Lên nhầm kiệu hoa ( Cover ) – Chương 42. Làm lành – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Lên nhầm kiệu hoa ( Cover ) - Chương 42. Làm lành

Array
(
[text] =>

Lớp băng gạc trên chân Lan Hương rơi xuống một góc giường từ lúc nào không biết, có lẽ là do tối qua trong lúc mất khống chế không biết đã va chân vào đâu làm rơi nó xuống. Phía dưới góc giường, nằm bên cạnh băng gạc chính là quần áo của Lan Hương. Đủ biết tối đêm qua, Ái Phương lại thành công trong việc qua đêm tại nhà hàng xóm.

Bước xuống giường vươn vai một cái, lại không dám mở rèm sợ ánh sáng lọt vào khiến Lan Hương bị chói mắt lại thức giấc. Bây giờ trời vẫn còn sớm, cứ để chị ấy ngủ thêm một lúc. Ái Phương nhìn chân của Lan Hương tuy đã không còn chảy máu, nhưng vẫn còn sưng đỏ, liền đi khắp nhà tìm thuốc đến băng bó lại cho nàng. Cuối cùng đem băng gạc dính máu vứt bỏ, quần áo của Lan Hương tiện tay để vào máy giặt.

Không phải là lần đầu tiên bọn họ trải qua những đêm mây mưa mờ ám, nhưng đây có thể được xem là chuyện vô cùng có ý nghĩa với cô. Lần đó ở trên thuyền tuy có phần phong lưu, nhưng dù sao lúc đó cũng chưa làm lành, nên không tính là hạnh phúc bao nhiêu. Còn lần này không ai ép ai, là cả hai tự nguyện. Lan Hương cả một đêm nở rộ dưới thân cô, Ái Phương lại có thể danh chính ngôn thuận ngủ lại trên giường của nàng.

Tối đêm qua lúc nghe Tiểu Đào nói, còn nghĩ sáng nay lại đi khắp nơi tìm Lan Hương, không ngờ cuối cùng sáng nay lại thấy nàng nằm rúc trong chăn đánh một giấc ngon lành. Ái Phương đúng là không dám tin có ngày này, thật sự ông trời đã quá tốt với cô rồi. Có nên đi tạ lễ không nhỉ? Tạ lễ? Chùa? Trụ trì? Ông ngoại?

Nghĩ đến đây Ái Phương bất ngờ chột dạ, lần trước hứa với người ta sẽ yêu thương bảo vệ cháu gái người ta, cuối cùng lại làm ra mấy chuyện đồi bại hết nói nổi. Bây giờ mặt mũi nào gặp lại ông ngoại đây? Tuy nói là bây giờ gương mặt cô có khác, thân phận có khác, nhưng chẳng lẽ lại nói dối ông ngoại? Xem ra phải lựa dịp đến chùa thú tội, dù sao Lan Hương cũng tha thứ cho cô, Mã Quốc Hào cũng buông tha cho cô, có lẽ ông ngoại cũng không ngoại lệ. Cùng lắm bị ông mắng vài câu, nghe cũng như đang tụng kinh thôi ấy mà.

Ái Phương lục tìm trong tủ lạnh không thấy có nguyên liệu gì nấu ăn, đành phải ra ngoài mua một ít. Lúc ra bên ngoài mua có gặp lại Tiểu Đào, Tiểu Đào còn tốt bụng mua một số trái cây, sữa và bánh trái nói muốn thăm Lan Hương. Tuy Tiểu Đào không quen biết Lan Hương, nhưng lúc bị bắt nàng cũng có nói đỡ giúp cho cô ấy, nên đám người đó mới không làm khó cô ấy. Hơn nữa Lan Hương lại là bạn của Chỉ Nhược, cho nên cũng nên đi thăm một chút.

” Chỉ Nhược à, em có thể đến nhà Lan Hương thăm chị ấy không? “

” Được chứ, nhưng mà Tiểu Hương đang ngủ, sợ em đến chị ấy còn chưa thức. Hay là tối nay đi, dù sao tối nay chị cũng muốn mở tiệc ăn mừng” Mã Quốc Hào buông tha cho cô, Lan Hương lại đồng ý quay về với cô, không mở đại tiệc cũng thật uổng phí.

Nói là mở đại tiệc vậy thôi, nhưng thật ra cũng chỉ là một bữa tiệc muốn ăn mừng, dù sao ở Nam Kinh này cô cũng đâu có bao nhiêu bạn bè. Quay đi quẩn lại được tầm một bàn 5, 6 người gì đó, mời luôn Tiểu Đào đến cũng không thêm bao nhiêu đôi đũa.

