Array
(
[text] =>
Từ chương này trở đi mn đọc truyện thấy câu văn lủng củng, khó hiểu thì mn cmt nhé. Vì mình mới dịch và beta 2 lần thôi vẫn chưa xem lại kỹ, có thể sẽ bị sai xót vài chỗ mong được mn góp ý🥹🥹🥹
Chương 36
Dương Từ nghe vậy cũng không có lập tức trả lời ngay, thực tế không chỉ có anh cả có thành kiến với anh, mà anh cũng có thành kiến rất lớn với anh cả. Bởi vì trong tiểu thuyết anh cả cũng không tin tưởng Dương Từ, vào thời điểm đối phương còn có thể cứu người, lại lựa chọn vì chính nghĩa không quản người thân. Kết quả là nguyên chủ đã bị đưa đi cải tạo lao động khi còn trẻ, nó cũng dẫn đến bi kịch cuối cùng của Tạ Nghiễn Thanh.
Tuy bi kịch ở trong tiểu thuyết đã được giải quyết, phần lớn là do nguyên chủ tự chuốc vạ vào mình. Lại thêm đúng lúc Dương Từ xuyên không đến nên tình tiết trong tiểu thuyết đã bị thay đổi, bi kịch trong tiểu thuyết cũng không xảy ra. Anh vẫn còn ở trong Dương gia, Tạ Nghiễn Thanh đã không phải chịu những vết thương đáng sợ đó.
Mặc dù đời này không có phát sinh, nhưng không có nghĩa là vết thương chưa từng xảy ra. Nói Dương Từ giận cá chém thớt lên Dương Lăng Húc cũng được, với tư cách là người duy nhất biết rõ sự việc, quả thật Dương Từ thực sự không thể tương thân tương ái với Dương Lăng Húc được.
Dương Từ không ở nhà lâu liền lấy lý do muốn ra ngoài đi dạo lẻn đến chuồng bò. Lúc Dương Từ đi qua đã là chín giờ, ông Tạ và Tạ Nghiễn Thanh cũng ăn tối xong, hai ông cháu đang trò chuyện ở khoảng đất trống bên ngoài chuồng bò.
Nhìn thấy Dương Từ đến vào lúc này, họ cũng không cảm thấy quá bất ngờ. Ông Tạ vẫn còn rất vui vẻ và gọi Dương Từ đến ngồi trước mặt ông.
Dương Từ khi đến không mang theo bất cứ thứ gì, nhưng khi đi được nửa đường, anh nhớ ra hôm nay là Tết Trung thu nên lấy một hộp bánh ngọt từ trong không gian ra. Ông Tạ có tính cách cởi mở, vậy mà đã coi Dương Từ như cháu trai trong nhà nên ông nhận lòng hiếu thảo của Dương Từ mà không có bất kỳ gánh nặng tâm lý nào.
Thấy ông lão đã nhận đồ, Dương Từ nói nguyên nhân tại sao bây giờ anh lại đến đây, “Ông Tạ, thầy Tạ, bên chuồng bò bên này thế nào rồi có ổn không? Có người kỳ quái nào xuất hiện không?”
Trong thời gian này Tạ Nghiễn Thanh không cần phải cắt cỏ khô, lại có thức ăn của Dương Từ nuôi cậu, mặc dù trông cậu vẫn rất gầy, nhưng tinh thần của cậu tốt hơn nhiều so với trước đây.
Đột nhiên nghe thấy Dương Từ nói như vậy, Tạ Nghiễn Thanh khẽ cau mày nói: “Ta không để ý đến, làm sao vậy? Trong thôn đã xảy ra chuyện gì sao?”
Dương Từ không giấu giếm hai người họ, dù sao nếu thực sự có người lạ đến chuồng bò, nói trước để bọn họ có thể cẩn thận phòng bị một chút. Vì vậy anh liềm đem cái người mà Mao Nha đã nhìn thấy nói với hai người họ, nhưng vì Mao Nha không dám đến quá gần người đó cho nên cũng không nhìn rõ người kia trông như thế nào. Nhưng điều chắc chắn là đối phương không phải là người của thôn họ. Bởi vì hầu hết mọi người trong thôn của họ đều rất bài xích chuồng bò này.
