[ LICHAENG ] CHỊ LÀ NGƯỜI DUY NHẤT ĐƯỢC CHẠM – Chương 20: Hóa giải – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ LICHAENG ] CHỊ LÀ NGƯỜI DUY NHẤT ĐƯỢC CHẠM - Chương 20: Hóa giải

Array
(
[text] =>

Bên trong phòng Vip2 của bệnh viện trung tâm thành phố H. Trong phòng bóng hai người nữ, giọng cả hai trầm thấp vang lên đầy ám dục.

+

-“Chaeyoung, nhanh…nhanh lên!” Lisa thở dốc rên rĩ, phía dưới chăn phập phùng lên xuống.

Chaeyoung đỏ mặt chôn mặt trong hỏm vai cô, cánh tay phải mỏi nhừ vì phải liên tục sục cặc cho cô. Người con gái này, nàng chỉ cần mềm lòng một tí là cô lại hoá thành lưu manh dâm dục.

“Ưm ư”

Tay trái cô luồn vào trong áo lót nàng mà chơi đùa bầu vú, đầu ti vì đã trở nên vô cùng nhạy cảm.

-“Vợ ơi, mạnh lên ưm” cô thoã mãn ra lệnh

Cặc cô được tay nàng nắm trọn, cô cảm nhận được năm ngón tay xinh đẹp đỏ hồng đang sờ lấy cặc mình mà nâng niu nhẹ nhàng vuốt lấy. Ngón tay trỏ nàng tinh nghịch mà xoa xoa đầu khấc khiến cô kích thích giật giật.

“Ưm”

-“Sướng..ư”

Cô sung sướng nâng lấy mặt nàng đỏ lên rồi cúi xuống liếm mút bờ môi. Lưỡi chơi đùa tiết ra nước bọt rồi được cô đẩy sang miệng nàng, nàng há miệng nuốt lấy từng dòng nước bọt của cô. Nàng vì bị cô kích thích đầu vú mà mơ màng chỉ biết sục cặc nhanh hơn.

“A”

-“Vợ ơi, chị nứng!”

“Ưm”

Nàng há miệng mút lấy lưỡi cô, không cho cô nói mấy lời thô tục ngay tại đây. Nhỡ người khác nghe thấy thì sẽ không hay. Nàng chỉ muốn cản lấy miệng cô, để cô tập trung mút lấy lưỡi cô.

-“Chị ra, chị sắp ra rồi!” Cô thở dốc bên tai nàng

Chaeyoung nghe thấy cô thở dốc thoã mãn mà vuốt nhanh hơn, nàng cảm nhận cặc đang dần căng cứng đến cực hạn. Sục tay thật nhanh, nghe thấy cô trên vai nàng rầm rừ hai tiếng rồi tinh trùng được giải phóng ướt trên bàn tay nàng.

Nàng mở to mắt muốn trừng cô, lại nghe thấy cô cười bên tai.

-“Đúng là chỉ có em mới giúp chị sướng!”

-“Ướt hết tay em rồi!” Nàng oán trách rút tay ra khỏi chăn

-“Đưa đây chị liếm sạch cho!” Cô trở giọng đầy quyến rũ, thở bên tai nàng

-“Không…không được. Bẩn lắm!” Nàng đỏ mặt

Lisa nghe thấy thế lại ôm siết nàng hơn, những lúc nàng nuốt hết tinh trùng của cô thì không nghe thấy nàng chê trách. Còn cô muốn liếm tinh của chính mình thì nàng lại ngại bẩn. Cô gái của cô có cần đáng yêu đến thế này không?

-“Em..em muốn đi rửa tay!” Nàng định đứng dậy thì lại bị cô siết lấy không buông.

-“Lồn chảy nước chưa?” Cô nhỏ giọng thì thào

Chaeyoung đỏ bừng cả mặt, vậy mà cô dám hỏi thẳng.

-“Chị muốn bú..ưm!”

Môi đã bị nàng lấy tay chặn lại, nàng lườm mắt trừng cô cảnh cáo.

-“Tốt nhất chị nên ngoan ngoãn im lặng, không em sẽ bỏ mặc chị đấy!”

