Lên nhầm kiệu hoa ( Cover ) – Chương 39. Đánh ghen – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Lên nhầm kiệu hoa ( Cover ) - Chương 39. Đánh ghen

Array
(
[text] =>

Lúc đầu chỉ tính đến bữa tiệc thăm dò Lan Hương, trong lúc bản thân không giữ được bình tĩnh, lại kéo nàng vào phòng cùng nhau phong lưu một đêm. Bây giờ Lan Hương cũng biết người đeo mặt nạ là cô, vừa rồi cô còn trói tay bịt mắt và còn đưa thứ ấy vào chị, xem ra lần này lại chọc giận Lan Hương lên đến đỉnh điểm, sau này muốn nhìn mặt nhau cũng khó.

” Sao vậy? Hối hận à? ” Nét mặt đáng thương chưa kìa, làm xong rồi mới hối hận có ích lợi gì?

” Tôi không hiểu, nếu chị biết người đeo mặt nạ là tôi, còn…còn muốn qua đêm với tôi làm gì? ” Chẳng phải trước giờ Lan Hương ghét Ái Phương lắm sao? Nếu không cô cũng đâu cần đóng giả làm người tên Chỉ Nhược để tiếp cận chị ấy.

” Dù sao cũng chỉ là tình một đêm, tôi chọn em làm đối tượng qua đêm cũng khá an toàn, tìm người khác lỡ như họ bị bệnh truyền nhiễm hay da liễu gì đó thì thật rắc rối ” Lan Hương đem tấm chăn trên người mình quăng sang một góc, hiện tại cơ thể nàng thật có chút ẩm ướt bết dính nơi thân dưới, cần phải đi tắm qua, cũng may trong phòng này có cả phòng tắm.

Mặc dù Ái Phương đã từng thấy qua cơ thể của Lan Hương vô số lần, nhưng mà nhìn thấy chị ấy từ trên giường bước xuống đi ngang cô, lại còn đi vào phòng tắm trong suốt tắm trước mặt cô, nói sao cũng hơi có chút tình thú, chị ấy hình như không có ngại gì hết.

Lan Hương tắm xong quấn một chiếc khăn tắm được chuẩn bị sẵn, sau đó đi đến giường muốn lấy quần áo mặc đi về, nhưng mà Ái Phương chết tiệt vừa rồi xé đầm của nàng, còn nội y đều bị hoa dịch của Lan Hương dính đến nhầy nhụa, thật không muốn mặc vào chút nào, chính vì vậy chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm ngồi gọi điện thoại cho một cửa tiệm bán quần áo, nhờ người ship nhanh một bộ.

” Chị không mắng tôi sao? ” Tình tiết diễn ra không giống kịch bản phim truyền hình cho lắm, bị người ta cưỡng bức mà sắc mặt tỉnh bơ, không chút nóng giận.

” Mắng cái gì? ” Ngồi được một lúc Lan Hương liền thấy lạnh, liền lấy chăn quấn quanh người mình giữ ấm.

” Tôi là Phan Lê Ái Phương, tôi vừa làm chuyện đó với chị ” Não Ái Phương đúng là load không kịp, không hiểu sao Lan Hương lại có thể tỉnh đến mức này.

Tôi đương nhiên biết em là Phan Lê Ái Phương rồi, chẳng phải đã nói ngay từ đầu đã biết sao? Nói dai vậy để làm gì? Hay muốn tôi tát em mấy cái cho giống tình tiết.

” Em quan trọng chuyện đó quá làm gì? Phụ nữ đến tuổi này sinh lý tăng cao muốn thoả mãn là điều dễ hiểu? Tôi lại không thích dùng đồ chơi, cũng không dám quan hệ với người lạ, chọn em làm đối tượng tình một đêm hợp lý quá còn gì nữa? “

Đến lúc này Ái Phương mới vỡ lẽ, thì ra Lan Hương coi cô là công cụ thoả mãn mấy chuyện giường chiếu. Chị ấy không quan hệ với người khác do sợ bệnh lây nhiễm, chọn cô vì cho rằng ở phương diện đó cô xài được.

” Chị muốn tôi làm tình một đêm của chị ? ” Thì ra từ đầu đến cuối, người bị lợi dụng là cô???

” Chẳng lẽ em muốn làm tình nhiều đêm à? Cũng không tệ, dù sao dạo này nhu cầu của tôi cũng rất cao. Nhưng lần sau đừng dùng mấy thứ rác rưởi đó cho vào người tôi, tôi không thích ” Lan Hương liếc nhìn qua món đồ chơi có gai vẫn còn ướt đẫm hoa dịch, tỏ ý chán ghét.

