Array
(
[text] =>
Sau ngày đầu tiên, Jimin bắt đầu quen dần với công việc. Không phải vì cậu muốn, mà vì không còn lựa chọn nào khác. Cậu hiểu rằng nếu tiếp tục từ chối, hậu quả sẽ không thể lường trước.
Mỗi ngày trôi qua, cậu cứ lặp đi lặp lại những cuộc gọi, những lời lừa dối, những lời mà cậu biết rõ sẽ làm hại người khác. Nhưng càng làm, càng cảm thấy cái cảm giác như có một lớp bụi bẩn phủ lên tâm hồn cậu, mỗi lần mở miệng nói ra những lời dối trá, lòng cậu lại quặn thắt, như thể không thể nào tẩy sạch được sự nhơ bẩn đang bám lấy mình. Cậu căm ghét công việc này, căm ghét sự bất lực của bản thân khi không thể làm gì để thay đổi tình cảnh.
Cậu căm ghét những kẻ đứng sau tổ chức này, những tên tội phạm điều hành nơi này. Chúng là những kẻ tham lam, tàn nhẫn, chỉ biết đến lợi ích cá nhân mà không quan tâm đến sự đau khổ mà chúng gây ra cho những người vô tội. Nhưng trên tất cả, Jimin căm ghét Jeon Jungkook, một gã quản lý lạnh lùng, vô cảm, người luôn giám sát cậu với đôi mắt sắc lạnh không hề chớp. Mỗi lần nhìn vào ánh mắt ấy, cậu cảm thấy mình như một con cá nằm trên thớt, bị săn đuổi, không thể trốn thoát.
Jimin không hiểu tại sao một người như hắn lại có thể tồn tại ở nơi này. Những kẻ lừa đảo ở đây đều có vẻ ngoài dễ đoán. Đó là tham lam, thô bạo và hung hãn.
Nhưng Jungkook? Hắn hoàn toàn khác biệt. Hắn bình tĩnh, đầy nguy hiểm và khó đoán. Mỗi hành động của hắn đều tính toán tỉ mỉ, không hề lộ ra bất kỳ sơ hở nào. Điều này khiến Jimin càng thêm đề phòng, không thể biết được hắn đang nghĩ gì. Và hơn hết, hắn luôn nhìn cậu với ánh mắt như muốn dò xét, như muốn nhìn thấu tận tâm can cậu. Cảm giác bị theo dõi đó thật sự khiến cậu không thể yên tâm.
Một ngày nọ, khi đang thực hiện một cuộc gọi như thường lệ, Jimin đột nhiên nghe thấy điều gì đó khiến cậu đứng hình, như thể một cú sốc điện giật qua cơ thể cậu. Giọng nói trầm thấp từ bên kia đầu dây vang lên, không hề có chút sợ hãi, mà trái lại, còn rất tự tin:
“Tôi biết cậu là ai.”
Jimin cảm thấy máu trong người như ngừng chảy. Cậu đông cứng lại, đầu óc không thể nào tiếp nhận thông tin đó. Người kia tiếp tục, giọng nói vững vàng, chắc chắn.
“Cậu đang làm việc trong tổ chức lừa đảo, đúng không?”
Trái tim Jimin đập mạnh như muốn vỡ tung. Cậu nuốt khan, cố gắng giữ giọng bình tĩnh, mặc dù trong lòng như có một trận sóng dữ đang dâng lên.
“Tôi không hiểu ông đang nói gì…”
Giọng nói kia cắt ngang lời cậu, không cho cậu cơ hội biện minh.
“Đừng giả vờ nữa. Tôi là cảnh sát Hàn Quốc. Chúng tôi đã theo dõi tổ chức của các người từ lâu. Nếu cậu hợp tác, tôi có thể giúp cậu thoát khỏi đó.”
Jimin nắm chặt điện thoại trong tay, cảm giác đầu óc như trống rỗng. Cảnh sát? Cậu có nên tin không? Một luồng nghi ngờ và lo lắng dâng lên trong lòng. Nếu đây là thật, thì đó là cơ hội tốt nhất để cậu thoát khỏi cái địa ngục này. Nhưng nếu đây là một cái bẫy? Nếu đây chỉ là một kế hoạch để lừa cậu, thì sao? Cậu không thể mạo hiểm.
