Array
(
[text] =>
Chương 172 Ngoại Truyện – Dương Mộng Liên
Tên trộm này nhắm vào nhà của Dương Từ là vì Dương Từ đã từng quyên góp hai khoản tiền. Đối phương cảm thấy Dương Từ nhất định rất giàu có, vì vậy hắn ta đã nhìn chằm chằm vào Dương Từ suốt thời gian qua.
Sau khi phát hiện ra trong nhà Dương Từ chỉ có hai người, đối phương đã lên kế hoạch lẻn vào để lấy một ít tiền.
Kết quả là, vì đây là lần đầu tiên ăn cắp đồ, vì năng lực nghiệp vụ không thành thạo nên mới tạo ra chút động tĩnh.
Không ngờ Dương Từ ngủ say vẫn cảnh giác như vậy, nghe thấy động tĩnh liền xông ra, trực tiếp bắt được hắn.
Ngày hôm sau khi tên trộm bị đưa đến đồn cảnh sát, gia đình hắn ta biết chuyện và muốn gây rối cho Dương gia.
Họ cảm thấy chính Dương Từ đã hại con họ, nói gì mà nếu Dương Từ không quay trở lại thì cho dù hắn ta không sợ gì cả. Nhưng cũng sẽ không có gan mà làm ra chuyện như vậy.
Tuy nhiên, sau khi Dương Từ bọn họ trở về thôn, đầu tiên là gióng trống khua chiêng quyên góp hai khoản tiền lớn, sau đó lại xây dựng tòa nhà một cách rất phô trương.
Trong mắt một số người, hành vi của Dương Từ là điển hình cho mọi người biết anh rất giàu có. Người trước giờ chưa từng thấy nhiều tiền như vậy, bởi vì trong lòng không rõ vặn vẹo cùng ghen tị, nên nhất thời không nhịn được mà phạm sai lầm.
Trong mắt gia đình đối phương, tất cả những điều này đều là lỗi của Dương Từ, họ không cho rằng con mình có vấn đề gì.
Vì vậy, khi nghe tin hắn bị đưa đến cục cảnh sát, người nhà của hắn đã kéo đến Dương gia để gây rối. Nếu người bình thường gặp phải tình huống như vậy, chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn họ làm ầm lên với vẻ mặt bất lực, hoặc là ầm ỉ một trận với gia đình họ.
Đáng tiếc, Dương Từ không phải người bình thường, tiểu Đinh và tiểu Trần sẽ không để anh lãng phí thời gian vào những việc như vậy.
Trước đây, khi Dương Từ đi làm đã rất vất vả, bây giờ anh cuối cùng cũng có thời gian để đi nghỉ ngơi, họ không thể để Dương Từ dính vào rắc rối nữa.
Vì vậy, khi gia đình nhà này đến gây sự, tiểu Đinh không nói một lời đã dứt khoát gọi cảnh sát. Đúng lúc nhà của Dương Từ vừa bị trộm, có một đồng chí cảnh sát đến kiểm tra tình hình liền gặp tiểu Đinh đang đi đến công xã để báo cảnh sát.
Vì vậy, tiểu Đinh đã dẫn đối phương đến nhà Dương Từ, khi cả hai trước sau tiến vào Dương gia, gia đình kia đang chửi bới ở cổng nhà.
Chửi người là chuyện rất bình thường ở nông thôn, họ không cho rằng chửi bậy là vi phạm pháp luật nên dù cảnh sát có đến họ cũng không sợ.
Tất nhiên, đây chỉ là một con số rất nhỏ. Hầu hết mọi người đều rất sợ cảnh sát, chỉ một số rất nhỏ dựa vào việc bản thân ít học thích giở trò trước mặt các quan chức.
Ví dụ như người của một nhà này có thể coi việc họ ăn cắp đồ là điều hiển nhiên, thì có thể đoán được gia đình này không phải là người tốt lành gì.
Bây giờ là đầu những năm 1980, vốn dĩ đây là thời kỳ nghiêm phạt, họ không nên gây rắc rối vào lúc này.