Lisa ánh mắt đáng thương nhìn nàng quay đi về hướng phòng vệ sinh. Đáng ghét, cô thật sự rất rất nhớ cô bé của nàng mà. Không những cô, mà anh bạn to bự của cô cũng rất muốn vào trong đó.

-“Vợ ơi, chị đói bụng!” Nhìn thấy nàng lau tay sạch sẽ bước ra, cô nhỏ giọng

-“Để em xem giờ này bên dưới có gì bán không?!” Nàng ân cần bước lại, vén lấy vài lọn tóc của cô dịu dàng.

-“Chị muốn ăn em thôi!” Cô nói đầy chân thành. Có ai như cô không? Nói chuyện lưu manh bằng gương mặt đầy chân thành như thế này hả?

Nàng lườm cô -“Nghiêm túc cho em!”

-“Thật mà! Chị thèm em sắp phát điên rồi đó!” Cô chớp chớp mắt

-“Có muốn ăn cháo không?” Nàng không thèm đáp trả lại cô mà hỏi

-“Không. Ngày nào chị cũng ăn cháo. Chị bị đau tay chứ đau răng đâu mà lúc nào cũng ăn cháo!” Cô than thở. Cả tuần nay, mẹ cô ngày nào cũng nấu cháo cho cô. Bây giờ nghe đến ăn là cô sắp hoảng rồi.

Nàng cười vành mắt cong cong, lúc cô trẻ con nũng nịu cũng khiến nàng thích mắt.

-“Vậy chị ăn đỡ một hôm nữa thôi, mai em ninh xương cho chị ăn cơm nhé!” Nàng vừa mở tủ nhìn thấy bên trong có một bát cháo đang được giữ ấm dịu dàng dỗ dành.

Cô nghe thấy nàng muốn làm thức ăn cho cô, mai lại đến thăm nên hai mắt sáng bừng gật gật.

-“Ăn hết bát cháo này rồi mai không ăn nữa nhé!” Nàng cầm bát cháo đến ngồi trên giường

-“Để em lắp bàn ăn cho chị!”

-“Đừng…em đút chị ăn đi!” Cô thấy nàng đứng dậy định lắp bàn ăn thì vội nói.

-“Không phải chị còn tay trái à?!” Lừa nàng chắc, tay trái của cô còn rất linh hoạt không phải sao.

Cô nhỏ giọng đáng thương -“Nhưng chị ăn không quen. Toàn làm đổ lên quần áo!”

-“Vợ ơi, nhìn chị đáng thương thế này em không đau lòng sao?!” Gương mặt đầy buồn bã

Chaeyoung cơ bản là mềm lòng, nàng không phải là đối thủ của cô.

-“Được rồi, em đút cho chị! Chịu chưa?”

-“Chịu! Quá chịu ý chứ!” Cô càng cười vui vẻ hơn

Nàng đưa tay múc một muỗng cháo, cũng không nóng lắm, vừa lúc dùng đến bên môi cô. Cô há miệng ăn đầy thỏa mãn, đây là bát cháo ngon nhất cô ăn hơn tuần nay.

-“Em ăn cùng với chị đi, ngon lắm!”

-“Chị ăn đi, tối về em ăn sau” nàng vẫn đưa cháo đến môi cô nói

Cô mím môi tỏ vẻ không ăn -“Em ăn cùng chị đi, em mà đói thì chị sẽ đau lòng lắm!”

-“Đừng có trẻ con, ăn đi” nàng cong môi cười

-“Em ăn thì chị mới ăn!”

Nàng thở dài nhìn ai kia bướng bỉnh, rồi há miệng ăn một muỗng cháo. Nàng nhìn thấy cô lại vui vẻ cười há miệng chờ nàng đút.

Cứ thế hai người, cô một muỗng, nàng một muỗng mà ăn hết một bát cháo lớn. Cả hai cùng vui vẻ cười đùa.

Nàng vừa lau sạch miệng cho cô, vừa vén chăn giúp cô nằm xuống nhưng cô lại lắc đầu tỏ vẻ thích dựa vào giường ngắm nhìn nàng.

