Array
(
[text] =>
Chương 52
Khi Tam gia nhìn rõ hai người cứu viện là ai, động tác rút khẩu súng biến thành ném bom khói. Đúng lúc này, cây gậy của Dương Từ đã đến, nhưng đã bị người đàn ông bên cạnh Tam gia chặn lại. Trước đó Dương Từ và người phụ nữ có thể thành công đánh lén, đó là bởi vì người bên Tam gia không phản ứng kịp. Lúc này, một người đàn ông khác vừa hay chạy đến trước mặt Tam gia, hắn ta thuận thế giúp Tam gia đỡ một gậy.
Dương Từ là người ở gần vị trí của đối phương nhất, khi nhìn thấy thứ hình tròn, ban đầu anh còn tưởng đó là một quả lựu đạn. Nhưng vì đối phương đã ném nó vào chân mình nên anh nhanh chóng nhận ra rằng đó là một quả bom khói. Trước khi xuyên không Dương Từ đã trưởng thành như vậy, đừng nói đến lựu đạn hay bom khói, ngay cả súng trên người cảnh sát cũng chưa từng thấy qua. Không ngờ có một ngày anh xuyên không qua đây, không chỉ nhìn thấy mọi thứ chưa từng thấy mà còn được tự mình trải nghiệm súng thật đạn thật.
Nếu như là người khác nhìn thấy tình thế này, nhất định sẽ cảm thấy đối phương là đang muốn chạy trốn, sau đó trong nháy mắt sẽ điên cuồng đuổi theo. Nhưng Dương Từ thì ngược lại, anh cảm thấy rằng đối phương không chỉ là không muốn trốn thoát, mà có lẽ là còn muốn bắt anh để đe dọa anh hai anh.
Dù sao thì khi Dương Quốc Hữu hy sinh ở trong tiểu thuyết, đó là vì những người ở đây đã dùng một đứa bé để đe dọa Dương Quốc Hữu, Dương Quốc Hữu không có cách nào nhìn đứa trẻ bị giết hại, cuối cùng chỉ có thể bất lực ném vũ khí của mình đi và bị chúng giết chết. Dương Từ cảm thấy rằng người trong thôn không thông minh như vậy, chắc chắn là chủ ý của Tam gia này đưa ra.
Cùng với thái độ vẫn luôn tự tin của Tam gia, cũng không giống như một người lâm trận sẽ chạy trốn. Đối phương bất ngờ ném một quả bom khói xuống đất, có lẽ là để thuận tiện cho việc bắt giữ Dương Từ, đồng thời cũng tránh cho chúng bị trúng đạn của hai người Dương Quốc Hữu.
Dường như để chứng thực suy nghĩ của Dương Từ, khi khói bốc lên hai người đàn ông tiến lên muốn bắt Dương Từ. Đáng tiếc đầu óc của Dương Từ xoay chuyển rất nhanh, vừa nhìn thấy bom khói liền kéo người phụ nữ bị thương bên cạnh trốn vào góc tường, hoàn toàn không hề có ý muốn kề sát vào Tam gia bọn họ.
Dương Từ dán vào chân tường bên cạnh, ra hiệu cho người phụ nữ đi với anh trốn thoát trước. Người phụ nữ mang theo vết thương ở lại đây rất nguy hiểm, không những không giúp được gì cho họ mà còn sẽ liên lụy tới họ, tốt hơn hết là nên rời khỏi sân sau trước, phần còn lại tự có Dương Quốc Hữu bọn họ ứng phó.
Thấy vậy, người phụ nữ thất vọng nhìn Dương Từ, cô ấy đã đặt cược hết vào Dương Từ, lúc này thấy Tam gia bọn họ định bỏ chạy, Dương Từ không những không đuổi theo mà còn thụt lùi lại. Người phụ nữ ngay lập tức bắt đầu không hài lòng vùng vẫy, nhưng cô ấy nghe thấy tiếng xuỵt khó nhận ra của Dương Từ.
