Kindle in the Dark – 3 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Kindle in the Dark - 3

Array
(
[text] =>

Biến cố của Lạc Vi Chiêu xảy ra bất ngờ không ai kịp trở tay.
Bùi Tố đến nơi thì mọi chuyện đã loạn thành một mớ. Cho đến tận sau này, hắn vẫn nhớ rõ hôm đó là một ngày oi bức, khô nẻ. Cảnh báo trong tháp vang lên chói tai, tất cả các Sentinel vào trạng thái báo động, còn các Guide thì bị sơ tán đến nơi trú ẩn.

Hắn chạy ngược dòng người, và trong đám hỗn loạn ấy, hắn nhìn thấy Lạc Vi Chiêu bị mang ra khỏi xe – anh đeo bộ khống chế cắn, mặc đồ trói, trông không khác gì một kẻ mất kiểm soát hoàn toàn.

“Đưa vào phòng cách ly nhanh lên!”

“Liên hệ cấp trên… Tôi không quan tâm họ nghĩ gì, không thể để tình hình tệ hơn nữa!”

“Tại tôi cả… Nếu không phải vì bảo vệ tôi…”

Cảnh tượng hỗn loạn. Đào Trạch chạy tới chạy lui, phía sau là một Sentinel sắc mặt thất thần. Lạc Vi Chiêu mất năng lực kiểm soát, toàn bộ tình hình do Đào Trạch tiếp quản.

“Anh Đào, rốt cuộc có chuyện gì vậy?” Bùi Tố rốt cuộc cũng giữ được anh ta lại.

“Bùi Tố?! Em còn không mau tới nơi trú ẩn?”

“Anh ấy là người em phụ trách theo dõi chỉ số tinh thần, em có quyền được biết sự tình.”
Ánh mắt của Bùi Tố mang theo một tia kiên quyết hiếm thấy, tay hắn nắm chặt tay áo của Đào Trạch, biểu cảm cứng đầu như không thể lay chuyển.

“Hôm nay đi làm nhiệm vụ thì bên kia dùng kim tiêm dẫn dụ! Vi Chiêu vì đỡ một đứa trẻ mà bị đâm! Kỳ cuồng loạn bị kích phát sớm!”

Trong tiếng còi báo động và những tiếng ồn ào, Đào Trạch gào thẳng vào tai Bùi Tố. “Em đi đâu đấy? Quay lại đây!”

Bùi Tố nghe xong liền im lặng, buông tay Đào Trạch rồi xoay người rời đi.

Kim tiêm dẫn dụ là một loại vũ khí sinh hóa được các quốc gia phát triển để nhắm vào Sentinel. Nó khiến tinh thần của Sentinel mất kiểm soát, dễ dẫn đến phát cuồng, suy yếu năng lực chiến đấu hoặc dễ bị khai thác thông tin trong thẩm vấn.
Với cấp bậc như Lạc Vi Chiêu, hàng chợ đen cơ bản không đủ đô để ảnh hưởng tới anh.

Điều kiện tiên quyết là – anh phải được xoa dịu định kỳ.

Tại sao? Bùi Tố cắn môi chạy như bay về phía phòng cách ly. Tại sao hắn không thể lớn nhanh hơn một chút? Nếu hắn đến tháp sớm hơn, bắt đầu trị liệu cho sư huynh sớm hơn, thì liệu hôm nay có trở nên tồi tệ đến vậy không?

Phòng cách ly nói trắng ra chỉ là căn phòng nhỏ với tường xi măng dày ba mét, cả trần nhà cũng được bọc đệm. Nó vừa ngăn được nhiễu loạn từ bên ngoài – như mùi pheromone hay tiếng ồn – vừa đề phòng Sentinel trong cơn cuồng loạn phát tác gây ảnh hưởng ra ngoài.
Nhưng dù vậy, bên ngoài vẫn bố trí lực lượng cảnh giác nghiêm ngặt. Lý thuyết thì tường phòng cách ly chống được cả tên lửa, nhưng nếu một Sentinel hắc ám bung toàn bộ tinh thần lực thì sao? Không ai dám chắc.

