Array
(
[text] =>
Chương 122
Khi Dương Từ và đối phương cùng nhau đưa tay ra, anh đã vô thức ngước mắt lên đối mắt với đối phương. Vẻ ngoài của đối phương không phải kiểu thanh tú, ngoại trừ trên lông mày có một vết sẹo, nhìn qua có chút dữ tợn, nhưng thật ra là một người đàn ông trưởng thành tướng mạo đoan trang.
Nhưng cho dù đối phương trông có dịu dàng và đoan trang đến đâu, thì khí chất toát ra từ anh ấy lại hoàn toàn ngược lại, mang đến cho người ta một loại khí chất đáng sợ mãnh liệt đến mức gần như áp đảo người khác. Loại khí chất này không phải người bình thường sẽ có, ít nhất trong cuộc đời của Dương Từ, anh hiếm khi gặp được. Có lẽ chỉ có người như Dương Quốc Hữu mới có thể chống chọi được chút với người đàn ông trước mặt này. Khi những người bình thường đối mặt với loại người có khí chất như vậy, đều sẽ bị đối thủ nghiền nát hoàn toàn trong phút chốc.
Đặc biệt là khi hai người nhìn nhau ở khoảng cách gần như vậy, nếu không phải Dương Từ có được sự bình tĩnh vì đã sống qua hai kiếp người, thì ngay khi hai người đối mặt nhau, có lẽ Dương Từ đã bị khí thế của đối phương trấn át rồi. May mà Dương Từ dù sao cũng đã sống hai đời rồi, khí thế lớn như thế nào mà anh chưa từng thấy chứ, anh nhanh chóng từ trong khí thế của đối phương bình tĩnh lại, còn quả quyết bắt lấy Dương Mộng Liên trước.
Theo lý mà nói đối phương hoàn toàn không quen biết Dương Mộng Liên, trong tình huống có người em trai Dương Từ này cùng với một sĩ quan trẻ, đối phương đứng ở xa hơn không thể nào lại chạy đến đây ôm người được. Nhưng khi Dương Mộng Liên đột ngột ngã xuống, đối phương lại đột nhiên tiến tới cùng giơ tay ra như Dương Từ.
Nghĩ đến đây, Dương Từ có chút không hài lòng, sau khi liếc mắt nhìn người đàn ông bên cạnh, vẻ mặt lo lắng hỏi Dương Mộng Liên: “Làm sao vậy? Chị không thoải mái ở đâu sao?”
Dương Mộng Liên nghe thấy giọng nói lo lắng của em trai, trong lòng tự giơ ngón cái cho chính mình, xem ra vừa rồi cô ấy diễn rất tốt, ngay cả với một Dương Từ thông minh như vậy cũng bị cô ấy lừa. Cô cẩn thận nhéo cánh tay của Dương Từ như để nói với em trai rằng cô vẫn ổn.
Dương Từ không hổ danh là một nửa ảnh đế, sau khi bị chị gái nhéo tay, anh lập tức hiểu ra thủ đoạn của chị gái mình. Dù sao thì để đối phó với hai tên vô lại như vậy, chỉ có thể sử dụng các thủ đoạn đặc biệt để đối phó với họ. Vừa nghĩ đến mình và chị gái đều phải chịu thiệt thòi, Dương Từ người vừa bao che khuyết điểm vừa ghi thù liền thuận thế lo lắng nói: “Chị ơi chị, chị đừng làm em sợ, nếu như chị có chuyện gì ngoài ý muốn, em cũng không còn mặt mũi nào để về gặp ông bà cha mẹ đâu.”
Dương Mộng Liên nghe vậy khẽ cau mày yếu ớt, nhìn có vẻ như cơ thể bây giờ của cô ấy đang ở trong tình trạng rất tệ. Cô bắt chước bộ dáng giả vờ đáng thương của Dương Từ lúc trước, có chút sợ hãi nhìn hai vợ chồng, đột ngột thay đổi thái độ mãnh liệt lúc trước sợ hãi nói: “Không… không có gì, bà ấy cũng không phải cố ý, là ta… Là do sức khỏe của ta không tốt…”
Khi người phụ nữ trung niên nghe thấy những lời này của Dương Mộng Liên, bà ta tròn xoe mắt nhìn cô ấy, muốn chất vấn xem Dương Mộng Liên có ý gì? Bị người đàn ông trung niên bên cạnh kéo tay, lời nói bên miệng của người phụ nữ trung niên mới không nói ra.
