Làm học bá trong văn niên đại (Hoàn) – Chương 32 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Làm học bá trong văn niên đại (Hoàn) - Chương 32

Array
(
[text] =>

Chương 32

Mấy ngày sau vẫn luôn là trời nắng, trong đại đội bắt đầu sửa phòng cho Tri Thanh Điểm. Vào thời điểm này Vu Hân Tuyết nhận được một lá thư từ gia đình cô ấy, cha mẹ cô ấy không phản ứng gì nhiều đối với việc cô ấy tìm đối tượng là một người nông dân.

Bởi vì trong nhà Vu Hân Tuyết có nhiều con, tính cách của cô ấy luôn là có chủ kiến và hiểu chuyện, từ nhỏ đến lớn việc của chính mình đều là tự mình làm chủ, cho nên việc cô ấy yêu đương không bị ai ngăn cản.

Ngoài ra cô ấy đã kể rất nhiều điều tốt của Dương Gia Hữu, ngay cả khi người Vu gia chưa từng gặp Dương Gia Hữu, cũng bởi vì Vu Hân Tuyết khen Dương Gia Hữu lên đến tận trời, họ cũng rất đồng ý với việc Vu Hân Tuyết đem người định trước.

Thời nay đàn ông tốt khó tìm được, gặp được rồi thì nên giống như Điền Kiều Kiều, không chút do dự mà nắm chắc người ta mới được. Nhưng tiền đề là đối phương phải thực sự là một người đàn ông tốt.

Sau khi Vu Hân Tuyết nhận được thư của cha mẹ cô ấy, cô ấy đã đưa Dương Gia Hữu đi chụp hai tấm ảnh chung, lại gọi hai cuộc điện thoại cho Vu gia, một là cho cha mẹ Vu ở kinh đô, và một là cho em trai của Vu Hân Tuyết đang ở bên ngoài.

Tính cách của Dương Gia Hữu tương đối thành thực, cha mẹ Vu nói gì anh ấy đều nói “vâng”. Mặc dù nghe có vẻ ngốc nghếch, nhưng cha mẹ Vu gia lại rất hài lòng và cảm thấy rằng thành thực một chút con gái mình sẽ dễ nắm chắc hơn.

Gia đình Vu rất hài lòng với Dương Gia Hữu, vợ chồng Lưu Tiêm Mai cũng rất thích Hân Tuyết, đặc biệt là sau những ngày này khi tiếp xúc thân thiết với nhau, họ cảm thấy lão tam trong nhà là một kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc, vậy mà lại im hơi lặng tiếng cho hai vợ chồng họ một đứa con dâu ở huyện thành.

Tuy gia đình con cả và con thứ cũng đều là lấy con dâu ở huyện thành nhưng con cả và con thứ đều có tiền đồ và có năng lực của chính mình. Đứa thứ ba thì khác, ngoài việc giỏi làm ruộng lớn lên có chút đẹp trai ra, thì đứa thứ ba thực sự không có bản lĩnh nào khác. Dương Gia Hữu có thể lấy được một người vợ tốt như vậy, trong mắt Lưu Tiêm Mai đó thực sự là kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc.

Vậy nên đợi đến khi bên chuồng bò xây xong phòng mới, sau khi ông Tạ và Tạ Nghiễn Thanh rời khỏi Dương gia, Dương gia đã bắt đầu chuẩn bị cho cuộc hôn nhân của đứa con thứ ba. Kết hôn ở nông thôn không có chú trọng nhiều, lại thêm bây giờ cũng không phổ biến việc tổ chức hôn lễ linh đình, thông thường ở nông thôn sau khi đi đăng ký kết hôn, tặng một ít trứng đỏ và kẹo là được.

Nhưng mà Dương gia lại tương đối coi trọng con dâu, thêm việc cha mẹ Vu gia bên đó không thể tới đây được, vì để cho con dâu ba yên tâm hơn, quy trình cần có vẫn phải làm. Ví dụ như việc đưa con dâu đi mua quần áo mới, mua hộp của hồi môn, cần đưa bao nhiêu của hồi môn cũng sẽ không đưa thiếu cho cô ấy.

