[ LICHAENG ] CHỊ LÀ NGƯỜI DUY NHẤT ĐƯỢC CHẠM – Chương 14: Trong phòng – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ LICHAENG ] CHỊ LÀ NGƯỜI DUY NHẤT ĐƯỢC CHẠM - Chương 14: Trong phòng

Array
(
[text] =>

Sáng chủ nhật, mọi âm thanh bên ngoài dường như lại huyên náo thêm. Chaeyoung vẫn nằm say sưa trên chiếc giường, chăn đã được đá dưới chân, váy vén lên tận eo nhỏ tròn. Quần lót màu trắng có hoạ tiết hoạt hình vô cùng đáng yêu.

*Reng Reng* Một dòng chuông điện thoại vang lên bên cạnh gối. Nàng khẽ nhích người khó chịu, quay sang một bên che đầu ngủ.

*Reng Reng* lại một tiếng chuông day dẳng không hề có dấu hiệu ngừng lại.

-“Alo?” Nàng mơ màng cầm điện thoại đặt bên tay

-“Bảo bối, dậy đi!” Bên kia giọng Lisa có phần vui vẻ khi nghe thấy giọng nàng

-“Ưm..” Nàng khẽ rên một tiếng ngáy ngủ

-“11 giờ rồi. Dậy ăn sáng đi bà xã!” Cô yêu chiều mà khuyên nhủ

-“Ư…” lại một tiếng ngáy ngủ

-“Thế ngủ thêm 1 tiếng nữa thôi! 12 giờ chị sang nhé!” Lisa nói vào điện thoại, bên kia âm thanh hoàn toàn yên lặng. Cô cười rồi cúp máy. Đúng là một con sâu ngủ.

Cô đứng dậy, lấy tay cầm ví và chìa khoá xe bước ra khỏi nhà. Hiện tại, nếu không phải tại nàng còn kiêng dè không cho phép thì cô đã muốn dọn quần áo sang ở cùng với nàng rồi. Xa nàng, lại thấy không chịu được.

*12h trưa*

“Cộc cộc” tiếng gõ cửa làm Chaeyoung nhập nhoè mở mắt. Nàng ngồi dậy, tay xoa một mớ tóc rối trên đầu, lê dép bước ra khỏi phòng mở cửa.

-“Dậy hẳn chưa?! Chị mua vài thứ và trà sữa GongCha em thích nè” gương mặt Lisa tươi cười khi thấy nàng đầu tóc rối ra mở cửa

-“Ừm! Chị vào đi” nàng nghiêng người nhường cô vào trong

Cô cũng cười mà bỏ giày, mang một đôi dép trong nhà. Tiến lại bỏ hai túi nilong trên bàn, ngồi xuống sô pha ngoắc tay lại nhìn nàng.

-“Lại đây!” cô ngoắc tay

-“Em chưa đánh răng!” Nàng hơi gượng

-“Không nhớ chị hửm?!” Cô kéo tay để nàng ngồi trên đùi mình, mặt cọ vào gáy nàng hít hít.

-“Mới cách nhau có mấy tiếng mà ahh” nàng há miệng khi tay cô luồn vào bóp lấy bầu vú nàng. Nàng không mặc áo lót, nên một tay cô đã có thể dễ dàng bóp lấy.

-“Chị thì nhớ em lắm!” Tay cô vừa bóp vú, miệng liếm gáy nàng thoã mãn nói

-“Đừng anh..ahh” nàng hơi ưỡn người khi cô dùng hai ngón tay se se đầu ti.

-“Hết đau chưa em?” Cô hỏi nhỏ bên tai nàng, bàn tay thì không ngừng bóp lấy bầu vú.

Cô dùng đầu gối tách hai chân nàng ra, vì hai chân tách ra nên váy bị vén lên eo, lộ ra quần lót đáng yêu. Cô dùng tay cọ nhẹ lớp quần lót bên ngoài.

-“Hình như hơi ướt!” Cô cười nhẹ sờ sờ bên viền mép lồn

-“Ahh” nàng cong người rung rẫy theo ngón tay cô.

-“Đừng em hơi đói” nàng nắm lấy tay cô trước khi cô chuẩn bị kéo quần lót.

-“Được rồi! Để chị đi hâm cơm chiên hôm qua! Đi đánh răng đi” cô kéo váy nàng lại ngay ngắn vỗ mông nàng ra lệnh.

