Array
(
[text] =>
⁃ Đáng ghét đáng ghét đáng ghét cái đồ đáng ghét, vẫn đẹp trai như ngày nào nhưng mà đáng ghét
Tùng Dương lúc này đang cau mày,tay thì viết, miệng thì mắng người ta. Nhìn em như con chim chích bông với cái mỏ “chíp chíp” không ngừng vậy. Đáng yêuuu!
Nhưng mà Dương ơi… hình như mình viết luôn cả câu “đồ đáng ghét”vào những lời xin lỗi gửi sếp rồi thì phải😓
Dương viết hết mặt giấy mới nhận ra, giờ mà tẩy xóa sẽ bị để ý ngay nên em chỉ thầm nghĩ :
“mặc kệ đi anh ta đâu có nhiều thời gian để ý, viết chống đối thôi, có tâm như mình chắc chắn anh ta sẽ mềm lòng mà bỏ qua thôi..”
Nguyễn Tùng Dương thật là ngây thơ mà. Nhưng mà em rất đúng giờ nhé. Đúng 12h trưa, em gõ cửa phòng sếp để nộp lời xin lỗi quý hoá kia. Kì lạ là Anh Ninh chờ em hay gì mà vừa đưa tay gõ 1 tiếng thôi, người bên trong đã cất giọng với em
⁃ Vào đi
Em rụt rè bước vào, em sợ một nhưng em ngại 10. Em chia tay thì thôi em còn block người ta mà không hề giải thích, giờ em còn mặt mũi nào mà nhìn cái gương mặt đẹp trai kia nữa đây huhu!!!!
Em rón rén bước tới bàn của anh, đặt sấp giấy mực đen kia lên bàn rồi lẳng lặng lùi về mấy bước.
⁃ Đứng lại đấy
Em sắp khóc ra đây rồi,em thực sự muốn khóc lắm rồi. Phải rồi, giây phút em gặp lại Anh Ninh, em vừa vui vừa sợ và vừa nhớ. Gương mặt em mỗi ngày lẳng lặng dùng acc clone để ngắm nghía qua từng pô ảnh giờ đang ở trước mặt em đây. Em cúi gằm mặt xuống, hai tay cấu nhẹ vào nhau để ngăn bản thân không có đánh Anh Ninh một cái rồi bỏ chạy.
⁃ Này
Hắn chìa thứ gì đó ra trước mặt em, điện thoại, là điện thoại. Cú tông lúc đó đã làm cái điện thoại yêu quý của em rơi ra lúc nào mà em không hay biết. Em nghiện điện thoại lắm nhưng bây giờ làm trong môi trường công ty nên em hạn chế đi rất nhiều rồi. Vì vậy nên lúc nãy điện thoại rơi ra lúc nào cũng chẳng biết. Nhưng vấn đề hiện tại là cái hình nền điện thoại của em….
*minh hoạ*

Bức ảnh chụp cùng anh 4 năm trước em vẫn giữ làm hình nền, em luôn dùng nó để khẳng định mình “có chủ”. Lúc đặt tấm này làm hình nền, em chỉ lo một ngày Anh Ninh biết, anh sẽ đánh giá em dữ lắm. Nhưng mà bây giờ Bùi Anh Ninh biết rồi, anh sắp nắm thóp được em rồi. Em nhận lấy chiếc điện thoại, không giải thích cũng không nói năng gì. Trong phòng lúc này chỉ nghe thấy tiếng loạt xoạt của việc giở giấy. Hai mắt em nhắm nghiền, tay bấu chặt hơn vào chiếc điện thoại, và một lần nữa, người phá tan bầu không khí lại là Anh Ninh
⁃ Nguyễn Tùng Dương, “đồ đáng ghét”
Hả?? Anh mắng em à? Ừ thì để có cái ảnh không đổi thôi mà sao lại nói người ta là đồ đáng ghét? Em toan mắng tiếp, lần này sếp em có đuổi việc em cũng xin chấp nhận, em ngại lắm rồi chỉ muốn đào một cái hố mà chui xuống trốn thôi.
⁃ Sao sếp lại nói em thế? Em để ảnh đó là do…
Chưa nói hết câu, em ngẩng lên, ôi thôi rồi hoá ra sếp không mắng em. Anh đang cười đểu em và chỉ vào dòng chữ “Em xin lỗi đồ đáng ghét” vào giữa những dòng “Em xin lỗi giám đốc” nổi bần bật, dài hơn, đậm hơn thế này có khác nào dằn mặt người ta đâu.
⁃ Sao lên trời mà hái, em giải thích cho tôi, “đồ đáng ghét” là sao đây hả đồ hamster có cái miệng xinh suốt ngày mắng thầm tôi?