Lúc đầu Dương Từ nghĩ đó là Trần Túc Thần, nhưng sau đó anh lại nghĩ rằng không thể nào là hắn ta được. Bởi vì Trần Túc Thần không dám đến chuồng bò bên này, hắn ta rất sợ việc mình quen biết với Tạ Nghiễn Thanh bị người của đại đội hoặc người của Tri Thanh Điểm biết được. Trước đây mỗi lần Tạ Nghiễn Thanh gặp hắn ta đều là lúc Tạ Nghiễn Thanh đi ra ngoài cắt cỏ. Hơn nữa hiện tại Trần Túc Thần đang bị người khác theo dõi, Trần Túc Thần sẽ không mạo hiểm một mình chạy đến đây.
Tạ Nghiễn Thanh cũng cảm thấy rằng đó không thể là Trần Túc Thần, mặc dù hành vi của Trần Túc Thần có chút điên rồ, nhưng trên thực tế hắn ta sợ hơn bất cứ ai khác, sợ việc hắn ta là đồng tính bị mọi người phát hiện ra. Nếu không lúc trước khi chuyện của cậu bị bại lộ, hắn cũng sẽ không sợ hãi sau khi bỏ học liền đổi tên.
Cho nên Trần Túc Thần đã đến nông thôn lâu như vậy, nhưng cơ hội để thực sự gặp được Tạ Nghiễn Thanh có thể đếm trên đầu ngón tay. Mỗi lần đối phó với Tạ Nghiễn Thanh, hắn ta cũng đều là mượn tay người khác, nhưng bản thân hắn ta chưa bao giờ bày tỏ cái nhìn của mình đối với Tạ Nghiễn Thanh trước mặt mọi người, như thể bản thân hắn ta hoàn toàn không biết Tạ Nghiễn Thanh vậy.
Dương Từ mang theo những gì cần nói đều nói rồi, thấy Tạ Nghiễn Thanh bọn họ đều chưa nhìn thấy người đó, anh cũng không ở chuồng bò lâu, dự định ngày mai sẽ quay lại để xem tình hình. Đối phương là địch hay là bạn còn không rõ, lại thêm bọn họ ở ngoài sáng đối phương trốn trong bóng tối, bọn họ vẫn là phải cẩn thận một chút mới được.
Ngày hôm sau Dương Từ trời vừa sáng anh đã dậy rồi, anh ngồi xổm ở kế bên chuồng bò hồi lâu nhưng không thấy kẻ khả nghi đâu. Sau đó không đợi anh tiếp tục ngồi xổm, anh phải rời đi vì phải đến đại đội dân quân để huấn luyện.
Mà không lâu sau khi Dương Tử rời khỏi chuồng bò, người mà Mao Nha nhìn thấy trước đó lại đến. Bởi vì tối hôm qua Dương Từ đã nhắc nhở Tạ Nghiễn Thanh, Tạ Nghiễn Thanh cũng đã chú ý.
Vì vậy, khi đối phương lần nữa xuất hiện, Tạ Nghiễn Thanh ngay lập tức chú ý đến. Chỉ là khiến Tạ Nghiễn Thanh không ngờ tới là người đến là một người quen cũ, từng là cảnh vệ ở bên cạnh ông nội cậu.
Khi Tạ gia gặp phải tai họa, cả trong lẫn ngoài của Tạ gia đều chìm trong hỗn loạn. Có nhiều người đã lợi dụng lúc Tạ gia gặp nạn, sau khi cắt đứt quan hệ với Tạ gia, họ đã lấy trộm hoặc cướp rất nhiều đồ của Tạ gia. Những người này giống như một bầy đỉa vậy, trước khi Tạ gia gặp nạn, từng người một bám lấy người Tạ gia, sau khi Tạ gia gặp nạn trước khi họ rời đi còn không quên hút một ngụm máu.
Ông Tạ lúc đó vô cùng chán nản, nhưng để chừa một con đường cho cháu trai Tạ Nghiễn Thanh, ông đã để hai người cảnh vệ che giấu rất nhiều thứ tốt. Chính là đợi cho đến khi tình hình trở nên tốt hơn, đợi đến khi có thể sử dụng những thứ này để làm cho cuộc sống của Tạ Nghiễn Thanh tốt hơn. Ông Tạ đã nhận được tin từ trước và biết rằng tình hình bên ngoài đang ngày càng tốt hơn, nhưng ông không ngờ rằng nó tốt đến mức có thể để đối phương đến đây.