Dương Từ và người phụ nữ trước đó đã có chút ăn ý, người phụ nữ thấy vậy lập tức gần như hiểu ra là có ý gì, đột nhiên học theo Dương Từ và co ro ở chân tường không nhúc nhích. Đúng rồi, sao cô lại lơ mơ vậy. Cô đã ở cùng với tên Tam gia này cũng đã hai năm rồi, cũng nên biết tính cách đối phương như thế nào mới phải. Khi Tam gia nhận ra Dương Từ, liền biết anh hai của Dương Từ cũng đã tới đây, khi đó Tam gia cũng không có ý chạy trốn, lúc này lại càng không thể chạy thoát rồi.
Mà ngay khi người phụ nữ định thần lại, Dương Từ vừa ra hiệu cho cô ấy dọc theo chân tường rời đi, vừa cẩn thận bước sang một bên, định che chắn để cho người phụ nữ rời khỏi đây trước. Nhưng không ngờ anh lại xui xẻo như vậy, vừa mới nhấc chân hướng bên cạnh đi được mấy bước, liền nhìn thấy một bàn tay to lớn trong làn khói tóm lấy anh.
Dương Từ thấy vậy lập tức bị dọa nhảy dựng, cầm cây gậy quân đội đập về phía đối phương, kết quả là cây gậy của anh chưa kịp đánh tới đã bị một cánh tay khác bắt được. Dương Từ trong lòng khẽ giật mình, dự cảm không lành, anh gặp hai người cùng một lúc. Quả nhiên, địa bàn của người ta thì người ta biết rõ nhất, anh không quen thuộc đối với địa hình nơi này.
Dương Từ không dám cứng rắn với họ, ngay khi cây gậy quân đội bị túm lấy, anh buông tay và nhanh chóng trốn sang một bên. Anh muốn một người dụ họ đi để người phụ nữ có thể trốn thoát, mà ngay khi anh chạy nhanh về phía trước, một viên đạn đã bay sượt qua sau đầu anh.
Ngay lúc này Dương Từ thực sự bị dọa sợ rồi, anh đoán rằng trong tay Tam gia có một khẩu súng, nhưng anh không ngờ rằng đối phương có thể bắn lụi như vậy. Không đúng… Nói là bắn lụi cũng không đúng, nên nói là đang nghe âm thanh xác định vị trí, hoặc là… hắn căn bản không quan tâm đến tính mạng của người khác, chỉ cần nghe được âm thanh, hắn liền bắn về hướng đó.
So với sự coi thường mạng người của đối phương, Dương Quốc Hữu bọn họ ở bên kia không thể làm được, bởi vì sau khi bom khói chặn mất tầm nhìn, hai người đó đã không nổ súng nữa. Trong trường hợp này, Dương Từ bọn họ ở sân sau sẽ rất nguy hiểm, giống như những con cừu non bị đối phương nhắm tới vậy. Bọn họ càng chậm trễ càng có khả năng sẽ chết người, hiện tại biện pháp tốt nhất chính là lập tức tìm được Tam gia, chỉ có như vậy, mới có thể khiến đối phương ngừng ra tay được.
Ngay khi Dương Từ đang nghĩ như vậy, anh mơ hồ nhìn thấy một bóng người, bởi vì anh không chắc đó có phải là anh hai bọn họ hay không, Dương Từ nhìn thấy rồi cũng không có cách nào lập tức công kích. Chỉ có thể mạo hiểm đến gần để nhìn rõ ràng. Không đợi Dương Từ tiến thêm một bước về phía trước, anh đã ngay lập tức rẽ sang một góc và tránh được một phát súng khác bởi vì anh phát hiện ra đối phương đang cầm một thứ gì đó trong tay.
Lần này có lẽ là vận may bùng nổ, khi Dương Từ né phát súng thứ hai của Tam gia, anh vấp phải thứ gì đó dưới chân, loạng choạng chạy về một hướng, vừa lúc được anh hai vươn tay chộp lấy anh. Dương Quốc Hữu có thể nhận ra Dương Từ ngay lập tức là ngoài việc rất quen thuộc với bóng dáng của Dương Từ, anh ta còn biết rằng những người có súng sẽ không chạy lung tung như thế này. Bởi vì bây giờ người tinh mắt đều có thể nhìn ra, người cầm súng có lời nhất tự do nhất, hắn có thể bắn người khắp nơi không chút kiêng kỵ, trong trường hợp này, đối phương vốn sẽ không hoảng loạn bỏ chạy.
