Lên nhầm kiệu hoa ( Cover ) – Chương 37.Ghen – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Lên nhầm kiệu hoa ( Cover ) - Chương 37.Ghen

Array
(
[text] =>

Đứng trước những lời chất vấn của Lan Hương, Ái Phương càng lúc càng đuối lý. Đúng thật là cô có thể dùng một gương mặt khác tiếp tục sống, qua mặt được đại đa số những người từng tiếp xúc, nhưng hằng ngày ở bên cạnh Lan Hương, khó trách để lộ nhiều sơ hở. Dù gì bọn họ cũng có thời gian từng yêu nhau, khó trách nàng rất dễ nhận ra cô.

” Sao? Em còn lý lẽ gì cứ tiếp tục nói thử xem ” Lan Hương bôi đi số mẫn đỏ nàng dùng cọ trang điểm ngụy trang, đặt tay trước ngực ngồi xuống chất vấn cô.

” Sở dĩ tôi biết tất cả những thói quen cũng như việc chị bị dị ứng thuốc, là do…do tôi là người mà Ái Phương nhờ đến chăm sóc chị ” Cô biết nói như vậy có phần hơi miễn cưỡng, nhưng nếu như tự miệng thừa nhận mình là Phan Lê Ái Phương, càng khó cứu được tình huống lúc này.

Lan Hương nghe được lý do không đâu vào đâu đó liền cảm thấy rất tức cười, Chỉ Nhược là bạn rất thân của Ái Phương hay sao? Nàng và Chỉ Nhược không có bất cứ mối quan hệ gì để Ái Phương nhờ đến chăm sóc nàng, hơn nữa dù sao bọn họ cũng đã chia tay nhau, Ái Phương dựa vào đâu tìm người đến chăm sóc nàng.

” Được, tôi chấp nhận lý do đó của em. Vậy bây giờ Phan Lê Ái Phương đang ở đâu? Tôi muốn đến hỏi xem em ấy lấy cái quyền gì đưa em đến bên cạnh tôi? ” Lan Hương của thời điểm hiện tại, đứng ngồi không yên, nàng một lần nữa lại đứng lên đi đến trước mặt Chỉ Nhược.

” Phan Lê Ái Phương chết rồi, lúc ở trong tù…”

Vốn dĩ Ái Phương định nói cho Lan Hương biết, thật ra Ái Phương đã chết trong tù. Cô còn định dùng cớ nói rằng mình từng ở tù chung với Ái Phương, trong quá trình ở tù đó được Ái Phương ra tay giúp đỡ nên mới mang ơn, chính vì vậy trước khi Ái Phương mất có nhờ cô đến thăm Lan Hương, cô chỉ tiện thể đến chùa thăm nàng. Là do nàng một mực kéo cô lại, mới dây dưa đến bây giờ. Chứ không phải cô muốn tiếp cận nàng lâu dài, Ái Phương định nói như thế, nhưng lời chưa nói ra đã ăn phải một cái tát tay của Lan Hương, ngay khi cô nói câu: Phan Lê Ái Phương đã chết.

” Không ngờ em hèn hạ đến mức ngụy tạo ra cái chết cho bản thân, dùng một gương mặt khác đến tiếp cận tôi. Em cho rằng tôi không nhận ra em, ở bên cạnh Chỉ Nhược sẽ yêu một người có thân phận hoàn toàn mới, không còn chút liên quan gì đến quá khứ sao?” Ngay thời điểm Chỉ Nhược nói Ái Phương đã chết, Lan Hương đánh cô ấy một cái, chẳng qua bởi vì nàng quá mức đau lòng mà thôi. Ái Phương chưa bao giờ thành thật với nàng, đến hôm nay mang thân phận mới cũng không muốn thành thật với nàng.

” Xin lỗi, Tiểu Hương “

Hai chữ Tiểu Hương đó gọi cũng thật thân mật, Lan Hương giờ phút này chán ghét Phan Lê Ái Phương đến tận cùng. Không phải vì những sai lầm trong quá khứ, thật ra ngày đó Lan Hương chia tay với Ái Phương, chính là đã tha thứ cho những chuyện cô làm trước đó rồi. Chính vì tha thứ nên không muốn dây dưa, cho cả hai một con đường mới không còn liên quan gì đến nhau. Không ngờ Ái Phương một lần nữa cứu nàng, khiến bản thân phải ngồi tù vì giết chết Tiểu Khắc.

