[LyHansara – HieuAn – DuongKieu] Tựa Lưng – 58. – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[LyHansara – HieuAn – DuongKieu] Tựa Lưng - 58.

Array
(
[text] =>

“Chở mẹ về lại bệnh viện đi”

“Sao vậy mẹ? Mình chưa mua đồ mà”

“Con tưởng mẹ không biết con với thằng Dương lừa mẹ đi để cậu ta được vào gặp Hiếu sao?”

“Mẹ.. giờ chỉ có An mới có thể khiến anh Hiếu tỉnh dậy thôi. Để An thử đi mẹ”

“Con khỏi nói gì cả! Về ngay cho mẹ!”

Kiều nhăn mặt, tính nói thêm mà nhìn mặt bà Trần là Kiều biết em không thể khuyên nổi. Đành quay xe trở về bệnh viện, chỉ mong là An đã rời đi để không bị bà Trần mắng chửi thêm.

_

Về đến bệnh viện, bà Trần nhanh chóng lên phòng bệnh của Hiếu làm Kiều vội vàng chạy theo sau muốn đứt cả hơi.

“Ủa? Sao mẹ về rồi..”. Dương đứng chắn trước cửa phòng

“Con né ra cho mẹ!”

Dương nhìn Kiều, Kiều lắc đầu.

“Thôi mà có gì đâu mà né..”

“NÉ RA!”

Bà Trần đi lại đẩy Dương sang một bên, nhưng ngay lúc vừa đặt kên tay nắm cửa thì một khoảnh khắc ngay trước mắt khiến bà khựng lại.

An đứng dậy định ra về nhưng Hiếu nắm chặt tay An không buông mặc dù mắt vẫn còn nhắm tịt.

“Hiếu.. anh nghe em nói rồi hả..”

An tiếp tục ngồi xuống bên Hiếu, và bà Trần cũng thôi không mở cửa nữa. Bà rời đi trong nụ cười của Dương và Kiều, cả hai xem như đã thành công ván cược, cũng thành công chứng minh tình cảm của Hiếu và An to lớn đến mức nào.

Mấy ngày hôm sau, An tiếp tục đến bệnh viện nhưng không còn sự ngăn cản nào nữa. Cậu vẫn lễ phép chào bà Trần, bà không chửi mắng cậu lời nào mà chỉ lẳng lặng ra ngoài mỗi khi An vào thăm Hiếu.

Cứ thế 1 tuần trôi qua, bác sĩ thông báo rằng có thể Hiếu sẽ tỉnh lại trong ngày một ngày hai.

_

Hôm nay, bà Trần cùng Dương và Kiều đi chùa cầu bình an cho Hiếu. Trên đường về, bà Trần cứ mỉm cười mãi làm cho Dương và Kiều cũng cười theo.

“Sao mẹ vui quá dạ”. Kiều khoác tay bà Trần

“Anh con sắp tỉnh lại, mẹ vui chứ sao?”

“Đó, mẹ thấy sức mạnh của tình yêu chưa?”. Dương nói

Bà Trần hơi ngượng mặt. “Thì.. một phần cũng nhờ gia đình mình ngày nào cũng thay phiên nhau chăm sóc nên Hiếu nó mới cảm nhận được”

“Vậy là mẹ cũng công nhận An rồi ha?”. Kiều cười

“Bây giờ mẹ có thể làm gì được nữa đâu”. Bà Trần thở dài

“Mẹ là số 1 đó!”

Cả ba người cười với nhau, nhưng chưa đầy 2 giây, Dương đã thắng gấp lại khiến ai cũng chúi đầu về phía trước.

“Sao vậy anh?”

“Sao thắng gấp dữ vậy con?”

Dương hít thở gấp gáp. “Hình như.. con đụng người rồi”

“HẢ!?”

“Để con xuống xem sao..”

“Em xuống với anh”. Kiều quay qua. “Mẹ ngồi đây nha, con với anh Dương xuống xem thế nào”

“Ừ ừ con..”

