Array
(
[text] =>
1 năm sau
Chuyến máy bay kéo dài khiến Eunjung mệt mỏi. Chị kéo tấm che cửa sổ để nhìn ra ngoài. Bên dưới, đã có thể nhìn thấy những ngôi nhà. Gần 1 năm xa cách, cuối cùng chị cũng có đủ can đảm để trở về nơi mà chị từng trốn chạy với nỗi đau khắc khoải trong tim mình
– Chào chị
Người đàn ông cao lớn ấy đưa tay ra chờ cái bắt lại. Eunjung ngước lên nhìn và nhận ra đó là Taewon . Chị ngạc nhiên đứng bật dậy
– Taewon, sao anh lại ở đây?
Taewon mỉm cười tươi tắn
– Suốt từ lúc lên máy bay, đi ngang chỗ chị đã hơi ngờ ngợ. Nhưng phải tới tận bây giờ, đứng đối diện tôi mới dám tin là gặp lại người quen
– Anh… đi công tác à?
Taewon ngồi xuống chiếc ghế trống cạnh Eunjung
– Cũng có thể xem là như thế. Thực ra, tôi đi ngay sau khi chị rời khỏi nơi đây ít ngày…
– Anh… còn chưa cưới ư?
– Uhm… Cô ấy từ chối tôi. Trước ngày đính hôn, cô ấy đã tới và nói hủy hôn. Cô ấy còn trả lại tôi chiếc nhẫn. Khi nhìn thấy trên cổ Jiyeon vẫn đeo chiếc vòng của chị , tôi hiểu… có lẽ mình không nên cố gắng. Đó không phải là vì tôi cao thượng nghĩ cho Jiyeon , mà vì tôi ích kỉ nghĩ cho mình. Nếu tôi bắt ép, có lẽ Jiyeon sẽ vì thế mà gắng gượng đồng ý. Nhưng điều đó chỉ thiệt thòi cho tôi bởi rốt cục mãi mãi cô ấy sẽ không yêu tôi. Vậy nên tôi quyết định buông tay. Tôi ra nước ngoài ngay sau đó để tiếp quản dự án của công ty, cũng coi như đó là một cách để quên
Eunjung ngồi thất thần. Suốt 1 năm qua, chị không dám liên lạc với ai trong nước vì sợ được nghe những thông tin về Jiyeon . Chị bỏ trốn nhưng với tâm trạng của một người luôn hối tiếc, tại sao mình không cố gắng thêm lần nữa
– Tôi luôn cảm thấy khó hiểu trong câu chuyện của hai người. Tại sao lòng còn yêu mà cứ phải thay phiên nghĩ cho đối phương và vì nghĩ quá nhiều nên rốt cục trọn cái phương án tồi tệ nhất làm cho cả hai cùng đau khổ. Năm xưa vì sợ cô ấy tổn thương, chị bỏ đi, chị trốn tránh Jiyeon . Đến khi chị quay đầu lại thì vì nghĩ cho chị , cô ấy lại không dám yêu dù đã mất cả 7 năm để đợi chờ. Hai người, có nhất thiết phải yêu theo cách hủy hoại nhau đến thế không?
– Vì nghĩ cho tôi nên không dám yêu? Ý anh là sao?” Eunjung hốt hoảng.
– Tôi đoán đến giờ chị cũng chưa biết điều đó. Chú Park đã nghĩ quá nhiều cho chị . Nhưng tôi thì nghĩ khác. Chị cần phải chịu đối diện với thực tế. Chú Park và cả Jiyeon cứ lo anh tổn thương, rốt cục, chính họ cũng bị tổn thương mà chị cũng chẳng nhẹ lòng hơn chút nào
– Anh nói rõ hơn được không? Eunjung càng lúc càng nôn nóng
– Câu chuyện về bố chị năm xưa, không phải ông ấy bị chú Park cướp trắng công ty của gia đình chị mà là… bố chị cờ bạc quá nhiều, phải gán công ty. Bố chị tìm đến cái chết để giải thoát. Nhưng ông ấy chỉ có một mình chị, không muốn chị sụp đổ hình tượng nên đã cầu xin chú Park cứu vãn công ty. Vì bạn, chú Park đã phải bỏ rất nhiều tiền để mua lại công ty và tiếp quản. Khi đó chị còn quá nhỏ. Chú dự định sau này lớn lên sẽ giao lại công ty cho chị ,nhưng rồi chị bỏ đi cùng với mẹ, khi quay về chị mang sẵn trong lòng nỗi hận thù rồi. Chú Park vì không muốn chị biết sự thật về ba mình tồi tệ như vậy nên cứ để chị tin là chính chú ấy đã cướp công ty của gia đình chị… Khi từ hôn tôi, Jiyeon đã thú nhận tất cả để mong tôi thông cảm và tha thứ cho việc cô ấy đã làm tổn thương tôi
Những lời Taewon nói cứ ù đi… Eunjung cảm thấy mất niềm tin cực độ. Rốt cục chị đã bỏ ra hơn 7 năm của cuộc đời chỉ để làm một cái điều tội lỗi. Chị đã làm quá nhiều người phải đau khổ, trong đó có người con gái mà chị yêu thương nhất.
[text_hash] => f80519fd
)