Array
(
[text] =>
Khi ba người nắm tay nhau ra khỏi công viên thì trời cũng đã ngả một màu vàng ấm áp.
-“Chị đừng nhìn nữa!” Chaeyoung quay sang nhìn cô không ngừng cười khi nhìn hai tấm ảnh bọn họ vừa chụp.
-“Chị phải giữ thật kĩ ảnh gia đình của chúng ta!” Cô cười ngọt ngào
-“Ai là gia đình chúng ta chứ?” Nàng cũng hơi mĩm cười bĩu môi
-“Còn cứng miệng, lúc nãy ai ưm ưm”
Chưa thể nói hết câu đã bị nàng lấy tay che miệng cô, mặt nàng đỏ bừng không ngừng liếc những người xung quanh. Nhỡ có ai nghe thấy thì nàng không còn muốn sống nữa.
-“Im!” Nàng lườm cô
-“Haha” cô bật cười đầy vui thích khi nhìn hành động của nàng. Cô biết khi bị kích thích tột đỉnh nàng mới buông thả chính mình, bằng không bình thường nàng vẫn rất nghiêm túc.
Chaeyoung bỏ ngoài tai tiếng cười vui vẻ của ai kia, một tay nắm Su Su bước đi về phía đường lớn. Nắng chiều chiếu lên thân ảnh một lớn một bé, Lisa ngắm đến lặng người. Có vẻ hơi sớm nhưng từ khi gặp lại nàng, cô lại muốn có một gia đình!
***
Bên đường lớn thành phố H, đây là khu trung tâm của thành phố. Nhiều khu dân cư và các cửa hàng với đủ loại hình thức khác nhau.
Phía trước một dãy các cửa hàng, một bảng hiệu được in đèn led bắt mắt, bên ngoài treo những tấm hình nghệ thuật đẹp mắt. Studio NV95 đèn nhấp nháy không ngừng. Là một studio hai tầng nổi bật nhất trong dãy phố.
Hạ Nhiên một tay cầm vali màu xám bạc, một tay siết chặt điện thoại. Bất giác bàn tay có tia rung rẫy. Đã 5 năm trôi qua, anh cuối cùng đã trở về.
-“Xin chào quý khách! Xin hỏi anh có đặt lịch trước chưa ạ?!” Một cô gái có gương mặt cười xinh đẹp đứng ở trong quầy lễ tân mĩm cười hỏi anh.
-“Không! Xin hỏi Ninh Vũ có ở đây không?” Hạ Nhiên cũng khách sáo hỏi lại
-“Hiện tại sếp đang bận chụp ảnh ạ! Anh có thể vui lòng chờ hoặc thông báo danh tính để em nói với sếp!”
-“Em cứ nói tôi tên Hạ Nhiên! Nhờ em thông báo với sếp của em là tôi đang ở đây chờ” Hạ Nhiên khẽ hạ mi mắt, quay đi đến một bên sô pha ngồi xuống.
Cả người anh toát lên một vẽ đẹp âm trầm có vài phần lạnh lẽo.
Nhân viên tiếp tân lịch sự đặt lại ghế anh một ly nước sau đó cũng bước lên lầu. Cô thấy người con trai này có thể thẳng thừng gọi tên sếp hẳn là có qua hệ không nhỏ.
-“Nghiêng đầu qua trái. Ok!” “Tách tách”
-“Nâng mông lên em” “Tách Tách”
Giọng Ninh Vũ kèm theo là tiếng máy chụp ảnh và những ánh đèn màu vàng hiện lên khuôn mặt nghiêm túc của anh.
-“Sếp bên dưới có khách muốn gặp ạ!” Nhân viên tiếp tân bước lại gần lễ phép thông báo
-“Hiện tại tôi đang bận, nói họ đặt lịch thì đặt trực tiếp, không thì hẹn lại!” Ninh Vũ mắt không ngừng nhìn vào máy ảnh -“Em cười tự nhiên lên!” Ra lệnh với mẫu ảnh trên trong
-“Nhưng khách nói muốn gặp…” Cô nhỏ giọng, cô biết khi tiến vào trạng thái làm việc sếp rất khó giao tiếp, thậm chí là hay cáu.
