Array
(
[text] =>
Anh Ninh để Tùng Dương đứng sau lưng mình như thể sợ rằng bố em sẽ làm gì em vậy.
⁃ Anh cứ làm như tôi ăn thịt nó không bằng.
Bác trai chủ động lên tiếng để phá tan bầu không khí căng thẳng này, người ngoài mà nhìn vào ít nhiều chắc cũng tưởng em bị người xấu bắt nạt mất.
Tùng Dương rắn rỏi, mạnh mẽ bao nhiêu ai cũng biết. Nhưng người khiến Tùng Dương sợ nhất là bố có lẽ chỉ mình anh biết điều này, bằng chứng là cái cục bông nhỏ run như cầy sấy đang núp sau lưng anh kia liên tục bấu vào lưng áo anh một cách đầy lo sợ.
⁃ Bố…bố ở lại với mẹ đi. Con về trước đây.
Em lên tiếng đáp lại bố mình rồi kéo kéo tay Anh Ninh toan bước đi. Nhưng mọi chuyện đâu có dễ dàng vậy đâu.
⁃ Đứng lại đấy, con không coi bố ra gì à? Ra quán nước ngoài kia đi, để bố nói chuyện với cậu này một chút.
Anh Ninh lúc này không nói được lời nào, dù là người giỏi giang ăn nói khéo nhưng tình huống này thì khó nhằn với anh quá. Một bên là em người yêu toan kéo mình đi, một bên là bố của người yêu muốn nói chuyện cùng. Hỏi có chết anh không cơ chứ, và rồi anh cũng là người xua đi tình cảnh trớ trêu này :
⁃ Dạ vâng, cháu mời bác ạ.
Ra hiệu ý chỉ mời bậc bề trên đi trước rồi mình sẽ theo sau, khi bác trai đã quay người bước đi, Anh Ninh mới kéo Tùng Dương ra trước mặt mình, hạ giọng rồi an ủi :
⁃ Không sao đâu, ra ngồi với bố một chút thôi nhé! Em không cần nói gì cả, người bố em tìm là anh mà. Em ngoan của anh yên tâm nhé.
⁃ Nhưng mà….
⁃ Không nhưng nhị gì hết, bố em , ông ấy không có ghét em như em nghĩ đâu.
⁃ Hả..?
Một câu nói của anh để lại trong em rất nhiều suy nghĩ, tay em bị anh nắm lấy rồi dắt đi theo ngay sau bố của em. Khi băng qua đường, anh dẫn em như thể bảo vệ một đứa trẻ vậy. Tất cả những hành động đó đã được thu hết vào tầm mắt của một người cha.
Có lẽ thời gian quá dài đủ để chứng minh với ông rằng con trai ông cũng là một người bình thường, chuyện xu hướng của con ông đó chẳng có gì là khác người hết. Con ông được hạnh phúc, được sống, được yêu thương mới là điều quan trọng nhất. 2 năm trở lại đây đã rất nhiều lần ông muốn làm lành với con trai, nhưng có vẻ những ám ảnh trước đây đã khiến Tùng Dương và ông không thể nói chuyện với nhau quá nửa câu nữa.
Căn phòng của em, ông vẫn tự mình thay mẹ em dọn dẹp dù nó chỉ có người ở vào 2 ngày Tết. Ông không rành công nghệ nhưng vẫn tự mình mày mò lên các trang mạng xã hội để lưu ảnh của con trai, vậy mà từ lâu rồi út cưng của ông không đăng gì nữa. Tấm ảnh cuối cùng gia đình chụp chung một cách đầy đủ là vào những năm tháng em còn học cấp 3. Còn những năm sau này ảnh ông ngắm nhìn chỉ là ảnh mẹ Tùng Dương chụp em khi em giúp mẹ cắm hoa, ảnh chụp chung với anh trai mỗi dịp gia đình sum họp. Tuyệt nhiên không thấy em nở nụ cười tươi nào nữa, tất cả là những nụ cười mỉm đầy gượng gạo và tất nhiên bố em và em chẳng lúc nào đứng chung khung hình.
Đó cũng là lí do ông sững người khi nhìn thoáng qua nụ cười rạng rỡ của em qua hình nền của cái thằng có răng thỏ cùng cặp đít chai đang ngồi trước mặt ông lúc này. Quái lạ, hồi nãy ông còn thấy nó đẹp trai lắm mà ta? Sao giờ thấy nó cứ hài hài. Nãy giờ nó chăm chăm nhìn ông như thể ông sẽ bắt cóc em yêu của nó vậy, chả lẽ ông phải nói to rằng “tao là bố nó đấy” với thằng nhóc này.
⁃ Yêu nhau lâu chưa?
⁃ Dạ tính cả quen cả biết thì 6 năm ạ, còn yêu thì hơn 3 năm ạ.
⁃ Tán con tôi 3 năm mới đổ à? Chà cậu cũng kiên trì phết nhỉ.
