Làm học bá trong văn niên đại (Hoàn) – Chương 121 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Làm học bá trong văn niên đại (Hoàn) - Chương 121

Array
(
[text] =>

Chương 121

Bởi vì mấy năm trước đây vẫn luôn không có kỳ thi tuyển sinh đại học, dẫn đến nhiều người không còn chú tâm đến việc học nữa. Cho nên kỳ thi đầu tiên sau khi khôi phục lại kỳ thi tuyển sinh đại học, tình hình thi cử của mọi người không tốt, ít nhất là không đạt được kết quả mà phía trên mong muốn.

Giờ đây, kỳ thi tuyển sinh đại học cuối cùng đã được khôi phục lại, để phản ánh sự coi trọng của chính quyền cấp trên đối với kỳ thi tuyển sinh đại học và để khuyến khích học sinh chăm chỉ học tập, các tỉnh không chỉ phải công khai vinh quang của những học sinh đứng đầu trong kỳ thi tuyển sinh đại học, mà còn phát cho những sinh viên đứng đầu này rất nhiều tiền thưởng.

Để các học sinh tương lai có thể thấy rõ, chăm chỉ học tập không chỉ đạt được vinh quang vô hạn mà còn có thể kiếm được tiền thưởng nhờ thành tích xuất sắc đó. Cũng để tránh cho một vài người nhà khá ngu dốt mê muội, cảm thấy việc đi học rất tốn tiền và không muốn con cái họ đi học.

Để hợp tác với cuộc phỏng vấn của họ, Dương Từ còn phải chụp ảnh kỷ niệm cho hai trường cũ, việc này làm cho trì hoãn mấy ngày liền. Cũng may hai ngày này bận rộn không uổng phí, suốt hành trình có xe chuyên dụng đưa đón nên anh không phải vất vả, chỉ cần đến trường cấp 2 công xã và cấp 3 trong huyện để chụp ảnh là được. Sau đó, anh ghi âm để nói về cách nhìn của mình đối với trường cũ, rồi lại nói vào ngày thường anh học tập như thế nào, sau đó cùng chụp ảnh nhóm với các nhà lãnh đạo.

Dương Từ cũng không biết mình đã chụp bao nhiêu bức ảnh, đến cuối cùng thì khuôn mặt của anh đã cứng ngắc vì cười nhiều rồi. Những bức ảnh này của anh đã được xử lý gấp rút, cho nên sau bữa chụp hình một ngày thì đã có nhiều bức ảnh trong số đó xuất hiện. Đến khi Dương Từ bên này đã bận rộn gần xong, trường cấp 3 trong huyện đã treo ảnh của Dương Từ lên.

Vốn dĩ chủ nhiệm Tăng còn muốn Dương Từ xem bức tường danh dự do nhà trường đặc biệt làm riêng cho anh. Nhưng rõ ràng là trước tết Dương Từ không có thời gian rảnh, bởi vì anh còn phải đến thủ đô với em gái của mình, cho nên những bức ảnh và bức tường danh dự chỉ có thể để năm sau nhìn thôi.

Vào sáng ngày mùng chín tháng mười hai âm lịch, Dương Từ cùng chị gái lên đường từ sáng sớm. Đây là lần đầu tiên Dương Mộng Liên đi xa nhà, khi ở trên chuyến tàu màu xanh lá cây cô ấy có chút phấn khích, không ngừng nói chuyện với Dương Từ bên cạnh.

Lúc đầu, Dương Từ còn sẽ trả lời các câu hỏi của cô ấy, nhưng sau đó anh bị mấy câu hỏi của cô làm phiền liền không nói chuyện nữa. May mà trong ghế lô của họ còn có thêm hai người nữa, hai nữ thanh niên trí thức đi về quê ăn Tết. Có lẽ vì đều là đồng chí nữ nên dù họ rõ ràng là không hề quen biết nhau mà vẫn nhanh chóng kết thân được.

Dương Mộng Liên đã có người khác để nói chuyện nên cô ấy không làm phiền Dương Từ nữa. Dương Từ trèo lên giường trên và bắt đầu đọc sách, xem được một lúc anh liền ngủ thiếp đi. Trong khoảng thời gian này, anh quả thật có chút vất vả, loại vất vả này không phải xuất phát từ cơ thể, mà là xuất phát từ sâu trong nội tâm. Bây giờ vấn đề cuối cùng đã kết thúc, Dương Từ hiếm khi được thả lỏng một chút.

