Array
(
[text] =>
Chương 37
Cô gái đó bị dáng vẻ của hắn dọa sợ, nghi hoặc mà quay đầu nhìn về phía sau lưng, liền nhìn thấy một học sinh đang nhìn Từ Tông Bảo và mỉm cười. Đối phương rõ ràng là biết Từ Tông Bảo, Từ Tông Bảo chắc cũng nhận ra đối phương, nếu không Từ Tông Bảo sẽ không phản ứng như vậy.
Thấy vậy, cô gái không thể không nói với Từ Tông Bảo: “Cái đó … hai người có biết nhau không?”
Từ Tông Bảo muốn nói là căn bản không quen biết gì, nhưng Dương Từ vẫn đứng đó không đi, hắn chỉ có thể giật giật khóe môi nói với cô gái, “Ừm … Ta biết hắn, đã gặp mặt hai lần …”
Khi Từ Tông Bảo nói điều này, ánh mắt của hắn nhìn Dương Từ thoáng qua một tia u ám, như thể đang cảnh cáo Dương Từ đừng có can thiệp vào việc của người khác, nếu không hắn ta sẽ không khách khí với Dương Từ.
Vốn dĩ Dương Từ không định nói gì ở đây, dù sao đây là lần đầu tiên cô gái biết đến anh, cô gái có thể sẽ không tin những gì anh nói. Anh có thể đợi sau việc này rồi đi nghe ngóng danh tính của cô gái đó, đến lúc đó tìm những người khác để lan truyền những sự tích vẻ vang của Từ Tông Bảo.
Nhưng bây giờ nhìn thấy ánh mắt đe dọa của Từ Tông Bảo, Dương Từ không thể không thay đổi quyết định. Trước không nói đến việc cô gái có tin hay không, chỉ tính tới điểm Từ Tông Bảo đến bây giờ vẫn dám đe dọa anh, Dương Từ liền không muốn để buổi hẹn hò xem mắt của đối phương diễn ra suôn sẻ.
Sự việc lúc trước của Từ Tông Bảo đã làm ầm ỉ rất lớn, Dương Từ và Dương Tụng Quốc còn giúp tuyên truyền nó nữa. Nhưng cô gái này vẫn cứ hẹn hò với đối phương, hoặc là cô gái không phải người của đại đội gần đây, hoặc là người nhà của cô gái cố tình giấu diếm cô. Nếu không với loại người danh tiếng có vấn đề như Từ Tông Bảo, các cô gái biết sự tình thường sẽ không hẹn hò với hắn ta.
Dương Từ nhìn Từ Tông Bảo và mỉm cười, sau đó nói với cô gái bên cạnh: “Cô chắc chắn không phải là người của công xã chúng tôi.”
Mặt Từ Tông Bảo trở nên tái nhợt khi nghe điều này, ngay khi hắn ta định quát tháo Dương Từ, liền nghe thấy cô gái hỏi với vẻ mặt kỳ lạ: “Đúng vậy, sao ngươi biết vậy?”
Dương Từ nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, may mắn không phải là người nhà cô cố ý giấu giếm cô, nếu không cho dù anh có nói cho cô gái biết sự thật thì cô gái có cha mẹ như vậy cũng nguy hiểm. Mặc dù hiện tại đã là xã hội mới, nhưng ở nhiều vùng nông thôn vẫn cứ còn cảnh “bán con gái”.
Dương Từ vừa mới mở miệng định nói chuyện, Từ Tông Bảo đã ngắt lời anh, Từ Tông Bảo có chút kích động nói với cô gái: “Tuệ Tuệ, đừng tin lời hắn ta nói, trước đây ta có chút mâu thuẫn nhỏ với hắn ta, cho nên hắn ta vẫn luôn phá hủy danh tiếng của ta. Hơn nữa em có thể nghe ngóng những điều đó trong công xã, hắn ta tên là Dương Từ, hắn ta là một tên côn đồ có tiếng, những gì hắn ta nói tuyệt đối không được tin.”
