Array
(
[text] =>
Kể từ lúc gặp lại Ái Vy, Lan Hương nhìn thấy Ái Phương có tâm sự không thể nói ra. Nàng lại không muốn Ái Phương phải suy nghĩ quá nhiều, tuần trăng mật vẫn nên hưởng thụ những điều tốt đẹp của nó, những chuyện khác sau này hãy tính.
” Ái Phương, chị muốn ra bãi đá phía bên kia chụp hình ” Hiện tại khí trời đã bắt đầu dịu hơn, những ánh nắng cũng không còn chói chang như lúc trưa, thích hợp để lưu lại vài kỷ niệm.
” Em chụp cho chị ” Những chuyện không vui nên gác lại, cô muốn Lan Hương tận hưởng từng chút một cảm giác hạnh phúc sau hôn nhân, chuyện đó mới là điều quan trọng nhất.
Maldives không hổ danh là thiên đường du lịch, có thể nói khi đến đây cứ tùy tiện chọn một góc máy nào đó thôi, cũng có thể cho ra những bức ảnh không một nơi nào đó. Lan Hương hôm nay mặc bộ đồ bơi tone nhẹ nhàng, bên ngoài khoác một chiếc áo choàng lụa đỏ. Lúc ngồi ở mõm đá tạo dáng chụp hình, đúng lúc ánh chiều tà vừa đậu lại trên vai, góc nghiêng hóa thành nữ thần lưu lại trong tim cô.
” Vợ ơi, chị đẹp quá ” Ái Phương vội chụp lại khoảnh khắc đó, nói với bản thân khi về nhà nhất định phải treo tấm ảnh này trong phòng ngủ. Cô không muốn treo trong phòng khách, không muốn ai nhìn thấy chị ấy xinh đẹp động lòng như vậy.
Chỉ dạo quanh mõm đá một chút ít thời gian, Lan Hương đã được Ái Phương lưu lại vô số tấm ảnh không kém một nhiếp ảnh gia là bao nhiêu. Tối đến đảo quốc bắt đầu lên đèn, tại bờ biển vô số người tập trung lại đốt pháo hoa giấy, có người bày ra ăn uống ngay tại bãi biển, nhìn thế nào cũng là những phút giấy vô cùng sôi động.
Ái Vy nhìn thấy Lan Hương và Ái Phương ngồi tại một nơi cách mình không xa, mặc dù vợ của Ái Vy khuyên cô ấy nên đến xin lỗi họ, nhưng Ái Vy không muốn sự xuất hiện của mình lại tiếp tục làm họ mất hứng. Cho nên những ngày ở Maldives, nhìn thấy Lan Hương và Ái Phương xuất hiện ở đâu, Ái Vy sẽ tránh đến đó.
” Tặng cho chúng tôi sao? ” Ái Phương vốn đang cùng Lan Hương ngồi tựa vào nhau nhìn bầu trời đêm, bỗng nhiên có người đến tặng cho họ một chai rượu vang, còn tinh tế đem theo hai chiếc ly đến.
” Phải, đây là dịch vụ của homestay chúng tôi, chúc hai người có một buổi tối thật vui vẻ ở Maldives ” Người phục vụ đặt hai ly rượu xuống bên cạnh họ, từ từ rời khỏi khu vực đó.
Ái Phương đem chai rượu rót cho bản thân và Lan Hương một ít, vẫn là kiểu uống rượu giao bôi mà họ thích nhất. Đã ba lần rồi chúng ta uống rượu theo kiểu này, lần đầu tiên là em bị ép phải uống, lần thứ hai là chúng ta đang giận dỗi lẫn nhau, chỉ có lần này là trọn vẹn nhất. Gió biển ở Maldives thật biết chiều lòng người, lay nhẹ vài sợi tóc của chị trông có phần ma mị lại có phần thoát tục, không biết nói sao cho rõ.
” Sao lại nhìn chị như vậy? ” Lan Hương uống một ly rượu, mặt đã ửng đỏ, có dấu hiệu ngà ngà say.
” Vợ ơi, chị thật sự rất đẹp ” Cô biết cứ khen mãi một câu như thế này, cũng không có gì bất ngờ, nhưng mà cô không biết nên dùng từ nào khác nữa.