Tam gia bên kia có chút sửng sốt, bởi vì phát súng thứ nhất ngoài ý muốn chậm một bước, cho nên lần này cố ý đoán trước vị trí. Theo tốc độ chạy nhanh vừa rồi của Dương Từ, phát súng này có thể là không sơ hở tý nào. Không ngờ vận may của Dương Từ lại tốt như vậy, khiến cho Tam gia mất hết kiên nhẫn, mặt lạnh lùng bắt đầu hướng về phía sân mà bắn loạn.
Lần này hắn bắn ba phát liên tiếp, rất đáng tiếc là có một người đã bị bắn trúng, bởi vì hắn nghe thấy một tiếng rên rỉ rất nhỏ bị bóp nghẹt, cho dù đối phương đã cố ý ém lại tiếng kêu rên, nhưng Tam gia một người thính lực cực tốt vẫn nghe thấy được.
Tam gia chậm rãi đi về phía người bị bắn, hắn ta biết rằng một khi ở đây có người không may bị bắn trúng, những người đó sẽ vô thức loạn xạ lên để cứu người, thậm chí có thể sẽ có một số kẻ ngu ngốc tự chạy qua. Ngay khi Tam gia lặng lẽ đến gần người bị thương, định dừng lại gần đối phương kiên nhẫn chờ đợi con cá cắn câu, nhưng… điều mà hắn ta không ngờ tới là hắn mới chính là con cá đó.
Trong làn khói, Dương Từ làm mặt quỷ với Tam gia, khuôn mặt đẹp trai lạ thường của thiếu niên tràn đầy vẻ đắc ý. Có lẽ là bởi vì quá mức xúc động, lúc này đôi mắt ẩn tình của thiếu niên lúc này hơi đỏ lên, trong ngày lạnh như này mà trên người lại toát cả một đầu mồ hôi. Cùng lúc đó cách một mét sau lưng của Tam gia, Dương Quốc Hữu đang dí súng vào sau đầu với khuôn mặt lạnh lùng. Đó cũng là lý do tại sao Dương Từ ở ngay trước mặt hắn ta, nhưng Tam gia không có cách nào giơ tay cầm súng lên.
Tam gia rất thông minh, thấy vậy ngay lập tức hiểu rằng mình đã bị lừa. Cái gọi là tiếng rên rỉ bị bóp nghẹt của người bị trúng đạn thực ra là do cái thằng Dương Từ này cố ý. Sau khi Dương Từ bị anh hai tóm lấy, liền nghe thấy Tam gia đang bắn loạn, vì vậy anh đảo mắt cố tình rên nhẹ một tiếng.
Dương Quốc Hữu thấy vậy phản ứng rất nhanh, lập tức âm thầm trốn ở bên cạnh anh. Bây giờ vừa có sương khói vừa là đêm khuya, cho dù Tam gia biết rõ về nơi này, chắc hẳn hắn ta cũng không thể nghĩ tới rằng Dương Từ sẽ quay ngược lại câu hắn cắn câu. Ý tưởng này không chỉ táo bạo, mà còn là một bài kiểm tra về sự ăn ý, nó cũng rất hiệu quả.
Tam gia liếc nhìn Dương Từ, sau đó quay sang nhìn Dương Quốc Hữu và nói: “Em trai ngươi giỏi lắm, rất thông minh.”
Nghe vậy, Dương Từ không những không đắc ý mà còn xông tới đánh hắn bất tỉnh. Anh còn chưa quên còn có hai tên phiền phức nữa, hiện tại không phải là lúc cùng hắn tán gẫu. Bởi vì không có phiền phức lớn nhất mà, hai người còn lại cũng không có súng trong tay, cho nên xử lý lúc sau tương đối đơn giản hơn, ít nhất so với tình huống căng thẳng vừa rồi tốt hơn nhiều.
Khi hai người đàn ông cũng bị bắt, khói xung quanh gần như tan ra rồi. Đám người Dương Từ tìm thấy một chiếc đèn pin và một chiếc đèn dầu, để người phụ nữ bị thương dẫn đường, cuối cùng tìm thấy “hàng” được giấu ở sân sau. Dương Từ nhìn lối vào căn hầm bị đất lấp kín, khó trách anh lật tới lật lui mà cũng không tìm thấy. Bọn này đúng là gian xảo mà, vậy mà lại giấu lối vào kỹ như vậy.
