Làm học bá trong văn niên đại (Hoàn) – Chương 171 Ngoại truyện – Dương Từ – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Làm học bá trong văn niên đại (Hoàn) - Chương 171 Ngoại truyện - Dương Từ

Array
(
[text] =>

Chương 171 Ngoại truyện – Dương Từ

Sau khi Dương Mộng Liên nhận được đồ do gia đình gửi đến, còn cố ý gọi một cuộc điện thoại cho gia đình. Thời gian trước cô ấy đi làm nhiệm vụ nên đã một hai tháng không liên lạc với gia đình.
Đợi đến sau khi gọi xong cuộc điện thoại này cô mới biết khoảng thời gian này Dương Từ đã trở về quê nhà.
Vì vậy, Dương Mộng Liên lại gọi cho Dương Từ một cuộc, ban đầu cô chỉ muốn hỏi về tình hình chú của mình, kết quả hai người nói tới nói lui, không biết từ lúc nào lại nói đến chuyện xem mắt của Dương Mộng Liên, Dương Mộng Liên tiện đó cũng nói đến chuyện xem mắt vào cuối tuần tới.
Trước đây, cho dù Dương Từ làm chuyện gì cũng đều mang theo Dương Mộng Liên, đi học hay tan học đều hận không thể bảo vệ Dương Mộng Liên mọi lúc mọi nơi.
Về sau, Dương Mộng Liên ngày càng trở nên mạnh mẽ hơn, đến khi cô ấy cũng đã đến tuổi yêu đương, Dương Từ liền không còn hỏi về chuyện tình cảm của cô ấy nữa.
Bởi vì Dương Từ biết chị gái anh bây giờ đã rất mạnh mẽ, cô ấy không còn là cô gái ngốc nghếch như trước nữa, ngay cả khi cô ấy gặp phải bất kỳ vấn đề gì, cô ấy cũng có thể tự mình xử lý.
Vì vậy, sau khi học đại học, Dương Từ không còn quản cô ấy nữa, đến cả việc người trong nhà để cô đi xem mắt anh cũng không phát biểu ý kiến gì.
Nếu hôm nay Dương Mộng Liên không chủ động đề cập đến chuyện này, có lẽ Dương Từ cũng không biết rằng cô ấy sắp đi xem mắt.
Dương Từ đang ngồi trên chiếc ghế đẩu trong nhà của lão bí thư chi bộ, vừa nói chuyện điện thoại với Dương Mộng Liên, vừa tùy ý xoay xoay chiếc bút trên tay.
Vừa rồi khi cháu trai của bí thư gọi anh, anh đang ngồi viết báo cáo trong sân Dương gia, lúc rời đi, anh gấp gáp đến mức cầm theo cả bút.
Cháu trai bí thư chi bộ đang ngồi bên cạnh nhìn anh gọi điện thoại, không chớp mắt nhìn anh xoay bút, chắc là cảm thấy Dương Từ xoay bút rất lợi hại, không khỏi muốn tự mình thử xem.

