Array
(
[text] =>
Sáng Chủ nhật bầu trời trong lành, ánh nắng sớm len qua khe rèm, đổ xuống sàn phòng ký túc. Tiếng chim ríu rít ngoài sân, hòa cùng tiếng nước xối trong nhà tắm.
Mí mắt Nghiêm Thành Huyền khẽ mở, đầu hơi nặng, cổ họng khô khốc. Cậu dụi mắt, chậm rãi ngồi dậy. Ngay lập tức nhận ra mình vẫn mặc nguyên áo hôm qua, còn trên người phủ thêm một chiếc áo khoác đen thể dục, hơi lớn hơn với cơ thể mình.
Khoan đã.
Ánh mắt cậu rơi vào cổ áo, nơi vẫn còn vương chút Cologne. Nghiêm Thành Huyền lật lật áo, nhìn kỹ từng chi tiết, như thể sợ nhìn nhầm.
Lưng áo, ngực áo có thêu dòng tên đỏ sẫm “An Kiến Hạo.”
Ngay lúc ấy, tiếng cửa mở “cạch” một tiếng.
Kim Chủ Huấn vừa tắm xong, tóc còn hơi ướt, không mặc áo chỉ mặc một cái quần đùi in hình người ngoài hành tinh, trông rất buồn cười.
“Cậu dậy rồi hả?” Kim Chủ Huấn vừa lau tóc vừa nhìn cậu, nheo mắt cười. “Sao rồi, còn nhức đầu không? Tối qua cậu ngủ li bì luôn đấy.”
Nghiêm Thành Huyền lè nhè đáp: “Đầu còn hơi nhức… Nhưng không sao.”
Ánh mắt Kim Chủ Huấn sắc lẹm như radar, lập tức quét trúng cái động tác lén lút kia, Kim Chủ Huấn liền nheo mắt cười gian: “Áo ai mà cậu ôm chặt thế hả?”
“Áo… áo của tớ!” Nghiêm Thành Huyền giật mình, giấu vội ra sau lưng.
“Của cậu á?” Kim Chủ Huấn nhướng mày, trêu chọc. “Không có trình thì đừng xạo. Áo của cậu mà thêu tên An Kiến Hạo hả? Hôm qua là An Kiến Hạo cõng cậu về, còn tiện tay khoác áo cho cậu. Công chúa đánh rơi hài kìa, hoàng tử không đem đi trả mà còn ngồi đó ôm ấp.”
“…Cậu bớt nói linh tinh đi!”
Nghiêm Thành Huyền quay mặt đi, vành tai đỏ ửng lên rõ mồn một. “Mà… sao cậu không dìu tớ về mà để An Kiến Hạo vậy?” Giọng cậu nhỏ hơn bình thường, pha chút trách móc. “Phiền người ta quá.”
Kim Chủ Huấn đang cúi lau tóc, nghe thế thì bật cười ha hả:
“Cậu còn hỏi à? Hôm qua thằng khốn Mã Đinh uống như hà mã, say xỉn xong nhất quyết không chịu đi, vừa khóc vừa cười, tay còn nắm tóc tớ không buông. Tớ với anh Phàm phải mỗi người một bên kéo cậu ta về ký túc, lưng tớ bây giờ vẫn còn nhức,”
“…”
“Còn con ma men nhà cậu thì ngồi bệt ở bờ sông, gió tạt vào mặt mà vẫn cười hì hì. An Kiến Hạo thấy vậy mới bảo tớ ‘đi trước đi’. Cậu nghĩ tớ còn dám giành hả?? Trông mặt hắn lúc đó lạnh như băng, tớ mà hé răng nửa câu chắc bị đông cứng tại chỗ rồi.”
Kim Chủ Huấn ném khăn lau tóc sang ghế, liếng thoắng kể khổ.
“…Tớ có làm thế thật à?” Nghiêm Thành Huyền lúng túng gãi đầu.
“Có, còn lảm nhảm hát gì đó nữa cơ.”
“Không có!” Nghiêm Thành Huyền đỏ mặt bật lại ngay.
Kim Chủ Huấn bật cười lớn, giọng kéo dài trêu chọc: “Ừ ừ, không có. Thế sao giờ lại cầm áo người ta như đang ôm kỷ niệm vậy hả, hoàng tử?”
“Cậu im ngay cho tớ!” Nghiêm Thành Huyền chộp cái gối ném thẳng về phía Kim Chủ Huấn.
Nghiêm Thành Huyền chạy vào nhà vệ sinh, nhìn hai tai đỏ bừng đến tận cổ của mình trong gương. Trong đầu không ngừng nhớ lại cảnh tượng An Kiến Hạo cõng mình về, chỉ tưởng tượng thôi mà tim đập liên hồi.
Trời ơi trời ơi!
Cái tiền đồ của cậu, cái tôn nghiêm của một nam nhi đại trượng phu, rốt cuộc đã bị vứt cho chó gặm ở cái xó xỉnh nào dọc bờ sông hôm qua rồi?!
Cậu say đến mức độ nào mà lại để người ta phải cõng về tận ký túc xá? Trong lúc cái đại não bị cồn làm cho chập mạch ấy, cậu có lỡ miệng phun ra lời gì đại nghịch bất đạo không? Hay tệ hơn, cậu có làm hành động gì thất lễ, ví dụ như… sờ mó hay bấu víu gì vào tấm lưng vàng ngọc của người nọ không?
Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh mình nằm bò trên lưng người ta, miệng thì lảm nhảm mấy câu hát không ra hơi, tay thì có khi còn quờ quạng lung tung… Nghiêm Thành Huyền liền cảm thấy da mặt mình mỏng đi, hận không thể lập tức có một cái hố đen vũ trụ xuất hiện, hút cậu vào trong rồi ném sang một hành tinh khác không có dấu chân người
Hoặc ít nhất là nơi nào đó không có ai tên An Kiến Hạo QAQ!
Đúng là không sợ đối thủ mạnh như thần, chỉ sợ bản thân lúc say biến thành thần kinh!
Nghiêm Thành Huyền tạt nước lạnh liên tục lên mặt, rên một tiếng. Từ bên ngoài, tiếng Kim Chủ Huấn vang lên kéo Nghiêm Thành Huyền khỏi dòng suy nghĩ đang xoắn lấy nhau trong đầu.
“Lát nữa tụi mình đi tập luyện nhé! Phòng thanh nhạc sáng nay trống, tranh thủ tập vài bài cho hội thao. Tớ úp sẵn bát mì ngoài bàn rồi, ra ăn cho nóng.”
Bên ngoài, Kim Chủ Huấn đang ngồi khoanh chân trên ghế, húp mì sụp soạt, cả phòng ngập trong mùi mì gói thơm nức. Cậu ta vừa ăn vừa rung đùi, miệng nhồm nhoàm mà vẫn không quên tám chuyện cùng Nghiêm Thành Huyền.
Ăn được nửa tô, Kim Chủ Huấn chống cằm, nhìn bạn mình từ bên kia bàn, ánh mắt nửa tò mò nửa tinh quái.
“Này, cậu thấy An Kiến Hạo thế nào?”
Nghiêm Thành Huyền khựng lại, đũa gắp mì dừng giữa không trung, cọng mì rơi xuống lại trong tô, bắn lên vài giọt nước.
“Hả? Gì cơ?”
“Tớ hỏi An Kiến Hạo đó, thấy sao?”
Nghiêm Thành Huyền ngập ngừng, rồi trả lời vội: “Thì… bình thường. Cũng là bạn học thôi.”
“Ờ ha?” Kim Chủ Huấn nhướn mày cười gian. “Bình thường mà hôm qua để người ta cõng về tận phòng, còn sáng nay ngồi ôm áo hắn như bảo vật à?”
“Cậu đừng nói bậy!” Nghiêm Thành Huyền vội phản bác, mặt đỏ như cà chua.
Kim Chủ Huấn nhai mì rột rột, thong thả nói tiếp: “Thật lạ nha. Cậu được bao nhiêu người tỏ tình rồi, người viết thư, người tặng bánh, người tặng cả hoa hồng. Cậu toàn tỉnh bơ. Mà cứ nhắc tới An Kiến Hạo là mặt đỏ phừng phừng. Giải thích sao đây?”
Nghiêm Thành Huyền xua tay: “Không có! Tớ chỉ… chỉ là thấy ngại vì hôm qua phiền người ta thôi!”
Kim Chủ Huấn khinh bỉ: “Ờ, ngại. Ngại mà cứ ôm áo hắn.”
“Kim Chủ Huấn!”
“Rồi rồi~ tớ không nói nữa.” Cậu ta giơ tay đầu hàng, nhưng nụ cười ranh mãnh vẫn không giấu nổi. “Tớ chỉ nói nhé, nếu ‘bình thường’ mà cậu ngại tới mức đó… thì đợi lúc ‘không bình thường’, chắc phải trốn luôn khỏi ký túc xá mất.”
Nghiêm Thành Huyền cúi đầu húp mì, vành tai đỏ rực, trong lòng lại rối như tơ vò.
Giờ đã hơn mười giờ sáng, cả hai ăn xong liền sửa soạn để ra ngoài.
Nghiêm Thành Huyền thay đồ xong sớm, trong lúc chờ Kim Chủ Huấn chuẩn bị thì lén ôm áo khoác vào nhà vệ sinh giặt, thầm nhủ, là một thanh niên lịch sự chuẩn năm tốt, cậu sẽ tự tay giặt thật sặt và thơm tho, trả lại cho hắn.
Cửa bỗng mở “kẹt” một tiếng. Kim Chủ Huấn ló đầu vào, tóc vẫn rối bù: “Ê, tớ tìm cái skinny jeans phơi ở trong- “
Ánh mắt lập tức dừng lại ở cảnh Nghiêm Thành Huyền đang cúi người, tay ngâm chiếc áo quý kia trong chậu nước.
Nghiêm Thành Huyền giật mình, tai lập tức đỏ ửng, liền nhích lưng qua để che khuất đi tầm nhìn của người kia.
“Cậu ra ngoài mau! Cấm nói gì nữa!!” Nghiêm Thành Huyền hét lên, tim đập thình thịch.
Kim Chủ Huấn khúc khích đóng cửa lại.
Cậu nhìn chiếc áo trong tay, mặt càng đỏ hơn.
Không phải như vậy mà… thật sự không phải…
.
Sau khi cả hai rời ký túc, Kim Chủ Huấn kéo Nghiêm Thành Huyền đi thẳng đến phòng thanh nhạc. Chủ nhật, bên trong tòa nhà vắng lặng, chỉ còn vài âm thanh lẻ tẻ của những người đang tập riêng.
