Array
(
[text] =>
Chương 33
Hứa Văn Lịch gần đây đã đụng phải những người này, lúc đầu khi những người này nhắm đến anh ta, cũng chỉ là muốn anh ta đưa một ít tiền để tiêu xài. Lúc đó Hứa Văn Lịch sợ phiền phức cũng sợ gây chuyện lớn, mang theo ý nghĩ phá tài tiêu tai mà đã cho họ hai lần. Vậy mà không ngờ đến những kẻ này lại được nước lấn tới, đã không thoả mãn với những đồng cắc lẻ này nữa, vậy là lại bắt đầu đòi hỏi những số tiền lớn hơn.
Hứa Văn Lịch biết rằng nếu cứ tiếp tục như vậy là không được, họ giống như một cái động không đáy, vậy nên trong khoảng thời gian đó anh ta đã đến gặp giáo viên của trường. Tuy nhiên điều khiến Hứa Văn Lịch thất vọng là không phải tất cả giáo viên đều là giáo viên tốt.
Những người đi đòi tiền từ Hứa Văn Lịch này, ở trường mà họ dám kiêu ngạo như vậy là vì họ có hai giáo viên chống lưng. Thật không may là người thầy mà Hứa Văn Lịch tìm lại là một trong hai kẻ chống lưng cho bọn côn đồ đó.
Đối phương là giáo viên chủ nhiệm lớp 10 của Hứa Văn Lịch, khi Hứa Văn Lịch tìm đến ông ta, ông ta không chỉ không giúp đỡ mà anh còn bị chính giáo viên chủ nhiệm của mình lấy tội danh ăn cắp mà bị bắt lấy, bị nhốt trong phòng tạp vật của trường để uy hiếp.
Mặc dù Hứa Văn Lịch đã từng quậy phá chung với nguyên chủ, nhưng con người ở thời đại này rất đơn giản, cái gọi là quậy phá của họ chỉ giống như chơi đùa. Ngoài ra vị giáo viên này là giáo viên chủ nhiệm của anh ta, Hứa Văn Lịch sẽ ở dưới trướng của ông ta trong hai năm, vì vậy Hứa Văn Lịch không dám phản kháng lại đối phương.
Còn một điểm nữa là hoàn cảnh gia đình Hứa Văn Lịch khác với Dương Từ, cha của Hứa Văn Lịch là một nông dân không có bản lĩnh, bản lĩnh lớn nhất của ông là uống rượu và đánh đập con cái. Mẹ của Hứa Văn Lịch cũng không phải là người tốt, tất cả tâm tư của bà đều dồn vào việc gom đồ đạc trong nhà, sau đó đi trợ cấp cho một nhóm em trai em gái trong nhà mẹ đẻ.
Ngoài ra trong gia đình họ không chỉ có một đứa con, một gia đình lớn sống chung dưới một mái nhà, cha mẹ của Hứa Văn Lịch chỉ quản đến việc họ ăn no là được, còn các vấn đề về tâm sinh lý họ hoàn toàn không quan tâm đến.
Trong hoàn cảnh gia đình như vậy, cho dù Hứa Văn Lịch có nói với gia đình, cha mẹ anh ta có lẽ cũng sẽ không tin những lời anh ta nói, họ có thể sẽ đứng về phía giáo viên chủ nhiệm và đánh anh ta một trận, cho nên Hứa Văn Lịch bị bắt nạt cũng không nói với gia đình.
Về việc tại sao anh ta không nói với Dương Từ bọn họ, thứ nhất anh ta và Dương Từ không học cùng trường, ngày thường đến cả việc gặp mặt nhau cũng rất khó rồi; thứ hai Dương Từ bây giờ đã thay đổi triệt để rất chăm chỉ học tập, Hứa Văn Lịch sợ rằng sẽ liên lụy bọn họ sợ họ không thể đi học được.
Bởi vì giáo viên chủ nhiệm của anh ta nói những tên côn đồ đó trong nhà có quan hệ co người chống lưng, nếu thực sự chọc giận bọn họ. Hứa Văn Lịch sẽ không chỉ bị đuổi khỏi trường mà họ còn có cách để khiến anh ta thân bại danh liệt.
