Array
(
[text] =>
Chương 101
Bức ảnh mà Dương Từ gửi cho Tạ Nghiễn Thanh là bức ảnh mà anh cảm thấy đẹp nhất. Để không trông có vẻ quá cố ý, anh còn gửi những thứ khác cho Tạ Nghiễn Thanh, đều là một số món quà nhỏ mà anh đã mua trong hệ thống, để như vậy việc gửi ảnh giống như là tiện đó đính kèm theo. Ban đầu, anh còn muốn gọi cho Tạ Nghiễn Thanh, nói với Tạ Nghiễn Thanh về những thứ anh đã gửi. Sau đó lại cảm thấy như vậy sẽ không có gì bất ngờ, sau khi nghĩ lại, cuối cùng anh không gọi điện thoại nữa.
Sau khi Dương Từ chạy xe đạp trở về từ công xã, anh đã mang theo nước sôi để nguội đến cánh đồng. Bây giờ đang là thời điểm bận rộn của vụ đồng áng hè, gia đình nào trong đội cũng phải ra đồng làm việc. Bây giờ mọi người trong Dương gia đều không ra đồng làm việc nữa, chỉ còn đội trưởng Dương Mãn Thương một mình vất vả làm việc, lâu ngày cũng sẽ có chút khó coi.
Bởi vì phấn đấu làm việc chăm chỉ là một đức tính tốt trong thời đại này, cho dù các thành viên của Dương gia không phải là cố ý không đi làm, mà là họ có những việc riêng phải bận rộn, nhưng bởi vì Dương Mãn Thương là đội trưởng của đại đội, sự việc như vậy mà truyền ra ngoài cũng không dễ nghe lắm. Cho nên trong khoảng thời gian bận rộn việc đồng áng gần đây, Dương Gia Hữu đã xin nghỉ phép vài ngày với đội xe, dự định về nhà làm việc với cha mình.
Dù phấn đấu làm việc chăm chỉ là một đức tính tốt nhưng phụ nữ Dương gia vẫn không lên đồng làm việc. Bởi vì Vu Hân Tuyết vừa mang thai mới ngất xỉu cách đây không lâu, Lưu Tiêm Mai phải chăm sóc cô ấy còn phải làm rất nhiều việc nhà, cho nên cả mẹ chồng con dâu đều không thể đi làm.
Ngay cả khi Dương Mộng Liên và Dương Từ đã trở về sau kỳ nghỉ, nhiệm vụ hàng ngày của Dương Mộng Liên vẫn là học tập thuận tiện thì giúp gia đình làm việc nhà. Ngoài ra, thời tiết bây giờ quá nóng, không chỉ dễ bị say nắng mà da còn dễ bị cháy nắng nên Dương Từ không cho cô ấy ra đồng cùng.
Theo Dương Từ thấy thì Dương Mộng Liên chăm chỉ học tập, sau này cô ấy cũng có thể cống hiến cho đất nước, mà đóng góp của cô ấy còn hơn cả việc làm nông như bây giờ. Thay vì để cô ấy lãng phí thời gian đi làm việc trên đồng, còn không bằng trân trọng thời gian quý báu này để học hỏi thêm kiến thức khoa học.
Về việc tại sao Dương Từ tự mình ra đồng làm, một là vì anh không muốn để cha mình bị người trong đại đội chỉ chỉ trỏ trỏ vì việc đi làm này, hai là vì anh là một người đàn ông có thể lực tốt hơn phụ nữ, lại thêm anh không thể chỉ phát triển trí lực, tố chất cơ thể cũng phải phát triển theo đó, cho nên đây mới là lý do mà anh theo cha đi làm.
Dương Từ cầm theo một bình nước sôi để nguội đi bộ đến cánh đồng, gặp rất nhiều gương mặt quen thuộc trên đường đi. Mọi người đều chào hỏi anh rất nồng nhiệt, Dương Từ không còn cách nào khác đành phải đứng trên bờ ruộng nói chuyện với mọi người, cái nắng như thiêu đốt trên đầu khiến anh không thể mở mắt ra.
Dương Từ vừa nói chuyện xong, liền rẽ vào một con đường nhỏ đi tìm Dương Mãn Thương, nhìn thấy cách đó không xa có một đám trẻ con, hình như vì chuyện gì đó mà nảy sinh mâu thuẫn. Con đường mà Dương Từ đi hơi xa ngày thường thì có rất ít trẻ em chạy trên con đường này. Bởi vì cách đó không xa có một con mương nhỏ rất lâu trước đây có hai cậu bé đã chết đuối ở đó, người lớn trong thôn không cho trẻ con lại gần nơi này.