Vì chính viên sĩ quan trẻ đã ngăn cản Dương Mộng Liên lại nên Dương Mộng Liên mới bị người phụ nữ trung niên làm bị thương. Mặc dù không biết rõ Dương Mộng Liên bị làm sao, nhưng lúc này khi nhìn thấy cô cuộn người không thoải mái, viên sĩ quan trẻ lập tức lo lắng hỏi: “Đồng chí, đồng chí, đồng chí bị đau ở đâu sao? Hay trước đó có bị thương gì không?”
Bọn họ hiện tại đang ở trên tàu hỏa, thứ nhất không thể tùy tiện dừng xe, thứ hai trên tàu cũng không có nhân viên y tế nào, nếu như Dương Mộng Liên thật sự xảy ra chuyện gì, thì anh ấy sẽ là người chịu trách nhiệm nhiều nhất. Vốn dĩ anh ấy là có ý tốt đến giúp đỡ, nhưng không ngờ lại xảy ra chuyện như thế này.
Dương Mộng Liên nhìn thấy sự áy náy của viên sĩ quan trẻ, nhưng cô ấy nghĩ đến nếu không phải do anh ấy ngăn cản cô ấy lại, cô ấy đã không bị bà dì đó cào, để đối phương cảm thấy có lỗi một chút về chuyện này cũng được, tránh cho sau này anh ấy lại gặp phải chuyện như ngày hôm nay sau đó lại bị người có tâm tư xấu xa lợi dụng.
Đương nhiên, Dương Mộng Liên ở đây diễn kịch không phải là để nhắm vào sĩ quan trẻ. Mà là muốn học theo dáng vẻ trước đó của em trai, dùng phương thức như này để tìm công bằng cho bản thân mình.
Ngay cả ba người lãnh đạo này không nhất định sẽ là người lãnh đạo trực tiếp (sau này) của cô ấy, nhưng tương lai cô ấy sẽ là một sinh viên học viện quân sự vẫn là phải chừa chút mặt mũi. Nếu cô ấy đã không thể ở trước mặt lãnh đạo tương lai đánh người, vậy thì chỉ có thể trả thù bằng cách này.
Nghĩ như vậy, Dương Mộng Liên hít hít mũi, ngây người buộc mình phải làm ẩm ướt đôi mắt. Vốn dĩ cô ấy là một người xinh đẹp như hoa như ngọc, e hèm… Bây giờ cô đang dựa vào lòng em trai với khuôn mặt yếu ớt, đôi mắt đẫm lệ nhìn càng đáng thương.
Người đàn ông cao lớn và lịch lãm đứng bên cạnh Dương Từ lúc này, chính là vị thủ trưởng trẻ tuổi đã từng kiểm tra huấn luyện của Dương Tụng Quốc trước đây. Khoảnh khắc vừa mới nhìn thấy Dương Mộng Liên, anh ấy đã nhận ra Dương Mộng Liên chính là người trong bức ảnh ngày hôm đó. Ngoài ra, anh ấy và Dương Quốc Hữu cũng là người quen cũ nên khi nhìn thấy Dương Mộng Liên đột ngột ngất xỉu, anh ấy vô thức muốn xông tới đỡ lấy cô.
Lúc này nhìn thấy dáng vẻ khó chịu của Dương Mộng Liên, người đàn ông lịch lãm liền nói với Dương Từ: “Vẫn là để ta đến đỡ cho, ta biết chút y thuật.” Thấy vậy, Dương Từ vô thức muốn từ chối, ngoại trừ việc anh không muốn một người đàn ông lạ chạm vào chị gái mình, thì nguyên nhân chủ yếu là vì anh biết rõ cơ thể của Dương Mộng Liên không có vấn đề gì cả, nếu bị đối phương nhìn ra vấn đề gì đó thì xong đời rồi.
