Array
(
[text] =>
Chương 141
Sau khi Tạ Nghiễn Thanh phát hiện anh đã ngủ, cậu lo lắng anh ngủ rồi không cẩn thận tự dìm bản thân mất, chỉ đành tiến vào muốn lay Dương Từ tỉnh dậy. Tuy nhiên, khi nhìn thấy vẻ mệt mỏi của Dương Từ, Tạ Nghiễn Thanh cuối cùng cũng không nỡ lay anh tỉnh dậy, mà cuộn tay áo lên miễn cưỡng mới kéo người vào phòng ngủ được.
Thực sự mà nói, Dương Từ nhìn thì có vẻ khá gầy, nhưng vì cơ bắp săn chắc, thêm cả là anh là người cao to. Ngay cả khi cơ thể hiện tại của Tạ Nghiễn Thanh có tốt hơn, Tạ Nghiễn Thanh vẫn có một chút khó khăn khi ôm Dương Từ. Bởi vì Tạ Nghiễn Thanh một chân không thể dùng lực quá mạnh, nâng một người đàn ông trưởng thành đối với chân cậu là gánh nặng quá lớn.
May mà Dương Từ đang nửa tỉnh nửa ngủ, nghe thấy giọng nói của Tạ Nghiễn Thanh thì rất phối hợp, nên Tạ Nghiễn Thanh mới miễn cưỡng đưa anh trở lại phòng ngủ. Tuy nhiên, người đã được đưa trở lại phòng, nhưng khi lau người mặc quần áo cho Dương Từ, Tạ Nghiễn Thanh lại không biết phải bắt đầu từ đâu.
Rõ ràng trước đây cậu đã từng lau cho Dương Từ, nhưng trước đây và bây giờ lại là cảm giác hoàn toàn khác nhau. Dương Từ trước đây trong mắt cậu vẫn là một đứa nhỏ, cơ thể của đứa trẻ cậu trước nay chưa từng nhìn quá nhiều.
Nhưng bây giờ … Dương Từ đã là một người trưởng thành rồi, cậu cũng biết Dương Từ có ý tứ khác với mình. Trong tình huống này, cậu không thể tiếp tục giả ngu nữa, cậu phải… Cậu phải nhanh chóng làm rõ suy nghĩ của mình.
Nếu cậu không thích Dương Từ, cậu phải dứt khoát giữ khoảng cách, chỉ có như vậy cậu mới không làm tổn thương đối phương. Rõ ràng suy nghĩ của cậu rất rõ ràng, nhưng một khi nghĩ đến bản thân sẽ rời xa Dương Từ, những tháng ngày sau này sẽ không thể gặp lại đối phương, thậm chí Dương Từ sẽ biến mất khỏi thế giới của cậu… Trong lòng Tạ Nghiễn Thanh liền có cảm giác khó thở.
Nhưng nếu để cậu tiến lên một bước, thích đối phương như Dương Từ thích cậu vậy. Cả hai thân thiết ở chung với nhau, thậm chí như bạn trai bạn gái… Trong đầu cậu luôn gợi lại rất nhiều kí ức không vui. Cậu sẽ nghĩ đến khuôn mặt ghê tởm của Trần Túc Thần, sẽ nghĩ đến ánh mắt kỳ dị của những người khác khi nhìn cậu, sẽ nghe thấy những lời nguyền rủa kinh tởm của họ…
Thật không dễ dàng để cậu quay trở lại cuộc sống yên bình, có một môi trường để cậu có thể tự do học tập, cậu thực sự sợ… Sợ rằng vì chuyện này mà mọi thứ sẽ lại quay trở lại thời điểm đó. Đồng thời cũng rất sợ một người vui vẻ và tốt bụng như Dương Từ sẽ gặp phải sự đối xử bất bình đẳng giống như cậu.
Nghĩ đến đây, Tạ Nghiễn Thanh nhìn Dương Từ, vội vàng lấy một chiếc khăn lớn che cho anh rồi chạy ra khỏi phòng của Dương Từ. Sau khi cửa phòng ngủ đóng lại, Dương Từ người được cho là đang ngủ mới mở mắt ra.
Dương Từ vừa đứng dậy lau tóc, vừa cảm thấy bất lực cho tương lai của chính mình. Hai người bọn họ đến từ hai thời đại khác nhau, cho dù biết Tạ Duyên Khanh có ý tứ với mình, nhưng ở thời đại này giữa bọn họ có quá nhiều chuyện.