-“Em không thể nói là tôi đang rất bận sao?!” Ninh Vũ mất kiên nhẫn quay đầu sang nhìn nhân viên giọng lạnh lùng
-“Khách nói là tên Hạ Nhiên..”
-“Tên gì?!” Ninh Vũ bổng buông máy ảnh xuống quay quắt sang nhìn
-“Hạ..Hạ Nhiên ạ” Nhìn ánh mắt của sếp mà lòng cô khẽ rung
-“Dừng tại đây! Mọi người giải lao một tí đi” Anh hơi vội ra lệnh sau đó quay người ra khỏi phòng.
Dưới tầng, Hạ Nhiên đang liếc nhìn trang trí bên trong một lượt. Từng bước từng được trang trí đặc sắc, có phong cách riêng, từng nơi được trao chuốt kĩ lưỡng.
“Cộc cộc cộc” Từng tiếng bước chân trên cầu thang gỗ vang lên, cho thấy người đến có vẻ hơi vội vàng, nhưng dần dà lại trở nên yên tĩnh.
Hạ Nhiên liếc mắt nhìn chằm chằm về phía cầu thang, như đang chờ đợi một điều gì đó.
-“Còn không chịu ra đây à!” Hạ Nhiên cúi xuống lật một trang tập chí thờ ơ lạnh giọng
-“À ừm! Cậu về khi nào?” Ninh Vũ khẽ hắng giọng tự nhiên bước từ trên xuống
Nhìn chàng trai đang chăm chú cúi xuống quyển tập chí trên tay, đầu tóc được tỉa gọn ràng, áo sơ mi phẳng được xắn lên khuỷu tay, quần jean màu xám bạc, những ngón tay sạch sẽ hơi hồng. Và một gương mặt đẹp không góc cạnh, lại càng trưởng thành mà toát lên một vẻ đẹp không thể nói.
-“Mình về được một ngày rồi!” Hạ Nhiên hơi ngẩng đầu nhìn lại Ninh Vũ. Đã 5 năm trôi qua, cả hai người mới gặp lại nhau.
Từ thuở bé, anh luôn là người thân thiết chơi cùng, ăn cùng, ngủ cùng hai anh em họ. Anh mất ba mẹ từ nhỏ, được ông ngoại mang về ngoại ô mà nuôi dưỡng, nhà hai người chỉ cách nhau một vài căn. Vốn dĩ đã thân thiết từ rất lâu.
Nhưng khi nhìn Ninh Vũ một khoảng trời như chưa từng bị thời gian chia cắt ấy lại quay trở về, họ từng cùng nhau học tiểu học, trung học, lên một mạch đến cấp 3.
-“Có gặp Chaeyoung chưa?!” Ninh Vũ đến ngồi đối diện Hạ Nhiên
-“Bác gái đã cho số di động nhưng vẫn chưa gọi em ấy! Vừa lên là đến xem cậu sống thế nào?”
-“Dĩ nhiên ổn rồi!” Ninh Vũ hơi gãi tai
-“Vậy thì không phiền nuôi mình vài tháng chứ?!” Hạ Nhiên chỉ chỉ vali bên cạnh cười hỏi
-“Vớ vẫn! Nuôi cậu cả đời cũng được!” Ninh Vũ cũng bật cười
-“Vừa hay tuần sau trường Chaeyoung có lễ, chúng ta đến cho con bé một bất ngờ luôn” Ninh Vũ vỗ đùi
-“Ừ cũng được” Hạ Nhiên cũng gật đầu -“Mình muốn nghỉ một chút” Có vẻ hơi mệt nói. Anh đã hơn hai ngày không được ngủ ngon giấc.
-“Mình đưa cậu lên lầu! Mình cũng ngủ ở đây để tiết kiệm tiền thuê nhà.” Anh cầm vali giúp Hạ Nhiên rồi dẫn lên lầu
-“Phòng có chơi bừa bộn! Đừng chê nhé” anh bật công tắc đèn lên hơi ngại ngùng. Bên trong phòng một giường to, một tủ áo rộng. Nhà vệ sinh kính trong suốt mờ ảo. Chăn gối vì dậy không xếp nên bừa bộn rơi hẳn xuống dưới.