Trong số hai thanh niên trí thức ở cùng ghế lô với Dương Từ bọn họ, một người lớn hơn và nhìn giống như là đã kết hôn, còn người kia trẻ hơn, khoảng mười bảy, mười tám tuổi. Người nhỏ tuổi hơn rõ ràng hoạt bát hơn người lớn tuổi kia rất nhiều, một lúc sau lấy bánh quy ra chia cho hai người chị, sau đó lấy nhật ký ra đọc thơ mình viết.

Sau đó, có vẻ như phát hiện Dương Từ đã ngủ ở giường trên, cô bé hoạt bát trở nên yên tĩnh hơn chút. Cô cẩn thận chỉ vào Dương Từ ở giường trên, sau đó hạ giọng nói với Dương Mộng Liên: “Em trai cậu có vẻ rất thích đọc sách, khi ngủ còn ôm sách nữa, giống như mọt sách vậy.”

Dương Mộng Liên nghe vậy khẽ cười, mấy năm này Dương Từ quả thực là thích đọc sách, dành gần như toàn bộ sức lực của mình cho việc đọc sách. Mặc dù kỳ thi tuyển sinh đại học đã kết thúc nhưng anh vẫn có rất nhiều sách kỳ lạ để đọc. Rõ ràng thành tích học tập của cô ấy cũng không tệ, nhưng cô ấy không thể hiểu được nội dung cuốn sách của Dương Từ.

Lúc này, nghe người khác nói em trai mình là mọt sách, Dương Mộng Liên cũng cảm thấy Dương Từ quả thực có chút giống: “Nó chính là dáng vẻ như vậy đấy, trong mắt chỉ có sách thôi.”

Cô bé nghe vậy chớp chớp mắt, sau đó nghiêng đầu nghiêm túc nói: “Vậy… Anh ấy thi đại học thành tích chắc cũng rất tốt đi?”

Thời đại này không giống như hậu thế sau này, mặc dù Dương Từ mới được phỏng vấn. Tuy nhiên, do nhà có radio rất ít, nhà có tivi càng ít hơn, lại thêm phương thức liên lạc hiện nay còn rất lạc hậu, nên không phải ai cũng biết thủ khoa kỳ thi đại học là ai, chứ đừng nói là dáng vẻ của thủ khoa đại học như thế nào.

Dương Mộng Liên là một người thẳng thắn, cũng không biết quanh co gì. Hơn nữa, cô rất thích cô gái nhỏ này, cho nên cũng không nghĩ tới việc cố ý che giấu điều gì: “Đúng vậy, nó thi rất tốt.”

Cô bé nói: “Tốt như thế nào? Anh ấy giỏi hơn anh trai em không? Anh trai em đứng thứ bảy khoa học tự nhiên ở tỉnh W, anh ấy có giỏi hơn anh trai em không?”

Dương Mộng Liên: “Không cùng tỉnh, hình như không có gì có thể so sánh được. Nhưng xét về thứ hạng, nó quả thực hơn anh trai của em, bởi vì nó là trạng nguyên khoa học tự nhiên của tỉnh bọn chị.”

Khi cô bé kinh ngạc thốt lên, nữ thanh niên trí thức bên cạnh cũng ngẩng đầu lên, nhìn người nằm ở giường trên với vẻ mặt khó tin. Trước đây, khi họ nhìn thấy Dương Từ đẹp trai như vậy, họ luôn cảm thấy một người đẹp trai như vậy tâm tư chắc là không đặt trên việc học đâu, còn cho rằng anh đã sớm từ bỏ việc học để yêu đương rồi. Cuối cùng không nghĩ tới đối phương không chỉ thích đọc sách mà còn là học sinh đứng đầu trong kỳ thi đại học của tỉnh nơi họ ở, nhất thời trong lòng hai người họ cảm thấy ảo não.

Chắc là vì có một sự sùng báo và tò mò khó tả đối với những người học giỏi đi. Trong hai ngày sau đó, họ luôn rất tốt với Dương Từ, thỉnh thoảng họ sẽ chủ động nói chuyện với Dương Từ. Tuy nhiên, vì Dương Từ chủ yếu đều đang đọc sách một mình nên hai nữ thanh niên trí thức cũng rất hiểu chuyện không có quấy rầy tới anh.

