[ LICHAENG ] CHỊ LÀ NGƯỜI DUY NHẤT ĐƯỢC CHẠM – Chương 21: Nhà chị – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ LICHAENG ] CHỊ LÀ NGƯỜI DUY NHẤT ĐƯỢC CHẠM - Chương 21: Nhà chị

Array
(
[text] =>

Sáng sớm hôm sau, vì là chủ nhật nên Chaeyoung không có tiết học thế nhưng vẫn dậy từ rất sớm. Dậy sớm không phải là thói quen của nàng, nên nàng đã đặt rất nhiều lần báo thức mới có thể lờ mờ dậy.

Nàng sửa soạn quần áo rồi xuống nhà đi chợ. Đi chợ sớm có thể mua được nguyên liệu tươi sống. Nàng sẽ mua xương ninh với củ sen cho cô ăn. Nghĩ đến cô là nàng là cười cong cả vành mắt.

Gần đến trưa, nàng bỏ canh và cơm nóng vào hết trong hộp. Sau đó một mạch chạy đến bệnh viện, lần này nàng đã có thể lưu loát đến phòng của cô.

-“Con muốn xuất viện!” Nàng nghe thấy giọng cô vang lên từ bên trong

-“Vẫn cần phải theo dõi, xuất viện cái gì? Ai rảnh đâu mà đi lo cho con. Ở đây còn có y tá!” Giọng nam trầm ấm đáp trả

Nàng hơi nheo nheo mắt, cũng không vội bước vào trong. Nàng sợ lỡ gặp phải người nhà của cô thì không biết phải nói thế nào.

-“Con có người chăm sóc rồi. Cậu đừng lo!” Cô lại vẫn kiên trì đáp trả

-“Ai?” Cố Thiên Bình vẫn chăm chú đọc ghi chú bệnh án không thèm ngước nhìn

-“À ừ vẫn chưa tiện giới thiệu, nhưng con có người chăm rồi” cô sờ sờ mũi, không nên khoe khoang hạnh phúc với kẻ FA, cô hiểu mà!

Cố Thiên Bình lần này mới ngước lên nhìn cháu gái mình -“Là cô gái hôm qua đến thăm con đấy à?”

-“Ửng? Sao cậu biết…cậu..cậu rình bọn con hả?” Cô ấp úng

-“Cậu bận lắm! Nhưng cậu là bác sĩ cái gì cậu cũng biết! Tốt nhất là con đàng hoàng đi, chị biết lại không vui!” Cố Thiên Bình nghiêm giọng -“Lớn rồi phải biết suy nghĩ!”

-“Con thật lòng đó! Trước giờ con chưa từng trãi qua chuyện tình cảm nhưng con biết mình đang làm gì!” Cô cũng nghiêm túc nói

-“Chậc chậc!” Cố Thiên Bình chậc lưỡi hai tiếng rồi hơi cười giễu

Cô thấy vậy cũng không thèm nói gì thêm, muốn trêu chọc cô thì phải xem cô đồng ý không đã.

-“Cậu không đi ăn cơm trưa đi?!”

Cố Thiên Bình thắc mắc nhìn, lại còn quan tâm đến giờ cơm của anh -“Một lát sẽ ăn sau!”

-“Vậy cậu đi đi” cô vẫn kiên trì tiễn khách

Cố Thiên Bình dường như đã hiểu ra vấn đề nhưng vẫn cười nhìn.

Lisa thấy Cố Thiên Bình vẫn không có động tĩnh gì thì hơi nhíu mày, nàng nói giờ cơm trưa nàng sẽ đến, cô sợ nàng thấy cậu lại không dám vào.

-“Sao? Sốt ruột à? Chắc lại đến giờ hẹn hò bạn gái?”

-“Cậu nếu biết vậy còn không mau đi đi”

-“Sao cậu phải đi? Không định giới thiệu à?” Cố Thiên Bình bắt chéo chân thoải mái hỏi

-“Không!! Sợ em ấy thấy cậu lại nghĩ gia đình chúng ta không đàng hoàng!”