Trong thời đại không có Internet này, hầu hết mọi người đều tương đối chất phát. Đặc biệt là khi Hứa Văn Lịch còn nhỏ, mười lăm mười sáu tuổi cái gì cũng không hiểu, huống chi cái gọi là trong nhà có quan hệ là gì anh ta càng không hiểu, phản ứng đầu tiên của anh ta là nhất định rất đáng sợ, nếu không những tên này cũng sẽ không ngạo mạn như vậy.
Gia cảnh của Hứa Văn Lịch không tốt lắm, ngày nào cũng lấy tiền trong nhà cha mẹ anh ta đã bắt đầu nghi ngờ rồi, cho nên hôm nay anh ta mới không mang theo tiền đến trường. Nhưng không nghĩ đến chỉ là một ngày không mang theo tiền mà thôi, đám côn đồ này đã lôi anh ta vào phòng vệ sinh nam đánh.
Bởi vì hai ngày này Dương Tụng Quốc bắt đầu đến tìm anh ta để chơi cùng, để tránh cho Dương Tụng Quốc phát hiện ra có điều gì đó không ổn, khi đánh anh ta những tên côn đồ đó chỉ đánh lên người anh ta (không đánh mặt). Họ cũng đe dọa Hứa Văn Lịch rằng nếu Dương Tụng Quốc vô tình phát hiện ra, họ sẽ kéo theo Dương Tụng Quốc đến chơi cùng với anh ta.
Vì hôm nay những người này không lấy được tiền nên đã bám đuôi Hứa Văn Lịch đi đến thôn, sau đó ép Hứa Văn Lịch lấy tiền trong nhà đưa cho họ, vậy mới có một cảnh Hứa Văn Lịch lén lén lút lút đi ra ngoài.
Lần này Hứa Văn Lịch lấy tiền là do lén trộm tiền trong nhà ra, lúc này anh ta vô cùng sợ hãi và rất lo lắng. Anh ta biết rằng ngay cả khi mang tiền đến rồi, họ cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua cho anh ta, vẫn sẽ tìm mọi cách để làm nhục và tra tấn anh ta. Đồng thời cũng biết rõ đợi đến khi trong nhà phát hiện thiếu mất tiền, anh ta trở về nhất định sẽ bị đánh cho tơi tả.
Hứa Văn Lịch đã chán ngấy cuộc sống đau khổ như vậy, trong giây lát anh ta thực sự muốn giết chết hết bọn họ, chỉ có như vậy anh ta mới có thể triệt để giải thoát được. Cho nên khi anh ta đi qua đây đã không kìm lòng được mà lén giấu một con dao nhỏ vào trong quần áo.
Nhưng khi anh ta thật sự mang theo dao tới, nhìn thấy bộ mặt ghê tởm của bọn họ, tim đập như trống trận lại tránh không được mà sợ hãi. Bởi vì anh ta phát hiện anh ta chỉ có một mình đánh không lại bọn hắn, cho dù trên người có giấu một con dao anh ta vẫn không đánh lại bọn hắn.
“Thằng kia, mày còn ngây người ra làm gì đấy, mau đưa tiền ra đây!”
“Đúng rồi đấy, bớt giở trò mánh khóe đi, nếu không… sẽ cho mày biết tay!”
Không đợi Hứa Văn Lịch đang run cầm cập móc tiền ra, người đàn ông béo bên cạnh không có kiên nhẫn liền đi lên giật lấy. Đối phương giật tiền rất thô bạo, sau khi nhìn rõ chỉ có chưa đầy ba tệ cỏn con, hắn ta lập tức giơ chân bất mãn và đá cho Hứa Văn Lịch một cái.
“Mẹ nó, thằng cháu trai mày dám chơi bọn tao sao, còn không được ba tệ, thiệt là cmn nghèo kiết hủ lậu mà!
