Làm học bá trong văn niên đại (Hoàn) – Chương 51 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Làm học bá trong văn niên đại (Hoàn) - Chương 51

Array
(
[text] =>

Chương 51

    Trông thôn nhỏ này có năm nơi có thể giấu người, nhưng do nữ chiến sĩ giả làm Tô Tình Nhạc đang trong thị trấn, giải phóng quân có khuôn mặt em bé lại phải bảo vệ Tô Tình Nhạc, đội tác chiến năm người ban đầu chỉ còn lại ba người. Ngay cả khi anh ta mạo hiểm tính cả Dương Từ như một lực lượng chiến đấu, thì bây giờ bọn họ cũng chỉ có bốn người mà thôi. Bốn người mỗi người điều tra một chỗ, bắt buộc một trong bốn người họ phải có một người điều tra hai chỗ.

     Thời gian của họ rất cấp bách, Dương Quốc Hữu đưa cho Dương Từ một cây gậy quân dụng, ý là muốn Dương Từ cũng sẽ giúp tìm người. Thấy vậy, Dương Từ lập tức cầm lấy cây gậy quân dụng, ngay lập tức cảm thấy một sức nặng đè lên vai mình, đột nhiên hiểu được cảm giác làm một người lính là như thế nào. Loại cảm giác đó, chính là cho dù trong lòng anh có lo lắng cùng sợ hãi, nhưng bởi vì trách nhiệm nặng nề trên vai, tại thời khắc mấu chốt anh cũng không thể lùi bước.

     Dương Quốc Hữu vỗ vai Dương Từ, “Em cũng lớn rồi, làm gì cũng phải cẩn thận.”

     Dương Từ nghe vậy gật gật đầu, “Anh hai, anh yên tâm, em cũng rất quý mạng sống. Thay vì lo lắng cho em, anh vẫn là nên lo lắng cho chính mình đi, Đừng quên rằng chị dâu hai vẫn đang đợi anh.”

     Dương Quốc Hữu nghe thấy lời nói của Dương Từ cũng không nói gì, mà lại chỉ năm vị trí trên bản đồ, chỉ cho Dương Từ nơi tương đối an toàn nhất, sau đó anh ta tự mình lo liệu hai nơi nguy hiểm nhất. Hai nơi còn lại được giao cho hai dân quân khác, một nhóm bốn người ngay lập tức bắt đầu chia ra hành động.

     Địa điểm của Dương Từ là nơi gần họ nhất và cũng là nơi nhìn có vẻ ít có khả năng giấu người nhất. Trong tình huống cả một cái thôn không có lấy một người tốt, nơi an toàn nhất hoặc là nơi trung tâm của thôn, hoặc là một nơi bị che phủ đơn độc trong núi. Mà địa điểm này của Dương Từ không phải là trung tâm cũng không phải là nơi bị che phủ, nằm chình ình ở chung quanh phía nam của thôn, nên tương đối dễ dàng tiếp cận.

     Dương Từ không có súng nên cũng không có cố tỏ vẻ, vì vậy anh vô cùng tự nhiên chấp nhận nơi an toàn nhất này. Anh định sau khi điều tra xong nơi của mình liền chạy đến chi viện cho Dương Quốc Hữu mấy người họ ngay. Nhưng đôi khi kế hoạch không thể theo kịp những thay đổi, không ai nghĩ tới là bởi vì Dương Từ có một thể chất bí ẩn và kỳ lạ, nên nơi an toàn nhất đó lại là nơi nguy hiểm nhất.

     Nếu như không phải lần này Dương Từ tới, mà thay bằng Dương Quốc Hữu hoặc hai người khác tới, có lẽ lần này bọn họ đã thất thủ ở chỗ này. Bởi vì không đợi đến khi Dương Từ đến gần sân nhỏ, hai con chó sói lớn không có dây xích đã lao ra. Bởi vì cả quá trình hai con chó này đều không sủa, ngay cả tiếng thở cũng không phát ra nên Dương Từ vốn tưởng rằng ở đây không có chó, vừa rồi suýt chút nữa bị hai con chó cắn trúng rồi.

     Nhìn vào trong bóng tối con mắt màu xanh lục của chó sói, anh đột nhiên hiểu rõ vì sao chó cắn người lại không sủa rồi, đại khái là bởi vì trong máu của nó có gien sói, hơn nữa chúng đều thích âm thầm tiếp cận con mồi, chỉ có như vậy mới có thể đánh lén con mồi tốt hơn một kích chí mạng.