Phòng thanh nhạc nằm ở cuối dãy khu nghệ thuật: một căn phòng rộng, có đủ các loại nhạc cụ, trên tường treo vài tấm poster cũ của các buổi biểu diễn, giấy nhạc xếp lộn xộn trên giá, micro và loa đặt gọn trong góc, ngổn ngang các loại nhạc cụ.
Nghiêm Thành Huyền khởi động một chút rồi ngồi xuống trước cây piano, tay đặt lên phím đàn, khẽ ngân vài nốt thử giọng.
Kim Chủ Huấn ngồi vắt vẻo trên bàn bên cạnh, tay cầm chai nước, gật gù theo bài hát: “Hay thật đó, tớ thấy phừng phực khí thế rồi nè.”
Rồi mắt Kim Chủ Huấn chợt sáng lên: “Nếu hội thao mà cậu hát bài này thì đảm bảo ai cũng phải ngồi im nghe luôn. Đảm bảo hot topic cũng thuộc về khoa chúng ta luôn!”
Nghiêm Thành Huyền lườm Kim Chủ Huấn: “Đừng có phóng đại.”
“Thật mà!” Kim Chủ Huấn tiếp tục dụ dỗ, giọng điệu đậm chất đa cấp. “Dù sao cũng chưa có ai dám nhận phần kết màn. Hay là cậu hy sinh thân mình một chút, đăng ký thử xem?”
“Thôi, tớ không diễn đơn ca đâu, ngại lắm.” Nghiêm Thành Huyền lắc đầu nguầy nguậy.
Kim Chủ Huấn quyết tâm không thể để tài năng này lãng phí, quyết tâm chèo kéo: “Vậy tớ đàn, cậu hát. Song kiếm hợp bích, khuynh đảo giang hồ. Thấy sao?”
Nghiêm Thành Huyền đảo mắt suy nghĩ, cảm thấy như thế cũng không tệ, liền đáp ứng.
Chỉ đợi một cái gật đầu của Nghiêm Thành Huyền, Kim Chủ Huấn lập tức bật điện thoại, nhắn vào nhóm chat của khoa Âm nhạc:
[Kim Chủ Huấn: Đã tìm được người đảm tiết mục kết màn. Tớ đàn, Nghiêm Thành Huyền hát.]
[—: Oáaa! Hot hot hot!!!]
[—: Đỉnh quá trời , cảm ơn các cậu nhé. Khoa chúng ta cần học hỏi từ hai cậu nhiều hơn!! /Nhãn dán mèo con quyết tâm/]
[—: Giờ chỉ thiếu MC thôi nhỉ? Phần ban nhạc mở màn tấu và hoà đã có lớp nhạc cụ nhận rồi.]
[—: Tớ đề cử Nghiêm Thành Huyền làm MC luôn. Khuôn mặt + giọng nói + khí chất đều miễn bàn.]
[—: Chuẩn luôn, hiệu ứng sân khấu khỏi bàn!]
[Kim Chủ Huấn: Haha, mọi người đồng lòng thế thì tớ cũng đồng tình.]
[Nghiêm Thành Huyền: Ơ, tớ chỉ định hát thôi mà…]
Màn hình điện thoại sáng rực với hàng loạt biểu tượng vỗ tay, tim bay và sticker cổ vũ.
Nghiêm Thành Huyền nhìn đống tin nhắn mà vừa buồn cười vừa bất lực. Cuối cùng chỉ đành thả nhẹ nhãn dán /Tôi bị ép buộc/ rồi tắt màn hình.
Tập luyện xong xuôi, cả hai kéo cái bụng “rột rột” đi tìm đồ ăn. Rời khỏi tòa nghệ thuật, cả hai men theo lối nhỏ dẫn ra khu sân trung tâm. Trời lúc này đã ngả nắng chiều, ánh nắng trải dài trên con đường lát gạch, phản chiếu lấp lánh qua tán cây.
Tiếng bóng đập “bịch bịch” vang lên từ sân thể chất gần đó. Khi đi ngang qua, Kim Chủ Huấn huých nhẹ khuỷu tay vào sườn Nghiêm Thành Huyền:
“Ơ, nhìn kìa. Hai ông thần kia còn sức mà chơi sau một đêm say xỉn hả trời?”
Trên sân, Mã Đinh và Triệu Vũ Phàm đang solo bóng rổ, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, mặt đỏ gay nhưng vẫn gào lên cười hăng. Mã Đinh vừa ném hụt quả bóng, Triệu Vũ Phàm liền huýt sáo trêu:
“Làm biếng chạy mà còn đòi dunk!”
“Câm đi cha nội, nãy trượt tay!” Mã Đinh gắt lên, rồi chạy bổ đi nhặt bóng, vẫn không quên nhe răng cười toe.
Bên hàng ghế dài cạnh sân, An Kiến Hạo đang ngồi tựa lưng, tay cầm chai nước khoáng. Ánh nắng nghiêng chiếu lên vai hắn, làm nổi bật sợi tóc hơi ướt và dáng ngồi thảnh thơi mà lặng lẽ. Nhìn qua là biết hắn bị Mã Đinh kéo đi làm tệp đính kèm cho đủ đội hình chứ chẳng hào hứng là mấy.
Nghiêm Thành Huyền vô thức bước chậm lại, tim hơi đập nhanh. Cậu cúi đầu, giả vờ chỉnh dây đeo túi, trong khi Kim Chủ Huấn liếc sang cậu, nửa cười nửa trêu chọc:
“Ơ kìa, ai kìa ta.”