-“Vângg”

Cô xách túi thức ăn đi vào bếp, mở túi đặt sữa, bánh và một số nguyên liệu thức ăn tươi vào tủ lạnh giúp nàng. Mở hộp cơm đem vào lo vi sóng, cô hơi ngẩn người. Đây là lần đầu tiên cô chăm sóc người khác, lại có một hương vị đầy hạnh phúc.

-“Chị sao thế?” Nàng tiến lại vòng tay ôm lấy eo cô, lúc tiến vào phòng bếp nàng nhìn thấy cô ngẩn người.

-“Xong rồi à! Ra ngoài bàn ngồi đi, chị lấy cơm cho em ngay!” Cô nắm lấy tay nàng đặt trên eo khẽ vuốt cười cười

-“Ngoan. Ra lấy trà sữa đi”

Nàng vui vẻ cười cong cả mắt mà nghe lời quay ra phòng khách. Đặt mông xuống sô pha nàng nhìn thấy hai ly trà sữa được đặt ngay ngắn, là vị truyền thống nàng thích nhất! Nàng là người rất khó thay đổi, đặc biệt là về thức ăn. Một khi đã yêu thích thì nhất nhất yêu thích. Cũng giống như trà sữa, nàng đã thích vị truyền thống thì dù cho người ta có liên tục thay đổi các vị khác thì nàng vẫn thích.

Nàng luôn có cảm giác cô hiểu nàng còn hơn cả chính nàng hiểu bản thân mình?! Đây là người ta gọi là nhân duyên sao? Nàng không tin nhưng lại không có gì để phản bác. Nếu thật sự là thế thì nàng cũng thầm thấy may mắn vì nàng đã tìm thấy cô!

-“Em ăn đi! Cẩn thận nóng” cô đặt một đĩa cơm chiên lên trên bàn, rồi ngồi xuống cạnh nàng.

-Chị không ăn à?”

-“Chị ăn rồi” cô xoa xoa tóc nàng cười đáp

-“Ăn đi”

Cô hài lòng nhìn cô gái nhỏ bên cạnh đang ăn cơm cô nấu.

-“Ngon thật đó!” Nàng ngước mắt nhìn cô vẻ ngưỡng mộ

-“Ngon lắm à?!”

-“Ngon lắm! Chị thử đi” nàng đưa một thìa cơm đến bên môi cô, cô há miệng nhai nhai.

-“Ừm..cũng tạm”

-“Ngon màa” Nàng không hài lòng nhìn cô, cô bật cười kề bên tai nằng -“Không ngon bằng em!”

-“Lưu manh!!” Nàng lườm cô sau đó lại chăm chú ăn.

Cô cầm một ly trà sữa lên hút một ngụm, cười cười nhìn nàng như con cún ngoan ngoãn thỏa mãn ăn thức ăn. Môi hồng không ngừng hé mở. Có trời mới biết, cô  muốn bờ môi đó rất rất nhiều

-“Chị không đi đâu hả?!” Nàng bỏ qua ánh mắt của cô

-“Đi đâu?! Hiện tại ngoài đi vào trong em, chị không muốn gì khác!”

Nàng hơi đỏ mặt nghiêng đầu -“Chị không thể nói chuyện đàng hoàng với em sao?!” Nàng bĩu môi

-“Chị vẫn đang nói chuyện đàng hoàng với em mà! Có em nghĩ bậy thôi” cô cười thản nhiên

-“Rõ ràng chị vừa nói…nói..”

-“Chị nói gì cơ?!” Cô nghiêng đầu về phía nàng

-“Hừ” nàng quay mặt đi, dặn lòng sẽ không nói chuyện với cô nữa.

Cô  mím môi suýt bật cười thành tiếng, khi nhìn gương mặt ấm ức quay đi của nàng.

*

Ánh nắng buổi chiều chiếu lên khung cửa sổ, một ánh sáng rực rỡ nhưng không hề chói mắt. Trong phòng khách, Ninh Vũ đang không ngừng quan sát cô em gái mình. Gương mặt Chaeyoung đỏ hồng, nóng bừng cả hai bên vành tai.

-“Em bị gì thế?!” Ninh Vũ mất kiên nhẫn hỏi

-“Không…không..có gì!” Chaeyoung ấp úng

Không có gì mới lạ đó. Bình thường nói chuyện nàng cũng hay nhìn vào mắt anh, nhưng hôm nay hiển nhiên không dám nhìn thẳng vào anh. Đã thế gương mặt còn đỏ lựng? Ninh Vũ nhíu mày.