Sẵn tiện tối nay có tiệc, Ái Phương mua rất nhiều nguyên liệu về nấu lẩu và một vài món nướng. Về đến nơi Lan Hương vẫn còn chưa thức giấc, Ái Phương sợ nàng bị bệnh nên đến kiểm tra thân nhiệt, thật may là chỉ ngủ say mà thôi.

” Tiểu Hương à, chị muốn ăn gì em nấu cho chị ” Bỏ bữa sáng không tốt, ăn sáng xong rồi hãy ngủ.

” Chị không muốn ăn, ra ngoài đi ” Lan Hương mệt mỏi vùi trong chăn muốn trốn tiếng ồn, nàng còn ngủ chưa đủ giấc, tối qua…cả một đêm.

Vốn dĩ Ái Phương định sẽ gọi Lan Hương thêm một lần nữa, nhưng nàng nói nếu cô còn ồn ào thì lập tức cút về tiệm cây. Dù sao cũng mới làm lành, Ái Phương đương nhiên không muốn chọc giận Lan Hương, đành phải lủi thủi trong bếp nấu vài món, nghe mùi thức ăn xông tới mũi, chị ấy đói bụng sẽ tự ra ngoài ăn.

Quả nhiên là cô mới nấu xong nước hầm hủ tíu, vừa múc ra tô Lan Hương đã khoác một chiếc áo choàng ra ngoài ngồi ăn, không cần cô kêu thêm lần nào. Ăn xong một tô, Lan Hương lại muốn ăn thêm, Ái Phương đương nhiên cảm thấy vui mừng vì chị ấy cảm thấy ngon miệng, nhưng mà trước giờ Lan Hương đâu có ăn nhiều vậy nhỉ?

” Chị ăn nhiều vậy không sợ béo bụng sao? “

” Chị không có ý định lại thức dậy ăn trưa, chị muốn ăn luôn phần bữa trưa, sau đó ngủ tới tối “

“…”

Ái Phương cảm thấy việc ăn dự trữ như vậy không tốt chút nào, cô không thêm phần ăn nào cho Lan Hương vào sáng hôm đó, cũng không để nàng quay lại phòng ngủ. Cô đưa Lan Hương sang tiệm cây, vừa để cô buôn bán, vừa để nàng có thể được hít thở không khí trong lành. Nhưng mà có lẽ tối đêm qua thật sự hơi mất sức, cho nên Lan Hương ngồi ở tiệm cây nghịch điện thoại một lúc liền ngủ gục luôn trên bàn. Mãi cho đến khi có người vào tiệm cây, gọi tên nàng:

” Tiểu Hương, anh nghe nói em bị người ta bắt cóc, cũng may không sao? ” Ung Tuấn chỉ là đi ngang tiệm cây, không ngờ lại thấy Lan Hương ngủ trong tiệm cây, anh ta liền không để ý đến chủ tiệm xông vào nắm lấy hai bên vai của Lan Hương lay mạnh.

” Liên quan gì đến anh, đã nói chúng ta chia tay rồi ” Chỉ muốn vui chơi một chút, ai ngờ tên này như âm hồn không tan, đi đâu cũng gặp.

Ái Phương nhìn thấy Lan Hương bị lay đến khó chịu, liền đem chổi quét bụi xua xua Ung Tuấn tỏ ý đuổi khách. Ai ngờ tên này lại hất cô vô tường, sau đó tiếp tục nói chuyện nhảm nhí với Lan Hương. Ái Phương đành phải gọi điện báo cảnh sát, nói Ung Tuấn đang quấy rối bạn gái của cô.

” Tôi biết Tiểu Hương từng quen cô chứ gì? Nhưng cô làm ơn nhớ mình là đồ cũ giùm tôi đi ” Ung Tuấn sáng sớm bị cảnh sát kéo đến tiệm cây kéo đi, cảm thấy thật mất mặt.

” Anh mới nên nhớ anh là đồ cũ giùm tôi đi, tôi có cũ đi nữa chí ít cũng từng được bóc ra xài, còn anh đúng thật là còn chưa được khui, nói chi bây giờ tôi lại còn được tái sử dụng

” Ái Phương không có tai to mặt lớn gì để đấu với Ung Tuấn, nhưng ở khoản miệng lưỡi chua ngoa thì anh ta vốn không đấu lại phụ nữ.

Sau khi Ung Tuấn được giải đi, Ái Phương liền quay lại bàn tính tiền nâng lấy gương mặt của Lan Hương lên, lại còn có ý hờn trách. Chị nói xem chị một phút phong lưu quen gần hết cái Nam Kinh này rồi, bây giờ ra đường ai ai cũng nhận là bạn trai bạn gái của chị, em phải làm sao đây?