Có lẽ Lan Hương đã sớm quen với việc cô cứ vài tiếng lại khen mình một lần, cho nên chị ấy cũng không cảm thấy có gì quá thẹn thùng trong việc được khen. Ngược lại Lan Hương lại còn rất tận hưởng nó, mỗi lần Ái Phương khen nàng, nàng đều hôn nhẹ lên môi cô. Phải, chị ấy rất đẹp, quan trọng hơn là chị ấy biết mình đẹp.
” Chị muốn quyến rũ em sao?” Chiếc áo lụa màu đỏ của Lan Hương bị gió thổi trể vai, lộ rõ xương quai xanh chết người hiện hữu, trong phút chốc lại muốn làm chuyện quá phận.
Ái Phương đem Lan Hương tựa vào một tảng đá phía sau, còn cẩn thận dùng tay mình che cho phần lưng của chị ấy, không để hơi lạnh từ tảng đá đó làm Lan Hương bị nhiễm lạnh. Nâng lấy cằm của người đối diện, chậm rãi đặt vào một nụ hôn. Gió biển Maldives mang theo hương vị của biển cả, lại phảng phất mùi nước hoa, ngọt ngào không dứt.
“Ưm…Ái Phương, không thể ở đây ” Trong phút chốc ý thức quay về, Lan Hương phải nắm chặt lấy cổ tay của Ái Phương, khi cô có ý định thâm nhập vào áo choàng của nàng.
Ái Phương cũng nhận ra vừa rồi xém một chút mình đã không khống chế được, ở nơi này nhiều người đến vậy, việc bọn họ làm chuyện gì đó với nhau tại đây thật không tốt chút nào. Cũng bởi vì vừa rồi khi hôn chị ấy, khí huyết trong người lại đột nhiên trổi dậy, khó lòng kìm lại được, cũng may Lan Hương vẫn còn tỉnh táo để ngăn lại.
Ái Phương bế Lan Hương đi về phía homestay, buổi tối đêm đó tại Maldives, gió biển lại mang thêm một hương vị thổi vào một căn phòng với ánh đèn mờ ảo. Đâu đó bên cạnh tiếng sóng biển vỗ vào bờ, lắm lúc hòa lẫn vài âm thanh vốn không thể được lưu giữ nơi cổ họng, một tấm ga giường đọng lại chút hương hoa nở rộ, thoang thoảng hòa lẫn vào đầu môi chóp mũi, day dưa không dứt.
—————————–
Một buổi tối phóng túng, kết quả sáng sớm không một ai trong hai người họ có thể thức dậy đón bình minh. Tấm chăn phủ lấy hai cơ thể xích lõa đang ôm chặt lấy nhau, bên dưới chân giường lộn xộn vài món đồ, lắm lúc lại thấy một món đồ khác vắt vẻo trên chiếc đèn ngủ, có khi một vài món nội y lại nằm gọn trên bàn trang điểm. Cả một căn phòng, nhìn đâu cũng thấy dấu hiệu một đêm động tình, xuân hoa cực hạn.
Ái Phương đến giữa trưa cuối cùng cũng có thể mở mắt thức dậy, bên cạnh không còn nhìn thấy Lan Hương đâu nữa. Chị ấy dậy sớm vậy sao? Tối đêm qua, chẳng phải chị ấy nói rằng bản thân rất mệt, sáng mai chỉ muốn ngủ một giấc đến tận chiều tối.
” Ái Phương, ra đây ” Lan Hương nhìn thấy Ái Phương thức dậy, đã thay xong quần áo liền gọi cô ra ngoài ghế mây ngồi lại cùng mình, hôm nay khí trời ở Maldives rất dịu, mặc dù là buổi trưa vẫn không có tí nắng nào.
” Thức ăn ở đây bày trí đúng là tuyệt vời thật ” Không hổ danh là homestay đắt nhất khu vực này, các dịch vụ của bọn họ từ hôm qua đến hôm nay đều không thể chê vào đâu được.
Trong lúc bọn họ vẫn còn ngồi đó ăn trưa, nhân viên phục vụ vào bên trong dọn dẹp. Mặc dù việc thay ga giường mỗi ngày là chuyện hiển nhiên, nhưng khi Lan Hương và Ái Phương nhìn thấy nhân viên đem ga giường ra bên ngoài, cả hai bỗng chốc đỏ mặt, tấm ga giường đó hôm qua, thật sự là không có nửa điểm khô ráo.
” Vợ ơi, chị còn đau không? ” Đêm qua khi cô lại muốn thêm một lần, Lan Hương liền nắm chắc lấy cổ tay của cô, nói rằng ở nơi đó có chút đau, không thể tiếp tục.