⁃ Hamster cái đầu nhà anh! Mai em sẽ xin nghỉ việc, em sẽ không xuất hiện trước mặt anh nữa… còn chuyện bức ảnh nếu làm anh khó chịu em sẽ đổi ngay
Em phồng má, cái nết dỗi này bình thường em có bao giờ bộc phát ở ngoài đâu. Nhưng sao hôm nay đứng trước Bùi Anh Ninh, em lại như em bé thế này? Đang cười nhếch mép mà nghe người trước mặt nhắc tới hai chữ “nghỉ việc” , Anh Ninh nghiêm mặt, tiến tới trước mặt em, ôm lấy bả vai em mà lay nhẹ
⁃ Bình tĩnh, anh không bắt em nghỉ việc, anh chỉ muốn trêu em chút thôi. Còn giờ em đây rồi, giải thích cho anh biết tại sao 3 năm trước em nói chia tay anh? Em có biết anh đau khổ nhường nào không Dương? Em đây rồi em nói hết uất ức trong lòng mình ra đi Dương! Anh nhớ em lắm.
Đôi mắt Tùng Dương ầng ậc một tầng nước trực chờ tuôn. Em vừa mắng anh xong sao giờ lại khóc rồi. Là do em sợ anh giám đốc sẽ làm gì em, hay vì quá lâu rồi em không được nghe giọng anh, quá lâu rồi em không được gần anh đến thế này. Và rồi em oà khóc, em khóc nấc lên từng hồi như một đứa trẻ lâu ngày không cảm nhận được hơi ấm.
⁃ Ninh…..
⁃ Ơi
Bao nhiêu dự định sẽ đánh anh một trận rồi bỏ trốn, bao nhiêu suy nghĩ và bao nhiêu sự mạnh mẽ trong em lúc này đã vỡ tan và chảy theo hai hàng nước mắt kia cả. Đến khi được Anh Ninh ôm vào lòng, má áp lên lồng ngực quen thuộc ấy, Tùng Dương lại càng thút thít lâu hơn. Bao nhiêu lâu rồi em không được dỗ dành? Bao nhiêu lâu rồi em không được khóc một trận đã đời bên cạnh người mình thương thế này?
Anh Ninh ôm em đến ghế, liên tục vỗ về bé hamster nhỏ đang khóc tới đỏ mắt đỏ mũi kia, miệng liên hồi :
⁃ Anh thương anh thương, anh đây rồi, anh không để em phải chịu uất ức nữa đâu, anh không để ai bắt nạt em nữa đâu, em bé của anh ơi nín nào! Nín anh mua lại cả cái Dingtea cho bé nào
Qua một lúc lâu sau, người trong lòng Anh Ninh mới từ từ mà nín hẳn. Áo sơ mi trong của anh thiếu điều muốn in cả cái mặt đầy nước mắt của em lên đó rồi.
⁃ Ninh ơi
⁃ Ơi
⁃ Em xin lỗi vì đã nói lời đường đột, em nhớ anh lắm nhưng em sợ anh sẽ do em mà đánh mất cả cuộc đời
⁃ Sao em lại nói thế
⁃ Năm đó mẹ anh tới tìm em, mẹ anh cầu xin em buông tha cho anh nếu không bố anh sẽ đánh chết anh mất
…………
Lí do chia tay em tưởng sẽ giấu kín cả đời, ôm nỗi buồn cô độc 1 mình giờ đã được kể hết ra rồi, lòng em nhẹ lắm. Còn về phần Ninh, anh ôm chặt em như thể một cái chớp mắt cũng làm em xa anh. Anh ôm em như thế vỗ về đến mức em ngủ luôn. Hệt như một đứa trẻ, em bé của anh.
Thế là cả trưa cả chiều hôm ấy văn phòng tìm Dương, còn Dương ngủ ngon lành trong phòng giám đốc. Nằm trong chiếc áo vest mang mùi hương quen thuộc to hơn người em rất nhiều, em thở đều đều, tay túm chặt vào vạt áo vest mà dụi dụi. Anh Ninh thương em lắm, hoá ra những lí do anh nghĩ rằng em hết yêu, em có người khác bao năm nay đều không phải. Em thương anh sâu đậm như vậy mà anh lỡ lòng nào vu oan cho em. Thì ra nguyên nhân là từ phía anh mà ra. Là lỗi của anh cả.
Nhưng bây giờ anh đã mạnh mẽ hơn rồi. Có thể thực sự chở che em trước mọi bão giông rồi. Yên tâm nhé, mình sẽ hạnh phúc bên nhau sớm thôi.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Cảm ơn mọi người đã đọc đến đây, mong được mọi người ủng hộ và góp ý ạaaaaaaa🥰
[text_hash] => e7120363
)