Array
(
[text] =>
Jeon Jungkook đã từng đối mặt với vô số tình huống hiểm nghèo trong đời. Làm cảnh sát nhiều năm, hắn từng lao qua những con hẻm tối tăm để truy bắt tội phạm, từng giằng co trên vách đá cheo leo, thậm chí có lần bị thương suýt mất mạng trong một cuộc đấu súng căng thẳng. Nhưng chẳng có điều gì trong số đó có thể khiến hắn bối rối bằng khoảnh khắc này, khi ánh mắt hắn rơi xuống vết sẹo dài trên bụng dưới của Park Jimin.
Một cơn chấn động cuộn trào trong lồng ngực.
Hắn không còn hơi sức đâu để tranh cãi nữa. Không còn khả năng phủ nhận. Không còn đường lui.
Jeon Jungkook như kẻ mộng du, lặng lẽ bước theo Jimin khi cậu về phòng ngủ. Ánh đèn vàng dịu nhẹ phủ lên lớp rèm mỏng của chiếc nôi gỗ trắng, tạo thành một ảo ảnh mong manh tựa như giấc mơ. Hắn chậm rãi vươn tay, những đầu ngón tay vốn đã quen với súng đạn và những trận chiến giờ đây lại run rẩy khi chạm vào mép rèm.
Chỉ cần vén lên…
Không phải một con búp bê như hắn từng nghĩ.
Một đứa trẻ thật sự đang nằm đó, ngủ ngon lành.
Hơi thở khẽ phập phồng theo nhịp điệu đều đặn, đôi bàn tay nhỏ xíu siết chặt đặt hai bên đầu. Hai má phúng phính ửng hồng dưới ánh đèn, đôi môi chúm chím hơi chu lên, tựa như đang mơ thấy điều gì ngọt ngào lắm.
Jeon Jungkook cảm thấy tim mình hẫng một nhịp.
Có một loại cảm giác rất lạ đang xâm chiếm hắn, như thể có một bàn tay vô hình bóp chặt lấy trái tim hắn, rồi lại nhẹ nhàng nới lỏng, để lại thứ cảm xúc mềm mại đến khó hiểu. Hắn cứ đứng đó, lặng lẽ quan sát, mặc cho suy nghĩ rối bời không sao sắp xếp nổi.
Đây… thực sự là con hắn sao?
Nhưng… bằng cách nào?
Câu hỏi ấy thoáng lướt qua tâm trí, nhưng ngay lập tức bị sự mềm mại và đáng yêu trước mắt đánh bại. Sự tồn tại nhỏ bé này quá mức chân thật, quá mức sống động, khiến hắn quên mất mọi hoài nghi. Một thứ gì đó âm ỉ nở rộ trong lồng ngực hắn, một loại cảm xúc hắn chưa từng có trong suốt quãng đời đầy bão táp của mình.
Từ phía sau, Jimin khoanh tay tựa vào thành giường, ánh mắt lấp lánh ý cười.
“Anh cứ đứng nhìn con cả đêm cũng được, nhưng tôi đi ngủ đây.”
Jimin kéo chăn trùm kín người, nhưng chưa kịp nhắm mắt, cậu đã cảm nhận được một cử động nhỏ bên cạnh.
Một giọng nói ngái ngủ vang lên:
“Bố về rồi…”
Jimin khẽ nhíu mày, quay sang.
Jiwoo, cô bé năm tuổi, mái tóc mềm xoã rối trên gối, đôi mắt lim dim nhưng vẫn cố nhìn về phía Jungkook.
Hắn sững sờ, tim đập lạc một nhịp.
“Jiwoo…” Hắn lẩm bẩm, không biết phải phản ứng thế nào.
Nhưng Jiwoo không cho hắn thời gian để bối rối. Cô bé dụi mắt, lon ton bò khỏi giường, rồi chạy thẳng đến chỗ hắn. Một vòng tay nhỏ bé quấn lấy Jungkook, ấm áp và thân thuộc đến mức khiến hắn chớp mắt vài lần. Theo phản xạ, hắn cúi xuống, bế cô bé lên.
Jiwoo cười khúc khích, nhưng ngay sau đó vội vàng lấy hai tay che miệng lại, như sực nhớ ra điều gì đó quan trọng.
“Bố không được làm ồn.” Cô bé ghé sát tai hắn, thì thầm bí mật. “Minjun sẽ tỉnh mất. Minjun chỉ toàn khóc thôi.”
Jeon Jungkook không nhịn được mà bật cười, hơi ấm từ cơ thể nhỏ bé trên đùi khiến hắn vô thức cọ cằm vào má Jiwoo.
Cô bé giật nảy mình, vừa cười khanh khách vừa đẩy mặt hắn ra.