-“Còn đau không?!” Nàng sờ sờ bàn tay phải đang bó bột đau lòng hỏi

-“Không đau nữa!” Cô lắc đầu

-“Sao không liên lạc cho em?” Nàng nhỏ giọng

-“Điện thoại chị bị va chạm hư rồi. Với lại chị…chị không nhớ được số điện thoại của em!” Cô lí nhí giải thích. Sợ nàng giận dỗi vì cô luôn tự xưng là người yêu mà không nhớ số điện thoại của bạn gái. Đúng là mất hết mặt mũi!

-“Ra là thế!” Nàng vỡ lẻ cũng không chú ý biểu cảm của cô. Vì nàng đang hổ thẹn rất là tự trách. Không liên lạc là nghĩ cô có người khác, nàng thật ra chẳng tin cô điều gì?!

-“Chị xin lỗi, làm em lo lắng rồi! Sau này chị sẽ nhớ số điện thoại của em, không khiến em phải khóc nữa đâu!” Cô nắm chặt lấy tay nàng -“Vợ!”

Nàng nghe thấy thế lại dịu lòng, người con gái này cô từ chối không được, mà là không thể từ chối.

-“Phải là em xin lỗi mới đúng! Là em hiểu lầm chị, còn nghĩ xấu về chị nữa,em…em”

Cô nghe thấy nàng tự trách lại nắm lấy tay nàng xoa xoa, cười nói -“Không sao! Cuối cùng em vẫn không bỏ mặc chị đã là tốt lắm rồi!”

-“Em sẽ không bỏ mặc chị đâu!” Nàng vội nói

-“Chị biết!” Cô gật đầu, sau đó lại chăm chú nhìn nàng có vẻ như đang đấu tranh sau cùng cô lại lên tiếng.

-“Hôm..hôm đó trước cổng trường, chị đã thấy hết mọi chuyện!”

Nàng vẻ mặt hơi mờ mịt nhìn cô, cô thấy gì? Nàng có điều chau mày khó hiểu.

Cô lại nói tiếp -“Chị thấy em chạy đến ôm một người con gái khác, hai người còn rất thân thiết. Anh trai của em còn vui vẻ chở hai người rời đi”

Giọng cô cực kì đau lòng, nàng chớp chớp mắt nhớ lại. Không phải cô hiểu lầm anh Hạ Nhiên và nàng đấy chứ?

-“Chị…chị chưa tin hẳn, chị chỉ là trên đường sang nhà trọ định đợi em về nhưng ai ngờ lại sảy ra tai nạn. Chị…”

Nàng ngước mắt lên nhìn vào ánh mắt cô, trong ánh mắt hiện lên vài tia lo lắng. Nàng cũng đau lòng khi nghe cô nói, tại vì muốn hỏi rõ nàng mà cô bị tai nạn.

-“Em xin lỗi, là em không kịp giải thích với chị” nàng siết lấy tay cô -“Quan hệ của bọn em không phải như chị nghĩ đâu!”

-“Em và anh trai từ nhỏ đã chơi cùng anh Hạ Nhiên. Anh ấy vừa đi du học về nên bọn em mới vui vẻ khi gặp lại. Với lại anh Hạ Nhiên không phải như chị nghĩ, anh ấy..anh ấy..” nàng ấp úng không biết nên nói sao

Nghe tới đó Lisa đã đủ thỏa mãn, chỉ cần nàng nói không phải thì nhất định là không phải. Nàng là người rất thẳng thắng trong chuyện tình cảm cô biết.

-“Nói chung là chị đừng nghĩ linh tinh. Bọn em trong sáng lắm! Sau này có dịp em sẽ giới thiệu mọi người với nhau, được không?!”

-“Được! Nghe theo em hết” cô vui vẻ gật đầu thật nhanh. Môi cười mà trong ánh mắt cũng hiện lên tia vui vẻ cười.

-“Sau này có chuyện gì cũng không được nghĩ lung tung. Chị hỏi em, em sẽ thẳng thắng trả lời với chị!” Nàng nói

-“Được! Em cũng thế! Em cũng phải tin chị, chị không giấu em gì cả. Người chj yêu trước giờ chỉ có em” cô chân thành ôm lấy cả người nàng ngọt ngào nói.