Khi Dương Từ biết chuyện thì đã gần trưa. Hôm nay khi Mao Nha đi giao cỏ khô, cô bé nhìn thấy người lạ tiến vào chuồng bò, cô bé lo lắng trong chuồng bò sẽ xảy ra chuyện nên đã tự mình chạy đến đại đội dân quân nói với Dương Từ. Dương Từ đặc biệt chạy xe đạp trở về một chuyến, sau khi xác định rằng người đến là người của ông Tạ, anh mới yên tâm và quay lại tiếp tục huấn luyện.
Trong mấy ngày sau, đồng chí cảnh vệ đó thỉnh thoảng sẽ đến đây một chuyến. Lúc đầu ông ta đến để đưa tiền cho ông lão, nhưng sau đó thấy cuộc sống của ông và cháu trai quá khó khăn, ông ta không kìm lòng được mà lén lút mua rất nhiều đồ.
Lúc đầu ông Tạ không dám để họ đến đây vì ông lo lắng rằng sau khi nhìn thấy tình hình bên này, họ sẽ không thể nhịn được mà làm điều gì đó không cho phép, sau đó lại liên lụy bọn họ phải chịu khổ cùng với ông. Cho nên mỗi lần nghe thấy rằng họ muốn đến, thái độ của ông Tạ vẫn luôn rất cứng rắn.
Nhưng tình hình bây giờ đã khác, nghe nói có một ông lão đã được sửa lại án oan rồi, đoán chừng ông Tạ sẽ sớm có thể quay lại. Cho nên người này mới có gan chạy qua mà không báo cho ông lão biết trước.
Ông Tạ có ân cứu mạng nên cho dù chuyện năm đó của ông Tạ nghiêm trọng đến đâu, đồng chí cảnh vệ này cũng không bao giờ từ bỏ, không như những người khác vì để bảo vệ chính mình, không chỉ cắt đứt quan hệ mà còn giẫm ngược lại. Ngoài ra ông ấy đã nhìn Tạ Nghiễn Thanh lớn lên, vì vậy tình cảm của ông ấy đối với hai ông cháu rất khác thường, sẽ không quá khi nói rằng họ là họ hàng thân thiết.
Hôm ấy đứng ngoài chuồng bò, nhìn thấy hai ông cháu gầy gò, mắt đồng chí cảnh vệ đỏ hoe lên. Ông ấy tuổi cũng không còn nhỏ, nhưng ông chưa bao giờ nghĩ rằng còn có lúc mình sẽ khóc.
Mền của hai ông cháu Tạ Nghiễn Thanh vẫn là những tấm chăn bông cũ lấy từ Dương gia. Trước đây đến cả chăn bông rách cũng không có, mùa đông ngủ toàn nhờ cỏ khô và bếp lửa. Vì vậy, các đồng chí cảnh vệ đã làm hai cái mền mới giường mới và mua cho họ một ít quần áo bông dày hơn. Mặc dù môi trường chung hiện tại đã tốt hơn nhiều rồi, nhưng có lẽ phải mất một hoặc hai năm nữa họ mới có thể hoàn toàn rời khỏi đây.
Sau Tết Trung thu, thời tiết bắt đầu se lạnh hơn. Vào các mùa khác chống đỡ một chút thì ổn, nhưng vào mùa đông thì không thể qua loa được, nếu không cơ thể dễ bị tê cóng, cho nên quần áo mùa đông là không thể thiếu. Ngoài chăn và quần áo, ông ấy còn mang đến hai bình nước nóng, một nồi sắt nhỏ, và cả năm mươi cân lương thực phụ, năm mươi cân lương thực chính*. Dù những thứ này không tính là nhiều và tốt nhưng với những món đồ này cuộc sống vẫn sẽ dễ trãi qua hơn nhiều.
(* Lương thực phụ: bắp, khoai lang, sắn,…
Lương thực chính: bột mì trắng và gạo)
Thực ra nói là lén mang đồ tới cũng không hẳn là vậy, bởi vì cả Dương Quốc Hữu và Dương Mãn Thương đều biết về việc đối phương đến thăm ông Tạ và gửi đồ cho ông Tạ. Thái độ của hai người bây giờ rất mơ hồ, cũng không có ngăn cản hành vi của đối phương, nhưng cũng không có ý định vươn tay ra giúp đỡ. Nhưng đối với ông Tạ bọn họ mà nói, Dương gia bên này không ngăn cản, đó đã là một ân tình rồi.
