Đám người Đinh Nghiêm kéo đi hết rồi, thanh niên xưng là Mậu Thành liền khom mình hành lễ hướng hai người Tiểu Sử và Lê Nguyễn:
– Đa tạ hai vị huynh đài đã giúp đỡ! Đại ân của hai người tại hạ tuyệt đối không quên, ngày sau nhất định sẽ báo đáp.
Tiểu Sử gật gù, một lúc sau biểu tình như nghĩ ra cái gì, đưa tay sờ cằm vừa nói:
– Thật ra… không cần đợi đến ngày sau mới có thể báo cái ân này a…
Nói xong còn rất đáng đánh đòn mà nhướng mày, nghiêng người nhìn thanh niên lúc trước được đồng bạn giới thiệu là Minh Quân từ trên xuống dưới. Còn phụ họa thêm bằng nụ cười bỉ ổi, ra vẻ nghiền ngẫm. Thấy vậy, Mậu Thành khựng một chút, biết rõ hắn hẳn là muốn trêu chọc, chỉ sợ đồng bạn mình không hiểu mà nổi giận thì nguy, liền ngẩng đầu nhìn Tiểu Sử cười khổ:
– Vị huynh đài này, bọn ta một đường trước gặp cướp đuổi giết, sau lại bị đám người cậy quyền thế mà lấy cả tín vật chứng minh thân phận gia tộc. Quả thực hiện giờ trên người tiền tài không có, vật quý lại càng không… Chỉ e… không có gì để báo đáp. Không bằng huynh theo chúng ta đến gặp người của gia tộc đi, khi đó chắc chắn Nguyễn gia sẽ không bạc đãi hai người! Ta xem chừng
Khẽ nhướng mày, Tiểu Sử nghe vậy bật cười:
– Ha ha! Ngươi ăn nói cũng khéo lắm, thấy chúng ta lợi hại nên dùng cớ hòa hoãn chuyện \”báo ân\”, lại nhẹ nhàng đe dọa ta rằng người của ngươi hẳn ở gần đây… còn muốn lợi dụng để được hộ tống miễn phí đi hoàn thành nhiệm vụ hả?
Người này bị mình nói trúng tim đen rồi, để xem hắn lúng túng thế nào… Nhưng lần này, dự đoán của Tiểu Sử lại sai mất rồi. Thanh niên kia nghe vậy không những bối rối mà còn cười tươi hơn, trên mặt phô ra chân thành cùng bất đắc dĩ:
– Quả nhiên huynh đài lợi hại, không thể giấu được huynh rồi… Ta đúng là muốn được hai người giúp hoàn thành sứ mệnh gia tộc đã giao. Chứ chỉ với hai người thương tích đầy mình như chúng ta, e là chưa đến nơi đã mất mạng rồi.
Tiểu Sử thấy hắn thoải mái như vậy, độ hảo cảm nháy mắt tăng lên vài phần. Vỗ vai hắn một cái, nói:
– Nếu vậy, trước tiên ngươi nói sơ qua nhiệm vụ này một chút? Chúng ta sẽ cân nhắc…
Thanh niên lúc nãy còn bị trêu chọc, giờ nghe hai người nói vậy, liền lên tiếng:
– Ta tuy vô cùng cảm kích hai vị, nhưng tên chúng ta đã nói ra rồi, chẳng hay có thể nghe qua danh hai vị huynh đài không?
Tiểu Sử vừa há miệng định trả lời, Lê Nguyễn đã giành trước nói:
– Ta là Tiêu Long, hắn được gọi là Mạc Sử.
Tam ca vậy mà không tin tưởng ta! Hắn nhất định nghĩ ta sẽ bộp chộp khai ra danh tính thật! – Nghĩ vậy, Tiểu Sử liền mất hứng, trợn mắt trừng Lê Nguyễn một cái.
Minh Quân không chờ Mậu Thành cất lời đã tiếp:
– Thì ra là Tiêu huynh cùng Mạc huynh… Hôm nay có duyên gặp gỡ, chúng ta tuy chỉ là bèo nước gặp nhau, nhưng có câu tứ hải giai huynh đệ. Hy vọng về sau có dịp sẽ cùng hai vị uống rượu đàm luận. Còn hiện giờ chúng ta thân mang trọng trách, không nên chậm trễ hơn nữa…