Bà Trần liên tục cầu nguyện cho đừng có điều gì tồi tệ xảy ra với nhà họ Trần nữa. Dương và Kiều bước xuống xe, cả hai nhanh chóng chạy về phía trước thì thấy một bé gái tầm 7 tuổi đang phủi tay phủi chân, kế bên chiếc xe đạp màu hồng nằm bẹp chắn ngang đầu xe của Dương.

“Trời ơi, con gái, con có sao không?”. Kiều ngồi xuống.

“Dạ hông, hình như.. chỉ trầy chút thôi”

“Đây chú xem nào”

Dương nhẹ nhàng cầm tay cô bé lên, may mắn là chỉ bị trầy nhẹ, lúc này hai người đều thở phào nhẹ nhõm.

“Anh, lấy băng keo cá nhân ra đây”

“Ờ được”

Dương vội vàng quay lại xe lấy hộp sơ cứu tạm thời, Kiều cẩn thận lau vết thương rồi dán băng keo cá nhân lại cho cô bé. Ngay khi Kiều ngẩng đầu lên, em đã giật mình vì thấy cô bé nhìn mình một cách không rời mắt.

“Sao nhìn tui dữ vậy, đau không?”

“Đau, nhưng mà cô đẹp quá à. Con chưa thấy ai để tóc ngắn mà đẹp như cô”

Kiều bật cười. “Con bé này, bao nhiêu tuổi mà ăn nói khéo quá vậy?”

“Dạ con lớp 2”

“Nhà con ở đâu, chú đưa con về, xe con hư rồi sao chạy về được”. Dương nói

“Con ở cô nhi viện ạ”

Dương và Kiều cùng bà Trần chở cô bé về cô nhi viện. Vừa tới nơi, cô bé đã chạy vội vào trong, cả ba người cũng đi theo sau. Cô nhi viện có vẻ đã lâu năm, tuy hơi cũ kĩ nhưng lại mang cảm giác ấm áp và chữa lành. Bà Trần nhìn mấy đứa nhỏ chơi đùa trong sân, tâm hồn bà cũng thấy yên bình.

“Cô Ly!!”

“Trời ơi Bông!! Tay chân con sao vậy? Xe của con đâu?”

“Con đi không cẩn thận, va vào xe cái chú kia, xe con cũng trên xe chú kia nữa. Chú đó đưa con về á”. Cô bé chỉ tay về phía Dương.

Phương Ly ngó ra phía sau, cô gật đầu chào Dương, Kiều và bà Trần. Và không hiểu sao, từ cái nhìn đầu tiên, bà Trần đã có một cảm giác rất lạ đối với Ly mà không thể nào nói rõ.

“Được rồi, con vào trong với chú Anh đi. Cô nói chuyện với chú kia một lát”

“Dạ!”

“Giỏi”

_

Phương Ly cùng bà Trần và Dương ngồi bên ghế đá, Kiều thì mải mê chơi đùa cùng mấy đứa nhỏ bên kia. Bà Trần vẫn nhìn chằm chằm vào Ly, cảm giác bồn chồn, thân thuộc cứ bám lấy bà từ lúc nãy đến giờ.

“Cảm ơn bác và em đã đưa bé Bông về”. Ly mỉm cười

“Có gì đâu chị, cũng do em không chú ý. Bé không bị gì nghiêm trọng là em mừng rồi”

“Cô Ly.. là chủ viện à?”. Bà Trần hỏi.

“Dạ không, chủ viện là má Lan. Con cũng là trẻ mồ côi ạ”

“Vậy hiện tại cô làm gì?”

“Hiện con đang là giáo viên. Cũng vì mến nơi này quá, nên con vẫn ở lại đây, kèm thêm cho mấy đứa nhỏ cũng tốt”

“Chị Ly tốt bụng thật đấy, em tưởng ai lớn cũng muốn sống tự do chứ”. Dương cười

“Thật ra.. là còn một lý do khác. Chị đang hy vọng.. ba mẹ sẽ đến gặp chị”

Nói đến đây, Ly bỗng nghẹn lại.

