Làm học bá trong văn niên đại (Hoàn) – Chương 142 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Làm học bá trong văn niên đại (Hoàn) - Chương 142

Array
(
[text] =>

Chương 142

Khi Vu Hân Tuyết từ nơi xa tìm đến khu đại viện, bởi vì cô ấy là lần đầu đến đây phải đăng ký, nên ở cổng tốn khá nhiều thời gian. Khi cô được Lưu Tiêm Mai đưa đi đăng ký thân phận xong, tình cờ thấy Dương Từ trở về với bộ quần áo bẩn thỉu, vì vậy ba người họ cùng nhau bước vào cổng lớn đi bộ về nhà.

Trên đường đi gặp được rất nhiều người trong khu đại viện, lúc này họ mới biết Vu Hân Tuyết là vợ của đứa thứ ba của Dương gia. Một đám người nhìn thấy Vu Hân Tuyết không chỉ xinh đẹp lại còn là sinh viên đại học, nhất thời có người không khỏi bắt đầu cảm thấy ghen tị với vận may của Dương gia. Nhưng loại ghen tị này cùng lắm là ghen tị sau lưng thôi, vì có rất nhiều người muốn hại cậu út Dương gia, cho dù bọn họ có nói gì cũng sẽ không nói bậy.

Vu Hân Tuyết rất thích ngôi nhà mới này, mặc dù nhà mẹ đẻ của cô ấy là người gốc thủ đô, nhưng nhà của họ thực sự không tốt bằng Dương gia, từ nhỏ đến lớn cô ấy chưa bao giờ có phòng riêng. Nhà mới bây giờ tốt hơn nhà trước rất nhiều, cô ấy chỉ đi lên xuống một vòng trong lòng liền thấy thích căn nhà này không thôi.

Tất cả những điều này đều là do Dương Từ có năng lực, nếu không có một người vừa có năng lực vừa rộng lượng như Dương Từ thì họ sẽ không thể ở trong một ngôi nhà tốt như này. Và dựa trên những gì cô ấy hiểu về Dương Từ, cô ấy biết với tính cách của Dương Từ thì cho dù sau này anh kết hôn rồi, cũng sẽ không đuổi một nhà Dương Gia Hữu ra khỏi nhà.

Căn nhà này ước chừng sẽ trở thành căn nhà cũ của Dương gia, cho dù vợ của Dương Từ không muốn ở chung với mọi người thì với năng lực của Dương Từ, cũng có thể mua căn nhà khác, Dương Từ cũng sẽ không tính toán đến một chút lợi ích này. Nhân sinh chín trong mười điều không hài lòng trong cuộc sống là vì tiền, Dương Từ bây giờ gần như đã tự do tiền bạc rồi.

Tất nhiên, cho dù cô ấy biết Dương Từ là người rất hào phóng, cô ấy cũng sẽ không luôn lợi dụng Dương Từ. Bây giờ họ chỉ là mới đến kinh đô, họ không thể mạnh mẽ nhanh chóng như Dương Từ, nhưng miễn là họ có đủ thời gian, họ cũng có thể. Khi đó, cho dù Dương Từ có quan tâm đến những điều này hay không, họ đều sẽ cố gắng hết sức để đền đáp Dương Từ từng chút một.

Dương Từ vốn muốn trở về nghỉ ngơi, nhưng không ngờ lại không thể nghỉ ngơi được, ngày hôm sau lại bị người nhà lừa đi xem mắt. Đúng vậy, chính là bị lừa đi xem mắt.

Chính mẹ của anh đã liên kết với người ngoài, lừa anh đến một nhà hàng quốc doanh. Kết quả là khi họ đến, đồng chí Lưu Tiêm Mai đã bỏ anh ở lại.

Dương Từ và cô gái kia mở to mắt nhìn nhau, đối phương hiển nhiên cũng là bị người nhà lừa đến đây, hoàn toàn không biết hôm nay là đến đi xem mắt. Sau khi cô ấy nhận ra là hai người họ đều bị lừa, cô ấy đột nhiên vừa buồn cười vừa khó chịu, nhìn thấy Dương Từ đang ngẩn ngơ cũng bật cười.

