậu vừa nói vừa nhập mật khẩu điện thoại. Lý Mẫn Hạo bên cạnh cũng như nhớ tới gì đó sờ điện thoại, Hàn Trí Thành kinh ngạc nói: “Anh cũng chưa nói với dì hả?”
“Sợ tạm thời có thay đổi, nên chưa nói.”
“Em phát hiện anh băn khoăn rất nhiều thứ nha.” Hàn Trí Thành phản ứng lại, cợt nhả: “Anh biết trong tình huống nào con người mới có nhiều băn khoăn như vậy không? Chứng tỏ anh rất để ý tới việc này.”
Lý Mẫn Hạo đón ánh mắt của Hàn Trí Thành, nhìn ra vẻ đắc ý của cậu trong đó, cũng cười: “Còn gọi là dì?”
“…”
“Lần sau gặp nếu em còn gọi mẹ anh như vậy, chắc chắn bà ấy sẽ không vui.” Thấy Hàn Trí Thành bị nghẹn đến không nói nên lời, Lý Mẫn Hạo nhắc nhở cậu: “Phải gọi là mẹ.”
Nhớ tới lần nào Khương Lam gặp cậu cũng mang nụ cười dịu dàng, không hiểu sao Hàn Trí Thành cảm thấy có chút lo lắng.
Đúng lúc, điện thoại cậu reo lên, giọng Ngô Viện truyền đến từ bên kia: “A Dã?”
Hàn Trí Thành buột miệng thốt ra: “Mẹ.”
Lý Mẫn Hạo sâu xa nhìn cậu, Hàn Trí Thành không để ý đến hắn. Nghe thấy Ngô Viện hỏi cậu có chuyện gì, Hàn Trí Thành dừng một lát: “Con vừa mới đi lãnh giấy kết hôn.”
Có lẽ Ngô Viện cũng không đoán được cậu trực tiếp như vậy, yên lặng vài giây, mới hỏi: “Ảnh chụp đẹp không?”
Hàn Trí Thành hơi giật mình, không ngờ Ngô Viện sẽ hỏi cái này.
Khóe môi cậu cong lên, giọng điệu nhẹ nhàng: “Khá đẹp, trông con đẹp trai lắm.”
Ngô Viện bên kia điện thoại cười một tiếng.
Hàn Trí Thành thả lỏng, bổ sung nói: “Mẹ có cảm thấy đột ngột quá không? Dù sao con vẫn còn đang ở tuổi đọc sách.”
“Đăng ký sớm một chút cũng tốt, như vậy mẹ an tâm rồi. Chỉ là không ngờ lại nhanh như vậy, thằng bé vừa mới 20 phải không?… Được, cũng tốt, đã đủ tuổi rồi.”
Hàn Trí Thành đang định chen vào, Ngô Viện lại truy hỏi: “Nhà bên kia đã biết chuyện này chưa?”
Hàn Trí Thành nhìn người đang gọi điện thoại bên cạnh: “Mới vừa biết.”
Ngô Viện trầm mặc một lát, lời nói mang theo ý cười: “Đợi hai con hết bận, mẹ tìm mẹ thằng bé bàn bạc chuyện hôn lễ một hôm.”
Hàn Trí Thành thuận miệng nói: “Cũng không cần gấp như vậy.”
Ngô Viện oán trách: “Còn không gấp? Giấy cũng đã lãnh rồi, hôn lễ đương nhiên phải bắt đầu chuẩn bị. Có điều đúng thật không thể nóng vội, cả đời chỉ có một lần, phải lên kế hoạch hoàn hảo một chút.”
Hàn Trí Thành bên này nghe mãi, bên kia, Lý Mẫn Hạo cũng không khá hơn cậu bao nhiêu.
Khương Lam nghe nói hai người lãnh giấy kết hôn rồi, kinh ngạc qua đi, dịu dàng trách mắng sao lại đột ngột như vậy. Qua chốc lát lại không khỏi có tâm tư trêu: “Lúc ăn tết con bảo còn phải chờ thêm cơ mà?”
Lý Mẫn Hạo thuận miệng nói: “Chờ thêm mấy tháng rồi mà.”
“Mới có mấy tháng, con cũng không biết xấu hổ.” Khương Lam cười hỏi: “Là con chủ động đòi kết hôn?”
Lý Mẫn Hạo đáp vâng.