Sau đó nàng lại nghe tin Ái Phương được ra tù nhưng không còn tung tích, thứ nàng sợ nhất là Mã Quốc Hào đã cho người khử Ái Phương ngay sau khi cô ra tù. Thật ra Lan Hương bám lấy Chỉ Nhược, suy cho cùng chỉ muốn khẳng định Chỉ Nhược có phải Ái Phương hay không? Nàng chỉ cần một câu trả lời phải hay không? Nàng muốn yên tâm rằng Ái Phương còn sống, đồng thời nếu như Chỉ Nhược thật sự là Ái Phương, nàng càng yên tâm bây giờ cô có gương mặt mới, Mã Quốc Hào sẽ không tìm ra cô. Lo lắng cho người ta đến vậy, Lan Hương vừa rồi tức giận nếu như nói muốn trút lên Ái Phương, thật ra nàng đang giận chính bản thân mình. Vì sao vẫn còn lo lắng cho người đó, vì Ái Phương lại cứu nàng thêm một lần hay chỉ đơn giản là từ trước đến nay, nàng vốn không cắt đứt được đoạn tình cảm lúc trước?

” Em yên tâm, tôi tự có câu trả lời cho mình rồi. Em muốn nhận hay không thừa nhận gì cũng được, từ nay tôi không bám theo em gây khó dễ gì cho em nữa, về đi ” Nàng mệt mỏi rồi, không muốn tiếp tục đôi co về vấn đề này nữa. Nếu là em thật tốt, ít nhất em vẫn còn sống là được.

” Chúng ta còn có thể làm bạn không? ” Rất nhiều lần Lan Hương thẳng thắn đuổi cô về nhà, nhưng lần này xem ra rất nghiêm trọng.

Không có bất cứ câu trả lời nào cho câu hỏi vừa rồi của Ái Phương, cô cũng chỉ có thể tự mình rời khỏi, chẳng lẽ lại đợi người ta đuổi thêm một lần. Vốn dĩ từ đầu đến cuối Lan Hương chỉ muốn bảo vệ cho Ái Phương, nên mới hỏi thân phận của cô để đính chính xem việc Mã Quốc Hào có có giết Ái Phương hay chưa? Nhưng không ngờ lo lắng của bản thân lại trở thành thứ có thể giết chết Ái Phương trong tương lai, nàng không hề biết tất cả những cuộc trò chuyện vừa rồi của họ đều được thu âm lại và phát tại một căn hộ tại Thượng Hải.

” Quả nhiên là cô ” Điếu thuốc trên tay Mã Quốc Hào chưa tàn đã bị anh ấy giẫm nát, Lan Hương từ đầu đến cuối đều có ý bao che cho cô.

Nếu theo tính cách của Mã Quốc Hào, trong đêm nay anh ấy chắc chắn cho người khử Ái Phương. Nhưng hiện tại Lan Hương vừa mới vạch trần cô gái tên Chỉ Nhược đó, nếu như cô ta đột nhiệt bị người ta sát hại, chẳng phải quá rõ ràng là do Mã Quốc Hào anh đặt máy nghe lén và cho người ra tay hay sao? Chính vì vậy Mã Quốc Hào muốn theo dõi bọn họ một thời gian, đợi đến lúc không còn ai nghi ngờ gì nữa, mới ra tay khử Ái Phương sau.

———————–

Kể từ sau đêm đó, Phan Lê Ái Phương không dám lơ là, luôn luôn quan sát nhà bên cạnh. Cô rất sợ Lan Hương dọn đến một nơi khác, lần này muốn tìm cũng không biết tìm ở đâu. Thần trí đều để hết tại ngôi nhà bên cạnh, có mấy người khách vào mua cây phải gọi cô đến mấy lần mới hoàn hồn.

” Chậu này có người đặt rồi, anh vui lòng chọn cây khác ” Chậu sen đá anh ta vừa chọn, chính là chậu Ái Phương muốn đem sang đền cho Lan Hương, hôm trước chậu nàng đem tới cho cô xem đã chết khô rồi.

” Cô lấy cho tôi hai chậu này, gói thành giỏ quà xinh xắn một chút, sau đó giao cho nhà bên cạnh giúp tôi ” Vị khách hàng nam đó còn ghi lại cho cô một tấm thiệp nhỏ, trên thiệp còn có một trái tim được vẽ đính kèm.

Việc hỏi khách hàng là gì của nhà bên đó, vốn là chuyện không được lịch sự cho lắm. Nhưng mà cô rất tò mò, anh ta vẽ hình trái tim là có ý gì?

” Cô ấy là bạn gái của tôi ” Chàng trai thanh toán tiền qua mã QR cho cô, sau đó bảo rằng bản thân có việc nên đi trước, cô đem sang tặng cô ấy giúp mình là được.