Cô gái trẻ vuốt lại mái tóc hơi rối, cô ấy không biết hôm nay là buổi xem mắt nên khi đến không những không ăn mặc chỉnh tề mà còn mang theo mái tóc rối bù qua đây. Lúc này nhìn thấy thanh niên cao to đẹp trai trước mặt, có chút ngượng ngùng nói: “Thực xin lỗi, ta căn bản không biết chuyện này, ta chỉ là. . . Chỉ là cứ như vậy liền tới đây.”

Nếu đối phương biết chuyện gì đang xảy ra, chắc chắn Dương Từ sẽ không nói một lời quay đầu liền bỏ đi. Lúc này, thấy đối phương cũng không biết gì, trông còn ngại ngùng càng không tự nhiên hơn mình, Dương Từ cũng ngại quay người bỏ đi.

Điều này sẽ thể hiện ra anh rất bất lịch sự, còn sẽ đẩy cô gái vào tình thế khó coi hơn. Bởi vì xung quanh có rất nhiều người đang nhìn về phía này, thời đại này vẫn là cô gái bỏ rơi anh ở đây thì dễ nhìn hơn chút, cũng tránh cho sau này đối phương bị người khác nói xấu sau lưng.

Dương Từ thấy vậy không còn cách nào khác đành phải ngồi xuống, định giải thích với đối phương. Kết quả chuyện này nó lại trùng hợp như vậy đấy, ngay khi anh đang muốn giải thích với đối phương, anh liền nhìn thấy Tạ Nghiễn Thanh và anh họ cậu bước vào nhà hàng. Rõ ràng thủ đô là một nơi rộng lớn, có rất nhiều nhà hàng quốc doanh như vậy, nhưng có đôi khi người ta lại không may mắn, mới xảy ra chuyện trùng hợp như vậy.

Khoảnh khắc hai người nhìn nhau, Dương Từ không biết tại sao anh cảm thấy mình chết chắc rồi. Bởi vì khi Tạ Nghiễn Thanh nhìn thấy họ, đôi mắt hồ ly lạnh lùng của cậu xuất hiện vết nứt. Sau khi Tạ Nghiễn Thanh đứng ở cửa sững sờ một lúc, sau đó làm như không nhìn thấy Dương Từ, đi theo Tạ Nghiễn Sâm bước vào trong.

Theo lý mà nói Dương Từ là người như thế nào, Tạ Nghiễn Thanh biết rõ hơn bất kỳ ai khác. Nếu Dương Từ thực sự là một tên lưu manh, ban đầu anh đã cứu nhiều cô gái như vậy, cũng không đến nỗi cứ mãi cô đơn một mình như vậy.

Nhưng Tạ Nghiễn Thanh biết là một chuyện, giống như cậu biết Tô Tình Nhạc không có quan hệ gì với Dương Từ, nhưng nhìn thấy họ đi cùng nhau thân mật, cậu vẫn không khỏi cảm thấy cáu kỉnh và khó chịu.

Cho nên bây giờ nhìn thấy Dương Từ ăn cơm với một cô gái xa lạ, cho dù lý trí mách bảo rằng căn bản là không có chuyện gì, bọn họ ngồi ăn cùng nhau nhất định phải có lý do, nhưng trong lòng cậu lại cảm thấy rất khó chịu.

Tạ Nghiễn Sâm nhìn đứa em trai mất hồn mất vía của mình, liếc nhìn Dương Từ cách đó không xa, âm dương quái khí nói: “Đây không phải là bạn tốt của em sao? Sao đấy, hai đứa gặp mặt cũng không chào hỏi nhau sao? Ta nhớ trước đây tình cảm của hai đứa rất tốt mà, hận không thể ngày nào cũng gọi điện thoại cho đối phương mà, cũng không biết hai đứa lời ở đâu ra mà nói nhảm lắm thế…”

Tạ Nghiễn Thanh cụp mắt xuống, không nói lời nào, thấy thế, Tạ Nghiễn Thanh cũng ngại tiếp tục trêu cậu, chỉ là một tay chống cằm, lẩm bẩm nói: “Được rồi, được rồi, ta không cười nhạo hai đứa nữa, hai đứa có mâu thuẫn gì không?”

Lông mi của Tạ Nghiễn Thanh khẽ động, không đợi cậu nghĩ xong nên mở miệng như thế nào, liền nghe thấy giọng nói có chút vui mừng của Dương Từ, nói: “Anh cả Tạ , thầy Tạ, hai người cũng tới ăn cơm sao?”