     Cùng lúc đó, hai người đàn ông từ trong sân lao ra, trong đêm đông lạnh giá, họ cứ như vậy không mặc áo, không những không cảm thấy lạnh mà trên mặt còn lộ ra vẻ hưng phấn kỳ lạ, nhìn như người vừa mới cắn thuốc vậy. Nơi Dương Từ đang đứng không có gì có thể trốn được, chỉ có bức tường ngoài sân nhỏ và một cây đa lớn, hơn nữa còn có hai con chó sói lớn đang nhìn chằm chằm, nếu đợi cho bọn chúng đi ra Dương Từ căn bản là trốn không được.

     Thấy vậy, Dương Từ không còn cách nào khác là trốn trong không gian học tập, lúc này không gian học tập của anh phát huy tác dụng, trong không gian của anh không chỉ có thể nhìn thấy tình hình bên ngoài mà còn có thể nghe được giọng nói của người bên ngoài. Dương Từ vừa lạnh lùng nhìn bọn họ đi ra, vừa móc ra hai túi thịt bò ướp gia vị ra. Hai túi thịt bò này là đồ ăn nhanh đóng gói sẵn, Dương Từ đã từng nếm qua một lần, đừng nói là chó đến cả người cũng không thể cưỡng lại được, anh định đợi người đi rồi dùng thịt bò để đánh lạc hướng sự chú ý của con chó.

     Hai người từ bên trong đi ra đi xung quanh cửa viện một vòng, không khỏi kỳ quái lẩm bẩm: “Kỳ quái, Đại Hắc chúng nó sủa dữ như vậy, bên ngoài làm sao không có người chứ?”

     Bởi vì ở đâu bọn chúng thả rất nhiều hàng, cho nên chọn ra hai con chó sói hung tợn nhất. Hai con chó sói này chỉ khi có người ở bên ngoài mới sủa, vừa rồi hai con chó đột nhiên cùng nhau chạy ra ngoài, chúng còn tưởng rằng có người ngồi xổm ngoài tường nữa chứ.

     Lúc này nhìn bên ngoài trống không, một người trong đó cho rằng mắt chó có thể nhìn thấy đồ bẩn, không khỏi giật mình một tiếng, “Chắc không phải là có thứ dơ bẩn gì đi?”

     Mặc dù thời đại này phá tứ cũ* bỏ mê tín, nhưng những người như họ, những người làm rất nhiều điều xấu vẫn rất sợ thần thánh, yêu quỷ. Đặc biệt là hiện tại bọn họ người đã đứng ở bên ngoài, nhưng trong sân chó vẫn như cũ điên cuồng sủa, hai người không khỏi cảm thấy xung quanh tựa hồ lạnh xuống.

(Phá tứ cũ*: Bỏ tư tưởng cũ, văn hóa cũ, phong tục cũ, thói quen cũ)

     “Không phải chứ, không phải thực sự là có thứ gì đó bẩn thỉu chứ? Con chó này sủa làm tao cảm thấy hoảng hốt.”

     “Đâu phải chỉ có mình mày hoảng sợ, tao lúc này cũng sợ đây, đặc biệt là vừa mới cắn thuốc xong, luôn cảm thấy trước mắt có bóng hình…”

     Không đợi hai bọn chúng nói xong, Dương Từ liền xuất hiện ở phía sau chúng, Dương Từ vốn muốn nhân cơ hội này để dọa họ. Dù sao thì hai tên ngốc này rõ ràng là phê thuốc, cho dù bọn họ thật sự nhìn thấy anh, đều có thể giải thích rằng đây là ảo giác, chỉ cần Dương Từ đừng để bọn hắn nhìn thấy mặt anh là được.

     Kết quả là, ngay khi Dương Từ bước ra, một người tuần tra cách đó không xa đã giơ đèn pin lên và chiếu về phía họ. Người đi tuần cách nơi này hơi xa, không nhìn rõ có bao nhiêu người ở đây. Nhưng hai người đàn ông quay lưng lại với Dương Từ đó, một người trong số họ tình cờ nhìn thấy ba cái bóng, lập tức sợ hãi đến mức kêu khóc ầm ỉ.

     “Mẹ kiếp! Ma a a a!”