“Bố hôi quá! Jiwoo không chơi với bố nữa đâu”
Từ phía giường, Jimin vốn đã kéo chăn định ngủ, nghe vậy cũng chen vào.
“Đúng đấy, anh hôi như thế thì ra ngoài mà ngủ, đừng có mò vào đây.”
Và thế là, đêm hôm ấy, Jeon Jungkook bị đuổi ra sofa phòng khách.
Bộ ghế da cao cấp miễn cưỡng mới đủ để hắn nằm thẳng người, nhưng lại chẳng hề êm ái. Hắn xoay qua xoay lại, trằn trọc cả tiếng đồng hồ. Quan trọng hơn hết, hắn không được ôm Jimin.
Sau khi nhận ra mình không tài nào ngủ nổi, Jeon Jungkook quyết định bất chấp tất cả.
Hắn rón rén mở cửa phòng ngủ, nhẹ nhàng lẻn vào, chậm rãi leo lên giường. Một cánh tay vươn ra trong bóng tối, lén lút ôm lấy eo Jimin.
Sáng hôm sau, thứ đánh thức hắn không phải ánh mặt trời, mà là tiếng khóc chói tai xé toạc không gian.
Jungkook nhíu mày, đầu đau như búa bổ. Hắn lờ mờ mở mắt, cố gắng nhận thức xung quanh và rồi sững sờ.
Khoan đã, chẳng phải tối qua hắn ngủ ở sofa sao?
Hắn mơ hồ nhớ lại cảnh tượng mình lẻn vào ôm Jimin, nhưng chưa kịp nghĩ tiếp, tiếng khóc lại vang lên, đòi hỏi sự chú ý ngay lập tức.
Hắn lê bước ra ngoài rồi đứng chết trân.
Jimin đang ngồi trên thảm trải sàn, một tay cầm bình sữa, tay còn lại đỡ lấy đầu đứa nhỏ. Cậu nhẹ nhàng dỗ dành, ánh mắt dịu dàng tựa như ánh trăng. Ngay khi đầu vú giả mềm mại lọt vào miệng, dòng sữa ấm áp chảy ra, tiếng khóc đột ngột tắt lịm.
Jimin ngẩng lên, thấy Jungkook, liền hối thúc:
“Anh còn đứng đó làm gì? Mau xem máy nướng bánh mì giúp em!”
Jungkook giật mình, vội vàng chạy vào bếp. Hắn kịp thời giải cứu hai lát bánh mì khỏi số phận bị cháy đen, còn cẩn thận phết bơ và mứt lên, pha thêm hai cốc trà nóng rồi mang ra.
“Jiwoo đi học rồi à?” Hắn hỏi, mắt vẫn không rời khỏi đứa nhỏ trong tay Jimin.
“Xe buýt nhà trẻ vừa đón đi rồi.”
Đúng lúc ấy, một bàn tay nhỏ xíu vươn ra, nắm lấy ngón tay Jungkook.
Hắn sững lại.
Bàn tay nhỏ, ấm áp, siết rất chặt.
Jungkook cúi xuống, nhìn chằm chằm vào gương mặt đứa nhỏ. Hai má phúng phính giống Jimin. Môi chúm chím giống Jimin. Nhưng đôi mắt tròn xoe này rõ ràng là giống hắn.
“Minjun có đôi mắt giống bố này…”
Jimin khẽ cười, giọng nói dịu dàng tựa như gió xuân.
Jeon Jungkook nhìn chằm chằm vào bàn tay nhỏ bé đang nắm lấy ngón tay mình, cảm giác lạ lẫm mà quen thuộc lan tỏa trong lồng ngực. Hắn không biết một bàn tay nhỏ xíu như thế lại có thể nắm chặt đến vậy, cứ như thể sợ hắn biến mất.
Jeon Jungkook cảm thấy tim mình khẽ rung lên khi nhìn đứa trẻ nhỏ bé nắm lấy ngón tay hắn. Cảm giác ấm áp lan từ đầu ngón tay đến tận lồng ngực, khiến hắn sững lại trong giây lát. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng chỉ một cái nắm tay bé xíu thế này lại có thể làm tim mình rung động đến vậy.
Cảm giác mềm mại, ấm áp ấy làm hắn không nỡ buông ra. Minjun dù còn rất nhỏ nhưng sức nắm lại mạnh mẽ đến kinh ngạc, như thể sợ rằng nếu buông ra, bố sẽ biến mất khỏi thế giới của mình.
Jungkook nuốt khan, một phần trong hắn muốn từ chối, muốn phản bác rằng điều này không thể xảy ra. Nhưng lý trí của hắn, kinh nghiệm của hắn, bản năng của hắn, tất cả đều không thể phủ nhận sự thật rõ ràng trước mắt.