Kim Chủ Huấn quay sang sân bóng, vừa la vừa vẫy tay: “Mấy cậu ơi cho mình chơi cùng nha!”
“…” Cái xưng hô buồn nôn gì thế kia?
Mã Đinh đúng lúc ném trượt cú 1 điểm, liền chống gối thở hồng hộc, xua tay lia lịa: “Thôi thôi, em chịu, mệt lắm rồi! Nghỉ, nghỉ! Đi ăn trưa thôi!”
Triệu Vũ Phàm cười khà khà, vắt khăn lên vai: “Tưởng mày còn sức chơi cùng anh thêm ván nữa, ai ngờ gục nhanh thế.”
“Có ai nhịn đói mà vẫn chơi nổi đâu,” Mã Đinh cười trừ, liếc qua hai người mới tới, “Đi chung luôn cho đông.”
An Kiến Hạo lúc này cũng ngẩng đầu lên. Khoảnh khắc ánh mắt hắn chạm phải Nghiêm Thành Huyền, ánh nắng nghiêng khẽ lướt qua, để lại giữa họ một tia sáng lặng lẽ.
Cả nhóm năm người rời sân thể chất, đi dọc theo lối lát gạch ra cổng sau. Mã Đinh, Triệu Vũ Phàm và Kim Chủ Huấn đi trước, nói chuyện ồn ào.
Phía sau, An Kiến Hạo và Nghiêm Thành Huyền đi chậm hơn nửa nhịp. Không khí giữa hai người im ắng, chỉ còn tiếng giày chạm nhẹ xuống gạch và tiếng cười đùa phía trước.
Nghiêm Thành Huyền do dự một lát rồi khẽ lên tiếng: “Chuyện hôm qua… cảm ơn cậu.”
An Kiến Hạo chỉ nhếch môi “Ừ” một tiếng.
Nghiêm Thành Huyền cụp mắt che giấu sự lúng túng đang bủa vây, nhưng trong lòng đã sớm loạn lên.
“Về cái áo… Tôi sẽ giặt sạch sẽ rồi gửi trả lại cho cậu sớm nhất có thể.”
Bước chân của An Kiến Hạo chợt khựng lại. Hắn nhướng một bên lông mày, giọng điệu bình thản đến mức kỳ lạ: “Không cần.”
“K-Không, sao mà như thế được?” Nghiêm Thành Huyền vội vàng xua tay, đầu óc bắt đầu hoạt động hết công suất để tìm lý do. Một cái áo đắt tiền lại còn thêu tên chính chủ, không trả lại thì cậu định giữ làm kỷ vật chắc?
An Kiến Hạo hơi nhíu mày, nhìn cậu bằng ánh mắt “cậu đang làm khó tôi à”, lát sau mới nhếch môi nói:
“Sao? Không thích áo đó?”
“Không phải! Chỉ là…tôi… chỉ là…” Nghiêm Thành Huyền oa oa khóc trong lòng vội đáp.
Nghiêm Thành Huyền nuốt nước bọt, hấp tấp cố gắng tìm cách diễn tả mà không lộ sự bối rối, tim đập mạnh như muốn nhảy ra ngoài.
“Không phải thì giữ đi.” An Kiến Hạo quay sang nhìn vào mắt cậu. Ánh mắt kiên định.
Nghiêm Thành Huyền trong lòng dậy sóng. Cảm giác bản thân trở nên đặc biệt ngốc nghếch, chỉ cần đứng trước người này là tay chân liền luống cuống, suy nghĩ rối bời.
Đã mượn áo của người ta cả một đêm, còn nhờ người ta cõng về, chưa kể áo khoác kia là hàng đắt tiền, còn thêu tên của hắn lên. Sao cậu có thể nhận chứ…
Nhưng nhìn cái vẻ mặt miễn thương lượng của An Kiến Hạo, Nghiêm Thành Huyền triệt để bại trận. Cậu thỏ thẻ, giọng điệu tràn đầy sự khuất phục trước thế lực cường quyền: “Cảm ơn cậu…”
Kim Chủ Huấn đi phía trước, miệng thì không ngừng phụ họa mấy câu nhạt nhẽo của Mã Đinh về cái dạ dày đang biểu tình, nhưng thực chất cái lỗ tai đã vểnh lên hết cỡ, bắt trọn không sót một chữ nào từ phía sau, trong lòng thầm mắng: “Hừ, cái rắm mà cảm ơn! Tặng áo có thêu tên mình cho người ta, đây là đang đánh dấu lãnh thổ! Nghiêm Thành Huyền, cậu tiêu đời rồi!”
.
Cả nhóm năm người bước vào nhà ăn, tiếng xì xào, mùi cơm nóng và thức ăn thơm phức lập tức tràn vào mũi. Bàn ghế xếp ngay ngắn, ánh sáng từ khung cửa sổ lớn chiếu xuống sàn gạch bóng.
Mã Đinh, Triệu Vũ Phàm và Kim Chủ Huấn lao tới quầy gọi món, tranh nhau chọn những phần mình thích. Mã Đinh chỉ vào một dĩa gà rán: “Phải ăn món này mới đủ năng lượng!”
Triệu Vũ Phàm hùa theo: “Thêm cơm trộn, với cả canh kim chi nữa. Hôm nay tao cần nạp đầy pin!”