Cô gái nghe vậy lập tức có chút tức giận, phiền chán mà nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Dương Từ. Trước đó cô còn tưởng cậu học sinh này lớn lên rất đẹp trai, cao ráo trắng trẻo, sạch sẽ ốm, không ngờ vậy mà lại là một tên côn đồ?
Không phải cô ấy tin tưởng vào Từ Tông Bảo như vậy, cô ấy và Từ Tông Bảo cũng chỉ gặp nhau hai lần. Cô ấy đột nhiên nhìn Dương Từ với vẻ phiền chán là vì cô ấy tình cờ biết đến tên của Dương Từ một tên côn đồ, hơn nữa cô ấy đã nghe về điều đó từ cô ruột của mình.
Ngoài ra, Từ Tông Bảo đã cho cô ấy một ấn tượng rất tốt, hắn ta rất quan tâm đến cô ấy trong hai lần gặp mặt, vừa nhìn chính là cái kiểu người đàn ông đặc biệt tốt. Cho nên sau khi nghe những lời của Từ Tông Bảo, cô gái không thể không trào phúng Dương Từ: “Ta thấy ngươi lớn lên cũng cao ráo trắng trẻo đó, nhưng không ngờ rằng ngươi tuổi nhỏ như vậy mà bụng dạ lại không hề nhỏ nha.”
Dương Từ nghe vậy liền biết, thái độ trước sau của cô gái thay đổi lớn như vậy nhất định lại là do danh tiếng xấu của nguyên chủ, cho nên nghe cô gái nói xong cũng không tức giận. “Con gái tìm bạn đời là một chuyện lớn, cô không phải người của công xã chúng tôi, tốt nhất vẫn nên đi hỏi thăm chút đi, đến lúc đó cô sẽ biết rõ. Là do ta bụng dạ hẹp hòi hay là hắn ta tâm tư xấu xa?”
Sau khi Dương Từ nói xong, anh cũng mặc kệ họ, dù sao thân là người xa lạ anh cũng coi như là tận tình tận nghĩa. Nếu cô ấy nghe ngóng được việc của Từ Tông Bảo rồi, cô ấy vẫn cảm thấy rằng Từ Tông Bảo đáng để cô ấy giao phó cả đời, cô ấy vẫn yêu và nhất quyết muốn kết hôn với Từ Tông Bảo. Vậy Dương Từ cũng không có cách nào vì hạnh phúc của cô ấy mà khi còn trẻ như vậy lại phạm pháp đi giết Từ Tông Bảo đúng không?
Dù sao thì rất nhiều việc trong tiểu thuyết, căn bản không có xảy ra trong một đời này của họ. Cho dù Dương Quốc Hữu có bản lĩnh đến đâu có lợi hại đến đâu, Dương Từ cũng không có cách nào sắp đặt cho người ta phạm tội được. Điều duy nhất mà Dương Từ có thể làm bây giờ là công khai những việc xấu mà Từ Tông Bảo đã làm, để thêm nhiều người biết rằng đối phương là một kẻ cặn bã.
Nhưng anh không có cách nào đảm bảo rằng tất cả các cô gái đều bình tĩnh và tỉnh táo, dù sao trên đời này loại người nào cũng có. Có rất nhiều tra nam và cũng có không ít người phụ nữ ngu muội. Có người thật sự ngu muội, có người chỉ là đang giả ngu, rõ ràng là biết đối phương không yêu mình, còn vội vàng đi làm bảo mẫu cho người ta.
Sau khi nhìn thấy Dương Từ rời đi, Từ Tông Bảo lập tức hạ giọng nói: “Tuệ Tuệ, đừng có tin hắn ta. Hắn ta chỉ là một tên côn đồ mà thôi, ỷ vào có một người anh hai lợi hại nên hắn ta suốt ngày tác oai tác quái ở công xã. Về những lời đồn của ta ở công xã cũng là do hắn ta tìm người bịa đặt, cho nên những tin đồn đó căn bản là không đáng tin chút nào.”