” Ừm, còn một chút ” Lan Hương mang theo phiếm hồng trên gương mặt, chậm rãi ăn buổi trưa của mình.
” Lát nữa ăn xong vào bên trong em thoa thuốc cho chị nhé”
Mỗi lần Ái Phương thoa thuốc cho nàng đều không đứng đắn, mang ý lợi dụng, Lan Hương cũng biết như vậy nhưng vẫn để cho cô tự ý thoa thuốc. Dù sao mỗi lần trải qua một đêm mưa xuân, được người mình yêu thoa thuốc cho mình, vẫn là thứ cảm giác vô cùng dễ chịu.
Sau khi dùng xong bữa trưa, Lan Hương vào bên trong ngoan ngoãn để Ái Phương thoa thuốc. Thứ thuốc mát lạnh đó hôm qua lúc làm xong Ái Phương đã thoa cho nàng một lần, trưa nay thoa thêm một lần, vốn không còn đau nữa. Nhưng mà bụng dưới vẫn còn cảm giác lâu lâu lại nhói lên, có vẻ như co thắt cả một đêm, thật sự chưa thể hồi phục được.
” Ái Phương, nhu cầu của em cao như vậy, lúc chị không ở bên em, em đi ra ngoài giải tỏa sao? ” Lan Hương cảm giác được trong 2 năm họ không sống cùng nhau, Ái Phương đó chắc chắn ra ngoài đi ăn vụng.
” Em ở tù một năm, chị cảm thấy em sẽ đi kiếm những tù nhân khác làm mấy chuyện này sao? Sau khi ra tù em lại đi phẫu thuật thẩm mỹ, nằm suốt trên giường bệnh, còn thần trí đâu mà làm mấy chuyện này nữa. Nói thẳng ra, không có chị, em thật sự cũng không có nhu cầu với chuyện này cho lắm ” Rõ ràng trong hai năm đó, Ái Phương một chút tư tưởng đối với chuyện này cũng không có.
Cũng có thể là sau hai năm không gặp, hiện tại chân chính trở thành vợ chồng, Ái Phương lại đòi hỏi nàng quá độ. Tối đêm qua nếu như Lan Hương không ngăn Ái Phương lại, thiết nghĩ những ngày sắp tới ở Maldives, nàng đừng hòng bước xuống giường được.
” Sau này chị nghĩ chị nên có biện pháp với em, một tuần chỉ được hai lần ” Nói không phải khoa trương, kể từ ngày lấy nhau cho đến nay, hầu như tối nào Ái Phương cũng muốn nàng.
” Đừng mà vợ ơi, sao chị có thể đối xử với em như thế được?”
Không có Lan Hương cô có thể nhịn hai năm, nhưng một khi có vợ đẹp ở bên cạnh, một tuần chỉ được đụng chạm hai lần, có ít quá hay không? Dù sao cũng là vợ chồng son, lửa tình hừng hực đốt như thế, nỡ lòng nào lại để nguội lạnh được.
Không phải nàng không có nhu cầu làm chuyện đó, mà là mỗi ngày đều làm khiến cho sức khỏe của Lan Hương chịu không nổi. Hiện tại cũng không phải còn là thiếu nữ đôi mươi, nàng cũng sắp bước qua độ tuổi đau lưng mỏi gối, thật tình không thể nuông chiều Ái Phương, nếu không càng lúc sẽ đòi hỏi nàng càng nhiều.
” Ái Phương, em không nghe lời sao? ” Lúc trước đã hứa với nàng thứ gì nhỉ? Nào là vợ nói gì cũng đúng, vợ nói gì cũng nghe?
” Được rồi, hai lần một tuần thì hai lần một tuần, em nhịn cho chị vừa lòng hả dạ “
Bộ dạng chưa trưởng thành đó của Ái Phương, lúc nào không phục chuyện gì nhưng bị bắt phải nghe theo đều chu môi hờn dỗi. Xem thử em đi, có nét nào giống với một lão công chững chạc để chị dựa vào chứ? Bất quá Lan Hương lại thích một Ái Phương như bây giờ, cứ hồn nhiên như cách mà cô sống trước khi gặp nàng, không cần phải gồng mình để trưởng thành, càng không nên có tính toán gì quá nhiều. Em không hợp với một cuộc sống mưu mô, chị không cần em phải lớn.
To be continued…
[text_hash] => 14ad2734
)