Array
(
[text] =>
Dưới bầu trời xám chì, phủ kín một tầng mây trĩu nặng như chính bầu không khí của buổi lễ, từng hồi chuông tang chậm rãi vang lên, nện từng nhịp vào lồng ngực như một lời khẳng định rằng điều không ai mong đợi thực sự đã xảy ra.
Từ sau hôm ở bệnh viện, Jimin không khóc nữa. Không một giọt nước mắt nào rơi trên gương mặt cậu. Có thể là vì cậu đã khóc đến cạn kiệt, hoặc cũng có thể vì cậu biết, từ giây phút nhận ra người ấy không còn nữa, cậu phải học cách đứng vững, cho con, cho chính mình, và cho cả người đàn ông đã từng là cả thế giới.
Với những ai từng yêu một người mang quân hàm, nỗi sợ hãi luôn là cái bóng âm thầm theo sát mỗi ngày. Jimin cũng vậy. Cậu từng tự nhủ rằng
“Sẽ có ngày chuyện đó xảy ra. Và khi nó đến, mình phải đủ bình tĩnh để không gục ngã.”
Nhưng lý trí dù mạnh mẽ đến đâu cũng không thể xoa dịu được trái tim đang rỉ máu. Chỉ là, Jimin đã học cách giấu nó thật sâu, trong những cử chỉ nhẫn nại, trong ánh mắt tĩnh lặng, và trong nụ cười nhẹ nhàng mà ai cũng tưởng là cậu đã ổn.
Trời bắt đầu đổ mưa, những hạt mưa mảnh và lạnh như kim xuyên qua lớp không khí đặc quánh của một ngày tang tóc. Cả nghĩa trang quân đội phủ một màu xám nhạt, u ám đến nghẹt thở. Gió thổi nhẹ, không mạnh, nhưng đủ để khiến lá cờ tổ quốc phủ lên quan tài khẽ lay động, như đang run rẩy, như cũng đang khóc tiễn biệt một người lính đã ngã xuống vì tổ quốc.
Một dải ruy băng đen buộc trên khung di ảnh đặt phía trước hàng ghế nghi lễ. Bức ảnh ấy là chân dung đại tá Jeon Jungkook, người đàn ông trong quân phục chỉnh tề, ánh mắt sắc lạnh và nụ cười trầm ổn quen thuộc, vẫn tỏa ra khí chất khiến người ta vừa nể trọng vừa thấy ấm lòng. Nhưng hôm nay, chẳng ai có thể gọi hắn một lần nữa. Chẳng ai có thể nghe hắn đáp lại.
Những người đồng đội mặc quân phục chỉnh tề, hàng ngũ thẳng tắp như một bức tường thép. Không ai lên tiếng. Ai cũng lặng im, ánh mắt đỏ hoe dán chặt vào chiếc quan tài gỗ màu nâu sẫm được phủ quốc kỳ. Cờ tổ quốc nổi bật giữa nền trời xám, khiến lòng người càng thêm nghẹn ngào.
Tiếng kèn truy điệu vang lên, kéo dài, nghẹn ngào. Âm thanh ấy như rạch đôi không gian, để lại một nỗi xé lòng khôn xiết. Mỗi nốt nhạc là một nhát dao khắc vào trái tim những người ở lại, bạn đời, con cái, đồng đội, và cả những người từng được hắn cứu giúp trong âm thầm.
Jimin đứng bên dưới mái hiên nhỏ dựng tạm bên mép huyệt mộ. Cậu mặc bộ áo tang đen sẫm, hai tay siết chặt chiếc khăn trắng, ánh mắt như đã chết cùng người nằm trong quan tài kia. Gương mặt cậu tái nhợt vì mất ngủ nhiều ngày, đôi mắt trũng sâu nhưng vẫn lặng lẽ dõi theo từng chuyển động, khi bốn người lính nâng quan tài, khi tiếng súng truy điệu rền vang trong không khí nặng trĩu.
Jeon Jiwoo đứng bên cạnh Jimin, môi mím chặt, tay bé nhỏ nắm chặt vạt áo ba. Cô bé không khóc, chỉ mím môi nhìn chằm chằm vào bức di ảnh. Minjun thì được Jimin bế trên tay, áp mặt vào vai cậu.
Lúc chiếc quan tài được hạ xuống huyệt, Jimin không kêu lên, không khóc to. Cậu chỉ đứng lặng người, bất động, như cả thế giới dưới chân mình cũng đang vỡ ra thành trăm mảnh. Đôi môi cậu run run, mắt nhìn chằm chằm xuống hố sâu đang dần nuốt chửng người mình yêu thương nhất. Bàn tay Jimin nắm chặt lấy vòng hoa trắng được kết bằng hoa loa kèn và bách hợp, hai loại hoa mà Jungkook từng nói là “thanh khiết như em”.