Trong khi cả nhà đang bận rộn với việc kết hôn của anh ba, cuộc sống ở trường của Dương Từ cũng rất bận rộn. Kể từ sau bài kiểm tra đó, thái độ của thầy chủ nhiệm đối với Dương Từ đã tốt hơn rất nhiều.

Vì kỳ thi này Dương Từ đã thi qua tất cả các môn học, trong đó môn ngữ văn thi được điểm cao 80 điểm. Vì điều này mà giáo viên ngữ văn rất vui, còn đề cử Dương Từ làm thành viên ủy ban thể thao.

Các giáo viên cũng không hỏi Dương Từ tại sao anh đột nhiên chăm chỉ học tập như vậy, ngược lại cũng đỡ cho Dương Từ không cần phải giải thích điều đó. Mặc dù thầy cô không hỏi nhiều nhưng không có nghĩa là người khác sẽ không hỏi. Ví dụ như đám bạn hồ bằng cẩu hữu của Dương Từ đều cảm thấy rất kỳ lạ tại sao Dương Từ lại đột ngột nỗ lực như vậy?

Về việc này Dương Từ đều đẩy nó lên người anh hai, nói rằng nếu anh tiếp tục ăn chơi trác táng nữa, anh hai sẽ đưa anh đến quân đội để đi lính. Dương Từ nói rằng anh rất sợ chịu khổ, vì để không phải đi lính anh mới đành phải cố gắng học hành. Sau khi nghe anh giải thích, đám hồ bằng cẩu hữu lập tức bày tỏ sự đồng cảm sâu sắc với Dương Từ, dù sao thì anh hai của Dương Từ cũng thực sự rất đáng sợ.

Trước kia việc đầu tiên khi đi học lại sau kỳ nghỉ hè là tổng vệ sinh, bởi sau một kỳ nghỉ hè dài, không chỉ sân trường đầy bụi mà sân vận động và ven đường cỏ dại mọc um tùm.

Vốn dĩ họ phải tổng vệ sinh vào ngày đầu tiên đến trường, nhưng do năm nay mới nhập học trời liền mưa to, mãi đến mấy ngày nay đường mới khô hoàn toàn nên việc vệ sinh đã bị hoãn lại cho đến tận bây giờ.

Giáo viên yêu cầu học sinh mang nông cụ đến trường, các học sinh phải tự giác làm việc trong giờ đọc sách buổi sáng. Là thành viên ủy viên thể thao, Dương Từ còn phải kiêm chức ủy viên kỷ luật để giúp giáo viên giám sát việc vệ sinh của học sinh.

Vì nông cụ đều được mang từ nhà nên để tránh nhầm lẫn giữa các học sinh trong cùng một lớp, nông cụ của mỗi học sinh đều được đánh dấu. Các ký hiệu của nữ sinh rất nhỏ và tinh tế, chưa từng xảy ra trường hợp lấy sai hoặc lẫn lộn. Các nam sinh thì cẩu thả hơn, mỗi người bọn họ không đánh dấu rõ ràng thường sẽ vì điều này mà cãi lộn. Để giải quyết vấn đề nhỏ này, Dương Từ cảm thấy gần đây tính khí của mình trở nên tệ hơn rồi.

Trong lớp đọc sách buổi sáng hôm nay, Dương Từ cùng mọi người đi dọn dẹp. Khi đi ngang qua phòng học của lớp hai bên cạnh (lớp 8-2), Dương Tụng Quốc từ trong chạy ra, cười hihi haha vui vẻ đuổi theo sau lưng anh.

Dương Tụng Quốc trước đây học lớp 7, vì Dương Từ ở lại lớp nên hiện tại họ học cùng năm. Trước khi nhập học anh ta đòi phải học cùng lớp với Dương Từ, còn vì chuyện này mà bị cha đánh một trận.

Nói là nếu hai người họ kết hợp với nhau thì không phải là chăm chỉ học hành tiến bộ mỗi ngày mà là đi bắt nạt các bạn học khác trong trường, cho nên căn bản là không muốn họ học cùng một lớp.

Vì chuyện này mà Dương Tụng Quốc đã buồn mấy ngày, nhưng sau đó anh ta phát hiện ra dù không học cùng lớp nhưng vẫn có thể chơi cùng nhau nên cậu nhóc ngốc nghếch này liền ngay lập tức không buồn nữa.

