Array
(
[text] =>
Bùi Tố ngồi trong xe nhắm mắt nghỉ ngơi. Ánh nắng giao mùa cuối hạ đầu thu dù đã xuyên qua kính xe, bị điều hòa cản lại, vẫn để lại một chút ấm áp trên người hắn. Hắn ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Xe lướt qua từng tòa nhà cao tầng, từng bước bỏ lại phố xá và con người sau lưng. Cảnh vật ngoài cửa sổ dần trở nên nhòe nhoẹt, bầu trời rền vang một tiếng sấm, không lâu sau, mưa đổ xuống.
“Bác tài, anh làm ở nhà họ Bùi bao lâu rồi? Tôi hình như chưa gặp anh lần nào.” Hắn cất giọng nhàn nhạt, nhẹ như gió thoảng. Chiếc xe dẫn đường phía trước vẫn tiếp tục chạy, còn phía sau bỗng nhiều thêm vài chiếc đuôi. Bùi Tố vẫn nhắm mắt, tay đặt trên đùi mân mê một đồng xu kim loại, đợi câu trả lời từ người lái xe.
“Tôi mới đến không lâu. Cậu chưa gặp là phải.”
Bùi Tố chợt thấy tình cảnh mình bây giờ thật nực cười, bật ra một tiếng cười khẽ khiến tài xế phải liếc hắn qua gương chiếu hậu.
“Nhưng từ lúc tôi lên xe, tôi nào có dặn anh bám theo chiếc xe phía trước?” Hắn nhét đồng xu về lại túi áo trước ngực, hai tay đan vào nhau, hơi mỉm cười, nhìn chăm chăm người tài xế qua gương.
Vật nhỏ dưới ghế vẫn còn đó. Hắn đưa tay sờ lớp da ghế, có chút lưu luyến: “Anh mang tôi đi hiên ngang thế này, không sợ có người theo dõi à?”
“Nếu Bùi thiếu đã rõ vậy thì hợp tác một chút đi.” Tài xế lạnh giọng. “Chỉ cần cậu phối hợp, thầy tôi sẽ không làm khó cậu đâu.”
“Thầy…?” Hắn nhấm nháp hai từ ấy bằng đầu lưỡi, cảm thấy thú vị. “Tôi đã đồng ý hợp tác với thầy anh rồi mà. Sao, vẫn còn chưa yên tâm?”
“Bùi thiếu thông cảm.” Tài xế ngẩng đầu. Một khuôn mặt quá đỗi tầm thường, vứt vào đám đông là tan ngay, không biết là hóa trang hay trời sinh đã vậy. “Cậu là một dark Guide, năng lực quá mạnh. Thầy tôi thấy cần đề phòng cũng là chuyện thường tình.”
“Nếu Bùi thiếu có thể tắt cái định vị dưới ghế thì có lẽ thầy tôi sẽ tin tưởng thêm phần nào.”
Cái gì đến rồi cũng phải đến. Bùi Tố nhún vai, không mấy bận tâm. Nhìn ra ngoài, xe đã rời nội thành, tiến vào vùng ngoại ô. Hắn cúi người lôi cái thiết bị định vị ra, mở cửa xe, ung dung ném nó ra đường.
⸻
Điện thoại của Lạc Vi Chiêu rú lên cảnh báo. Anh đang đeo găng tay sắp xếp đống tài liệu dưới tầng hầm nhà họ Bùi, thấy màn hình hiển thị báo động, sắc mặt lập tức tối sầm. Là tín hiệu phá hủy định vị. Sau tiếng báo động, màn hình đứng yên ở tọa độ cuối cùng của Bùi Tố.
Bùi Tố mấy hôm nay không đổi xe, cũng không tháo định vị. Giờ mới ra tay, chắc chắn là đã có chuyện.
Anh lập tức gọi cho Đào Trạch: “Kế hoạch thay đổi, chia người ra. Một nhóm đến nhà chính nhà họ Bùi, nhóm còn lại đến tọa độ tôi gửi. Bùi Tố mất dấu rồi.”
“Còn cậu thì sao?” Đào Trạch nhận tọa độ, lập tức xoay vô lăng quay đầu xe, bánh xe ma sát rít lên tiếng chói tai.
“Tôi không chờ các cậu được, tôi đến trước.” Lạc Vi Chiêu tháo găng tay bước nhanh ra ngoài, điện thoại kẹp ở cổ, gió thổi rát mặt, gần như là hét lên: “Bảo tổ kỹ thuật phân tích lộ trình và khu vực xung quanh, tập trung vào những nơi có thể giao dịch và giấu người. Hôm nay, phải đưa Bùi Tố toàn mạng quay về Tháp!”
⸻
Vừa xuống xe, chưa kịp quan sát xung quanh, Bùi Tố đã bị ép ngược lên cửa xe. Một vòng kim loại lạnh lẽo siết quanh cổ khiến hắn khẽ rùng mình.