Ngoài ra, các đồng chí từ cục cảnh sát đã cảnh cáo họ, mấy người họ còn không để trong lòng chuyện này, cuối cùng tất cả bọn họ đều bị mang đến cục cảnh sát.
Có thể là do bị cảnh sát giáo huấn một hồi, hoặc vì biết hiện tại đang lúc nghiệm phạt gắt gao nên sau khi được giáo dục, gia đình này mới trở nên thành thật.
Sau này chẳng những không dám tới gây chuyện, cho dù là tên trộm chị nhốt ở cục, cả nhà này cũng không có người phản đối.
Dương Từ và Tạ Nghiễn Thanh không chú ý nhiều đến chuyện này. Dù sao hai người cũng đã gặp phải rất nhiều chuyện, cho nên đối với những xích mích nhỏ như vậy cũng không để ý.
Sau đó, hai người lại tiếp tục kỳ nghỉ bình thường, ban ngày Dương Từ dẫn Tạ Nghiễn Thánh đi câu cá trên đập, buổi tối hai người vào rừng tìm ve sầu.
Khi Dương Từ đưa Tạ Nghiễn Thanh đi khắp nơi, Dương Mộng Liên ở phía
bên kia cuối cùng cũng đến ngày nghỉ ngơi.
Ngày hôm nay, cô cố ý không ngủ nướng, sáng sớm dậy sớm mặc quần áo tươm tất. Dù sao cũng liên quan đến việc lớn trong cuộc đời của cô, cô ít nhiều cũng phải chú ý nhiều hơn.
Khi Dương Mộng Liên sửa soạn xong và đi ra khỏi quân đội, cô đã mượn một chiếc xe đạp và lái đến đại viện của quân đội.
Những người chưa có gia đình như họ chỉ được sống trong khu tập thể của bộ đội trong khu vực quân khu. Chỉ có những người có địa vị và người nhà như đại ma vương mới có tư cách xin chuyển đến đại viện.
Đại viện của quân đội ở cách đó không xa, ước chừng bốn năm dặm.
Nhắc mới nhớ, đây là lần đầu tiên Dương Mộng Liên đi, nên trên đường đi cô hơi tò mò không biết nó có dáng vẻ như thế nào.
Không đợi cô đạp xe đến đại viện, cô đã nhìn thấy một nam thanh niên có sắc mặt không tốt đang đi về phía đại viện với cái đầu ủ rũ.
Ban đầu, Dương Mộng Liên rất nhiệt tình còn muốn cho đối phương đi cùng nữa, nhưng khi thấy đối phương không vui, cô đã rất biết điều không tiến tới chào hỏi.
Khi Dương Mộng Liên chạy đến đại viện dưới ánh mặt trời, từ xa cô đã nhìn thấy đại ma vương đang đứng ở cửa chờ cô.
Mãi cho đến khi Dương Mộng Liên đi theo đại ma đầu vào trong viện, cô mới biết người mà Tần Lập Quân giới thiệu với cô chính là con trai của đối phương.
Dương Mộng Liên nghe vậy liếc xéo đối phương, luôn cảm thấy hôm nay mình giống như dê vào miệng miệng hổ vậy.
Tần Lập Quân bị ánh mắt nhỏ bé của cô làm cho tức giận, đưa tay không khách khí vỗ vỗ đầu cô: “Con bé này đây là có ý gì, làm con dâu của ta có gì thiệt thòi chứ? Ta đối với ngươi tốt như vậy mà, ngươi làm con dâu của ta, cũng không cần lo lắng bị mẹ chồng bắt nạt.”
Dương Mộng Liên bĩu môi, thấp giọng lẩm bẩm: “Không biết có phải là em ảo giác hay không, em luôn cảm thấy cô đã nhớ nhung em rất lâu rồi.”
Tần Lập Quân nghe được lời này vừa muốn cười vừa tức giận, ngay lúc hai
người cười nói đi về Tần gia, chàng trai mà trước đó Dương Mộng Liên gặp được ở trên đường cuối cùng cũng mệt đứt hơi mà đến được cổng đại viện.