Cô gái nghe xong không nói gì thêm, theo lý thì cô nên tin tưởng Từ Tông Bảo mới đúng. Không biết có phải cô ấy suy nghĩ nhiều hay không, ánh mắt của cậu bé kia không phải là giả tạo, nhưng ngược lại Từ Tông Bảo không ngừng giải thích lại có chút chột dạ.
Cô gái quay đầu nhìn về phía Dương Từ bên kia, ngay lập tức cô cũng không còn tâm trạng để ăn cơm ở đây nữa. Cô cảm thấy cần phải đi tìm hiểu rõ đã, cô đã từng đi học và biết rất nhiều đạo lý lớn, hơn nữa cô cũng hiểu nó có liên quan đến việc cả đời của mình không thể nghe từ một phía được, cho nên chưa có ăn xong cô đã đứng dậy rời đi.
Từ Tông Bảo thấy vậy trong lòng rất lo lắng, vì sợ cô gái tốt mà hắn ta không dễ gì mới tìm được lại rời đi nữa nên hắn ta đuổi theo cô dọc đường và không ngừng giải thích. “Em tuyệt đối đừng có tin lời của Dương Từ nói, vì chị gái hắn không gả cho ta được, hắn ta liền trả đũa nói ta quấy rối chị của hắn. Còn dựa vào người đông thế mạnh của gia đình họ, chặn ta lại ở trong thôn họ ép ta phải đầu hàng. Họ giống như bọn cướp vậy, có chết ta cũng không đồng ý với họ. Chính vì điều này mà Dương Từ đã ghi hận ta và vẫn luôn nghĩ cách gây rắc rối cho ta…”
Không đợi Từ Tông Bảo nói xong, bởi vì cô gái đi quá vội vàng nên suýt đụng phải một cô bé, cô thấy vậy liền lập tức xin lỗi đối phương. Cô bé suýt bị cô gái đụng trúng chính là Tiết Miên Hoa, người đã ở trong bệnh viện một thời gian dài. Bề ngoài Miên Hoa tuy trông gầy và nhỏ con nhưng thực ra cũng trạc tuổi cô gái.
Miên Hoa cười với cô gái, nói: “Không sao, không sao, chính ta cũng không có chú ý.”
Miên Miên nói xong cũng không dừng lại lâu, chỉ là lúc đi ngang qua hai người họ, ánh mắt như có như không mà nhìn Từ Tông Bảo một cái. Miên Hoa đã dưỡng thương trong thời gian dài như vậy, vết thương trên mặt và trên người đã lành đi rất nhiều, nhưng vẫn có một số vết sẹo không thể lập tức liền được.
Cô ấy mang một khuôn mặt đầy vết sẹo, khoảnh khắc Từ Tông Bảo đối mắt với cô ấy, hắn ta chỉ cảm thấy ghê tởm và ngay lập tức quay đi. Cứ như thể hắn nhìn vào mặt đối phương thêm một lần nữa, nó sẽ khiến hắn ta tởm lợm buồn nôn vậy.
Vừa nãy cô gái cũng bị gương mặt của Miên Hoa dọa sợ, nhưng khi bắt gặp ánh mắt dịu dàng vô hại của Miên Hoa, cô không hề cảm thấy đáng sợ mà lại cảm thấy đau lòng. Vào lúc này khi nhìn thấy phản ứng rõ ràng như vậy của Từ Tông Bảo, cô gái không hiểu sao cảm thấy hơi khó chịu.