“Vậy là.. cô thất lạc gia đình sao”. Bà Trần hỏi

“Dạ không. Nhưng con vẫn mong vậy đấy.. mặc dù 30 năm rồi, con cũng chẳng còn hy vọng..”

30 năm.. khớp với số năm mà bà Trần mất đi đứa con gái đầu lòng.

“Dương à, con sang tiệm tạp hóa đối diện mua vài chục thùng sữa về đây để cho các bé uống. Mẹ đi dạo một lát”

Bà Trần cố tình bẻ sang chủ đề khác để kìm nén cảm xúc đang dâng trào trong lòng.

“Dạ”

“Con cảm ơn bác nhiều ạ”

“Không có gì đâu. Tôi muốn gặp chủ viện một chút”

“Bác cứ vào trong đi ạ”

Bà Trần gật đầu, đi thẳng vào căn phòng bên trong. Vừa bước khỏi cửa, bà đã thấy trên tường treo đầy hình ảnh của các bé lúc tốt nghiệp mầm non. Bà vô thức mỉm cười, rồi dừng mắt lại ở bức ảnh của bé gái phía trên cùng với lớp kính đã ố vàng.

Chủ viện vừa đi ra, gật đầu chào bà Trần.

“Chào chị”

“Chị là chủ viện cô nhi này sao”

“Đúng rồi, chị cần gì à?”

Bà Trần chỉ tay. “Bức ảnh đó… là của ai vậy”

“Là Phương Ly đó chị”

“Cô Ly lúc nhỏ dễ thương quá ha”

Má Lan cười hiền, bà ngồi xuống sắp xếp lại giấy tờ. Bà Trần thì vẫn đứng đó nhìn bức hình.

“Chị cũng thấy mến bé Ly à?’

Bà Trần gật đầu. “Không hiểu sao, tôi có cảm giác rất thân thuộc với cô Ly. Có lẽ do ngày trước, con gái tôi cũng từng có cái tên đó.. Tiếc là, con bé mất khi tôi còn chưa kịp nhìn mặt..”

“Người thì mất con.. người thì có con mà vứt bỏ..”

Má Lan nói, làm Trần lặng người đi một chút.

“Bé Ly bị bỏ rơi từ lúc mới sinh ra. Bà nội Ly mang Ly đến đây, bảo rằng nhà họ không được có con gái đầu lòng vì sẽ mang đến xui xẻo. Chỉ vì lý do đó thôi mà nỡ đem con bé đến nơi này”

Má Lan dùng giọng nặng nề, như vẫn tức cái cách hành xử của bà nội Ly vào mấy chục năm về trước.

“Nhưng Phương Ly đáng yêu lắm. Tôi vẫn còn nhớ cái cảm giác ẵm con bé trên tay. Yếu ớt, chưa mở được mắt nữa nhưng nó đã biết cười rồi. Bà ấy cũng nói 3 năm nữa khi cơ nghiệp ổn định sẽ đến đón Ly về. Nhưng hoàn toàn không có ai trở lại cả”

“….”

“Và đến giờ khi đã chạm ngưỡng 30, là một giáo viên gương mẫu, cũng có cho mình một tình yêu đích thực mà con bé vẫn không chịu rời khỏi nơi này.. Con bé vẫn đâu đó hy vọng, gia đình sẽ đến đây..”

Bà Trần nghe đến đâu là nhịp tim lại nhói theo đến đó. Suy nghĩ trong lòng bà lại mãnh liệt như vậy, cảm giác rằng có một sự thật ẩn giấu sắp lộ diện.

Ký ức rời rạc ghép nối lại. Vào 30 năm về trước, khi bà vừa sinh Ly, bà đã kiệt sức bất tỉnh mà không kịp nhìn mặt con gái. Tỉnh dậy, thì bà nội của Hiếu nói con gái của bà đã mất vì thiếu oxy.