Thấy vậy, Dương Từ đưa cây bút trong tay cho đối phương, cậu bé ngồi xổm trên mặt đất bên cạnh anh và bắt đầu chơi.
Đứa trẻ này là con út trong gia đình bí thư chi bộ, không phải người chạy việc vặt cho Dương Từ ngày trước.
Đứa trẻ đó bây giờ đã ở mười mấy tuổi rồi, sở dĩ không gặp nó là vì nghe nói rằng nó đã đến huyện thành đi học rồi.
Vì năm đó trong thôn họ đã đi ra mấy sinh viên đại học, nên rất nhiều gia đình đều cố gắng hết sức cho con đi học.
Ai cũng cảm thấy chỉ có trường trong huyện thành mới dạy được học sinh giỏi nên mấy năm gần đây nhiều đứa trẻ đều lên huyện thành đi học.
Sau khi nghe Dương Mộng Liên cằn nhằn, Dương Từ bình tĩnh nói: “Ừm, anh hai chỉ là quá lo lắng cho chị thôi, chị phải thông cảm cho tâm tình của anh ấy. Dù sao thì làm anh trai cũng không khác gì làm cha, đều sợ rằng chị ở bên ngoài sẽ bị người ta lừa gạt. Còn chuyện xem mắt mà chị nói, nếu đã là người mà anh hai nhờ cậy giới thiệu, nếu chị không có việc gì thì qua xem thử đi, lỡ như gặp được người tốt, lúc đó cũng đỡ phải tự mình lại đi tìm đối tượng nữa. Mà nghe nói quân đội của chị rất nghiêm ngặt, em đoán là chị không có nhiều thời gian để tìm đối tượng đâu, nếu như xem mắt thành công rồi cũng tiết kiệm được thời gian.”
Dương Mộng Liên cảm thấy em trai mình rất biết cách nói chuyện, lập tức liền chạm tới trái tim cô rồi. Ban đầu, cô vẫn cảm thấy không thoải mái khi bị ép phải đi xem mắt, nhưng giờ cô đã cảm thấy tốt hơn nhiều sau khi nghe những lời của Dương Từ.
Cô liền xem như tiết kiệm thời gian là được, dù sao ngày thường cô quả thật đều rất bận. Nếu không có người giúp cô giới thiệu đối tượng, có lẽ cô thật sự không có thời gian để nói chuyện yêu đương.
Vì cuộc điện thoại với Dương Từ, Dương Mộng Liên đã có tâm trạng tốt. Hai chị em trò chuyện một lúc, Dương Mộng Liên vì có chuyện mà rời đi.
Dương Từ cúp điện thoại và ở lại nhà lão bí thư một lúc, sau đó chậm rãi đi về phía nhà.
Ngôi nhà mới của Dương gia không xây dựng trên ngôi nhà cũ mà được xây dựng lại trên ngôi nhà mới được cấp cho.

Ngôi nhà mới cách ngôi nhà cũ không xa, hiện tại hình dạng ban đầu của ngôi nhà đã được xây dựng. Nếu không phải đúng lúc vào mùa nông làm việc bận rộn, mời người ngoài lại thêm người trong thôn được mời đến giúp đỡ, thì một tòa nhà nhỏ kiểu phương Tây sẽ không mất nhiều thời gian.
Đáng tiếc Dương Từ không chỉ muốn một ngôi nhà mà còn muốn ngôi nhà đẹp một chút, vì vậy tình trạng này sẽ kéo dài hơn một chút.
Hầu hết các ngôi nhà bây giờ đều là nhà gạch bùn, rất nhiều thợ xây ở nông thôn hoàn toàn không biết xây nhà lầu, vẫn phải mời người từ thị trấn hoặc huyện thành đến.
Ở nông thôn hiếm khi nhờ người xây nhà như thế này, nhà họ xây ở đây đều do người trong thôn xây, nhà mà người mình xây thì rất ít người đưa tiền, đều là mời ăn cơm hoặc là tặng một vài quả trứng là được rồi.
Ngoài ra, họ thường chọn trong thời gian tương đối nhàn rỗi, mọi người cùng nhau giúp đỡ rất nhanh liền có thể xây xong ngôi nhà rồi.
May mà Dương Từ bây giờ không thiếu tiền, anh đã quyên góp tiền cho thôn của họ để làm đường, nhân lúc sửa đường liền có thể xây nhà rồi.
Như vậy những người lao động của cả hai bên ăn uống cùng nhau, sử dụng những chiếc nồi sắt lớn được sử dụng trong các bữa ăn lớn của công xã trước đây, mời những người trong thôn không thể làm công việc đồng áng đến giúp đỡ.
Những người được mời này cũng được trả lương, tuy không nhiều bằng những người làm công nhưng vì họ được trả lương và bao gồm ba bữa ăn nên đây được coi là một công việc rất tốt.
Còn những việc lặt vặt như mua rau, trả lương, Dương Từ đều giao cho chú hai và dì hai. Đừng nhìn dì Hai là người thích chiếm tiện nghi, thực ra dì rất biết thời thế.
Biết Dương Từ bây giờ là chỗ dựa lớn nhất của nhà họ, bà ta chỉ dám chiếm lợi nhỏ và tính toán nhỏ nhặt, chưa bao giờ dám động đến những lợi ích lớn thực sự.
Tất nhiên, họ sẵn lòng làm việc chăm chỉ vì Dương Từ, giải quyết rất nhiều chuyện rắc rối cho Dương Từ, Dương Từ cũng sẵn lòng cho họ chiếm chút lợi nhỏ.