Kim Chủ Huấn ngồi trên ghế, tay cầm khay, mắt liếc qua Nghiêm Thành Huyền và An Kiến Hạo: “Hai cậu đi chậm vậy, chọn món lẹ đi, kẻo tụi tôi ăn hết đó nha.”
Sau khi ổn định chỗ ngồi, thức ăn cũng được đem ra thơm phức. Mọi người vừa ăn vừa tám chuyện. Mã Đinh đột nhiên ngẩng lên, hớn hở: “Này, ngày mai sẽ mở đăng kí môn tự chọn đúng không?”
Triệu Vũ Phàm vừa nhai vừa gật đầu: “Ừ, anh khuyên tụi mày, chọn môn nào vui vui, đừng lao vào học môn văn hoá như anh, đớn lắm.”
Kim Chủ Huấn cười toe toét: “Vậy chúng ta cùng đăng kí học chung đi!”
Mã Đinh buông đũa, hăng hái mở điện thoại. Lướt danh sách các môn tự chọn một hồi, cậu ta hào hứng la lên:
“Môn này nghe vui nè: Xác suất thống kê!”
“?”
“Xác suất thông kê?” Kim Chủ Huấn nhíu mày hỏi lại.
“Ừa.”
“Làm môn tự chọn?” Kim Chủ Huấn hít một hơi.
“Đúng đúng.”
“Môn vui vui…?” Kim Chủ Huấn mí mắt giật giật, cuộn tay thành nắm đấm dưới bàn.
“Ờ hớ.”
Rồi Kim Chủ Huấn đứng bật dậy, túm lấy cổ áo Mã Đinh, lắc lắc đe doạ: “Hớ cái cha mày. Mày đi mà học, bố không học! An Kiến Hạo và Nghiêm Thành Huyền cũng không học đâu. Đừng hòng lôi kéo tụi tao. Để coi, học xong môn đó mày còn ờ hớ nổi không!”
Triệu Vũ Phàm bên cạnh xem kịch vui, chen vào nói: “Năm đó anh mày cũng mém chút nữa lầm đường lỡ bước, cũng may được ‘bề trên’ soi sáng chỉ bảo.”
‘Bề trên’ hàng real An Kiến Hạo ngồi trong cùng, ném ánh mắt hờ hững nhìn một màn náo nhiệt.
Nghiêm Thành Huyền bật cười: “Vậy để Mã Đinh học môn đó đi, chúng ta đăng kí môn khác. Tôi thấy có môn ‘Kỹ năng sống’ thú vị nè.”
Triệu Vũ Phàm gật gù theo, miệng nhai cơm: “Nghe cũng vui đó, không phải đụng mấy con số, mà còn có trò vận động nữa.”
Kim Chủ Huấn bật cười hì hì: “Vậy nhé, trừ ông Phàm đã đủ tín chỉ, và Mã Đinh dũng cảm theo Xác suất thống kê thì ba người còn lại chúng ta thống nhất đăng kí môn này nha!”
Mã Đinh nghe thế liền la oai oái: “Ê, tôi đùa các ông thôi, hì, học gì vui thế cho học chung với.”
Nghiêm Thành Huyền liếc sang, chạm phải ánh mắt An Kiến Hạo, thấy hắn gật nhẹ đầu như xác nhận, trong lòng bỗng thấy vui vẻ lạ thường. Cậu lặng lẽ mỉm cười, muỗng xúc một thìa đầy cơm, híp mắt ăn.
Cả nhóm vừa ăn xong, đứng lên rời khỏi bàn. Nghiêm Thành Huyền và An Kiến Hạo như cố tình như không đi chậm hơn một nhịp cạnh nhau, rồi tách nhau ra trở về ký túc xá nghỉ ngơi buổi chiều.
.
Suốt một tuần kế tiếp, không khí toàn trường rất náo nhiệt, các khoa đều tất bật chuẩn bị cho Hội thao của mình. Nghiêm Thành Huyền và Kim Chủ Huấn cũng từ đó làm bạn với phòng thanh nhạc, quyết tâm phải đem đến phần trình diễn thật bùng nổ.
Sau khi đăng kí môn tự chọn cùng nhau, một nhóm chat chung cũng được Mã Đinh lập ra.
[*Bạn đã nhận được một lời mời tham gia nhóm: Sunshine Boys từ Mã Đinh*]
[Mã Đinh: Hi cả nhà!! Rất vui được làm quen. Ai thấy tin nhắn xin hãy trả lời.]
[Kim Chủ Huấn: Cái tên nhóm kinh tởm gì vậy?]
﹂[Mã Đinh: Tôi cảm thấy rất dễ thương nhé! Người đẹp xin đừng nói lời xấu!! /nhãn dán thỏ con tức giận/]
[Triệu Vũ Phàm: Sao anh mày lại chung mâm với bọn mẫu giáo vậy??]
[*Triệu Vũ Phàm đã rời khỏi nhóm.*]
[*Mã Đinh đã thêm Triệu Vũ Phàm vào nhóm.]
[Mã Đinh: Ông thì biết ngại cái chó gì? /nắm đấm//nắm đấm/]
﹂[Triệu Vũ Phàm: Tụi mày ồn lắm, tổn hại long thể thầy. /tách trà/]
﹂[Mã Đinh: Xem ai nói kìa.]
[Nghiêm Thành Huyền: Chào mọi người!!]
﹂[An Kiến Hạo: .]