Đương nhiên Dương Mộng Liên cũng biết điều này, cô rất không muốn bị đối phương đỡ lấy, nhưng khi ngước mắt lên bắt gặp ánh mắt của đối phương, lời nói từ chối bên miệng lại không dám nói ra.
Mấy năm nay Dương Mộng Liên được gia đình chiều chuộng, tính cách không chỉ có chút thẳng thắn mà còn rất lớn gan. Cô hầu như không sợ ai, ngay cả trước đây khi gặp côn đồ lưu manh, cô cũng dám một mình lên đọ sức với chúng.
Tuy nhiên, với tính cách như vậy của cô, lại bị ánh mắt của đối phương dọa sợ, không hiểu ra sao mà đột nhiên không dám di chuyển. Biết rõ cứ như thế này thì không được, lỡ như bị đối phương phát hiện dáng vẻ không thoải mái của cô là giả vờ, đến lúc đó cô ấy còn có thể báo thù cho bản thân như nào được chứ?
Nam tử lịch lãm không có làm gì khác, chỉ là nhẹ nhàng dùng cánh tay đỡ lấy cơ thể của cô, vừa hạ mắt hỏi thăm tình hình hiện tại của cô, vừa vươn tay bắt mạch.
Anh ấy lớn tuổi hơn Dương Quốc Hữu, mấy năm đầu đã tham gia nhiều trận chiến hơn, gian khổ mà anh ấy từng trải qua thì càng là nhiều vô số kể. Một quân nhân sở dĩ học được một chút trung y, chủ yếu vẫn là bởi vì điều kiện ban đầu trong chiến tranh quá kém. Anh ấy là bị thúc ép trong hoàn cảnh khắc nghiệt như vậy, mới trong hoàn cảnh chiến tranh tự học được trung y. Mặc dù trình độ y thuật của anh ấy không thể so sánh được với các bác sĩ thực thụ, nhưng trên chiến trường anh ấy vẫn cứu được một vài người.
Cặp vợ chồng trung niên nhìn Dương Mộng Liên mặt mày đau đớn, liền cảm thấy là Dương Mộng Liên đang cố tình giả vờ muốn tống tiền họ. Bởi vì trước đây khi họ động tay với Dương Mộng Liên, cô bé Dương Mộng Liên đó luôn chiếm ưu thế. Chỉ có đến cuối cùng khi Dương Mộng Liên bị sĩ quan trẻ chặn lại, người phụ nữ trung niên mới tìm được cơ hội cào mặt cô.
Người phụ nữ trung niên không cảm thấy lúc mà bà ta cào cô ấy, có thể sẽ biến Dương Mộng Liên thành bộ dạng như bây giờ. Hoặc là Dương Mộng Liên cố ý giả vờ muốn tống tiền, hoặc là bản thân Dương Mộng Liên trong người có bệnh gì đó, nếu không một người đang yên đang lành chỉ cào có một chút cũng không đến nỗi như vậy.
Người phụ nữ trung niên nhìn Dương Mộng Liên, có lẽ vì sợ bản thân bị tống tiền nên không khỏi mở miệng biện hộ cho bản thân: “Ta chưa có làm gì ngươi đâu, các ngươi đừng có mà dùng chuyện này để tống tiền bọn ta!”
Người đàn ông trung niên nghe vậy, âm thầm nháy mắt với bà ta. Lúc này bà ta không nên nói nhiều, lỡ như người ta căn bản là không muốn tống tiền, nhưng nghe bà ta nói xong lại bắt đầu suy nghĩ đến thì sao, đến lúc đó bọn họ thật sự không nói rõ ràng được đâu.
Thấy vậy, người phụ nữ trung niên nhìn chồng mình, không khỏi oán hận trừng mắt nhìn ông ta. Nếu không phải chồng bà ta không cưỡng lại được cám dỗ, nhất quyết muốn trêu chọc tới con hồ ly tinh phiền phức này thì ngày hôm nay đã không xảy ra chuyện như vậy.
Vừa nghĩ đến con hồ ly tinh này còn đang giả vờ đáng thương, người phụ nữ trung niên cảm thấy bản thân bà ta lúc nãy chỉ cào nhẹ. Bà ta nên cào rách hoàn toàn cái khuôn mặt đó, để tránh cho đối phương ở đây giả vờ đáng thương để quyến rũ đàn ông.
