Array
(
[text] =>
⁃ Ninh ơi
⁃ Ơi
⁃ Mình lên Hà Nội chơi được không?
Ngồi trong lòng anh, ngón tay em đưa lên từng đường nét của gương mặt đang đăm chiêu vào màn hình máy tính kia mà nhỏ giọng.
⁃ Lên Hà Nội hả? Lạnh lắm đó
⁃ Hong được ạ?
Tưởng mình bị từ chối, câu hỏi của em nhỏ dần pha vào đó là chút buồn.
⁃ Sao lại không được. Tùng Dương của anh muốn khi nào đi chơi? Mai luôn nhé.
Nghe anh nói vậy, hai mắt em sáng rực lên mừng rỡ. Nhưng mà nếu mai đi luôn thì công việc phải làm sao đây?
Đồng ý việc người yêu em là giám đốc nhưng em không thể bay nhảy mãi mà để mọi người làm hết công việc được. Nên em quyết định cuối tuần mới đi. Em sẽ chỉ chơi hết ngày hôm nay thôi rồi sẽ quay lại làm một chàng trai chăm chỉ.
Liên tục những ngày sau đó, em sẽ chạy lên chạy xuống giữa phòng làm việc của mình và của anh, dù có hơi bất tiện một chút nhưng nếu ở với anh, Anh Ninh sẽ không để Tùng Dương tập trung làm việc, còn nếu không lên, anh sẽ spam tin nhắn hay làm đủ mọi cách để em phải bên cạnh mình.
Ngày làm việc chăm chỉ, tối về nhà anh ngủ, mặc quần áo của anh, đến công ty với những outfit rộng quá người, có người chăm lo cho từng miếng ăn giấc ngủ, cưng em như cưng trứng hứng như hứng hoa thật là thích mà. Vèo một cái đã đến cuối tuần, Anh Ninh đưa Tùng Dương về trọ để lấy đồ chuẩn bị cho chuyến đi chơi. Mặc dù anh khẳng định rằng em chỉ việc đi thôi, mọi thứ từ A-Z để anh lo mà em không chịu, em nhất quyết phải về lấy đồ gì đó, thôi thì chiều em.
Bước vào căn trọ nhỏ ấy, Anh Ninh bỗng thấy hơi bất ngờ. Bạn nhỏ của anh luôn là người thích trang trí nhà cửa, nhà trước kia anh và em sống chung, chỉ cần qua tay em sẽ tràn ngập một màu ấm áp. Nhưng khi đứng ở đây, anh vẫn không tin được đây là nơi em ở. Dù mọi thứ vô cùng ngăn nắp và tiện nghi nhưng tất cả đều mang vẻ u ám,xám xịt.
Tủ lạnh chỉ có nước lọc, hộc tủ chỉ có cà phê và vài gói mì, tủ thuốc thì chất đống những bì lớn nhỏ. Như thể với Tùng Dương , em chỉ cần một nơi để nghỉ qua đêm vậy. Bước vào phòng ngủ, nơi em nhỏ đang hì hục xếp đầy một vali quần áo, thứ đập vào mắt Anh Ninh là bức tường nơi góc làm việc dán đầy ảnh của anh và em. Cạnh tủ đầu giường cũng là bức ảnh đầu tiên chụp chung của hai đứa được lồng khung kính cẩn thận.
Bạn nhỏ dành nơi ấm áp nhất trong nhà để ôm hết nỗi nhớ vào lòng. Một người khép kín như Tùng Dương chẳng bao giờ biểu hiện ra ngoài cả, nhưng những năm này em đã ra sao đây. Càng nghĩ, tim anh càng như bị ai bóp chặt lại, khó thở và thật khó tả.
Anh Ninh đi gần lại, cúi xuống và áp tay lên bầu má nhỏ của Tùng Dương. Xoa xoa mặc cho em còn chưa hiểu chuyện gì, vẫn nhìn anh bằng đôi mắt híp và cười một cái thật xinh với anh.
⁃ Em bé về sống chung với anh nhé, để em một mình anh không an tâm.
⁃ Dạ.. cũng được ạ
Gan thật, đã dụ con nhà người ta về ở chung rồi. Nhưng em bé này cũng đồng ý cơ, có người chăm lo đưa đón, việc gì cũng không phải động tay, em lại thích quá chứ lị. Dù đồng ý nhưng em có chút lo lắng thì phải, giọng cũng nhỏ nhỏ chứ không dứt khoát, anh biết ý ngay, ôm lấy em mà an ủi
⁃ Em yên tâm, không có thẻ cư dân, mẹ anh không lên lấy khoá nhà của em được đâu. Về ở với anh nhé.