“Vãi, còn không được 3 tệ, vậy mà còn bắt bọn tao chờ mày lâu như vậy? Lúc trước thấy hắn ta nhân mô cẩu dạng, còn tưởng rằng nhà có chút tiền, không ngờ lại nghèo như vậy.”
“Ha ha ha. . . Ta đã nói qua thằng này nghèo mà, các ngươi còn không tin, còn không bằng cái đứa trước kia ta nhìn trúng, đối phương dù sao cũng là mỹ nữ, cho dù không có tiền vẫn có thể ngủ chung với anh em ta.”
……
Bọn côn đồ đột nhiên đáng khinh mà cười lên, vốn dĩ Hứa Văn Lịch vẫn nằm trên mặt đất không nói lời nào, muốn giả chết hạ thấp cảm giác tồn tại của mình lại. Kết quả là anh ta nghe thấy mấy tên này bắt đầu nói chuyện tục tiểu, nhận ra rằng cô gái xinh đẹp mà họ đang để mắt đến không chỉ học cùng trường cấp ba với anh ta mà còn ở cùng một thôn.
Cô gái duy nhất trong thôn học cùng trường cấp ba với anh ta là chị hai của Dương Từ, Dương Mộng Liên. Tuổi của Hứa Văn Lịch đúng vào tuổi thiếu niên yêu cái đẹp, Dương Mộng Liên lớn lên xinh đẹp và tiếp xúc nhiều với anh ta nên Hứa Văn Lịch ít nhiều gì cũng có chút hảo cảm.
Lúc này nghe thấy đủ loại lời lẽ khó nghe từ họ, Hứa Văn Lịch không hiểu lấy dũng khí từ đâu mà đứng dậy, rút dao lao về phía họ.
Bọn côn đồ ngay lập tức bị anh ta dọa sợ, nhưng vì bên bọn hắn người đông thế mạnh, Hứa Văn Lịch đã bị hạ gục trước khi đụng được chúng. Khoảnh khắc Hứa Văn Lịch ngã xuống, anh ta biết rằng ngày hôm nay mình có thể sẽ bỏ mạng ở đây.
Nhưng anh ta không cam tâm, anh ta vẫn muốn mật báo với Dương Từ, nói với Dương Từ rằng chị gái anh đã bị mấy tên cặn bã nhắm đến rồi, anh ta cũng hứa với Dương Tụng Quốc vào ngày mai sẽ đến trường cùng nhau …
“Thằng chó chết, gan lớn đấy, còn dám mang dao theo?”
“Mẹ nó, hù chết tao, phế thằng chó này đi!”
“Con mẹ nó, thằng chó chết này, vậy mà còn dám chống cự lại, đúng là không sợ chết mà”
Khi mấy người bọn hắn đang mắng nhiếc, khi muốn kéo Hứa Văn Lịch vào trong rừng sâu, một bóng người nhanh chóng đuổi lên, trực tiếp đập một gậy đập ngất một tên.
Khi đối phương ngã xuống động tĩnh không nhỏ, những người còn lại cảnh giác quay đầu lại, thấy một bóng người đang chạy nhanh qua đây. Người đàn ông béo lập tức buông Hứa Văn Lịch ra, chỉ vào bóng người xẹt ngang qua và hét lên: “Mau bắt lấy hắn! Dám đánh lén chúng ta, chúng ta không thể để hắn chạy thoát được.”
Nhân chứng đánh úp đó chính là Dương Từ người đã ẩn nấp, bởi vì đối phương có tổng cộng 5 người. Mặc dù bây giờ thân thủ của Dương Từ rất tốt, nhưng trước khi hoàn toàn nắm chắc, anh không dám lấy một địch năm đấu trực tiếp với họ, cho nên anh mới chờ đợi cho đến bây giờ để đánh lén một người.
Thấy có người đuổi theo mình, Dương Từ dẫn đối phương chạy về phía cái bẫy mà mình vừa giăng ra, vừa chạy vừa ác ý hét lên: “Thằng cháu rùa mày từ đâu tới đấy, có bản lĩnh thì đuổi theo ông nội mày nè!”