Lạc Vi Chiêu đã được đưa vào trong.
Các cấp trên trong tháp nhìn chằm chằm vào màn hình theo dõi, sắc mặt nghiêm trọng. Cha của Lạc Vi Chiêu cũng đến nơi. Nói đúng ra, Lạc Vi Chiêu vốn là cấp dưới cách ông ta vài tầng, trong tình huống đặc biệt, để cha anh quyết định sống chết của con trai mình có vẻ là hợp lý nhất.

“Chào thủ trưởng, tôi là Bùi Tố.”
Bùi Tố bước tới bắt tay cha Lạc Vi Chiêu.

“Cậu là Bùi Tố, tôi biết.” Ông nhìn cậu từ đầu đến chân, con trai xảy ra chuyện mà ông vẫn giữ được bình tĩnh. Hoặc có thể là vì… ông đã từng lường trước ngày này rồi.
“Tình hình của Vi Chiêu, cậu thấy thế nào?”

Bùi Tố vừa chạy nên tóc tai có phần lộn xộn, lồng ngực phập phồng, nhưng đầu óc thì tỉnh táo lạ thường.
“Tôi không có ý kiến.” Bùi Tố lắc đầu.

Sắc mặt mọi người càng thêm nặng nề.

“Thủ trưởng, tôi đến là để xin phép vào phòng cách ly. Tôi muốn tiến hành dẫn dắt tinh thần cho Lạc Vi Chiêu.”

Bùi Tố nói xong thì bên trong màn hình, Lạc Vi Chiêu rống lên đau đớn, giãy khỏi dây trói rồi đập đầu vào tường.

“Cậu?” Cha Lạc nhíu mày, rời mắt khỏi màn hình, nhìn cậu kinh ngạc. “Cậu biết Vi Chiêu đã gần như mất kiểm soát rồi chứ? Với thể trạng của cậu, chỉ một tay nó cũng có thể bóp chết cậu.”

“Tôi biết.” Giọng Bùi Tố nói như đinh đóng cột.
“Thủ trưởng, tôi hoàn toàn chịu trách nhiệm về hành vi của mình. Lần trước khi kiểm tra, tôi đã nhận ra trạng thái của anh ấy đã gần tới giới hạn. Nếu lần này không khống chế được, anh ấy có thể sẽ không bao giờ tỉnh lại.”

“Tôi nhất định phải đi, và cũng chỉ có tôi mới có thể đi.”
“Vì độ phù hợp pheromone giữa tôi và anh ấy… là một trăm phần trăm.”

Câu nói này như tiếng sét giữa ban ngày, khiến tất cả những người trong phòng sững lại vài giây.

“Bộ phận kỹ thuật, mở chặn tín hiệu phòng cách ly. Mọi thứ nghe được hôm nay, đều là tuyệt mật.”

“Rõ!”

Phù hợp 100% – điều đó có nghĩa là cả đời này, Bùi Tố sẽ là Guide gắn bó duy nhất với Lạc Vi Chiêu.

Sự tồn tại của Sentinel hắc ám vốn đã khiến các thế lực ngoài nhìn chằm chằm không buông. Chỉ là do Sentinel quá mạnh, khó ra tay. Nhưng nếu là Guide của Sentinel thì sao? Một kẻ yếu đuối tay trói gà không chặt, muốn ra tay với hắn, chẳng khác nào trở bàn tay.

Thế nên, mức độ phù hợp giữa Bùi Tố và Lạc Vi Chiêu, cũng như toàn bộ dữ liệu liên quan… buộc phải được giữ tuyệt mật.

Cha Lạc trầm giọng: “Nếu cậu đã có giác ngộ rằng có thể sẽ chết, và dám mạo hiểm, thì đi đi. Thời gian không chờ ai.”

“Cầm cái này.” Đào Trạch vừa lúc chạy đến, trong tay cầm thuốc an thần. “Nếu cần thì tiêm luôn, tụi anh sẽ tìm cách đưa em ra ngoài.”

“Cảm ơn anh.” Bùi Tố đón lấy, nhẹ nhàng tung lọ thuốc lên rồi lại nắm chắc trong tay.

Cánh cửa phòng cách ly từ từ mở ra, phát ra tiếng kêu nặng nề, khô khốc. Bùi Tố còn chưa kịp bước vào đã bị mùi Pheromone nồng nặc và mùi máu tươi xộc thẳng vào mũi. Hắn bị chứng sợ máu đã vài năm nay. Cánh cửa phòng cách ly đóng sập lại sau lưng, những vệt máu bên trong khiến hắn bất giác tối sầm mặt mũi.