Bạn gái của anh ta? Lan Hương là bạn gái của anh ta từ khi nào thế? Người đàn ông này cô có quen biết, anh ta là con của một ông chủ tiệm gạo nổi tiếng nhất nhì khu Nam Kinh này. Ngoài việc suốt ngày thấy anh ta ăn mặc bóng bẩy đi chơi ra, cô không thấy người này có nghề nghiệp gì cả. Lan Hương sao lại yêu loại người này được, vậy còn Mã Quốc Hào đêm đó qua đêm với nàng thì sao? Chẳng phải Lan Hương với Mã Quốc Hào mới là một đôi sao?

” Tiểu Hương, chị có nhà không? ” Dù sao Lan Hương cũng đã biết thân phận của cô, Ái Phương không còn để tâm đến việc che giấu ngôn từ nữa.

” Em đến đây làm gì? ” Đối diện với Ái Phương lúc này, là một Lan Hương hết sức bình tĩnh, không có nửa điểm tức giận hay đuổi cô đi.

” Em đến để giao một phần quà cho chị, là của người tên Ung Tuấn gửi tặng chị. Với lại cũng có đem một chậu sen đá khác, đền cho chị chậu hôm trước ” Cô rất muốn hỏi về mối quan hệ của Ung Tuấn và Lan Hương, nhưng mà làm sao mở lời đây.

” Quà của Ung Tuấn thì để lại, chậu em đem đến thì vứt đi ” Lan Hương vẫn rất mặc nhiên ngồi lướt điện thoại, chưa từng nhìn qua Ái Phương dù chỉ là một phút.

Cô biết Lan Hương giận lên ăn nói sẽ rất khó nghe, nhưng mà quà của tên họ Ung kia thì giữ lại, quà của cô lại vứt bỏ, không muốn tổn thương cũng không được. Dù sao cũng đã nhận tiền của người ta, Ái Phương đành đem phần quà của Ung Tuấn đặt lên bàn, sau đó xin phép Lan Hương ra về. Trước khi đi, cô có nhìn sang chiếc bàn nhỏ tại phòng khách của Lan Hương, có một cái gạt tàn thuốc và vài mẫu thuốc đã hút được một nửa. Rõ ràng là có đàn ông ở trong nhà chị ấy, không phải Ung Tuấn, là Mã Quốc Hào sao? Hay là còn ai nữa?

Ái Phương bị suy nghĩ trói buộc, không sao nhấc chân đi được. Bỗng nhiên nghe có mùi thuốc lá được châm lửa, cô quay sang liền thấy thì ra số tàn thuốc đó là của Lan Hương.

” Chị hút thuốc từ khi nào? Học đâu ra cái thói hút thuốc không chút ích lợi nào vậy? “

” Mới tập hút đây thôi, em không chịu được mùi thuốc lá thì từ nay đừng qua đây nữa ” Lan Hương cầm điếu thuốc trên tay hút qua một lần, bắt chước người ta phả ra một làn khói trắng, nhìn cũng thật có điểm vui vẻ.

Ái Phương đem điếu thuốc trên tay Lan Hương dập tắt, còn đem luôn cả gạt tàn thuốc đi. Lan Hương đối với hành động vừa rồi rất bực mình, cô nghĩ cô là ai cơ chứ?

” Ung Tuấn là gì của chị? Anh ta dạy chị những thứ này sao? ” Ái Phương biết mình có phần lạm quyền, nhưng cô không muốn Lan Hương học hư.

” Ung Tuấn là bạn trai của tôi, em có vấn đề gì với bạn trai tôi à? Hay là, tôi ra ngoài đường tìm đối tượng cặp bồ, vô tình cặp trúng người yêu của em hay sao?” Lan Hương đứng lên đối diện với Ái Phương, còn cố tình đưa một tay lên vuốt mặt cô, tỏ ý khiêu khích. Bạn trai của em? Em có thể quen với cái loại đàn ông đó được sao? Chị cũng không được? Phải, em không có quyền cấm chị yêu người này yêu người kia, nhưng mà chí ít chị quen ai cũng nên thật lòng một chút, nhìn chị và Ung Tuấn như muốn quen để chọc tức em vậy, không có ích lợi gì cho chị.

” Chị và Mã Quốc Hào có yêu nhau không? ” Nếu như phải chọn giữa Ung Tuấn và Mã Quốc Hào, Lan Hương quen với Mã Quốc Hào còn tốt hơn quen với Ung Tuấn. Dù Mã Quốc Hào khá tàn nhẫn, nhưng anh ta mang ơn ông ngoại chắc chắn không hại chị, còn tên Ung Tuấn này không có nửa điểm đáng tin.

