Lên nhầm kiệu hoa ( Cover ) – Chương 43. Rước dâu – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Lên nhầm kiệu hoa ( Cover ) - Chương 43. Rước dâu

Array
(
[text] =>

Sau bao nhiêu ngày do dự, Ái Phương cuối cùng cũng quyết định đến chùa xin lỗi ông ngoại. Nhưng mà cô không cho Lan Hương đi theo mình, tự bản thân gây nghiệt phải tự bản thân chịu tội. Sáng sớm Ái Phương mua một ít bánh chay đi vào chùa, sư trụ trì vừa gặp cô đã nói với các chú tiểu ra ngoài quét lá đa, sau đó cả sư trụ trì và Ái Phương đều ra sau vườn ngồi trò chuyện, bên cạnh còn có tiếng chuông chùa lắm lúc lại ngân lên.

” Sư trụ trì, thật ra con đến đây muốn thú nhận một chuyện. Con là Phan Lê Ái Phương, không phải Chỉ Nhược, đây chỉ là cái tên giả để con tiếp cận với Lan Hương mà thôi ” Nếu đã đến đây cô không muốn phải dài dòng, trực tiếp nói thẳng vào vấn đề là được.

” Còn tưởng là chuyện gì? Chuyện này đã biết từ lâu rồi ” Sư trụ trì uống một tách trà, sau đó lại đưa tay bấm chuỗi hạt.

Không phải cao nhân đắc đạo vậy chứ? Mới gặp cô có vài lần đã nhận ra cô chính là Ái Phương? Nhưng mà nếu sư trụ trì biết cô là Ái Phương, vì sao lại dung túng cho cô có cơ hội đến tìm Lan Hương. Hơn nữa việc Lan Hương dọn đến sát nhà cô sống, dám chắc sư trụ trì cũng đã biết, vì sao lại không ngăn cản.

” Ngày đầu tiên cô đến đây làm công quả, ta đã nghi ngờ cô chính là Ái Phương. Sau đó ta lại bắt gặp Lan Hương ôm chầm lấy cô, luôn miệng gọi cô là Ái Phương. Mặc dù lúc đó cô hết mực phủ định, nhưng ta tin trực giác của con bé luôn luôn đúng ” Thì ra chuyện Ái Phương leo rào sang thăm Lan Hương, hết thảy sư trụ trì đều nhìn thấy.

” Nếu vậy sao ông còn dung túng cho con?” Ái Phương cảm thấy hổ thẹn, có một chút không dám ngẩng mặt lên.

” Nghiệt duyên hay nhân duyên đều không phải do con người có thể quyết định, nếu như số phận của cô và Tiểu Hương phải gặp nhau chắc chắc trốn cỡ nào rồi cũng gặp. Chi bằng để cho số phận tự giải quyết, ân hay oán đều tính ở kiếp này ” Lan Hương trong suốt hai năm thần trí điên loạn nhưng vẫn gọi tên Phan Lê Ái Phương, sư trụ trì biết có muốn ngăn cản cũng ngăn không được.

Sau đó Ái Phương cũng biết thêm, chính bởi vì sư trụ trì đã nói lời khuyên can, cho nên Mã Quốc Hào mới có ý bỏ qua cho cô. Cứ nghĩ sẽ bị sư trụ trì mắng một trận, từ mặt rồi đuổi đi, không ngờ lại có thể được đối đãi như khách quý, Ái Phương cảm động muốn khóc, nhưng mà sau đó lại rất nhanh bị ngưng tụ nước mắt, biểu cảm hóa đá.

” Sư trụ trì con đem đến rồi đây ” Chú tiểu đưa đến cho sư trụ trì hai thùng nước rỗng bằng gỗ và một cây rìu, có vẻ như có linh cảm không ổn cho lắm.

———————

Ái Phương đã đi cả ngày hôm nay không thấy về, Lan Hương sốt ruột muốn đến chùa xem thử cô có bị ông ngoại cho người đánh chết hay chưa? Nói ra như vậy cũng thật tội lỗi, dù sao ông ngoại cũng là người xuất gia. Nhưng mà đi lâu quá, nàng thật có chút không yên tâm.

” Em có nhìn thấy Ái Phương đâu không? À, tức là cô gái tên Chỉ Nhược lúc trước hay làm công quả ở chùa? ” Lan Hương hỏi chú tiểu liền biết Ái Phương đang sau vườn làm công quả, nàng cũng nhanh chóng theo chú tiểu đến đó tìm cô.