Bởi vì bản thân cô gái rất xinh đẹp, lại nhớ đến dáng vẻ của Từ Tông Bảo khi lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy và nhìn Miên Hoa, đột nhiên phát hiện ra rằng đối phương là một kẻ ngụy quân tử chỉ nhìn vào khuôn mặt. Một người đàn ông như vậy sẽ không thể yêu lâu dài, hiện tại hắn ta sẽ tràn đầy yêu thích với cô vì cô ấy bây giờ rạng rỡ tươi đẹp, hắn ta có thể dễ dàng bị quyến rũ bởi những cô gái trẻ khác khi cô ấy về già.
…
Môn thi buổi chiều là môn toán, đây cũng là một môn quan trọng của bài thi giữa kỳ. Môn toán chỉ cần giải bài đủ nhanh, sử dụng thành thạo các kiểu công thức thì một bài thi có thể rút ngắn được rất nhiều thời gian.
So với ngữ văn còn phải nghiền ngẫm từng chữ một, với môn toán Dương Từ nhẹ nhàng hơn nhiều, nhưng đây là lý do tại sao toán học cấp hai lại đơn giản. Nếu đợi đến khi học cấp ba hoặc đại học, so với ngữ văn và tiếng Anh, toán học sẽ rất khó.
Vì môn toán ở trường cấp hai tương đối đơn giản nên Dương Từ có nền tảng tốt về phương diện này nên rất nhanh anh đã hoàn thành xong bài kiểm tra. Sau khi Dương Từ kiểm tra kỹ lưỡng, anh đã nộp bài trước và rời khỏi trường.
Khi anh ra ngoài vẫn còn sớm, anh còn phải đợi Dương Mộng Liên thi xong nữa, anh định đến hợp tác xã cung ứng – tiêu dùng để gặp chị cả. Kết quả là, khi anh đi trên một con đường nhỏ và định từ đây đi đến hợp tác xã cung ứng – tiêu dùng, anh lại gặp Từ Tông Bảo và cô gái kia.
Lần này hai người giống như là đang cãi nhau, Từ Tông Bảo vừa không ngừng cầu xin cái gì đó, vừa hung hăng bịt miệng đối phương lại, muốn kéo cô gái vào nhà máy dệt gần đó.
Con đường nhỏ này còn xa hơn so với đường nhỏ phía sau trạm lương thực, đường sau của trạm lương thực ít ra thì cũng có người ở, nhưng có rất ít người lui tới nơi này. Bên trái con đường này là một nhà máy sợi bỏ hoang, thường xuyên có chó mèo hoang chạy lung tung. Bên phải là một con sông nhỏ đã khô cạn bị biến thành nơi đổ rác, cứ đến mùa hè là bốc lên một mùi hôi thối nồng nặc khắp vùng quanh đó.
Thấy xung quanh không có ai, Dương Từ chỉ có thể thở dài, xắn tay áo chạy nhanh về phía nhà máy sợi đó…
Sở dĩ Từ Tông Bảo và cô gái xảy ra cãi vã như vậy là bởi vì khi cô đang nghe ngóng về Từ Tông Bảo, đã gặp được một người do Dương Quốc Hữu sắp xếp. Người này đã nói với đối phương rằng cơ thể của Từ Tông Bảo có thể có một số vấn đề, cho nên lúc đầu hắn ta mới vội vàng muốn cưới Nhị Ni của Dương gia (nhũ danh của Dương Mộng Liên).
Nói Dương Quốc Hữu sắp xếp người cũng không đúng lắm, bởi vì những gì người này nói không phải là bịa đặt mà là sự thật, hơn nữa cơ thể của Từ Tông Bảo quả thật có rất nhiều vấn đề. Lúc đầu khi người này đến phòng khám của công xã để nghe ngóng, bác sĩ giữ vững nguyên tắc phải giúp bệnh nhân bảo vệ bí mật cho nên không muốn nói ra, sau đó khi nghe được việc Từ Tông Bảo chặn người lừa hôn, một y tá ở phòng khám nhất thời nhịn không được liền nói ra.