Tạ Nghiễn Thanh nghe thấy giọng nói của Dương Từ, đôi mắt dưới lớp mi khẽ chớp, liền như không có chuyện gì mà ngước mắt lên nói: “Đúng vậy, khéo thật.”

Dương Từ nghe vậy trong lòng có chút bất đắc dĩ, nhưng vẫn thành thật giải thích: “Em vốn cũng tới đây ăn cơm, nhưng là không nghĩ tới …”

Anh kể lại chuyện anh và cô gái kia bị gia đình tính kế đi xem mắt. Lại để cho cô gái kia tới làm chứng cho anh, ánh mắt Tạ Nghiễn Thanh lúc này mới có chút ấm áp trở lại.

Lúc đầu, cô gái trẻ không có nghĩ nhiều, cô ấy nghĩ họ là bạn nên giải thích. Nhưng sau đó… cô ấy lại nhạy cảm cảm giác được điểm khác lạ, bởi vì ánh mắt của Dương Từ nhìn người đàn ông kia sáng ngời, có một loại cưng chiều mà chỉ có phụ nữ mới phát hiện được.

Khi cô gái trẻ trở lại chỗ ngồi của mình, cô ấy dùng ngón tay véo mạnh vào lòng bàn tay mình. Đến khi Dương Từ trở lại, cô ấy nhìn Dương Từ và đột nhiên nói: “Cái kia… ta đột nhiên nhớ ra ta có một số việc phải làm, xem ra bữa cơm này không thể ăn tiếp được rồi.”

Cô ấy vừa nói vừa đứng dậy, theo đó nhìn về hướng Tạ Nghiễn Thanh cách đó không xa. Nói thật cô ấy có ấn tượng rất tốt với Dương Từ, trước đó vẫn luôn đứng ngồi không yên cũng là bởi vì có chút thiện cảm, nghĩ rằng người yêu là đối phương có lẽ cô ấy có thể thử một chút.

Nhưng… từ lúc người đó xuất hiện, cô ấy đã nhạy cảm phát hiện Dương Từ có gì đó không đúng lắm. Mặc dù trong lòng cảm thấy tiếc nuối, nhưng cô ấy là một người phụ nữ kiêu ngạo và mạnh mẽ, cô ấy sẽ không cướp một người đàn ông đã có người mình thích, cô tin rằng với sự ưu tú của mình có thể tìm được một người tốt hơn.

Lúc Dương Từ tiễn đối phương ra ngoài, đối phương không khỏi nhìn vào mặt anh, nhỏ giọng nhắc nhở: “Hai người… Như vậy sẽ rất vất vả đấy, nếu chưa sẵn sàng để đi tiếp, nhất định đừng tùy tiện đi bước đầu tiên.”

Nói rồi trong lòng cô ấy lại bổ sung một câu. Tương tự thế, nếu như thật sự đã sẵn sàng rồi, cũng hy vọng họ có thể kiên trì đi tiếp.

Dương Từ nghe hiểu ý của đối phương, kinh ngạc ngước mắt nhìn đối phương. Đối phương cũng là người sống trong khu đại viện kia, cho dù không phải là nhà nghiên cứu khoa học thì cũng là một phần tử trí thức cao cấp. Cho nên đối với phản ứng như vậy của cô, Dương Từ đầu tiên có chút kinh ngạc, sau đó liền cười rạng rỡ với đối phương.

Dương Từ: “Cảm ơn cô.”

Sau khi Dương Từ tiễn đối phương đi, Dương Từ trực tiếp đi tới bàn của Tạ Nghiễn Thanh. Ban đầu, trong lòng Tạ Nghiễn Thanh vẫn còn chút khó chịu, nhưng sau khi bị Dương Từ trêu chọc vài câu, cảm giác khó chịu trong lòng cậu đã biến mất.

Vào buổi chiều, Tạ Nghiễn Thanh không có gì để làm, vì vậy Dương Từ đã mời cậu đến khu đại viện bên kia để xem nhà. Đúng lúc khi ra ngoài Tạ Nghiễn Sâm đã lái xe đi, Tạ Nghiễn Sâm một người bận rộn, hiếm khi có một kỳ nghỉ, vì vậy anh ấy đã lên kế hoạch làm tài xế cho Tạ Nghiễn Thanh bọn họ.

