Lên nhầm kiệu hoa ( Cover ) – Chương 46. Hẹn gặp lại – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Lên nhầm kiệu hoa ( Cover ) - Chương 46. Hẹn gặp lại

Array
(
[text] =>

Tuần trăng mật trôi qua như thể một cơn sóng vỗ vào bờ, lúc ồ ạt lúc lại dịu dàng. Trải qua những tháng ngày tận hưởng cảm giác tuyệt vời của Maldives, cuối cùng cũng đến ngày phải trở về Nam Kinh. Quần áo đã được xếp gọn vào vali, chỉ cần ngày mai thức sớm một chút ra sân bay là được.

” Chết rồi, nhẫn cưới của mình? ” Ái Phương trong lúc thu xếp vali, nhận ra ngón đeo nhẫn của mình không còn chiếc nhẫn cưới đâu nữa, đến lúc này liền tá hỏa không nhớ đã đánh mất nó từ khi nào.

Hiện tại Lan Hương cũng đã ngủ, cô không muốn đánh thức nàng dậy. Cố gắng ngồi nhớ lại hôm nay bản thân đã đi đến những đâu, làm những gì? Chiếc nhẫn vì sao lại có thể rơi ra khỏi tay cô được kia chứ?

Ái Phương ra bên ngoài đi khắp nơi, những địa điểm cả ngày nay cô từng lui đến, hỏi thăm từng người nhưng không một ai biết chiếc nhẫn đó. Mãi cho đến khi đến quầy nặn đất sét, Ái Phương liền nhớ ra, lúc đó cô dường như có cho tay vào nhồi nặn một khối đất sét lớn bên trong thùng, có lẽ vào lúc đó chiếc nhẫn của cô đã rơi ra.

” Không cần phải tìm nữa, nó ở đây ” Ái Vy búng tay một cái, chiếc nhẫn từ trong tay cô ấy rơi thẳng vào lòng bàn tay của Ái Phương.

” Có lẽ là trùng hợp, lúc em trả khối đất sét đó về chỗ cũ, chị lại là người lấy khối đất sét đó. Tìm thấy chiếc nhẫn bên trong, định sẽ trả lại em, nhưng mà lúc đó còn có Lan Hương ở đó, nên mới không trả vội “

Theo như lời Ái Vy nói, bởi vì làm mất nhẫn cưới là chuyện rất quan trọng, nếu để Lan Hương biết Ái Phương không cẩn thận làm mất, chắc chắn sẽ giận cô. Cho nên Ái Vy dự định tối đến sẽ gọi Ái Phương ra ngoài gặp riêng, tự tay trao nhẫn lại cho cô, không ngờ cô lại đến đây tìm sớm hơn dự định.

” Cảm ơn ” Ái Phương lau sạch chiếc nhẫn trong tay, sau đó cũng khẩn trương đeo lại nó, có ý định rời khỏi nơi đó càng sớm càng tốt.

” Ái Phương, xin lỗi “

Lời xin lỗi vốn dĩ nên nói từ lâu, nhưng đến hôm nay Ái Vy mới đủ can đảm để nói ra. Cô ấy biết việc tha thứ là chuyện không thể xảy ra trong một sớm một chiều, nhưng nếu như lần này còn không nói một câu xin lỗi với Ái Phương, sợ rằng sẽ không còn duyên gặp lại nữa.

” Tôi thừa nhận bản thân tôi từng rất hận chị, cũng chính vì chị năm đó bỏ lại Lan Hương, mới khiến cho tôi dính phải sợi dây liên kết Lan Hương. Bởi vì tôi cho rằng tình yêu của chúng tôi, không có gì ngoài thù hận và tính toán lẫn nhau. Nhưng sau khi tôi và chị ấy làm lành với nhau, lại còn cưới nhau, tôi liền cảm thấy mọi thứ đều đã sắp đặt từ trước, ai trong chúng ta cũng chỉ là đang đi theo nước cờ của thượng đế mà thôi “

Năm tháng đó Ái Phương oán hận Ái Vy không dứt khoát, khiến cho cô cùng với Lan Hương bái đường thành thân, kéo theo hàng loạt câu chuyện bi hài không dứt. Nếu cô không gặp Lan Hương, có lẽ Hoàng Đệ, Tiểu Khắc đều không chết, nếu cô không gặp Lan Hương, chị ấy cũng không phải chịu cảnh bị người yêu mình phản bội, tính kế hại mình tán gia bại sản. Cô từng cho rằng nguyên nhân gốc rễ đều là Ái Vy ban cho cô, nhưng hiện tại suy nghĩ lại mọi chuyện, Ái Vy rốt cuộc có lỗi gì?