Nhờ có số tiền được các cảnh vệ gửi đến, Tạ Nghiễn Thanh đã có đủ tiền để làm phẫu thuật và Dương Từ không phải ở chợ đen bán đồ để gom tiền. Thấy rằng ngày mai lại được nghỉ hai ngày cuối tuần, vì chuyện Tạ Nghiễn Thanh đi khám bệnh Dương Từ đã đặc biệt đến nhờ anh hai Dương Quốc Hữu. Bởi vì thân phận của Tạ Nghiễn Thanh tương đối đặc biệt, muốn đi huyện thành khám bệnh cần đại đội phê chuẩn, nếu không thì căn bản không có cách nào rời đại đội nửa bước.
Việc Dương Từ đi đến chuồng bò để học thêm, Dương Quốc Hữu vẫn luôn biết. Lúc ban đầu khi biết Dương Từ tiếp xúc với Tạ Nghiễn Thanh, phản ứng của Dương Quốc Hữu vẫn là khá tức giận. Nhưng sau đó, cho người đi quan sát một chút, thấy Dương Từ đã thực sự học tập chăm chỉ ở đó, điểm số của anh trong kỳ thi kiểm định* cũng tiến bộ rất nhiều, cho nên Dương Quốc Hữu vẫn luôn mắt nhắm mắt mở làm ngơ.
(*Hình như ở mấy chương trước ghi là kỳ thi thử thì phải nhưng mà đúng của nó là kỳ thi để xem các học sinh có còn nhớ các kiến thức đã học hay không, nên để kỳ thi kiểm định thì đúng hơn nha, lười sửa các chương cũ)
Vì biết Dương Từ đang vì thầy của mình (Tạ Nghiễn Thanh) cầu tình nên Dương Quốc Hữu nghe xong cũng không tức giận mà chỉ nhìn anh chằm chằm hồi lâu, khiến trong lòng Dương Từ không yên hồi lâu mới mở miệng nói: “Được thì được thôi, nhưng ta phải cho người đi theo các ngươi, để tránh các ngươi lại gây rắc rối.”
Dương Từ không ngờ là anh hai dễ dàng đồng ý như vậy, anh còn nghĩ xong một khóc hai náo ba thắt cổ rồi đây, vậy mà anh hai cũng chỉ do dự một chút vậy thôi. Nhưng khi anh còn chưa kịp vui mừng nói cho Tạ Nghiễn Thanh, anh hai nhìn anh nhịn không được mà tạt gáo nước lạnh nói: “Đừng vui mừng quá mức, hai chân của Tạ Nghiễn Thanh đại khái là. . . Không dễ trị như vậy. “
Dương Từ nghe vậy nụ cười hơi cứng lại, thực ra khi nhìn thấy chân của Tạ Nghiễn Thanh, anh có chút lo lắng rằng sẽ không dễ chữa trị. Tuy nhiên, anh là một người khá cứng đầu, anh sẽ không bao giờ bỏ cuộc nếu anh không đi thử xem.
Không phải Dương Từ ghét bỏ đôi chân của Tạ Nghiễn Thanh không tốt, mà là anh không muốn thấy Tạ Nghiễn Thanh bị tàn tật như vậy. Vết thương ở chân của Tạ Nghiễn Thanh cũng giống như ký ức này vậy, Dương Từ không muốn vết thương ở chân sẽ đi theo Tạ Nghiễn Thanh suốt quãng đời còn lại.
Cho nên sau khi Dương Quốc Hữu đồng ý, ngày hôm sau cũng chính là thứ bảy, Dương Từ liền đưa Tạ Nghiễn Thanh đến huyện thành. Từ sau khi bị chuyển xuống nông thôn, đây là lần đầu tiên Tạ Nghiễn Thanh rời khỏi thôn giống như cái lồng đó.
Mặc dù có một dân quân đi phía sau họ, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến tâm trạng tốt của cậu. Cả đoạn đường đi Dương Từ đều kiên nhẫn an ủi cậu, để cho cậu khi đến bệnh viện cũng đừng sợ hãi, bọn họ sẽ luôn đi cùng cậu hoàn thành cuộc kiểm tra.