Theo lý mà nói những người lén lén lút lút xem trộm hẳn là rất sợ hãi bị người khác phát hiện ra. Nhưng bởi vì Dương Từ đã đánh lén một người, bây giờ anh lại ngạo mạn miệng tiện như vậy, bọn côn đồ liền nóng máu lên không quan tâm đến những thứ khác, chúng đều đỏ mắt muốn bắt Dương Từ.
Dương Từ vừa lén đặt hai cái bẫy nhỏ, dựa vào sự quen thuộc của mình với khu rừng, đầu tiên anh dùng cây gỗ trên mặt đất làm vấp ngã một tên, sau đó dùng dây khô trên cây treo một tên khác lên.
Đây là những trò chơi mà nguyên chủ từng chơi khi còn bé, không ngờ bị Dương Từ thay đổi kết cấu một chút, bây giờ lại có thể dùng để đối phó với mấy tên côn đồ này. Hai tên côn đồ liên tiếp lọt vào cái bẫy nhỏ, hai tên còn lại không dám đuổi theo, liền dừng lại xem tình hình của hai người bạn đồng hành.
Cùng lúc đó sau khi dạo một vòng Dương Từ đã tìm thấy Hứa Văn Lịch, khi hai người gặp được nhau anh cảm thấy nhẹ nhõm. Vừa rồi khi Dương Từ đánh lén anh ta liền đoán được rồi, khi nhìn thấy mấy tên côn đồ đều đuổi theo Dương Từ, cả trái tim anh ta đã dâng lên tận cổ họng.
May mắn thay Dương Từ thông minh không đối đầu trực diện với họ mà chọn cách đặc biệt ác muốn chơi đùa bọn họ, nếu không nếu Dương Từ xảy ra chuyện gì, anh ta sẽ áy náy đến chết mất.
Sau khi Dương Từ thành công tìm thấy Hứa Văn Lịch, anh lập tức không băn khoăn mà hét lên. Anh vừa mang theo Hứa Văn Lịch chạy về phía thôn, vừa dùng hết sức hét lên: “Cứu mạng với! Cháy lớn rồi! Kẻ trộm đi vào thôn rồi! “
Trước đó Dương Từ không dám tùy tiện gọi, đó là bởi vì Hứa Văn Lịch vẫn còn trong tay của họ hắn. Trước khi biết rõ những người này là ai, Dương Từ sợ rằng họ nóng lòng liền đem người giết chết. Bây giờ đã tìm thấy Hứa Văn Lịch, anh không còn gì phải lo lắng nữa, việc đầu tiên anh làm đương nhiên là hét lên để thu hút mọi người.
“Cứu với! Cháy rồi! Cướp của rồi! Giết người rồi!”
Hứa Văn Lịch vốn cũng muốn hét lên, nhưng khi nghe thấy điều này, anh ta nhìn người bạn thân với khuôn mặt không nói nên lời, vậy cuối cùng là nên kêu cứu hay là nên hét cháy rồi?
Dương Từ không quan tâm là cứu mạng hay là cháy lớn rồi, miễn là anh có thể gọi người trong thôn ra là được, cho nên khi anh vừa mở miệng liền kêu cứu loạn xạ.
Hiệu quả của việc hét lên như vậy khá tốt, một vài gia đình sống trong thôn gần đó lập tức tò mò chạy ra khỏi nhà.
Dương Từ thấy có người đến cũng không sợ hãi, cùng Hứa Văn Lịch ngồi xuống cối xay đá ở đầu làng, sau đó một tay vừa chống cằm nhìn vào khu rừng nhỏ, vừa tiếp tục la hét loạn xạ.
Lúc trước trong rừng cây quá tối, Hứa Văn Lịch không để ý trên mặt Dương Từ có vết máu, hiện tại nhìn thấy liền lo lắng hỏi: “A Từ, mặt ngươi bị làm sao vậy? Tại sao lại có vết máu?” “
Dương Từ nghe vậy vẻ mặt bình tĩnh xua tay, “Không sao, lúc chạy trốn ta chạy quá nhanh, đoán chừng bị lá cây làm xước. Ngươi có thời gian quan tâm đến mặt của ta, không bằng nghĩ xem chút nữa giải thích với ta như thế nào.”