Cố Thiên Bình nghe cô trêu chọc cũng không giận mà cười lớn -“Nhìn con thì cũng đủ biết rồi”

Cô cũng hơi mím môi cười, còn chưa chịu rời đi.

-“Được rồi! Cậu đi đây, trả lại không gian cho con đó!” Cố Thiên Bình không chống lại ánh mắt quá mức kia mà vội đứng dậy, hơi kéo thẳng góc áo Blouse.

-“Nhớ làm thủ tục xuất viện cho con đấy!” Cô lớn giọng nói với người đang bước ra khỏi cửa.

Thấy cánh cửa sắp mở, nàng vội né mình trốn bên phía ngoài bức tường. Nhìn bóng dáng cao kia rời đi, nàng mới hơi thả lõng. Vị bác sĩ kia là cậu của anh? Hình như nàng nhớ mình đã gặp ngày hôm qua.

-“Vợ!!” Lisa vui vẻ gọi khi thấy nàng đẩy cửa bước vào. Gương mặt cô tràn đầy ý cười.

-“Em đem canh đến cho chị đây này!” Nàng bước lại đặt hộp thức ăn lên bàn, sau đó mở ra khói dần lan toả.

-“Thơm quá!” Cô hít hít thỏa mãn nói

Nàng cười vừa định vươn tay nhưng lại bị cô kéo nắm. Nàng nghi hoặc nhìn cô.

-“Vợ ơi, hôn chị”

Nàng đánh yêu vào tay cô -“Đừng có nghịch!”

-“Hôn chị đi, chị nhớ em lắm!” Cô cọ cọ tay vào eo nàng.

*Chụt* nàng hôn một cái lên môi cô sau đó nhanh chóng rời đi. Cô lại không hài lòng kéo lấy cả người nàng sát lại hôn đáp trả.

“Ưm”

Nàng ngửa đầu đón nhận cơn mưa nụ hôn từ cô, lòng bàn tay nàng dán lên lồng ngực cứng rắn của cô.

Hai người hôn nhau say sưa, cô dường như đã không còn kiên nhẫn,môi cô mút lấy lưỡi nàng, vươn tay nắm lấy cặp vú đầy đặn của người trong lòng. Sau khi nắn bóp một lúc lâu, có vẻ như không vừa lòng khi bị cản trở bởi quần áo, cô bèn đưa tay xuống dưới và luồn vào bên trong áo lót.

“Ưm…”

Bàn tay to nóng bỏng vuốt ve da thịt trắng nõn chỗ bắp đùi, vết chai tay cọ lên làn da mịn màng khiến thân thể nàng tê dại giống như có dòng điện chạy qua. Cuối cùng nàng kìm lòng không được mà “ưm” một tiếng, nhưng sau đó thì không có bất cứ âm thanh nào khác.

Môi của nàng bị cô chiếm giữ, mà tay cô thì không ngừng vuốt ve mơn trớn chỗ bắp đùi nàng.

Sau đó tay cô bắt đầu hướng lên trên rồi nắm lấy bầu vú mềm mại không xương, còn cặc cứng rắn dưới thân thì đang chĩa vào bên trong lớp chăn đắp hờ.

Hai vú to tròn bị cô vuốt ve âu yếm, nàng có cảm giác mình bị người ta giữ mất nửa linh hồn. Giờ đây nàng không thể di chuyển, nàng không dám di chuyển và cũng sẽ không di chuyển… Lý trí bên trong vẫn còn có chút kháng cự, nhưng thân thể nàng hình như lại đang đắm chìm trong đó.

Trong lồn nàng thứ nước ấm ấm đã bắt đầu rĩ ra…

Cô hôn rất lâu, ngay tại lúc nàng tưởng như không thở nổi thì rốt cuộc cô cũng buông nàng ra, để nàng há miệng thở dốc. Nước bọt vươn ướt khoé môi cả hai người, co vươn lưỡi liếm sạch sau đó thỏa mãn buông lấy nàng.