Vốn nghĩ rằng rắc rối lớn nhất đã được giải quyết cũng tìm thấy người bị giấu trong hầm, sau đó chắc là cũng không có rắc rối gì nữa. Nhưng không ngờ rằng đến khúc chót rồi, Dương Từ lại vô tình bị thương. Nói đến cũng không thể trách Dương Từ, ngay cả người phụ nữ cũng không ngờ rằng trong đám người bị bắt cóc lại có người của Tam gia.
Đó là một cô bé chưa đến tám tuổi, khi đám người Dương Quốc Hữu ôm cô bé, cô bé vẫn im lặng không có phản ứng gì. Đợi đến khi Dương Từ ở phía trước tiếp nhận cô ấy, cô gái nhỏ di chuyển như một con rối, bất ngờ dùng con dao nhỏ đâm vào ngực Dương Từ.
May mà Dương Từ là một người luôn rất tiếc mạng sống, anh đã mặc thêm vài lớp áo lót trước khi lên tàu, hơn nữa vào mùa đông đã phải mặc rất nhiều quần áo. Không ngờ vốn là một đòn trí mạng, nhưng vì đối phương là một cô gái còn rất nhỏ nên cuối cùng Dương Từ chỉ bị thương nhẹ. Vết thương rất nhẹ này ngoài vết xước ở ngực, còn có khi Dương Từ giơ tay lấy dao, anh bị cô gái không chết tâm mà tát lấy một bàn tay.
Dương Từ cảm thấy rằng sự tổn thương lớn nhất mà anh phải chịu thực ra là đến từ trái tim anh. Mặc dù đoán được đối phương là do Tam gia sắp xếp, nhưng Dương Từ vẫn rất buồn khi nhìn thấy cô gái này, có phần tự thương mình, có phần thương hại đối phương. Anh không biết đối phương đã trải qua những gì, mới khiến cô bé giúp đỡ một kẻ phạm tội ác tày đình, dù sao nhất định cũng là chuyện rất tồi tệ.
Hơn nữa, anh rất khó hiểu, theo lý mà nói, giết Dương Quốc Hữu mới là đáng giá nhất, vì sao đối phương lại lựa chọn động thủ với anh? Điều này không chỉ có Dương Từ khó hiểu mà cả Dương Quốc Hữu cũng rất ngạc nhiên. Hai anh em ngồi xổm trước mặt cô gái nhỏ, hỏi rất lâu nhưng đối phương không muốn trả lời. Thấy vậy, Dương Quốc Hữu cũng không phí sức lực nữa, trói tay chân cô gái nhỏ lại cùng với những người kia, sau đó tự có những người thẩm vấn chuyên nghiệp đến thẩm vấn cô.
Tổng cộng có mười ba người bị giấu trong hầm, ngoại trừ cô gái đã tấn công Dương Từ, trong số mười hai người đó có sáu phụ nữ, ba nhóc trai và ba bé gái. Hoàn cảnh của mỗi người đều không tốt lắm, sáu đứa bé vẫn luôn khóc lóc ồn ào, có đứa muốn cha mẹ có đứa muốn về nhà, còn có đứa thì tinh thần không tốt, đi công kích người khác.
Khả năng đồng cảm của Dương Từ quá mạnh, anh không dám nhìn dáng vẻ của họ lúc này, hiến áo khoác của mình ra liền nghe thấy tiếng động từ bên ngoài truyền đến. Dương Từ phản ứng hơi căng thẳng tìm thấy vũ khí, còn nghĩ rằng đó là người trong thôn đánh tới, nhưng khi anh đi ra ngoài mới biết đó là người mình.
Nói họ là người mình thì không đúng lắm, vì họ không phải là đại đội dân quân, cũng không phải là giải phóng quân công xã bên cạnh, mà là người đàn ông đã giúp đỡ trước đó. Sau khi những người ở cả hai bên đưa ra giấy tờ tùy thân của nhau, Dương Từ mới nhận ra rằng đối phương hình như là đến từ Hải thị.