Dương Tụng Quốc đuổi theo Dương Từ và hét lên: “Này! Này! Chờ ta với, đợi ta với…”

Dương Từ phớt lờ anh ta, cau mày kéo chổi ra ngoài. Những học sinh vốn đang rượt đuổi và đánh nhau, khi nhìn thấy Dương Từ liền im lặng lại, từng người một bắt đầu giả bộ đang lao động.

Bọn họ sợ Dương Từ như vậy là vì hôm qua đã xảy ra một chuyện. Có một nam sinh cầm liềm nghịch với các bạn, vô tình suýt làm nữ sinh bên cạnh bị thương.

Thấy vậy Dương Từ đã đi đến giáo huấn đối phương thành thực chút, nhưng nam sinh đó không những không nghe lời mà đối phương còn muốn động thủ với Dương Từ. Dương Từ người đã được huấn luyện gần một tháng trời, làm gì mà sợ một cú đấm nhẹ như bông như vậy của hắn ta, không nói lời nào liền đem người ném qua vai đập xuống.

Bởi vì chính nam sinh kia khiêu khích anh trước, còn suýt chút nữa làm bị thương những học sinh vô tội khác. Cho nên cuối cùng cũng dẫn giáo viên đến, giáo viên không cho rằng hành vi của Dương Từ có gì sai trái. Dù sao thì trên phương diện pháp luật đây cũng là phòng vệ chính đáng, đối phương đã trực tiếp đánh đến nên không có lý do gì để Dương Từ cứ như vậy mà bị đánh.

Ngoài ra Dương Từ vốn đã có danh tiếng không tốt, là tên côn đồ có tiếng trong cả công xã, sau lần ném qua vai này, học sinh trong trường cũng không dám khiêu khích anh nữa.

Dương Từ không quan tâm đến danh tiếng hay bất cứ điều gì, anh chỉ muốn học tập chăm chỉ và học hỏi thêm nhiều kiến ​​​​thức, chỉ có như vậy anh mới có thể nhận được nhiều tích phân hơn và sống một cuộc sống thoải mái mà anh muốn.

Vì vậy anh kéo cây chổi của mình tìm một chỗ cao, lấy cuốn sách tiếng Anh của mình ra và bắt đầu đọc thuộc lòng các từ đơn tiếng Anh. Vị trí cao như vậy có tầm nhìn đặc biệt tốt, đến khi anh học từ vựng học mệt rồi còn có thể giám sát học sinh bên dưới.

Dương Tụng Quốc ở bên cạnh thấy vậy liền cạn lời, khi Dương Từ nói rằng anh muốn chăm chỉ học tập, Dương Tụng Quốc đã nghĩ rằng Dương Từ chỉ nói đùa. Nhưng sau vài ngày quan sát, Dương Tụng Quốc nhận ra rằng Dương Từ dường như đang thật sự nỗ lực học tập. Điều này khiến Dương Tụng Quốc một đứa học tra khó mà hiểu được, anh ta hoàn toàn không hiểu được chăm chỉ học tập có gì tốt?

Nhưng Dương Tụng Quốc dù nghĩ như vậy nhưng cũng không dám đi làm phiền Dương Từ đang chăm chỉ, bởi vì gần đây tính tình của Dương Từ không tốt, cả ngày cau mày với vẻ mặt trăm đắng ngàn cay.

Dương Tụng Quốc lo lắng rằng nếu anh ta nói điều gì mà Dương Từ không muốn nghe, Dương Từ sẽ đối phó với anh ta giống như đã đối phó với nam sinh hôm qua, thân thể của anh ta không thể chịu đựng được cú ngã như vậy đâu.

Vì vậy trong mấy ngày tiếp theo, Dương Tụng Quốc không đi tìm Dương Từ chơi nữa, đến cả sau khi tan học cũng không có đi quấy rầy Dương Từ, mà mỗi ngày đều đến trường cấp ba để tìm Hứa Văn Lịch chơi cùng.