Năm đó rõ ràng Phan Lê Ái Vy rất yêu Lan Hương, nhưng chị ấy chỉ coi Ái Vy là ân nhân cứu mạng. Sau đó Ái Vy hủy hôn, nhưng mẹ lại chính là người ép cô phải bái đường, cũng không phải ý của Ái Vy. Việc Ái Vy từng có ý định cưỡng bức Lan Hương, cũng là do chị ấy tức giận nhất thời, dù sao Lan Hương cũng chưa bị thiệt thòi gì. Suy cho cùng Ái Vy cũng chỉ là một quân cờ bất đắc dĩ của số mệnh, mọi thứ đều đã được định ra như thế.

” Có thể nói cho chị biết về gương mặt này của em được không? ” Dù sao bọn họ cũng là song sinh, hiện tại nhìn thấy Ái Phương mang một gương mặt xa lạ như vậy, Ái Vy thật có chút khó chịu.

” Đều là sai lầm do tôi tự tạo ra, khiến cho gương mặt bị hủy hoại. Nhưng mà dù sao mất đi gương mặt cũ cũng tốt, đỡ cho việc Lan Hương nhìn thấy gương mặt đó lại nhớ những chuyện không vui, gương mặt mới khởi đầu mới.”

Nói sao đi nữa bởi vì là song sinh, cho nên từ nhỏ đến lớn đã có quá nhiều phiền phức diễn ra do gương mặt này.

Cũng chính vì quá giống nhau, nên Lan Hương không phân biệt được đâu là người cứu mình, mới kéo theo hàng loạt những chuyện nhầm lẫn tai hại sau đó. Bây giờ gương mặt đó trải qua đầy đủ thử thách, đến lúc không cần phải mang nó thêm nữa, đây cũng coi như sự phân biệt rõ ràng nhất của Ái Phương và Ái Vy hiện tại.

Buổi tối hôm đó Ái Phương cũng không nán lại quá lâu, cô thừa nhận hiện tại cô không còn ghét Ái Vy như trước, nhưng để gọi là nhận lại chị em thật có chút miễn cưỡng.

Sáng sớm hôm sau Ái Phương cùng với Lan Hương chuẩn bị đến sân bay, bỗng nhiên cô gái ngoại quốc hôm trước chạy đến khóc lóc trước mặt họ, bảo rằng Ái Vy bị rắn độc cắn, mất máu quá nhiều, hiện đang trên đường đến bệnh viện, nhưng mà nhóm máu của Ái Vy thuộc máu hiếm, trên đảo này không ai phù hợp với nhóm máu của Ái Vy.

” Tiểu Hương…chúng ta đến bệnh viện nhé? “

Lan Hương hiểu tình hình hiện tính mạng của Ái Vy là quan trọng nhất, việc trễ một ngày bay hay bao nhiêu ngày cũng không quan trọng. Ái Phương trên đường đến bệnh viện đã nói với cô gái ngoại quốc đó đừng sợ, họ là song sinh cùng trứng, cùng một nhóm máu hiếm nên chắc chẳn cứu được Ái Vy.

Khi bọn họ đến đó, Ái Phương lập tức được đưa vào xét nghiệm, sau đó nhanh chóng truyền máu cho Ái Vy. Bởi vì có lượng máu này nên Ái Vy được cứu sống, ngược lại Ái Phương lại rơi vào hôn mê. Có lẽ bởi vì lượng máu cho Ái Vy vượt mức một người cần hiến, cho nên Ái Phương đã hôn mê suốt ba ngày sau đó.

” Xin lỗi, tôi lại hại hai người thêm một lần nữa. Người xui xẻo như tôi, đáng lẽ nên chết đi cho rồi ” Ái Vy mang theo vết thương ở chân, đi đến phòng bệnh của Ái Phương xin lỗi Lan Hương đang ngồi thẩn thờ tại đó.