Khi tới giữa trạm tàu hỏa dừng ở trạm, hai thanh niên trí thức xuống tàu và rời đi. Giường trên giường dưới đã đổi thành một cặp vợ chồng trung niên, người đàn ông trông hơi gian xảo và người phụ nữ trông không giống người tốt để kết thân, Dương Mộng Liên cũng không có hứng thú trò chuyện.

Giữa chừng, Dương Từ ra ngoài lấy nước nóng, khi quay lại thì thấy Dương Mộng Liên đã cãi nhau với người phụ nữ trung niên đó. Người phụ nữ trung niên chỉ vào Dương Mộng Liên từng câu đều mắng chửi cô là hồ ly tinh, đủ loại lời tục tĩu tuôn ra như lũ, thậm chí mấy lần muốn giơ tay nắm tóc Dương Mộng Liên.

Mặc dù không biết rõ đã xảy ra chuyện gì, nhưng dựa với hiểu biết của Dương Từ về tính cách của Dương Mộng Liên, cô ấy sẽ không vô cớ cãi nhau với người khác. Vì vậy, Dương Từ cũng không hỏi họ chuyện gì đã xảy ra, khi đối phương đưa tay ra kéo tóc Dương Mộng Liên một lần nữa, anh trực tiếp bảo vệ Dương Mộng Liên và nắm lấy cổ tay đối phương.

Người phụ nữ trung niên rõ ràng là một kẻ mềm nắn rắn buông, khoảnh khắc Dương Từ nắm lấy cổ tay bà ta, bà ta ngay lập tức hét lên yêu cầu Dương Từ thả bà ta ra: “Ngươi đang làm cái gì đấy? Ngươi dám đánh đồng chí nữ sao? Ngươi có phải là đàn ông hay không đó?”

Dương Từ luôn là người có ba bộ mặt, một là học sinh ưu tú trong mắt giáo viên, hai là nam trà xanh âm dương quái khí giả bộ yếu đuối, còn thứ ba là dáng vẻ côn đồ lưu manh của nguyên chủ.

Đối mặt với loại người thích chửi bậy và vô lý như thế này, hình tượng côn đồ càng dễ dọa người hơn. Bởi vì khi người phụ nữ trung niên hung dữ nhìn anh, rõ ràng bà ta không hung dữ như khi đối mặt với Dương Mộng Liên.

Dương Từ không kiên nhẫn nói: “Đừng có giở trò này với ta, bà vô duyên vô cớ vì sao lại mắng chửi người ta, nếu không phải ta quay về kịp, có phải là bà còn muốn đánh người hay không?”

Người phụ nữ trung niên nghe vậy lập tức giương mặt lên, hung hăng trừng Dương Mộng Liên: “Ai biểu nó đi quyến rũ người ta, nó nhân lúc ta không có ở đây muốn quyến rũ chồng ta, may mà ta chưa có đi xa nếu không nó đã thành công rồi.”

Dương Mộng Liên nghe vậy liền tức giận run người, nghiến răng nghiến lợi chỉ vào người phụ nữ và tức giận chửi bới: “Là chồng bà trêu ghẹo ta trước, ta chỉ là đang dạy cho ông ta một bài học mà thôi. Bà cho rằng chồng bà là bảo bối quý giá, nhưng trong mắt ta ông ta là đồ khốn nạn, ở cùng ghế lô với ông ta ta còn cảm thấy buồn lòng đây, còn nói ta quyến rũ ông ta? Ta là nhìn trúng dáng vẻ xấu xí của ông ta, hay là nhìn trúng một người thúi rình của ông ta, hay là nhìn trúng ông ta còn lớn tuổi hơn cha ta chứ?”

Người đàn ông vẫn luôn trong trạng thái ẩn mình kia, nghe thấy vậy có chút không hài lòng. Ông ta nghĩ rằng ông ta khá đẹp trai, nếu không thì vợ ông ta đã không coi ông ta như bảo bối. Mặc dù Dương Mộng Liên vừa rồi không quyến rũ ông ta, là ông ta thấy vẻ ngoài xinh đẹp của đối phương mới không nhịn được đi qua đó. Nhưng đối với một người vừa xấu xí vừa tự luyến như ông ta, cho dù Dương Mộng Liên chỉ liếc nhìn ông ta, trong mắt ông ta chính là đang dụ dỗ ông ta.