Thật ra, Tạ Nghiễn Thanh không phải là người mỏng manh như vậy, dù sao thì trước đây dù khó khăn hay tuyệt vọng đến đâu, cậu cũng đã vượt qua rồi. Cho dù lần kiểm tra ở bệnh viện này không khả quan, trong lòng Tạ Nghiễn Thanh cũng chỉ cảm thấy có gì đâu.
Làm các cuộc kiểm tra lớn nhỏ mất cả hai ngày, như Dương Quốc Hữu đã nói trước đó, vết thương ở chân của Tạ Nghiễn Thanh không dễ điều trị. Bởi vì huyện thành của họ quá nhỏ và vết thương ở chân của Tạ Nghiễn Thanh đã bị trì hoãn quá lâu, chuyên gia có thể thực hiện ca phẫu thuật phức tạp như vậy căn bản là không có. Họ cần đến bệnh viện lớn hơn, tốt nhất là đến bệnh viện có bác sĩ chuyên khoa chỉnh hình tương đối giỏi.
Mặc dù bệnh viện ở huyện thành của bọn họ không thể tiến hành phẫu thuật, nhưng theo ý kiến của bác sĩ thì chân của Tạ Nghiễn Thanh vẫn có thể chữa trị, cho nên bận rộn lâu như vậy cũng không phải là vô ích. Ít nhất những bệnh vặt khác của Tạ Nghiễn Thanh, các bác sĩ ở đây vẫn có thể giúp giải quyết chúng. Ví dụ, Tạ Nghiễn Thanh vẫn luôn suy nhược về thể chất, đến cả những căn bệnh lớn và nhỏ lúc trước còn sót lại.
Gần nửa tháng sau, Dương Từ đi cùng Tạ Nghiễn Thanh trải qua hai ca phẫu thuật nhỏ. Một là vấn đề về xương ngón chân của Tạ Nghiễn Thanh, hai là máu bầm sau gáy có từ trước đây. Hai tiểu phẫu này coi như không nghiêm trọng, ca thứ nhất có thể xuất viện trong ngày, ca thứ hai nằm viện theo dõi hai ngày. Sau khi hai cuộc tiểu phẫu này kết thúc, việc còn lại của Tạ Nghiễn Thanh là uống thuốc để hồi phục sức khỏe.
Ngoài việc đi cùng Tạ Nghiễn Thanh đến bệnh viện, Dương Từ còn đi cùng ông Tạ để làm kiểm tra. Sức khỏe của ông tốt hơn Tạ Nghiễn Thanh rất nhiều, một số bệnh vặt cũng là chỉ là bệnh của người già, chỉ cần ông không tức giận thì sẽ không có vấn đề gì cả.
Đối với vết thương ở chân của Tạ Nghiễn Thanh, Tạ Nghiễn Thanh đã thương lượng với ông nội bọn họ, định đợi cho đến khi tình hình tốt hơn chút rồi nói. Bởi vì bọn họ muốn tìm người nghe ngóng xem bệnh viện nào tốt, tốt nhất là tìm chuyên gia có nghiên cứu sâu về chỉnh hình.
Dương Từ bây giờ vẫn còn là một học sinh, về các mối quan hệ cá nhân so với ông Tạ trước đây anh hoàn toàn thua kém, cho nên anh không có tiếng nói trong vấn đề này. Trước khi Dương Từ có thể tiếp tục lo lắng cho Tạ Nghiễn Thanh, kỳ thi giữa kỳ ở trường của Dương Từ đã đến. Kỳ thi lần này tương đối quan trọng hơn kỳ thi kiểm định lúc trước và kỳ thi hàng tháng, Dương Từ lập tức không có thời gian nghĩ đến chuyện khác.
Trong bài kiểm tra kiểm định đầu tiên của Dương Từ, anh đã vượt qua tất cả các môn học và kết quả của các bài kiểm tra hàng tháng sau đó cũng được cải thiện rất nhiều. Dương Từ cảm thấy rằng trong kỳ thi giữa kỳ này, anh có thể thể hiện sự xuất sắc của mình một chút, dù sao thì cũng rất mệt mỏi khi cứ phải che giấu thực lực thực sự của mình.