“Anh đã hứa sẽ về”
Jimin thì thầm, giọng khản đặc như cát quệt qua cổ họng.
“Anh còn chưa đưa tụi nhỏ đi ngắm pháo hoa…”
Không ai đáp lời cậu, chỉ có tiếng mưa rơi nặng hạt hơn, như thể bầu trời cũng không kìm nổi nước mắt.
Mãi đến khi nắm đất đầu tiên được xúc lên, rơi lộp bộp xuống mặt quan tài, âm thanh ấy khiến Jimin cứng người. Trái tim cậu như bị bóp nghẹt. Mỗi cú rơi là một tiếng gõ vào tim.
Là vĩnh biệt.
Là thật sự phải buông tay.
Các sĩ quan lần lượt bước đến trước linh cữu, thực hiện nghi thức chào điều lệnh trang nghiêm và đầy kính trọng. Họ nhìn Jimin với ánh mắt tiếc thương xen lẫn khâm phục, một người bạn đời mạnh mẽ, kiên cường, và lặng lẽ đến tàn nhẫn. Họ nói với cậu những lời an ủi thành tâm, những câu từ mà mỗi chữ đều thấm đẫm sự tiếc nuối
“Anh ấy đã hy sinh vì lý tưởng cao đẹp. Chúng tôi sẽ không bao giờ quên…”
Jimin chỉ khẽ gật đầu, mỉm cười với tất cả. Trên tay cậu là Minjun, đứa trẻ còn chưa biết khái niệm của nỗi mất mát, vẫn hồn nhiên với đôi mắt trong veo đang tò mò nhìn quanh. Bên cạnh cậu là Jiwoo, cô bé xinh xắn vẫn chưa tới tuổi trưởng thành. Cậu siết chặt Minjun vào lòng, nắm chặt tay Jiwoo như thể những hơi ấm ấy là chỗ duy nhất có thể níu giữ cậu lại với hiện thực.
Không ai nhận ra rằng, đằng sau nụ cười dịu dàng của Jimin là từng vết nứt mảnh, đang từ từ lan ra khắp tâm hồn. Nhưng cậu vẫn đứng đó, như một cánh hoa trắng lặng lẽ trong gió, không đòi hỏi được thương xót, không mong muốn được thấu hiểu, chỉ đơn giản là tiếp tục sống, để giữ lấy ký ức về người đàn ông mà cậu đã yêu bằng cả cuộc đời.
Tang lễ kết thúc khi ánh chiều tà nhuộm đỏ một góc trời. Mưa tạnh. Ánh nắng cuối cùng của ngày chậm rãi rơi xuống trên những hàng bia mộ thẳng tắp, vàng úa như ký ức bị gió lật qua. Người đưa tiễn lần lượt rời đi, bước chân nặng trĩu và chậm rãi. Những lời chia buồn cuối cùng vang lên khe khẽ, rồi cũng tan biến theo gió, để lại phía sau là khoảng trống tĩnh lặng và lạnh lẽo đến nao lòng.
Nghĩa trang khi không còn người qua lại bỗng trở nên hoang hoải. Chỉ còn lại Jimin và hai đứa nhỏ đứng lặng dưới gốc cây bách già cỗi, nơi bia mộ của đại tá Jeon Jungkook vừa được dựng lên cách đó không lâu. Gió chiều rít nhẹ qua hàng cây, cuốn theo những mảnh lá úa, xoáy lên không trung rồi rơi xuống như những nỗi niềm bị gió mang đi mà không ai biết sẽ rơi về đâu.
Jimin không khóc nữa. Cậu đã khóc cạn nước mắt suốt những ngày qua, khóc đến mức lồng ngực cũng không còn cảm giác đau nhói, chỉ còn lại một lỗ hổng lớn không thể lấp đầy. Cậu ngồi xổm bên mộ, hai tay đặt trên đầu gối, ánh mắt dán chặt vào tấm bia đá lạnh ngắt như bị thôi miên. Cái tên được khắc tỉ mỉ kia, Jeon Jungkook, sáng lên trong ánh nắng đang tắt dần, từng chữ như in hằn sâu vào tim cậu.
Jeon Jiwoo đứng bên cạnh, tay nắm chặt lấy ống tay áo ba, không dám lên tiếng. Minjun được cậu bế trên tay, đôi mắt bé đỏ hoe, mệt mỏi, đầu tựa vào vai ba, chỉ còn nấc nhẹ từng hơi.
Bầu không khí bao quanh như bị thời gian bỏ quên. Không còn tiếng người, không còn tiếng súng tiễn biệt, không còn tiếng kèn truy điệu. Chỉ có gió, và tiếng thở khẽ khàng như không dám phá vỡ sự yên nghỉ của người dưới mộ.