Kết quả, vừa lúc ba người chuẩn bị lên xe, một giọng nói quen thuộc từ xa vang lên, Dương Từ quay đầu lại liền nhìn thấy đám người Tô Tình Nhạc đang chạy nhanh về phía bọn họ. Thấy vậy, Dương Từ đột nhiên cảm thấy hôm nay là ngày tận thế rồi, đầu tiên là tình cờ gặp được hai người Tạ Nghiễn Thanh, bây giờ lại gặp được đám người Tô Tình Nhạc ở ​​đây.

Sau khi Tô Tình Nhạc kéo hai người bạn cùng phòng lại gần, đầu tiên là liếc nhìn Tạ Nghiễn Thanh ở bên cạnh, sau đó lại nhịn không được nhìn Tạ Nghiễn Sâm ở bên cạnh xe, cô ấy luôn cảm thấy hai người này có chút giống nhau.

Thấy vậy, Dương Từ giới thiệu với cả hai bên với nhau, đầu tiên anh chỉ vào Tô Tình Nhạc bọn họ và nói với hai người Tạ Nghiễn Thanh: “Đây là Tô Tình Nhạc, hai người này là bạn cùng phòng của cô ấy. Thầy Tạ trước đây anh đã gặp cô ấy vài lần, anh cả Tạ có lẽ vẫn chưa biết cô ấy đi.”

Tạ Nghiễn Sâm nghe vậy lại nói: “Ta biết cô ấy.”

Ban đầu, Tô Tình Nhạc không nhận ra anh ấy, chỉ cảm thấy Tạ Nghiễn Sâm trông hơi quen. Cô ấy còn nghĩ rằng chính vì đã từng gặp Tạ Nghiễn Thanh nên cô mới cảm thấy quen thuộc với anh ấy. Bây giờ nghe thấy giọng nói của Tạ Nghiễn Sâm liền suy nghĩ, Tô Tình Nhạc đột nhiên nhớ đến cái gì đó liền nói: “Anh … anh là người anh cả Tạ gia kia sao?”

Tạ gia ở thủ đô có một chút quan hệ với Tô gia ở Hải thị, Tô Tình Nhạc từ rất nhỏ đã đến thủ đô sống rồi. Cô ấy chưa từng gặp Tạ Nghiễn Thanh lúc nhỏ, nhưng cô ấy đã nhìn thấy Tạ Nghiễn Sâm lúc niên thiếu. Khi còn nhỏ, cô đã gặp người anh trai Tạ Nghiễn Sâm này, bây giờ mở miệng bất thình lình gọi (anh trai) vẫn có chút kỳ cục.

Thấy mọi người đều là người quen, Dương Từ cũng không có hứng thú tiếp tục giới thiệu. Sau khi nghe nói mấy người họ sẽ trở lại trường học, Tạ Nghiễn Sâm liền thuận đường đưa họ trở về.

Bởi vì khí tức trên người Tạ Nghiễn Sâm rất mạnh nên cả đoạn đường ngoại trừ Tô Tình Nhạc những người khác đều không dám lên tiếng, đợi đến khi ba người từ trên xe xuống, hai người kia lúc này mới kiềm không được kéo Tô Tình Nhạc lại để hỏi chuyện.

Một người bạn cùng phòng không khỏi nhỏ giọng nói: “Oa, Tô Tình Nhạc, ngươi thật lợi hại nha, ngươi vậy mà biết một người như vậy, cái người kia hình như là quân nhân đấy.”

Một người bạn cùng phòng khác cũng nói: “Chắc chắn là quân nhân rồi, cái xe kia của anh ấy là xe dành cho quân đội. Mà ta cũng thấy trên xe của anh ấy hình như có một bộ quân phục đấy.”

Công nhân và quân nhân là nghề ưu chuộng trong thời đại này, rất nhiều cô gái coi việc gả cho công nhân cho quân nhân là một vinh dự. Đặc biệt là một quân nhân đẹp trai lại nhiều tiền, một người như vậy chắc chắn là niềm hướng tới của hầu hết các cô gái.

Bản thân Tô Tình Nhạc cũng là một cô gái nên cô ấy đương nhiên hiểu những gì bạn cùng phòng đang nghĩ. Nếu đối phương là một tiểu chiến sĩ bình thường, cô ấy nhất định sẽ tìm cách giới thiệu cho họ. Nhưng Tạ Nghiễn Sâm hiển nhiên không phải người bình thường, với tình huống như vậy của Tạ gia sẽ không chỉ tùy tiện mà tìm một cô con dâu, riêng việc xét duyệt hôn sự có lẽ còn rắc rối hơn những gia đình khác.