Cô gái này không phải là rất ngu ngốc, còn tìm được một người đáng tin để hỏi thăm. Nhưng cô ấy không thông minh lắm, nếu đã phát hiện ra Từ Tông Bảo thực sự có vấn đề, phản ứng đầu tiên của cô ấy lẽ ra phải tránh xa hắn ta mới đúng, cô gái này còn ngu ngốc chạy đến đối chất với Từ Tông Bảo, lúc sau mới có việc cô ấy bị kéo vào nhà máy sợi.
Đàn ông rất nhạy cảm với điểm sinh lý đó, đặc biệt là những người đàn ông có vấn đề về cơ thể. Cho nên khi Từ Tông Bảo nghe thấy cô chất vấn, phản ứng đầu tiên của hắn ta là muốn khâu miệng cô gái lại.
Chuyện mà hắn ta rất sợ bị người khác biết được vậy mà cô gái lại nói lớn như vậy. Nếu không phải hắn ta khéo léo dỗ dành người ta đi sang một bên, nói không chừng cô còn muốn cho mấy người khác biết chuyện, đúng là một đứa nhiều chuyện khiến hắn ta chán ghét.
Từ Tông Bảo thầm nghĩ trong lòng, một người phụ nữ như vậy thì nhiều chuyện quá rồi, nên dùng kim khâu miệng ả ta lại. Hắn ta cầu xin cô đừng nói nữa, đừng nói nữa, nhưng cô vẫn cứ không ngừng ép hỏi hắn ta? Tại sao lại có một người phụ nữ độc ác như vậy, cô ấy muốn hoàn toàn hủy hoại hắn ta sao?
Từ Tông Bảo vừa bịt miệng đối phương, vừa đỏ mắt kéo cô đến nhà máy sợi, hoàn toàn không để ý đến sự vùng vẫy tuyệt vọng của cô gái, một lòng nghĩ làm cách nào để cô ta im miệng.
“Em nói, em còn nói, anh cầu xin em, tại sao em còn nói… còn cái tên Dương Từ kia, cái thằng nhóc thúi kia, mấy người đều là đồ đáng ghét, đều là mấy cái miệng đáng ghét… Anh có cơ thể như vậy anh cũng đâu có muốn đâu, mấy người dựa vào cái gì mà dùng ánh mắt như vậy nhìn ta …”
“Dù là thằng đó hay là Dương Mộng Liên, đều là những con đĩ, đều là con chó cái! Có điều gì mà anh không đủ tốt không, không phải chỉ là không thể có con thôi sao? Các ngươi ghét ta như vậy, không phải chỉ là sồn sồn muốn có một đứa con sao?”
(*sồn sồn: 发骚 không dịch thẳng là n*ng l*n, biết đâu có trẻ vị thành niên đọc truyện)
“Anh cũng có thể mà, anh cũng có thể! Dù sao em cũng chỉ là muốn một đứa con, anh cũng có thể dùng cách khác, để em mang thai. Như vậy sẽ không ai biết rồi, anh vẫn có thể làm một người bình thường rồi…”
Cô gái sớm đã bị hắn ta dọa đến phát điên, mới đầu cô còn liều mạng giãy dụa, nhưng rất nhanh đã mất đi sức lực. Cô biết mình không thể cứ như vậy được, nhất định phải giữ một chút sức lực mới có thể tìm cơ hội thoát thân.
Thấy cô không còn giãy giụa kịch liệt nữa, Từ Tông Bảo tiếp tục nói lảm nhảm trong khi tìm thứ gì đó để bịt miệng cô lại, “Em yên tâm đi… chỉ cần em ngoan ngoãn đi theo anh, sau này anh sẽ đối xử tốt với em. Hôm nay muốn trách thì chỉ có thể tự trách em thôi, tại sao em lại tin tưởng tên lưu manh đó, nhất quyết tìm người hỏi thăm tin của anh? Nếu em đã không biết tốt xấu như vậy thì cũng đừng trách anh dùng thủ đoạn này để ép em gả cho anh…”
Vừa nói Từ Tông Bảo liền muốn cởi quần áo của cô gái, ngay khi cô gái tức giận đến muốn xé xác hắn ta ra, một giây sau đột nhiên xuất hiện một bóng đen, hắn ta chỉ kịp rên rỉ một tiếng rồi ngất đi.