Dù sao cũng có câu phù sa không chảy ruộng người ngoài, hơn nữa trong thời gian này chú hai và dì hai thật sự rất chăm chỉ. Cho nên Dương Từ cho bọn họ tiền cũng rất hào phóng.
Chỉ tiền ăn, uống và tiền công hàng ngày, lợi ích mà họ chiếm được họ có thể xây một ngôi nhà. Cho nên lần này dì hai Dương so với ai cũng vui vẻ hơn, mặc dù từ khi Dương Từ trở về, bà ta rất bận rộn.
Không chỉ bà ta bận mà người nhà bà ta cũng bận, nhưng bởi vì sự bận rộn của họ có ích lợi thật sự. Cho nên những ngày bận rộn như này bà ta vẫn khá thích nó.
Sau khi Dương Từ từ nhà bí thư chi bộ trở về, anh phát hiện một đám trẻ con mới lớn đang nói chuyện ríu rít xung quanh Tạ Nghiễn Thanh, liền bất mãn muốn đuổi chúng đi.
Kể từ khi anh và Tạ Nghiễn Thanh trở về quê nhà, ngoại trừ lần đầu tiên rất yên tĩnh, hầu như ngày nào cũng có rất nhiều người đến nhà, khiến anh không thể ở một mình với Tạ Nghiễn Thanh.
Hôm nay Dương Từ không muốn đọc sách nữa, anh chỉ muốn dựa vào Tạ Nghiễn Thanh để dính lấy. Cho nên khi nhìn thấy nhiều bóng đèn như vậy, anh lập tức đuổi chúng đi như đuổi gà.
Những đứa trẻ này đã không còn sợ hãi Dương Từ nữa, chúng còn rất bất mãn khi bị Dương Từ đuổi đi, chúng ầm ỉ với Dương Từ ở cửa một lúc, sau đó ra sân với vẻ mặt vui tươi.
Đừng thấy lúc này sắc trời đã rất tối rồi, trên thực tế, khi mùa hè bận rộn với việc đồng áng, đều là mặt trời xuống núi rồi mới bắt đầu ra đồng làm ruộng. Đám trẻ này chơi ở Dương gia một lúc lâu, lúc này chúng mới nhớ ra mỗi đứa còn có việc phải làm.
Ngoài kỳ nghỉ đông và nghỉ hè, các trường học ở nông thôn còn có kỳ nghỉ mùa nông bận rộn đặc biệt, thường kéo dài khoảng 1 tuần, để các đứa nhỏ về nhà phụ giúp gia đình công việc đồng áng.
Kỳ nghỉ mùa nông bận rộn ở đây chỉ mới bắt đầu ngày hôm qua, cho nên những đứa nhỏ này có một khoảng thời gian để ầm ỉ rồi.
Khi Dương Từ đuổi những đứa trẻ đó đi, Tạ Nghiễn Thanh biết Dương Từ đang có ý xấu gì.

Vì vậy, vừa nhìn thấy Dương Từ từ bên ngoài trở về, cậu liền có chút sợ hãi giơ chân trốn vào trong nhà, sợ Dương Từ không biết xấu hổ sẽ ở ngoài sân ầm ỉ với cậu.
Lúc này trời đã tối, các phòng trong ngôi nhà cũ đều khá tối, cũng lạnh hơn nhiều so với các tòa nhà.
Vốn dĩ khi Tạ Nghiễn Thanh ở bên ngoài, cậu còn cảm thấy bên ngoài có chút ngột ngạt, không ngờ vừa vào phòng liền cảm thấy lạnh.
May mà không đợi cậu tìm áo khoác để mặc nữa, Dương Từ đã theo vào và ôm lấy cậu, Tạ Nghiễn Thanh ngay lập tức không cảm thấy lạnh mà ngược lại cảm thấy ấm áp khi Dương Từ ôm cậu.
Dương Từ và Tạ Nghiễn Thanh đang hẹn hò, tiểu Đinh bọn họ biết về chuyện này. Để tránh trì hoãn việc hẹn hò của hai người họ, tiểu Đinh và tiểu Trần sống trong nhà của chú hai Dương, họ sẽ chỉ đến khi họ có việc phải làm, vì vậy lúc này chỉ có hai người họ trong Dương gia.
Dương Từ ôm lấy cậu làm bộ muốn ném cậu lên giường, Tạ Nghiễn Thanh sợ tới mức vội vàng ôm lấy cổ anh. Họ sống trong căn phòng nhỏ mà Dương Từ từng ở, chỉ có một chiếc giường nhỏ không quá ổn.
Trước đó, Dương Từ đã đè cậu lên một lần suýt chút nữa làm sập chiếc giường nhỏ nát này, cho đến tận bây giờ Tạ Nghiễn Thanh nghĩ lại vẫn thấy sợ hãi.
Luôn cảm thấy nếu là hỏng cái giường này rồi, là quá khó tiếp nhận với cậu người được giáo dục tốt. Cứ như thể họ đặc biệt làm gì đó… Cậu không thích, cậu cảm thấy đặc biệt… rất xấu hổ.
Dương Từ biết cậu đang lo lắng điều gì, vì vậy anh hung ác nói với Tạ Nghiễn Thanh: “Không ở đây cũng không sao, nhưng em phải gọi anh là anh trai.”
Tạ Nghiễn Thanh nghe thấy vậy thì mặt đỏ bừng, hiển nhiên là rất sợ hãi sợ Dương Từ sẽ gây rối, cũng biết rằng vào lúc này không nên khiêu khích Dương Từ, nhưng cậu hiếm khi lại cố chấp nói: “Rõ ràng anh mới là người lớn tuổi hơn, rõ ràng em nên gọi anh là anh trai mới đúng, cũng không biết em có ý xấu gì?”
Dương Từ không lập tức trả lời mà trực tiếp đặt người xuống bàn. Chiếc bàn