Giữa anh và Tạ Nghiễn Thanh, chưa bao giờ là vấn đề yêu hay không yêu, mà là vấn đề liệu họ có thể yêu nhau hay không. Kẻ địch lớn nhất của họ không chỉ là người thân, mà còn là vô số người lạ xung quanh họ. Đặc biệt là Tạ Nghiễn Thanh, người đã trải qua khó khăn như vậy, biết rõ nỗi đau đớn khi mà mọi người chỉ trích.
Vẫn không thể vội vàng, vẫn không thể vội vàng… Đây không phải thế giới của anh, anh nhất định phải kiên định hành động mới được.
Dương Từ sống ở đây với Tạ Nghiễn Thanh một ngày, ngày thứ hai liền bị bắt phải đến trường. Cuối cùng đợi đến ngày nghỉ cuối tuần Dương Từ đã đặc biệt để lại một số đồ đặc sản mà anh mang về cho Tạ Nghiễn Thanh rồi mới về nhà.
Sau khi về nhà ngày thứ hai cũng chính là thứ bảy, buổi trưa liền có người đến dẫn anh đi xem nhà. Chuyện nhà cửa đã được thống nhất từ trước, Dương Từ không ngờ hiệu quả công việc ở đây lại cao như vậy nên vui vẻ dẫn cả nhà đi xem nhà ngay.
Người Dương gia hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, Dương Từ mới đi có hai tháng, sao vừa về đã đi xem nhà mới rồi. Họ sống ở ngôi nhà mới này chưa được bao lâu, sao Dương Từ lại muốn đổi sang ngôi nhà mới nữa rồi?
Nhưng không đợi họ mở miệng hỏi Dương Từ, liền vì ngồi trên xe jeep mà quên mất. Họ đã từng ngồi tàu hỏa, xe máy, máy kéo và xe buýt, nhưng họ chưa bao giờ đi loại xe này, vừa lên xe liền căng thẳng cái gì cũng quên hết.
Ngôi nhà mới được đưa cho Dương Từ nằm trong một đại viện lớn, người sống trong đó đều là người nhà của các nhân viên nghiên cứu khoa học kỹ thuật. So với các tòa nhà tập thể và tứ hợp viện khác, môi trường ở đây không chỉ sạch sẽ an toàn mà còn mỗi nhà mỗi sân (nhà ai nấy ở). Mỗi sân tuy rằng không phải rất lớn, nhưng trong nhà đều là kiểu tây hai tầng nhỏ, trên dưới có thể ở được rất nhiều người.
Ông bà nội khi xem nhà có chút kích động, cứ kéo người chiến sĩ dẫn đường đi hỏi đối phương: “Ý cháu là, cháu trai nhà ta bây giờ là nhà khoa học gì đó à?”
Tiểu chiến sĩ: “Nhân viên nghiên cứu khoa học”.
“Cháu là nói, nó đã làm ra cống hiến cho quốc gia sao? Trời ơi, sao nó lại lợi hại như vậy chứ?”
Tiểu chiến sĩ: “Đồng chí Dương Từ quả thực rất lợi hại, là một thiên tài hiếm có.”
“Tất cả những người sống ở đây đều là nhà khoa học sao? Sau này chúng ta cũng có thể ở nơi này sao?”
Tiểu chiến sĩ: “Họ đều là nhân tài của đất nước, sau này mọi người đều có thể sống ở đây.”
“Quốc gia còn cho nhà ở sao? Vậy làm nhà khoa học đúng là tốt quá rồi?”
Tiểu chiến sĩ: “Người có cống hiến đều có, quốc gia rất coi trọng những tài năng này. Nhưng không phải ai cũng có thể làm được công việc này, nhất định phải thực sự có tài mới được, người bình thường căn bản không thể đạt được tới trình độ của họ.”
……
Trong khi ông bà đang trò chuyện với đối phương, Dương Từ đã dẫn Lưu Tiêm Mai và Dương Mãn Thương đi xem xét trên dưới căn nhà hết một vòng. Sau khi Lưu Tiêm Mai xác nhận một lần nữa rằng đây là ngôi nhà tương lai của họ, bà ấy ngay lập tức bắt đầu sắp xếp căn phòng với dáng vẻ như một bà chủ nhà.