Lạc Vi Chiêu đang cuộn mình trong góc phòng, mắt nhắm nghiền, mày chau chặt, toàn thân run rẩy không ngừng, dường như đang phải chịu đựng một nỗi đau tột cùng. Pheromone đậm đặc tràn ngập khắp không gian chật hẹp, bứt rứt luẩn quẩn trong không khí, suýt chút nữa khiến Bùi Tố không thể thở nổi.

Bùi Tố tựa vào tường, cố gắng chống đỡ cơ thể, mắt cố tình lờ đi những vệt máu đã khô lại. Hắn nuốt nước bọt, từ từ giải phóng một chút tinh chất Guide của mình. Đó là mùi hoa bách hợp. Trước đó, trong lần kiểm tra, Bùi Tố đã cố ý để lại một chút trên quần áo của mình cho Lạc Vi Chiêu ngửi.

Một chút hương bách hợp ấy đã hoàn toàn đánh thức tên bạo chúa đang ngủ say vì đau đớn. Bùi Tố còn chưa kịp định thần, người ở góc tường đã xuất hiện sau lưng hắn, nhanh đến nỗi gần như không ai nhìn rõ anh đã di chuyển như thế nào.

“Ư…” Bùi Tố cảm thấy lưng mình dán chặt vào ngực Lạc Vi Chiêu, cổ bị một cánh tay siết chặt không thể cử động.

“Guide à?” Mắt Lạc Vi Chiêu đỏ ngầu, thần trí anh chẳng còn lại là bao, nếu người bước vào lần này là một Sentinel, e rằng lúc này đã đầu một nơi thân một nẻo. Đó là một hành vi xâm phạm lãnh địa. Nhưng một Guide thì lại khác. Lạc Vi Chiêu khống chế người trước mặt, chóp mũi cọ cọ lên gáy Bùi Tố.

“Thơm quá…”

Lưng Bùi Tố sớm đã ướt đẫm mồ hôi. Sentinel và Guide đều hiểu rõ tuyến sau gáy nhạy cảm đến mức nào. Hai luồng Pheromone với độ tương thích 100% quấn lấy nhau trong không khí, tư thế của họ lúc này, với người ngoài không hiểu chuyện mà nói, có thể vô cùng ám muội – Lạc Vi Chiêu ép Bùi Tố vào tường, hai cơ thể dán chặt lấy nhau, một chân của Sentinel kẹp giữa hai đùi của Guide, còn ra sức hít ngửi gáy đối phương.

Nhưng Bùi Tố lúc này không có tâm trạng để mơ tưởng những thứ mộng mị đó, tay Lạc Vi Chiêu vẫn đang bóp chặt vào yết hầu hắn, chỉ cần hơi dùng sức một chút, Bùi Tố sẽ không thể ra khỏi phòng cách ly này.

Mùi Pheromone có độ tương thích cao khiến toàn thân hắn mềm nhũn, chỉ có thể cố gắng điều khiển tinh chất Guide từ từ thẩm thấu vào dây thần kinh của Lạc Vi Chiêu, cố gắng làm loãng đi những yếu tố bất ổn trong máu anh.

“Sư huynh, bình tĩnh lại, em là Bùi Tố đây.”

Người phía sau ngừng lại một chút, tiếp đó lại là một hành động quá đáng hơn – Lạc Vi Chiêu đã cương. Tư thế này của Bùi Tố có thể cảm nhận rõ ràng thứ kia của anh đang đầy uy hiếp đâm vào mông mình. Lạc Vi Chiêu vẫn kẹp chặt hắn, bàn tay còn lại hưng phấn luồn vào eo hắn từ gấu áo sơ mi.

“Dừng lại, không thể làm thế.”

Bùi Tố cảm thấy khó xử. Dù hắn có chút suy nghĩ không thể nói ra với sư huynh, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn chấp nhận diễn một vở xuân cung đồ với Lạc Vi Chiêu dưới những ống kính giám sát đang chằm chằm nhìn vào. Trước khi vào, hắn đã lường trước được phản ứng của Lạc Vi Chiêu, cương cứng thực ra là một hiện tượng sinh lý bình thường. Tinh thần lực của Lạc Vi Chiêu bị dồn nén quá lâu, đột nhiên tiếp xúc với tinh chất Guide giống như hạn hán lâu ngày gặp mưa rào, phản ứng hiện tại của anh có lẽ chỉ là hành vi bản năng của một con đực động dục đối với bạn tình.