Cái được gọi là làm công quả, chính là Ái Phương mỗi ngày vào lúc 4h chiều phải đến đây xách nước cho chùa. Mỗi lần phải xách 50 thùng nước và chẻ 50 khúc củi lớn, cái này giống như khổ sai hơn làm công quả nhỉ? Ông ngoại mạnh tay quá rồi, dù sao Ái Phương cũng là con gái chân yếu tay mềm mà.

” Ái Phương , em còn chưa làm xong à? ” Ái Phương đi từ sáng đến giờ, lúc nàng đến vẫn nhìn thấy cô chẻ củi.

” Nước em đã xách xong rồi, củi thì còn vài khúc nữa thôi. Tiểu Hương, em cực khổ quá ” Thật là cô không có muốn than vãn, nhưng thứ này làm một ngày còn được, ngày nào cũng làm chỉ có thăng sớm thôi.

Lan Hương mặc dù cũng muốn ông ngoại trừng phạt Ái Phương một chút, nhưng nhìn bộ dạng khổ sai của cô liền chịu không nổi, liền kéo Ái Phương về. Đợi vài ngày nữa nàng sẽ đến nói với ông ngoại, dám chắc ông ngoại cũng không làm khó Ái Phương.

“A… Tiểu Hương, chết rồi hình như tay em sắp bị liệt rồi ” Ái Phương về nhà mệt mỏi ngủ một giấc, tầm một tiếng sau thức dậy cả hai tay không cử động được.

” Em đừng nói như thể ông ngoại cắt gân tay của em, chỉ là bị căng cơ thôi, một chút nữa chị lấy dầu nóng xoa bóp cho em là hết chứ gì? ” Nhìn bộ dạng của Ái Phương nằm dang rộng hai tay không nhấc lên nổi, Lan Hương vừa giận lại vừa thương, ai biểu em tự mình tạo nghiệp.

Tầm một tuần sau đó, cuối cùng ông ngoại cũng nguôi giận, cũng không còn bắt Ái Phương lao động khổ sai. Hôm nay sáng sớm cô đã đi ra ngoài có chút việc, Lan Hương nhìn thấy bộ dạng lén lút của cô liền đi theo xem thử.

Ái Phương đến một tiệm vải cách tiệm cây hai con đường, chọn ra vài khúc vải còn đứng cho người ta đo. Cũng chưa đến tết, đi may đồ sớm vậy để làm gì? Lo sợ Ái Phương nhìn thấy mình, Lan Hương liền bỏ về trước.

Sau khi từ tiệm vải trở ra, Ái Phương lại đi thêm vài địa điểm. Lúc về đến nhà trời cũng đã chập tối, vừa bước vào tiệm cây đã thấy ánh mắt hình viên đạn của Bùi đại tiểu thư.

” Em về rồi ” Ái Phương theo lễ chào hỏi một tiếng, sau đó nhanh chân đi về phòng mình, nhưng mà…

” Đi đâu mới về? Tại sao lại có mùi nước hoa nồng quá vậy?

” Theo như trí nhớ của Lan Hương, Ái Phương không thích xài nước hoa, mà mùi nước hoa lưu lại trên người cô lại không phải loại của nàng.

Ái Phương nói không được, liền tìm cách ngụy biện. Càng ú ớ Lan Hương càng làm dữ, cùng lắm cô chỉ có thể nói là cô không có phản bội nàng, còn lại tất cả đều là bí mật.

Cứ ngỡ hôm qua cãi nhau một trận, nàng không cho Ái Phương bén mảng sang nhà mình, sẽ có thể làm Ái Phương thức tỉnh. Ai ngờ sáng sớm hôm sau Ái Phương lại bỏ tiệm cây đi tới tối mịt mới về, lần này Lan Hương quyết làm một phen cho ra lẽ với cô, nếu không nhất định sẽ chia tay lần hai, không có quay lại thêm lần nào nữa. Vậy mà Ái Phương không biết sống chết, nhất quyết im miệng.

Ngày thứ ba, Lan Hương nhịn hết nổi liền đi theo cô. Sáng sớm ở Nam Kinh thật nhộn nhịp, mọi người lại tập trung ở con sông lần trước diễn ra tiệc cưới để xem cái gì đó. Lại có đoàn đến quay phim sao? Lan Hương vốn dĩ đang đi rình mò Ái Phương, liền bị một đám người đẩy nàng lên thuyền. Sau đó thuyền phu lại còn chèo ra giữa sông, cuối cùng có một chiếc thuyền từ từ tiến đến.