-“Không sao! Cậu làm việc tiếp đi!” Hạ Nhiên cũng không ngại mà tiến vào.
Mặc dù xa cách 5 năm nhưng bọn họ đã chơi cùng nhau từng nhỏ. Những sở thích và đặc điểm đã thuộc lòng về nhau.
-“Ừm thế cậu ngủ đi! Mình làm việc tiếp. Có đói không, mình gọi đồ ăn cho cậu?!” Ninh Vũ quan tâm
-“Không đói. Lúc sáng ngoại đã bắt mình ăn cơm rồi mới đi”
-“Thế cậu ngủ đi” Ninh Vũ nói rồi lấy tay đóng nhẹ cửa
Hạ Nhiên nhìn lại một lượt căn phòng, rồi nhẹ nhàng thả mình lên giường. Một cổ mùi hương xộc vào mũi anh, khiến anh hơi ngẩn người.
***
-“Chaeyoung, cho chị vào đi!” Bên dãy khu trọ vang lên một giọng con gái đầy đáng thương.
Chaeyoung nhìn bàn chân đang đặt qua khe cửa bổng hơi phiền muộn thở dài. Nếu nàng quyết tâm đóng cửa thì chân ai kia chắc hẳn sẽ bị thương, nhưng nếu cho cô vào, đêm nay nàng sẽ không sống nổi. Bên dưới lồn nàng hơi rát vì quan hệ quá nhiều, lần đầu là những đứa trẻ được nếm mùi vị tình dục nên có hơi buông thả.
-“Chị về đi, mai nghỉ ngơi thật tốt. Thứ hai chúng ta còn có buổi lễ!” Nàng dịu giọng
-“Chị không muốn! Bà xã cho chị vào nhà đi!” Bên ngoài cánh cửa cô đáng thương nói
-“Không được! Em muốn nghỉ ngơi, mai em muốn ngủ nướng!” Đây là lí do lớn nhất khiến nàng làm vậy, nàng là một con sâu ngủ. Nàng có thể ngủ một ngày mà không cần ăn uống.
-“Bà xã! Chị hứa sẽ cho em ngủ! Chị không làm em! Ôm em ngủ thôi, được không?!” Cô nhỏ giọng
-“Lừa người!” Nàng chề môi
-“Thật!! Chaeyoung”
-“Chị về đi, em có hơi mệt!” Nàng hơi than nhẹ
-“Được rồi, thế cho chị hôn một cái thôi” cô thoả hiệp
-“Chị…”
-“Chị chỉ hôn thôi, em hứa mỗi ngày đều cho chị hôn rồi mà”
Thấy nàng hơi buông tay nắm cửa, cô chen cả người vào. Cánh cửa này, cô rất là ghét nhìn lấy nó. Đưa tay ôm trọn nàng vào lòng.
Một tay nâng cằm nàng lên, cúi xuống mút nhẹ lấy bờ môi đang khô ráo, một chiếc lưỡi lướt qua bờ môi vì thế mà ướt đẫm nước bọt.
“Ưm”
Nàng khẽ há miệng đón lấy chiếc lưỡi cô, bao lần cô rầm rừ thoã mãn khi lưỡi nàng nút lấy lưỡi cô mà nuốt nước bọt được tiết ra.
Tay cô luồn vào trong lớp áo nàng, khẽ vuốt nhẹ theo từng sống lưng.
-“Ưm chị..” nàng kháng nghị
Cô cũng không đưa tay vào trong, chỉ xoa xoa bên ngoài áo lót như vừa chơi đùa nàng. Lưỡi không ngừng tiết ra nước bọt truyền sang trong miệng nàng. Nàng siết lấy cổ cô, đầy mê hoặc.
-“Hôm nay đau em rồi! Ngoan chị chăm sóc em rồi nhìn em lên giường chị sẽ về! Được không em?” Cô rời môi nàng, cúi xuống hôn khẽ bờ môi, dịu dàng
Nàng gật gật đầu ngoan ngoãn. Sao cũng được, chỉ là đừng đút vào thì nàng có thể thoả hiệp.