﹂[Nghiêm Thành Huyền: …?]
﹂[Mã Đinh: Con trai tôi mù công nghệ, xin thông cảm. Con trai, đây là mày đang trả lời tin nhắn. Nhắn thì bên dưới.]
[*An Kiến Hạo đã thả cảm xúc /like/ với tin nhắn “Chào mọi người!!”]
“…” Cũng không mù công nghệ cho lắm.
Nghiêm Thành Huyền nhìn màn hình điện thoại không khỏi cười thầm. An Kiến Hạo cũng có chút buồn cười, tựa cũng không quá xa cách.
Cậu vừa trở về từ tiết nhạc lý, ngồi trong phòng. Nắng chiều nhảy nhót xuyên qua khung cửa sổ. Tiếng quạt máy chạy nền trong không gian nhỏ, yên bình đến lạ thường.
Trong phòng chỉ có mỗi cậu, Kim Chủ Huấn hôm nay nghỉ học, sáng sớm nay lúc rời đi liên tục than vãn với cậu:
“Ba mẹ tớ đột nhiên nổi hứng nhớ nhung con trai. Mẹ, chẳng phải lúc trước muốn tớ nhanh nhanh vào đại học rồi đá đít đi sao? Giờ lại mua vé tàu đòi về trong ngày để ăn sinh nhật ông bô. Tớ không tin!! Chắc chắn lại muốn lôi tớ về để cằn nhằn gì đó. Bạn yêu dấu, chờ tin tốt từ tớ nhé, mai tớ sẽ quay lại bên cậu ~~”
Nói xong, Kim Chủ Huấn còn giả vờ chặm nước mắt, vẫy tay như đang diễn một cảnh phim rồi mới rời đi. Nghiêm Thành Huyền nhìn một màn kịch đau mắt trước mặt, rất muốn ngay lập tức khoá cửa lại.
Không có cái miệng của Kim Chủ Huấn, phòng ký túc yên tĩnh lạ thường. Cậu vừa chợp mắt được nửa tiếng, điện thoại bỗng rung lên, thông bảo nhảy ra.
[*Bạn có tin nhắn chưa mở từ Sunshine Boys.*]
[Mã Đinh: @Kim Chủ Huấn @Nghiêm Thành Huyền, tối nay có ai rảnh không? Cứu bé!!]
[Kim Chủ Huấn: Buồn nôn. Không rảnh.]
[Mã Đinh: Ông đừng nói vậy! Tôi buồn!]
[Mã Đinh: Thằng trời đánh An Kiến Hạo quên chìa khoá ký túc rồi. 9 giờ tối nó mới xong huấn luyện ở trường. Hiện giờ chìa khoá đang ở chỗ tôi, tôi và ông Phàm đang huấn luyện tập trung ở nhà thi đấu. Huấn luyện viên nhất quyết không thả người, bảo sớm mai mới được trở về!!]
[Mã Đinh: Ngày trong tuần bảo vệ đóng cổng trường sớm. Thằng nhãi đó tập xong không lấy được chìa khoá thì xác định sẽ đánh chết tôi!!]
[Mã Đinh: Ai thương bé với. Từ trường đến nhà thi đấu chỉ mất nửa tiếng đi xe thôi…]
Nghiêm Thành Huyền nhìn Mã Đinh khóc lóc ầm ĩ trên nhóm chat. Nhìn đồng hồ mới sáu giờ, còn khá nhiều thời gian.
Người kia dù sao cũng đã cõng cậu về, còn khoác áo cho cậu, cậu cũng không thể đứng yên khi người ta gặp nạn.
Nghĩ thế, bạn học tốt bụng Nghiêm Thành Huyền liền soạn tin nhắn.
[Nghiêm Thành Huyền: Tối nay tôi tương đối rảnh. Bây giờ tôi sẽ gọi xe đến nhà thi đấu.]
[Mã Đinh: Đa tạ đại ca!! Tôi sẽ bắt thằng An Kiến Hạo quỳ xuống cảm ơn ông!!!]
[Nghiêm Thành Huyền: Không có gì không có gì, bạn bè giúp nhau là chuyện bình thường.]
.
Đường xá buổi chiều giờ tan tầm đông hơn bình thường, cả đi lẫn về đã tốn gần hai tiếng. Nghiêm Thành Huyền nhìn đồng hồ treo tường. Hiện tại đã tám giờ tối, còn một tiếng nữa An Kiến Hạo sẽ kết thúc huấn luyện.
Ngoài cửa sổ, nắng đã tắt, ánh trăng yếu ớt rọi vào phòng.
Nghiêm Thành Huyền ngồi nghĩ ngợi một lúc. Người kia huấn luyện khuya như vậy, chắc chắn sẽ rất đói bụng. Bản thân cậu cũng chưa ăn gì. Nghiêm Thành Huyền quyết định đứng lên làm bữa tối, tiện tay chuẩn bị thêm một phần cho An Kiến Hạo.
Chỉ là tiện tay thôi.
Nghiêm Thành Huyền lẩm bẩm tự trấn an bản thân, nhưng cái “tiện tay” này lại bắt đầu bằng việc đứng bếp suốt gần một tiếng đồng hồ.
Cơm cuộn dưa chuột, thanh cua, trứng chiên, toàn những thứ đơn giản. Nhưng ngay lúc tay cậu vừa chạm vào túi cà rốt, bộ não bỗng “ting” một cái, nhắc nhở: An Kiến Hạo không ăn cà rốt!