Nhìn xem những người đàn ông này đều bị cô ấy dụ dỗ, mỗi một người đều giống như chưa từng gặp qua phụ nữ vậy, quả nhiên cô gái nhỏ này không phải là mặt hàng đứng đắn gì, có lẽ đã lén lút dụ dỗ không ít nam nhân rồi.
Ngay khi người phụ nữ trung niên đang thầm hối hận thì bàn tay của người đàn ông lịch lãm quanh năm cầm súng đã đặt vào cổ tay trắng nõn của Dương Mộng Liên. Bàn tay của đối phương rất to, ngón tay cũng rất thon dài, hoàn toàn trái ngược với bàn tay mảnh khảnh và nhỏ nhắn của Dương Mộng Liên, đáng tiếc là lúc này Dương Mộng Liên không có thời gian để ý đến điều này, cô ấy rất căng thẳng và lo lắng nhìn chằm chằm vào mắt người đàn ông không nhúc nhích, sợ giây tiếp theo anh ấy sẽ vạch trần màn kịch giả tạo của mình.
Khi đối phương đi qua đỡ lấy Dương Mộng Liên, anh ấy nhận thấy rõ ràng Dương Mộng Liên có gì đó không đúng. Sau khi anh ấy bắt mạch cho đối phương, liền phát hiện sức khỏe của đối phương vô cùng tốt. Người đàn ông khẽ cau mày, mở miệng muốn giáo huấn cô, anh ấy không thích những đứa trẻ nói dối như vậy, nhưng khi đảo mắt lại thì thấy vết thương trên mặt bên của Dương Mộng Liên, vết thương lan đến tận cổ nhìn mà thấy đau lòng.
Lại thêm đôi mắt của Dương Mộng Liên vẫn còn đẫm nước mắt, nghĩ đến trước đó cô ấy có thể đã bị hai người đó bắt nạt, đôi mắt lãnh đạm của người đàn ông không khỏi hơi thay đổi. Ngay khi hai chị em còn đang lo lắng, người đàn ông luôn ngay thẳng lại mở miệng nói: “Y thuật của ta không tốt lắm. Tốt vẫn là để cô ấy đến ghế lô của ta, để bạn ta kiểm tra cho cô ấy.”
Hai chị em nghe vậy có chút ngây người, không đợi bọn họ hiểu được đối phương có ý gì, người đàn ông đã đứng dậy ôm lấy Dương Mộng Liên đi ra ngoài. Thấy vậy, Dương Từ vô thức muốn đi theo, nhưng bị một người bạn đồng hành khác của người đàn ông lịch lãm ngăn lại.
Đối phương nhìn Dương Từ nói: “Đừng lo lắng, cô ấy không có chuyện gì đâu, ghế lô của bọn ta có y tá.”
Dương Từ nghe thấy vậy không có tiếp tục đi theo nữa, Dương Từ rất yên tâm đối với quân nhân, với lại chị gái của anh cũng không phải là một cô gái bình thường, thật sự có nguy hiểm thì cô ấy cũng có thể đánh nhiều người một lúc. Càng huống chi bọn họ còn đang ở trên tàu hỏa, tàu hỏa thời này còn rất lạc hậu, mỗi ghế lô đều không có hoàn toàn đóng lại, chỉ cần đối phương không ngốc, bọn họ ở trên tàu hỏa cũng không dám làm gì.
Người phụ nữ trung niên vốn luôn nơm nớp lo sợ, vừa nghe thấy tiếng đàn ông ở cửa lập tức hét lên: “Ta đã nói cô ta căn bản là không có sao mà, ta thấy là cô ta chỉ muốn tống tiền mà thôi. Trước đó dụ dỗ đàn ông thì thôi đi, bây giờ cô ta còn xấu xa muốn lừa tiền người ta nữa, tuổi còn nhỏ như vậy thật sự là quá ghê gớm rồi!”