-“Đi tắm đi” Cô nhẫn nhịn cặc đang cứng bên dưới mà cười xoa đầu nàng.
-“Vâng!” Nàng buông cô ra, đi về phía phòng
Cô nhanh tay đến phòng bếp, nhìn một lượt thức ăn trong tủ lạnh. Cô định làm bữa sáng ngày mai cho nàng, đến lúc nàng dậy là có ngay thức ăn mà không cần phải làm. Vừa nghĩ là vừa xoắn tay cắt xúc xích thành hạt lựu nhỏ, trứng gà khoáy trong tô, cơm được cô trộn một ít kim chi đỏ.
Bắt một ít dầu nóng, nhanh nhẹn bỏ chúng vào chiên lên. Một mùi cơm chiên lan toả khắp nhà. Sau đó cô đóng hộp bỏ vào tủ lạnh. Cô nhìn sữa và thức ăn trong tủ, những thứ hết hạn được cô lấy bỏ vào thùng rác.
Khi cô loay hoay trong phòng bếp, nàng đã tắm một thân sạch sẽ mặc váy ngủ bước ra nhìn cô đang bận rộn.
-“Chị đói hả” Nàng thấy cô đang lục đục trong bếp.
-“Không, chị vừa chiên cơm cho em. Ngủ mai dậy bỏ vào lò vi sóng hâm lại ăn sáng nhé!” Cô quay người về phía nàng, nhìn cô gái đang mặc váy ngủ, bên trong áo trong mặc đồ lót. Đầu ti như ẩn như hiện.
-“Chị biết làm đồ ăn á?!” Nàng ngạc nhiên đến gần cô. Mùi thơm từ sữa tắm thoang thoảng qua mũi cô.
-“Biết. Từ năm lớp 10 chị đã phải tự nấu ăn!” Cô xoa xoa tóc nàng, không dám ôm lấy nàng sợ bản thân lại không nhịn được
-“Chị…” nàng khựng lại khi nghe anh nói, nàng vẫn chưa biết được cuộc sống của cô
-“Không sao! Chị đưa em đi ngủ” Cô dịu giọng lại cúi người ôm lấy cả người nàng như kiểu bế công chúa. Một mạch đặt nàng lên giường.
-“Ngủ sớm đi, biết không?!” Cô cúi người liếm lấy môi nàng
Nàng gật gật đầu, lần đầu tiên được người khác ân cần như thế nên có chút hưởng thụ. Ở gia đình tuy nàng cũng được cưng chiều, nhưng loại cưng chiều tình cảm như này hẳn là lần đầu.
-“Dậy thì gọi ngay cho chị!” Cô vén lại tóc nàng
Nàng lại gật gật.
-“Ngoan lắm!” Cô hôn chụt chụt nàng -“Còn đau thì phải nói cho chị!Chị xin lỗi vì không ưmmm”
Lời cô nói đã bị nàng đưa môi lên chặn lại, nàng đặt tay lên choàng cổ cô kéo xuống mà say mê mút lấy đầu lưỡi cô. Cô cũng thỏa mãn khi thấy nàng chủ động mút lưỡi.
“Ưm”
“Ưm”
Hai người đồng thanh rên nhẹ, những người yêu nhau dù gắt gao mút lấy lưỡi nhau, dù làm mọi thứ vẫn không thấy thỏa mãn.
-“Ngoan! Đừng trêu chọc chị, hậu quả em không gánh được đâu!” Cô thở dốc
-“Ưm có cần em giúp chị không?” Nàng ngước mắt nhìn cô, phía dưới cặc cô đã chỉa sang nàng
-“Không! Mau ngủ đi. Chị về đây!” Cô hơi cứng người nhìn nàng, sau đó như chạy trốn mà đứng dậy
-“Chị về đây!” Cô thấy nàng đang mỉm cười mà quay đi ra khỏi phòng.
Tựa cửa khẽ thở dài, nhìn xuống quần cặc cô đã cứng phồng lên một lớp cao. Bạn nhỏ này được nếm trãi vị ngon là không ngừng đòi hỏi.