Ngay khi Dương Từ vừa nghe thấy Hải thị liền đoán được, đối phương chắc là vì Tô Tình Nhạc mà đến. Quả nhiên khi giới thiệu sau đó, anh biết được người đã bắn là anh cả của Tô Tình Nhạc. Hóa ra trước nhiệm vụ này, Dương Quốc Hữu đã nói chuyện điện thoại với Tô gia ở Hải thị. Cũng chính vì trải qua sự đồng ý của ông Tô của Tô gia mà Dương Quốc Hữu mới có hàng động dám dùng Tô Tình Nhạc làm mồi nhử.
Anh cả Tô nói: “Nhạc Nhạc luôn tùy hứng bị chiều hư, lúc đầu khi con bé định đi làm phóng viên, mọi người trong gia đình không đồng ý cho con bé đi. Dù sao thì hoàn cảnh gia đình bọn ta rất phức tạp, thân là một cô gái của Tô gia, con bé nhất định không có cách nào giống như một cô gái bình thường, có thể tìm được công việc mình thích, nhưng sau đó con bé vì công việc mà tuyệt thực, ông bà không còn cách nào khác đành phải để cho nó làm một phóng viên nhỏ.
Vốn là trong nhà đã hẹn với con bé, nóy có thể ở Hải thi làm một phóng viên nhỏ, nhưng tuyệt đối không được chạy lung tung tới những nơi khác. Kết quả không ngờ đến là con bé không hề ngoan ngoãn chút nào, trước đó nó nhân lúc trong nhà đang bận chuyện đã lẻn đến đây một mình. Lúc người nhà biết chuyện thì đã muộn rồi, may mà… Đội trưởng Dương vẫn luôn rất chiếu cố chăm sóc cho nó, lần này cũng may là nhờ đội trưởng Dương, nếu không con bé kia không biết sẽ gặp phải chuyện gì nữa.”
Mặc dù nói rằng Tô gia đã để cho Dương Quốc Hữu nhân cơ hội này để cho Tô Tình Nhạc ăn chút đắng, nhưng dù sao con bé cũng là đứa bé của chính gia đình mình. Cho nên khi biết chuyện này, anh Tô vẫn tranh thủ thời gian để đến một chuyến. Tình cờ cũng là lúc Dương Quốc Hữu bọn họ đang vội vã chạy về hướng thôn, anh cả Tô đã gặp Tô Tình Nhạc và giải phóng quân rồi, vẫn là Tô Tình Nhạc đã nhờ anh cả đến giúp đỡ.
Nhờ có sự giúp đỡ của anh cả Tô, lại có sau khi trời sáng rồi, giải phóng quân địa phương cũng đến, sau đó mọi thứ trở nên dễ dàng hơn rất nhiều. Người đứng đầu giải phóng quân đóng tại địa phương là một người quen cũ trước đây của Dương Quốc Hữu, cho nên Dương Quốc Hữu đã sử dụng binh lính của đối phương rất thuận tay.
Các công việc bắt giữ sau đó kéo dài ba ngày, bởi vì sau khi ngôi làng trở nên hoàn toàn hỗn loạn một số người nhút nhát đã lợi dụng sự hỗn loạn mà bỏ trốn. Những người này có người chạy vào núi, có người chạy vào công xã, còn có người chạy sang thôn khác, phải mất rất nhiều thời gian mới bắt được bọn họ.
Đặc biệt là khi bắt bọn buôn bán ma túy, đối phương mang theo rất nhiều người trong đó còn có súng, hai người lính đã vô tình bị bắn trúng. May mắn là có nhiều người chi viện, lại có quân y đi cùng nên không có ai tử vong.
Là một trong số ít người bị thương, sau khi quân y đến Dương Từ đã bị khiêng trên cáng. Anh bị một chị quân y trẻ tuổi đè lên cáng, bị ép tiêm vào mông trước mặt mọi người, sau đó khí lực cả người đều cạn sạch.
Đợi đến khi mọi người không dễ gì mới ngừng vây quanh anh, anh định đứng dậy chui vào chiếc xe bên cạnh, định tìm một góc để đau buồn một chút cho mình thì nhìn thấy Ngưu Hồng Huệ bị còng tay, ôm đứa con gái út trong tay và đi về phía anh. Không đợi đến khi hai mẹ con đi tới trước mặt anh, Ngưu Hồng Huệ đã ôm con gái vào lòng quỳ xuống, dọa cho Dương Từ sợ hãi nhảy ra khỏi cáng.
[text_hash] => b6f16ae3
)