Tay trái của cô không ngừng lên tục xoa vú rồi sờ xuống đùi nàng vô cùng bận rộn. Dù chỉ có một tay nhưng vẫn thành công kích thích cơ thể nàng chìm đắm.

“Ưm..”

-“Vợ ơi, chị nứng quá!” Cô thở dốc rên rĩ bên tai nàng

Nàng đỏ mặt, đến giờ ăn là cô lại giở trò lưu manh khiến nàng không biết phải làm sao?

-“Chị..ăn cơm đi!”

-“Chị nứng khó chịu lắm!” Cô cầm lấy tay nàng di chuyển lên cặc đang cứng rắn bên trong lớp chăn.

Nàng hơi ngại ngùng nhìn cô, ánh mắt tỏ vẻ cảnh cáo -“Đợi chị khoẻ lại đi, được không?”

-“Thế thì lâu lắm! Vợ!!!” Cô đẩy tay nàng cọ vào bên trong cặc

-“Không…không được! Chị phải uống thuốc!” Nàng cũng quyết không thoả hiệp

Thấy nàng cứng rắn như vậy, cô cũng đành xị mặt -“Được rồi, chị ăn mà! Nhưng về nhà thì bù cho chị nhé vợ!” Cô cọ vào ngực nàng hít lấy mùi thơm thoang thoảng thoát ra.

Nàng nhìn cô nũng nịu như một đứa trẻ rồi cũng mím môi cười gật đầu.

Hai người cùng nhau ăn cơm, cô vẫn than thở là tay trái bất tiện nên trách nhiệm chăm sóc đút cơm nàng vẫn phải làm. Bóng hai người nói chuyện vui vẻ in trên tường.

*

Ngoại ô thành phố H, trong khu phố buổi trưa cực kì yên tỉnh. Thường thì chỉ có tiếng xe qua lại, tiếng chó sủa còn lại không có âm thanh phức tạp nào.

Ông bà Trần đang trong phòng khách, vừa ăn trái cây vừa nói chuyện.

-“Tuần sau gọi tụi nhỏ về ăn cơm!” Ông Trần tay cầm ly trà nóng lên miệng

Bà Trần kế bên vừa lướt điện thoại cũng hơi dừng lại -“Ông lại định làm gì?” Bà biết ông chồng nhà mình không phải chỉ đơn thuần là nhớ con, chắc là có chuyện gì cần nói chuyện.

-“Hay ông lại giới thiệu bạn gái cho thằng ba?” Bà nghi hoặc hỏi

Ông Trần nghe đến con trai thứ thì thở dài -“Giới thiệu cho nó để chúng ta lại mất mặt thêm hay gì? Nó có nghe lời già của tôi đâu!”

-“Tôi đã bảo rồi mà ông không nghe, cứ phải đi giới thiệu. Giờ hay rồi, tôi đi chợ mà lúc nào cũng sợ gặp chị bên đó. Bà ấy không đến nhà chửi vào mặt ông là may!” Bà Trần buông điện thoại trên tay oán trách chồng.

-“Tôi biết nó chụp ảnh vậy sao? Cứ nghĩ nó…nó..” ông Trần suýt thì phát giận sau đó ông trầm giọng -“Thì bà cứ gọi tụi nhỏ về đi!”

-“Nhưng ông định làm gì?!” Bà Trần vẫn nghi hoặc hỏi lại.

Ông Trần thở dài trước bà vợ hay hỏi -“Tôi định lần này cho Chaeyoung với tiểu Hạ “

-“Hả?! Ông lại làm trò nữa à?!” Bà Trần nghe đến con gái thì lớn giọng

-“Làm trò gì? Cái thằng tiểu Hạ không phải là tôi và bà chứng kiến nó lớn lên sao? Trầm ổn, hiền lành có trách nhiệm, tụi nó quen biết nhau từ nhỏ, dễ dàng có tình cảm”

Bà Trần nghe chồng phân tích cũng hơi có lí -“Nhưng nó đi du học năm năm rồi, nhỡ bây giờ nó thay đổi rồi sao?”