Nghiêm Thành Huyền trề môi, tiếc nuối nhưng động tác lại cực kỳ dứt khoát, ném túi cà rốt vào sâu trong góc tủ lạnh.
Mãi một lúc sau mới xong, cậu cẩn thận lựa những khoanh đẹp đặt vào một hộp, để lại những khoanh xấu cho mình. Nhìn từng miếng gọn gàng trong hộp, cậu mỉm cười thầm, nghĩ bụng: “Mấy khoanh xấu thường mới ăn ngon hơn mà nhỉ.”
Đúng vậy, Kim Chủ Huấn mà có ở đây chắc chắn sẽ tặng cậu danh hiệu “Vua dại trai” của năm!
Đồng hồ đã điểm chín giờ kém mười, Nghiêm Thành Huyền vội vàng để hộp cơm cuộn vào túi vải, tiện tay thả chùm chìa khoá vào trong, rồi chui tọt vào nhà vệ sinh, nhìn bản thân trong gương, thấy đủ gọn gàng rồi mới vội vàng mở cửa.
Lúc chuẩn bị rời phòng, ánh mắt Nghiêm Thành Huyền lại dừng lại trên chiếc áo khoác thể dục, thêu tên ‘An Kiến Hạo’, được xếp gọn gàng đặt bên cạnh gối đầu giường.
Trời ngoài trời se lạnh, chỉ một chiếc áo mỏng là không đủ. Những áo khác của cậu vẫn còn ướt nhem, treo trong nhà vệ sinh, không thể dùng. Là An Kiến Hạo đã cho mình, vậy thì mặc thôi nhỉ…
Nghiêm Thành Huyền khẽ nhấc áo mặc lên. Áo khá vựa vặn với cậu, vạt áo có hơi dài chút, cảm giác mềm mại và ấm áp từ lớp vải phủ quanh vai.
Trong lòng cậu thoáng cảm giác ấm áp, giống như… như đang được người nọ ôm vào lòng.
Nghiêm Thành Huyền đi bộ băng qua khu rừng. Sắp tới hội thao, con đường vốn vắng vẻ, nay lại lác đác vài sinh viên họp nhóm đi lại, tiếng nói thì thầm bàn tán chuẩn bị cho hội thao.
Ánh trăng treo cao, tròn trịa, ẩn sau dải mây mỏng, tỏa ra thứ ánh sáng bạc nhạt, lạnh lùng, lại khiến cả không gian như lặng xuống.
Nghiêm Thành Huyền khẽ đung đưa túi vải theo nhịp bước, tai nghe dây vắt trên cổ, đôi mắt dõi theo vầng trăng.
Cậu vốn không thích trăng.
Cái cảm giác ánh sáng chiếu chói loá tới khó chịu, như có hàng ngàn gai đâm vào trong mắt. Và như có gì đó theo dõi rình rập khiến cậu khẽ rùng mình.
Nghiêm Thành Huyền đưa tay lên dụi dụi đôi mắt đã hơi nổi chút gân máu vì mỏi và khô rát của mình, bĩu môi nghĩ ngợi.
Nếu mặt trăng pha thêm chút sắc, như sắc đỏ… Chẳng phải sẽ đẹp rực rỡ hơn sao?
Đến trước cửa toà thể chất, đây là lần đầu Nghiêm Thành Huyền đặt chân đến nơi này. Ngay từ cổng, nhiều hồ bơi chuyên nghiệp rộng lớn, được chia thành nhiều làn, mặt nước xanh trong phản chiếu ánh đèn. Tiếng nước bắn lộp bộp từ những vận động viên luyện tập vang lên, xen lẫn mùi clo đặc trưng.
Nghiêm Thành Huyền trong lòng bồn chồn, hội hộp, không biết An Kiến Hạo đã huấn luyện xong chưa, người kia bận bơi lội cả một buổi chiều, không cầm điện thoại, chắc chắn sẽ không biết cậu đến để đưa chìa khoá.
Nghiêm Thành Huyền không muốn quấy rầy hắn tập luyện, đành ngoan ngoãn ngồi chờ ở ghế dài ngay lối ra vào, vô tình thu hút không ít ánh nhìn tò mò.
Một vài sinh viên vừa kết thúc buổi huấn luyện, khăn lau vắt trên cổ, vừa trò chuyện vừa rời đi. Có người đi ngang qua còn ngoái đầu lại xì xào, ánh mắt dừng lại trân trân trên dòng chữ “An Kiến Hạo” thêu trên ngực áo cậu.
Nghiêm Thành Huyền hận không thể kéo khóa áo lên che kín cả đỉnh đầu. Đúng là đeo tên người ta trên người đi dạo phố chẳng khác nào đang trưng ra cái biển hiệu: “Tôi là người của hắn, xin mời soi mói!”
Mười lăm phút trôi qua, huấn luyện viên cũng đã lần lượt ra về, tiếng quạt nước đã dứt hẳn. Cả toà thể chất không còn lấy một bóng người, vậy mà người kia còn chưa ra. Trong lòng cậu dâng lên chút lo lắng, liền quyết định đứng dậy, tiến vào khu vực hồ bơi chính xem thử.
Cả không gian im phăng phắc, Nghiêm Thành Huyền bước lên cầu thang, khung cảnh hồ thi đấu bơi lội rộng rãi chầm chậm hiện ra. Mùi clo nồng nặc lập tức xộc lên mũi đến khó chịu.