     Dương Từ bị hắn ta kêu cũng giật mình, nhanh chóng co rúm lại dưới ga trải giường quấn quanh người. Đừng hỏi anh tại sao trong không gian của anh lại có ga trải giường, tất cả chỉ vì chứng nghiện sưu tập của anh tái phát rồi, anh thích nhét mọi thứ vào không gian. Cho nên trong không gian không chỉ có đủ loại sách vở, đồ ăn, nước uống, vũ khí cứu mạng, khụ khụ, còn có một ít đồ dùng hàng ngày, như là chăn bông, ga trải giường, quần áo thay đổi vân vân. Tất cả đều là bởi vì trước kia anh đọc quá nhiều tiểu thuyết tận thế, trong không gian không có đồ vật anh luôn cảm thấy lo lắng.

     Ngay sau khi Dương Từ chui vào không gian, vì người đàn ông kia sợ hãi đến mức gào khóc thảm thiết, thành công thu hút rất nhiều người trong thôn đến. Dương Từ ngồi trong không gian nhìn càng ngày càng nhiều người tụ tập, không khỏi tự hỏi mình có phải chó ngáp phải ruồi hay không, giúp anh hai bọn họ giảm bớt rất nhiều gánh nặng đi?

     Dù sao thì không chỉ có những người tuần tra đến, mà còn có nhiều người đàn ông mang theo chó đến. Một nhóm người một đàn chó đi loanh quanh trong sân, ồn ào ầm ĩ cũng không biết đang nói cái gì, bởi vì trong đó còn có người nói tiếng địa phương nên Dương Từ nghe không rõ ràng lắm. Dương Từ nhìn đám người đông đúc, nghĩ rằng dù thôn này có độc ác đến đâu, tính cách thích náo nhiệt của mọi người đều giống nhau.

     Bởi vì Dương Từ vô tình bị con chó ngắm trúng, đã thành công thu hút hầu hết thôn dân đi tới, điều này thực sự khiến những người khác bên kia cảm thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Nhưng chẳng mấy chốc họ phát hiện ra rằng chỉ có một trong bốn nơi là có giấu người. Chỗ có giấu người đó là Dương Quốc Hữu tìm được, ở trong một ngôi nhà bỏ hoang dưới chân núi đầu thôn, khi đến nơi thì trong thôn đã náo loạn lên rồi.

     Chính vì trong thôn rất náo nhiệt, hai tên đàn ông phụ trách canh gác thấy vậy, không khỏi chạy ra ngoài nhìn về phía thôn. Ngay khi hai người họ bị thu hút rời đi, Dương Quốc Hữu xác nhận rằng có người ở đây, rồi nhanh chóng một trái một phải đánh gục họ.

     Ngay cả khi anh ta đánh họ bất tỉnh, để ngăn họ tỉnh lại, Dương Quốc Hữu đã trói họ lại, cởi tất và nhét vào miệng họ. Như vậy ngay cả khi họ tỉnh dậy giữa chừng, họ cũng không thể la lối om sòm trì hoãn anh ta cứu người được.

     Chỉ có bốn người trong ngôi nhà hoang, ba phụ nữ và một cậu bé. Dương Quốc Hữu vừa bước vào đã đưa ra chứng minh thư rồi ra hiệu cho họ không được la hét, sau khi cả bốn người gật đầu, anh ta mới nhanh chóng giải cứu họ. Phải nói rằng Dương Quốc Hữu cứu người rất chuyên nghiệp và nhanh chóng. Từ khi anh ta xác định được người bị bắt cóc, đến khi đánh bất tỉnh hai người kia, rồi đến khi cứu được bốn người, toàn bộ quá trình không đến mười phút.

     Khi hai dân quân đến tập hợp, Dương Quốc Hữu đang mang theo bốn người đi vào núi. Lúc này nhìn thấy hai người dân quân tiến đến, Dương Quốc Hữu trong lòng nhất thời cảm thấy bất an. Nếu hai dân binh đã tập hợp an toàn rồi, điều đó có nghĩa là động tĩnh lớn vừa rồi chắc chắn là do Dương Từ cố ý tạo ra, nếu không nhiệm vụ của ba người họ sẽ không nhẹ nhàng như vậy.

     Dương Quốc Hữu lo lắng Dương Từ bên kia sẽ xảy ra chuyện gì, nên đã nhờ một dân quân đưa những người được giải cứu đi trước, anh ta quay lại cùng với dân quân còn lại để xem xét. Dù sao thì theo những gì Ngưu Hồng Huệ nói, số người bị bắt cóc chắc nhiều hơn thế, ở đây còn có một tên có thể là đặc vụ, cho nên bên phía Dương Từ lúc này hẳn rất nguy hiểm.