-“Tôi cũng không biết chắc. Nên tạm thời chúng ta cứ mở lời xem hai đứa thế nào! Tôi thấy tiểu Hạ rất quan tâm Chaeyoung”

-“Ông nói thế tôi thấy cũng được!” Bà Trần gật đầu -“Vậy tôi sẽ nói tụi nhỏ sắp xếp thời gian, gọi cả thằng hai luôn nhé!”

-“Gọi về hết đi. Tôi cũng nhớ Su Su” ông Trần nghĩ đến cháu nội đáng yêu thì cũng gật gật đầu hài lòng.

Hai ông bà vẫn lại chăm chú ai làm việc nấy, nhưng ngồi bên cạnh nhau vô cùng thân thiết.

*

Ở thành phố, người nam chính được nhắc đến trong câu chuyện của ông bà Trần đang nằm trong vòng tay ấm áp của Ninh Vũ. Ngực để trần, cánh tay ôm trọn lấy bờ eo của Ninh Vũ. Hạ Nhiên hơi hài lòng cong môi cười.

-“Thức rồi còn không chịu dậy à?!” Giọng Ninh Vũ trầm khàn khi nhìn thấy biểu tình người trong lòng anh lên tiếng.

Không thấy Hạ Nhiên trả lời, anh bật cười -“Còn giả vờ, lông mi nháy sắp rụng rồi!”

-“Cậu…” Hạ Nhiên đỏ mặt mở mắt ra. Xấu hổ chết đi được, len lén ôm đã bị anh phát hiện.

Ninh Vũ cười nhéo nhéo bờ eo thanh mãnh trong lòng -“Có đói không? Mình đặt thức ăn nhé!”

Hạ Nhiên gật gật đầu rồi vùi vào trong bờ ngực ấm áp trước mặt. Anh thoã mãn hài lòng, họ từ ngây ngô đến trưởng thành, từ xa cách đến gần gũi. Anh đã vốn nghĩ tình cảm của mình chỉ là đơn phương nhưng cuối cùng anh cũng được đáp trả. Điều này có khác gì là mơ đâu chứ!

*Tingg* Ninh Vũ nghe thấy thông báo tin nhắn thì quay lưng lấy điện thoại. Là thông báo gia đình, nhà anh lập một nhóm chat, khi có việc sẽ thông báo vào đấy. Để không phải mất thời gian gọi riêng từng người. Đây là phát minh của Ninh Ninh, cô nói ba mẹ nên tiếp thu những hiện đại của cuộc sống.

Anh cười mở dòng tin nhắn từ Mẹ Yêu …

“Ba gọi mấy đứa cuối tuần về ăn cơm.”

*

Khi Chaeyoung nhận được tin nhắn, là lúc đã cùng Lisa đến chung cư nhà cô. Ăn cơm xong cô bảo nhất quyết phải về nhà, cô ghét mùi bệnh viện khiến nàng cũng không biết nói gì. Sau đó cậu cô lại làm xong thủ tục xuất viện thì cô vội vã rời khỏi bệnh viện.

-“Vợ ơi!!” Tiếng cô trong phòng lớn giọng gọi, nàng vừa ra ngoài rót nước cho cô.

Nàng nhanh tay cầm ly nước đi được vài bước thì thấy cô chống nạng chân bằng một tay vô cùng chật vật mà đứng nhìn cô.

Nàng hơi mím môi -“chị định đi đâu?!”

-“Chị tưởng em về bỏ chị rồi!” Giọng cô hỏi buồn tủi, cô gọi nhưng không thấy nàng trả lời.

Nàng bước lên đỡ lấy cô rồi cả hai dìu nhau bước vào phòng, để cô ngồi tựa trên giường.

-“Em không đi đâu, em..em ở đây chăm chị!”

-“Thật hả vợ?!” Cô nắm lấy tay nàng cười vui vẻ hỏi lại.