Viên cảnh sát trẻ tuổi nghe vậy tức giận nói: “Bà ngậm miệng lại, cho dù cơ thể cô ấy không có vấn đề gì, bà tùy tiện đánh người cũng là phạm pháp, còn chưa kể bà lan truyền tin đồn thất thiệt cho người ta, nếu như làm lớn chuyện lên thì các ngươi cũng không có gì tốt đâu.”
Người phụ nữ trung niên không tin điều này, trước đây bà ta đã từng đánh nhau với người ta. Cuối cùng làm ầm ỉ đến cả người của Cục cảnh sát đều đến, hai người bọn họ không phải vẫn còn bình thường sao. Bà ta chỉ là cào Dương Mộng Liên mấy cái thôi, bà ta không tin bọn họ còn có thể bắt bà ta lại?
Người đàn ông nho nhã mang theo Dương Mộng Liên trở lại ghế lô của mình, nhìn thấy có một người phụ nữ đang ngồi trong ghế lô, liền ra hiệu cho cô ấy chữa trị vết thương cho Dương Mộng Liên. Sau khi vết thương trên mặt của Dương Mộng Liên được bôi thuốc xong, người đàn ông cụp mi và nói với Dương Mộng Liên: “Nói đi, đã xảy ra chuyện gì? Tại sao cô lại giả vờ không thoải mái?”
Dương Mộng Liên người bị nắm thóp có chút bối rối, nhưng vì thấy đối phương không có vẻ gì là tức giận, hơn nữa cô ấy là một người được voi đòi tiên, nên lúc này trong lòng cũng không đặc biệt sợ hãi. Dù sao thì cô cũng có một người anh hai là đoàn trưởng, người anh hai công chính liêm minh cô còn dám làm ầm lên, cô không tin còn có một người đàn ông có thể nghiêm túc hơn anh hai mình.
Vì vậy, Dương Mộng Liên nhìn anh ấy bắt đầu khóc, như thể trước đó cô ấy phải chịu uất ức rất lớn vậy. Nữ y tá đi cùng nhìn thấy cảnh này nhất thời đau lòng giùm cô, không khỏi ngẩng đầu bất mãn nhìn thủ trưởng nói: “Thủ trưởng, có chuyện gì thì từ từ nói chuyện, ngài làm gì dọa người ta sợ chứ?”
Người đàn ông nho nhã nghe vậy không nói lời nào, chỉ là bình tĩnh nhìn Dương Mộng Liên. Dương Mộng Liên thấy vậy biết là mình trốn không thoát, chỉ có thể đáng thương nói: “Ta không có giả vờ, ta thực sự rất buồn, còn có… rất sợ. Lúc nãy khi em trai ta ra ngoài lấy nước, vợ của người đàn ông đó cũng đi ra ngoài, sau đó ông ta định động tay động chân với ta, ta trước giờ chưa từng gặp phải chuyện như vậy. Càng đáng sợ hơn là rõ ràng là ông ta bắt nạt ta, kết quả sau khi vợ ông ta trở về, ông ta còn cắn lại ta mở miệng là nói ta dụ dỗ ông ta… Điều đáng ghét là người vợ của ông ta kìa, rõ ràng bà ta biết chồng của mình là người như thế nào, vậy mà bà ta còn giúp ông ta hãm tại ta…”
Nói đến đây, Dương Mộng Liên lại nghĩ đến anh hai của mình. Nếu như hôm nay anh hai có mặt ở đây, tuyệt đối sẽ không ở chỗ này chất vấn cô, nhất định sẽ không nói một lời giúp cô báo thù. Đáng tiếc người đàn ông đối diện không phải là anh hai của cô, nếu như anh hai của cô ở đây thì tốt biết mấy, nghĩ đến đây, cô thật sự đã khóc.
Nữ y tá nghe thấy lời này vô cùng tức giận, vừa nắm tay Dương Mộng Liên vừa tức giận bất bình nói: “Thật ghê tởm, một người đàn ông như vậy thật ghê tởm, ta đã từng gặp qua khi còn ở quân khu W, lúc đó may mà có mấy tiểu chiến sĩ đã cứu ta, bây giờ nghĩ lại vẫn thấy ghê tởm. Không ngờ mấy năm nay đã nghiêm phạt lưu manh như vậy rồi mà lại có nhiều kẻ vô liêm sỉ như vậy?”