     Không đợi đến khi Dương Quốc Hữu đưa mọi người trở lại, đã có người vội vã chạy về hướng ngôi nhà hoang, một trong số họ là một ông già với bộ râu, vừa chạy vừa chửi rủa: “Cái gì ma quỷ chứ? Tao thấy là có người đang giả thần giả quỷ thôi, bọn mày nhanh chóng đi xung quanh tìm kiếm thử xem, chắc chắn là có đứa vào thôn của chúng ta rồi.”

     Hai năm trước, một cảnh sát nhỏ lẻn vào thôn của họ. Viên cảnh sát nhỏ đó rất xảo quyệt, thiếu chút nữa đã phá hỏng chuyện lớn của họ. May là hai con chó của lão đại rất lợi hại, bắt thành công tên cảnh sát nhỏ kia, nếu không thôn nhỏ của họ làm sao có thể thoải mái như vậy?

     Vừa nói đến đây, ông già vừa dẫn hai người tiến vào nhà, sau đó bị cảnh tượng bên trong dọa sợ: “Không ổn rồi, không ổn rồi, thực sự là có trộm vào rồi, nhanh … nhanh đi thông báo cho lão đại, nhanh lên!”

     Dương Quốc Hữu thấy vậy nheo mắt lại, nhìn có vẻ như Dương Từ chưa có bị bắt, nếu không họ đã không có thái độ này. Anh ta ra hiệu cho dân quân ở bên ngoài tạo chút động tĩnh, anh ta định lẻn vào thôn gặp vị lão đại kia chút, cái gọi là bắt tặc trước bắt vua, chỉ cần bắt được đối phương là dễ xử lý rồi.

     Bởi vì thay đổi kế hoạch đột ngột, dân quân vừa bắn pháo hiệu lên trời đêm vừa đốt lửa xung quanh gây tiếng động lớn. Ngay khi nhìn thấy đạn tín hiệu có đuôi kéo dài trên bầu trời, nữ quân nhân đang cùng Ngưu Hồng Huệ bọn họ đi về thôn bất ngờ giơ tay và hạ gục người đàn ông đứng gần cô nhất.

     “CMN, dám động thủ với bọn ta, không muốn sống nữa sao?”

     Có ba người đi ra hỗ trợ chuyển “hàng”, lúc này một người bị cô ấy đánh bất tỉnh, hai người còn lại thấy vậy liền xông tới. Sau đó liền thấy nữ chiến sĩ vừa cởi dây trói trên tay, vừa giơ chân đá vào bắp chân một người đàn ông khiến người đàn ông đau đến mức ôm chân lăn lộn dưới đất.

     Trên mũi giày của nữ quân nhân có gắn đồ, đó là ám khí mà trước đó Dương Từ muốn chuẩn bị cho Dương Mộng Liên, sau đó bị Dương Quốc Hữu phát hiện anh ta đã lấy đi bán thành phẩm, không ngờ tới để sử dụng nó trên nữ quân nhân.

     Nữ dân quân của đại đội dân quân vốn đã tương đối dũng cảm, phối thêm ám khí như vậy lại như hổ mọc thêm cánh. Đặc biệt là khi đối mặt với những tên tội phạm vô cùng hung ác như vậy, chỉ cần bọn tội phạm không bị đánh chết, Dương Quốc Hữu vô cùng khuyến khích các thành viên dân quân sử dụng những ám khí nhỏ này.

     Bởi vì người cuối cùng biết dưới chân nữ chiến sĩ giấu một món ám khí nhỏ kỳ lạ, cho nên đối phương nhặt cây sào tre trên xe lên, định dựa vào độ dài của vũ khí để đối phó với nữ chiến sĩ. Đáng tiếc, nữ chiến sĩ cũng không phải kẻ ngốc, vừa thấy hắn cầm vũ khí lập tức kéo dài khoảng cách ra, ngược lại là đứng ở xa xa bình tĩnh cởi trói, rất nhàn nhã chờ đợi đối phương đi tới.