Bà Trần đau đớn khôn nguôi, mãi đến 4 năm sau mới mang thai Hiếu và Linh. Lúc đem hai đứa về nhà, bà nội liền một hai để Linh ở ngoài và ẵm Hiếu vào nhà trước. Bà còn nói, con trai vào trước sẽ may mắn hơn.

Bà khóc nghẹn, suy nghĩ ấy lại càng lớn dần.

“Chị có.. vật gì của Ly vào năm đó không?”

Má Lan lấy trong tủ ra chiếc hộp cũ nhưng kín đáo, mở ra cho bà Trần xem.

“Năm đó, bà nội của Ly có mang theo một chiếc khăn thêu tên con bé”

Bà Trần cầm lấy chiếc khăn màu hồng nhỏ xinh dưới góc là chữ “Trần Phương Ly” màu trắng tinh. Đây chính là món quà mà hai vợ chồng đã làm để tặng cho Ly sau khi chào đời mà chẳng có cơ hội trao tận tay.

Nhớ lại năm đó, chiếc khăn kia cũng biến mất một cách khó hiểu. Hóa ra, bà nội đã sắp xếp tất cả.

Bà Trần nghẹn ngào. “Con..con gái của tôi..”

Má Lan cũng đã hiểu ra chuyện, bà đứng dậy vỗ vai bà Trần.

_

Phía ngoài, Ly đang cùng người yêu cô là Thế Anh, Dương và Kiều phát sữa cho mấy đứa nhỏ. Bỗng nhiên bà Trần đi lại, ôm Ly vào lòng rất chặt khiến cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Bác.. bác ơi”

“Ly.. con gái của mẹ..”

Dương và Kiều chưng hửng nhìn nhau, Ly cũng đang cố tiếp thu xem mọi chuyện là như thế nào. Cô đưa mắt về phía má Lan như tìm sự xác nhận, thấy má Lan mắt đỏ hoe gật đầu, Ly mới thật sự tin.

“Mẹ xin lỗi con Ly à.. mẹ trễ quá.. mẹ không xứng đáng làm mẹ…”

Ly nấc nghẹn, không nói nên lời. Hai tay từ từ đặt lên lưng bà Trần để cảm nhận hơi ấm. Kiều khóc đến mức Dương cũng phải ôm em để dỗ. Thế Anh thấy Ly tìm được gia đình, anh cũng vô cùng mừng cho cô, ở bên cạnh vỗ vai Ly như tiếp thêm sức mạnh.

Tiếng chuông điện thoại Dương reo lên, là Linh gọi đến.

[…]

“Dạ, em biết rồi, em tới liền”

Dương vừa cúp máy, miệng anh đã cong gần tới mang tai.

“Mẹ, anh Hiếu tỉnh rồi!”

Bà Trần vừa cười vừa chảy nước mắt, nắm tay Ly. “Đi, đi gặp em con”

_

2 tháng sau.

Nhà Trần hân hoan trong không khí Tết, tiệc tất niên được diễn ra vào buổi sáng ấm cúng. Phương Ly giờ đã trở thành chị hai, quán xuyến mọi việc trong nhà một cách nghiêm chỉnh đến mức tiệc tất niên mấy chục người mà cô lại đòi tự tay nấu ăn.

Sui gia mấy nhà có mặt đầy đủ, đụng ly côm cốp. Còn bên trong nhà bếp thì rộn ràng cười nói.

“Dương! Bưng cái này ra”

“Dạ dạ”

“Hiếu, đi đâu đó. Lại đây bày cái này cho chị”

“Rồi rồi”

“Tưởng chị hai dễ thương thế nào, còn dữ hơn bà Linh nữa”. Dương xì xầm với Hiếu

“Hai đứa nói gì?”. Hai bà chị chống nạnh đứng hai bên

“Em.. khen hai chị nay đẹp gái!!”

“Liệu hồn à!”