Khương Lam nửa đùa nửa nghiêm túc trách: “Con thật là, sao lại thích thằng bé đến như vậy…”
Lần đầu bà gặp Hàn Trí Thành, chưa nhận ra đứa nhỏ này sẽ ảnh hưởng đến Lý Mẫn Hạo như vậy. Vốn cho rằng khi hai đứa lớn lên, tình cảm ít nhiều sẽ có thay đổi. Không ngờ từ đầu tới cuối Lý Mẫn Hạo chưa từng thay đổi tâm ý, có đôi khi bà cảm thấy tình yêu của hắn đối với Hàn Trí Thành có chút quá đáng.
Khương Lam nói rồi nói, nâng giọng: “Lý Hoằng Kiệt, hôm nay con trai anh vừa đi lãnh giấy kết hôn rồi. Nó mới 20 tuổi, anh nói xem có phải nó sợ người ta chạy mất hay không?”
Lý Mẫn Hạo nghe thấy ba hắn nói câu gì đó, nhưng cách xa quá, hắn nghe không rõ lắm.
Lý Mẫn Hạo tự mình hiểu mình: “Có phải ba nói con không có tiền đồ hay không?”
Giọng Khương Lam chứa vẻ thích thú: “Ba con nói, lúc ông ấy yêu mẹ cũng muốn nhanh chóng đi lãnh giấy kết hôn, thì ra là do di truyền.”
Lý Mẫn Hạo: “…”
Khương Lam: “Ba con hỏi, muốn quà tân hôn gì? Đúng rồi, dạo này mẹ Trí Thành có rảnh không? Mẹ muốn bàn chuyện hôn lễ với mẹ thằng bé một chút. Có điều nếu chị ấy bận công tác, mẹ có thể đến Hải Thành gặp cũng được.”
Hai bên nhà đều muốn tổ chức hôn lễ sớm một chút, thầm bàn bạc một phen, ngay hôm sau Ngô Viện đã bay trở về Ninh Thành.
Ngày đầu tiên gặp Khương Lam ở Ninh Thành, hai người tay khoác tay lên phố đi chăm sóc da. Nửa đêm nửa hôm rồi Hàn Trí Thành còn thấy mẹ cậu đăng bài lên vòng bạn bè, hiển nhiên mấy ngày nay thật sự rất vui.
Vì kế hoạch hôn lễ, Ngô Viện cố ý lập nhóm trò chuyện trên WeChat.
Ban đầu Hàn Trí Thành với Lý Mẫn Hạo còn có tâm trạng thỉnh thoảng thêm vào hai câu, về sau hai người lần lượt tùy ý sao cũng được, cứ như kiểu gì cũng ok, bình thường trong nhóm cũng chỉ có Ngô Viện với Khương Lam nói chuyện.
Thấy hai vị phu nhân đang thảo luận chuyện lễ phục trong nhóm, Hàn Trí Thành không chịu nổi nữa, đưa ra một ý kiến duy nhất hôm nay: [ Màu đen đi, cảm giác màu trắng hơi kì ạ. ]
Khó lắm đương sự mới đưa ra được một cái ý kiến, Khương Lam vội vàng nói: [ Mẹ cũng cảm thấy màu đen ổn đấy, xem như là màu được nhất. ]
Ngô Viện: [ Còn phải chọn kiểu dáng nữa. ]
Khương Lam: [ Cà vạt cũng muốn màu đen? ]
Ngô Viện: [ Có vẻ hơi đơn điệu. ]
Hàn Trí Thành: …
Hàn Trí Thành: [ Sao cũng được ạ, hai người quyết định cả đi. ]
Hàn Trí Thành: [ Con vô cùng tin tưởng thẩm mỹ của hai người. ]
Hàn Trí Thành nói xong, đóng nhóm WeChat, Lý Mẫn Hạo bên cạnh kéo lên xem lịch sử trò chuyện, như xem náo nhiệt cười một tiếng.
“Anh cười cái gì?” Hàn Trí Thành đá nhẹ hắn một cái: “Anh theo hai mẹ chu toàn đi.”
Không đợi Lý Mẫn Hạo nói chuyện, nhóc Ragdoll đi qua nhảy lên đùi Lý Mẫn Hạo. Trải qua hơn một năm ở chung, nó đã rất quen thân với Lý Mẫn Hạo.
“Có phải nó mập lên không?” Lý Mẫn Hạo nói, chậm rãi bế nhóc mèo lên, đối diện với nó: “Mày nói xem có phải càng ngày mày càng ăn nhiều hơn không? Mèo béo.”
“Meo!” Ragdoll nhe răng nhìn hắn.
“Nó bảo anh nói bậy, nó nghe hiểu đó.”
“Thông minh vậy à?” Lý Mẫn Hạo thả nhóc lại lên đùi, gãi cái cằm mềm như bông của nó: “Vậy phải gọi mày là anh rồi.”