     Thấy họ bất ngờ đánh nhau, Ngưu Hồng Huệ biết rằng kế hoạch ban đầu có thể đã thay đổi. Cô ta rất lo lắng cho những đứa trẻ vẫn còn ở trong thôn, vì vậy cô ta liếc nhìn nữ chiến sĩ đang chiếm thế thượng phong, không nói lời nào với đối phương mà nhanh chóng chạy về phía thôn.

     Thấy vậy, người đàn ông còn lại chửi bới và muốn đuổi theo Ngưu Hồng Huệ, hắn ta muốn nói với thôn dân rằng Ngưu Hồng Huệ đã kẻ phản bội. Nhưng còn chưa chạy xa, hắn đã phát hiện nữ chiến sĩ kia cũng đang đuổi theo mình. “Ta còn ở đây đây, ngươi muốn chạy đi đâu đấy?”

     Nữ chiến sĩ vừa nói vừa cởi dây trói trong tay, nhanh như gió mà lao về phía đối phương. Người đàn ông kia dùng gậy đánh trượt hai phát, thấy nữ chiến sĩ đang tiến đến trước mặt mình, khoảng cách giữa hai người quá gần, không thể dùng sào tre, đành phải ném sào tre đi đánh đấm với nữ chiến binh.

     Thấy vậy, nữ quân nhân giật giật khóe miệng, lúc giơ chân đá đối phương một cước, tiện tay lấy ra con dao giấu ở thắt lưng. Người đàn ông thấy vậy lập tức hét lên: “Không được, mày ăn gian, đã nói là dùng nắm đấm, sao mày có thể dùng vũ khí?”

     Nữ quân nhân nghe vậy cười lạnh một tiếng, cũng không biết là ai vừa mới dùng sào tre? Cô mạnh mẽ chém xuống với lưỡi dao sắc bén của mình, hoàn toàn không quan tâm đến lời mắng chửi của người đàn ông đó, cô chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi tên ngốc này để có thể đi chi viện cho lão đại bọn họ.

     …

     Ngay khi Ngưu Hồng Huệ chạy vào thôn, cô ta thấy trong thôn đang hỗn loạn. Người dân quân phụ trách gây động tĩnh lớn kia, vốn đốt lửa là để thu hút sự chú ý của mọi người, cho hai người Dương Từ và Dương Quốc Hữu dễ hành động, kết quả không ngờ tới là hôm nay vận may của anh ấy lại tốt như vậy, chỉ một chốc đã đốt cháy nơi giấu thuốc phiện đó.

     Lão đại của thôn này cũng là một người lập dị, nơi giấu xx của đối phương vậy mà không có canh gác, liền giấu dưới một túp lều tranh bỏ hoang ở cuối thôn, ông ta cho rằng nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, nhiều năm như vậy mà thôn dân cũng không có ai phát hiện ra. Kết quả không ngờ đến là trùng hợp như vậy, dân quân kia thấy trong phòng không có người ở nên trực tiếp phóng hỏa đốt cháy căn nhà cỏ đổ nát.

     Để cứu hàng hóa trong nhà rơm, lão đại kia không thể không trong lúc cấp bách mang người đến dập lửa. Ngoài việc đến ngôi nhà rơm đó để chữa cháy, họ còn phải đi chữa cháy ở những nơi khác, bởi nếu chẳng may ngọn lửa bùng cháy lên thì số tiền mà họ làm ăn phi pháp sẽ mất trắng.

     Cho nên ngay cả khi lão đại yêu cầu họ bắt người, khi liên quan đến lợi ích cá nhân, phản ứng đầu tiên của họ vẫn là nghĩ đến bản thân mình. Hơn nữa, bọn họ ngay từ đầu cũng không phải quân chính quy, mà là một đám nông dân không có tiền đồ gì lớn, nếu không ngay từ đầu đã không dễ dàng bị khống chế như vậy.

     Lại thêm ngày trước còn sống quá nhàn hạ, một đám người ngày ngày ăn uống, chơi bời phụ nữ, vốn một thân sức lực của nông dân cũng không còn nữa, mỗi người đều trở thành phế vật bị rượu sắc đào rỗng, hôm nay đột nhiên gặp phải trận chiến này còn không phải là loạn rồi sao.

     Trong tiểu thuyết họ có thể cùng nhau đối phó với Dương Quốc Hữu vì Dương Quốc Hữu chỉ có một mình, lại thêm bọn họ đã dùng cách giết hại một đứa bé để uy hiếp anh ta, nếu không với một đám phế vật vô tích sự này vốn là không có cách nào để đối phó với một người dân quân như Dương Quốc Hữu.