Lúc chiếc thuyền phía trước chạm vào thuyền của nàng, bên trong vài nữ nhân đi đến thuyền nàng khoác cho Lan Hương bộ lễ phục cưới. Cuối cùng Ái Phương từ trong thuyền bước ra, quỳ một chân xuống cầu hôn nàng, còn nói nếu như nàng gật đầu đồng ý, sẽ rước dâu luôn trên sông ngày hôm nay.

Không phải Lan Hương nghe lời, mà do có quá nhiều người ở đó, nàng không nỡ làm Ái Phương mất mặt. Hơn nữa cùng nhau thực hiện một lễ cưới ở Nam Kinh, chính là chấp niệm của nàng. Hiện tại mấy người ở hai bên sông đều chúc phúc cho họ, Lan Hương ở trong không khí đó khó lòng từ chối.

Một cái gật đầu của Lan Hương, chính thức hợp thức hoá màn rước dâu trên sông của Ái Phương. Lúc tin tức này truyền đến chùa, sư trụ trì xém chút ho ra máu. Con nhóc đó cưới cháu gái của ta, nhưng không mời ta? Lại còn gấp gút như vậy, qua mặt tất cả phụ huynh, ai đồng ý cho nó cưới?

Không lâu sau Ái Phương cùng với Lan Hương có mặt ở sân chùa, Ái Phương vào thông báo cho sư trụ trì biết hôm nay Lan Hương chính thức được gả cho Ái Phương. Từ nay Ái Phương theo lệ sẽ gọi sư trụ trì là ông ngoại, do ông ngoại có tính chất thanh tịnh, không thích hợp đến mấy nơi ồn ào nên lúc sáng không có mời đến chứng kiến cảnh rước dâu, nhưng Ái Phương rất biết điều đã đưa Lan Hương đến gót trà ra mắt.

Nhìn thấy ngón tay đeo nhẫn của Lan Hương chiếu sáng, ông ngoại cũng biết gạo nấu thành cơm, con nhóc đó cưới vợ đồng ý gả cho người ta, người làm ông ngoại còn nói gì được nữa.

” Ông ngoại cũng biết rồi đó, con ở tù 1 năm, ra tù lại đi phẫu thuật thẩm mỹ tốn quá trời tiền, tiền để dành đều bị con xài hết. Bây giờ con chỉ có tiệm cây chút xíu, đủ sống qua ngày, nhưng mà con sẽ cố gắng mỗi năm cúng dường thật nhiều cho ông ngoại, coi như đưa của hồi môn “

“…”

“???”

Mấy chuyện ở tù vinh hạnh lắm hay gì mà phải nói, ông ngoại và Lan Hương trong một ngày bị Ái Phương làm đến khờ. Lúc Ái Phương dắt tay Lan Hương về nhà, ông ngoại vẫn còn ngơ ra không hiểu cuối cùng là nó đã xin phép mình hay chưa?

Đêm hôm đó đáng lẽ phải là đêm động phòng hoa chúc, nhưng mà Lan Hương cả một đêm không cho Ái Phương đụng vào người mình. Nói sao đi nữa nàng cũng giận Ái Phương dám giấu mình tự ý hành động, làm cho Lan Hương mặc dù được gả đi nhưng chưa hiểu vì sao được gả? Tiệc cưới trên sông vốn dĩ nhìn thấy người ta rất lãng mạn, sao đến mình trôi qua vô duyên vậy trời? Có điều nếu so với tiệc cưới năm đó với Ái Vy do Ái Phương đóng giả, tiệc cưới này còn dễ chấp nhận hơn.

” Vợ à, chị giận em hả? ” Cưới rồi cưới rồi, nên đổi xưng hô thôi.

” Em còn dám nói, em thông báo cho chị trước vài ngày, không tốt hơn sao? ” Sáng nay nàng còn chưa có makeup, chính là tiệc cưới mặt mộc hiếm có nhất hành tinh.

” Thôi đi, trải qua nhiều chuyện em sợ tới ngán luôn. Cưới được liền phải cưới cho nhanh, tránh để lâu ngày đêm dài lắm mộng ” Sáng nay chị đã đẹp lắm rồi, chị lúc nào mà chẳng xinh đẹp.

” Vợ à, đêm nay là đêm động phòng hoa chúc đó ” Một đêm xuân đáng giá ngàn vàng, ngồi nói hoài trời sáng mất.

” Đêm nào em không đòi, nhưng đêm nay đúng lúc chị không có hứng ” Vẫn nhớ lại màn rước dâu vô duyên, không có cảm giác muốn động phòng chút nào.

” Nhưng đêm nay có ý nghĩa khác mà vợ à, đi mà “

” Không là không “

“Vợ à ~ “

To be continued…

[text_hash] => 7baf42e2
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.