Người đàn ông nhíu mày, vẻ mặt bất mãn nói: “Cô gái này quá lỗ mãng rồi, nếu không phải ngươi nhìn chằm chằm ta, ta sẽ không tự mình đa tình. Một cô gái đàng hoàng làm sao có thể nhìn chằm chằm một ông già chứ, trừ phi… trừ khi đây là “khẩu vị” của ngươi.”

Không đợi Dương Mộng Liên bị chọc giận đến bật cười, Dương Từ đã giơ chân lên muốn đá ông ta một cái. Dương Từ đã phát hiện ra một quy luật, đó là người càng xấu thì càng tự luyến. Giống như một bạn nam trong trường đại học của anh trước khi anh xuyên không, đối phương là một người tự luyến giống như tên thần kinh ấy, ngày nào cũng nói với một đám bạn rằng cô gái nào trong lớp đang yêu thầm anh ta.

Lúc đầu mọi người thấy anh ta khoác lác rất giống, còn thật sự cho rằng có cô gái nào đó đang yêu thầm anh ta. Kết quả sau đó đối phương càng ngày càng quá đáng, cách hai ba hôm lại khoác lác nữ sinh khác trong lớp cũng có cảm tình với anh ta, thậm chí cả giáo viên dạy thay trong lớp của bọn họ cũng không bỏ qua.

Lúc đầu ai cũng cho rằng anh ta nghiện khoác lác, nhưng sau đó phát hiện anh ta đã tự mình xem là tình cảm thật sự, khi một người phụ nữ liếc nhìn anh ta, anh ta liền cảm thấy đối phương đang bày tỏ tình cảm với mình. Dương Từ cảm thấy có khá nhiều đàn ông giống như bạn học của mình, đặc biệt là những người đàn ông có dáng vẻ rất xấu rất kỳ lạ, dù sao thì Dương Từ hoàn toàn không thể hiểu được suy nghĩ của họ.

Vốn dĩ người đàn ông trên mặt còn có chút dáng vẻ cây ngay không sợ chết đứng, đến khi ông ta cũng bị Dương Từ bắt được, lập tức biến thành chim cút. Không đợi Dương Từ mở miệng giáo huấn hai vợ chồng họ một bài học, khuyên họ nên soi gương nhiều hơn tránh việc tự luyến lại đi gây rắc rối cho người khác, thì phát hiện không biết từ lúc nào đã có một chàng trai đang đứng trước cửa.

Dương Từ chỉ liếc đối phương một cái, từ dáng người cao lớn thẳng tắp của đối phương liền đoán được đối phương có thể là quân nhân, quả nhiên giây tiếp theo đối phương rút thẻ sĩ quan của mình ra nói: “Ta nghe nói các ngươi ở bên này vẫn luôn rất ồn ào, là đã xảy ra chuyện gì sao? Các ngươi yên tâm, ta là Quân đội Giải phóng Nhân dân, vì nhân dân phục vụ, có chuyện gì các ngươi có thể nói với ta…”

Không đợi chàng trai nói xong, cặp vợ chồng trung niên kêu lên trước: “Đồng chí giải phóng quân, nhanh cứu bọn ta với, cứu mạng bọn ta với!”

“Tốt quá rồi, tốt quá rồi. Gặp được tổ chức rồi, ngươi nhất định phải cứu bọn ta, hắn chính là một tên lưu manh, đột nhiên phát điên muốn đánh bọn ta đấy!”

Dương Từ thấy đối phương là một sĩ quan, đánh người trước mặt anh ấy cũng không tốt, chỉ đành phải thả hai người họ ra trước. Không ngờ anh vừa buông ra, người phụ nữ trung niên đã cào anh, Dương Mộng Liên tức đỏ cả mắt muốn xé xác bà ta, lại bị người thanh niên kia cản lại.

Dương Mộng Liên tức giận nói: “Anh thả ta ra, bà ta dựa vào cái gì mà đánh em trai ta chứ?”

Người phụ nữ trung niên hét lên: “Cứu mạng với, đồng chí giải phóng quân cứu ta, ngươi xem xem dáng vẻ của cô ta kìa, cô ta là muốn giết ta đấy!”