     Bởi vì bọn chúng không trực tiếp nhìn thấy Dương Từ, cũng không biết Dương Từ người thật đang ở cửa tiểu viện, bọn họ còn tưởng rằng vừa rồi cái người dọa người đã chạy trốn, cho nên đại đa số đều đi chữa cháy và bắt người rồi. Lúc này trong tiểu viện đã không còn lại bao nhiêu người, trừ hai con chó săn lớn tương đối phiền phức ra, còn có hai nam nhân lúc trước và một cô gái nhỏ.

     Dương Từ đợi đến khi ba người tiến vào phòng, liền dùng lực ném hai túi thịt bò ra ngoài, hai con chó săn thấy vậy lập tức đuổi theo. Cùng lúc đó, Dương Từ bước ra khỏi không gian, anh chỉ có một chút thời gian khẩn cấp để xác định xem trong nhà có người mà anh đang tìm kiếm hay không.

     Mà ngay khi Dương Từ đang nhanh chóng đến gần ngôi nhà, người phụ nữ đã theo vào nhà trước đó đột nhiên đi ra, đúng lúc đụng mặt với Dương Từ đang tiến lại gần. Ngay khi Dương Từ cho rằng đối phương sẽ hét lên, người phụ nữ kia làm như không nhìn thấy anh vừa đi về phía sân vừa nhỏ giọng nói: “Hai con chó kia lại đi đâu nữa rồi, còn trông chờ gì mà để bọn nó trông “hàng” ở hậu viện (sân sau) chứ.”

     Trái tim của Dương Từ gần như nổ tung, mồ hôi lạnh lăn dài trên trán, nhưng não anh đang chạy rất nhanh, canh giữ hàng hóa ở sân sau, sân sau, sân sau, hàng hóa… sân sau…

     Anh chạy như bay về phía sân sau, người phụ nữ thấy vậy sợ hãi nhìn vào trong nhà, sau đó liền giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, hét lớn với người trong nhà: “Anh Trương, anh Lưu, Tam gia, Đại Hắc bọn nó chạy ra ngoài, có muốn ta đi qua tìm thử không?”

     Dương Từ lau mồ hôi lạnh trên trán, anh biết trong lời nói của nữ nhân này đang nhắc nhở anh, trong nhà không chỉ có hai người đàn ông lúc trước, còn có một người tên là Tam gia. Cái người Tam gia này tuyệt đối không đơn giản, nếu không đối phương sẽ không mạo hiểm nhắc nhở anh.

     Dù sao thì cả thôn đã ồn ào thành ra như vậy, đối phương từ đầu đến giờ đều chưa từng xuất hiện, xem ra “hàng” đều ở trong sân này, bọn họ chỉ để lại ba người và một nữ nhân, chứng tỏ Tam gia kia rất lợi hại.

     Trong khi Dương Từ vừa phân tích tình hình trong đầu, vừa lo lắng tìm kiếm cái gọi là “hàng” ở sân sau. Chỉ là không đợi đến khi anh tìm thấy “hàng” mà người phụ nữ nói đến, Tam gia người mà anh cho là rất lợi hại, không biết từ khi nào đã xuất hiện cách đó không xa, vừa hút một điếu thuốc vừa nhìn anh một cách thờ ơ.

     “Mày đang tìm cái gì đấy?”

     Dương Từ nghe được lời này, tim đập thình thịch, giống như là nhảy lên tới cổ họng vậy. Theo lời nói của Tam gia kia, người phụ nữ nhắc nhở anh đã bị một người đàn ông kéo lê, giống như một con chó chết.

     Khi Dương Từ nhìn thấy vết máu trên đầu người phụ nữ, đôi mắt anh không khỏi đỏ hoe. Nhưng anh biết hiện tại không phải lúc bốc đồng, chỉ có thể cố gắng nở nụ cười “Mấy vị đại ca, có chuyện gì thì từ từ mà nói chứ, sao lại làm khó dễ một nữ nhân vậy.”

     Tam gia nghe anh nói vậy liền mỉm cười, rồi vẫy tay với người đàn ông, người đàn ông đó đã ném người phụ nữ sang một bên. Người phụ nữ không có ngất xỉu, nhưng cô ấy sợ đến mức không thể phát ra âm thanh nào, khi cô ấy bị ném xuống đất vội vàng rụt sang một bên.