Hôm đó trời chập choạng tối, Dương Từ chạy đến chuồng bò tìm Tạ Nghiễn Thanh như thường lệ. Trước đây khi Tạ Nghiễn Thanh sống trong nhà của anh, Dương Từ không dám nói nhiều với Tạ Nghiễn Thanh bởi vì trong nhà ngoại trừ người nhà còn có mấy nữ thanh niên trí thức, anh sợ mang thêm rắc rối cho Tạ Nghiễn Thanh một người mang đầy rắc rối, cho nên trong khoảng thời gian đó anh đã ngừng học thêm vài ngày.

Bây giờ Tạ Nghiễn Thanh cuối cùng đã chuyển đi, lúc này Dương Từ mới lại tiếp tục thói quen đi học thêm. Chỉ là hôm nay trước khi chạy đến chuồng bò, trên đường anh đã gặp người bạn thân Hứa Văn Lịch. Hứa Văn Lịch lén lén lút lút đi ra ngoài thôn, trông hoàn toàn khác với mọi khi.

Thành tích của Hứa Văn Lịch tốt hơn nguyên chủ, vì vậy khi Dương Từ bị lưu ban năm lớp 8, Hứa Văn Lịch đã bắt đầu học lớp 10. Kể từ sau khi họ khai giảng, Dương Từ không có nhiều cơ hội gặp đối phương.

Đừng thấy Hứa Văn Lịch và Dương Từ bọn họ chơi với nhau, bị danh tiếng của bọn họ liên lụy cũng không tốt lắm, trên thực tế Hứa Văn Lịch ngoan ngoãn hơn họ rất nhiều. Nếu anh ta không chơi bời với hai anh em họ Dương Từ, với chỉ số IQ của Hứa Văn Lịch, anh ta hoàn toàn có thể đến học trong huyện.

Lúc này nhìn thấy Hứa Văn Lịch giống như hồn ma đi ra khỏi thôn, Dương Từ không khỏi có chút lo lắng đi theo. Ban đầu Dương Từ muốn đuổi kịp anh ta hỏi xem anh ta đang làm gì, nhưng thấy anh ta đi thẳng đến khu rừng nhỏ bên ngoài thôn.

Không biết Dương Từ có phải hay không suy nghĩ nhiều, anh luôn cảm thấy hôm nay Hứa Văn Lịch có chút kỳ quái. Vì vậy anh kìm nén xúc động muốn đi kêu người lại, thả nhẹ bước chân của mình lén lút đi theo.

Buổi tối 7, 8 giờ trong rừng cũng không đặc biệt tối lắm, nhưng bới vì nguyên nhân ở nông thôn không có điện, dưới tình huống không có ánh đèn cũng không có ánh trăng, khi Dương Từ vừa bước vào vẫn có chút không thích ứng với bóng tối bên trong.

Dương Từ còn chưa kịp dừng lại tại chỗ để thích ứng với bóng tối bên trong, mơ hồ nghe thấy một tiếng chửi rủa ác độc: “Mẹ nó, sao mày lề mề quá vậy, để mấy anh em ông đây chờ lâu như vậy?”

Dương Từ nghe thấy câu này bước chân liền ngừng lại, sau khi đem cuốn sách trong tay bỏ vào không gian học tập, liền lấy ra một thanh gỗ. Thanh gỗ này đã được đặt trong không gian từ lâu, vốn là do Dương Từ chuẩn bị cho đứa cháu trai Trần Túc Thần kia. Cuối cùng không ngờ Trần Túc Thần lại nhạy cảm như vậy, sau khi bị người của anh hai nhắm tới thì liền trở nên thành thực, Dương Từ vẫn luôn không có cơ hội đánh hắn.

Sau đó Dương Từ đã đắc tội với rất nhiều người, đầu tiên là vì Tiết Miên Hoa mà đắc tội với Tiết gia, sau đó là vì chị hai mà đắc tội với Từ gia. Để tránh sau này bị tiểu nhân tính kế, Dương Từ đã giữ thanh gỗ trong không gian để tự vệ.

Mặc dù không biết hiện tại đang xảy ra chuyện gì, nhưng chỉ cần nghe một câu này mà người đó nói, Dương Từ liền biết đối phương không chỉ nhiều người mà còn rất khó nhằn. Để đề phòng anh lấy ra một thanh gỗ, dựa vào sự quen thuộc với địa hình nơi đây, nấp vào đống cỏ khô bên cạnh cẩn thận di chuyển vào.

[text_hash] => ba85996c
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.