Khi Dương Từ vẫn còn ở trong thôn, rất nhiều thôn dân không có đi qua nơi này. Mặc dù bây giờ “phá tứ cựu phá trừ mê tín” (phá bốn cái cũ dẹp bỏ mê tín), nhưng nhiều người vẫn tin vào điều này, cho nên vào ngày thường mọi người đều không muốn đi qua nơi này. Chỉ có những người như Dương Từ, không sợ bất cứ điều gì, mới thỉnh thoảng đi bộ lên đây vài lần.
Lúc này, nhìn thấy một đám trẻ con đang nhốn nháo, xen lẫn trong đó còn có tiếng khóc của một bé gái, Dương Từ lo lắng không biết bên đó xảy ra chuyện gì nên cầm bình nước trên tay sải bước đến đó.
Đợi đến khi anh đến trước mặt một đám trẻ con đang nói chuyện rôm rả, anh nhìn thấy một thằng nhóc béo mập đang cố vén váy một bé gái lên, những đứa trẻ khác thấy vậy liền cười phá lên, đứa nào cũng không sợ to chuyện còn đứng ở bên cạnh hô to ầm ỉ.
Cô bé bị vén váy tuổi cũng không lớn lắm, có lẽ nhiều lắm cũng chưa đến 5 tuổi. Lúc này đứa trẻ bị một đám con trai xấu xa vây quanh, có lẽ là lần đầu tiên gặp phải chuyện như vậy, sợ tới mức òa khóc lớn tiếng.
Bởi vì thời tiết bây giờ rất nóng, hơn nữa cô bé đã khóc rất lâu, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng như sắp ngất đi. Nhưng đám nhóc vây quanh cô bé không quan tâm đến tình trạng thể chất hiện tại của cô ấy. Mấy đứa nó đều nở nụ cười rạng rỡ ngây thơ, nhưng những gì chúng làm những gì chúng nói đều vô cùng ác độc vô cùng.
Thằng nhóc mập mạp kia trực tiếp cởi quần, mấy đứa nhóc đã 7 8 tuổi không biết xấu hổ bắt chước người lớn giở trò lưu manh, cười xấu xa. Thấy vậy, những đứa trẻ khác không những không ngăn cản nó mà còn ở bên cạnh nói đủ thứ lời lẽ ghê tởm.
“Nhị Phan, nhanh lên đi. Để nó mang thai con của mày, nó liền không dám làm chuyện xấu nữa.”
“Đúng đó, đúng đó, ai biểu nó không để ý chúng ta, ai biểu nó làm hư váy của cô giáo Tề, tiểu tiện nhân chính là nên trừng trị nó.”
“Đúng rồi đó, cha ta chính là trừng trị mẹ ta như vậy đó, mỗi lần làm xong mẹ ta liền dịu dàng. Gặp phải đứa xấu xa như nó thì phải lột trần ra để cho nó khóc.”
……
Dương Từ nghe vậy sắc mặt liền tối sầm lại, tiến lên túm lấy cổ áo của tên mập, tên mập còn đang bắt chước cái kiểu cười nhếch mép của người xấu, vừa nhìn thấy kẻ đang túm lấy mình là ai liền sợ hãi đá tung hai chân ngắn ngủn của mình: “A a, Dương tiểu tứ, ngươi nhanh thả ta ra, nếu như ngươi dám bắt nạt ta, ta sẽ mách với ông nội của ta.”
Dương Từ cười lạnh: “Thằng nhóc nhát như thỏ, còn chưa mọc đủ lông nữa, vậy mà còn dám học hư. Ai dạy ngươi vén váy con gái người ta, là cha ngươi hay là ông ngươi hả?”
Dương Từ là một tên côn đồ mà trẻ con nghe tiếng liền ngừng khóc trong đại đội họ. Lúc này dáng vẻ anh lạnh mặt giáo huấn người, nói thật thì nhìn anh khá là đáng sợ, ít nhất đối phó với đám nhóc tí tuổi này cũng rất hữu dụng
. Cô bé đó cũng thật thông minh, vừa thấy cứu tinh đến cứu mình liền nấp sau lưng Dương Từ. Những thằng nhóc hư đang cười khúc khích kia khi nhìn thấy cảnh này ngay lập tức hét lên muốn chạy.
“Xong rồi, tiêu đời rồi, Nhị Phan bị Dương tiểu tứ bắt được rồi, chúng ta nhanh đi tìm cứu viện thôi!”