Jimin hít sâu, định mở miệng nói gì đó, nhưng ngay lúc đó, một bàn tay mạnh mẽ giật lấy chiếc điện thoại từ tay cậu, kéo cậu ra khỏi mớ suy nghĩ hỗn loạn.
Cạch.
Cuộc gọi bị ngắt.
Jimin kinh hãi quay lại, tim đập mạnh hơn bao giờ hết. Và bây giờ đây, Jungkook đang đứng ngay sau lưng cậu, ánh mắt lạnh băng, không một chút cảm xúc. Không khí xung quanh như bị bao phủ bởi một lớp sương mù, đầy đe dọa và căng thẳng. Cả căn phòng như ngừng thở, khi hắn nắm chặt chiếc điện thoại, ánh mắt không rời khỏi Jimin. Cậu có thể cảm nhận được sức mạnh ẩn chứa trong từng động tác của hắn.
“Mày nghĩ mình đang làm gì vậy?”
Giọng hắn trầm thấp, mang theo một sự nguy hiểm mà cậu có thể cảm nhận rõ rệt trong từng từ.
Jimin cảm thấy hơi thở mình nghẹn lại. Lúc này, cậu chẳng thể làm gì ngoài việc đối diện với ánh mắt sắc lạnh của hắn. Cậu cố gắng lên tiếng, nhưng không thể thốt ra lời nào.
Jungkook nheo mắt, ánh nhìn sắc như dao, xuyên thấu mọi suy nghĩ của cậu. Đột nhiên, hắn hạ giọng, nói nhỏ như thể một lời cảnh cáo.
“Cậu có biết nếu bọn chúng phát hiện cậu liên lạc với cảnh sát, cậu sẽ có kết cục thế nào không?”
Jimin cắn mạnh vào môi, đến mức cảm thấy vị tanh của máu lẫn trong hơi thở. Cậu có cảm giác mình đang bị khóa chặt trong một cái bẫy vô hình không dây trói, không xiềng xích, nhưng vẫn siết lấy từng cử động, từng mạch đập trong người. Căn phòng, những màn hình, âm thanh lách cách của bàn phím, tất cả như đang đè nặng lên ngực cậu, khiến từng nhịp thở trở nên khô khốc.
Lúc này, cậu vẫn chưa thể gọi tên nỗi bất an về Jungkook, vẫn chưa nhận ra sự kỳ lạ đầy lệch lạc ẩn dưới lớp bình tĩnh lạnh lùng của hắn. Nhưng có một điều rõ ràng, cái cách Jungkook đứng đó, dựa nhẹ vào tường, khoanh tay, ánh mắt không hề rời khỏi cậu… giống hệt một con thú săn mồi đang kiên nhẫn quan sát.
Trong tổ chức này, những kẻ bị phát hiện phản bội đều biến mất không để lại một chút dấu vết. Không có một tiếng hét, không lời từ biệt, chỉ đơn giản là một ngày không còn xuất hiện nữa. Jimin đã nghe vài lời đồn, đã tình cờ thấy vài ánh mắt hoảng sợ, nhưng khi nghĩ đến viễn cảnh đó áp lên chính mình, một luồng lạnh chạy dọc sống lưng khiến cậu bất giác rùng mình.
Sợ hãi lan tỏa khắp cơ thể, từ đầu ngón tay đến tận lồng ngực, như một cơn gió độc. Cậu cố giữ bình tĩnh, nhưng bàn tay đặt trên đùi vẫn khẽ run, không sao kìm lại được.
Thế nhưng, lẫn trong nỗi sợ ấy lại có một cảm giác khác, có một thứ lo lắng âm ỉ, khó diễn tả, như một câu hỏi mơ hồ gõ nhè nhẹ vào tâm trí.
Liệu Jungkook thực sự chỉ là kẻ giám sát lạnh lùng mà ai cũng sợ?
Hay hắn đang che giấu một điều gì đó nguy hiểm hơn nhiều so với những gì cậu tưởng?
[text_hash] => b84f61e5
)