-“Ừm” nàng gật đầu nằm trong vòng ôm của cô thân thiết lên tiếng.

Hai người chính thức hoá giải tất cả những hiểu lầm. Nàng lại mở lòng hơn với cô rất nhiều, nàng kể với cô vài chuyện lúc bé, chuyện lúc nàng bị hai người kia hợp tác mà trêu đùa thế nào. Cô cũng kể nàng nghe mấy ngày qua cô sống thế nào. Lại càng kể thê thảm hơn cho nàng phải dịu dàng mà hôn lấy cô liên tục xin lỗi.

*
Trong căn phòng nhỏ trên khu trung tâm thành phố, một vài âm thanh ái muội được truyền ra, từng tiếng nấc nghẹn ngào thoã mãn.

Bóng hai người, đang loã lồ một trên một dưới, chỗ thân mật đang không ngừng va chạm phát ra âm thanh bạch bạch bạch.

-“Vũ! Nhẹ…nhẹ..thôi ưm” Hạ Nhiên nằm bên dưới thở dốc nói không ra tiếng

Ninh Vũ nhìn xuống chàng trai đang vì kích dục mà mơ màng ửng đỏ gương mặt. Cặc nhỏ vì bị tay anh vuốt mà đỏ bừng, trên cơ thể chi chít những dấu hôn đỏ đỏ anh để lại.

-“Nhẹ sao thoã mãn em! Hả? Hả?” Ninh Vũ như cuồng dã mà nắc cặc vào sâu hơn, bên dưới lỗ không ngừng chảy ra lớp gel trong suốt.

“A”

-“Vũ…sướng…” Hạ Nhiên cơ thể rung rẫy theo từng nhịp nắc sâu của cặc mà rên lớn.

-“Nói! Là ai đang đụ em?” Ninh Vũ nắc mạnh hỏi

-“Là anh! Vũ…Vũ a ư” Hạ Nhiên thở không ra hơi.

-“Bên kia 5 năm ai thoã mãn em hả?”

-“Không…không ai cả. Em chỉ có anh” Hạ Nhiên lắc đầu rên rĩ

-“Lỗ lồn rộng như vậy còn nói dối!” Ninh Vũ nắc càng điên cuồng hơn, như trừng phạt sự giả dối

“A ư”

Hạ Nhiên lắc mạnh đầu không nói được câu gì. Cặc đút sâu vào hậu môn kích thích tuyến tiền liệt khiến hậu môn cơ bóp kịch liệt.

-“Đụ me lại còn biết bóp lấy cặc!” Ninh Vũ điên cuồng đụ nhanh

-“Sướng…sướng lồn Vũ ơi”

-“Đĩ chó a ư” Ninh Vũ cuồng dã liên tục kích thích.

Cả hai người trên dưới cùng rên rĩ, tay Ninh Vũ sục lấy cặc nhỏ của Hạ Nhiên khiến anh trên dưới đều bị kích thích mà rên lớn.

Trên giường hai thân thể như thoã mãn mà ôm siết lấy nhau. Tiếng bạch bạch vang lên.

-“Vũ ơi…em bắn a” Hạ Nhiên hét lớn

-“Đụ! đợi anh ư ư” Ninh Vũ như dần đến cực khoái mà cúi xuống siết lấy cơ thể bên dưới.

“A”

“A”

Hai ôm thanh vang lớn lên rồi cả hai cùng co giật, Ninh Vũ phóng hết tinh trùng vào trong hậu môn Hạ Nhiên. Thở dốc rục lên cơ thể cậu, Hạ Nhiên cũng vừa bắn đợt tinh trùng thứ hai sau đó cũng ôm lấy cơ thể người trên mà thoã mãn.

Năm năm anh rất nhớ Ninh Vũ. Mỗi lần nhớ là thủ dâm, anh dùng đủ mọi thứ có thể thoã mãn mà đút vào hậu môn như được Ninh Vũ chơi. Anh chỉ yêu người con trai này! Bắt đầu biết nhận thức là đã nhận định đời này kiếp này chỉ là anh chứ không một ai khác

[text_hash] => e8465662
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.