Hứa Văn Lịch nghe đến đây hai mắt đỏ lên, anh ta vừa mới bị mấy tên côn đồ đánh mấy cái rất đau, hơn nữa trước đó đã bị đánh mấy trận, giờ phút này cả người anh ta đều đau đớn vô cùng.
Cối xay đá bỏ hoang chỉ là một nơi nhỏ như vậy, lúc này đã bị Dương Từ bá đạo độc chiếm nó, vì vậy Hứa Văn Lịch chỉ còn cách đáng thương ngồi xổm dưới đất. Ngay khi anh ta đang nghĩ nên giải thích như thế nào, một số dân quân đang tuần tra gần đó nghe tin liền chạy đến.
Đại đội của họ là đơn vị gần đại đội dân quân nhất nên trị an luôn tốt hơn những nơi khác. Lại nói cũng là bọn khốn này lớn gan, bọn hắn chọn nơi nào không chọn lại cứ chọn cái thôn này chứ?
Khi Dương Từ nhìn thấy một vài dân quân, anh lập tức thay đổi sắc mặt và nói với họ một cách đáng thương: “Mau, nhanh, trong rừng có trộm, chúng đã bị chúng tôi phát hiện, chúng còn muốn bắt hai bọn ta.”
Trong nhóm dân quân có cả nam và nữ, tất cả đều là những người học võ thực thụ, tốt hơn nhiều so với Dương Từ người chỉ mới luyện tập trong một tháng. Sau khi nghe thấy lời này một số dân quân lập tức chạy đi tìm, sau một giờ vất vả cả năm tên côn đồ đều bị bắt.
Lý do tại sao phải mất nhiều thời gian như vậy là vì giọng nói của Dương Từ khiến họ sợ hãi bỏ chạy. Anh em đại đội dân quân đuổi theo một đường đến tận công xã rồi mới bắt được hết bọn chúng.
Vụ việc này đã gây ra rất nhiều rắc rối trong đại đội, bởi vì một trong những tên côn đồ bị bắt cứ la hét rằng trong nhà hắn ta có quan hệ, khóc lóc ầm ỉ nhất quyết muốn kêu người trong nhà tới.
Lúc này Hứa Văn Lịch đã kể hết mọi chuyện cho Dương Từ, kể cả chuyện bọn họ đã nhắm tới Dương Mộng Liên cũng nói ra. Dương Từ nghe những lời đó vô cùng tức giận, lập tức dẫn một nhóm thanh niên Dương gia đến đại đội dân quân.
Vốn Dương Quốc Hữu còn nghĩ rằng Dương Từ đang quậy phá, để người của đại đội dân quân ngăn họ không cho họ vào. Sau đó nghe nói rằng những tên côn đồ này là học sinh cấp 3, người mà ban đầu họ nhắm tới là Dương Mộng Liên, Dương Quốc Hữu mặt tối sầm đi vào và tự mình thẩm vấn bọn côn đồ.
Cũng không biết Dương Quốc Hữu đã thẩm vấn như thế nào, nhưng năm tên côn đồ đã từng người một thành thực khai ra, còn khai ra cả những người chống lưng cho họ, bao gồm cả người giáo viên chủ nhiệm đó của Hứa Văn Lịch.
Khi Dương Từ mang theo Hứa Văn Lịch vào xem bọn hắn, năm tên côn đồ đã kêu cha gọi mẹ khóc rất thảm thiết. Dương Từ kéo một chiếc ghế đẩu cho Hứa Văn Lịch ngồi, chỉ vào những tên đang khóc và nói: “Hứa Văn Lịch, ngươi nhớ kỹ dáng vẻ của bọn hắn đi, đám người xấu đứng trước pháp luật là như vậy, ngươi không cần phải sợ chúng. Về phần giáo viên chủ nhiệm gì đó mà ngươi đã nói, ngươi bây giờ vẫn còn nhỏ quả thực là không đấu lại bọn chúng. Nhưng loại chuyện này vốn không phải để ngươi tự mình đi chiến đấu, Cục công an và bộ giáo dục mà quốc gia thiết lập lại không phải chỉ để trưng chơi đâu. Cho dù ngươi không biết phải làm gì, ngươi cũng có thể tìm đến bạn bè thương lượng với bọn ta đây, có câu nói rằng ba thợ sửa giày có thể đánh bại Gia Cát Lượng đấy.”