nhỏ trước đây của Dương Từ còn cũ nát hơn cả chiếc giường, mà còn có một chân sắp gãy.
Khoảnh khắc Tạ Nghiễn Thanh nằm xuống nó, cậu lập tức đưa tay móc lấy cổ áo sơ mi của Dương Từ, gọi anh trai hết lần này tới lần khác.
Thấy vậy, Dương Từ cười nhẹ, làm cho người quay trở lại vòng tay anh, nhịn không được mà cắn mạnh cậu một cái. Hai người ngồi xuống cãi cọ một hồi, sau đó Dương Từ nghiêng người bắt đầu hôn nhẹ đối phương…
Vì hai người lăn lộn đến nửa đêm, nên sau nửa đêm họ ngủ rất say. Lúc đó khoảng ba bốn giờ, trong sân Dương gia đột nhiên có động tĩnh, Dương Từ đang ôm người trong lòng ngủ ngon lành, trong bóng tối lặng lẽ ra khỏi giường.
Vì thân phận của anh và Tạ Nghiễn Thanh, lúc đầu anh nghĩ họ là những kẻ xấu đến đây vì thân phận của họ. Kết quả không nghĩ tới lúc bắt được người lại phát hiện đối phương là tặc đến trộm đồ.
Bởi vì đối phương bị Dương Từ đá hai lần, nên trong tối liền ầm ỉ ra động tĩnh rất lớn, Tạ Nghiễn Thanh sợ tới mức tỉnh giấc, ngay cả hàng xóm cũng nghe thấy động tĩnh.
Dương Từ nhìn Tạ Nghiễn Thanh căng thẳng, vươn tay ôm lấy cậu, để cậu ngủ tiếp: “Đừng sợ, đừng sợ, chỉ là một tên trộm, đã bị anh trói lại rồi, em trở về phòng ngủ tiếp đi.”
Tạ Nghiễn Thanh nghe vậy lo lắng nói: “Thật sự không sao chứ? Sẽ không phải là vì em mà tới chứ?”
Dương Từ: “Sẽ không có chuyện đâi, em yên tâm.”
Khi Dương Từ đưa Tạ Nghiễn Thanh trở lại phòng, một người trong đội tuần tra đã nghe thấy tin tức và vội vã chạy đến. Để cho Tạ Nghiễn Thanh ngủ yên, Dương Từ không còn cách nào khác ngoài việc để cho họ đưa người đi trước, sau đó anh sẽ đi hỏi tình hình vào sáng ngày mai.
Khi Dương Từ trở lại nghỉ ngơi với Tạ Nghiễn Thanh, tiểu Đinh và tiểu Trần, những người biết được tình hình đã bị dọa sợ, hai người họ đã cùng đội trưởng trong đêm thẩm vấn người ta, sau khi xác định rằng đó chỉ là một tên trộm bình thường mới đưa hắn ta đến Cục Công an.

[text_hash] => 92da7a7d
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.