Chaeyoung không dám đối diện vào đôi mắt của anh trai nhà mình, mà mắt nhìn về một khoảng trống dưới sô pha. Là…là quần lót của cô.

Lúc nãy sau khi cô ăn xong, Lisa đè nàng trên sô pha một tay không ngừng vén áo ngủ nàng lên tận cổ. Cô tham lam mút lấy bầu vú.

“Ưm”

-“Em ăn no rồi thì đến lượt cặc chị ăn” cô mút lấy vú nàng, tay thọt xuống quần lót vén sang một bên mép lồn.

-“Chị…vào..vào phòng” nàng rên rĩ nỉ non

-“Để chị bú sạch nước lồn trước đã!” Cô đẩy hai chân nàng thành chữ M, đầu nàng tựa bên sô pha nghiêng ngã.

Cô không nói nhiều mà một đường kéo quần lót quăng xuống ghế, rơi trong góc sô pha cũng không thèm nhìn lấy một lần.

Cô nhìn mép lồn đã hơi ửng hồng, hột le cương cứng như mời gọi. Cô thè lưỡi liếm một đường xuống tận đít.

“Ưm”

Nàng rên rĩ khi lồn được cô liếm, thở hổn hển vì bị cô kích thích.

-“Nước nhiều sắp ướt hết mặt chị” Cô vừa đá lưỡi trong hột le vừa trêu đùa

-“Ahh nơi đó… tê.. tê quá” Nàng siết lấy tay vịn sô pha cong người. Hột le vì bị cô liên tục day day càng căng cứng, nước dồn dập chảy ướt một mảng.

-“Nước lồn chảy thành như vậy! Em được tạo từ nước à!”

-“Ưm ư chị ơi…” Nàng nắm tóc muốn kéo cô lên, nhưng cô vẫn cứ liếm mút nước lồn phát ra những âm thanh dâm đãng.

“Ộc ộc ộc” Cô đưa hai ngón tay, khoáy vào lỗ lồn đã được cô bú mút kích thích mà mở rộng.

-“Ahh” nàng rên rĩ khi ngón tay cô ra vào không ngừng.

-“Anhh chậm…chậm..thôi”

-“Chậm sao thỏa mãn em, hửm?!” Một tiếng hửm cô bất ngờ ngoáy ngón tay sâu vào trong lồn nàng. Vì bị kích thích nước lồn như một vòi nước mà văng ra.

-“Ahhh ahhh”

-“Dễ thỏa mãn vậy sao? Nước chảy ướt hết áo chị rồi” cô rút ngón tay ra, nhìn xuống áo vì bị nàng lên đỉnh bắn nước mà ướt phía trước cổ áo. Một hình ảnh ướt át dâm mỹ.

-“Chị vào..vào..phòngg” nàng lấy hơi nói. Nàng không muốn ở đây.

-“Được! Chị bế em” cô cúi người ôm trọn bờ mông nàng lên, đặt tay dưới mông một đường ôm nàng đặt trên giường.

-“Bú cặc chị đi” Cô cởi hết quần áo, còn mỗi quần lót đưa đến trước mặt nàng ra lệnh.

“Ưmm”

Nàng mơ màng nhìn cô kéo cặc trong quần lót, rồi banh háng đến trước mặt nàng. Cô dùng cặc vỗ vỗ vào miệng nàng khiêu khích.

-“Há miệng ra bảo bối ahh” Cô thở dốc khi nàng há miệng ngậm lấy cặc cô mà bú mút.

“Ahh”

-“Chaeyoung, bú giỏi lắm!” Cô rầm rừ

Nàng thỏa mãn nghe cô rên rỉ mà bú lấy cặc cô. Một tay nắm thân cặc, một tay se se trứng dái, miệng liếm mút đầu khấc. Từng dòng nước rĩ ra nàng điều hài lòng bú mút sạch sẽ.

-“Chaeyoung, ngậm sâu vào!” Cô nâng tay kéo đầu nàng ngậm vào trong họng

“Shh”

-“Ahh chị đụ miệng em ahh Chaeyoung ưmm” cô hẫy mông lên tục đâm sâu vào họng nàng

Những âm thanh môi nàng vì bị cô nắc sâu kêu “Ọc ọc” dâm mỹ vang vọng cả phòng.

-“Đĩ dâm ahhhh” cô nắm lấy tóc nàng nắc thêm vài phát

Nàng vì bị cô nắc liên tục vào họng không thể nói được lời nào ngoài liên tục chảy nước bọt sinh lí.