“Cha mẹ chúng ta đã lớn tuổi rồi, chân cũng không nhanh nhẹn nữa nên sống ở tầng dưới thôi. Đời này ta chưa từng ở nhà lầu bao giờ, nên muốn ở tầng trên một thời gian, đợi đến khi ở chán rồi sẽ chuyển xuống tầng dưới. Bây giờ gia đình chúng ta đã có đủ phòng, không chỉ còn phòng cho hai anh trai con mà còn phòng cho hai chị gái con, đợi đến sau này khi họ qua đây sẽ có chỗ để mà ở.”
Phòng ở trên tầng hai của tòa lầu kiểu Tây Âu thì khá nhiều, bao gồm cả nhà vệ sinh thì có tổng cộng là bảy phòng. Bỏ đi phòng của Lưu Tiêm Mai và Dương Mãn Thương, lại bỏ đi phòng ngủ và phòng sách của Dương Từ. Trong số ba phòng còn lại, một phòng dành cho Dương Quốc Hữu, một phòng cho Dương Gia Hữu và một phòng cho Dương Mộng Liên.
Còn phòng dành cho chị cả thì đặt ở tầng dưới chung với ông bà. Tầng dưới không nhiều phòng bằng tầng trên, trừ bỏ nhà vệ sinh cùng phòng bếp, còn lại thì còn có bốn phòng có thể ở. Phòng lớn nhất trong số bốn phòng này được dành cho ông bà, phòng bên cạnh dành cho chị cả Dương ở, hai phòng còn lại tạm thời đều để làm phòng khách.
Vốn dĩ dựa theo tuổi tác và cấp bậc hiện tại của Dương Từ, anh không thể được phân cho một tòa nhà kiểu Tây Âu hai tầng lớn như vậy. Tuy nhiên, vì vốn dĩ đã phải phân nhà cho anh, thêm nữa lần này Dương Từ cũng không được phần thưởng gì cả, cộng cả hai lần lại liền đưa cho Dương Từ một ngôi nhà tương đối lớn.
Hầu hết các nhân viên nghiên cứu khoa học biết chuyện đều không có ý kiến gì, dù sao thì đóng góp của Dương Từ là có thật. Tuy nhiên, nhiều thành viên trong khu đại viện không biết được sự thật nên đã có ý kiến lớn vì vấn đề này. Dù sao thì những nhà nghiên cứu khoa học này cũng là người bình thường, người nhà của họ tố chất cao thấp cũng khác nhau, có vài người toàn là dựa vào sự xuất sắc của người nhà, cho nên mới theo nhau đến sống trong khu đại viện kiểu này.
Trên thực tế, ngoại trừ một số gia đình có gia cảnh đặc biệt tốt, hầu hết các thành viên trong gia đình đều không được học hành cao. Đặc biệt là đối với một số người cao tuổi, nhiều người trong số họ đều là đến thành phố lớn với con cháu của họ, có một số người thậm chí còn không biết một chữ nào.
Cho nên nghe nói ngôi nhà lớn kia đã có người lấy đi, còn là một nhà nghiên cứu khoa học còn rất trẻ, mấy bà cô lớn tuổi liền xúm lại, vươn cổ nhìn sang bên kia, muốn xem người trẻ tuổi này có gì ghê gớm.
Kết quả không đợi họ nhìn thấy Dương Từ người thật, họ đã nhìn thấy anh ba của Dương Từ trước. Dương Gia Hữu sau đó mới chạy qua đây, anh ấy vẫn còn bàng hoàng khi nhận được tin, anh ấy hoàn toàn không hiểu gia đình mình chuyển đi là có ý gì? Anh ấy mới chuyển đến ngôi nhà này không lâu, sao đang yên đang lành lại phải chuyển nhà, cả người đều đang mở mịt.
Những đứa con của Dương gia đều đẹp trai, mặc dù Dương Gia Hữu hơi đen hơn những người khác một chút nhưng không thể che giấu được việc anh ấy có một thân hình đẹp. Đột nhiên nhìn thấy một thanh niên cao ráo đẹp trai như vậy, những người vốn đang tụ tập bàn tán về Dương gia lập tức bị Dương Gia Hữu như vậy thu hút.
Một người cô vừa ăn hạt dưa vừa nói: “Này! Đây là thanh niên nhà ai đây? Trông cũng hoạt bát quá nhỉ? Nhà lão Phùng này, con gái ngươi không phải đang đi xem mắt sao? Người này không tệ đấy, so với mấy tên xấu xí khó coi kia thì tốt hơn nhiều đấy.”