Dương Từ thấy Hứa Văn Lịch khóc, có chút đau lòng mà thở dài, giơ tay lau đi nước mắt cho anh ta, “Được rồi, được rồi. Ta biết ngươi đang lo lắng điều gì, cho dù cha mẹ ngươi không quan tâm đến ngươi, không phải ngươi còn có ta và Dương Tụng Quốc sao? Nếu ngươi nghĩ rằng bọn ta còn quá nhỏ, không có cách nào mang lại cảm giác an toàn, anh chị của Dương Từ ta đây khá nhiều đó, nếu không được thì cho ngươi mượn một nữa đấy.”
Dương Từ vốn là muốn an ủi một chút, không nghĩ đến là Hứa Văn Lịch càng nghe khóc càng lớn hơn, khắp người anh ta ướt đẫm nước mắt. Vẫn là Dương Quốc Hữu không thể chịu được nữa, anh ta đi đến xoa xoa cái đầu to của Hứa Văn Lịch, hiếm khi có tâm trạng tốt an ủi anh ta vài câu.
Đợi khi Dương Từ tiễn Hứa Văn Lịch về nhà, cũng đã gần 11 giờ tối rồi. Dương Từ ban đầu đã nói với Tạ Nghiễn Thanh rằng tối nay anh sẽ đến đó để học thêm. Bây giờ vì chuyện của Hứa Văn Lịch mà bị trì hoãn, để không làm Tạ Nghiễn Thanh lo lắng, anh vẫn đi một chuyến đến đó.
Khi Dương Từ lần mò trong bóng tối chạy đến bên ngoài chuồng bò, căn phòng nhỏ mới xây trong chuồng bò tối đen như mực. Dương Từ nghĩ chắc hẳn Tạ Nghiễn Thanh đã ngủ rồi, nên đứng bên ngoài nhìn một lúc liền định quay về. Không ngờ vừa quay người lại, xém chút bị Tạ Nghiễn Thanh vừa mới trở về ở phía sau dọa sợ chết khiếp.
Buổi tối Tạ Nghiễn Thanh đã đợi rất lâu, nhưng cậu không thấy Dương Từ đến, cho nên cậu biết chắc chắn có chuyện gì đó đã xảy ra với Dương Từ. Cậu lo lắng đi về phía thôn, lúc này cậu mới biết chuyện gì đã xảy ra trong khu rừng nhỏ.
Vì khuôn mặt non nớt của Dương Từ bị cành cây cào xước, khuôn mặt trắng trẻo chảy rất nhiều máu nên mọi người trong thôn đều nói rằng Dương Từ bị thương rất nặng, Tạ Nghiễn Thanh sợ hãi đến mức tưởng Dương Từ sắp chết rồi. May mắn thay sau đó cậu gặp được người Dương gia, lúc này cậu mới biết rằng vết thương của Dương Từ không nghiêm trọng, nếu không cậu đã kéo theo cái chân bị tật của mình đến đại đội dân quân.
Lúc này nhìn thấy Dương Từ đứng ở ngoài chuồng bò, phản ứng đầu tiên của Tạ Nghiễn Thanh chính là kéo người, muốn thắp đèn dầu nhìn xem vết thương trên mặt Dương Từ. Khi kéo người đàn ông về phía căn phòng nhỏ, cậu không kìm được mà khẽ lầm bầm vài câu với Dương Từ.
“Ngươi cũng không còn nhỏ, tại sao mỗi ngày đều cùng người ta đánh nhau vậy. Hơn nữa vết thương trên mặt hết vết này lại tới vết khác, ta chưa từng gặp qua người nào không chú ý như ngươi cả.”
[text_hash] => 868b51de
)