Lạc Vi Chiêu sờ soạng càng lúc càng quá đáng, chỉ với một tay anh cũng có thể khống chế Bùi Tố một cách vững vàng, tay còn lại thì xoa nắn Bùi Tố từ trên xuống dưới, khiến hắn xiêu vẹo. Miếng cắn đã bị răng nanh mới mọc ra của anh mài mòn, lung lay sắp rụng, xem ra không còn tác dụng nữa. Sự giãy giụa tuy nhỏ nhoi của Bùi Tố cũng khiến anh nổi giận. Trong vòng vây Pheromone của mình, Lạc Vi Chiêu là một vị hoàng đế không thể bị làm trái ý.

Không thể tiếp tục như thế này được nữa.

Bùi Tố ngửa cổ thở hổn hển, áo của hắn cơ bản đã bị Lạc Vi Chiêu cởi gần hết.
Nếu cứ tiếp tục, hắn cũng sẽ…
Hắn vùng vẫy, móc từ trong túi ra một ống thuốc an thần, dứt khoát tiêm thẳng vào đùi Lạc Vi Chiêu.

“!” Cơn đau lại một lần nữa kích thích Lạc Vi Chiêu. Đồng tử anh co lại, miếng cắn hoàn toàn vô dụng. Vị quân vương nổi giận không cho phép con thú cái làm trái, tàn nhẫn cắm răng nanh vào tuyến sau gáy của Bùi Tố.

“A!” Bùi Tố không kìm được thốt lên, Pheromone cuộn trào và máu hắn hòa quyện một cách thân mật. Cảm giác đau đớn, tanh nồng và khoái cảm khó tả ập đến khiến hắn tối sầm mặt mũi, gần như gục xuống, thậm chí mất đi ý thức trong giây lát. Máu từ vết thương sau gáy chảy ra lại bị đầu lưỡi của người phía sau liếm đi. Bùi Tố run rẩy không kiểm soát, đến lúc này hắn mới hiểu mình đã trêu chọc phải một Sentinel ở cấp độ nào.

Cùng lúc đó, Pheromone mùi bách hợp cũng bùng nổ, hương thơm nồng nàn lan tỏa khắp Sentinel. Bàn tay đang kìm chặt Bùi Tố hơi nới lỏng, Bùi Tố nhanh mắt nhanh tay, tiêm hết liều thuốc an thần nồng độ cao còn lại!

Thuốc an thần là loại đặc chế, có tác dụng rất nhanh. Sentinel cố gắng chống đỡ, nhưng vẫn lùi lại vài bước và quỵ xuống đất. Bùi Tố chân tay rã rời, trượt khỏi bức tường. Vết thương sau gáy vẫn còn rỉ máu, thấm đẫm chiếc áo sơ mi trắng của hắn. Nhưng hắn không thể quan tâm nhiều đến thế, cố gắng gượng dậy, tinh chất Guide cấp S mang ý nghĩa xoa dịu bao bọc lấy Lạc Vi Chiêu. Dưới tác dụng kép của tinh chất Guide và thuốc an thần, cuối cùng Lạc Vi Chiêu cũng không thể trụ vững, đổ gục xuống đất. Trong mơ màng, anh nhìn thấy các nhân viên y tế ùa vào phòng cách ly, đưa Guide của mình đi.

“…” Lạc Vi Chiêu mấp máy môi, nhưng không phát ra âm thanh nào. Anh quá mệt, gần như ngay lập tức chìm vào giấc ngủ sâu.

“Bùi Tố! Em thế nào rồi!” Bùi Tố được các nhân viên y tế dìu ra, nhìn thấy khuôn mặt lo lắng của Đào Trạch.

“Em không sao đâu, anh Đào Trạch, nghỉ ngơi hai ngày là được.” Bùi Tố gần như kiệt sức, mồ hôi lạnh và máu thấm đẫm người, khiến sắc mặt hắn tái nhợt, chỉ có đôi môi hơi ửng lên một màu hồng bệnh hoạn. Hắn mặc cho các nhân viên y tế băng bó vết thương sau gáy, cố gắng mỉm cười với Đào Trạch.