⁃ Dạ
Mừng như vớ được vàng, tình yêu của đời anh chịu về với anh rồi nè. Đợi sau chuyến Hà Nội này anh sẽ bứng em và đồ của em sang hẳn một căn hộ khác của anh, rộng rãi hơn cho em tha hồ decor luôn. Nhưng chuông điện thoại của em bỗng reo lên cắt đứt hết dòng suy nghĩ. Một chữ “Bố” hiện trên màn hình khiến Tùng Dương hơi hoảng, lần thứ 2 trong tuần bố gọi cho em, bình thường tần suất 1 năm chỉ cùng lắm là 3 lần hai bố con gọi cho nhau, mỗi lần gọi chỉ vài phút, phần lớn là em gọi, nhưng lần này là bố em chủ động điện cho em trước. Tiếng chuông vang lên liên tục chứ không hề có dấu hiệu của việc ấn nhầm. Nhanh tay bắt máy, Tùng Dương thỏ thẻ với người ở đầu dây bên kia.
⁃ Alo bố ạ
“Vào viện đi, mẹ con nhập viện rồi, bà ấy bảo nhớ con lắm, vào thăm mẹ chút đi. Phòng XXX, bệnh viện XY”
Chưa kịp phản ứng, phía bên kia đã tắt máy. Tùng Dương đưa ánh mắt hoảng loạn nhìn Anh Ninh, anh liền trấn an em ngay :
⁃ Bình tĩnh, mẹ em sẽ không sao cả, anh đưa em vào chỗ mẹ đã nhé.
Chẳng biết tại sao mắt em đã có một tầng nước, em sợ đến nỗi không nói được gì, chỉ vội gật đầu rồi ra xe cùng anh.
_____________________________________________
Tại viện
Tùng Dương vừa đến nơi liền lao ra khỏi xe, chạy ngay lên phòng bệnh của mẹ, mặc cho anh đi phía sau đang cầm chiếc anh khoác dày mà em chưa kịp mặc. Đến cửa phòng bệnh, Anh Ninh cũng biết ý mà lui ở phía ngoài chờ em vậy. Bố mẹ em cũng đâu biết chuyện em yêu đương với anh.
Bố em khi thấy em tới cũng đi ra ngoài, tình cảm của gia đình mặc dù có nhưng chẳng còn sâu đậm từ lâu. Bố em ở lại chắc sẽ khiến em gượng gạo hơn thôi nên ông chủ động để em ở lại với mẹ em vậy.
Còn về phía Anh Ninh, anh đang chờ em ở dưới khuôn viên bệnh viện. Ma xui quỷ khiến thế nào khiến anh rút một điếu thuốc từ trong bao ra mà hút. Trước đây tần suất hút thuốc của Anh Ninh phải tính đến cả bao một ngày, nhưng cả tuần nay từ khi em về bên thì khác hẳn. Hạn chế đi rất nhiều, hoặc nếu có thèm thì cũng chỉ dám nửa điếu rồi liền tắm rửa, đánh răng cho hết mùi mới vào ôm em. Dự sẵn tình hình, nay có hút anh cũng đã mang xịt thơm miệng rồi.
Nhả từng đợt khói cũng như đang chìm vào những suy nghĩ viển vông, bỗng Anh Ninh giật mình khi có người gọi :
⁃ Cậu trai có thể cho tôi mượn bật lửa được không?
Người đứng trước mặt anh lúc này chẳng phải bố của em đây sao? Dù không được nghe kể kĩ nhưng ảnh gia đình thì anh đã được em cho xem chỉ là trí nhớ của anh không tốt nên không dám chắc, cũng chẳng dám đoán già đoán non.
⁃ À dạ đây ạ
Anh đưa chiếc bật lửa của mình ra bằng hai tay, cung kính lịch sự mà mời khiến người đàn ông kia có chút buồn cười
⁃ Chà, bật lửa xịn, đắt tiền đấy. Cảm ơn cậu.
Châm lấy điếu thuốc, bác trai trả lại anh chiếc bật lửa. Hai bác cháu ngồi cạnh nhau bỗng như thân quen mà trò chuyện.