“Ài, anh ơi.” Hàn Trí Thành nhìn nhóc Ragdoll: “Mày tới tham gia hôn lễ luôn không? Mày đóng vai trẻ em cầm hoa phía sau cũng được đấy.”
“Để nó?” Lý Mẫn Hạo thấy không ổn lắm: “Nó không tự khiến mình đi lạc đã tốt lắm rồi. Tuần trước đàn em của em mang theo thức ăn mèo đến tìm nó, nó như tám đời chưa được ăn cơm, ước gì được bám lên người người ta kia kìa.”
“Khờ vậy á?” Hàn Trí Thành xoa đầu nó: “Đừng nói với ai là tao nuôi mày nha.”
Nhóc Ragdoll ngây ngốc nghe bọn họ đối thoại, lăn một vòng trên đùi Lý Mẫn Hạo, ý bảo mau sờ bụng nó.
Bởi vì Hàn Trí Thành muốn đi bơi, cuối cùng hôn lễ được tổ chức ở một hòn đảo tư nhân.
Ánh nắng mùa hạ ở bán cầu Nam tươi sáng, gió nóng mang theo mùi hương nước biển. Hôn lễ tổ chức ở sân phía tây đảo, phía trước là nước biển xanh mênh mông vô bờ.
“Tôi không ngờ Lý ca vừa mới qua 20 đã thẳng thắn kéo Hàn Trí Thành đi kết hôn luôn.”
“Đây là vừa đến tuổi hợp pháp, đã gấp không chờ được mà bước vào nấm___” Trần Việt còn chưa nói ra chữ mồ, cảm giác có người đằng sau đập vai hắn, thấy là Hàn Trí Thành, Trần Việt lập tức đổi hướng: “Hàn ca, cậu nói xem Lý Mẫn Hạo mong được gả mãnh liệt thế nào chứ?”
Tay Hàn Trí Thành đáp trên vai Trần Việt: “Trần tổng, nghe nói gần đây cậu đang theo đuổi đàn em khoa nhiếp ảnh ở trường bọn tôi hả?”
Trần Việt với Lý Mẫn Hạo đều học ở đại học D, Trần Việt không có việc gì cũng chạy đến đại học A. Nhờ Lý Mẫn Hạo nói, Hàn Trí Thành mới phát hiện cái tên này có dụng ý khác, đang có ý với một Omega ngành cậu nói.
Trần Việt: “Này, đàn em khó theo đuổi lắm. Hay là cậu mang mèo nhà cậu cho tôi nuôi mấy ngày đi? Tôi thấy có vẻ em ấy thích mèo nhà cậu lắm.”
Hàn Trí Thành: “Cái này thì không được, tôi không làm những chuyện như đẩy đàn em xuống hố lửa đâu.”
Trần Việt bật cười: “Tôi thì làm sao? Tuy rằng tôi kém hơn Lý Cẩu, cũng kém hơn cậu, nhưng tôi cũng không đến mức hố em ấy nhé.”
Hàn Trí Thành nhìn hắn nói linh tinh, nếu không phải biết Trần Việt nhiều lần tới xem mèo là vì đàn em cũng đến, đúng thật cậu không tin Trần Việt sẽ nghiêm túc: “Người ta đơn thuần như vậy, quen cậu lãng phí quá.”
“Thành Thành.” Chu Hành Sâm gọi cậu: “Sao chỉ có mình cậu? Lý ca đâu?”
“Anh ấy xã giao bên kia.” Hàn Trí Thành chỉ hướng bên kia: “Dì Khương nói tôi có thể đi trước nên tôi sang bên đây.”
Chu Hành Sâm nhìn tình cảnh nói chuyện cách đó không xa, lòng còn sợ hãi: “Lần trước tôi bị anh trai chộp tới tham gia tiệc rượu, suýt nữa cười đơ cả mặt.”
“Ai bảo cậu cứ cười mãi.” Ánh mắt Hàn Trí Thành dừng ở Cố Lê kế bên hắn: “Trường học hai người khác nhau, có quen không?”
Nếu như cậu nhớ không lầm, trường của Cố Lê với Chu Hành Sâm cũng không cùng thành phố, xem như là yêu xa.
“Tạm được, hai bên cách không xa lắm, tuần nào anh ấy cũng có thể sang tìm tôi, thỉnh thoảng tôi cũng sẽ đến tìm anh ấy.” Cố Lê đối diện với tầm mắt Hàn Trí Thành, nhìn cậu một lúc, chân thành nói: “Hôm nay đẹp trai lắm.”