Người đàn ông nho nhã khẽ nhíu mày, theo lý mà nói anh ấy đặc biệt ghét người hay khóc, chẳng hạn như cô cháu gái hay quấy khóc ở nhà cũ, mỗi lần khóc là đầu anh ấy như muốn nổ tung. Nhưng cô gái trước mặt anh ấy khóc nháo anh ấy lại cảm thấy thực ra cũng không sao, nhìn trông có vẻ ngây thơ cũng khá đáng thương.
Nhớ đến trước đây mình nợ Dương Quốc Hữu một ân tình, anh ấy hiếm thấy dịu giọng hơn và nói: “Nếu những gì cô nói là sự thật, vậy thì ông ta chính là đang giở trò lưu manh. Được rồi, đừng khóc nữa, ta sẽ lấy lại công bằng cho cô.”
Dương Mộng Liên nghe vậy mở to mắt, có lẽ cô không ngờ đối phương lại nói lời dễ nghe như vậy, cô khó tin nhìn anh nói: “Vậy thì… anh phải giữ lời, nhưng… Bọn họ nhất định sẽ không thừa nhận, sao anh có thể điều tra rõ được?”
Người đàn ông nghe vậy cụp mắt xuống, ánh mắt thâm thúy quét qua vết thương trên mặt cô, cũng không có trả lời Dương Mộng Liên mà đi ra ngoài. Thấy vậy, Dương Mộng Liên lập tức thành thật đi theo sau, đuổi theo anh ấy từng bước như một cái đuôi.
Nữ y tá không thể đi xem náo nhiệt cùng họ vì bị thương ở chân. Thấy hai người vội vàng rời đi như vậy, trong mắt vẫn còn lộ ra một tia thất vọng. Nếu như cô ấy có thể đi theo cùng để xem thì tốt rồi, tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cái tên giở trò lưu manh kia đâu.
Những gì xảy ra sau đó cũng chẳng phải việc của Dương Mộng Liên nữa, cũng không biết người đàn ông nho nhã đó đã làm như thế nào, anh ấy chỉ gọi người đàn ông trung niên đi ra một mình, ông ta liền đã thành thật thừa nhận. Càng đáng sợ hơn không phải là điều này, mà là sau khi anh ấy gọi người phụ nữ trung niên đi, sau khi quay lại liền chủ động đi xin lỗi hai chị em họ.
Người phụ nữ trung niên trước đây kiêu ngạo như thế nào, bà ta chỉ hận không thể trực tiếp sống chết với họ. Kết quả chỉ đi ra ngoài chưa đầy năm phút mà thôi, khi bà ta quay lại liền thành thực vô cùng. Rất rõ ràng trên người bà ta không bị thương chỗ nào càng không có dáng vẻ bị hành hạ hay uy hiếp, nhưng khi đối mặt với Dương Mộng Liên lại như biến thành người khác.
Bởi vì những người đàn ông trung niên có hành vi phạm tội lưu manh, lại thêm tội lưu manh ở những năm này rất nghiêm trọng, bọn họ thân là những quân nhân, khi đối mặt với tội phạm khả nghi, họ có thể sử dụng phương pháp thẩm vấn đặc biệt không bao gồm vũ lực để khiến đối phương phải thú nhận.
Cho dù đối phương không thực sự làm gì Dương Mộng Liên, nhưng vì ông ta thực sự có hành vi muốn phạm tội và khi phạm tội đã bị nạn nhân ngăn chặn lại mới ngừng tay, mà không phải vì ông ta nhận thức được bản thân đang phạm tội mà tự mình dừng tay lại. Trong trường hợp này, chỉ cần Dương Mộng Liên không tha thứ, khi xuống tàu cô ấy có thể trực tiếp báo cảnh sát, người đàn ông trung niên nhất định sẽ bị trừng phạt.
Mà người phụ nữ trung niên nói những lời ngông cuồng, tùy ý đánh đập xúc phạm người khác cũng là vi phạm pháp luật. Chỉ là tình tiết nhẹ hơn, nhưng không có nghĩa là bà ta có thể được làm như vậy. Đặc biệt là trước mặt quan chức động tay đánh người, có thể thấy hành vi của bà ta vô pháp vô thiên như thế nào.