Nhấp một ngụm trà cúc trong tiết trời lạnh cắt da cắt thịt của một chiều đông, ông là người khởi đầu cho cuộc nói chuyện giữa 2 người đàn ông. Còn bên cạnh anh là Tùng Dương chìm nghỉm dưới lớp áo khoác của anh, em nhất quyết đòi mặc áo anh chỉ vì nó rộng, em có thể trốn vào trong đó.
⁃ À dạ vâng, chờ ai thì không được chứ chờ em Dương thì cháu chờ cả đời ạ.
Hơi ngượng thì phải, dù sao thì Anh Ninh cũng đâu thể trả lời rằng họ chia tay 3 năm, mới quay lại mấy hôm nay thôi.
⁃ Cậu nói cậu làm giám đốc nhỉ? Công ty của cậu cũng nổi tiếng đấy, tôi không hiểu nhiều về kinh doanh nhưng còn trẻ mà điều hành cả công ty, giỏi thật.
⁃ Cháu cũng bình thường thôi ạ.
⁃ Khiêm tốn, thật thà. Thôi,có vẻ như con tôi nó không đồng tình cuộc nói chuyện chóng vánh này thì phải.
⁃ Dạ có lẽ em ngại thôi ạ.
⁃ Người ngại phải là tôi mới đúng, kéo bạn trai nó ra đây cơ mà. Nó vốn nhút nhát vậy, nhường nhịn và chăm sóc nó cho tốt nhé. Không thì tôi tìm đến tận nhà mà tính sổ với cậu.
Ông nói rồi cười xoà, quay ra nhìn Tùng Dương, bên dưới mũ áo kia là một cái đầu liên tục lắc lắc như đang phản đối gì đó.
⁃ Con với cậu này cứ về đi, mẹ con chỉ lên huyết áp chút thôi, nằm theo dõi hết đêm nay rồi mai sẽ về nhà. Có thời gian về nhà thăm mẹ nhé, làm phiền con rồi. Mẹ con cứ nằng nặc đòi gặp con.
⁃ Bố đi cẩn thận ạ.
⁃ Nào có rảnh thì dẫn chàng này về nhà nhé, cho một cái buổi ra mắt đàng hoàng.
Ông xoa đầu em một cái rồi rời đi, 3 cốc trà nóng này ông cũng đã thanh toán trước. Hành động xoa đầu kia tưởng chừng là một điều bình thường giữa phụ huynh với con mình, nhưng với ông đó là một điều ngỡ như rất xa vời.Tùng Dương không tránh né, để bố vò nhẹ mái đầu mình qua một lớp mũ áo, đã bao lâu rồi bố và em không tiếp xúc gần tới vậy?
Khi bác trai đã đi xa hẳn, Anh Ninh mới cúi xuống nhìn em một cách đầy yêu chiều. Đưa tay xoa lên một bên má đã đỏ lên vì tiết trời lạnh của em, anh ôn nhu nói nhỏ
⁃ Thấy anh nói đúng không? Bố em thương em còn không hết nữa là. Tin anh nhé, thử mở lòng mình ra một chút được không em bé của anh?
⁃ Hmmmm
Đáp lại anh bằng con mắt đăm chiêu, có lẽ sống trong nội tâm mình quá lâu, điều đó đã khiến em thật khó có thể gần gũi với gia đình mình.
⁃ Rồii giờ thì về chuẩn bị đồ lên Hà Nội, khi nào về mang cho mẹ chút đặc sản nhé.
Kéo em đứng dậy, quàng tay qua cổ em mà dẫn em đi, một lớn một nhỏ rảo bước thật lẹ ra xe.
Anh Ninh đưa tay lên chắn trước cửa để Tùng Dương vào xe mà không bị đụng đầu, khi đã yên vị trên xe, anh cũng tự mình với người sang thắt dây an toàn cho em. Hôn một cái lên má nhỏ của em, những ngày tháng hạnh phúc của anh đã quay trở lại rồi.
Còn em, từ đó tới giờ em như người trên mây vậy, thơ thẩn trước những hành động của bố. Bố em không còn ghét em nữa ư? Nhưng chính bố là người gay gắt nhất với em mà, có những lần đánh em mà mẹ không can nổi, nếu anh trai em không về kịp lúc, sức dài vai rộng mà cản bố lại, có lẽ hôm sau em sẽ đi học với gương mặt bầm dập.
Sau khi anh trai đi du học, em cũng chuyển ra ngoài ở luôn. Bức tường thành đã lớn tới mức chẳng gì phá nổi nó nữa rồi. Bao năm trôi qua, có lẽ em cũng nên thử mở lòng mình ra thôi, từ khi nào mà bố mẹ cũng đã già đi nhiều, gia đình cũng ít tụ họp lại, em không nên sống đơn phương độc mã mãi được, đến lúc trở về với một gia đình đúng nghĩa rồi.
À, bây giờ em còn có Anh Ninh nữa, người có bờ vai vững chắc cho em yên tâm dựa vào cả đời đây rồi. Em sẽ có một gia đình đúng nghĩa phải không?
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
cảm ơn mọi người vì đã đọc fic ạ❤️🩹
[text_hash] => e88e29dc
)