Hàn Trí Thành cười cười, đang định nói chuyện. Có người lại đây gọi: “Hôn lễ sắp bắt đầu rồi, mọi người đều qua đi.”
Gọi một tiếng như vậy, mấy người trẻ tuổi đang tụ tập bên này đứng lên.
Không biết ai nói một tiếng: “Giáo bá, cậu nhanh lên đi, bọn tôi muốn chứng kiến hai cậu từ đồng phục đến váy cưới tình yêu.”
“Có cái đếch ấy mà váy cưới.” Hàn Trí Thành quay đầu lại: “Ai cợt nhả thế? Bước ra khỏi hàng nhanh, lát nữa tự tay tôi sẽ mặc váy cưới cho cậu.”
“Đừng, đừng chơi kiểu tình thú này với anh em.” Nam sinh đang nói chuyện lắc đầu thẳng: “Tôi sợ bị chồng cậu ném xuống biển lắm.”
Thấy Hàn Trí Thành tự dưng im lặng, mấy người đang ồn ào nhìn nhau, cho rằng mình đùa quá trớn. Là Trần Việt phản ứng lại trước: “Mạo muội hỏi một câu, hiện tại cậu xưng hô với Lý Cẩu thế nào?”
Hàn Trí Thành giữ im lặng một cách đáng nghi.
Thấy cậu như vậy, mấy người xung quanh lần lượt phát ra mấy lời sâu xa. Hàn Trí Thành dứt khoát uy hiếp: “Mấy cậu muốn bị đánh hả?”
Vừa dứt lời, có người từ sau vỗ vai cậu.
Hàn Trí Thành quay đầu lại, thấy Lý Mẫn Hạo đứng đằng sau mình, vẻ mặt dịu dàng mà nhìn cậu: “Đang nói chuyện gì thế?”
Lý Mẫn Hạo đứng chờ cậu cả buổi, định sang đây giục, không ngờ đến gần lại nghe thấy Hàn Trí Thành đánh đánh giết giết.
Lúc hắn nói chuyện, rất tự nhiên mà nắm tay Hàn Trí Thành.
Vóc dáng Hàn Trí Thành đã tính là cao, nhưng đứng chung một chỗ với Lý Mẫn Hạo, bẩm sinh Alpha và Omega đã có khác biệt hình thể rõ ràng. Hai người mặc lễ phục là tây trang giống nhau, mười ngón đan xen. Hình ảnh hoà hợp đến khó có thể hình dung.
Cố Lê hạnh phúc nhìn cảnh tượng trước mặt. Người bên cạnh trêu nói: “Lý ca, ngài đích thân lại đây gọi người, ý là chờ không kịp sao?”
“Cậu đừng ở chỗ này nói mát, đổi lại cậu cậu có chờ nổi không?”
“Hàn chỉ đạo,” Trần Việt thân là một người không sợ chết, vẫn còn gan trêu Hàn Trí Thành: “Chồng cậu lại đây đón cậu, có phải cậu nên bày tỏ một chút không.”
Hàn Trí Thành không ngờ trước mặt Lý Mẫn Hạo mà bọn họ vẫn còn nói nhảm được. Cậu cười một tiếng: “Các cậu hăng hái lắm nhỉ?”
“Nói thật nhé Hàn Trí Thành, cậu vậy là không đúng rồi, đến nước này rồi mà không tính cho người ta một cái danh phận sao?”
Chu Hành Sâm cũng gia nhập trận chiến đấu này: “Đúng vậy đó Hàn Hàn, hồ ly cũng ghi tên tôi trong danh bạ là chồ——”
Mặt Cố Lê nóng lên, dùng sức lay hắn một cái: “Chu Hành Sâm!”
“Tôi cá là lớp trưởng muốn nghe một tiếng đó, chắc chắn luôn.”
Lý Mẫn Hạo nhìn cảnh tượng gà bay chó sủa trước mặt, như đang suy tư gì đó.
“Còn chắc chắn như vậy, cậu đây là muốn cá cược sao?” Thấy từ đầu tới cuối người bên cạnh vẫn không nói gì, Hàn Trí Thành quơ quơ bàn tay đang nắm vào nhau, theo thói quen hỏi: “Lý ca, sao anh lại không giúp em?”
Lý Mẫn Hạo nghiêng đầu, đối diện đôi mắt cậu.
Hàn Trí Thành đối mắt với hắn, nghe thấy hắn đáp ừ, sau đó mắt hơi cong, tiếng nói chứa ý cười thấp thoáng: “Chỉ là cảm thấy, bọn họ nói cũng không sai.”
_____________________________________
[text_hash] => 2d7651a2
)