Jimin đưa tay chạm nhẹ lên mặt bia, những đầu ngón tay lạnh buốt miết qua từng đường khắc, ngày sinh, ngày mất, danh xưng và những lời tri ân. Cậu khẽ thì thầm, giọng lạc hẳn đi, không biết là đang nói với Jungkook, hay đang cố níu lấy chính mình
“Anh đi thật rồi… mà không nói một lời.”
“Anh còn chẳng được gặp em, chẳng được gặp con trước khi đi”
Một nhành hoa trắng cắm trong bình đã bắt đầu rũ xuống, cánh hoa ướt đẫm nước mưa ban sáng, giống như nỗi đau của Jimin, lặng lẽ, ẩm ướt và không thể cất thành lời.
Cậu không biết mình đã ngồi bao lâu, chỉ biết trời đã ngả sang tím thẫm, gió cũng se sắt hơn, và hai đứa nhỏ đã bắt đầu run lên vì lạnh. Vậy mà bước chân cậu vẫn chưa thể rời đi. Bởi nơi đây là nơi người cậu yêu nằm lại. Là nơi một phần linh hồn của Jimin đã chôn theo, không thể mang về.
Trời đã tối hẳn khi Jimin bước ra khỏi nghĩa trang, tay khẽ giữ lấy cánh tay Jiwoo, còn Minjun thiếp đi trong vòng tay cậu từ lúc nào. Cơn gió chiều muộn lùa qua khe áo tang, lạnh buốt như thể cả thế giới vừa trút xuống một khoảng lặng không thể lấp đầy. Con đường trở về hôm nay sao dài đến thế, từng bước chân như giẫm lên lớp ký ức chưa kịp nguôi ngoai.
Căn hộ mở cửa bằng một tiếng cạch nhỏ. Không còn tiếng Jungkook gọi với từ phòng khách, không còn hơi ấm len lỏi trong từng ngóc ngách. Mọi thứ vẫn như cũ, gọn gàng, im lìm, nhưng giờ đây, nó như một khung cảnh được bỏ lại sau một giấc mơ đã tan vỡ.
Jimin đặt Minjun lên giường, cẩn thận đắp chăn cho bé. Jiwoo lặng lẽ theo sau, không cần cậu nhắc cũng tự đi thay đồ ngủ. Cô bé không khóc, nhưng đôi mắt hoe đỏ đã tố cáo cả một ngày dài dằn vặt và kìm nén. Mái tóc dài xõa xuống vai, gương mặt thiếu nữ in hằn sự trưởng thành đột ngột bởi mất mát, quá sớm, quá nhẫn tâm.
Cô bé ngồi xuống giường, hai tay đan vào nhau, đặt trên đầu gối, mắt nhìn chăm chăm vào khoảng tối nơi góc phòng. Một lúc lâu sau, Jiwoo mới lên tiếng, giọng khàn khàn như thể đã nói chuyện với chính mình cả nghìn lần trước đó.
“Bố có đau không hả ba?”
Jimin khựng người. Một câu hỏi tưởng đơn giản, nhưng khiến tim cậu như bị ai bóp nghẹn.
“Chắc là không đâu con”
“Bố đi nhanh lắm. Không kịp đau nữa rồi.”
Jiwoo không đáp, chỉ gật đầu nhẹ. Nhưng khi Jimin đến gần, cậu mới thấy được đôi vai con bé đang run lên rất khẽ.
“Con ổn mà. Con không muốn khóc nữa… Vì nếu con khóc, Minjun sẽ sợ. Và ba… ba sẽ buồn.”
Câu nói khiến Jimin gần như muốn sụp xuống trước mặt đứa trẻ đã không còn là trẻ con ấy. Cậu khẽ ôm Jiwoo vào lòng, tay vuốt nhẹ lưng con bé. Trong vòng tay cậu, Jiwoo cuối cùng cũng để nước mắt rơi xuống, từng giọt nóng bỏng thấm vào lớp áo sơ mi đẫm mùi thuốc khử trùng từ buổi lễ chiều nay.
Sau khi chắc chắn cả hai đã ngủ, Jimin mới quay ra phòng khách. Bầu không khí lại chìm vào im lặng. Cậu ngồi bệt xuống sàn, ánh mắt dừng lại ở chiếc ghế sô pha mà Jungkook thường ngồi đọc báo. Hơi thở dài buông ra giữa không gian tĩnh mịch, lạnh buốt như cả mùa đông gom lại.
Đêm đầu tiên thiếu vắng Jungkook. Không còn tiếng cười, không còn ánh mắt ấm áp dõi theo. Chỉ còn lại ba con người, mỗi người lặng lẽ chống chọi với nỗi đau theo cách riêng của mình, trong cùng một căn nhà, nhưng thiếu mất trái tim đã từng khiến nơi này gọi là gia đình.
[text_hash] => 65e976ac
)