Người này không ai khác chính là Lục Linh Viên, con trai của Tần Lập Quân, cũng là đối tượng xem mắt của Dương Mộng Liên. Lục Linh Viên và Dương Mộng Liên trạc tuổi nhau, họ là những thanh niên rất cao và ưa nhìn.
Cha của Lục Linh Viên là một quân nhân, mẹ anh ta là một quân nhân, anh trai anh ta là một quân nhân, em gái anh ta cũng là một quân nhân, thậm chí cả chú của anh ta cũng là một quân nhân.
Trong một gia đình quân nhân như vậy, Lục Linh Viên bởi vì thời thiếu niên phản nghịch mà cuối cùng đã chọn trường đại học y.
Lý do tại sao trên đường đi Lục Linh Viên không vui là vì anh ta không muốn để cho mẹ anh ta giúp anh ta xem mắt. Ngày nay hẹn hò đều là yêu đương tự do, thân là một thanh niên có tư tưởng tiến bộ, anh ta cảm thấy những cuộc xem mắt là những cuộc hôn nhân sắp đặt kiểu cũ, cảm thấy rằng sự tự do của mình bị gia đình kiểm soát.
Lại thêm nghe nói rằng đối phương là một quân nhân, còn là một cô gái học kỹ thuật, Lục Linh Viên luôn nghĩ rằng cô sẽ là một con hổ cái.
Dù sao trong nhà anh ta có hai nữ quân nhân, mỗi người đều là phong cách cường nữ tiêu chuẩn, anh ta cảm thấy không thể tiếp nhận người yêu như vậy.
Cũng chính vì có thành kiến với quân nhân nên thái độ của Lục Linh Viên đã rất kháng cự kể từ khi Tần Lập Quân nói muốn để anh ta xem mắt.
Tần Lập Quân thấy vậy cũng không nói những lời vô nghĩa với anh ta, mà chỉ nói khi nhìn thấy cô anh ta chắc chắn sẽ rất thích, liền cưỡng ép mà sắp xếp xong thời gian xem mắt.
Lục Linh Viên không dám đối đầu với mẹ của mình, vì vậy anh ta chỉ đành động chút tay chân với bên bệnh viện. Anh ta cố ý đổi ca với một đồng nghiệp vào ngày hôm qua, dự định sẽ trực trong bệnh viện vào ngày nghỉ này, vì vậy ngày hôm qua sau khi tan làm anh ta vẫn luôn không trở về nhà.
Tần Lập Quân ngày thường rất bận rộn, mãi đến sáng nay bà ấy mới biết Lục Linh Viên chưa về nhà, lúc đó bà ấy cảm thấy đứa nhỏ này hết cứu rồi.
Đối với một cô gái có điều kiện như Dương Mộng Liên này, nếu không phải bà ấy và Dương Quốc Hữu luôn bảo vệ cô ấy, còn không biết sẽ có bao nhiêu
người đàn ông ngấp nghé nữa.
Đứa nhỏ này thật không biết phải làm sao, nếu không phải đối phương là con trai của bà, bà cũng không muốn quản cái tên hỗn đản không nghe lời này.
Tần Lập Quân mặc dù trong lòng nghĩ như vậy, nhưng trên thực tế bà vẫn gọi cho Lục Linh Viên. Dù sao thì một cơ hội như vậy thực sự rất hiếm, bà ấy luôn cảm thấy nếu Lục Linh Viên bỏ lỡ nó, sau này khi nhận ra nhất định sẽ hối hận.
Vì không để sau này Lục Linh Viên phải hối hận, cũng để sau này không để cho anh ta tự trách mình, Tần Lập Quân đã rất mạnh mẽ gọi anh ta trở lại.
Cũng chính bởi vì thái độ cứng rắn của Tần Lập Quân mà Lục Linh Viên trở về rất không vui.
Cả một đường về nhà sắc mặt của anh ta đều đen, trong viện hầu như mọi người đều quen biết, nhìn thấy bộ dáng của anh ta không khỏi có chút tò mò.