” Chị đã chia tay với anh ta rồi, em còn nhìn chị vậy làm gì? ” Đừng nói lại muốn tính lại chuyện cũ nha, chẳng phải nói là làm lành bỏ qua hết rồi sao?

” Có thật là chị với mấy người đó chưa có từng…”

Ngay sau khi Ái Phương nói ra, cô đoán chắc Lan Hương sẽ lại muốn đánh cô. Nhưng mà Ái Phương không né lại còn dí sát mặt vào tay Lan Hương, cô biết Lan Hương xót cho gương mặt bị than đá hủy hoại của cô, chắc chắn không đánh nữa.

” Khốn kiếp, em coi chị là cái gì đây? ” Mặc dù không đánh nhưng Lan Hương vẫn có ý giận dỗi, dám nghĩ nàng bậy bạ vậy mà coi được.

” Chọc ghẹo chị một chút thôi, em đương nhiên biết chị không có gì với mấy người đó rồi. Bởi vì tối đêm đó ở trên thuyền, chị rất chật đó Tiểu Hương “

Đêm đó ở trên thuyền có lẽ là lần đầu tiên sau hai năm Lan Hương không có quan hệ, cho nên nơi đó của Lan Hương quả thật chật hơn so với lúc bọn họ còn quen nhau. Ái Phương lúc đưa một ngón tay vào vẫn còn di chuyển được, nhưng lúc đưa đến ngón thứ hai liền bị giữ chặt lại, co bóp của Lan Hương rất mạnh, lại còn thở dốc, chứng tỏ chị ấy lâu ngày không có làm chuyện đó, nên nhất thời thích ứng không kịp.

Tuy nói mấy chuyện đó vốn là chuyện người lớn nào cũng trải qua, đâu có gì xấu hổ. Nhưng mà Ái Phương dám ở tiệm cây nói như thế, Lan Hương sợ khách mua hàng nghe phải, liền xấu hổ cúi đầu xuống bàn, nàng không muốn ai nhìn thấy nét mặt ửng đỏ lúc này của mình. Phan Lê Ái Phương, đồ khốn này.

Buổi tối mọi người được mời đến cùng nhau ăn uống say sưa một chút, Tiểu Đào cũng được mời đến. Hôm đó cô cũng công khai thân phận của mình là Phan Lê Ái Phương, nói họ từ nay về sau đừng gọi cô là Chỉ Nhược nữa. Mặc dù Ái Phương có nói cô với Tiểu Đào là khách hàng và chủ tiệm cây thân thiết, chứ không có bất cứ mối quan hệ nào. Nhưng mỗi lần Ái Phương gấp thức ăn cho Tiểu Đào, Lan Hương ở dưới bàn đều giẫm mạnh vào một bên chân của cô, Ái Phương vốn không la lên được đành cắn răng nhịn đau.

Ăn uống no nê, ai lại về nhà người nấy. Tiểu Đào đi được một lúc liền nhớ ra mình quên điện thoại tại phòng khách nhà Lan Hương, cô ấy vốn muốn gõ cửa để xin vào lấy, nhưng vừa đụng đến tay khóa cửa, cánh cửa đã tự động mở ra, bọn họ quên khóa.

Ngay sau đó Tiểu Đào nhìn thấy điện thoại cũng không dám vào lấy, chạy một mạch về nhà. Lúc về đến nhà phải pha một cốc trà tịnh tâm, cố gắng không nhớ đến cảnh tượng vừa rồi. Nhưng mà từng hình ảnh âm thanh liên tục kéo đến, trong đầu đều dần dần hiện lên cảnh tượng Lan Hương đang nằm trên sofa nghiêng đầu rên rỉ, tay của nàng vẫn đang giữ chặt lấy tóc của Ái Phương, khi Ái Phương vẫn đang lưu lại môi lưỡi giữa hai chân của nàng, điên cuồng chiếm đoạt.

” Đó, đó có phải là dạng Os thường được nhắc đến trong mấy bộ bách hợp tiểu thuyết hay không? Thật là…tình thú ” Vừa rồi khi Tiểu Đào chạy khỏi đó, không phải vì sợ hãi cảnh tượng bản thân nhìn thấy, mà là bị nung đến chín cả hai bên mặt, bởi vì nhìn thấy cảnh tượng ấy, trong đầu cô ấy hiện ra vô số bộ bách hợp tiểu thuyết cao H đều có dạng này.

To be continued…

[text_hash] => e162ac2d
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.