Tất nhiên, điều quan trọng hơn là Dương Từ đã nhìn trúng giải thưởng do trường trao. Nghe nói rằng đạt hạng nhất không chỉ có một cây bút máy, mà còn có tiền thưởng năm tệ nữa. Ngoài ra còn có một số cuộc thi sáng tác và một số cuộc thi toán học đều có tiền thưởng.
Trải qua việc trước đây Tạ Nghiễn Thanh không có tiền để đi khám bệnh và anh cực khổ chạy đến chợ đen để kiếm tiền, Dương Từ cảm thấy rằng một người đàn ông không thể không có tiền trong tay, nếu không làm việc gì đều sẽ bó tay bó chân. Mặc dù đến chợ đen để bán đồ có thể kiếm tiền nhanh chóng, nhưng Dương Từ trước đây là một trạch nam lười biếng. So với việc đi buôn bán ở chợ đen, anh nghĩ rằng việc tham gia kỳ thi và nhận tiền thưởng sẽ dễ dàng hơn.
Cho nên trong thời gian sau đó, Dương Từ đã học hành rất chăm chỉ cho kỳ thi giữa kỳ, thậm chí ít đến bên Tạ Nghiễn Thanh hơn. Sau khi lấy được rất nhiều bài kiểm tra từ giáo viên, mỗi ngày đều tránh trong không gian và bắt đầu chiến thuật triển khai câu hỏi.
Cứ như vậy cho đến ngày thi giữa kỳ, Dương Từ và chị hai đi bộ đến trường như thường lệ. Dọc đường gặp không ít người quen đang đi làm, mọi người nhìn thấy Dương Từ ăn mặc xuề xòa, không khỏi nhỏ giọng nghị luận.
“Từ sau khi Dương gia phân gia, cuộc sống của thằng út Dương gia ngày càng không tốt. Mấy người nhìn nó giờ ốm nhom ốm nhách. Mắt một mí ban đầu đã thành mắt hai mí.”
“Đâu chỉ có vậy đâu, hôm trước ta ở công xã nhìn thấy nó, khi nó từ đối diện đi qua, ta thậm chí còn không nhận ra nó, thật sự là thay đổi rất nhiều. Nghe nói sau khi đại phòng Dương gia phân gia, cuộc sống của Dương gia không còn dư dả như xưa. Nhìn thằng nhóc Dương Từ kia đã đói thành cái dạng đó rồi, mặc đồ giống như giá treo quần áo vậy.”
Một cô con dâu mới gả qua đây cảm thấy không khoa trương như người ta nói, không khỏi lẩm bẩm một câu. “Có khoa trương như mấy người nói không vậy? Mặc dù một nhà đại phòng đã chuyển ra ngoài rồi, nhưng nhị phòng của Dương gia không phải vẫn còn đây sao? Huống chi, nhà đội trưởng vẫn có chút vốn liếng, nếu không trước kia đã không có nhiều nữ nhi như vậy muốn gả vào Dương gia làm vợ Dương gia.”
Những người khác nghe lời này đều không coi trọng, một người tự nhận biết chân tướng nói: “Ngươi vừa mới gả qua đây, ngươi biết cái gì chứ? Đừng nhìn Dương gia bây giờ có xe đạp, Dương Quốc Hữa cũng là đội trưởng đại đội dân quân, nhưng sự hào nhoáng của Dương gia hoàn toàn phụ thuộc vào một nhà đại phòng. Không có đứa con trai Dương Lăng Hức này làm công nhân, Dương gia muốn ăn ngon uống ngon giống như trước đây thì khó đấy.
Nghe nói vào đêm tết Trung thu hôm đó, Dương gia bên đó lại quậy một trận lớn, cả nhà đại phòng đã bị đuổi ra ngoài ngay ngày hôm đó. Theo ta thấy Lưu Tiêm Mai này là ngu ngốc, có đứa con trai cả là một công nhân không lôi kéo nó, vậy mà vẫn luôn thiên vị đứa con trai út không có tiền đồ. Cũng không nhìn thử xem đứa con trai út của mình như thế nào, vừa nhìn là thấy nó chỉ là một thằng nhóc không đáng tin cậy. Bà ta không sợ khi bà ta già đi, những người con trai khác sẽ không chu cấp cho bà dưỡng lão bởi vì sự thiên vị của bà ta sao?