Dương Từ vỗ vỗ thanh gỗ trong tay, hôm nay thanh gỗ lại lập công rồi. Sau này có thời gian quét lên nó một lớp sơn đỏ, coi như là khen thưởng nó đã cứu mạng nhiều lần. Dương Từ vừa nghĩ như vậy vừa nhân cơ hội quay người lại liền đặt cây gậy trong tay vào không gian, anh định cúi xuống cởi trói cho cô gái thì cô gái sợ hãi òa khóc lên.
Dương Từ người hoàn toàn không biết cách an ủi người khác, chỉ có thể đứng ngây người sau khi cởi trói cho đối phương. Mãi đến khi đối phương bình tĩnh lại, anh mới nhớ ra trong không gian của mình có rất nhiều kẹo, liền lấy ra hai viên nhét vào tay đối phương.
“Được rồi, được rồi, đừng khóc nữa, sau này khi ở cùng người khác cẩn thận một chút, hiện tại ta giúp ngươi mang hắn đến đồn cảnh sát.”
Dương Từ nói rồi nắm lấy một chân của Từ Tông Bảo kéo đi, giống như đang lôi con heo chết vậy, muốn cứ như vậy mà kéo người ra khỏi nhà máy sợi. Vì Dương đến đúng lúc nên cô gái không bị tổn hại gì ngoại trừ việc nghe những lời lảm nhảm gượng ép của Từ Tông Bảo.
Lúc này, sau khi được Dương Từ nhét hai vào tay viên kẹo, sau khi hồi phục cô mới bình tĩnh lại. Cô lập tức đứng dậy khỏi mặt đất, bước tới và đá cho Từ Tông Bảo hai cú. Mặc dù cô ấy lớn lên rất xinh đẹp nhìn cũng khá yếu đuối, nhưng hai cú đá này đã đánh rất mạnh vào chỗ yếu của đối phương, cứ thế mà đánh tỉnh luôn kẻ đang ngất xỉu.
Dương Từ lo lắng rằng Từ Tông Bảo tỉnh dậy và lại làm ầm lên, vì vậy anh không nói gì mà đã xuống tay đập một phát, lại đánh ngất xỉu người vừa mới tỉnh dậy. Dương Từ đã học được từ ông Tạ và Dương Quốc Hữu, nhất thủ đao* của anh rất có chừng mực, vừa đủ để khiến người ta choáng váng ngất xỉu.
(*nhất thủ đao: 一手刀 chiêu đánh mà bàn tay tạo thành một hình phẳng chém xuống, tiếng Việt là sao ấy tui hông biết nữa)
Vì nghĩ đến đối phương vẫn còn nhớ mong chị hai của mình, dọc đường đi Dương Từ đã cố tình tìm những nơi có đường khó đi để đi, cả quá trình đều kéo mặt đối phương như một cây lau nhà, giúp dọn dẹp một chút con đường trong công xã.
Sau khi người được đưa đến Cục Công an, Cục Công an đã thông báo cho gia đình cô gái nạn nhân, cô và anh họ của cô gái là những người đầu tiên đến. Hai người họ lúc đầu không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng khi nhìn thấy tên lưu manh Dương Từ cũng ở đây, họ đã nghĩ rằng chính Dương Từ đã bắt nạt đứa trẻ nhà mình.
May mắn thay, cô gái ở bên cạnh đã phản ứng đủ nhanh để ngăn hai người họ hàng lại trước khi họ kịp mắng chửi, đến khi họ hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra, hai người đều nhìn Dương Từ với vẻ khó tin, rất rõ ràng nếu như không phải là đồng chí cảnh sát làm chứng bọn họ cũng không dám tin.