“Chúng ta tìm ai đến cứu chứ? Nhà ai mà không sợ Dương tiểu tứ chứ?”
“Đi tìm cô giáo Tề đi, cô giáo Tề tốt như vậy, nhất định sẽ cứu Nhị Phan.”
“Không được, không được, cô giáo Tề lớn lên xinh đẹp như vậy, sẽ bị Dương tiểu tứ nhìn trúng đó.”
“Vậy… vậy thì đừng cứu nữa, chúng ta vẫn là chạy nhanh thôi!”
Chính tai nghe được một đám anh em tốt cứ như vậy mà bỏ rơi mình, nhóc mập mạp lập tức rống giận: “Đại Ngưu, Trụ Tử, Lão Chu… bọn mày đúng là tàn nhẫn mà, tao sẽ ghi nhớ món thù này với bọn mày!”
Nhìn thấy một đám nhóc đang muốn chạy trốn, Dương Từ nhướng mày hét lên gay gắt: “Tất cả đều đứng lại cho ta! Phạm lỗi sai còn muốn chạy trốn, để ta xem xem ai dám chạy? Chỉ cần bây giờ các ngươi chạy đi, chút nữa ta sẽ đến nhà các ngươi để hỏi xem cha mẹ ông bà các ngươi, sao có thể dạy dỗ ra đứa con đứa cháu như thế này? Ta còn muốn đi đến trường tiểu học trong đại đội hỏi thử coi giáo viên các ngươi là dạy như thế nào, không dạy ra đứa học sinh ba tốt nào thì thôi đi, sao còn dạy ra một đám lưu manh vậy?”
Một cậu bé rám nắng có lẽ là người lớn tuổi nhất trong số họ. Nghe được những lời này của Dương Từ, đối phương lập tức không chịu nhận thua mà nói: “Ngươi là cái thá gì chứ, dựa vào cái gì là quản bọn ta? Bản thân ngươi còn là một tên côn đồ đó, ngươi dựa vào cái gì mà quản bọn ta?”
Dương Từ: “Chính là bởi vì trước đây ta từng là tên côn đồ, biết được làm côn đồ là không đúng, ta mới là người có tư cách nhất quản mấy đứa.”
Cậu bé rám nắng nghe vậy hét lên: “Ta không quan tâm, ta mới không cần ngươi quản. Cha mẹ ta còn không dám quản ta, ngươi càng không thể quản ta.”
Nói rồi thằng nhóc còn nhổ nước bọt về phía Dương Từ, nhưng không đợi nó nhổ nước bọt vào Dương Từ, Dương Từ đã bước tới nắm lấy mặt nó, buộc nó phải nuốt nước bọt về, tức thời làm cho thằng nhóc buồn nôn đến mức suýt khóc.
Dương Từ không quan tâm đến nội tâm bị tổn thương của nó, anh nhét bình nước vào tay cô gái nhỏ bắt đầu bắt người như bắt gà, khiến một đám nhóc con xấu xa sợ hãi hét lên.
Trong khi Dương Từ đang truy bắt người ở khắp nơi, anh trai của bé gái đó sau khi biết tin đã chạy đến, nghe tin em gái mình suýt bị người ta bắt nạt, mắt anh ấy đỏ hoe liều mạng muốn đánh lại bọn họ. Nhưng bởi vì Dương Từ đã ở đây, lại thêm rất nhanh sau đó người trong thôn cũng đã tới, cuối cùng anh trai của cô gái nhỏ không thể làm gì được.
Nhưng vấn đề này sẽ không phải cứ như vậy liền bỏ đi, bởi vì mẹ của cô gái nhỏ là một người đanh đá. Con trai bà ấy không có cách nào trả thù cho con gái nhỏ nên bà ấy ôm đứa con gái nhỏ ở đầu thôn chửi bới. Giọng người đàn bà rất thấm thía, tiếng chửi vang xa, chưa tan việc thì cả thôn đều đã biết chuyện.
So với một người phụ nữ hết mình vì con gái, chồng cô gái nhỏ là một người thích thể diện. Khi nghe tin con gái mình suýt bị một thằng nhóc hư bắt nạt, phản ứng đầu tiên của ông ta chính là cảm thấy cô con gái nhỏ thật phiền phức, sau đó lại trách người vợ không chăm sóc tốt cho con gái. Cho nên khi người phụ nữ ở đầu thôn chửi người, người chồng không những không ra mặt giúp bà ấy mà còn đỏ mặt muốn tìm cách kéo người phụ nữ về nhà, luôn cảm thấy hai mẹ con họ khiến ông ta mất mặt.