Cặp vợ chồng trung niên nhận ra tính nghiêm trọng, mà sau khi được sĩ quan trẻ phổ cập về luật pháp, khi quay lại họ thiếu chút nữa đã quỳ gối trước Dương Mộng Liên. Hai người bọn họ khi đến thủ đô còn có việc khác phải làm, chính vì có chuyện trong lòng nên tâm trạng bà ta mới tệ như vậy, nhưng bà ta không thể bị hai chị em Dương Mộng Liên đưa đến cục cảnh sát được, đến lúc đó lại làm chậm trễ chuyện lớn của con cái trong nhà thì rắc rối to rồi.
Mà cho dù chuyện họ gây ra không bị xử phạt gì, nhưng nếu hai chị em Dương Từ nhất quyết níu kéo không buông, chuyện này nếu đến cuối làm ầm ỉ lên vẫn là bọn họ chịu thiệt. Bởi vì hành vi của bọn họ đặt ở đâu cũng không có lý, hơn nữa mấu chốt là hai người mà bọn họ bắt nạt rõ ràng vẫn còn là trẻ con, cho nên tình huống càng nghiêng về phía hai đứa nhỏ.
Để không tiếp tục chuốc họa vào thân, người phụ nữ trung niên tự tát mình một cái: “Chuyện này quả thực là lỗi của bọn ta, ta không nên miệng tiện tùy tiện tung tin đồn nhảm, ông ấy cũng không nên háo sắc đi trêu chọc ngươi, bây giờ bọn ta ở đây xin lỗi các ngươi, hy vọng các ngươi đừng tính toán với bọn ta.”
Người đàn ông trung niên cũng nói: “Đúng đúng đúng vậy, là ta một con cóc ghẻ còn muốn ăn thịt thiên nga, là ta một tên vô liêm sỉ, hy vọng các ngươi đừng tính toán với ta. Sự việc hôm nay là lỗi của bọn ta, bọn ta ở đây xin lỗi các ngươi.”
Thật ra, Dương Mộng Liên không muốn để họ đi dễ dàng như vậy, nhưng sau đó nhìn thấy bọn họ tự tát bản thân, lại thêm nếu thật sự làm ầm ỉ lớn chuyện lên bọn họ cũng không bị xử phạt gì, sau khi Dương Mộng Liên cảnh cáo họ không được làm điều này nữa, lúc này mới giả bộ hào phóng tha thứ cho họ.
Sau đó, cặp vợ chồng trung niên xuống tàu ở điểm dừng trước mặt, mắt thấy còn nửa ngày nữa thì liền tới thủ đô rồi. Dương Mộng Liên đã đưa Dương Từ đến cảm ơn những người đó. Mặc dù Dương Mộng Liên cảm thấy ngay cả khi không có sự giúp đỡ mấy người họ, cô và Dương Từ cũng có thể đối phó với hai kẻ xấu đó, nhưng nói thế nào thì người ta cũng tính là ra tay giúp đỡ mình, nên bề ngoài cô vẫn là phải giả bộ thành người lịch sự mới được.
Khoảng năm sáu giờ chiều, đoàn tàu cuối cùng cũng đến nhà ga thủ đô. Khi Dương Từ đưa Dương Mộng Liên xuống tàu, anh phát hiện bên ngoài không chỉ có tuyết nhỏ mà nhiệt độ còn lạnh hơn nhiều so với quê hương của họ.
Khi Dương Mộng Liên xuống tàu, cô không khỏi rùng mình, cô vội vàng quấn chặt quần áo quanh người và bị Dương Từ kéo ra ngoài. Nhưng hai chị em vẫn chưa đi xa, Dương Từ đã va phải một cô gái nhếch nhác.
Dáng vẻ của đối phương nhìn có vẻ mất hồn mất vía, sau khi đụng phải người liền ngẩn ra, bước chân càng thêm loạng choạng. Cô ấy sững sờ nhìn sân ga, cẩn thận nói lời xin lỗi rồi lê một túi urê ra ngoài, cả người nhìn trông như người mất hồn vậy.
[text_hash] => d28afd81
)