     Thấy vậy, Dương Từ không những không thả lỏng mà toàn thân càng thêm căng thẳng. Đối phương dám ném ra một con bài tốt qua một bên, điều đó có nghĩa là trong lòng họ rất tự tin, tin tưởng rằng anh sẽ không thể sống sót ra khỏi sân này.

     “Trước kia có một tên cảnh sát nhỏ hình như cũng trạc tuổi mày, đối phương một mình xông vào nơi này. Khi đó… bọn ta còn chưa có động thủ nữa, mày đoán xem cuối cùng là nó chết như thế nào?”

     Dương Từ muốn nói rằng anh không muốn đoán, nhưng để trì hoãn thời gian đợi cứu viện đến, anh vẫn rất tốt tính trả lời: “Bị con chó của Tam gia cắn chết sao?”

     Người đàn ông đứng bên cạnh Tam gia mỉm cười, thay đổi dáng vẻ sợ ma trước đây, hắn ta là người rất sợ ma, nhưng hắn ta không sợ người chút nào, lúc này hắn ta chỉ vào Dương Từ và cười nói: “Ồ, mày rất thông minh đấy.”

     Dương Từ: “Hai con chó lớn hỗn huyết với sói đi, vừa rồi ta suýt bị chúng cắn, thật sự mà nói, nó khá dọa người đó.”

     Người đàn ông cười hahaha “Không đáng sợ, không đáng sợ, lát nữa để cho chúng nó gọn gàng chút, đến lúc đó cho mày thoải mái một chút.” Người đàn ông nói xong huýt sáo một cái, hai con chó săn lớn lập tức lần lượt chạy vào.

     Tam gia vẫn luôn không nói nhiều, đưa tay sờ đầu một con chó, đột nhiên nói: “Tao biết mày, anh hai của mày là Dương Quốc Hữu.”

     Nghe vậy, đồng tử của Dương Từ khẽ run, chỉ là đang định hỏi hắn làm sao ngươi biết, lại nghe đối phương nói: “Mày không phải quân nhân, mày xuất hiện ở chỗ này, như vậy Dương Quốc Hữu nhất định cũng ở đây. Bây giờ chỉ cần mày chết, tao không tin Dương Quốc Hữu sẽ không đi ra đây.”

     Tam gia nói rồi vỗ nhẹ vào Đại Hắc, hai con chó sói lớn lập tức nhe răng và tiến lại gần Dương Từ như thể chúng đã nhận được mệnh lệnh, thay đổi bộ dạng ngoan ngoãn và nghe lời vừa rồi.

     Thấy vậy, Dương Từ lập tức rút cây gậy quân dụng ra, dáng vẻ sẵn sàng chiến đấu chứ không còn dáng vẻ căng thẳng như trước. Không phải bây giờ Dương Từ không sợ, mà sợ lúc này cũng vô dụng, sau khi nhận ra sự thật thì anh đột nhiên bình tĩnh lại.

     Khi hai con chó bất ngờ lao về phía Dương Từ, người phụ nữ run rẩy đang co ro trong góc lấy từ trong góc ra một con dao bếp, bất ngờ lao về phía Tam gia.

     Tam gia tựa hồ không ngờ nữ nhân này lại có thủ đoạn khác, cho nên lúc đối mặt nữ nhân, hắn ta sửng sốt một chút. Nhưng chỉ trong một chốc sửng sốt như vậy, Dương Từ không để ý đến hai con chó sói lớn đang lao tới trước mặt mình, cùng người phụ nữ lao thẳng đến chỗ Tam gia cách đó không xa.

     Tam gia chỉ có thời gian để đá người phụ nữ ra xa, trong lúc bị động liền nhận lấy một gậy của Dương Từ. Lúc này Dương Từ mới hối hận vô cùng, tại sao không lấy một con dao làm bếp, nếu không có thể khiến tên Tam gia này die rồi.

     Ngay khi Dương Từ bất chấp muốn đập thêm một gậy, nghĩ rằng mình sắp bị hai con chó sói cắn, hai tiếng súng nối tiếp nhau vang lên, hai con chó điên sủa lên rồi ngã xuống. Hai tiếng súng phát ra từ hai người, một người là Dương Quốc Hữu vừa mới đến, người còn lại là một người đàn ông xa lạ với khuôn mặt có chút quen thuộc.

[text_hash] => 7ddf0b61
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.