“Đắc tội rồi, Bùi thiếu. Vòng khống chế đấy, thầy tôi sức khỏe kém, không chịu nổi áp lực tinh thần.” Tài xế lục soát người hắn một cách thô bạo, xác nhận không có thiết bị liên lạc nào khác, rồi đập nát luôn điện thoại của hắn.
…
Bùi Tố bị áp giải, không thể cử động. Ngẩng lên mới thấy nơi này là một nhà máy bỏ hoang, không gian bên ngoài rất trống trải, nhưng bên trong thì cấu trúc phức tạp – địa hình cực kỳ bất lợi để đột kích.
Từ chiếc xe dẫn đầu, một ông già được người đỡ xuống xe, ngồi vào xe lăn. Dù chân tay không tiện, ông ta vẫn mang một khí chất nho nhã của trí thức, chỉ có đôi mắt đục ngầu lộ ra sự cực đoan và mù quáng đến rợn người.
Ông ta cũng nhìn hắn: “Tiền điện thoại, nếu hợp tác suôn sẻ, tôi sẽ bồi thường đủ.”
“Không phải vì tiền,” Bùi Tố cố giữ bình tĩnh. Tình huống này, hắn không phải chưa từng nghĩ tới. “Chỉ là… Thầy à, đây là cách các người đối xử với người hợp tác sao? Vừa rồi tôi đã thể hiện thành ý rồi, còn thầy thì sao?”
Phạm Tư Uyên mỉm cười: “Bùi Tố, đi theo tôi, cậu sẽ thấy.”
Ông ta được người đẩy đi, Bùi Tố cũng bị kéo lê theo sau.
Nếu không bị bắt vào đây, có lẽ Bùi Tố cũng chẳng thể tưởng tượng bên trong cái nhà máy rách nát này lại ẩn giấu một phòng thí nghiệm tinh vi đến thế. Bên ngoài gỉ sét, mục nát, nhưng ở trung tâm của cụm nhà là những thiết bị hiện đại đang vận hành. Dưới mí mắt của Tháp mà còn dám dựng thứ này ở Tân Châu, Phạm Tư Uyên quả là có thế lực.
“Đây là tác phẩm của tôi, chỉ là trung tâm nghiên cứu thôi.” Ông ta tự hào, ra hiệu cho người trói Bùi Tố lên ghế. “Nếu cậu thấy khu sản xuất thì chắc sẽ càng thích.”
“Thích?” Bùi Tố tóc rối, bị trói chặt, không nhúc nhích nổi. “Tôi thì không thích tình cảnh hiện tại chút nào.”
“Đừng vội, Bùi Tố, cần phải có kiên nhẫn.” Ông ta nhìn hắn, như đang thưởng thức một món đồ sứ quý giá, ánh mắt mang theo sự tán thưởng lạnh lẽo khiến người ta khó chịu. “Chúng ta là cùng một loại người, khao khát tri thức và sức mạnh. Tôi đã đợi nhiều năm, cuối cùng cũng đợi được tác phẩm hoàn hảo nhất của Bùi Thành Vũ – cậu quả nhiên không làm tôi thất vọng.”
“Nếu tôi khiến ông thất vọng, e là hôm nay ông cũng chẳng gặp tôi.” Hắn nhìn thẳng vào ông ta, dây thừng cọ rát vào da khiến hắn nhăn mặt, nhưng giọng điệu vẫn như thường. “Tôi biết các người muốn gì. Nhưng trói tôi ở đây thì đừng mong có được.”
“Đó chính là lý do tôi muốn hợp tác với cậu,” ông ta nói chậm rãi. “Trương Chiêu Lâm và Bùi Thành Vũ quá ngu ngốc, còn cậu thì thông minh. Cậu biết cách thay đổi gene để thúc đẩy tiến hóa… và cậu đã thành công. Bùi Tố, chúng tôi đã nghiên cứu rất sâu về gene, nếu có cậu, chúng tôi có thể tạo ra hàng nghìn hàng vạn dark Guide và dark Sentinel. Đến lúc đó, tôi sẽ là Thượng Đế! Còn cậu, sẽ được thế giới ghi nhớ!”
Nhìn người đối diện càng lúc càng cuồng loạn, Bùi Tố cảm thấy không ổn. Một người mặc áo blouse cầm ống tiêm tiến lại gần. Dung dịch xanh trong ống khiến đầu hắn choáng váng, ký ức như bị kéo bật về, đau đớn ập đến như vỡ đê.
“Bùi Tố, đừng sợ, mẹ không đau, mẹ ở đây…”
“Tiêm xong lần này, con cảm thấy gì không? Không có? Sao có thể? Sức khỏe không đổi gì à?”
