Array
(
[text] =>
Eunjung sắp đồ đạc vào vali. Chị ăn mặc chỉnh chu rồi quay lại nhìn căn phòng, nơi mà chị từng gắn bó bao năm. Cầm tờ thiệp báo lễ đính hôn của Jiyeon trên tay, Eunjung nín lặng. Chị xách vali rời khỏi căn phòng
Eunjung chỉnh lại áo quần một lần nữa rồi đưa tay gõ cửa, từ bên trong phòng làm việc, ông Park cất tiếng
– Mời vào
Eunjung từ tốn tiến vào phòng. Sự xuất hiện của chị làm ông Park cảm thấy có phần lạ lẫm
– Chào cô ! Mời cô ngồi
– Cảm ơn
– Không rõ, cô tìm tôi có việc gì
Ông Park tay rót trà, phong thái ung dung, đĩnh đạc
Eunjung đặt lên bàn tập giấy. Ông Park dừng tay rồi ngước lên nhìn Eunjung
– Tôi muốn gửi cho ông cái này
– Đây là…?
– Là giấy ủy quyền và chuyển nhượng lại số cổ phần mà tôi đang nắm giữ tại công ty . Soohuyn có thể trở lại vị trí giám đốc và tiếp quản công ty rồi
– Cô thật biết cách làm người khác bất ngờ. Tôi có thể hiểu hành động này của cô là sao không?
– Chỉ là… tôi cảm thấy đủ rồi, nên thôi! Ông cũng không cần nghĩ ngợi nhiều quá
– Cô muốn gia đình tôi mang nợ cô ?
Eunjung bật cười, chị đứng dậy
– Với tôi bây giờ, ân – oán, nợ nần chẳng còn quan trọng nữa. Thứ mà tôi hối tiếc là 7 năm qua cứ ôm mối hận đó để rồi đánh mất quá nhiều thứ. Ở đời, nên học cách buông bỏ thì hơn. Ông cũng đừng bận tâm quá nhiều về chuyện này, tôi vốn dĩ chỉ trả lại những điều vốn có mà thôi. Có lẽ cũng nên chấp nhận thực tế, thương trường là chốn không có chỗ cho sai lầm, năm xưa bố tôi thiếu bản lĩnh nên như vậy, cũng giống như con trai ông bây giờ. Nếu cứ chạy theo mối thù này, đến bao giờ mới có thể dừng lại? Chi bằng, chấp nhận chuyện đã từng sai lầm, tìm cho mình một con đường khác để lòng mình nhẹ nhõm hơn
Ông Park tiến tới, vỗ nhẹ lên vai Eunjung rồi gật gù
– Cô biết không, tôi vẫn luôn ghen tị với bố cô , không phải vì chuyện năm xưa ông ấy sở hữu một công ty lớn hơn tôi mà là vì ông ấy có một cô con gái hiểu chuyện. Bây giờ, tôi lại càng thêm ghen tị hơn gấp bội. Cô thấy đấy, con trai tôi… Tôi sẽ nói cám ơn cô vì quyết định này. Không phải vì chuyện gia đình tôi lấy lại được quyền làm chủ công ty mà bởi vì đây là thứ tôi muốn giữ gìn, vì… cả bố cô nữa
Nhắc đến bố , Eunjung rưng rưng. Chị cảm thấy có lỗi khi đã để cho tâm nguyện của gia đình cuối cùng dang dở. Tất cả chỉ vì chị không vượt qua được nỗi khổ tâm trong lòng mình. Thôi thì chị chỉ mong, sự thanh thản mà chị tìm được sẽ là thứ khiến ba mẹ yên lòng
– Muộn rồi, tôi xin phép…
– Cô định đi đâu?
– Có lẽ tôi sẽ ra nước ngoài học tập thêm rồi về nước mở công ty về thiết kế. Nó là điều mà tôi ấp ủ bao lâu nhưng chưa có cơ hội thực hiện
– Cô đã gặp con bé chưa?
Eunjung chột dạ. Chị đã rất sợ phải nhắc đến người con gái đó bởi vì nó cứa vào lòng chị những nỗi đau day dứt.
– Xin hãy cho tôi được gửi lời chúc phúc đến cô ấy. Tôi thật lòng muốn nói lời xin lỗi và mong Jiyeon được hạnh phúc
Chị bước thật nhanh ra khỏi căn phòng. Ông Park dường như có điều gì đó băn khoăn nhưng rồi lại thôi
Chiếc nhẫn cầu hôn vẫn nằm trong trong túi áo …
Hạnh phúc ! Chính là khi chúng ta có thể buông bỏ được tất cả một lòng chúc phúc cho người mình yêu thương
[text_hash] => 3200b0f9
)