Bà Trần cười nghiêng ngả, bốn đứa con nay đùa giỡn trước mặt bà trong không khí Tết đến, đối với bà không còn niềm hạnh phúc nào hơn được nữa.

_

Đêm tối giao thừa, đầy đủ dâu rể con cái tụ họp đầy đủ ngoài sân.

Ly, Linh và Sara phụ bà Trần bày mâm ra cúng, còn lại là đám nhóc như Hiếu, An, Dương, Kiều được Thế Anh hướng dẫn trang trí băng rôn rồi cả đám cầm pháo dí nhau chạy tán loạn. Ly chống nạnh bất lực, hét to một tiếng.

“Anhhhhh!!!!?”

“H-hả?”. Thế Anh đứng lại

“Bao nhiêu tuổi rồi còn quậy vậy hả?”

“Vui mà em, năm mới lâu lắm mới tới mà”

“Để mấy đứa chơi đi con, năm mới mà”. Bà Trần nói

“Đúng rồi, cứ để anh em nó chơi”. Ông Trần cười

“Ba mẹ thiệt là chiều mấy đứa em con ghê”

Nói thì là vậy, mà chưa đầy 3 phút sau là chị hai chị ba gì cũng cầm pháo dí mấy em chạy vòng vòng.

“Chị haii he!!!”

5
.
4
.
3
.
2
.
1

Tiếng pháp rền vang khắp vùng trời, một năm cũ lại trôi qua và năm mới bắt đầu.

Cả nhà thay phiên cầu nguyện, sau đó An set up một máy chụp hình, cả nhà họ Trần có với nhau một bức ảnh mà ai nấy cũng cười tươi.

“Rồi sang năm đứa nào muốn cưới trước!”

Ba cặp nhìn nhau, hầu như cặp nào cũng muốn cưới trước. Ông bà Trần nhìn mấy đứa con mà cười muốn bật ngửa, Dương và Kiều thảnh thơi đứng nhìn vì chỉ mỗi cả hai là đã kết hôn rồi.

“Nhường chị hai cưới trước á”. Hiếu nắm tay An

“Chị nhường Linh”. Ly nắm tay Thế Anh

“Em nhường chị!!”. Linh nắm tay Sara

“Được rồi !! Cả ba cặp luôn!!”. Dương và Kiều nắm tay nhau

Bốn cặp đôi cười như được mùa, ba mẹ cũng bất lực cười lắc đầu.

Bữa ăn đầu năm diễn ra vui vẻ, cả nhà từ từ chia sẻ chuyện cũ đã trôi qua, những khó khăn họ đã gặp phải trong tiếng cười rộn ràng.

Hạnh phúc viên mãn là khi ta tìm được đúng người để tựa lưng, chiến đấu hết mình để giành lấy được tình yêu đó một cách trọn vẹn.

Kết thúc.

Nhưng là mở đầu cho một năm mới tuyệt vời!

_

.

.

.

.

: thế là xong hành trình Tựa Lưng!!!!
chương cuối xàm vãi mng ạ thật ra tui có ý định thêm chị Ly sớm hơn cơ nhưng không nghĩ sẽ triển khai được, vì đáng ra ban đầu fic sẽ là EABO, mà tui lại không có kinh nghiệm lắm nên đành để mặc định. với lại sau cái chuyện của nhà DK là tui hoàn toàn mất tâm trí để viết, hoàn thành được bộ này cũng là kì tích và quan trọng tui vẫn giữ được HE cho cả ba.

cảm ơn mọi người đã ủng hộ và theo dõi những con fic cảm hứng xàm xí của Sôlít, có thể tui sẽ off một thời gian đến khi đu được OTP khác mãnh liệt =)))) và quan trọng là cũng nhờ có mấy bà mà tui mới cố hoàn thành hết, mong sẽ không hụt hẫng nhee.

ai lớp du pặc pặc 🫶🏻 see you againn.

[text_hash] => 61224d90
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.