“Tiếp tục rút máu đi, nồng độ mẫu còn thấp, tinh lọc thêm chắc sẽ…”
Tiếng ù tai dội lên, hắn cắn nát môi mình. Vị máu tanh khiến hắn muốn nôn, nhưng cũng giúp hắn tỉnh táo. Mặt tái nhợt, đầm đìa mồ hôi, hắn cố rặn ra hai tiếng:
“Vô ích…”
“Hử?” Giọng hắn quá nhỏ, Phạm Tư Uyên đẩy xe lại gần.
“Tôi nói… vô ích thôi.” Hắn mở mắt, nở một nụ cười ghê rợn khiến đám thuộc hạ do dự, ngừng tay nhìn sang Phạm Tư Uyên chờ lệnh.
“Rút bao nhiêu máu cũng vô ích.” Hắn nhìn ông ta, ngắm phản ứng dần biến hóa trên khuôn mặt ấy. “Muốn biết vì sao tôi tiến hóa, chỉ có thể hợp tác với tôi. Nếu không…”
“Không thể nào!” Phạm Tư Uyên gần như bật dậy khỏi xe lăn, nhưng chân tay ông ta không cho phép.
“Năm đó ông và mẹ tôi… Tôi bây giờ thế này, ông nghĩ là nhờ thí nghiệm đó sao?” Hắn lùi lại, tính toán đường thoát thân. Giờ thì chắc chắn: ông già này điên rồi.
Hồi nhỏ, hắn từng thấy ông ta. Lúc đó hắn trốn trong tủ quần áo dưới tầng hầm của Bùi Thành Vũ, nghe lén họ nói chuyện, sau bị lôi ra đánh.
“Đây là con trai ông à?”
“Cũng có thể. Mẹ nó thì vô dụng, bây giờ nó còn chưa đạt S cấp…”
Sau đó là đòn roi, giãy giụa, van xin.
Phía sau làm ăn kiểu gì mà giờ vẫn chưa đến? Hắn chửi thầm, nhưng vẫn không chịu thua. Hắn tiến gần ông ta, nhìn thẳng vào đôi mắt đục ngầu, giọng khản đặc: “Có cần tôi nhắc ông, lúc mẹ tôi chết, tôi còn chưa phải S cấp?”
“Không thể nào!” Phạm Tư Uyên giận dữ, hét: “Tiêm thuốc! Rút máu! Nó nói gì không quan trọng! Chúng ta đã nghiên cứu bao nhiêu năm! Thí nghiệm này nhất định sẽ thành công!”
“Thầy, tiêm nhiều vậy cậu ta có thể chết…”
“Mặc kệ!” Phạm Tư Uyên giật lấy ống tiêm, chất lỏng xanh sóng sánh ánh lạnh lẽo. “Bùi Tố! Dù mày tiến hóa kiểu gì, hôm nay máu mày tao nhất định phải lấy!”
Bùi Tố thầm chửi một tiếng. Dù là dark Guide, nhưng chiếc vòng khống chế loại tốt nhất hiện giờ cũng khiến hắn không thể vận dụng tinh thần lực. Thấy mũi tiêm chạm đến tĩnh mạch, hắn nghiêng đầu, lén thả ra một tia tinh thần lực cuối cùng.
Một tia tinh thần lực mỏng manh, yếu ớt, lặng lẽ chuồn ra ngoài…
⸻
“Đội trưởng Lạc! Tìm thấy rồi! Có một cụm nhà máy bỏ hoang!” Kỹ thuật viên gõ bàn phím liên tục. Vị trí cuối cùng của Bùi Tố là trên một cây cầu, vượt cầu là khu công nghiệp cũ ở Tân Châu – khu vực hỗn tạp, nhưng nếu lọc theo tiêu chí có thể giấu người và giao dịch, thì phạm vi thu hẹp lại rất nhanh.
Máy bay không người lái quét thấy xe của Bùi Tố, nhưng quanh xe còn nhiều phương tiện khác không rõ lai lịch, tình hình rất căng.
“Tôi sắp đến, các cậu còn bao lâu?” Lạc Vi Chiêu đạp ga, tốc độ gần như cực hạn. Trái tim anh đập dữ dội như lần đầu thấy hiện trường một vụ thảm sát. Sư phụ từng khen anh tâm lý vững, giờ mới thấy là nói quá.
“Khoảng hai mươi phút nữa, bọn tôi đang rút ngắn đường. Cậu đợi bọn tôi cùng-” Đào Trạch còn chưa dứt lời.
“Không kịp. Tôi vào trước thám thính.” Lạc Vi Chiêu đã nhìn thấy khu nhà phía xa. “Tắt máy. Trong đó khả năng có tay súng, cẩn thận.”
“Khoan đã-sao cậu không tự cẩn thận?” Đào Trạch nghe tiếng tút dài mà trợn mắt bất lực.
“Chỉ biết cầu mong đội trưởng bình an thôi,” một thành viên lên tiếng, “Dù sao thì, đội trưởng cũng là dark Sentinel mà.”
[text_hash] => d25ca961
)