So với việc cùng nhau phàn nàn về gia đình người khác, các bác gái ở tuổi này thích làm bà mối cho những người trẻ tuổi hơn. Vì vậy, một nhóm người bắt đầu nghe ngóng đủ kiểu, sau đó đi theo Dương Gia Hữu để hỏi về Dương gia.
Vốn dĩ bọn họ vừa nghe nói người này là con Dương gia, trong lòng nhất thời còn có chút khó chịu. Nhưng sự khó chịu này nhanh chóng biến mất, vì ngay sau đó họ đã nhìn thấy một Dương Từ càng đẹp mắt hơn.
Từng người một lập tức quên mất những gì họ đã nói trước đó, họ chỉ nghĩ rằng đứa trẻ trước mặt họ rất đẹp trai, nghe nói anh còn là một sinh viên rất tài năng của trường đại học B. một số gia đình có con gái đang tuổi đi học liền vội vã chạy về nhà mình.
Dương Từ ra đón anh ba, nhìn một nhóm người đang tụ tập ở cửa. Định đi qua để chào họ, nhưng đám người này lại bỏ chạy. Thấy vậy, Dương Từ không khỏi cảm thấy kỳ lạ, lập tức kéo Dương Gia Hữu vừa vào cửa vào trong, hoàn toàn không biết chuyện gì sẽ xảy ra với mình tiếp theo.
Trong vài ngày sau đó, Dương gia bận rộn chuyển nhà. Dương Từ chỉ tham gia một ngày, sau đó anh đi thay đổi hộ khẩu liền bị giáo sư Trần gọi đi. Cũng may cha mẹ anh còn ở thời kỳ sung mãn, anh ba cũng xin nghỉ hai ngày để chuyển nhà, những chuyện khác cũng không cần anh lo lắng.
Dương Từ lần này rời đi là nửa tháng, khi quay lại anh không kịp có thời gian nghỉ ngơi lại bị mấy giáo viên chuyên ngành kéo đi học bù. Đối với mầm non tốt giáo viên đều rất kiên nhẫn, một số giáo viên thay phiên nhau dạy kèm riêng, đến cả thời gian nghỉ ngơi buổi tối họ cũng không bỏ qua cho anh, thức đêm đến mức Dương Từ đều sắp không thiết sống nữa. Cũng may cơ bản của anh vẫn luôn vững chắc, còn có một không gian học tập có thể trợ giúp, nếu không cuộc sống như vậy thật sự rất thống khổ.
Khi Dương Từ cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi, ngôi nhà mới đã được gia đình anh sửa sang xong rồi. Những đồ đạc trong nhà trước kia không có chuyển hết qua đây, bởi vì bên đó gần nhà máy của Dương Gia Hữu hơn, cho nên phần lớn thời gian anh ấy vẫn sống ở bên đó, chỉ trở lại đây vào những ngày nghỉ hoặc ngày lễ.
Hai ngày nghỉ cuối tuần này Vu Hân Tuyết cũng trở về, cô cố ý nhân lúc buổi chiều thứ sáu không có tiết học, học xong môn cuối cùng liền ngồi xe trở về nhà. Sau đó liền phát hiện ngôi nhà trống rỗng, lúc đó xém chút nữa đã khiến cô sợ hết hồn hết vía. May mà những người hàng xóm biết về tình hống ở đây, Dương gia cũng đặc biệt nói với người Lâm gia, vì vậy Vu Hân Tuyết nhanh chóng tìm đến ngôi nhà mới.
Trước đây, Vu Hân Tuyết vì việc học và khoảng cách từ nhà đến trường quá xa nên rất hiếm khi chạy về nhà. Đặc biệt là cô ấy quá gầy, sau khi sinh cũng không có nhiều sữa, con của cô ấy vẫn luôn uống sữa bột nên Vu Hân Tuyết không mấy khi chạy về nhà.
Cũng không phải cô ấy không nhớ gia đình, chủ yếu là do cô ấy đã bỏ qua rất nhiều bài học trước đây, khác với một học bá có cơ bản vững chắc như Dương Từ, đi học mà không xin nghỉ còn cảm thấy học không theo kịp, bây giờ còn xin nghỉ nhiều như vậy lại càng không theo kịp tiến độ học rồi.
[text_hash] => 6e67d263
)