-“Ahh đụ miệng em sướnggg”

-“Chaeyoung ahhh” cô siết lấy đầu nàng rên rĩ rồi rút cặc ra nhìn nàng mơ màng, nước mắt chảy dài vì bị nắc.

-“Ưm bà xã ngoan lắm” cặc cô không ngừng nhiễu những giọt nước bọt nhớt nháp xuống dưới.

Cô cúi đầu hôn lấy môi nàng, dùng lưỡi liếm sạch nước bọt chảy, cô liếm luôn nước mắt trên mặt nàng mà thỏa mãn cười.

-“Chị đụ em, được không?!” Cô nhẹ nhàng vệt khoé môi nàng

-“Đụ em đi ưm” nàng trả lời rồi há miệng mút lấy lưỡi cô, hiện tại bên cô nàng không muốn giả vờ nữa. Nàng muốn sống đúng với những dâm đãng của bản thân, muốn cùng cô hoà mình.

Cô hài lòng mút lấy lưỡi nàng, khi hai người không ngừng trên giường siết lấy eo đối phương, lưỡi đùa vui trong khoang miệng nhau.

“Cạch” một tiếng cửa ngoài mở vang lên kèm theo là một tiếng nói trầm thấp.

-“Chắc lại ngủ chưa dậy nữa rồi, con bé này” Ninh Vũ cúi người tháo giầy, vừa liếc nhìn tìm đôi dép lê mình hay mang, nay không thấy đâu nữa.

-“Chaeyoung!! Dép của anh đâu?!” Ninh Vũ lớn tiếng vọng vào trong phòng

Bên trong phòng hai người bất giác sững lại, nàng thì như chết điếng ngồi bật dậy.

-“Anh..anh ba em! Chị trốn đi! Nhanh” nàng hoảng loạn đứng dậy cầm chiếc váy ngủ mà suýt nữa mặc ngược

-“Đừng nói gì cả! Chị ở yên trong phòng đừng lên tiếng” nàng đưa tay vuốt vuốt lại tóc

Lisa nhìn cô gái nhỏ đang hoảng loạn mà không biết nói gì ngoài ngoan ngoãn lấy chăn kéo lên rồi nằm xuống. Chết tiệc, bị phá hoại chuyện này ai mà không phát cáu.

-“Chaeyoung” Ninh Vũ lại vang lên

-“Em đây, hôm qua em lười nên mang lộn” giọng nàng trong phòng vang lên có hơi khàn

-“Nhanh, đem ra cho anh!” Anh bực dọc ra lệnh

Và khi hai người ngồi đối diện nhau thì gương mặt của nàng không ngừng đỏ bừng bừng. Dù cho bản thân cố gắng toả ra tự nhiên thì cũng không thể giúp được trái tim vì sợ hãi mà điên cuồng đập nhanh.

-“Anh đến xin hai vé dự lễ ngày mai” Ninh Vũ chéo chân rung rung nói

-“Vâng” Nàng chỉ biết gật gật

-“Vậy em đi vào phòng lấy vé cho anh đi”

-“Vào…vào phòng?!” Nàng hơi lớn tiếng hỏi lại

-“Thì thế nào?! Không đưa vé sao anh về” Ninh Vũ thoáng sững người

-“Em hôm nay sao thế? Có gì cứ là lạ?”

-“Không…em..em đau bụng” Nàng đỏ mặt lí nhí đáp

Ninh Vũ như chợt oà ra hiểu. Em gái nhà anh có nết đau bụng đến tháng rất khủng khiếp. Lần nào đến cũng rên rĩ đau khóc không ngừng, anh nhỏ giọng -“Thôi vậy em nghỉ đi, mai đến cổng trường anh gọi em sang đưa vé”

Ninh Vũ đứng dậy, mặt cũng hơi đỏ -“Uống nhiều nước ấm, nghỉ ngơi tốt đi! Mai em còn phải đứng cả ngày!” Là anh trai anh cũng không tiện mà dặn dò kỹ càng.

-“Vâng” Nàng hơi đỏ mặt khi nói dối anh trai mình. Nhìn anh quay đi đóng nhẹ cửa mới một hơi dựa vào sô pha thả lỏng. Suýt thì hại chết cái mạng nhỏ yếu đuối của nàng rồi.

Nghĩ đến sự kiện lúc nãy khiến nàng có hơi hoảng hốt, nếu để anh ba biết chắc chém chết anh. Nàng hít sâu lấy lại một tia sinh khí.

[text_hash] => bdf349df
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.