Màn đêm dần buông xuống, nàng nắm góc chăn môi cong lên mĩm cười thỏa mãn. Thì ra được một ai đó yêu thương là cảm giác này. Một ngày mệt mỏi rã rời khiến nàng chìm dần vào giấc ngủ. Môi cũng vì thế mà mỉm cười.
*
Lisa lái xe đổ vào gara xe chung cư, cô thở nhẹ. Bình ổn lại tất cả cảm xúc. Liếc nhìn đồng hồ hiển thị trên màn hình bên trong xe 21h37 phút. Chắc hẳn là nàng đã ngủ rồi.
Cô lấy tay sờ túi quần, một cái ví màu đen, bên trong được cô đặt tấm hình lúc chiều đã chụp. Ba gương mặt cười vui vẻ, nàng cười hiện ra hàm răng trắng, cô khẽ vuốt dọc theo từng đường nét khuôn mặt nàng mĩm cười.
“Thật may vì đã tìm được em!” Cô nghĩ thầm rồi rời xe đi vào thang máy lên nhà.
-“Sao giờ chị mới về!!” Một cô gái nâng chân chạy đến gần thang máy khi thấy cô
Cô nhíu mày nhìn cô gái trước mặt -“Sao lại đến đây?!” Giọng lạnh lùng
-“Em..em..” cô gái có vài phần ấp úng. Sáng nay cô gọi cô mấy lần nhưng bị cô từ chối, cuối cùng cô nghe máy nhưng vẫn lạnh giọng từ chối . Cô gái đã đứng đây đợi cô hơn hai tiếng, nghĩ thế mắt có hơi ửng hồng.
-“Về đi!” Cô lạnh giọng bước qua người
-“Chị đừng xa lánh em nữa!” Cô gái nhìn bóng lưng cô giọng hơi uỷ khuất
-“Lục Anh! Tôi không thích em cứ phiền tôi!” Cô hơi quay đầu, mắt không nhìn thẳng vào.
-“Tại sao?! Rõ ràng trước đây chị vốn rất tốt với em! Chị còn dạy em học, dạy em..”
-“Đủ rồi” cô lớn giọng -“Đó là do trước đây chúng ta không có quan hệ gì!”
-“Quan hệ gì?! Người nhà sao? Rõ ràng em cũng không phải do mẹ chị sinh ra!” Cô gái tên Lục Anh cũng hơi lớn giọng uỷ khuất
-“Nhưng hai người họ đã lấy nhau! Theo nghĩa chúng ta vẫn là chị em!” Cô lạnh giọng
-“Không! Em chưa bao giờ xem chị là chị gái, rõ ràng trước đây..”
-“Lục Anh, em không hiểu. Trước giờ tôi chưa bao giờ xem em như một người con gái!” Cô cắt ngang lời. Tình cảm của Lục Anh, cô luôn biết nhưng cô không thích, thậm chí còn có phần ghét bỏ vì ba Lục Anh đã phá nát hạnh phúc gia đình cô.
-“Chị..”
-“Về đi! Sau này không có gì quan trọng thì cũng đừng liên lạc cho tôi” Cô bước đến cửa rồi quay người vào trong nhà.
“Cạch” tiếng cửa đóng lại đầy lạnh lùng.
Lục Anh nhìn về phía cửa mắt trực trào nước, Lục Anh đã vì cô mà từ chối rất nhiều người yêu thích. Vì cô mà mặt dày mày dạng đi năn nỉ van xin tình cảm của anh. Cuối cùng thì toàn lạnh lùng nhìn thấy bóng lưng .
Trước đây, khi ba Lục Anh chưa lấy mẹ cô. Hai người vốn dĩ rất thân thiết, cùng học một trường cấp ba. Cô cũng không lạnh lùng như hiện tại, lúc đó cô hay chỉ Lục Anh làm bài tập, làm quen với bạn bè. Nhưng cuối cùng, cô vẫn thay đổi. Lục Anh siết chặt nắm tay rồi bước nhanh về phía thang máy.
[text_hash] => fbdb7116
)