Nhưng nhìn hai người bạn với đôi mắt đang phát sáng, cô cũng là con gái cũng có thể hiểu được tâm tư của bọn họ, sở dĩ bọn họ kích động chính là vì đối phương đẹp trai. Thực ra về phương diện này cho dù là nam hay nữ đều giống nhau, phần lớn tình cảm gì đó đều là thấy đẹp nên động lòng thôi. Dựa vào đâu nam nhân nhìn thấy gái đẹp có thể nhìn thẳng, mà phụ nữ nhìn thấy trai đẹp đến nghĩ cũng không dám nghĩ chứ?

Tô Tình Nhạc không phải là một người phụ nữ truyền thống, suy nghĩ của cô ấy được định sẵn là không thành thực rồi. Trong lòng cô rất ngưỡng mộ chị dâu hai của Dương Từ, còn nghĩ rằng nếu gặp được một người đàn ông tốt, cô ấy nhất định sẽ chủ động ôm chặt đối phương.

Cho nên sau khi thấy những người bạn cùng phòng của cô ấy quan tâm đến Tạ Nghiễn Sâm, phản ứng đầu tiên của Tô Tình Nhạc không phải là đả kích lòng tin của họ, mà là nói với hai người bạn cùng phòng đang phấn khích tất cả những thông tin mà cô ấy biết.

Vốn nghĩ rằng sau khi nghe đến gia cảnh của Tạ Nghiễn Sâm, Tạ Nghiễn Sâm sẽ ghi thêm điểm trong lòng hai người bạn cùng phòng. Kết quả không nghĩ đến Tô Tình Nhạc vừa dứt lời, một người bạn cùng phòng lập tức thức thời nói: “Quên đi, quên đi, ta tự biết mình biết ta, thứ nhất gia thế nhà ta không phải là rất tốt, thứ hai ta không có ngoại hình đặc biệt nổi bật, một người đàn ông như vậy ta không thể nắm giữ được. Xem ra ta vẫn là nên tìm một sinh viên bình thường thì tốt hơn, chỉ cần hai người có hoàn cảnh giống nhau thì sau này ở bên nhau mới không mệt mỏi.”

Người bạn cùng phòng nói lời này thì khá lớn tuổi, nên cách cô ấy nhìn nhận mọi thứ càng điềm đạm hơn người khác. Đặc biệt là cô ấy còn chưa nói chuyện với Tạ Nghiễn Sâm, ánh mắt của đối phương cũng không nhìn cô ấy nhiều, cho nên cô ấy sẽ không lãng phí thời gian vào những việc không thể như vậy.

Một người bạn cùng phòng khác nghe vậy nói: “Ngươi nói rất có lý, loại người như họ đều rất bận rộn. Nghe nói mấy năm trước bọn họ còn đang đánh trận nữa đấy, gả cho quân nhân thật sự là không ổn định.”

Tuy rằng đối phương nói như vậy, nhưng trong lòng lại không nghĩ như vậy chút nào. Đối phương là một cô gái có ngoại hình dễ nhìn, hơn nữa cô ấy cũng đến từ một thành phố lớn nên tương đối tự tin hơn người còn lại.

Hơn nữa cô ấy vững tin câu nói “nam theo đuổi nữ cách cả ngọn núi, nữ theo đuổi nam cách mấy tầng vải”, đặc biệt là đối mặt với một nam nhân rõ ràng là không có thời gian để yêu đương, trong lòng cô ấy ít nhiều vẫn có chút nắm chắc.

……

Tạ Nghiễn Sâm không biết mình đang bị để mắt tới, lúc này anh ấy đang cùng Tạ Nghiễn Thanh đến thăm Dương gia làm khách. Tình huống của Dương gia khác với Tạ gia, người trong Dương gia có nhiều người hơn còn có một đứa bé, cho nên cảm giác của gia đình rõ ràng là sôi nổi náo nhiệt hơn so với Tạ gia.

Khi Dương gia niềm nở chào đón hai vị khách, bác trai ở phòng thư bên ngoài chạy đến và gọi Dương Từ, nói là có ai đó đã gửi cho Dương Từ rất nhiều đồ, mấy món đồ đó quá nhiều chất đống ở bên đó rất chiếm chỗ.