“Nghiêm Thành Huyền?”
Tiếng gọi làm cậu giật mình, vội quay đầu về phía phát ra âm thanh.
An Kiến Hạo đang ở dưới hồ, mái tóc vuốt hết ra sau, để lộ vầng trán sáng sủa. Làn da bánh mật ánh lên những giọt nước lấp lánh, kính bơi được kéo xuống đeo ở cổ, hai tay khoẻ khoắn bám vào thành hồ. Hắn nhấc mắt lên nhìn cậu, ánh mắt trầm tĩnh.
“An… An Kiến Hạo.”
Hắn khẽ nhướng mày, ánh mắt tỏ vẻ thắc mắc về sự hiện diện của cậu.
Nghiêm Thành Huyền lúng túng tự thú nhận: “Cậu quên chìa khóa. Mã Đinh không có ở ký túc nên tôi… tôi tiện đường mang qua.”
Tiện đường? Đi mất hai tiếng đồng hồ, cơm bưng nước rót tận nơi mà dám nói là tiện đường? Cái độ vô sỉ của Nghiêm Thành Huyền đúng là đã đạt đến trình độ của một ảnh đế!
Nghe đến đây An Kiến Hạo mới giãn cơ mặt, khẽ “ừm” một tiếng.
Một khoảng lặng ngượng ngùng tràn giữa hai người. Nghiêm Thành Huyền lấy hết can đảm, bước chậm rãi, cẩn thận trên mặt sàn trơn nước.
Đến khi đứng trước mặt người nọ, Nghiêm Thành Huyền mới dừng bước chân lại. Cậu hít một hơi, tự trấn an bản thân, rồi chậm rãi ngồi xuống, hai bàn tay đặt ở đầu gối chồm đến, kéo gần khoảng cách giữa hai người.
Cậu nhẹ giọng run run hỏi: “Cậu… huấn luyện có mệt không?”
Đúng lúc này, trái tim của An Kiến Hạo đột nhiên như bị ai đó ném vào một tảng đá, gợn sóng liên hồi. Thiên ấn sau gáy hắn bỗng ngứa ngáy một cách kỳ lạ, như có ai đùa giỡn cọ vào.
Thiếu niên trước mắt hắn đẹp như một bức tranh. Khuôn mặt nhỏ nhắn, sóng mũi nhỏ, đôi môi hơi mím lại mỉm cười. Ánh mắt trong trẻo, mơ hồ nhìn thấy chút hồn nhiên ẩn nơi khoé mắt cậu. Thân ảnh cao gầy, lại còn mặc áo khoác thêu tên hắn.
Mái nhà kính trên hồ lấp lánh ánh sáng từ bên ngoài, chiếu lên làn nước trong veo. Nghiêm Thành Huyền ngồi ngược với ánh trăng, khuôn mặt đẹp đến kì lạ.
Dù có là phàm hay tiên, cũng chẳng ai thoát khỏi lòng yêu cái đẹp.
An Kiến Hạo từng chỉ ngẩng đầu vì ánh trăng trên cao. Giờ đây, lại chẳng kìm được ngẩng đầu vì nét đẹp người trước mặt.
Nghiêm Thành Huyền thoáng thấy đáy mắt hắn khẽ lay động, một giọt nước trên tóc rơi xuống mặt hồ ‘tách’ một tiếng, xé toạc sự im lặng.
An Kiến Hạo vội điều chỉnh lại bản thân, thu lại ánh mắt, giọng trầm ngâm trả lời: “Không mệt.”
Nói rồi, hắn lặng lẽ ngụp xuống, bơi về phía cầu thang, leo lên bờ. Nước chảy dọc theo cơ thể săn chắc, từng động tác đều dứt khoát, ung dung, như thể chẳng hề có chút xao động nào vừa lướt qua.
An Kiến Hạo tiến lại băng ghế dài, lấy khăn tắm xanh lau qua mái tóc ướt sũng.
Nghiêm Thành Huyền đứng bên cạnh, trong lòng bỗng thấy mình trở nên dư thừa. Ánh nước phản chiếu lên làn da rám nắng của An Kiến Hạo, những cơ bắp rắn rỏi di chuyển theo từng động tác khiến mặt cậu nóng bừng, tim đập rộn ràng không kiểm soát.
Cảm giác gương mặt mình nóng sắp nổ tung, Nghiêm Thành Huyền vội vàng để lại túi vải trên ghế rồi lắp bắp: “Vậy, vậy tôi đi trước nhé. Trong túi có chìa khoá… và cơm cuộn. Cậu nhớ ăn nhé!”
Dứt lời, cậu lập tức xoay người, chân như gắn động cơ định lao ra khỏi toà thể chất ngay tức khắc như sợ chậm một giây là bị đối phương nhìn thấu tâm can.
Nhưng, thực tế luôn thích tát vào mặt những kẻ muốn chạy trốn.
Một cảm giác ướt lạnh đột ngột ập đến cổ tay, Nghiêm Thành Huyền khựng lại, toàn thân cứng đờ như bị điểm huyệt. Cổ tay bị một bàn tay to lớn còn vương hơi nước nắm chặt lấy.
Ngay sát bên tai, một giọng nói trầm thấp, khàn đặc, hơi thở nóng hổi chạm vào da thịt cậu:
“Cậu định chạy đi đâu?”
.
[text_hash] => 7c59b364
)