Ái Phương lại rơi vào trạng thái bất động, ngồi lì trên sàn chưa tỉnh hồn lại kịp. Lan Hương ghét cô, hận cô, nhưng lại đồng ý qua đêm với cô, thậm chí còn tỏ vẻ thích thú, ý gì vậy trời?

” Tiểu Hương, có phải chị đã tha thứ cho em rồi không? Chúng ta quay lại đi có được không?” Ái Phương xuống nước từ từ đi lại ôm lấy Lan Hương, nàng cũng không có ý định giãy giụa.

Lúc này đột nhiên ăn một cái tát của Lan Hương, đánh người không theo kịch bản. Lúc nãy không đánh thì thôi, hà cớ gì bây giờ lại đánh.

” Phan Lê Ái Phương, em nên phân biệt cho kỹ giữa tình yêu và tình dục, hai khái niệm này khác xa lắm ” Muốn nàng tha thứ cho cô? Đúng là nằm mơ.

Ái Phương bị đánh đúng bên mặt bị thương, tỏ ra đau đớn vô cùng. Lúc này Lan Hương dường như ý thức được bên mặt đó của Ái Phương có vấn đề, lần trước lúc nàng nhéo một bên mặt cô, cũng tỏ ra bộ dạng đau đớn tương tự.

” Có phải em từng bị thương không? ” Lan Hương mơ hồ cảm nhận được, Ái Phương có chuyện giấu nàng.

” Lúc ở trong tù, không cẩn thận nên bị thương một bên mặt ” Cơn đau dai dẳng không dứt, Ái Phương cố gắng kiềm nén, không để bản thân lại khóc trước mặt Lan Hương.

” Tại sao phẫu thuật thẩm mỹ thay đổi gương mặt, em che giấu vết thương đó hay em lo sợ điều gì? “

Lan Hương quả thật rất thông minh, Ái Phương cho rằng rất khó có thể qua mặt nàng bất cứ một chuyện gì? Nhưng nếu như nói ra có liên quan đến Mã Quốc Hào, cô sợ nàng lại kiếm anh ta tính sổ, đối với ai cũng đều không tốt.

“Ừ, em bị thương rất nặng, nên phải phẫu thuật nếu không mặt hệt như quỷ dạ xoa, sợ doạ chị chạy mất” Cuối cùng cơn đau cũng qua đi, Ái Phương còn có ý chọc ghẹo Lan Hương, nhằm giải toả căng thẳng.

Ai ngờ Lan Hương lại nhìn chăm chăm vào cô, sau đó có vẻ như nàng nghi ngờ chuyện gì đó. Lúc Lan Hương muốn hỏi cô, bên ngoài có tiếng gõ cửa, là nhân viên chuyển phát nhanh đến đưa quần áo cho nàng.

” Em muốn về hay muốn ở lại đây tìm thêm vài cô khác ” Lan Hương mặc xong quần áo, cũng không có ý định ở lại căn phòng này thêm.

” Gì chứ, em về cùng chị ” Ái Phương không đeo lại mặt nạ, đi theo Lan Hương rời khỏi phòng.

Bên ngoài bữa tiệc còn chưa kết thúc, hai người họ vừa bước xuống thuyền. Bỗng nhiên quần áo vừa mới thay của Lan Hương lại ướt mem, bị người ta tạt sơn đỏ, thậm chí còn bị ném bột ớt vào mặt.

” Đau quá…” Lan Hương không thấy đường, cơ thể loạng choạng sắp ngã. Hai tay ôm lấy gương mặt đang bị bột ớt rải khắp nơi đầy đau đớn, bất giác nắm được tay của ai đó.

” Tiểu Hương chạy mau ” Ái Phương vừa rồi đỡ cho Lan Hương một thanh sắt đánh vào lưng, nhất thời đau đớn gục xuống, đúng lúc đó Lan Hương bị người ta rải bột ớt, cô chậm trễ một bước nên đã để bột ớt phủ khắp mặt nàng.

” Mày khôn hồn né xa chồng tao ra, lần này là sơn và bột ớt, lần sau không chừng là xăng và một mồi lửa đấy ” Thì ra bà thím đó chính là người thuê đám người này đến đánh ghen, ra tay cũng tàn độc thật.

Ái Phương gọi xe đưa Lan Hương đến bệnh viện, lúc này bác sĩ đã làm sạch bột ớt trên mặt và mắt của nàng. Nhưng mà bác sĩ nói mắt nàng bị tổn thương, phải băng bó ba ngày mới tháo băng ra được.

” Đi từ từ thôi ” Bởi vì Lan Hương không thấy đường, hôm nay chắc chắn cô phải ở lại nhà nàng, không khác đi được.

” Em thay giúp tôi bộ quần áo khác, mùi sơn nồng quá ” Lan Hương cho rằng hôm nay ăn đủ xui xẻo, sáng bị người ta chửi, tối lại bị đánh ghen.