Vừa bị một Sentinel cấp cao đánh dấu tạm thời lại còn tiêu hao một lượng lớn tinh chất Guide, các chỉ số sức khỏe của Bùi Tố gần như không thể xem được. Nhưng có một điều có thể khẳng định, Bùi Tố chính xác là Guide có thể giúp được Lạc Vi Chiêu.

“Cảm ơn cậu, vất vả rồi.”

Bùi Tố ngước lên, đó là bố Lạc. Vị trưởng bối rất trang trọng nói với hắn: “Sau này Vi Chiêu giao cho cậu. Có bất cứ nhu cầu gì, cứ liên lạc bất cứ lúc nào.”

Bùi Tố gật đầu, hắn thực sự không còn sức để nói thêm một chữ nào nữa.

Lạc Vi Chiêu có một giấc mơ ngọt ngào. Trong một biển hoa bách hợp trắng muốt, anh gặp một chú mèo đen nhỏ. Con mèo đó chạy đến cọ cọ thân mật vào tay anh, mời anh vuốt ve đầu nó, nhưng chưa kịp vuốt ve đủ, nó đã chạy đi mất hút.
Khi Lạc Vi Chiêu tỉnh dậy, cảm thấy quần mình ướt sũng, anh không khỏi thầm mắng một tiếng, ngay sau đó bị ánh nắng ban mai chói mắt.

Đây là lần đầu tiên anh không tỉnh dậy trong một phòng cách ly bừa bộn. Trong phòng y tế, các thiết bị vẫn đang kêu tí tách. Anh giật phăng ống truyền, đi đến bên cửa sổ.

Buổi huấn luyện thường lệ của Sentinel đã bắt đầu, trên sân tập từng đội đang chạy vòng quanh. Đúng 9 giờ sáng.

Lạc Vi Chiêu nhớ lại, sau khi bị tiêm thuốc kích thích, mọi chuyện anh đều không nhớ rõ. Theo lý mà nói, loại thuốc đó đáng lẽ đã kích hoạt thời kỳ cuồng loạn sớm hơn của anh, theo quy trình, lẽ ra anh vẫn phải ở trong phòng cách ly. Hôm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Hôm nay anh tỉnh dậy, ngoài một vài vết thương trên người và cơ bắp ê ẩm, tinh thần lực của anh lại ổn định hơn trước rất nhiều.

Lạc Vi Chiêu nhắm mắt hít một hơi thật sâu, từ từ trải rộng tinh thần lực của mình, tất cả mọi thứ trong Tháp đều hiện ra trong đầu anh, nhưng anh không cảm thấy một chút khó chịu nào.

Không phải ảo giác. Lạc Vi Chiêu lập tức mặc quần áo, anh phải đi xem camera giám sát của phòng cách ly.

Vừa mở cửa, anh đã đụng mặt Đào Trạch.
“Lão Lạc? Cậu tỉnh rồi à? Cảm thấy thế nào?” Đào Trạch xách bữa sáng. “Tôi còn đang nghĩ cậu nên tỉnh rồi đấy, sao nào, còn chỗ nào không thoải mái không?”

Lạc Vi Chiêu lắc đầu, nhìn Đào Trạch đầy nghi hoặc.
“Hôm nay cậu vui vẻ thế à? Mặt tươi như hoa.”

“Tất nhiên rồi,” Đào Trạch bày đồ ăn lên bàn. “Mừng cho cậu đấy.”

“Ý cậu là sao?” Lạc Vi Chiêu cũng đói rồi, bưng bát cháo lên húp cạn nửa bát.
“Hôm qua Bùi Tố vào phòng cách ly để điều hòa cho cậu đấy. Hiệu quả rất tốt. Nồng độ Pheromone trong máu của cậu đã được cải thiện đáng kể.”

“Khụ khụ!” Lạc Vi Chiêu suýt chút nữa bị sặc chết. “Bùi Tố?”

“Đúng vậy, Guide lần này của cậu không phải loại dùng một lần rồi bỏ đâu nhé.”

📌📌📌Note: các thuật ngữ về hệ thống truyện “Sentinel&Guide” không rõ có thể tra trên gg. Mk chỉ bt chút chút thui nên mn đừng khắt khe nhá.

[text_hash] => 7a37d94e
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.