…
Dương Từ căn bản không chú ý đến cuộc trò chuyện của họ, vừa đi vừa nhẩm các từ tiếng Anh. Bây giờ anh đang ghi nhớ là từ vựng ở cấp ba, bởi vì anh đã học hết kiến thức của cấp hai, thay vì lãng phí thời gian không bằng đi đọc trước sách cấp ba.
So với khuôn mặt bình tĩnh của Dương Từ, Dương Mộng Liên nhiều lần muốn dừng lại và nói lý lẽ với mấy người phía sau cô. Đáng tiếc Dương Từ hoàn toàn không cho cô cơ hội, nhét vào tay cô vài quả trứng cút rồi bịt miệng đang muốn nói lại do dự của cô lại.
Không phải Dương Từ sợ những người phía sau mình, mà là anh biết mình không thể nói đạo lý gì với họ. Những người này không có mấy người là đã từng đi học, có người nói chuyện làm việc đều không có nói đạo lý, cùng bọn họ tranh luận, cuối cùng chính là tự mình chịu đựng.
Thay vì lãng phí thời gian để tranh cãi với họ, tốt hơn hết là nên đọc nhiều thêm vài cuốn sách và sau này ném thành tích vào mặt họ, lúc đó Dương Từ sẽ không cần phải nói, mọi người sẽ biết anh có tiền đồ hay không.
Trong kỳ thi giữa kỳ phải thi tất cả các môn học, ngoại trừ ngữ văn và toán là bài thi đóng, các môn còn lại đều là bài thi mở. Nhưng tất cả các môn Dương Từ đều đã ghi nhớ tương đối rồi, cho nên khi kỳ thi bắt đầu anh cũng coi đó như một bài thi đóng. Anh sẽ chỉ mở cuốn sách để xác nhận những điểm kiến thức đặc biệt mơ hồ.
Một số môn, chẳng hạn như địa lý và lịch sử, đừng nhìn bây giờ là các bài thi mở, có một số môn sau khi học cấp ba, vẫn là phải học thuộc lòng thi đề đóng. Thay vì đợi đến khi học cấp ba lại tốn thời gian học thuộc, tốt hơn hết là từ bây giờ anh nên ghi nhớ nó từ từ.
Dù sao Dương Từ cái gì cũng không có, nhưng thời gian để học tập thì rất đầy đủ. Mặc dù phải luôn học thuộc trong một thời gian dài sẽ rất chán nản, nhưng có một điểm rất tốt, chính là trí nhớ của nguyên chủ tốt hơn người thường. Trí nhớ tốt là điều cần thiết cho việc học, đặc biệt là đối với Dương Tử, người luôn dựa vào việc đọc sách để tiến lên, một trí nhớ tốt có thể giúp anh làm ít ăn nhiều.
Dương Từ đã làm bài kiểm tra ngữ văn rất nghiêm túc trong kỳ thi đầu tiên, anh đã sử dụng hết các kỹ năng sáng tác trước đó của mình và anh muốn đạt điểm cao nhất để gây bất ngờ cho mọi người nên bài kiểm tra đầu tiên đã bị kéo dài mãi cho đến khi hết giờ mới làm xong.
Hôm nay không chỉ có kỳ thi ở trường Dương Từ mà Dương Mộng Liên cũng phải thi. Hai chị em không mang theo cơm hộp, định ra tiệm cơm của công xã ăn cơm. Sau khi hai người gặp nhau, họ đi bộ đến tiệm cơm, vừa đi vừa thảo luận xem sẽ ăn gì.
Kết quả là vừa bước chân vào tiệm cơm, Dương Từ đã liếc mắt nhìn thấy một người quen, người đó chính là Từ Tông Bảo, cháu trai của Từ Đinh Phương. Bên cạnh đối phương còn có một cô gái đang ngồi cùng, hai người vừa nói chuyện vừa cười đùa ngồi ăn cơm trong góc.
Thấy vậy Dương Từ cười nhạo một tiếng, sau khi thu xếp cho Dương Mộng Liên vào một vị trí, khi đi gọi món ăn anh cố tình bước tới nhìn hắn một cái. Tình cờ Từ Tông Bảo đang giúp cô gái rót nước, vừa ngước mắt lên liền bắt gặp đôi mắt đen láy của Dương Từ, bỗng nhiên tay hắn ta run lên, suýt chút nữa ném chiếc cốc đi.
[text_hash] => 3bdc4e05
)