” Tôi biết ngoài mặt Ái Phương luôn nói rất ghét bỏ cô, nhưng hai người dù sao cũng là song sinh cùng trứng, từ nhỏ lại lớn lên cùng nhau, làm sao em ấy lại có thể để cô chết được ” Lan Hương với đôi mắt sưng đỏ ngồi bên cạnh Ái Phương, nàng rất sợ Ái Phương xảy ra chuyện.

Mặc dù bác sĩ nói cô không có nguy hiểm tính mạng, nhưng việc cô hôn mê suốt ba ngày đã khiến cho Lan Hương mất đi điểm tựa. Thì ra bình thường nàng luôn nghĩ Ái Phương chưa trưởng thành, cái gì cũng dựa vào nàng. Nhưng khi cô nằm đó, Lan Hương mới biết mình có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.

” Thật ra sáng nay bởi vì Ái Vy làm rơi một món quà của Ái Phương tặng lúc nhỏ, nên mới vào bụi cây đó tìm, do đó mới bị rắn cắn ” Cô gái ngoại quốc muốn lên tiếng thanh minh cho chồng mình, dù sao Ái Vy cũng đã rất khổ tâm.

” Quà sao?” Từ trước đến giờ nàng chưa từng nghe Ái Phương nói đến, có lẽ nó rất đặc biệt nên Ái Vy còn giữ đến bây giờ.

” Là một chiếc vòng tay, lúc nhỏ do Ái Phương tự tay đan cho tôi. Tuy chiếc vòng không được đẹp cho lắm, nhưng tôi còn nhớ Ái Phương đã thức rất nhiều đêm mới có thể hoàn thành nó, còn đem đến chùa cầu bình an cho tôi nữa “

Ái Vy luôn luôn giữ chiếc vòng này, trong nhiều năm qua mặc dù cô ấy từng có lúc ganh tị với Ái Phương vì có được tình cảm chân thật của Lan Hương, nhưng chưa bao giờ cô ấy ghét bỏ Ái Phương. Chiếc vòng luôn là vật cô ấy giữ trong người, quả thật luôn rất bình an.

” Hôm nay chị trả lại chiếc vòng cho em, hy vọng cuộc sống sau này của em được bình an, như cách chiếc vòng này đã bảo vệ chị ngần ấy năm “

Ngày hôm sau, Ái Phương cuối cùng cũng tỉnh lại. Được biết Ái Vy cũng đã có thể đi lại được, nên sẽ trở về nơi của mình trong ngày hôm nay. Trước khi ra sân bay, Ái Vy một lần nữa ghé thăm Ái Phương, cô ấy nói có lẽ lần này đi rồi sẽ không còn cơ hội gặp lại nữa, nên hy vọng có thể cảm ơn cũng như xin lỗi Ái Phương một lần nữa.

” Lan Hương, Ái Phương. Tôi đi đây, xin lỗi và cảm ơn hai người rất nhiều ” Phan Lê Ái Vy sau đó được vợ dìu đi, lúc ra đến cửa phòng bệnh, bỗng nhiên từ phía sau vọng đến vài câu nói…

” Chị hai, bây giờ bọn em đang ở Nam Kinh “

Phan Lê Ái Vy không dám quay lại nhìn, cô sợ rằng mình không kiềm chế được sẽ lại khóc trước mặt họ. Đã lâu lắm rồi, tiếng chị hai này mới có thể nghe một cách ngọt ngào như vậy. Ái Phương nói cho cô ấy biết họ ở Nam Kinh, như một lời hứa hẹn chắc chắn sẽ còn gặp lại.

” Phan Lê Ái Phương, hẹn gặp lại “

Lan Hương nhìn thấy Ái Phương cuối cùng cũng bỏ được tảng đá trong lòng, chính nàng cũng cảm thấy nhẹ nhõm. Hiện tại mọi chuyện đều được giải quyết êm đẹp, chỉ còn…

” Sau này về Trung Quốc, chúng ta đến mộ của Hoàng Đệ và Tiểu Khắc nhé, chị muốn đến thăm họ ” Trốn tránh nhiều năm, cuối cùng vẫn nên đối diện một lần.

” Được, chúng ta cùng đến thăm họ “

Còn tiếp…

————
Hihi tui quên đăng truyện😊😊😊

[text_hash] => b60945d0
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.