Một bác gái từ xa nói với Lục Linh Viên: “Ôi, Tiểu Lục, sao cháu lại trở về? Vừa rồi mẹ cháu vẫn đang tìm cháu đấy, hình như nhà cháu có khách đến.”
Lục Linh Viên nghe vậy cau mày, không trả lời bác gái, mà chỉ chào hỏi bác gái, cố ý trì hoãn không muốn về nhà.
Trong khi Lục Linh Viên đang chần chừ xung quanh đại viện, Tần Giang người có việc phải ra ngoài, đã nhìn thấy cảnh này và vô thức nhìn về hướng nhà của Lục Linh Viên.
Tần Giang biết Lục Linh Viên và Dương Mộng Liên sẽ xem mắt nhau hôm nay, vì vậy anh ấy đã ra khỏi nhà của chị gái mình từ sáng sớm để tránh cho Dương Mộng Liên sẽ bối rối.
Với thân phận như Tần Giang, anh ta có chỗ ở riêng, nhưng ở một mình ăn uống thì phiền phức quá, còn phải tìm cảnh vệ chăm sóc anh ấy.
Tần Lập Quân cảm thấy như vậy lãng phí tài nguyên, hơn nữa nhà của Tần Lập Quân có rất nhiều phòng, Tần Giang phần lớn thời gian đều ở tại nhà chị mình.
Tần Giang thực sự thích Dương Mộng Liên, nhưng Tần Lập Quân muốn giới thiệu cô cho Lục Linh Viên. Nếu anh ấy chọt chân vào lúc này, thân là một người lớn trong nhà thấy thế nào cũng không quá tốt.
Nhưng nhìn Lục Linh Viên hiện tại hiển nhiên là không nguyện ý, vừa nghĩ đến Dương Mộng Liên còn đang xấu hổ chờ ở Lục gia, cũng không biết lúc này tiểu cô nương sẽ có bao nhiêu oan ức nữa, khi Tần Giang nghĩ đến đây bước chân liền không động nữa.
Anh ấy không thích vẻ mặt buồn bã của Dương Mộng Liên, cho dù cô ấy có giả vờ vài lần, anh ấy cũng không thích cái cách cô cau mày ủy khuất.
Ngay khi Dương Mộng Liên đang mất kiên nhẫn, Tần Lập Quân đang xấu hổ chờ đợi, tiếng bước chân cuối cùng cũng vang lên bên ngoài.
Thấy vậy, Tần Lập Quân vội vàng đứng dậy, vừa định trách cứ Lục Linh Viên đã xảy ra chuyện gì, liền nhìn thấy Tần Giang từ ngoài cửa đi vào.
Khoảnh khắc Tần Lập Quân nhìn thấy em trai mình, bà ấy biết giấc mộng làm mẹ chồng của mình đã tan thành mây khói. Có vẻ như bà ấy không thể là mẹ chồng của Dương Mộng Liên nữa, nhưng bà ấy có thể là chị gái của Dương Mộng Liên.
Dương Mộng Liên trong lòng đang tức giận, cô không thích người không giữ lời hứa. Vì vậy, cho dù người này tốt đến đâu, cô cũng phải mắng đối phương một trận, cho dù người đó là con trai của Tần Lập Quân cũng không được.
Kết quả khi cô tức giận ngẩng đầu lên, mới phát hiện ra người bước vào không phải là đối tượng xem mắt. Mà là vị Tần thủ trưởng luôn nghiêm khắc kia, cô theo bản năng đứng dậy hành lễ với đối phương.
Nhưng bởi vì hôm nay cô ấy mặc váy, một chiếc váy màu đỏ giống như ngọn lửa, khiến cô ấy nghĩ rằng tư thế anh hùng của cô ấy trông có vẻ hơi khập khiễng.
Ngay khi Dương Mộng Liên đang cảm thấy phiền muộn không thôi, cô đã nghe thấy một lời khen hiếm hoi từ một người hiếm khi nói chuyện với cô ấy: “Rất đẹp, em hôm nay ăn mặc rất đẹp!”
[text_hash] => c5db41bb
)