⁃ Cậu năm nay bao nhiêu? Nhìn này đã vợ con gì chưa?
⁃ Dạ cháu 26 tuổi, chưa vợ con gì ạ.
⁃ Nhìn cậu như này chắc phải chức cao lắm mà vẫn chưa vợ con gia đình gì à? Thế cậu làm gì, làm ở đâu?
⁃ Cháu cũng bình thường thôi ạ, cháu làm giám đốc ở NDs ạ. Còn vợ con thì cháu không dám nghĩ tới ạ.
Như một cuộc phỏng vấn vậy, Anh Ninh gãi ót mà cười cười. Còn về bác trai có phần bất ngờ.
⁃ Giỏi thật, con trai tôi mà quen được người đàn ông nào như cậu thì tốt, tài giỏi, cao ráo, đẹp trai. Dù nó có như nào nó vẫn là con tôi, vậy mà người làm bố như tôi từng trì triết nó, tự mình đẩy nó rời xa gia đình. Giờ cũng chẳng dám đối mặt với nó, chắc nó hận tôi lắm. Đã không bảo vệ nó còn để nó tự mình lăn lộn với đủ thứ lời lẽ của xã hội ngoài kia.
Bác đang khen chính con rể của mình mà bác đâu có biết. Bác mà biết sự thật này chắc bác sốc lắm, đến người con rể kia còn chẳng biết đang ngồi bên cạnh thân phụ của em.
Hai người không rõ về nhau, chưa từng có cuộc gặp mặt nói chuyện chính thức hay nói cho đối phương biết về danh phận của mình. Mà nay ở đây, cả tiếng đồng hồ trôi qua lại tâm sự với nhau như những người bạn tâm giao. Rồi tiếng chuông điện thoại của bác trai vang lên, cái tên hiện lên khiến anh cười mỉm “mặt trời bé con”, chắc hẳn người đàn ông đã tuổi xế chiều này thương con mình lắm, chỉ là không biết cách thể hiện thôi.
Bật loa ngoài, bác trai nhanh chóng ấn nghe
“Bố lên với mẹ đi, con chuẩn bị về đây, mai con lại lên”
– Ừ, chờ bố chút.
Giọng nói này, chẳng phải là giọng của Tùng Dương sao? Vậy từ nãy tới giờ Anh Ninh đang nghe lời tâm sự của bố em đó hả? Ôi trời đất ơi, vậy mà không biết đường tiếp đón, ngồi nghe trải lòng mà chỉ biết đáp lại những câu an ủi. Thôi chết toi ấn tượng của anh rồi.
Lúc này Tùng Dương cũng nhắn cho anh một tin, màn hình điện thoại của anh sáng lên khiến bác trai cũng nheo mắt nhìn chút, nhưng đập vào mắt ông chẳng phải chiếc hình nền để ảnh út cưng của ông sao?
Hình ảnh cậu thanh niên ôm bó hướng dương cười rạng rỡ. Nụ cười mà ông nghĩ đã tắt ngúm từ lâu trên gương mặt con trai ông lại rõ ràng tới vậy, là nhờ cái người ngồi gật gù nãy giờ bên cạnh ông ư?
Lên tiếng trong sự ngỡ ngàng, ông liền hỏi Anh Ninh :
⁃ Cậu…cậu là gì của con trai tôi? Cậu là gì của thằng Dương?
⁃ Bác…bác là bố em Dương?
⁃ Phải, còn cậu….. đừng nói cậu là…..là….người…..yêu của nó?
Những câu trả lời không rành mạch ấy khiến bao chuyện vỡ lẽ. Chưa kịp hoàn hồn nữa thì tiếng gọi quen thuộc đã phá vỡ khung cảnh lúc này của hai bác cháu.
⁃ ANHHHH NINHHHHH
Từ xa, Tùng Dương không hề biết có sự hiện diện của bố mình ở đó mà chạy lại, vừa chạy vừa gọi tên rồi tới ôm chầm lấy tay anh một cái.
⁃ Con…???
Thôi rồi, sao bố em ở đây lúc này em lại không biết. Hành động lúc nãy phải giải thích làm sao đây?
Mọi chuyện sẽ đi về đâu đây?
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Cảm ơn mọi người vì đã đọc ạ❤️
Mọi người có thể để lại cmt để tui khong cô đơn được không ạ🥹
[text_hash] => 26bc9a29
)