Dương Từ nghe vậy liền kéo theo anh ba qua đó lấy đồ, anh cho rằng đồ nhiều cũng chỉ là mấy gói hàng thôi. Kết quả không nghĩ tới đợi đến khi hai anh em họ qua đó mới phát hiện đồ trong đó không chỉ nhiều một chút đâu. Hai anh em chạy đi chạy lại hai lần, cuối cùng đến cả Tạ Nghiễn Thanh và Tạ Nghiễn Sâm cũng đến, lúc này mới chuyển hết một đống lớn gói hàng về nhà.

Đồ là do anh hai ở nơi xa trong quân đội gửi về, ba kiện trong đó đều là gửi về nhà, còn lại đều là đồ của một nhà anh hai. Thấy vậy, Dương Từ và người Dương gia không khỏi có chút kích động, chẳng lẽ Dương Quốc Hữu đã lâu không về nhà sắp trở lại rồi sao?

Nghĩ đến đây, Dương Từ hưng phấn lôi thư ra đọc, anh cũng không ngại trong nhà còn có hai vị khách, liền cầm thư của anh hai lên bắt đầu đọc to.

Dương Quốc Hữu đã lâu không có kỳ nghỉ, thêm nữa lần này anh ấy bị thương trong trại huấn luyện, điều này khiến Điền Kiều Kiều nhút nhát bị dọa một trận, vì vậy anh ấy đã một hơi dùng hết kỳ nghỉ có được, định nhân thời gian dưỡng thương này nghỉ ngơi đàng hoàng một đoạn thời gian.

Dương Quốc Hữu có một tháng nghỉ phép để dưỡng thương, cộng thêm trước đó không có nghỉ phép, để riêng thì thấy ít nhưng mà gom lại thì khá nhiều, lần này từ xa trở về một chuyến có thể ở lại một khoảng thời gian.

Ngoài ra, Điền Kiều Kiều rất nhớ gia đình, nhưng vì quê nhà của cô ở khá xa nơi này. Dương Quốc Hữu đã mua vé xe cho cha mẹ của Điền Kiều Kiều, định để họ đến sống một thời gian, cho nên nhân lúc gửi đồ về cho nhà anh ấy đã viết thư thông báo cho gia đình biết.

Lưu Tiêm Mai vốn còn khá kích động, nhưng sau đó khi nghe tin Dương Quốc Hữu lại bị thương, nước mắt bà ấy liền chảy dài trên má, dọa cho Dương Mãn Thương phải ở bên cạnh dỗ dành bà.

Lưu Tiêm Mai vừa rơi nước mắt vừa tức giận nói: “Đúng là không nên để nó trở về đó, làm đoàn trưởng có gì tốt chứ? Còn không bằng xuất ngũ đi theo thằng tư đến thủ đô. Bây giờ thằng tư nhà chúng ta lợi hại như vậy, thằng ba cũng là một người thợ lợi hại rồi, dù sao thì cũng sẽ không để chúng ta chịu đói… thằng nhóc đó chính là không chịu nghe lời, nó cũng nghĩ mà xem người vợ mỏng manh kia của nó, còn có… Đứa bé nhỏ xíu như hạt đậu kia của nó, lỡ như có chuyện gì khác xảy ra, trời ơi… Vậy thì hai mẹ con nó sau này phải làm sao đây?”

Bà nội Dương nghe xong hai mắt đỏ hoe, cũng không khỏi càm ràm mấy câu: “Đúng vậy, lỡ như nó có chuyện xấu gì, một thân xương cốt già yếu như ta chịu không nổi mất…Còn có con bé Dương Nhị Ni kia, con nhóc đó cũng cứ khăng khăng đòi vào học viện quân sự, không được, bây giờ ta phải gọi cho con bé xem xem tình huống bên nó như thế nào rồi, cả hai tháng nghỉ hè cũng không trở về…”

Bà nội Dương nói rồi cũng không nghe mọi người thuyết phục, liền thúc giục ông nội Dương cùng đi ra ngoài. Thấy vậy, Dương Gia Hữu nhanh chóng đặt đồ đạc của mình xuống và vội vàng đuổi theo bà, sợ rằng hai ông bà lão sẽ thực sự ép Dương Mộng Liên quay về nhà.

[text_hash] => 11d78c8d
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.