” Không yêu ” Sao lại nghĩ nàng với Mã Quốc Hào yêu nhau nhỉ? Mã Quốc Hào chết tâm từ lâu rồi, anh ta sẽ không yêu thêm ai đâu.

” Vậy đêm đó tại sao hai người còn qua đêm với nhau, chị qua đêm với một người, lại quen một người khác. Tiểu Hương, chị có thể yêu ai đó một cách nghiêm túc được hay không? ” Có lẽ giận quá mất khôn, Ái Phương nói xong cũng cảm thấy mình rất quá đáng.

Cô cứ nghĩ đâu Lan Hương sẽ lại tát cô, nói cô xúc phạm danh dự của chị ấy. Nhưng ai ngờ thái độ của Lan Hương lại rất dửng dưng, xem như đó là chuyện rất bình thường.

” Tôi là phụ nữ chưa chồng, bọn họ là đàn ông chưa vợ. Tôi yêu người này ngủ với người kia hay không? Cũng đâu có tới lượt em quản, bọn họ còn không để ý, em để ý cái gì? ” Thì ra trong mắt của Ái Phương, nàng chính là dạng phụ nữ lăng nhăng như vậy, cũng tốt, nàng đang muốn Ái Phương tức đến điên lên.

Quả nhiên Ái Phương nhịn không được, đem chậu cây cô vừa đem đến ném vào thùng rác trước nhà Lan Hương. Từ nay về sau chị muốn đem ai về nhà ngủ cũng được, tôi không thèm quản chị, chị nói đúng, chúng ta có là cái gì của nhau đâu, tôi lo lắng cho chị nhiều như vậy để được gì?

” Chậu cây này chất liệu cũng tốt thật, ném như vậy mà không vỡ ” Lan Hương đi ra thùng rác phía trước nhặt lại chậu cây đó, cũng may thùng rác mới nên chưa để rác vào. Nhưng mà nàng vẫn phải đem nó rửa qua một chút, cuối cùng đặt vào trong phòng ngủ của mình.

” Em nhận được quà anh gửi đến chưa? ” Ung Tuấn gửi cho Lan Hương một tin nhắn, hiện tại anh ấy đang bận đi ăn cùng gia đình, nên không gọi cho nàng được.

” Nhận được rồi, vậy thôi nha, em muốn ngủ một lát ” Nếu không nhắc Lan Hương còn quên mất quà của Ung Tuấn, nhưng mà nàng cũng không có hứng thú mở ra xem.

Quay trở về nhà, Ái Phương tự nói với bản thân từ nay Lan Hương quen ai, lấy ai, ngủ với ai cũng được luôn, không liên quan đến cô. Dù sao cũng đã chia tay rồi, cô từng hại chị ấy chứ gì? Cô cũng ngồi tù trả cho chị ấy rồi. Đúng là không nợ nần gì nhau, không duyên lại hết nợ, tốt nhất mạnh ai nấy sống, cơm ai nấy ăn, nhà ai nấy ở. Sau này có gặp lại cũng coi như không quen, mặc kệ chị.

” Có ai ở nhà không? ” Vào đúng lúc Ái Phương muốn ngủ trưa, lại có khách vào cửa tiệm của cô nhờ cô gói quà.

“Vâng, chị cứ chọn đi, tôi sẽ gói cho chị ngay ” Người khách này cũng chọn sen đá, hôm nay đại lễ sen đá à.

” Gửi sang nhà bên cạnh giúp tôi, tôi muốn tặng cho bạn gái của mình, ghi giúp tên tôi là Mẫn Kỳ gửi tặng cho tiểu bảo bối Hương Hương ” Cô gái đó không chuyển khoản, chỉ đưa tiền mặt cho Ái Phương xong cũng rời đi nhanh chóng.

Cô còn tưởng mình đang ngủ trưa bị gọi dậy nên sảng hồn, chưa tỉnh táo. Nhưng mà nhìn sấp tiền trên tay, nhớ lại cô gái tên Mẫn Kỳ đó, cộng với mấy lời nói của cô ta, liền toát mồ hôi lạnh.

” Có ai ở đây không? Tôi muốn…”

” Anh lại muốn tặng cho cô gái nhà kế bên chứ gì? Bạn gái của anh sao? Anh tên gì, tôi ghi vào thiệp ” Ái Phương tức giận đến sắp điên lên được, trong vòng một ngày có 3 người, nam có nữ có đều gọi Lan Hương là bạn gái, cũng đều muốn cô đem sen đá qua tặng cho nàng.

Giỏi lắm Lan Hương, hai tay bắt 4 con cá. Một con cá Thượng Hải, ba con cá Nam Kinh.

To be continued…

[text_hash] => 9c76e17b
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.