Dương Từ vốn dĩ ra sớm là để đợi Dương Mộng Liên, nhưng vì một màn sự cố bất ngờ này, cuối cùng biến thành Dương Mộng Liên đến đây để đợi anh. Hai chị em bị trì hoãn đến xx giờ*, sau đó mới được Dương Gia Hữu nghe tin đến đón về.
(*xx giờ: tác giả ghi □□)
Vì ngày hôm sau hai chị em phải làm bài kiểm tra nên Dương gia cũng không hỏi nhiều về chuyện này, sau khi xác định không phải là Dương Từ tự mình gây chuyện mới thả hai chị em về nghỉ ngơi.
Trước khi đi ngủ, Dương Từ vẫn đang suy nghĩ, lần này Từ Tông Bảo đã hoàn toàn toi đời rồi. Trước kia bọn họ dễ dàng buông tha cho đối phương như vậy, là bởi vì đối phương căn bản không có phạm pháp, hiện tại đối phương đã phạm tội lưu manh, cho nên lần này cho dù là không chết cũng đừng nghĩ được thả ra ngoài.
Sau khi thi xong các môn còn lại, Dương Từ bọn họ được nghỉ hai ngày rưỡi. So ra thì trường cấp hai thoải mái hơn, Dương Mộng Liên một học sinh cấp ba không thoải mái như vậy. Bởi vì sau khi Dương Từ bọn họ thi xong, Dương Mộng Liên vẫn còn hai môn chưa thi.
Khi Dương Mộng Liên tham gia hai môn thi cuối cùng, Dương Từ phải đến đại đội dân quân để huấn luyện với anh hai, không có cách nào đưa đón Dương Mộng Liên đến trường học về nhà, vì vậy anh đã nhờ Hứa Văn Lịch sau khi thi xong thì đi về cùng cô. Dù sao bọn họ không chỉ cùng lớp mà còn cùng thôn nữa, sau này cùng nhau đi về sẽ thuận tiện hơn, đồng thời hai người cũng có thể chăm sóc lẫn nhau.
Vào ngày thi cuối cùng của Dương Mộng Liên, Dương Từ đã dậy rất sớm để chạy bộ. Khi anh quay về anh đã nhìn thấy Từ Đình Phương đang ồn ào khóc nháo ở cổng thôn, anh mới biết rằng vụ án của Từ Tông Bảo đã được kết án rồi. Cuối cùng hắn ta không có bị xử bắn, cũng không bị kết án tù chung thân mà bị kết án mười năm cải tạo lao động, mười năm cũng đủ để hắn ta chịu đựng trong đó.
Từ Đinh Phương đã nhìn thấy Dương Từ từ xa, bà ta cảm thấy cháu trai của mình rơi vào bước đường này đều là do Dương Từ nhiều chuyện lo chuyện bao đồng. Nếu lúc đầu Dương Từ không quậy phá thì cháu trai cô đã định với Dương Mộng Liên từ lâu rồi. Lúc sau nếu không phải Dương Từ làm hỏng việc tốt của cháu bà thì bây giờ cháu của bà đã có thể lấy được cô gái đó rồi.
Bây giờ gia đình bên mẹ ruột của bà ghét bà ta đến chết, tất cả họ đều nghĩ rằng bà ta đã làm hại Từ Tông Bảo, là bà ta loạn điểm uyên ương* gây hại cho cháu mình. Chị dâu càng ghét bà ta hơn, hôm qua về nhà mẹ suýt chút nữa đã cầm dao giết chết bà ta, sau này bà ta sẽ không thể đàng hoàng về nhà mẹ rồi.
Tất cả những điều này là do thằng nhóc Dương Từ đó gây ra. Khi nghĩ đến điều này, bà ta liền ghét cay ghét độc, đột nhiên nhặt một viên gạch trên mặt đất lên và lao về phía Dương Từ.