Dương Từ không nói nên lời chán nản một lúc, trước đây khi anh còn ở trong thôn, mặc dù trẻ con trong thôn đều nghịch ngợm giống nhau, nhưng chưa từng xảy ra chuyện quấy rối con gái người ta. Theo lý mà nói hai năm gần đây trong thôn cũng đã xây trường tiểu học, trẻ em trong thôn cũng nên hiểu chuyện hơn mới đúng, không khí quái lạ như này là từ đâu ra đây?
Ngay khi Dương Từ cau mày xem trò hề, anh thấy một số người đang lao về phía bên này. Cũng tại thời điểm này, Dương Từ mới biết được trường tiểu học của đại đội họ có bốn giáo viên, ba người trong số họ đều là giáo viên nam, giáo viên nữ duy nhất còn là một người có vấn đề.
Người có vấn đề này là người ở thôn bên cạnh, cô ta là nữ phụ từng giành đàn ông với Tô Ấu Đình. Tuy nhiên, vì con bướm như Dương Từ, vai nữ phụ này chưa bao giờ có cơ hội xuất hiện. Vốn dĩ Dương Từ còn tưởng rằng đối phương đã bị cánh bướm của anh đánh rơi rồi, không ngờ đối phương vẫn xuất hiện còn trở thành giáo viên trong trường tiểu học của đại đội bọn họ.
Điều đáng sợ không chỉ là một mình cô ta, trong bốn giáo viên ở đại đội của họ, còn có một người là bạn tốt của Trần Túc Thần. Cái gọi là vật họp theo loài, nam thanh niên trí thức này có thể chơi cùng với Trần Túc Thần, mặc dù anh ta nhìn thì có vẻ vẫn luôn rất an phận, nhưng Dương Từ vẫn cảm thấy đối phương không phải là người tốt lành gì.
Một người là vai nữ phụ độc ác trong tiểu thuyết, người kia là bạn tốt của Trần Túc Thần, trường tiểu học của đại đội họ là gấp đôi buff mà.
Mặc dù theo những gì mà mấy đứa trẻ nói, chưa hẳn toàn bộ là do hai người giáo viên này, mà một phần là do cha mẹ của mấy đứa nhóc. Tuy nhiên, do thể chất đặc biệt của Dương Từ, anh vẫn cảm thấy rằng sự việc ngày hôm nay không đơn giản như vậy, trò hề này dường như đang nhắc nhở anh có một chuyện gì đó không tốt lắm.
Nếu điều này xảy ra với các đại đội khác, nhiều nhất sẽ chỉ dạy dỗ đám nhóc hư này một trận. Bởi vì trong mắt rất nhiều người lớn, trẻ con căn bản không có ý đồ xấu, ồn ào ầm ỉ chỉ là bởi vì chúng quá nghịch ngợm mà thôi.
Tuy nhiên, vì Dương Mãn Dương rất có trách nhiệm, ông ấy rất quan tâm đến những việc lớn nhỏ trong đại đội. Cho nên vào buổi tối hôm nay sau khi tan việc, Dương Mãn Thương liền chạy tới chạy lui một vòng, đầu tiên là báo cáo chuyện này với phụ huynh mấy đứa nhóc, sau đó lại cố ý chạy một chuyến đến trường tiểu học của đại đội.
Bởi vì trong lòng Dương Từ cảm thấy có chút kỳ quái nên ở phía sau Dương Mãn Thương chạy một vòng. Thôn dân ít nhiều cũng kính trọng đối với người đội trưởng Dương Mãn Thương này. Đặc biệt là trong hai năm qua, Dương Quốc Hữu đã phát triển rất tốt, mọi người đối xử với Dương Mãn Thương càng tốt hơn trước. Cả quá trình Dương Từ đều không nói nhiều, chỉ sau khi nhìn thấy những giáo viên đó, Dương Từ mới phản ứng một chút.
Bây giờ đang là thời điểm nghỉ hè lại thêm bận rộn với công việc đồng áng nên trường tiểu học của thôn chỉ có mấy người giáo viên ở đây. Dương Từ liếc nhìn nữ giáo viên gầy gò, đột nhiên nhớ đến những gì lũ nhóc đó đã nói.
“Ai biểu nó làm hư váy của cô giáo Tề”, “Người xấu xa như nó”, “Cô Tề tốt như vậy”… Cũng không biết có phải là anh suy nghĩ nhiều hay không, luôn cảm thấy những đứa trẻ đã bắt nạt cô gái nhỏ đó, dáng vẻ như là đang muốn giúp cô giáo này báo thù vậy.
[text_hash] => 47a48b15
)