Người sĩ quan trẻ tuổi chưa từng gặp qua tình huống như vậy, cho nên đối mặt với tình huống này cũng không biết phải làm sao. Trước đó khi người phụ nữ trung niên giả vờ đáng thương, anh ấy căn bản không ngờ rằng đối phương sẽ đột nhiên tấn công. Lúc này khi nhìn thấy vẻ kích động của Dương Mộng Liên, phản ứng đầu tiên của anh ấy là ngăn cản lại, không hề cố tình muốn giúp đôi vợ chồng kia.

Kết quả là khi anh ấy đang cố gắng ngăn cản Dương Mộng Liên, người phụ nữ trung niên kia đã giáng thêm một đòn nữa cho Dương Mộng Liên, ngay lập tức làm trầy một vết trên khuôn mặt trắng trẻo của cô. Từ lúc lên tàu người phụ nữ trung niên đã không thích cái khuôn mặt dễ nhìn này của Dương Mộng Liên. Lúc này bà ta như ý nguyện để lại trên mặt đối phương một vết sẹo, người phụ nữ trung niên trong lòng nhất thời cảm thấy sảng khoái không thôi.

Thấy vậy, người sĩ quan trẻ hoàn toàn tức giận, anh ấy hét vào mặt người phụ nữ trung niên: “Bà thành thực chút cho ta, nếu động tay nữa ta sẽ không khách khí đâu!”

Người phụ nữ trung niên thấy vậy liền thu tay, lập tức bày bộ dạng đáng thương nói: “Đã biết, đã biết rồi, lần này là ta không đúng. Nhưng như vậy cũng không thể trách ta, ai bảo bọn nó động tay trước chứ.”

Dương Mộng Liên giơ tay sờ vào mặt mình, nếu như là trước đây cô ấy đột nhiên bị người ta đánh, với tính cách bao che khuyết điểm của Dương Từ thì anh sớm đã điên lên rồi. Nhưng lần này Dương Từ không phản ứng, Dương Mộng Liên nhìn Dương Từ một cách kỳ lạ, liền thấy Dương Từ đang nháy mắt với cô ấy, ra hiệu cho cô ấy nhìn ra bên ngoài ghế lô.

Thấy vậy, Dương Mộng Liên vô thức nhìn sang và thấy hai người đàn ông đang đứng ở cửa. Hai người đàn ông này đều mặc quần áo bình thường, nhưng vì cô có anh hai trong quân đội nên nhìn thoáng qua là có thể biết được manh mối.

Đặc biệt là khí thế trên người họ không thể so sánh với người bình thường. Cộng với việc có một sĩ quan trẻ tuổi ở phía trước, đầu óc Dương Mộng Liên xoay chuyển rất nhanh, cô ấy ngay lập tức hiểu tại sao Dương Từ lại kìm chế.

Có lẽ là Dương Từ đã đoán ra thân phận của họ không đơn giản, biết rằng họ có thể là cấp trên tương lai của cô ấy, sợ rằng cuộc đánh nhau này sẽ ảnh hưởng xấu đến cô ấy, Dương Từ mới tốt tính nhẫn nhịn không đánh người.

Dương Mộng Liên cũng biết kỷ luật của quân nhân nghiêm khắc như thế nào, trừ khi thực sự cần thiết nếu không thì không được động tay với người dân. Ngay cả khi cô ấy chưa phải là một quân nhân, nhưng khoảng cách cô trở thành sinh viên của học viện quân sự cũng không có xa.

Trước mặt cấp trên tương lai của mình, cô ấy không thể như một người phụ nữ đanh đá chứ đừng nói đến hành động tùy tiện đánh người. Nhưng để cô ấy chịu thiệt như thế này, Dương Mộng Liên nghĩ như thế nào cũng không thể chấp nhận được. Vì vậy, dưới uy thế của hai vị thủ trưởng lớn, Dương Mộng Liên bất ngờ yếu ớt lùi bước ngã xuống.

Viên sĩ quan trẻ tuổi nhìn thấy cảnh này bị dọa giật mình, anh ấy vừa định vươn tay ôm lấy đối phương, bên cạnh đã người duỗi hai đôi tay ra. Viên sĩ quan trẻ theo bản năng nhìn lên, một đôi tay là của đồng chí Dương Từ bên cạnh, còn đôi kia… ừm, hóa ra là thủ trưởng của anh ấy?

[text_hash] => 2684837b
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.