Một đám người vốn đang xem trò vui, có người bị dọa sợ hãi bỏ chạy, có người thì la hét lên, có người liều lĩnh xông lên ngăn cản… Lập tức, cả thôn xôn xao cả lên.
Dương Từ nhìn thấy cảnh này cũng không sợ, đối phương có chân thì đuổi theo anh, anh cũng có chân cũng có thể chạy, mới không có ngu mà đứng im để cho bà ta đánh. Hơn nữa anh cũng không cảm thấy là mình sai, anh chỉ là để cho tên cặn bã đi nơi đến nơi cần đi mà thôi, cho nên anh vốn không sợ Từ Đinh Phương người mà đầu óc có vấn đề này.
Không đợi Từ Đinh Phương hét lên và đụng được đến một mảnh quần áo của Dương Từ, Từ Đinh Phương đã bị thôn dân chặn lại. Khi bị ai đó đẩy ngã ấn xuống đất, bà ta vẫn nhìn chằm chằm vào Dương Từ với khuôn mặt méo mó và hét lên: “Thằng nhóc thối, thằng nhóc thối, đồ khốn nạn, tao phải giết chết mày, mày hại chết cháu tao, mày hại chết người rồi…”
Nhìn dáng vẻ mái tóc rối bời điên cuồng của bà ta, Dương Từ giống như người ngoài cuộc vậy lạnh lùng nhìn bà ta, lúc này người trong tiểu thuyết nói Dương gia xui xẻo và bà ta dường như chồng lên nhau, giống như là trong phút chốc đã xảy ra rối loạn với hiện thực vậy.
Bánh răng của số phận đang quay ka ka, mọi thứ đang phát triển theo hướng ngược lại. Nói một câu khá không khó nghe, thực ra… gia đình của Từ Tông Bảo còn phải nên cảm ơn Dương Từ mới đúng. Bởi vì nếu như dựa theo tình tiết trong tiểu thuyết mà phát triển, thì không chỉ toàn bộ Dương gia nhà tan cửa nát, mà Từ gia của hắn cũng sẽ bị chôn vùi theo.
Sau khi xem trò hề ở cổng thôn, Dương Từ chạy bộ đến đại đội dân quân. Trên đường đi, anh gặp một người, đó là một phụ nữ thời trang với chiếc máy ảnh sau lưng, cô ấy trông như chưa đầy hai mươi vậy, lại mặc một chiếc váy màu vàng nhạt không hợp với thời đại này.
Ở thời đại nơi nơi bụi mù mịt này, trang phục kiểu phương Tây của đối phương rất đột phá, đặc biệt là chiếc máy ảnh treo đằng trước mặt cô. Nếu Dương Từ nhớ không lầm, vào những năm 1970 đã có máy ảnh rồi nhưng chỉ có vô cùng vô cùng ít, chỉ đến những năm 1980, máy ảnh mới dần dần đi vào đời sống công chúng.
Vào thời điểm này, những người có thể mang máy ảnh trên người hoặc là phóng viên của tòa soạn, hoặc là trong nhà họ có mối quan hệ. Về việc tại sao không nói có tiền, bởi vì bây giờ không phổ biến nói người có tiền, cho dù họ có thực sự giàu thì họ cũng không dám khoe khoang, ngược lại họ càng chú trọng đến sự cần cù và chăm chỉ tiết kiệm.
Dương Từ còn chưa kịp nghĩ tiếp, khi đối phương đi ngang qua anh, đột nhiên nghiêng đầu ngăn lại, “Cái kia… tiểu đồng chí, xin hỏi đại đội trưởng Dương Quốc Hữu có phải là người của đại đội này không?”
Anh nghe những lời đó thì cau mày, anh đã nói mà công xã nhỏ của bọn họ không thể có một người phụ nữ thời trang như vậy, anh nghĩ ra người này là ai rồi.
[text_hash] => 65e94e89
)