Nàng hơi đỏ mặt gật gật đầu, nhìn cô chật vật sống một mình không ai chăm sóc thì nàng không chịu được.

-“Vợ ơi, em là tốt nhất!” Cô vui vẻ nắm lấy tay nàng kéo lại gần.

Cô há miệng liếm lấy môi nàng, nàng cũng đáp trả cô mà há miệng cho lưỡi cô tiến vào. Giờ đây hai người không còn kiêng kị gì mà nút lấy lưỡi nhau dây dưa.

“Ưm…”

Nàng “ưm” một tiếng rồi ôm lấy eo cô, cả thân người nàng cọ bên ngực cô, bầu vú qua lớp áo lót vì ma sát mà trở nên kích thích.

Cô vẫn liên tục mút lấy môi nàng, bàn tay trước giờ không an phận mà dần dần xuống bầu vú cô khao khát. Cô dùng một tay cởi bỏ hàng cúc áo trước ngực, lộ ra áo lót màu đen che lấp bầu ngực sữa trắng nõn.

Cô đưa tay kéo áo lót xuống, bầu vú được giải thoát, đầu ti cứng rắn ngạo nghễ bên ngoài không khí được cô nắm lấy chơi đùa.

“Ahh”

Nàng thở dốc với bàn tay cô điêu luyện kích thích, cả bên trên môi lưỡi cũng bị cô mút đến mơ màng. Nàng căn bản không biết làm thế nào, chỉ theo bản năng ôm lấy eo cô, hai tay vòng sau lưng xoa xoa như kích thích như mời gọi.

Cô hài lòng rời môi nàng cuối dần xuống hôn xương quai xanh thanh mãnh, mút nhẹ một tiếng rồi dần dần đẩy hơi nghiêng người cắn lên đầu ti hồng hào của nàng.

“Ưm…”

Nàng rên rĩ, trong miệng cô nước bọt bao phủ lấy đầu ti. Vừa mát lạnh lại vừa ấm nóng, cô mút lấy đầu ti, dùng lưỡi day day nhẹ cắn làm nàng vô cùng kích thích chỉ phát ra những âm thanh ê a tình ái.

-“Đừng…tay chị” nàng lắc đầu khi thấy cô đầu di chuyển xuống bên dưới. Nàng sợ vận động kịch liệt sẽ ảnh hưởng tới tay bó bột của cô.

Cô ngước mắt lên nhìn nàng, trong mắt hơi đỏ ám mùi tình dục nồng đậm. Thật sự cô cũng cảm thấy bất tiện. Đúng là hai tay sẽ dễ hành động hơn.

-“Đợi tay chị khoẻ đi, được không?!” Nàng vuốt vuốt gương mặt cô dịu dàng nói. Nàng cũng bị cô kích thích, bên dưới nước cũng đã rĩ ra. Nhưng nhìn cô như thế cũng lại không đành lòng.

-“Vợ, em chê bai chị hả?!” Cô hơi buồn giọng

Nàng cười khi nghe anh nói thế -“Ngốc, em chê chị đâu. Em sợ ảnh hưởng vết thương. Khi xhij khỏi rồi muốn gì cũng được, chịu không?!” Nàng như vỗ về con nít.

-“Muốn gì cũng được?!” Mắt cô sáng lên khi lặp lại lời nói của nàng.

Nàng gật đầu mạnh cũng không để ý ánh mắt cực kì gian xảo của ai kia. Anh đưa tay véo lấy vú rồi kéo áo lót lên giúp nàng.

Nàng cười, sửa lại quần áo rồi chăm chú nhìn cô. Há miệng cắn lấy môi cô đến đỏ bừng như trừng phạt cô vừa véo vú nàng. Nhưng cô thì rất thỏa mãn ôm lấy nàng gần hơn. Cô há miệng mút lấy lưỡi nàng say sưa, nước bọt được cô vui vẻ nuốt xuống từng ngụm. Hai người triền miên chỉ đơn thuần mút lấy nhau không tách rời.

[text_hash] => bd77bf21
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.