Minjun là con hắn. Đây là sự thật. Hắn có con. Một sinh linh nhỏ bé mang trong mình dòng máu của hắn và cậu.
Jungkook chậm rãi ngồi xuống bên cạnh Jimin, mắt vẫn không rời khỏi Minjun. Cậu bé đã ngừng bú, bầu má phúng phính hơi phập phồng theo nhịp thở. Cảm giác mềm mại đến khó tin len lỏi trong lòng hắn.
Jimin lẳng lặng nhìn Jungkook. Cậu không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đặt Minjun vào lòng hắn.
Jungkook giật mình, bàn tay vốn quen cầm súng lại trở nên lóng ngóng khi đỡ lấy đứa trẻ. Minjun nhỏ quá, nhẹ quá, ấm áp đến mức khiến hắn không dám cử động mạnh.
“Anh làm gì mà cứ lóng nga lóng. Cứ như anh chưa được bế con bao giờ ấy”
Jimin mắng nhỏ, dùng khăn xô lau nước dãi dưới cằm Minjun. Cậu hơi bực khi Jungkook cứ như người trên trời rơi xuống. Rõ ràng hôm qua trước khi đi tới trụ sở còn ôm Minjun hôn hít không muốn rời. Giờ lại như mới lần đầu gặp thằng nhỏ.
Jungkook há miệng muốn phản bác, nhưng cuối cùng lại chỉ có thể ngậm lại. Hắn cúi đầu nhìn Minjun đang cuộn tròn trong lòng mình, cảm giác vừa xa lạ vừa quen thuộc len vào từng ngóc ngách trong trái tim. Chắc là do hắn hôm qua uống nhiều quá, trong phút chốc đầu óc mụ mị quên hết mấy chuyện trước đây. Chắc là thế rồi
Jungkook chưa từng nghĩ sẽ có một ngày như thế này.
Một ngày hắn không phải rượt đuổi tội phạm, không phải đứng giữa ranh giới sống chết, không phải thức trắng đêm suy nghĩ về những vụ án hóc búa. Thay vào đó, hắn ngồi đây, trên một tấm thảm mềm mại trong căn hộ ấm áp, bế trên tay một đứa trẻ là con ruột của mình.
Nhưng giây phút dịu dàng ấy không kéo dài lâu.
Jimin ngẩng lên, khẽ nhíu mày khi thấy hắn vẫn đứng yên, liền giục
“Anh mau lấy giúp em cái tã mới trong phòng ngủ đi, Minjun tè ướt tã rồi”
Jungkook chớp mắt, hoàn hồn lại, lập tức gật đầu rồi xoay người bước đi.
Hắn trước hết là suy nghĩ xem tã ở chỗ nào rồi mới đi vào phòng ngủ. Bàn thay tã ở cuối phòng thế nhưng tã thì lại ở cái kệ có bánh xe gần giường. Jungkook nhìn cái kệ rồi đi tới, ngay khi nhấc chân lên, hắn bỗng cảm giác dưới gót chân có thứ gì đó lăn tròn.
“Khoan đã..”
Hắn chưa kịp phản ứng thì bàn chân đã hoàn toàn mất thăng bằng.
Một tiếng lạch cạch khẽ vang lên khi một món đồ chơi nhỏ, cụ thể là một khối xếp hình sắc màu của Jiwoo, bị hắn giẫm trúng và trượt dài trên mặt sàn.
Cơ thể Jungkook chao đảo, theo phản xạ vội vươn tay ra tìm chỗ bám. Nhưng số hắn đúng là đen đủi, thứ duy nhất trong tầm với lại là chiếc bàn cà phê nhỏ, mà trên đó đang đặt bình nước nóng thường dùng để pha sữa cho Minjun.
Khi bàn tay vồ lấy mép bàn, bình nước theo đà chấn động đổ nghiêng. Chất lỏng sóng sánh tràn ra, khiến hắn theo bản năng giật tay lại để tránh bị bỏng.
Và thế là hắn hoàn toàn mất điểm tựa.
“Chết tiệt”
Rầm!
Một âm thanh nặng nề vang lên khi Jungkook ngã nhào ra sàn. Lưng hắn đập mạnh xuống nền gỗ cứng, gáy va vào mép thảm trải sàn, tạo nên một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng.
Mọi thứ trước mắt hắn xoay tròn một lúc.
Rồi… tối sầm.
Trong cơn choáng váng, hắn chỉ nghe thấy tiếng Jimin hét lên hoảng hốt, rồi tiếng khóc lanh lảnh của Minjun vang lên, xé toạc không gian yên tĩnh của buổi sáng.
[text_hash] => 96a4216c
)