Ái Phương bế Lan Hương vào phòng tắm tắm qua, cũng may vừa rồi quần áo của nàng khá dày nên sơn cũng không dính vào người nàng. Nhưng mà Lan Hương muốn đi tắm lại, nên Ái Phương cũng giúp một tay.

” Sơn dính vào chỗ đó sao?” Trong nhất thời Lan Hương gương mặt có chút đỏ, dường như tay của Ái Phương không an phận.

“À, ờ…vô tình đụng trúng ” Lúc nãy chỉ muốn chuyên tâm tắm cho nàng, nhưng mà lúc liếc mắt ngang bộ phận mẫn cảm vẫn còn đang sưng đỏ do một lần phong lưu trên thuyền để lại, ngón tay không yên phận lại muốn chạm vào.

Tắm rửa xong Lan Hương nói muốn ngủ, cô liền bế nàng đi lên giường đắp chăn lại. Sau đó Lan Hương lại cảm thấy tức tối, muốn gọi cảnh sát bắt giam bà thím đó tội hành hung người khác, ai ngờ nàng lại bị Ái Phương mắng cho một trận.

” Ai mượn chị đi rù quến chồng người ta, bị đánh ghen trước thuyền đẹp mặt chưa?” Tuy Lan Hương nói là lão già đó theo đuổi nàng, nhưng chắc nàng cũng phải chọc ghẹo người ta nên bà thím đó mới tức giận.

” Tôi đi rù quến chồng người ta? Con mắt nào của em nhìn thấy? ” Vẫn không tin nàng, Ái Phương đúng là óc heo.

” Chị không rù quến người ta, nào là Ung Tuấn, nào là Mẫn Nhi đến nói chị là bạn gái người ta, chắc tự người ta nhận vơ ” Cô vẫn chưa quên chuyện hôm trước đâu, giải thích đi.

Cũng công nhận một phần do nàng ham vui quá đà, lúc ở trên thuyền uống rượu vui vẻ đáp ứng bọn họ. Bọn họ tỏ tình với nàng, nàng liền gật đầu đồng ý. Vui chơi vài ba hôm, hẹn hò cho quên sầu, rồi đường ai nấy đi. Nàng cũng không có qua đêm với họ, đâu có thiệt thòi gì, nhưng Lan Hương chắc chắn nàng không có rù quyến lão già nào tầm 50 tuổi.

” Em lấy quyền gì cấm tôi hẹn hò? ” Bây giờ nàng bị người ta đánh ghen, không biết xót thì thôi còn mắng nàng.

” Em không cấm chị hẹn hò, em chỉ hy vọng chị làm ơn thật lòng một chút ” Quen ai thì quen cho đàng hoàng, đi thả lưới kiểu đó trước sau cũng xảy ra chuyện.

” Yêu thật lòng? Chính vì yêu thật lòng quá nên bị Ái Vy bỏ tại đêm tân hôn, chính vì yêu thật lòng nên bị Ái Phương đâm sau lưng, không hiểu còn yêu thật lòng để làm cái gì? ” Bỏ đi bỏ đi, đàn gãi tai trâu, nói hoài cô cũng không hiểu đâu.

Mặc dù lời nói của Lan Hương rất nhẹ nhàng, nhưng Ái Phương thật sự nghe thấm những gì nàng nói. Quả thật là cô không ra gì, bây giờ còn oán trách người ta. Cô biết Lan Hương không tha thứ cho cô, nhưng mà từ tận đáy lòng, Ái Phương vẫn muốn nói với nàng ba chữ.

“Em xin…”

” Ngậm miệng lại, tôi muốn ngủ “

Cô còn chưa nói xong ba chữ ” Em xin lỗi”, Lan Hương liền tạt thau nước lạnh vào mặt cô. Đúng là mất hứng, vừa nói tiếng trước tiếng sau chị ấy đã ngủ mất. Ái Phương nhìn vào gương xem vết thương trên lưng mình, cũng may lúc đó cô đỡ cho Lan Hương một gậy, nếu không hôm nay nàng phải nằm sấp mà ngủ. Bà thím đó, đúng là nặng tay quá rồi.

Dù sao cô cũng không thể bỏ Lan Hương ở nhà một mình với băng bịt mắt, đành phải ở lại nhà nàng một đêm. Có điều Ái Phương thấy có chuyện rất lạ, ngoại trừ cây sen đá trong phòng của Lan Hương ra, tất cả số sen đá ở phòng khách đều khô héo. Vấn đề không phải do Lan Hương không biết chăm sóc, mà dường như chúng bị sốc nhiệt.

To be continued…

[text_hash] => 6e3f9e4e
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.